Tình Cảm

Phi Vãn

Phi Vãn Em gái tôi học rất giỏi, nhưng còn tôi dù nỗ lực thế nào cũng đều nhận được số 0 tròn trĩnh. Em gái trở thành thủ thủ khoa trong kỳ thi đại học, tôi thi rớt sau lại ngoài ý muốn trở thành diễn viên. Tôi dựa vào kỹ thuật diễn xuất thần leo lên hot search, em gái cũng tốc chiến tốc thắng xông vào giới giải trí. Không lâu sau đó, kỹ thuật diễn của tôi biến mất, còn em gái lại đoạt được cúp ảnh hậu. Sau này tôi mới biết được, cô ta bị trói định chung với hệ thống đánh cắp nhân sinh. Mà tôi lại chính là người bị đánh cắp. Tái diễn lần nữa, em gái vừa mới trói định cùng hệ thống. Cô ta hệt như trước hỏi tôi: “Chị ơi chị sẽ mãi mãi giúp em sao?” Tôi nhìn cô ta, cười nói: “Chị sẽ mãi mãi ở bên cạnh em.”

Cháu Gái Bà Lão Bán Hàng

Cháu Gái Bà Lão Bán Hàng Năm tôi tám tuổi, bà nội cô đơn nhặt tôi về, một đứa trẻ không ai muốn, cho tôi một mái nhà.Chúng tôi nương tựa vào nhau, bà mở một tiệm tạp hóa nhỏ ở đầu làng, bán đồ lặt vặt, nhặt ve chai để nuôi tôi.Tôi kiềm chế tính khí ngang tàng, trở thành cô cháu gái ngoan ngoãn của bà, học hành chăm chỉ, lớn lên như kỳ vọng của bà.Cho đến khi tiệm tạp hóa của bà bị một tên “đánh giả” trên mạng hãm hại, yêu cầu bồi thường ba mươi vạn.Bà cụ cả đời chưa từng thấy số tiền lớn như vậy, sợ liên lụy đến tôi, lặng lẽ tr//eo cổ t//ự v//ẫn.Khi tôi đến bệnh viện, bà đã đầy thương tích, hôn mê bất tỉnh, bác sĩ nói bà không còn ý chí sống.Tên “đánh giả” kia, nhờ đoạn video bị cắt ghép ác ý, thu về vô số lượt xem và người hâm mộ, còn được tung hô là “chiến sĩ chính nghĩa”, hắn ngang nhiên tuyên bố trên mạng:“Đối với loại dân gian xảo này, phải ra tay thật mạnh, đánh cho cửa tiệm của bà ta phá sản mới thôi!”Nhìn bộ mặt trơ trẽn của hắn, tôi cười lạnh, ra tay mạnh à? Không phải chỉ mình mày biết làm đâu.

Phương Thốn Nguyệt Minh

Phương Thốn Nguyệt Minh Áo giáp sáng chói, tuấn mã phi nhanh, vị tướng quân trẻ tuổi nhất lại được phụ hoàng ban cho làm thị vệ của ta. Ta hiểu rõ trong lòng chàng luôn nung nấu sự bất mãn. Ai ngờ, khi phụ hoàng ban hôn cho ta, chàng lại quỳ gối trước cửa cung, nghẹn ngào thốt lên: “Xin bệ hạ hãy cho vi thần được chinh chiến nơi sa trường tám ngàn dặm, rong ruổi dưới ánh trăng thanh, gặt hái vinh quang trong năm mươi năm vinh hoa, chỉ mong được công chúa sủng ái.”

Ký Sự Hạ Phàm Của Thất Tiên Nữ

Ký Sự Hạ Phàm Của Thất Tiên Nữ Tôi xuyên không thành vương mẫu nương nương. Vừa mới xuyên đến đã đụng phải thất tiên nữ* lén lút hạ phàm. Đương nhiên tôi đã lựa chọn đồng ý. Còn cẩn thận giúp nàng ta tạo thân phận người phàm, thu hồi lại tiên pháp sau đó còn tự tay tiễn nàng ta hạ phàm, để nàng ta và Đổng Vĩnh hoàn toàn trở thành một đôi phu thê người phàm. Sau khi nàng ta đi, tôi triệu tập tất cả các tiên nữ trên thiên đình lại, cùng nhau xem phát sóng trực tiếp cuộc sống của thất tiên nữ ở phàm gian, bàn đào rượu tiên đầy đủ, mỗi ngày tâm đắc diễn giải ba nghìn từ. Cuối cùng, không còn tiểu tiên nữ nào tơ tưởng đến phàm gian nữa.

Mẹ Nhỏ, Đừng Trốn Khỏi Tôi

Mẹ Nhỏ, Đừng Trốn Khỏi Tôi Khi phát hiện mình là nữ phụ độc ác, tôi đã lừa nam chính rằng tôi mới chính là người trời định cho hắn, là người xứng đôi với hắn. Cậu thiếu niên ngây thơ, mặt đỏ bừng, ngập ngừng nói: “Nhưng cô là mẹ nhỏ của tôi.” Tôi mân mê cây roi da trong tay, cười một cách ác ý: “Chẳng phải như vậy mới kích thích sao?” Khi nữ chính xuất hiện, tôi hoảng sợ đến mức bỏ trốn ngay trong đêm. Nam chính, người vốn ngoan ngoãn, giờ đây bỗng nhiên biến thành một người khác. Hắn từ từ dùng roi da trói tôi lại, ánh mắt lộ rõ tình yêu bệnh hoạn. “Tôi đã giả vờ ngoan ngoãn như vậy, sao mẹ nhỏ lại vẫn muốn bỏ đi?”

HE Với Kẻ Thù Không Đội Trời Chung

HE Với Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Tết năm nay về nhà, ba tôi nhập viện ba lần vì tức giận. Lần đầu là khi thấy em gái tôi hôn bạn gái của nó. Lần thứ hai là khi phát hiện chị tôi cùng cô thư ký đi nước ngoài đăng ký kết hôn. Sau khi từ bệnh viện trở về, ba mở một cuộc họp gia đình. Càng nói càng xúc động, ông khóc lóc hỏi: “Trong nhà này không có ai thích đàn ông sao?” Đứa em trai duy nhất của tôi giơ tay lên. Ba tôi trợn mắt, lập tức nhập viện lần nữa. Tỉnh lại, ông nắm chặt tay tôi, mắt đẫm lệ: “Hy vọng của cả nhà đặt hết vào con.” Tôi gật đầu: “Con có người yêu rồi.” “Nam hay nữ?” “Là nam.” “Nam là được…” Ba tôi vừa mừng chưa kịp hết câu, tôi đã buông một quả bom: “Nhưng đó là con trai duy nhất của kẻ thù không đội trời chung với ba.”

Ánh Mây Phản Chiếu Dưới Mặt Biển

Ánh Mây Phản Chiếu Dưới Mặt Biển Kỷ niệm bảy năm ngày cưới, tôi nhìn thấy vé máy bay Lâm Việt Chu giấu trong ngăn kéo. Tôi cho rằng hắn muốn cho tôi một niềm vui bất ngờ, nhưng đợi đến buổi tối lại chỉ chờ được một câu hắn sẽ đi công tác. Đêm đó mất ngủ, tôi tình cờ lướt nhìn thấy trang Weibo mối tình đầu của anh: [Danh sách mong muốn tuổi 18 – Đến Iceland ngắm cực quang với người mình yêu nhất, cuối cùng đã thành hiện thực!] Ảnh chụp là cảnh cô ta hôn môi Lâm Việt Chu dưới cực quang. Tôi không khóc, cũng không gửi tin nhắn chất vấn hắn. Theo đuổi hắn nhiều năm như vậy, tôi thật sự mệt mỏi lắm rồi.

Lương Duyên Muộn Màng

Lương Duyên Muộn Màng Nghe tin Bạch Nguyệt Quang của Hứa Chương qua đời, hắn như kẻ điên lao về phủ. Tay cầm trường kiếm, hắn đâm thẳng vào ta, lạnh buốt đến tận tim. “Hết thảy đều tại ngươi! Nếu không phải vì ngươi, ta đã cưới Hương nhi từ lâu. Nàng cũng không đến mức lưu lạc bên ngoài, cuối cùng chết vì bệnh tật!” Ta muốn phản bác: “Liên quan gì đến ta chứ?” Nhưng chưa kịp nói, hắn đã lại một nhát kiếm, từng kiếm từng kiếm đâm tới, gào thét điên cuồng: “Ta muốn ngươi phải chôn cùng Hương nhi!” Ta chưa kịp mắng hắn là đồ khốn nạn, đã gục ngã mà tắt thở. Chớp mắt sau, ta và hắn cùng trọng sinh, quay về mười năm trước. Hai mắt mở to trừng nhau. Ta ho khẽ một tiếng: “Xấu hổ không?”

Mẫu Phi, Người Đừng Quá Ngọt Ngào

Mẫu Phi, Người Đừng Quá Ngọt Ngào Ta là phi tần, gần đây ánh mắt Thừa tướng và Thái tử nhìn ta không đúng lắm. “Mẫu phi, há miệng ra nào.” “A, đừng……” “Ngoan.” Hắn thấp giọng dỗ dành, ta ngoan ngoãn ngậm lấy trái vải. “Thật sự là mẫu từ tử hiếu mà.” Giọng nói lạnh như băng vang lên. Quay đầu lại, Thừa tướng đang lạnh lùng nhìn chằm chằm chúng ta, ánh mắt như d ao găm.

Bạn Trai Bảo Tôi Đi Xem Mắt Nhưng Rồi Lại Hối Hận

Bạn Trai Bảo Tôi Đi Xem Mắt Nhưng Rồi Lại Hối Hận Ba mẹ bắt tôi về nhà xem mắt vào đúng đêm Giao thừa. Nhưng vấn đề là… tôi vốn dĩ đang hẹn hò với “đối tượng xem mắt” Con trai nhà hàng xóm và hiện giờ anh ta đang nằm ngay cạnh tôi. Tôi đẩy người đang ngủ say bên cạnh, cố ý tỏ ra hoang mang: “Cố Đình, ba mẹ em bắt em về nhà xem mắt. Giờ em phải làm sao?” “Vậy thì cứ đi thôi.” Giọng anh ta thản nhiên, tay vẫn ôm lấy tôi không buông. Tôi không tin nổi nhìn anh, tưởng sẽ được một lời giải thích. Ai ngờ anh ta thản nhiên nói: “Tô Tiếu Tiếu, tôi ngủ với em chỉ là vì nhu cầu sinh lý thôi, em đừng nghĩ tôi phải có trách nhiệm với em chứ?”

Âm Mưu Trong Lục Phủ

Âm Mưu Trong Lục Phủ Thiếp thất trong phủ đánh chết con mèo của ta. Nàng ta cầm theo xác mèo nát bét đến tìm ta, vẻ mặt vô tội: “Nó cắn ta, vốn ta chỉ muốn dọa nó thôi, không ngờ hạ nhân vô ý, lại đánh chết nó mất… tỷ tỷ sẽ không trách ta chứ?” Ta cười đáp lại: ” Một con súc sinh mà thôi, chết thì chết. May mà không làm muội muội bị thương, nếu không phu quân biết được, e rằng sẽ trách ta mất.” Khi đi, ta nghe thấy giọng nói đắc ý từ phía sau truyền đến: “Chính thê thì sao? Không quyền không thế không được sủng ái, đừng nói là một con mèo, ngay cả khi ta chơi chết con của nàng, nàng cũng không dám làm gì ta.” Ta vẫn mỉm cười, bước chân không dừng. Ngày hôm sau, nghe nói thϊếp thất kia cố tình đến một ngôi chùa hẻo lánh để thắp hương, không ngờ trên đường đi lại gặp phải giặc cỏ. Bị hành hạ đến hơi thở thoi thóp, sau đó lại bị ném xuống vách núi. Đến khi tìm thấy nàng ta, thân thể mềm mại đã rơi đến chia năm xẻ bảy, lại bị dã thú gặm nhấm, khó mà ghép lại được.

Người Khác Trong Mắt Em

Người Khác Trong Mắt Em Nửa đêm 2 giờ sáng, tôi thấy trong điện thoại bạn trai mình có hai tin nhắn.【Ngoài em ra, tất cả đều là tạm bợ.】【Chỉ cần em lên tiếng, anh sẽ lập tức đến bên em.】Ngọt ngào biết bao, đáng tiếc… người nhận lại không phải tôi.Tay tôi run lên, chiếc điện thoại rơi xuống đất, nước mắt cũng theo đó mà trào ra.Hai dòng tin nhắn cô độc nằm trơ trọi trong khung chat, không ai đáp lại, như đang chế giễu tôi.Mày xem, người mà mày si mê khắc cốt ghi tâm, thì ra chỉ là một con cún bên cạnh người khác mà thôi.Tôi thích Tề Tri Phi bao lâu, thì anh ta đã thích Đường Nguyệt bấy lâu.Nhưng tôi không ngờ, chỉ còn một tháng nữa là đến ngày đính hôn, vậy mà anh lại nói với Đường Nguyệt rằng:Tôi chỉ là sự tạm bợ của anh ta.

Tình Không Biết Từ Đâu Đến

Tình Không Biết Từ Đâu Đến Để giúp bạn thân theo đuổi tổng tài bá đạo mà cô ấy thầm mến. Mỗi ngày tôi đều giả vờ theo đuổi anh em tốt của tổng tài để điều tra hành tung của hắn. Mọi người thân thiện đặt cho chúng tôi cái tên là “cặp đôi chó liếm”. Tôi không để tâm, vì bạn thân thì chút tiếng xấu này có là gì. Sau đó, khi Bạch Nguyệt Quang của tổng tài về nước, bạn thân rất buồn, quyết định buông tay. Tôi cũng dứt khoát chặn luôn anh em tốt của tổng tài, thề không xuất hiện dưới cùng một bầu trời với họ nữa. Ai ngờ mắt đoá hoa lạnh lùng kia lại đỏ ngầu lên, chặn tôi lại trong góc rồi hôn tôi mãnh liệt: “Có lần nào tôi không đáp lại hay từ chối em chưa?” “Lừa tình thì phải trả giá đắt, ngoan ngoãn đi.”

Nguyện Cùng Người Ngắm Trăng

Nguyện Cùng Người Ngắm Trăng Tỷ tỷ ra ngoài mua son phấn, lại bị tên háo sắc đeo bám. Hắn lợi dụng tỷ tỷ ta bị mù, một đường bám theo, muốn làm chuyện xằng bậy. Ta giả tiếng chó sủa theo suốt mười dặm đường, mới đuổi được hắn đi. Không ngờ, tên háo sắc đó lại là một vị tướng quân, ngày hắn tử trận trên sa trường, cũng là ngày tỷ tỷ ta xuất giá. Một bên là chiêng trống vang trời, một bên là da ngựa bọc thây. Thần nữ trên chín tầng trời nghe được chuyện này, liền rơi xuống một giọt nước mắt đau thương. “Chiến sĩ nơi tiền tuyến sống chết chưa biết, giai nhân trong trướng vẫn hát ca.” “Bùi tướng quân huyết chiến nơi sa trường, sao biết được người trong lòng mình lại vào ngày hắn tử trận thì lại vui vẻ xuất giá? Hành động này có khác gì heo chó đâu.” Nàng đích thân hạ phàm, treo tỷ tỷ lên thành lâu, ngày ngày đánh đập, đến chết không thôi. Từ đó, thần nữ ra lệnh, tất cả các thiếu nữ trong khuê phòng đến tuổi cập kê, trước tiên phải đưa vào doanh trại, để mọi người lựa chọn. Ngày quan phủ đến đòi các thiếu nữ cập kê. Ta dấu đôi tai cáo, hóa thành hình người, mặc bộ y phục đẹp nhất trong phòng của cô nương, trà trộn vào bên trong hàng ngũ.

Tình Yêu Dưới Ánh Mặt Trời

Tình Yêu Dưới Ánh Mặt Trời Lúc biết bạn trai là thái tử gia trong giới Bắc Kinh, tôi đã mang thai đứa con của anh. Tin anh đính hôn với cô gái môn đăng hộ đối leo lên hot search. Tôi xé giấy khám thai, để lại mảnh giấy: [Không chỉ giả nghèo lừa tôi còn định để tôi làm tiểu tam! Chia tay đi, đồ cặn bã!] Ba ngày sau, tôi nằm tắm nắng trên một hòn đảo nhỏ ở Nam Thái Bình Dương. Một đôi tay xoa bụng tôi. Người đàn ông cắn tai tôi nói: “Bảo bảo, ôm bụng bỏ chạy vui không?”

Quyết Định Không Hối Tiếc

Quyết Định Không Hối Tiếc Chồng tôi có một mối tình đầu độc ác. Cô ta lấy tiền rồi không quay đầu lại, bỏ mặc Phó Ngôn, người từng vì đuổi theo cô mà gặp tai nạn, để đi ra nước ngoài. Khi cô ta xuất hiện trước mặt anh ta lần nữa, anh ta đầy phẫn nộ, ấm ức, cả người run rẩy. Nhưng anh ta vẫn chọn tha thứ cho cô. Mọi người đều nói, nếu không phải cô ta đã đẩy mẹ Phó Ngôn xuống lầu, có lẽ anh đã gạt bỏ mọi trở ngại để đến với cô ta. Thế nhưng, tôi vẫn chọn kết hôn với anh, vì anh nói rằng muốn cùng tôi xây dựng một tương lai. Tôi đã tin. Cho đến khi tôi đi công tác về và nhìn thấy bọn họ trên ghế sofa, nói cười với nhau, trông như một gia đình ba người. Phó Ngôn theo phản xạ mà che chắn cho cô ta. Ngay cả con trai tôi, đứa bé tôi đã mang nặng đẻ đau mười tháng, cũng nói: “Mẹ ơi, điều ước sinh nhật năm nay của con là ba mẹ sẽ ly hôn.”

Mười Một Năm, Không Gặp Lại

Mười Một Năm, Không Gặp Lại Người chồng mà tôi đã yêu 11 năm đột nhiên nói: “Chúng ta ly hôn đi. Anh muốn cho cô ấy một danh phận.” Ngày hôm sau, chúng tôi đến cục dân chính. Kể từ ngày đó, anh ấy không quay về nhà nữa, chỉ có những tin tức của họ xuất hiện liên tục trên mạng xã hội. Còn tôi, cũng từ bỏ việc hỗ trợ công ty của anh, chỉ đứng nhìn xem anh có thể tự mình đi bao xa.

Cuộc Hôn Nhân Bị Lừa Dối

Cuộc Hôn Nhân Bị Lừa Dối Đầu thai kỳ, tôi đăng một dòng trạng thái lên mạng xã hội.“Hôm nay chồng cho 50 tệ tiền tiêu vặt, tôi liền mua một cân dâu tây mà mình thèm đã lâu. Ngọt quá đi mất! Yêu chồng nhất luôn, không nỡ ăn hết một lần. Hôm nay cũng là một ngày làm bà bầu tiết kiệm đây nha!”Nửa tiếng sau, ba mẹ gọi video cho tôi, hai người mắt đỏ hoe.Họ nghẹn ngào nói:“Gia Gia, con còn nhớ không? Trước khi con lấy chồng xa, lúc ở nhà, con chỉ ăn phần chóp dâu tây thôi.”Lời vừa dứt, trong đầu tôi như bị sét đánh trúng.Từ bao giờ, tôi, một tiểu thư được ba mẹ nâng niu trong lòng bàn tay, lại cam tâm tình nguyện trở thành một “cô vợ nhỏ dịu dàng” trong những câu chuyện văn học sến súa như vậy?Chỉ cần chồng cho chút ngọt ngào, tôi đã sung sướng đến mức quên cả bản thân?Đây còn là tôi nữa không?Mãi cho đến khi, tôi vô tình phát hiện một tấm bùa dưới gối của mình…

Sau Khi Người Yêu Ngoại Tình, Tôi Đã Nhảy Lầu

Sau Khi Người Yêu Ngoại Tình, Tôi Đã Nhảy Lầu Sau khi chồng ngoại tình, tôi nhảy xuống từ tầng 28. Gió gào thét bên tai, tôi nhắm mắt lại. Tôi đã tính kỹ rồi. Mỗi tầng trong khu chung cư cao 3 mét, tầng 28 tổng cộng cao 81 mét. Từ lúc tôi lao xuống cho đến khi chạm đất, khoảng chừng 4 giây. Vài phút trước, cuộc trò chuyện cuối cùng giữa tôi và Bách Diễn kết thúc trong sự căng thẳng tột độ. Tôi đã khóc lóc, gào thét, cầu xin hắn trong tuyệt vọng. Cũng đã từng dùng những lời độc ác nhất để nguyền rủa hắn. Đến cuối cùng, cả hai đều kiệt sức. Mắt tôi đỏ hoe, ngồi trên lan can ban công, hai chân lơ lửng trong không trung, yếu ớt hỏi hắn: “Anh thực sự muốn ly hôn sao?” Hắn nhìn tôi bình tĩnh. Lần đầu tiên tôi dùng cái chết để đe dọa hắn, hắn đã từng hoảng loạn. Nhưng bây giờ, trên gương mặt hắn chỉ còn lại sự mệt mỏi. Hắn hỏi tôi: “Em làm đủ chưa?” Tôi lặng lẽ đáp: “Nếu hôm nay anh bước đi, tôi sẽ nhảy xuống từ đây.” Hắn nhìn tôi rất sâu, sau đó quay người rời đi. Cửa đóng sầm một tiếng chát chúa. Rồi tôi nghe thấy tiếng hắn chờ thang máy.  

Tầm Oản

Tầm Oản Hoắc Tầm là bạn trai tôi lừa được. Hắn ta không nghe được. Tôi thích nhất là tháo máy trợ thính của hắn ra và thì thầm những lời lẳng lơ bên tai hắn. Cho đến khi tôi phát hiện ra hắn thực sự là thái tử gia của Hoắc gia. Vào đêm chia tay, chúng tôi cãi nhau rất kịch liệt. Hoắc Tầm đỏ mắt yêu cầu tôi rời đi, và tôi đã đi thật. Ba năm sau, khi nghe tin hắn sắp kết hôn, tôi mới dám quay trở lại Bắc Kinh. Hoắc Tầm lạnh lùng, quay lại và dùng dây thắt lưng trói tôi lại: “Lần này còn muốn trốn đi đâu hả?” “Vợ chưa cưới của anh.”