Tình Cảm

Em Không Còn Yêu Anh

Em Không Còn Yêu Anh Khi tôi mang thai được 6 tháng, Cảnh Ngôn Kỳ đột nhiên nói, anh không còn yêu tôi nhiều như trước nữa. Tôi cố gắng nở một nụ cười: “Vậy… anh định nói gì? Muốn ly hôn à?” Cảnh Ngôn Kỳ sững lại một giây, ánh mắt lướt qua bụng bầu 6 tháng của tôi. “Anh chỉ đùa thôi, đừng giận. Em đang mang thai mà.” Nhưng tôi biết rõ, đây không phải là đùa. Anh đã thích cô thực tập sinh mới, anh đưa cô ấy đi xem phim, đi trượt tuyết. Khi cô ấy bị bắt nạt, anh đứng ra bênh vực. Cô ấy tựa vào lòng anh, khóc: “Nếu em là người gặp anh trước, liệu anh có cưới em không?” Cảnh Ngôn Kỳ im lặng, chỉ ôm cô ấy chặt hơn.

Minh Nguyệt Nhược Định

Minh Nguyệt Nhược Định Ta ngồi bên cầu Trấn Giang, bị một đám gà, vịt, ngỗng bao vây. Chúng đều bị trói dây cỏ quanh cổ, còn ta, trên đầu cũng cài một cây trâm cỏ. Ta và bọn chúng chẳng khác gì nhau, đều là hàng hóa chờ người đến mua. Một kẻ tóc bóng mượt, tai to, khoác trường bào, bên ngoài mặc gi-lê, từng bước chậm rãi tiến lại gần. Hắn đưa đôi mắt gian tà quét từ trên xuống dưới, cất giọng hỏi: “Nha đầu này bao nhiêu tiền?” “Hai đồng bạc.” Bà nội ta đáp. Có lẽ thấy ta gầy gò ốm yếu, chẳng đáng giá, hắn bĩu môi rồi cất bước bỏ đi. Một lát sau, một nam nhân trung niên vóc người gầy guộc, khoác áo sơ mi trắng, bên ngoài là áo gi-lê kiểu Tây, vội vàng chạy tới, hơi thở đứt quãng: “…Vị cô nương này… bát tự có thể báo cho ta biết không?”

Em Là Cả Thế Giới Của Anh

Em Là Cả Thế Giới Của Anh Người mà Lục Kinh Niên yêu thật ra là chị tôi. Cưới tôi, chỉ là lựa chọn bất đắc dĩ của anh ta. Bởi vì tôi có gương mặt giống hệt chị. Sau này, trong một tai nạn xe, tôi và chị cùng gặp nạn. Anh ta đã chọn cứu chị trước. Khi tôi hấp hối, người ở bên cạnh tôi lại là kẻ thù không đội trời chung – Nghiêm Phó Dã. Sau khi trọng sinh, tôi quyết tâm từ hôn. Trở lại con hẻm nhỏ trong ký ức, một chàng trai quen thuộc nở nụ cười trêu ghẹo: “Dư đại tiểu thư, hôm nay sao lại giá lâm thế này? Lại muốn ăn hoành thánh à?” Tôi nhìn thẳng vào anh: “Không, em đến tìm anh, Nghiêm Phó Dã.”

Tiệm Cầm Đồ Thu Thập Tà Vật

Tiệm Cầm Đồ Thu Thập Tà Vật Ban ngày, hắn chỉ là một nhân viên nhỏ bé trong tiệm cầm đồ, nhưng khi màn đêm buông xuống, hắn lại là một Tiểu Minh Vương nắm giữ Mười Hai Âm Hành. Vì báo thù cho cha mẹ, vì chứng minh bản thân, vì người hắn yêu, mà dốc hết tất cả để thăm dò, để chống lại, để chiến đấu… Bị một sợi tơ đỏ quỷ dị chi phối sinh tử, bị một bàn tay vô hình thao túng cả cuộc đời… Độ dài: 140 chương.

Thiên Mệnh Định Nhân Duyên

Thiên Mệnh Định Nhân Duyên Thái tử bị phế hai chân, không thể trốn tránh, ta vì vinh quang gia tộc mà thay tỷ tỷ gả vào Đông Cung.Nhưng hắn cực kỳ ghét ta, không ngừng chửi rủa.“Độc phụ, lòng dạ rắn rết!”“Ngay cả phu quân của tỷ muội tốt cũng dám cướp, thật không biết liêm sỉ!”Ồ, sắp thua đến nơi rồi mà còn mạnh miệng như vậy sao?Ta dứt khoát treo ngược hắn lên.Mắng ta một câu, ta cởi một món y phục của hắn.Càng cởi càng thấy thuận mắt, rất nhanh, trên người hắn chỉ còn lại một chiếc quần lót.Ta cũng chẳng còn giận nữa, chống cằm cười tủm tỉm: “Mắng đi, tiếp tục mắng đi nào, ta thích xem… ừm không, là thích nghe mới đúng~”

Bà Của Tôi Tốt Nhất Thế Giới

Bà Của Tôi Tốt Nhất Thế Giới Ở tuổi bảy mươi, tôi hóa thân thành một nhân vật nữ chính độc ác trong một truyện ngược. Hệ thống nói: “Cô phải theo cốt truyện.“ Tôi đeo kính lão: “Ý mày là theo cốt truyện như thế nào?“ Hệ thống: “Ừm… chính là cô phải ngược đãi cậu ta. Bây giờ, ném cái ghế vào mặt cậu ta! Để cậu ta lăn ra đấy!“ Tôi chuyển ánh mắt đi nơi khác. Nam chính lúc này vẫn còn là một thiếu niên, gầy như một cây tre, ăn mặc đơn bạc, hung hăng liếc nhìn tôi. Tôi quay người bước vào bếp. Nam chính cắn chặt răng: “Bà định dùng dao giết tôi sao!“ “Bà già chết tiệt, tôi sẽ cùng bà đồng quy vu tận!“ “Cậu quá gầy rồi.“ Tôi thở dài, thành thạo bật bếp, “Tôi sẽ nấu chút cơm cho cậu ăn.“ Làm ơn đi, tôi đây là bà của cậu mà! Có bà nào có thể kiềm lòng được mà không cho cháu mình ăn no nê?

Duyên Kiếp Trăm Năm

Duyên Kiếp Trăm Năm Tôi là quỷ sai, cũng chính là “Thần Chết” trong lời đồn của mọi người. Lúc này, tôi đang ngồi xổm trong phòng phẫu thuật, thúc giục bác sĩ: “Anh đẹp trai, làm nhanh tay lên, tôi còn phải tan làm nữa.” Bác sĩ không chút cảm xúc liếc nhìn tôi một cái: “Không làm nữa.” Tôi: “?!” Bác sĩ bây giờ đều tùy hứng thế này sao?

Duyên Tàn Không Hối

Duyên Tàn Không Hối Ta theo tướng quân rũ áo quy điền. Ba năm sau, trước túp lều tranh, thái tử phi rơi lệ mà oán than: “Là nữ nhân kia hại ch .t con ta, vậy mà chàng còn muốn phong ả làm trắc phi. Lẫm ca ca, muội phải làm sao đây…” Nàng đôi mắt đẫm lệ, vẻ mặt bi thương đến cùng cực. Phu quân ta buông cuốc, sợ bùn làm bẩn xiêm y nàng, chỉ đành bất lực nói: “Muội là biết rõ nhất, ta chịu không nổi khi thấy muội khóc.” Hắn phủi bụi trên bộ giáp cũ, cùng nàng hồi kinh. Chỉ để lại hai chữ: “Chờ ta.” Ta đem gà vịt trong nhà bán hết, tấm da thú hắn săn được cũng đem tặng hàng xóm. Dặn rằng: “Nếu chàng trở về, thì nói với chàng, A Liên đã ch .t rồi.”

Tiểu Man

Tiểu Man Cha ta dùng mười lượng bạc bán ta vào Tần gia để xung hỉ. Tần thiếu gia là một kẻ ốm yếu, ngày thành thân hắn sốt cao đến hôn mê, vậy mà chẳng một ai đến thăm. Không còn cách nào, ta đành cõng hắn đi hai dặm đường để tìm đại phu. Hắn nằm trên lưng ta, mơ màng mà thốt lên: “Niang tử… đa tạ nàng…” Ta bị hắn gọi đến đỏ mặt, vừa thở hổn hển vừa đáp: “Thiếu gia, cứ gọi ta Tiểu Man là được. Tần phu nhân mua ta từ thôn quê về, là để hầu hạ người. Không cần… không cần gọi ta như vậy—” Hai chữ ấy, ta thực sự nói không nên lời. May thay, hắn lại ngất đi. Sau này, nhờ ta chăm sóc, thân thể thiếu gia dần tốt hơn. Ta cũng không tiện tiếp tục ở lại phòng hắn. Đêm đầu tiên chuyển đến tiểu viện, hắn mặc một thân y phục mỏng, chân trần đứng ngoài cửa. “Nương tử, nàng không cần ta nữa sao?” “Nàng không ở đây, bảo ta làm sao ngủ được?”

Thiên Kim Thật Ngoài Dự Đoán

Thiên Kim Thật Ngoài Dự Đoán Tôi là thiên kim thật bị thất lạc nhiều năm của nhà giàu nhất thành phố. Ngày được anh trai ruột đón về, vì trên tay dính bùn đất nên tôi bị cô con gái nuôi đẩy ngã xuống đất. Tôi còn chưa kịp hoàn hồn đã thấy mẹ ruột tát cô ta hai cái giòn tan: “Cô là cái thá gì mà dám động tay với con gái ruột của tôi, một đứa con nuôi cũng muốn trèo lên đầu người khác?” Úi chà! Bà mẹ này ngầu dữ ta, tôi thích quá trời. Vậy thì cái nhà này, tôi đã về rồi, khỏi đi đâu nữa.

Cô Bạn Cùng Phòng Trà Xanh

Cô Bạn Cùng Phòng Trà Xanh Lúc tụ tập ăn uống, nhỏ bạn cùng phòng bỗng dưng buông một câu: “Tao thấy mày không xứng với bạn trai mày.” Rồi mặt dày xin luôn WeChat của ảnh. Tôi không cho, ai ngờ cô ta lại đi tìm bạn trai tôi để than phiền rằng tôi nhỏ mọn. Tôi liền hỏi thẳng cô ta: “Cậu làm vậy là có ý gì?” Cô ta tỉnh bơ trả lời: “Sao mày nhỏ nhen quá vậy? Có người yêu thì không được kết bạn khác giới à? Sống peace chút đi chứ.” Tôi tức giận: “Peace cái bà mày!”

Tôi Cũng Có Thể Đậu Bắc Đại!

Tôi Cũng Có Thể Đậu Bắc Đại! Sau khi có điểm thi đại học, tôi thiếu 3 điểm nữa để vào Bắc Đại, còn bạn trai tôi thì nằm trong top 3 toàn tỉnh. Cả Thanh Hoa và Bắc Đại trong đêm tranh nhau đến nhà anh ấy để chiêu mộ. Anh ấy hỏi: “Có thể đưa bạn gái tôi đi cùng không?” Tôi đang xem livestream vui vẻ, thì thấy anh ấy kéo một cô gái từ phía sau ra, nói: “Chúng tôi sẽ cùng nhau vào.” Trời ơi, thế tôi là bạn gái của ai đây? Đứng cạnh đó, thủ khoa của tỉnh cười một tiếng, nói: “Tôi muốn cùng bạn gái cũ của cậu ta vào Thanh Hoa.” Tôi lập tức bị dọa đến ngất xỉu.

Một Kiếp Chấp Niệm

Một Kiếp Chấp Niệm Ta chuẩn bị chịu sự xử quyết từ chính tay nam chính chính đạo, vừa mới quyết định nằm yên chịu chết. Bỗng trên trời vọng xuống một lời nhắn: “Làm nũng đi, hắn sẽ dâng cả mạng cho ngươi.” Chọc tức hắn đến chết ư? Ý kiến hay đấy. Ta nắm lấy tay nam chính lạnh lùng, bóp giọng nũng nịu. “Ca ca, đau quá, tha cho ta đi mà~” Đồng tử hắn chấn động, gương mặt băng lãnh tựa núi tuyết từng chút một tan rã. “Ngươi đang làm cái gì?” Cuối cùng, ta vẫn bị một kiếm xuyên qua. Vừa khóc vừa bò muốn chạy trốn, nam tử lại ôn nhu khuyên. “Thả lỏng đi, nếu không sẽ đau đấy.”

Học Cách Yêu Lại Chính Mình

Tôi đứng trước cửa Cục Dân chính, ly cà phê nóng trong tay đã nguội ngắt từ lâu. Qua cánh cửa kính, tôi thấy rõ chồng tôi Cố Bắc Thành đang cùng một cô gái trẻ điền đơn đăng ký kết hôn. Không phải đơn ly hôn. Mà là đơn kết hôn. Cô gái ấy mặc váy trắng, cười rất ngọt ngào, còn Cố Bắc Thành thì dịu dàng giúp cô ta chỉnh lại tóc. Tôi chưa bao giờ thấy anh ấy nhìn tôi bằng ánh mắt như vậy. “Mẹ ơi, sao mẹ không vào?” Tiểu Bảo, con gái sáu tuổi của tôi, níu vạt áo tôi, giọng non nớt hỏi. Tôi ngồi xổm xuống, cố gắng nở một nụ cười: “Bảo Bối, mẹ chợt nhớ ra còn việc cần làm, mình về nhà trước được không?”

Cùng Bạn Thân Xuyên Không

Cùng Bạn Thân Xuyên Không Tôi và đứa bạn thân cùng nhau xuyên vào tiểu thuyết. Cô ấy thì xuyên thành chó liếm trung thành của nam phụ phúc hắc, còn tôi là người thế thân cho ánh trăng sáng của nhân vật phản diện yandere. Ngoài mặt thì chúng tôi yêu mà không có được, sau lưng thì cùng nhau điên cuồng vung tiền. Quãng thời gian tiêu tiền như nước cứ thế trôi qua ba năm, nữ chính bạch nguyệt quang chân chính đã trở lại. Sau khi biết được nam phụ cùng nhân vật phản diện đều sẽ phát điên vì nữ chính, bạn thân đã đeo một cái ba lô nhỏ, nửa đêm gõ cửa phòng tôi: “Tao đã tiết kiệm đủ tiền rồi, mày thì sao?” Tôi: “Tao còn thiếu chút nữa, nhưng có thể tiêu tiền của mày.” Vì vậy, chúng tôi cùng nhau giả chết. Ba năm sau, đứa bạn thân không may gặp lại chồng cũ của nó. Tôi vội nói: “Tao sẽ đánh lạc hướng cho mày, mày chạy nhanh đi!” Kết quả là vừa quay đầu lại, tôi đã đâm sầm vào một lồng ngực rắn chắc. Nhân vật phản diện Yandere bình tĩnh tháo cà vạt, trói chặt tay tôi lại. “Chính em chạy thoát được, rồi lại nói.” *Trong tiếng Trung, bạch nguyệt quang là ánh trăng sáng, hình ảnh này tượng trưng cho mối tình sâu đậm nhất của một đời người.

Lời Nhắn Cuối Cùng Của Mẹ

Lời Nhắn Cuối Cùng Của Mẹ Khi con gái được sáu tuổi, tôi bắt đầu ép con bé làm việc nhà. Tôi còn quay lại toàn bộ những điều đó thành video. Con bé còn chưa cao tới bếp, phải đứng lên ghế nhỏ, loay hoay mãi cũng không làm được. Cô bé sốt ruột đến phát khóc, nũng nịu, mè nheo, nói không muốn học. Nhưng tôi vẫn bình tĩnh, yêu cầu con tiếp tục. Cư dân mạng chửi tôi muốn nổi tiếng đến phát điên rồi sao, ngược đãi trẻ em để câu tương tác. Có người thậm chí nghi ngờ tôi không phải mẹ ruột của con bé. Mãi đến nửa năm sau, một video có mặt tôi đã lên hot search, họ mới hiểu. Đó là bức di thư điện tử tôi để lại cho con gái. Trong video, tôi mỉm cười nói: “Đợi sau khi mẹ qua đời, hãy để những video này ở bên cạnh con.” “Nếu nhớ mẹ, thì vào đây xem một chút.”

Thác Ái

Thác Ái Ngày hoàn tất thủ tục ly hôn, tôi đã đặt vé tàu cao tốc về quê. Điện thoại, chứng minh thư, thẻ ngân hàng chỉ còn ít tiền, đó là tất cả những gì tôi có trong những năm qua. Quản gia gọi điện cho tôi, nói rằng tôi còn một số đồ đạc chưa chuyển đi. “Vứt hết đi, tôi không cần nữa.” Ông ấy lại nói, tiểu thiếu gia đang khóc đòi mẹ. “Thằng bé sẽ sớm có mẹ mới thôi, chính là người mà nó vẫn luôn mong nhớ.” Đứa con trai tôi sinh ra, thật sự rất giống cha của nó. Ngay cả người phụ nữ mà bọn họ yêu cũng là cùng một người. Trước đây tôi từng buồn, tại sao người đó không thể là tôi. Bây giờ tôi nghĩ, không yêu thì thôi, cũng chẳng sao. Trước khi tàu cao tốc khởi hành, tôi nói với đầu dây bên kia một câu cuối cùng. “Anh nói anh ta hãy yên tâm, cả đời này, tôi sẽ không bao giờ làm phiền anh ta nữa.” *THÁC ÁI ; quá yêu (lời nói khiêm tốn, tỏ ý cám ơn đối với sự yêu thương của người khác)

Mộng Độ Xuân Tiêu

Mộng Độ Xuân Tiêu Lần thứ ba cha mẹ tìm đến, ra lệnh cho ta thay đệ đệ trả nợ cờ bạc. Ta chỉ ném nhẹ một thanh đoản đao xuống đất, lạnh nhạt nói: “Được thôi, một ngón tay đổi lấy một ngàn lượng.” Cũng như bao lần trước, họ giận dữ định lao lên đánh ta, nhưng bị thị vệ cạnh bên túm gáy, ép quỳ xuống. Ta khẽ nhướng mày, thị vệ liền tận tâm dạy họ cúi đầu hành lễ: “Nói theo – Tham kiến Quý phi nương nương.”

Tình Cũ Không Rủ Cũng Đến

Tình Cũ Không Rủ Cũng Đến Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi đá bạn trai, không ngờ hắn lại trở thành ảnh đế nổi tiếng. Khi phóng viên phỏng vấn hỏi hắn có từng động lòng với ai không, hắn không e dè chút nào trả lời: “Có, hồi đại học.” Phóng viên kinh ngạc, vội vàng hỏi: “Vậy… hai người thế nào rồi?” Tạ Dịch Bạch trầm mặc một chút, ánh mắt ảm đạm. Ngay khi phóng viên chuẩn bị hòa giải thì hắn nói: “Cô ấy đá tôi.” Giọng điệu ấy đầy oán trách. “Vậy… nguyên nhân hai người chia tay là gì?” Phóng viên như quên mất nhiệm vụ, muốn hỏi thêm. “Cô ấy nói tôi nhóm máu B, cô ấy cũng nhóm máu B, cô ấy sợ sinh ra một đứa 2B.”

Hè Sang Không Đợi Xuân Thu

Hè Sang Không Đợi Xuân Thu A tỷ ta là một độc y, có thể giải mọi loại độc trên đời. Phò mã bị trúng kịch độc ở phía dưới bụng, công chúa liền mời A tỷ vào kinh chữa trị. A tỷ đã cứu hắn khỏi tay thần chết, nhưng phò mã lại nói rằng A tỷ đã nhìn thấy thân thể của hắn. Để tỏ lòng trung thành với công chúa, hắn móc mắt A tỷ, chặt đứt đôi tay nàng. Sau đó, dùng một tấm chiếu cuốn lấy, ném nàng cho lũ chó hoang ăn thịt. Khi tin dữ về cái chết của A tỷ truyền về nhà, đại ca không nói một lời. Huynh lặng lẽ soi gương chải tóc, sau đó nắm tay ta đi thẳng vào kinh thành. Từ hôm đó, trong phủ công chúa xuất hiện một gã mã nô mới. Người này dáng dấp cực kỳ tuấn tú, lại am hiểu mị thuật. Công chúa nhìn đến ngây ngẩn, tuyên bố muốn bỏ phò mã.