Tình Cảm
Tạm biệt, Lý Tư Niên Tôi đã yêu Lý Tư Niên suốt mười năm. Cuối cùng, ngày anh cưới ánh trăng sáng của mình cũng đến. Tại lễ cưới, tôi cảm động đến rưng rưng nước mắt. Nhìn bọn họ kết hôn, tôi thật sự rất vui, còn vui hơn cả mẹ ruột của họ.
Vương Phi Mưu Lược Hoàng thượng ban hôn, chỉ hôn ta làm chính phi của Khánh Vương. Đồng thời, còn chỉ hôn một Trắc phi. Trắc phi vốn là cung nữ bên cạnh quý phi, nay được nhận làm chất nữ. Khánh Vương và nàng ta tình cảm sâu đậm. Không những cầu xin Hoàng thượng cho nàng cùng ta đồng ngày nhập phủ, còn xin thêm quyền quản gia cho nàng. Tất cả mọi người đều chờ xem trò cười của ta. Bọn họ nghĩ rằng ta gả vào không được sủng ái, phòng không gối chiếc, còn chẳng bằng một nha hoàn, thực sự đáng thương. Ta lại cười. Xuất thân là đích nữ chính phi của gia tộc hiển hách, lẽ nào còn phải tranh sủng với một Trắc phi?
Tống Hoài Khi chiếc đèn chùm rơi xuống, Phí Dịch vì bảo vệ người phụ nữ khác đã đẩy tôi đi vào con đường chet. Tôi bị đèn rơi trúng đầu, m/á/u chảy thành dòng, nhưng lại vui mừng cười đến muốn ngất. Người phụ nữ chiếm cơ thể tôi cuối cùng cũng thất bại trong việc chinh phục và bị ti//êu di//ệt. Sau khi giành lại quyền kiểm soát cơ thể, tôi không thèm nhìn Phí Dịch thêm một lần. Thế nhưng anh ta lại đỏ mắt chắn trước mặt tôi: “Là cậu… đã quay về sao?”
Niên Tuế Hữu Cảnh Chồng ta vì trả nợ cờ bạc, muốn bán ta và con gái để lấy tiền. Mẹ con ta như súc vật bị trói lại mang đi rao bán ngoài phố. “Một lớn một nhỏ, có thể làm nô làm tì. Ai ra giá cao thì về tay người nấy!” Người trả giá cao nhất, là một tên ngỗ tác hèn hạ. Hắn không những không muốn mẹ con ta làm nô làm tì, mà còn muốn cưới ta làm nương tử. Nhưng hắn bị quỷ dữ ám, đã hại chết hai người vợ trước. Mọi người đều nói, ta gả cho hắn chẳng khác nào đi tìm cái chết. Nhưng sau này, không ai ngờ rằng, người chết lại là tên chồng bạc tình lúc trước của ta.
Đường Cùng Tìm Thấy Lối Thoát Mẹ tôi năm nay 43 tuổi, vừa được chẩn đoán mang thai ở tuần thứ 22. Cả nhà rơi vào bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ. Chuyện này không quá nghiêm trọng, nhưng mẹ tôi đã bị liệt toàn thân suốt ba năm nay. Từ cổ trở xuống hoàn toàn không có cảm giác.
Công Chúa Phản Kích Nhi tử bị tiểu thiếp của phu quân xúi giục, không nhận ta là mẫu thân. “Ngươi không phải nương của ta! Lan di nương chưa từng ép ta đọc sách, nàng mới là nương của ta!” “Phụ thân chỉ có một nhi tử là ta, ta ham chơi một chút thì sao chứ? Lan di nương nói, cho dù ta không đọc sách, thì sau này toàn bộ phủ Công Chúa cũng đều là của ta.”
Kết Cục Kẻ Phản Bội Bằng hữu duy nhất của ta là một nữ nhân xuyên không, nàng nói rằng nhiệm vụ của mình khi đến thế giới này là để cứu ta. Nàng luôn tin tưởng và bảo vệ ta, thậm chí không tiếc gì để giúp trượng phu của ta lên ngôi hoàng đế. Cuối cùng, nàng đã tìm được một người yêu thương nàng tha thiết. Nàng bảo ta rằng, nơi này khiến nàng cảm thấy ấm áp, nàng muốn ở lại thế giới này. Nhưng về sau, ta vội vã từ biên cương trở về. Chỉ thấy thân thể gầy gò, xanh xao của nàng nằm cô độc trong ngọc quan, thân thể lạnh như băng. Bên cạnh quan tài, phu quân của nàng đứng lặng người, không nói một lời. Đứa con nhỏ của nàng lại thì thầm một cách mừng rỡ, “Tốt quá rồi, ta không muốn có một mẫu thân điên như thế.” Ta nhìn nữ nhân đang đứng giả vờ lau lệ bên cạnh phụ tử hắn. Ta nghĩ, ta không cần phải giả vờ nữa rồi. Sau hôm nay, họ sẽ biết thế nào mới thực sự là kẻ điên.
Vượt Qua Sóng Dữ Tôi đã xuyên vào thân thể của một cô gái xa lạ, trên bàn đặt danh sách tiết mục biểu diễn của buổi dạ hội đón năm mới, tiết mục biểu diễn: Múa đơn. Trời ơi, tôi là ngôi sao nữ hàng đầu, nổi tiếng với khả năng toàn diện về ca hát, nhảy múa, và diễn xuất mà. Còn ở trong trường hợp nếu không làm việc nghiêm túc thì phải về thừa kế gia sản nữa chứ, thật trùng hợp quá. Lớp trưởng đẹp trai, được nhiều người yêu mến, bước tới ghi danh sách biểu diễn. Cậu ta cau mày nhìn tôi một cái, rồi không muốn ghi tên cho lắm, nói: “Cô tưởng bắt chước Hạ Nhu thì tôi sẽ thích cô sao? Đừng mơ nữa.” Ai cơ? Bắt chước ai? Tôi quay đầu lại, mỉa mai cười: “Thật không? Vậy đến lúc đó cậu đừng khóc lóc cầu xin tôi đấy nhé.”
Tôi Bị Bệnh Chỉ Nhớ Mặt Tra Nam Năm thứ ba mắc chứng mù mặt, tôi chỉ có thể nhớ được khuôn mặt của Cố Tuần. Sau một trận chiến tranh lạnh, anh đã đẩy tôi vào đám đông ở nơi công cộng. “Ngoan, tìm được anh thì mới có thể cùng anh về nhà.” Tôi nhận hết đùa cợt, cuối cùng cũng tìm được khuôn mặt của anh trong đám đông. Tôi thấp giọng cầu xin: “Em nhất định sẽ nghe lời, đừng bỏ em lại được không?” Anh ôm tôi, nhẹ nhàng khen ngợi: “A Dư, em làm tốt lắm.” Sau một đêm ân ái, tôi khoác tay anh bước ra khỏi khách sạn. Nhưng lại đụng phải một Cố Tuần khác đứng đối diện, gần như phát điên hét lên: “Tang Dư, lập tức xuống khỏi người anh trai tôi!” Lúc đó tôi mới biết, người đàn ông đêm qua. Là anh trai sinh đôi vừa mới trở về nước của Cố Tuần. *Hội chứng quên mặt (hay còn được gọi là prosopagnosia) là một hội chứng liên quan đến rối loạn não bộ khiến người mắc không thể nhận dạng hay phân biệt khuôn mặt mà mình nhìn thấy.
Thiên Kim Giả Mang Thể Chất Cá Chép Gấm Thiên kim thật khóc lóc tìm đến nhà. Bố mẹ là của cô ấy, anh trai được cưng chiều là của cô ấy, và vị hôn phu quyền thế kia cũng là của cô ấy. Nghe nói bố mẹ nuôi của thiên kim thật, tức là bố mẹ ruột của tôi, nhà chỉ có bốn bức tường. Hửm? Chuyện này có khó gì đâu. Dù sao tôi cũng có thể chất cá chép gấm. Mang theo mẹ ruột và em trai làm giàu phát đạt. Tự mình trở thành hào môn chẳng phải tốt hơn sao?
Những Năm Tháng Trồng Dưa Ở Quê Nhà Sau khi tốt nghiệp mà không tìm được việc làm, tôi trở về quê nhà, tiếp quản 200 mẫu ruộng dưa hấu của gia đình. Nửa đêm, có người gõ cửa: “Ngươi thấy ta giống người hay giống yêu quái?” Tôi mỉm cười: “Tôi thấy anh giống một cộng sự tốt, ngày nào cũng có thể giúp tôi trông dưa.” Về sau, anh vừa lầm bầm mắng chửi vừa giúp tôi canh dưa, đuổi nhím đi.
Phá Vỡ Kịch Bản Truy Thê Khi tôi vu oan cho học sinh nghèo, trước mắt bỗng hiện ra một dòng bình luận: 【Nữ phụ ngốc thật, xinh đẹp như vậy, gia thế lại tốt, mà cứ phải gây sự với một học sinh nghèo làm gì.】 【Ai bảo học sinh nghèo là nữ chính của truyện “nam chính theo đuổi vợ” cơ chứ? Kịch bản vu oan giá họa này tôi thật sự phát ngấy rồi.】 【Hehe, tôi đoán được diễn biến tiếp theo rồi nhé: Nam chính bắt đầu theo đuổi lại, cả nhà nữ phụ phải chôn cùng nữ chính.】 Tim tôi khẽ run lên, tôi rút chiếc vòng cổ từ trong túi của học sinh nghèo ra, rồi tiện tay ném cho người ngồi bàn sau đang gục đầu ngủ. Bình luận lại nhảy ra: 【Woa, sao nữ phụ lại biết cậu ta chính là ông trùm tương lai của cả Cảng Thành vậy trời?!】
Tuyển Con Dâu Lương Cao Gia tộc Cố thị, dòng dõi độc đinh suốt tám đời và là nhà giàu nhất, vừa công bố một thông báo tuyển dụng: “Tuyển con dâu với giá cao. Sinh con trai thưởng ba ngàn vạn. Sinh con gái thưởng hai ngàn vạn. Cô chỉ cần sinh, nhà họ Cố lo được!” Trong lòng tôi mừng rỡ như điên, cơ hội phát tài đến rồi! Lần đầu sinh ba đứa con trai, phu nhân nhà họ Cố mở tiệc khắp thành, cười đến mức không thấy cả mắt. Lần hai sinh bốn đứa, hai trai hai gái, phu nhân nhà họ Cố mỉm cười dịu dàng, quan tâm chu đáo. Đến lần ba, lại là ba đứa con trai nữa, phu nhân nhà họ Cố không cười nổi nữa rồi. Từ đó, hễ gặp ai là bà ấy than: “Sao tôi còn chưa chết vậy trời!”Tuyển Con Dâu Lương Cao
Kẹo Sữa Và Bánh Gato Tôi chia sẻ sở thích với giáo thảo (*). (*) nam sinh vừa đẹp trai, vừa học giỏi Cậu nói cậu thích sưu tầm vòng trầm hương. Còn ám chỉ với tôi tháng sau sinh nhật cậu. Tôi gật đầu: “Đã hiểu.” Tôi quay đầu bán tin tức này cho cô gái nhà giàu nhất lớp, kiếm được một ngàn tệ. Hôm sinh nhật Cận Giác, cậu tức giận gọi điện thoại cho tôi: “Tất cả mọi người đều đến, cậu đâu rồi?” Một giây sau tôi đẩy cửa bước vào: “Chào cậu, bánh sinh nhật của cậu đã đến, mời cậu kiểm tra và kí nhận.” Hai má Cận Giác ửng đỏ: “Cậu… đặc biệt mang bánh gato đến cho mình sao?” “Đúng vậy đúng vậy!” Tôi quay đầu nhìn cô gái con nhà giàu kia: “Cảm ơn Chu đại tiểu thư đã tặng hai trăm tệ tiền ship!”
Tình Yêu Mắc Cạn Chu Kỳ lần thứ 3 chia tay với tôi. Tôi còn chưa kịp làm lành với cậu ta, giáo viên chủ nhiệm đã điều chỉnh lại danh sách các nhóm học đôi. Tách tôi khỏi cậu ta, ghép tôi với học bá lạnh lùng, xa cách nổi tiếng trong trường. Ai cũng nghĩ tôi và Chu Kỳ sẽ cùng nhau phản đối. Nhưng cậu ta lại là người lên tiếng trước, giọng nhẹ tênh như không: “Vừa hay vứt được cái đuôi theo sau, giao Trình Ngữ cho Tiết Triết. Con ngốc này ngày nào cũng dính lấy người ta, để xem lần sau cậu ta còn có cơ hội giành hạng nhất nữa không.” Bạn thân cậu ta cười phá lên: “Cậu cũng đừng vội mừng, Tiết Triết xưa nay toàn từ chối ghép nhóm, cậu nghĩ người ta muốn nhận Trình Ngữ à?” Trước mắt tôi như hiện lên loạt bình luận quen thuộc: 【Nam chính lại bắt đầu mạnh miệng rồi, tối qua còn ôm điện thoại đợi tin nhắn xin lỗi của Ngữ Bảo, mất ngủ tới tận năm giờ sáng cơ mà!】 【Lần này Ngữ Bảo chỉ chậm xin lỗi một ngày, cậu ta đã bắt đầu mỉa mai! Mặc dù là nam chính ngọt ngào, tôi vẫn muốn xem cảnh cậu ta “đuổi vợ hóa tro tàn”.】 【Ngữ Bảo mau dùng giọng bé bỏng làm lành, lại ôm ôm một cái, đảm bảo câu được cái môi chu lên của ảnh ngay!】 【Ngữ Bảo tuyệt đối đừng lại gần Tiết Triết nhé! Hắn ta là phản diện đấy! Học sinh giỏi toàn trường thì làm gì có người bình thường?!】 Chu Kỳ mặt mày bình thản, tôi khẽ mỉm cười: “Có cơ hội được người đứng đầu lớp dạy học, đúng là vinh hạnh của tôi.”
Học Bá Vả Mặt Cả Thế Giới Ngày thi đại học, tôi cố tình bỏ trống 5 câu trong mỗi bài thi, chỉ để được học cùng trường với bạn trai. Kết quả thì sao? Anh ta bùng nổ phong độ, thi đậu vào trường 985 danh tiếng ở Hải Thị, rồi tay trong tay rạng rỡ bước vào cổng trường cùng “bạch nguyệt quang” trong lòng mình. Còn tôi một học sinh tiềm năng có thể vào Thanh Hoa, Bắc Đại – cuối cùng lại chỉ đủ điểm vào một trường đại học hạng xoàng! Sống lại một lần nữa, tôi thề sẽ giành lại tất cả những gì vốn dĩ thuộc về mình!
Trò Chơi Cứu Rỗi Hào Môn Sau khi nữ chính trong câu chuyện cứu rỗi xuất hiện, tôi sẽ trả lại nam chính đã được tôi dạy dỗ cho cô ta. Chàng trai từng điên cuồng ngày nào giờ đây đã trở thành một người đàn ông trưởng thành, họ xứng đôi vừa lứa, nên tôi không còn chỗ đứng nào nữa. Tôi lừa hắn nói đi mua bánh hoa quế ở phía Bắc thành phố, rồi rời đi. Nhưng không ngờ, hai năm sau, tôi được mời về nước. Vừa mới xuống máy bay, tôi đã bị người ta trói vào trong xe. “Chị.” Giọng hắn đầy sự điên cuồng: “Hai năm rồi, bánh hoa quế của tôi đâu?”
Câu Chuyện Về Tạo Phản Cha ta ở biên cương vụng trộm nuôi sáu vạn quân Thiết Kỵ, bị Hoàng đế phát hiện. Cẩm Y Vệ từ kinh thành đến truyền thánh chỉ, bắt cha ta giao binh quyền. Cha ta vứt thánh chỉ xuống đất, quát lớn một câu: “Vô lý, cẩu Hoàng đế, lại hoài nghi đến trên đầu trẫm!” Cẩm Y Vệ lập tức sa sầm mặt. Ta sợ đến mức nhảy dựng lên ba thước. Cha, con thay chín tộc chúng ta cảm ơn cha.
Gió Nhẹ Nhàng Ôm Lấy Em Lúc yêu nhau nhất, Hứa Thuật Bạch nói với các anh em của mình rằng, nếu như cô dâu tương lai của hắn không phải tôi, vậy thì bọn họ đừng tham gia hôn lễ của hắn. Về sau Hứa Thuật Bạch kết hôn, cô dâu không phải tôi. Quả nhiên các anh em của hắn không tham gia hôn lễ của Hứa Thuật Bạch. Hôn lễ kết thúc, Hứa Thuật Bạch chất vấn bọn họ. Người luôn chướng mắt tôi lại đấm thẳng vào mặt Hứa Thuật Bạch, hai mắt đỏ bừng. “Hứa Thuật Bạch, người phụ lòng người khác là người đáng chết nhất.” “Nhưng tại sao người chết lại là Nam Ương?”
Tranh Giành Suất Học Vị Tôi đã bỏ ra 500 vạn để mua căn nhà gần trường, đến lúc đăng ký cho con gái thì mới phát hiện ra suất học đã bị chiếm mất. Mà trong hộ khẩu của tôi lại vô duyên vô cớ xuất hiện thêm một cậu bé bảy tuổi. Tôi vội vã tìm đến nhà phụ huynh của cậu bé để chất vấn, nhưng họ lại ngang nhiên nói: “Dù sao con trai tôi cũng đã học một năm rồi, anh không muốn cũng không còn cách nào, cùng lắm thì tôi đền cho anh hai vạn thôi.” Tôi tức điên lên. Một bên chuẩn bị khởi kiện, một bên dùng tư cách người giám hộ chuyển học bạ của con trai họ đến một vùng núi cách xa cả nghìn cây số. Lần này đến lượt họ phát điên. Tôi càng ngang nhiên hơn: “Ở chung một hộ khẩu thì đó chính là con trai tôi, chuyện của con trai tôi liên quan gì đến các người!”