Tình Cảm

Trò Chơi Ngược Tra

Trò Chơi Ngược Tra Ta đã được trùng sinh. Kiếp trước, Bạch thị mà ta cưng chiều hết mực đã đẩy ta xuống dòng sông băng giá mà chết đuối. Chết thật uất ức, chết thật nhục nhã, chết thật không cam lòng. Ta được trùng sinh vào lúc nàng ta vừa mới trở thành quả phụ. Nàng khóc lóc tìm ta cầu cứu như kiếp trước: “Biểu ca, ta sợ, chàng ở bên ta được không?” Ta điên rồi mới ở bên nàng ta. Đồ nữ nhân lòng dạ rắn rết. Nàng ta và đám nhi nữ vô tâm của nàng đều đi chết hết đi. Ta sẽ nuôi dạy hài tử ruột thịt của ta thật tốt. Cố gắng hết sức để chúng có tương lai tốt đẹp. Nếu còn hồ đồ thì ta sễ tự tát cho mình hai cái! Thế nhưng, từ miệng nữ nhi của nàng, ta biết được một sự thật còn kinh khủng hơn.

Lời Nguyền Của Cánh Đồng Lúa Mì

Lời Nguyền Của Cánh Đồng Lúa Mì Tôi luôn biết rằng mình là một “thiên kim” giả. Bởi vì năm đó, mẹ tôi đã cố tình đổi tôi, đứa trẻ vừa mới chào đời, không phải để lấy một thiên kim tiểu thư mà là một cậu con trai. Mưu kế của bà ta thực sự quá tuyệt diệu: Tôi nhận được danh phận của một tiểu thư nhà giàu, còn bà ta cuối cùng cũng có một đứa con trai để dựa vào. Ông bà nội tôi vì thế mà ngẩng cao đầu trước mặt họ hàng, còn ba tôi thì tự hào rằng ông đã thắng người bạn từ thuở nhỏ đang làm lớn ở thành phố. Còn Tĩnh Tử Ngôn, người bị đổi đến sống ở nông thôn, từ nhỏ đã hiếu thảo, từ nhỏ đã xuất sắc, dù bị ba tôi đ//ánh g//ãy cả chân ghế vẫn phải đứng ra che chở cho mẹ ta. Cho đến khi cậu ấy phát hiện ra rằng, người mẹ mà cậu ấy bảo vệ bằng cả m//ạng sống chính là kẻ đã đánh cắp thân phận của mình. Cho đến khi cậu ấy nhận ra rằng, tôi – kẻ tr//ộm này và con cháu của kẻ tr//ộm, đã không biết xấu hổ mà chiếm lấy hạnh phúc vốn dĩ thuộc về cậu ấy  

Người Nông Thôn Vô Tình Lạc Vào Kênh Truy Thê

Người Nông Thôn Vô Tình Lạc Vào Kênh Truy Thê Cô tiểu thư giàu nhất lớp chặn tôi ở góc tường, vung ra một chiếc thẻ đen đầy uy hiếp. “Nhà nghèo thì cứ nói, chỉ cần cậu thừa nhận chiếc nhẫn kim cương mà anh Thương tặng tôi là do cậu ăn cắp, xin lỗi tôi và cả lớp ngay tại đây, thì một triệu này xem như tôi cho cậu – coi như giúp một con chó hoang!” Trước mắt tôi, màn hình ảo hiện đầy dòng bình luận kích động. 【Truy thê hỏa táng tràng chính thức bắt đầu!】 【Nam chính thật sự tin chuyện nữ chính ăn cắp dây chuyền, tự ý đứng ra thay cô ấy nhận tội rồi xin lỗi nữ phụ, kết quả là nữ chính bị cả lớp bắt nạt đến mức phải nghỉ học.】 【Không chỉ vậy, mẹ nữ chính bị tai nạn giao thông, không có tiền chữa trị, cô ấy cũng không cầu xin nam chính giúp, cuối cùng mẹ qua đời.】 【Kỳ thi đại học cũng bị nữ phụ phá hỏng, sau đó cô ấy bỏ học, quay về quê trồng rau. Mãi đến khi đó nam chính mới phát hiện ra sự thật rồi bắt đầu truy thê!】 Bình luận còn chưa hiện hết. Tôi đã giật lấy chiếc thẻ ngân hàng trong tay cô ta, quỳ sụp ngay xuống chân váy voan của cô ta, đập đầu ba cái rõ to! “Tôi nhận, tôi nhận, các bạn học sinh, là lỗi của tôi, cảm ơn tiểu thư đã ban thưởng.” “Gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu!” Dòng bình luận hiện lên lặng lẽ. 【Chết tiệt, sao nữ chính sao lại tranh giành dữ vậy chứ…】

Nguyệt Hạ Yên Nghi

Nguyệt Hạ Yên Nghi Nghe nhạc này đọc truyện nha mí nàng …  Ta là một hồn ma. Ta đã lang thang trong nhân gian đã lâu, muốn tìm một hồn ma khác. Người đó là phu quân của ta khi còn sống, hắn chết trước ta. Nhưng tên chết yểu đó, có vẻ đã đầu thai từ lâu rồi. Hắn trở thành một thư sinh, trong một đêm mưa, bước vào căn nhà đất nhỏ của ta.

Minh Nguyệt Nhược Định

Minh Nguyệt Nhược Định Ta ngồi bên cầu Trấn Giang, bị một đám gà, vịt, ngỗng bao vây. Chúng đều bị trói dây cỏ quanh cổ, còn ta, trên đầu cũng cài một cây trâm cỏ. Ta và bọn chúng chẳng khác gì nhau, đều là hàng hóa chờ người đến mua. Một kẻ tóc bóng mượt, tai to, khoác trường bào, bên ngoài mặc gi-lê, từng bước chậm rãi tiến lại gần. Hắn đưa đôi mắt gian tà quét từ trên xuống dưới, cất giọng hỏi: “Nha đầu này bao nhiêu tiền?” “Hai đồng bạc.” Bà nội ta đáp. Có lẽ thấy ta gầy gò ốm yếu, chẳng đáng giá, hắn bĩu môi rồi cất bước bỏ đi. Một lát sau, một nam nhân trung niên vóc người gầy guộc, khoác áo sơ mi trắng, bên ngoài là áo gi-lê kiểu Tây, vội vàng chạy tới, hơi thở đứt quãng: “…Vị cô nương này… bát tự có thể báo cho ta biết không?”

Hoa Hải Đường Vẫn Như Xưa

Hoa Hải Đường Vẫn Như Xưa Phu quân của ta là Yến Đình Chi đã gây ra một vụ bê bối phong lưu bên ngoài. Đối phương là đích nữ của một quan tứ phẩm tên là Doãn Thanh Nguyệt, đã mang thai ba tháng. Nàng ta nói rằng không cầu xin gì khác, chỉ mong đứa con trong bụng có thể có một danh phận, được ghi vào gia phả Yến gia. Ta và Yến Đình Chi thành hôn đã ba năm, vẫn đắm chìm trong nghiên cứu kim thạch học, chưa từng có thai. Bà mẫu nghe tin đích nữ Doãn gia có thai, muốn nạp nàng ta vào phủ, sinh con trai thì có thể nâng lên làm bình thê. Mà trước đó không lâu, phụ thân ta vì phản đối tân chính mà bị bãi quan lưu đày, mất chức tể tướng. Chỉ trong một đêm, ta từ đệ nhất quý nữ kinh thành được mọi người ngưỡng mộ, trở thành trò cười sau lưng người khác. Bụng của đích nữ Doãn gia ngày một lớn, Yến Đình Chi không thể không đến cầu xin ta, đợi ta đồng ý mới có thể nghênh đón nàng ta vào cửa. “Thư Dư, trong lòng ta từ trước đến nay chỉ có mình nàng, Thanh Nguyệt dù có hài tử cũng không thể vượt qua nàng.” Ta rút ống tay áo dài khỏi tay Yến Đình Chi, không chút kiêng dè nhìn thẳng vào hắn. “Yến Đình Chi, chúng ta hòa li đi.”

Dòng Chảy Xuyên Qua Rừng Sâu

Dòng Chảy Xuyên Qua Rừng Sâu Sau khi gả cho tộc trưởng tộc Bạch Hổ, hắn lại chậm chạp không chịu gặp tôi, tránh tôi như rắn rết. Khi thất vọng đến cực điểm, tôi ngày ngày ôm lấy một con mèo nhỏ mà hôn lấy hôn để. Chỉ là mỗi lần những Bạch Hổ khác bắt gặp tôi đang hôn mê mệt con mèo ấy, đều trông như muốn nói gì đó rồi lại thôi. Cho đến khi tôi nhìn thấy những tiểu Bạch Hổ khác trong tộc chưa hóa hình, mới chợt nhận ra có điều gì đó không ổn. Vừa định chuồn đi cho lẹ, con mèo nhỏ lại đột nhiên biến thành một người đàn ông vai rộng eo hẹp. Ánh mắt hắn nóng rực, ép tôi vào góc tường, giọng khàn khàn vang lên: “Vợ à, em nên thực hiện nghĩa vụ rồi.” Nhưng mà… Hình như giống mèo có… gai thì phải…

Giữa Chúng Ta Có Một Người

Giữa Chúng Ta Có Một Người Trong đám cưới lớp trưởng, vợ cũ ăn diện lộng lẫy, khoác tay một gã đàn ông mặc vest hàng hiệu. Mấy người bạn học không nhịn được mà xì xào: “Cả ngày làm việc quần quật như trâu, cuối cùng lại thành chồng cũ của người ta.” Ánh mắt xung quanh thi nhau đổ dồn về phía tôi. Bộ đồ bảo hộ cũ kỹ không che được sự chế giễu, lại càng không che nổi sự thương hại. Gã đàn ông kia liếc nhìn tôi, ánh mắt đầy khiêu khích, cố tình lớn tiếng với người bên cạnh: “Năm nay làm ăn cũng tàm tạm thôi, chắc được tầm tám mươi mấy vạn (~2,8 tỷ).” Trong bữa tiệc, có người làm nhà nước, có người làm lãnh đạo, cũng có mấy ông chủ nhỏ. Tôi lúng túng xoa tay, lặng lẽ ngồi vào góc xa nhất. Tính im lặng cho đến khi tan tiệc, thì bất ngờ, chiếc điện thoại người già mua với 300 tệ (~1tr) đeo bên hông tôi bỗng rung lên, loa ngoài rú lên: “Alipay báo: nhận được 5 vạn tệ (~175tr).” “Alipay báo: nhận được 10 vạn tệ (~350tr).” “Alipay báo: nhận được 8 vạn tệ (~280tr).” “Alipay báo: nhận được…” Cả hội trường bỗng im phăng phắc. Tôi rút điện thoại ra xem, chia lợi nhuận hải sản xong rồi. Tổng cộng hơn một trăm vạn (~3,5 tỷ).

Tra Nam Hối Hận Rồi

Tra Nam Hối Hận Rồi Để cứu Thẩm Ý Chi, tôi đã mất đi đôi chân. Kết hôn ba năm, anh mặc kệ bạn bè và người thân của anh sỉ nhục tôi. Tôi chất vấn anh, anh lại mất kiên nhẫn day day ấn đường: “Bọn họ chỉ đang nói sự thật mà thôi.” “Năm đó, tôi không cầu xin cô cứu tôi.” “Không ai hỏi tôi có nguyện ý hay không.” Tất cả yêu mến thuở thời thiếu thời trong khoảnh khắc đó đã hóa thành tro bụi. Đêm đó, tôi bỏ thuốc ngủ vào sữa của anh ta, nhân lúc anh ta ngủ say, tôi chặt đứt đôi chân của anh ta. Tôi ôm anh ta đang đau đớn gào thét mà ngủ thiếp đi, khi mở mắt ra, tôi đã trở về ba năm trước, trước khi tai nạn xảy ra.

Một Lần Nữa Tỏa Sáng

Một Lần Nữa Tỏa Sáng Em trai tôi là một đứa chuyên nói dối. Nó cố tình làm vỡ mô hình nhân vật đắt đỏ của anh họ, nhưng lại nói là “vô tình làm rơi”. Tôi giơ tay, tát thẳng vào mặt nó một cái. “Em mà còn dám nói dối nữa, xem chị có đánh ch.t em không!” Nó khóc òa lên, mẹ tôi thì nổi giận. Bà mắng tôi rằng, em tôi mới có năm tuổi, tôi làm chị mà nhẫn tâm quá. Nhưng bà đâu biết, chính vì em tôi nói dối, mà kiếp trước cả gia đình tôi không ai có kết cục tốt đẹp. Đời này làm lại, tôi sẽ không bao che cho nó nữa.

Mùa Xuân Hoa Nở

Mùa Xuân Hoa Nở Ta vốn là một nữ đồ tể, bỗng chốc lại trở thành mẹ tiểu thư giả của tướng phủ. Thừa tướng phu nhân cao ngạo quý phái, bịt mũi ném tiểu thư giả trước cửa nhà ta. Ta nghi hoặc: “Ngươi thật sự không cần tiểu nữ oa này nữa sao?” Nàng ta đầy vẻ chán ghét, chỉ mang theo tiểu thư thật rời đi. Ta gật gật đầu, được rồi, bỗng dưng lại có thêm một cục bột nhỏ. Sau đó, mỗi ngày ta giết năm con heo, cục bột nhỏ mỗi ngày ăn hết năm bát cơm. Còn lẽo đẽo đi theo sau ta: “Mẹ, đói đói, cơm cơm!”

Kết Hôn Với Chú Nhỏ Cấm Dục

Kết Hôn Với Chú Nhỏ Cấm Dục Sau khi kết hôn với người chú nhỏ cấm dục, anh luôn xem tôi như em gái mà chăm sóc. Nhưng tôi thì thầm yêu anh. Vì để kích động anh, tôi đã chơi trò chuyền bánh quy trong phòng bao. Tôi cắn một đầu của thanh socola rồi chuyền sang cho cậu trai đối diện. Đúng lúc cậu chàng chuẩn bị cắn vào đầu bên kia của thanh socola, chú nhỏ với vẻ mặt âm u cắt ngang. Anh nhét tôi vào xe: “Muốn chơi đúng không?” “Về nhà, chú sẽ chơi với em cho đã.”

Kiến nhỏ cũng có mùa xuân

Anh trai kế rất ghét tôi. Nhưng tôi thì cứ thích bám lấy anh ta. Anh ta bỏ ra hai vạn tệ để mua lấy việc tôi không đi về chung sau giờ tan học. Bỏ thêm hai mươi vạn chỉ để tôi chuyển lớp. Thế nhưng, lần nào tôi cũng lại gần anh ta như chưa từng có chuyện gì. Sau kỳ thi đại học, anh ta chuyển vào thẻ tôi một khoản tiền lớn, lạnh lùng nói: “Đây là năm trăm vạn, em đi du học đi, đừng bao giờ xuất hiện ở nhà tôi nữa.” Mắt tôi đỏ hoe, cúi đầu khẽ nói: “Được.” Tốt quá. Cuối cùng cũng mắc bẫy rồi.

Nguyện Cùng Người Ngắm Trăng

Nguyện Cùng Người Ngắm Trăng Tỷ tỷ ra ngoài mua son phấn, lại bị tên háo sắc đeo bám. Hắn lợi dụng tỷ tỷ ta bị mù, một đường bám theo, muốn làm chuyện xằng bậy. Ta giả tiếng chó sủa theo suốt mười dặm đường, mới đuổi được hắn đi. Không ngờ, tên háo sắc đó lại là một vị tướng quân, ngày hắn tử trận trên sa trường, cũng là ngày tỷ tỷ ta xuất giá. Một bên là chiêng trống vang trời, một bên là da ngựa bọc thây. Thần nữ trên chín tầng trời nghe được chuyện này, liền rơi xuống một giọt nước mắt đau thương. “Chiến sĩ nơi tiền tuyến sống chết chưa biết, giai nhân trong trướng vẫn hát ca.” “Bùi tướng quân huyết chiến nơi sa trường, sao biết được người trong lòng mình lại vào ngày hắn tử trận thì lại vui vẻ xuất giá? Hành động này có khác gì heo chó đâu.” Nàng đích thân hạ phàm, treo tỷ tỷ lên thành lâu, ngày ngày đánh đập, đến chết không thôi. Từ đó, thần nữ ra lệnh, tất cả các thiếu nữ trong khuê phòng đến tuổi cập kê, trước tiên phải đưa vào doanh trại, để mọi người lựa chọn. Ngày quan phủ đến đòi các thiếu nữ cập kê. Ta dấu đôi tai cáo, hóa thành hình người, mặc bộ y phục đẹp nhất trong phòng của cô nương, trà trộn vào bên trong hàng ngũ.

Vô Tình Làm Nữ Phụ Đẩy Thuyền

Vô Tình Làm Nữ Phụ Đẩy Thuyền Ta xuyên thành nữ phụ trong tiểu thuyết đam mỹ. Chính Thái tử đã đích thân nói với ta. Đêm tân hôn, hắn ngoảnh mặt không thèm nhìn ta, giọng nói lạnh lùng. “Ta và Cố thừa tướng tình đầu ý hợp, cưới ngươi chỉ là để che mắt thiên hạ, ngươi đừng hòng mơ tưởng đến tình yêu của ta.” Ta xúc động đến nỗi nước mắt lưng tròng, nắm chặt lấy bàn tay thon dài của hắn. “Điện hạ yên tâm, cp ta ship đều HE, hai người nhất định sẽ hạnh phúc!” Sau này hắn đăng cơ làm đế, ta đề nghị phong Cố Tử An làm hoàng hậu nhưng hắn lại tức giận đập vỡ cả chục chiếc bình hoa. “Tạ Lâm Ngọc, nàng có còn lương tâm không, bao nhiêu năm rồi, sao nàng vẫn không quên được hắn!”

Đường Cùng Tìm Thấy Lối Thoát

Đường Cùng Tìm Thấy Lối Thoát Mẹ tôi năm nay 43 tuổi, vừa được chẩn đoán mang thai ở tuần thứ 22. Cả nhà rơi vào bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ. Chuyện này không quá nghiêm trọng, nhưng mẹ tôi đã bị liệt toàn thân suốt ba năm nay. Từ cổ trở xuống hoàn toàn không có cảm giác.

Ngoại truyện - Dương Hoa Lạc Tần Tử Quy Đề

Lục Văn Quân (Ngoại truyện của “Dương Hoa Lạc Tần Tử Quy Đề” ) Ta tên là Lục Văn Quân. Từ khi ta đỗ tú tài vào năm mười hai tuổi, ánh mắt của phụ mẫu, cũng như toàn bộ gia nhân trong phủ đều thay đổi. Vào dịp Tết, khi tế tổ tại từ đường, tổ phụ nắm tay ta, đứng trước bài vị tổ tiên, lệ già tuôn rơi. “Liệt tổ liệt tông trên cao, Lục gia chúng ta có hy vọng phục hưng rồi, có hy vọng rồi.” Ta lặng lẽ đứng đó, ngước nhìn bài vị tổ tiên trên từ đường. Ở hàng thứ hai, ngay chính giữa, có một bài vị làm từ gỗ nam mộc khảm vàng, đó chính là tổ tiên Lục gia – Lục Quán Thư, người từng giữ chức Thừa tướng, cũng là tằng tổ phụ (ông cố nội) của ta.

Âm Mưu Của Nam Thần

Âm Mưu Của Nam Thần Khi tôi đặt xe qua app để về trường, người lái xe lại là… nam thần học đường của chúng tôi, Tống Bách Xuyên. Tôi lập tức cảm thấy xót xa cho hoàn cảnh “sa cơ lỡ vận” của anh. Tống Bách Xuyên trầm mặc một lúc. Rồi anh nói: “Em từng thấy ai lái Porsche Cayenne mà vẫn đi chạy dịch vụ chưa?” Tôi sững người, quay đầu nhìn ra sau, chiếc xe đúng là Cayenne thật, mà chiếc xe tôi đặt thực sự đang đứng phía sau, còi bấm đến gần rách cả tay lái.

Livestream Bói Toán: Tà Trận Gọi Hồn

Livestream Bói Toán: Tà Trận Gọi Hồn Con gái ảnh hậu mất tích, trực tiếp livestream tìm con, cả ngày lấy nước mắt rửa mặt. Tôi bốc quẻ trả lời: “Người đã mất. Do người thân cận gây ra, phương hướng Đông Nam, xung quanh núi rừng bao bọc, thi thể bị nhốt trong tường, trên người có bốn mươi chín chiếc đinh trấn hồn, trận pháp tà ác đã thành.” Bình luận vừa xuất hiện đã nhanh chóng gây sốt. Tôi bị dân mạng mắng tới tấp, hàng chục nghìn bình luận chỉ trích. Ba ngày sau, ảnh hậu báo án. Cảnh sát tìm thấy thi thể cô bé trong bức tường phòng ngủ chính của biệt thự trên núi. Cả vị trí lẫn hiện trường đều trùng khớp với lời miêu tả của tôi. Tối đó, khi tài khoản của tôi bị cư dân mạng công kích tới nổ tung, cảnh sát đến “mời” tôi đi uống trà. Tin tức ảnh hậu bị mẹ chồng sát hại con gái, bày trận cầu con trai, lập tức lên hot search.

Mất Hết Mặt Mũi Trước Nam Thần

Mất Hết Mặt Mũi Trước Nam Thần   Nhà tôi bốc cháy, anh bạn cùng bàn hồi cấp ba, mặc đồng phục lính cứu hỏa, khiêng ra từ nhà tôi một bức tượng giống hệt anh ấy. Lúc tấm vải quấn quanh eo bức tượng bị kéo xuống, tôi muốn chết ngượng.