Tình Cảm

Sau Khi Cô Em Chồng Trẻ Tuổi Bất Ngờ Qua Đời

Sau Khi Cô Em Chồng Trẻ Tuổi Bất Ngờ Qua Đời  Mẹ chồng luôn lén lút làm trò trước phòng của tôi và chồng vào ban đêm. Chồng tôi vốn rất khỏe mạnh lại dần dần không thèm ăn uống gì, rất nhanh đã gầy hẳn đi. Cô bạn thân của tôi làm bà đồng nghe xong, chợt sợ hãi kinh hô: “Cậu mau bảo chồng chuyển nhà đi! Chồng cậu đang bị mượn thọ đó!”

Anh Hối Hận Sao? Muộn rồi!

Anh Hối Hận Sao? Muộn rồi! Mang thai hơn năm tuần, vào ngày sinh nhật của mình, chồng tôi vì muốn chọc cười cô thanh mai trúc mã, đã rút ghế của tôi. Khiến tôi mất mặt trước đám đông. Cô ta cười rạng rỡ, nước mắt còn chưa kịp khô. Tôi nhẫn nhịn cơn đau quặn thắt trong bụng, hất mạnh cả bàn thức ăn lên người anh ta và ánh trăng sáng. Anh ta lại chỉ trích tôi: “Sinh nhật đang vui vẻ, em nhất định phải làm không khí căng thẳng thế này sao? Mau xin lỗi An An đi!”

Cơn Giông Tội Lỗi

Cơn Giông Tội Lỗi 11 giờ sáng, khi chồng tôi đang dần ngạt thở trong bồn tắm, tôi lại đang ngồi tám chuyện cùng mấy bà mẹ khác ở khu vực cầu trượt dưới khu nhà. Cầu trượt nằm ngay bên dưới cửa sổ phòng tắm nhà tôi, chỉ cách chừng năm sáu mét theo đường thẳng. Bình thường, tôi vẫn luôn về nhà lúc 11 giờ, nếu hôm đó cũng thế, có lẽ tôi đã kịp cứu anh ấy. Nhưng đúng hôm đó, mẹ của bé Hy Hy vừa mới mua một chiếc váy mới, nhiệt tình mời tụi tôi sang nhà cô ấy xem thử. 11 giờ 10, tôi dắt con gái về đến nhà thì chồng đã tắt thở từ lâu. Trong đám tang, tôi đau đớn tột cùng, mấy lần ngất xỉu. Ai nấy đều tỏ ra thương cảm, ai cũng xót xa. Mẹ chồng tôi là bà Lý Ngọc Anh cũng là hiệu trưởng trường tiểu học cũ của tôi, từ tận Tây Bắc lặn lội tới. Bà bước đến trước mặt tôi, trước ánh nhìn của biết bao người, gương mặt kiên nghị, từng chữ từng chữ rõ ràng: “Chính cô là người đã hại chet con trai tôi!”

Đích Nữ Giả Điên Giả Ngốc

Đích Nữ Giả Điên Giả Ngốc Thứ muội định đầu độc ta thành kẻ ngốc. Nàng thay ta gả vào Đông cung làm Lương đệ, còn ta lại bị ép gả cho một tiểu tướng quân bạo ngược, tàn nhẫn. Đêm tân hôn, ta bị trói đưa vào động phòng. Trong lòng thầm suy nghĩ kế sách chạy trốn. Đúng vậy, ta giả ngốc. Ta chưa từng ăn những điểm tâm bị hạ độc ấy. Đông cung nước quá sâu quá đục, ta chỉ đành tương kế tựu kế. Không ngờ, khi khăn đỏ được vén lên, tân lang lại chính là tên điên mà trước đây ta từng phụ bạc. Tên điên nhìn thấy ta, liền đỏ mắt, càng phát điên rồi. Là ai tung tin đồn hắn không được? Hắn cả đêm cũng chưa từng buông tha ta.

Chị Dâu Thích Chịu Khổ, Tôi Đành Hết Lòng Giúp Đỡ

Chị Dâu Thích Chịu Khổ, Tôi Đành Hết Lòng Giúp Đỡ Tôi có một bà chị dâu rất thích “ăn khổ chịu cực”. Trước Tết Trung thu, tôi tính thuê người đến lau kính vì nhà tôi ở tầng cao, chị dâu nghe vậy liền bắt đầu bài giảng đạo lý. “Trong nhà bao nhiêu người rảnh, không nhờ lại đi thuê người lau kính, nhà mình tiền nhiều không có chỗ xài à?” Tôi nói công việc ở tầng cao rất nguy hiểm, nên phải thuê người chuyên nghiệp mới an toàn. Chị dâu nước mắt nước mũi ngắn dài, cầm ngay cái khăn lau: “Được rồi được rồi, mạng mấy người quý, mạng chị dâu này rẻ, để chị dâu lau!” Tôi nghe mà chán không tả nổi, lại sợ chị ta gặp nguy hiểm thật, nên thôi luôn việc lau kính. Thế mà chị ta vẫn cứ nói móc. “Có người kiếm được chút tiền là quên mất mình là ai liền, tiêu xài như nước, cho có núi vàng cũng không đủ cho cô ta phá.” “Loại người như vậy đáng ra nên về quê nuôi lợn, để biết cuộc sống khó khăn thế nào, lúc đó mới biết quý từng đồng từng cắc.” Tôi nghe xong thì gật đầu lia lịa, tối đó ngừng ngay khoản “trợ cấp” 5 vạn (~180tr) mỗi tháng cho anh trai. Chị dâu đã thích “ăn khổ”, thì tôi chiều theo vậy, để chị ta ăn đủ mới thôi!

Tình Yêu Thời Thanh Xuân

Tình Yêu Thời Thanh Xuân Lúc đang gọi video với bạn trai, đám bạn cùng phòng của anh ấy cứ nhao nhao đòi nhìn mặt tôi. Tôi còn đang cười duyên một cách e lệ, thì điện thoại bỗng bị giật mất. Một giọng nam trầm khàn mang theo tiếng cười vang lên: “Đừng keo kiệt thế, để anh em xem thử chị dâu xinh cỡ nào nào.” Giây tiếp theo, tôi đối mặt — bốn mắt nhìn nhau với người bạn trai cũ mà năm xưa chia tay cực kỳ không êm đẹp. Nụ cười trên mặt anh ta dần tắt ngấm, im lặng mấy giây rồi khẽ giật khóe môi: “Đệt.”

Ta Và Thái Tử Cùng Lộ Thân Phận

Ta Và Thái Tử Cùng Lộ Thân Phận Hồi kinh trên con đường dài đằng đẵng, ta tình cờ gặp một công tử tuấn tú, vừa vặn lọt vào mắt xanh của ta. Hắn nói mình là một thư sinh nghèo khó, lên kinh ứng thí. Ta nói ta là một cô nhi đáng thương, lên kinh nương nhờ người thân. Hắn ngày đêm khổ công dùi mài kinh sử, ta thức trắng đêm thêu thùa, đều vì mưu cầu một tương lai rạng rỡ. Sau này, trong buổi yến tiệc tại cung đình, ta và hắn chạm mặt nhau. Hắn là Thái tử, còn ta lại là Thái tử phi sắp bị từ hôn. Ta: “???”

Đệ Nhất Mỹ Nhân Kinh Thành

Đệ Nhất Mỹ Nhân Kinh Thành Ta là đệ nhất mỹ nhân ở kinh thành. Ai ai cũng đều ái mộ ta, không phải ta đang nói đùa đâu. Ta đơn phương đ//ánh Hoàng tử, gây chuyện đến trước mặt Hoàng thượng, Hoàng thượng nhìn chằm chằm vào gương mặt ta một hồi lâu, rồi nói với Hoàng tử: “Ngươi cần gì phải tính toán như vậy.” Ta đ//ập v//ỡ chiếc bình hoa mà vương gia đã bỏ ra một số tiền lớn để mua, vương gia nhìn x//ác bình, nắm chặt nắm tay, lại nhìn vào mặt ta: “…Thôi vậy.” Ta nói với Tả Diệp: “Tiểu thư nhà ngươi thiên sinh lệ chất, dung mạo khuynh thành, tài năng hơn người.” Tả Diệp: “…”

Trưởng Thư Nan Vi

Trưởng Thư Nan Vi Ngày thứ hai sau khi ấu đệ của ta được phong làm Thế tử, hắn đã đoạt quyền quản gia của ta và còn gả ta cho một kẻ vừa ngốc nghếch vừa béo ú. Hắn nói rằng ta vốn chỉ là một nữ tử nhà nông được nhận nuôi, từ m//áu đến thịt đều hèn kém vô cùng, hoàn toàn không xứng đáng làm trưởng tỷ của hắn. Chỉ có con gái dòng chính của nhị phòng mới là tiểu thư chân chính của Hầu phủ, mới là tỷ tỷ thực sự của hắn. Hắn dường như hoàn toàn quên mất, chính là ta đã dùng m//ạng mình để bảo vệ hắn suốt mười năm trong cái phủ tàn khốc này. Ta cười. Từ ngày đó, ta vui vẻ trốn trong khuê phòng, ngồi nhâm nhi hạt dưa và thưởng thức cảnh tượng tiểu đệ của ta bị “tỷ tỷ” mà hắn tôn trọng kia lừa gạt, dâng tước vị cho kẻ khác, rồi nhìn hắn biến Hầu phủ to lớn này trở nên suy tàn. Thật sảng khoái, quá sảng khoái!

Trâm Phượng Và Chén Độc

Trâm Phượng Và Chén Độc Muội muội song sinh trở thành Hoàng hậu nương nương vô cùng tôn kính. Nhưng trong ngày lại mặt, nàng bị tên hầu say rượu chạm tay, chuyện đó lại bị người khác bắt gặp. Muội muội lo lắng hoảng sợ, khóc lóc cầu xin ta gánh tội thay. Ta nhất thời mềm lòng, đứng ra giúp nàng. Không ngờ Thánh thượng nổi giận, chẳng màng đến tình cảm hay thể diện của phụ thân và muội muội, quyết định phế bỏ một cánh tay của ta! Phụ thân đội mưa gió quỳ ngoài cung suốt ba ngày ba đêm, lúc trở về đã là một cái xác không hồn, chết mà mắt còn mở. Mẫu thân trong một đêm đã bạc trắng tóc, chẳng bao lâu sau cũng lìa đời. Muội muội khi đã trở thành Hoàng hậu, sợ ta sẽ phơi bày sự thật, bèn mời ta vào cung, nhẫn tâm vạch miệng ta ra và đổ một chén rượu độc vào. Ta dùng chút sức tàn, rút trâm phượng trên đầu nàng, cùng nàng chết chung. Khi mở mắt ra lần nữa, cả ta và muội muội đều sống lại. Muội muội ích kỷ từ xưa nay, nhưng lần này lại bất ngờ hỏi ta: “Trưởng tỷ, tỷ có muốn vào cung làm Hoàng hậu không?”

Nguyệt Chiếu Chiêu Dương

Nguyệt Chiếu Chiêu Dương Ta và Tạ Đạo An thành thân đã ba năm. Ba năm này, hắn chinh chiến nơi sa trường. Ngày hắn hồi kinh, lại mang theo một vị cô nương tựa tiên giáng trần. Ta chau mày, suy nghĩ hồi lâu, cân nhắc lợi hại, quyết định đào tẩu. Ai ngờ đêm ấy, Tạ Đạo An liền trèo lên giường của ta, từ trong ngực rút ra một chiếc áo lót của ta: “Nương tử, nhiều năm nơi biên ải, vi phu đêm nào cũng chăn đơn gối chiếc, không sao ngủ được.”

Người Được Chọn Thay Thế

Người Được Chọn Thay Thế Anh trai tôi mua được một món đồ cổ bằng đồng thanh ở chợ đen. Khi đổ đầy nước vào, món đồ này có thể trò chuyện với người từ thời cổ đại. Anh dùng lời ngon tiếng ngọt, để dụ dỗ một tiểu thư thế gia xuyên không đến đây. Cô gái ấy không chỉ dịu dàng hiền thục mà còn vô cùng hào phóng, khéo léo. Anh trai tôi cảm thấy rất hài lòng, khoe khoang khắp nơi rằng anh không cần sính lễ mà vẫn có thể lấy được vợ. Sau đó, anh lại muốn giở trò cũ, học theo người xưa để cưới thêm ba vợ bốn nàng hầu. Tôi khuyên anh nên cẩn thận khi sử dụng món đồ đồng này. Nhưng anh cho rằng tôi nhỏ mọn, đố kỵ vì anh sở hữu bảo vật. Thậm chí, anh sợ tôi phá hỏng chuyện tốt và tiết lộ bí mật, nên đã hợp sức với mẹ đẩy tôi ngã từ cửa sổ xuống. Khi tôi mở mắt ra lần nữa, tôi đã được trọng sinh.

Ông Chủ Yêu Thầm Tôi

Ông Chủ Yêu Thầm Tôi Dạo này tôi khá yêu thích một quán đồ ăn mang về. Nhưng một ngày nọ, quán đó đột nhiên ngừng hoạt động. Đặt đồ ăn của quán khác thì bị ăn trộm, phần thứ hai được giao đến, tôi ăn miếng đầu tiên đã khóc. Thật sự quá khó ăn! Bị đả kích kép, tôi gọi điện cho ông chủ phát điên lên. “Ông chủ, mau cứu tôi, tôi sắp chết đói rồi, làm ơn giao cho tôi một phần thịt kho tàu đi!” Ông chủ im lặng một lúc, bảo tôi đợi. Một giờ sau, một anh chàng đẹp trai tay trái giơ cao chai truyền dịch, tay phải cầm phần thịt kho tàu tôi mong ngóng gõ cửa nhà tôi.

Bán Thọ Mệnh

Bán Thọ Mệnh Tôi đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe, vừa đến đã thấy một anh chàng cố ý làm rơi một chiếc túi giấy da bò ngay trước mặt tôi. Mở ra thì bên trong có 3000 tệ và một tờ giấy ghi dòng chữ: “Mua ba năm tuổi thọ, có hiệu lực khi đọc.” Tôi lập tức ba bước thành hai, vội vàng đuổi theo chàng trai đó. “Này anh bạn, cậu mua tuổi thọ à? Tôi bán sỉ đấy.”

Tình yêu Hạt Dẻ

Tình yêu Hạt Dẻ Trong cuộc họp online. Trong lòng sếp đột nhiên xuất hiện một con mèo. Ánh mắt tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn về phía tôi. Vì con mèo này, một phút trước còn đang ngủ say trong màn hình của tôi. Tôi đang định giải thích. Sếp tôi lại vỗ mông con mèo: “Ngoan, đi tìm mẹ đi.” …Tôi thăng luôn được rồi.

Cảm Ơn Vì Đã Chọn Em

Cảm Ơn Vì Đã Chọn Em Kết quả thi đại học đã có, tôi được 715 điểm. Mở trang web đăng ký nguyện vọng, tôi đang định điền vào Đại học Thanh Hoa hoặc Bắc Đại. Đột nhiên, trước mắt tôi hiện lên từng dòng chữ: 【Con gái đừng nộp đơn vào Thanh Bắc, con sẽ rất thảm đó】 【Tuyệt đối đừng chọn đại học chính quy, học cao đẳng mới là lựa chọn đúng】 【Đúng rồi, chọn một trường cao đẳng nghề mà học, cuộc đời con mới lên đến đỉnh cao】 Nhìn những dòng chữ đó, tôi lạnh lùng cười khẩy. Đồ ngu, đầu óc tôi vẫn bình thường, làm sao có thể tin rằng học cao đẳng lại hơn Thanh Bắc? Rõ ràng là mấy dòng phụ đề ác ý định lừa tôi. Sau kỳ thi đại học, tôi đọc không ít truyện phản phụ đề, rất có thể đây là trò của cô bạn cùng bàn học dốt nhưng thích chơi nổi hoa khôi lớp của tôi. Tôi giơ tay đấm bay mấy dòng chữ, rồi kiên quyết điền “Đại học Thanh Bắc” vào bảng nguyện vọng. Quả nhiên, tôi đậu một cách dễ dàng. Không ngờ, đúng như lời những dòng chữ kia cảnh báo cuối cùng tôi chết thảm ở Đại học Thanh Bắc. Ba mẹ không chịu nổi cú sốc, một người phát điên, một người đột tử. Mở mắt lần nữa, vẫn là khoảnh khắc tôi chuẩn bị điền nguyện vọng, và mấy dòng chữ ấy lại hiện ra.

Đầu Bạc Răng Long

Đầu Bạc Răng Long Phu quân đã xa nhà mười năm của ta đã làm đại tướng quân, đón cả nhà đi hưởng phúc. Vừa đến kinh thành, quận chúa của vương phủ đã chặn chúng ta lại, lớn tiếng nói: “Tướng quân và ta hai người lưỡng tình tương duyệt, nếu ngươi biết điều thì tự hạ mình làm thiếp, bản quận chúa sẽ thưởng cho ngươi một bữa cơm.” Tổ mẫu, bà mẫu, đại cô, tiểu cô nói giọng kinh thành không chuẩn, mắng chửi nàng ta đến mức đầu rơi máu chảy. Ta đỏ hoe mắt nghĩ, nếu tên khốn đó có hai lòng, ta sẽ cuốn gói về quê, tiếp tục làm công việc buôn bán nhỏ của mình. Nhưng không ngờ cái miệng của hắn, tựa như đuôi ong đất, độc như rắn. Còn ta thì…

Chiến Thần Nữ Đế

Chiến Thần Nữ Đế Ta là nữ chiến thần, sau khi tạo phản thất bại, cẩu hoàng đế hạ lệnh tru di cửu tộc ta. Ta nói ta là cô nhi, không có cửu tộc, giết đại cho xong. Cẩu hoàng đế không tin, ra lệnh cho nhiếp chính vương dù có lật tung cả thiên hạ cũng phải tìm ra cửu tộc ta để diệt trừ. Kết quả phát hiện ra ta chính là con gái ruột của tiên đế, còn hắn chỉ là hoàng đế được bế về, ngôi vị hoàng đế này vốn dĩ phải là của ta. Nhiếp chính vương: “Ồ, bảo ngươi đừng tra, ngươi cứ phải tra.” Ta: “Người đâu, đem tên hoàng đế giả kia giáng xuống làm quý phi.” Nhiếp chính vương: “???” Ta: “Trẫm thấy nhiếp chính vương vẫn còn phong độ lắm, phong làm hoàng hậu!” Cẩu hoàng đế: “Ha ha ha! Nàng cũng không tha cho ngươi đâu!”

Mỹ Nhân Cổ

Mỹ Nhân Cổ Vì chu cấp cho phu quân đọc sách, ta đã lén lút đến quỷ thị bán cổ trùng. Hôm nay lại có một vị khách kỳ lạ ghé qua, hắn hỏi mua loại cổ trùng khiến nữ nhân không thể mang thai. Mặc dù hắn che kín mặt, nhưng ta vừa nhìn đã nhận ra ngay. Người này, chính là phu quân của ta.

Gặp Được Cứu Tinh

Gặp Được Cứu Tinh Trước ngày tuyển phi vào Đông Cung, ta bị người hạ độc, giữa cơn mê loạn, lạc vào hẻm tối, mất sạch trinh tiết trong tay thị vệ Đoạn Minh. Khi ấy, ta ngỡ hắn là ân nhân cứu mạng, đành thuận theo số phận, chấp nhận gả vào Đoạn gia. Sau khi thành thân, hắn một bước lên mây, vinh hoa quyền thế đều nhờ ta dốc lòng phò trợ. Đến ngày hắn được phong làm Đại tướng quân, lại có ba tên ăn mày kéo đến phủ, ngông cuồng gào lớn: “Chúng ta mới là tình lang mà tướng quân phu nhân vụng trộm trước ngày xuất giá!” Ta nổi giận, yêu cầu hắn đuổi đi. Nhưng Đoạn Minh chỉ nở nụ cười tàn nhẫn: “Kẻ làm nhục ngươi trong hẻm năm đó là bọn chúng, không phải ta.” “Ta chẳng qua là nhặt được cái xác sống, không ngờ lại đổi lấy phú quý cả đời.” Chân tướng phơi bày, ta giận đến đỏ mắt, rút trâm cài tóc lao tới muốn giết hắn. Nào ngờ lại bị chính tay hắn đẩy xuống đài cao. Trong cơn đau xé thịt, ta thấy bọn ăn mày lao tới, vây quanh như lũ chó đói. Còn hắn – người từng gọi ta là thê tử – lại ôm tiểu thanh mai, lạnh lùng đứng nhìn. Ta chết không nhắm mắt. Nhưng trời cao có mắt, cho ta sống lại lần nữa – đúng đêm bị hạ dược năm đó. Lúc này đây, ta đang đứng trong ngõ nhỏ, cả người nóng rực như thiêu như đốt…