Tình Cảm

Dư Tuế Thượng Phùng Xuân

Dư Tuế Thượng Phùng Xuân Ta là một đứa ngốc, bị cha mẹ bán đổi gạo muối. Ngày đầu tiên ta đến phủ Ngu Quốc Công, chó của phủ Quốc Công đã sinh. Ngày hôm sau, con ngựa của Phủ Quốc Công mang thai. Ngày thứ ba, đại thiếu phu nhân Quốc Công phủ có hỉ. Quốc công phu nhân kéo tay ta, gọi thẳng ta là con gái ruột mà bà nhờ vả sinh ra trong bụng người khác. Ngày thứ hai sau khi nhận phu thê Quốc công làm phụ mẫu, trong cung lại có người tới đón ta.

Mưu Sinh Kế Của Chủ Mẫu Hầu Phủ

Mưu Sinh Kế Của Chủ Mẫu Hầu Phủ Ta được ban hôn cho Vĩnh Xương Hầu, Chu Thế Đình. Hắn có hai người thiếp, một người ở biên cương theo hắn nhiều năm, một người ở trong Hầu phủ hầu hạ mẫu thân hắn đã lâu. Những quý nữ không ưa ta cười nhạo rằng ta sắp nhảy vào hố lửa, còn mẫu thân ta thì lo lắng không thôi. Chỉ có ta là bình thản nói: “Không sao, ta có thể ứng phó. Làm chính thất của một gia tộc danh giá, không phải là việc khó.”

Dùng Bói Toán Càn Quét Giới Giải Trí

Dùng Bói Toán Càn Quét Giới Giải Trí Tôi là một thiên sư, xuyên không thành một cô gái làm trò lố trong giới giải trí. Khi ghi hình một chương trình giải trí kinh dị, tôi đã vô tình lột quần của một thần tượng nổi tiếng. Sau khi thức tỉnh, tôi dựa vào bói toán để làm náo loạn giới giải trí. Các đại gia dâng lên rất nhiều tiền, cầu xin tôi tha mạng. Anti-fan khi thấy tôi livestream bói toán thì run rẩy, chân mềm nhũn. Ngay cả thần tượng nổi tiếng cũng ôm chân tôi khóc lóc. Hắn gọi tôi là mẹ: “Mẹ giúp con tính chết đối thủ của con đi!”

Dựa Vào Bình Luận, Ta Chinh Phục Phu Quân Người Thú Rắn

Dựa Vào Bình Luận, Ta Chinh Phục Phu Quân Người Thú Rắn Bị Kỷ Dạ giam cầm ba năm, cuối cùng ta cũng trốn thoát khỏi đảo Xà. Nhưng ngay trước khi lên bờ, ta lại bị bắt về. Trong lúc tuyệt vọng, ta nhìn thấy dòng bình luận trôi nổi trên đỉnh đầu Kỷ Dạ: 【Cuối cùng cũng đến cảnh kích thích trong căn phòng nhỏ tối tăm rồi sao? Kỷ Dạ vốn là người thú rắn, ngoài mặt lạnh lùng nhưng thực chất rất trọng dục. Lần này nữ phụ suýt chạy thoát, chắc chắn đã chọc giận hắn, về đến nơi thì bảy ngày bảy đêm nàng đừng mong xuống giường.】 【Nữ phụ thật đáng thương, cố gắng chạy trốn, nhưng lại không biết mình bị gia đình dâng hiến cho phản diện. Cha, anh em trai và cả vị hôn phu của nàng đều đã quỳ dưới váy nữ chính từ lâu.】 【Nữ phụ ngốc quá, phản diện là Vương thú, ngay cả thể chất mê hoặc của nữ chính cũng không làm gì được hắn, vậy mà hắn lại điên cuồng yêu nàng. Chỉ cần nàng làm nũng một chút, hắn sẵn sàng dâng cả mạng sống cho nàng!】 Nhìn biểu cảm lạnh lẽo của Kỷ Dạ, ta lấy hết can đảm, nửa tin nửa ngờ mà hôn lên môi hắn. “Kỷ Dạ, ta sai rồi. Tha thứ cho ta lần này được không?” Nét giận dữ trên mặt Kỷ Dạ lập tức biến mất, khóe môi hắn khẽ nhếch lên: “Không được có lần sau!”

Sau Khi Bị Dựng Chuyện Bôi Nhọ Tại Lễ Đính Hôn

Sau Khi Bị Dựng Chuyện Bôi Nhọ Tại Lễ Đính Hôn Trong lễ đính hôn của chị gái tôi, em trai của chú rể mở miệng nói bậy ngay trước mặt mọi người. “Em vợ còn đẹp hơn cả chị dâu, anh, lần này anh lời to rồi nha!” Tôi lập tức ném đũa, thẳng tay tạt lên mặt hắn ta: “Cái lưỡi và cái bên dưới của anh mọc ngược hả? Há miệng ra toàn là phân!”

Kiều Kiều

Kiều Kiều Ta là phi tần được sủng ái nhất trong hậu cung. Vì dung mạo và vóc dáng của ta đều rất đẹp. Hắn hạ một đạo thánh chỉ. Ban ta cho vị tướng quân Thiết Huyết vừa mới hồi kinh. Vị quân vương mà ta đã yêu ba năm, ôn tồn nói với ta: “Con trai nhà họ Dung, trẫm không yên tâm. “Kiều Kiều, trẫm chỉ tin nàng, nàng phải thay trẫm trông chừng hắn.” Sau đó. Ta như ý hắn, gả làm thê của tướng quân. Đêm động phòng. Người nam nhân thô lỗ, bất kham, đầy vẻ lưu manh nắm lấy eo ta. Hắn khẽ nói: “Sau này, ta sẽ không để nàng chịu ấm ức nữa.” Nhưng vị quân vương luôn giữ vẻ mặt điềm tĩnh lại giống như phát điên. Hắn nắm chặt tay ta. Đôi mắt đỏ hoe nói: “Kiều Kiều, trẫm hối hận rồi.”

Tùng Lam

Tùng Lam Tôi là nhị tiểu thư bị lạc của nhà hào môn, không sai, tôi chính là thiên kim thật. Người chị đã lớn lên trong nhà hào môn, cũng là thiên kim thật. Đúng vậy, chúng tôi là chị em sinh đôi. Ngồi trước bàn ăn, tôi lặng lẽ lắng nghe lời xin lỗi của bố ruột, ông Thẩm, cùng ánh mắt đầy áy náy từ anh trai và chị gái sinh đôi. Trong lòng tôi tầm nghĩ: Không cần thiết, thực sự không cần thiết.

Nhật Ký Làm Di Nương

Nhật Ký Làm Di Nương Khi ta còn làm đại nha hoàn ở phủ Tuyên Bình hầu, cuộc sống trôi qua sung sướng giốngnhư tiểu thư vậy. Tam tiểu thư tuy là con thứ của hầu phủ, hơn nữa mẫu thân chỉ là một di nương không được sủng ái, nhưng phu nhân hầu phủ lại là người độ lượng, hiền đức, đối xử với đích thứ như nhau. Dù là con của ai sinh ra, các tiểu thư thiếu gia đều được ăn mặc dùng đồ tinh xảo xa hoa, người nào cũng được nuôi dưỡng sung sướng, quý giá như vàng ngọc. Ta là đại nha hoàn nhất đẳng, đồ ăn thức uống đều là đồ tốt mà tam tiểu thư thưởng xuống. Công việc hằng ngày chỉ là hầu hạ tam tiểu thư đọc sách viết chữ, đánh đàn thêu hoa, nói chuyện vui đùa, đúng là mười ngón tay không dính nước mùa xuân, so với tiểu thư nhà giàu cũng chẳng kém cạnh gì. Người ta đều nói rằng đại nha hoàn như ta sau này sẽ theo tiểu thư xuất giá, rồi đến lúc thích hợp sẽ hầu hạ cô gia, trở thành trợ thủ đắc lực của tiểu thư trong nội trạch. Nói cho dễ hiểu thì chính là di nương, thiếp thất. Đúng vậy, trở thành di nương chính là mục tiêu phấn đấu cuối cùng của ta – một đại nha hoàn.

Bích Đào Tại Lân Gia

Bích Đào Tại Lân Gia Ta muốn cùng tướng công hòa ly. Bây giờ chàng đã là Thám hoa lang, làm sao có thể nhớ đến thê tử tào khang của mình nữa chứ? Chàng muốn cưới Công chúa, làm phò mã, trở thành rể quý, làm sao chàng có thể nhớ tới một tú nương như ta?

Phượng Điệp Trong Mộng

Phượng Điệp Trong Mộng Thái tử và Yến Vương là huynh đệ song sinh, từ khi sinh ra đã có thể cảm nhận ngũ giáccủa nhau. Cho nên, mỗi lần ta cùng Thái tử viên phòng, Yến Vương đều…?! Ta đã làm Thái tử phi suốt ba năm, mới biết người khiến ta nhất kiến chung tình trong buổi du xuân ngoại ô năm đó chính là Yến Vương. Gả sai người rồi, vậy thìđâm lao phải theo lao thôi. Một lần nọ, sau khi cung yến kết thúc, ta dùng đai lưng trói tay Thái tử, xoay người làm một lần nữ thổ phỉ. Đợi đến khi ta mệt mỏi nằm trong lòng hắn, bên tai bỗng vang lên một giọng nói lười biếng: “Hoàng tẩu, nàng bình thường trước mặt hoàng huynh ta, cũng chủ động như vậy sao?” Hỏng rồi! Hắn là Yến Vương, không phải Thái tử! Ta run rẩy cả người, Thái tử đang xách kiếm chạy đến đây…

Bán Giang Yên Vũ

Bán Giang Yên Vũ Ta nhặt được một phu nhân nghèo túng ở dưới chân Hoàng thành. Từng chén từng chén hoành thánh đút xuống, cứu mạng bà. Sau đó bà ấy đột nhiên biến mất. Vào mùa thu, sạp hoành thánh có một thái giám đến. Nói Hoàng hậu triệu ta vào cung làm bạn đọc của Thái tử. Ta khó xử nói: “Ta cái gì cũng không biết, ta chỉ biết làm hoành thánh thôi.” Lão thái giám híp mắt suy nghĩ một lát. “A, vậy dạy Thái tử làm hoành thánh đi.”

Trụy Trọng Sơn

Trụy Trọng Sơn Phu quân mang về ánh trăng sáng thuở thiếu thời. Nàng ta nhiệt tình táo bạo, cưỡi ngựa giữa phố đông, cùng hắn ngồi chung một tọa kỵ. Ta cứng nhắc không thú vị, như bùn nặn Bồ Tát, nhìn một chút đều khiến người ta chán ghét mà vứt bỏ. Ngay cả hài tử mà ta liều chết sinh ra cũng thích nàng hơn, nhận nàng làm mẫu thân. Đêm mưa lớn ấy, ta đứng bên cửa sổ ngẩn ngơ hồi lâu, cầm bút viết tờ hòa li, ném vào mặt hắn. Nhưng hắn lại dùng nghiên mực đập vỡ trán ta. Ta như ý nguyện hòa li, cũng quên mất năm năm ký ức. Thời gian sau, lang quân ôm ấu nữ trong ngực, đang cài một bông hoa lên mái tóc ta. Không xa, một đôi phụ tử đỏ hoe mắt, run rẩy nghẹn ngào gọi ta. Ta nhíu mày khó hiểu: “Người kia thật kỳ lạ, nhìn ta khóc cái gì?” Lang quân dịu dàng hôn lên vết sẹo trên trán ta: “Hơn phân nửa là não có vấn đề, phu nhân đừng để ý.”

Giang Nguyễn

Giang Nguyễn Buổi tiệc thường niên của công ty Lục Yến Châu, mốitình đầu của anh ta và tôi mặc đồ giống hệt nhau. Tất cả mọi người đều nói anh ta nhất định sẽ đứng về phía tôi. Nhưng anh ta lại nói với tôi: “Hoặc là cởi ra ngay, hoặc là lập tức cút!” Tôi thay đổi hình tượng ngoan ngoãn, tạt một ly rượu vang đỏ vào người bọn họ. Chuyển khỏi biệt thự ra biển để giải khuây. Ngày hôm sau có cảnh báo bão, cảng bị phong tỏa. Anh trai anh ta khuyên anh ta dỗ tôi về. Anh ta thản nhiên nói: “Chỉ là một thế thân mà thôi, tôi sớm đã chơi chán rồi, anh muốn thì đi mà dỗ.” Sau đó cảng thông thương, Lục Diễn Châu hung dữ chặn tôi lại: “Giang Nguyễn, chơi chán rồi chứ, về nhà với tôi!” “Đừng dọa vợ tôi, vất vả lắm mới dỗ về được.” Anh trai anh ta cười bá đạo: “Hơn nữa, cô ấy nên yêu tôi, chứ không phải đồ giả mạo như cậu.”

Ngọn Lửa Điên Cuồng

Ngọn Lửa Điên Cuồng Lần trước, một miếng băng vệ sinh của tôi rơi xuống dưới gầm bàn, bạn nam ngồi cùng bàn nhặt lên, hét toáng lên: “Mọi người ơi, nhìn này! Diệp San San bắt đầu dùng cái này rồi! Cô ấy không còn sạch sẽ nữa đâu, lại còn loại siêu mỏng nữa chứ, ha ha ha…” Cả đám con trai trong lớp cười phá lên, còn dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn tôi, như thể tôi thật sự đã làm chuyện gì bẩn thỉu lắm. Tôi nhìn các bạn nữ trong lớp với ánh mắt đầy hy vọng cầu cứu. Nhưng bọn họ đồng loạt im lặng, vùi đầu vào sách, sợ bị vạ lây. Tôi phát điên lên, trực tiếp nhét miếng băng vệ sinh vào miệng cậu bạn kia: “Sao bọn con trai các cậu không cười nữa đi? Không phải lúc nào cũng thích cười à?”

Chiến Thần Nữ Đế

Chiến Thần Nữ Đế Ta là nữ chiến thần, sau khi tạo phản thất bại, cẩu hoàng đế hạ lệnh tru di cửu tộc ta. Ta nói ta là cô nhi, không có cửu tộc, giết đại cho xong. Cẩu hoàng đế không tin, ra lệnh cho nhiếp chính vương dù có lật tung cả thiên hạ cũng phải tìm ra cửu tộc ta để diệt trừ. Kết quả phát hiện ra ta chính là con gái ruột của tiên đế, còn hắn chỉ là hoàng đế được bế về, ngôi vị hoàng đế này vốn dĩ phải là của ta. Nhiếp chính vương: “Ồ, bảo ngươi đừng tra, ngươi cứ phải tra.” Ta: “Người đâu, đem tên hoàng đế giả kia giáng xuống làm quý phi.” Nhiếp chính vương: “???” Ta: “Trẫm thấy nhiếp chính vương vẫn còn phong độ lắm, phong làm hoàng hậu!” Cẩu hoàng đế: “Ha ha ha! Nàng cũng không tha cho ngươi đâu!”

Thanh Ngọc Án

Thanh Ngọc Án Ta xuyên thành nữ phụ trong tiểu thuyết đam mỹ. Chính Thái tử đã đích thân nói với ta. Đêm tân hôn, hắn ngoảnh mặt không thèm nhìn ta, giọng nói lạnh lùng. “Ta và Cố thừa tướng tình đầu ý hợp, cưới ngươi chỉ là để che mắt thiên hạ, ngươi đừng hòng mơ tưởng đến tình yêu của ta.” Ta xúc động đến nỗi nước mắt lưng tròng, nắm chặt lấy bàn tay thon dài của hắn. “Điện hạ yên tâm, cp ta ship đều HE, hai người nhất định sẽ hạnh phúc!” Sau này hắn đăng cơ làm đế, ta đề nghị phong Cố Tử An làm hoàng hậu nhưng hắn lại tức giận đập vỡ cả chục chiếc bình hoa. “Tạ Lâm Ngọc, nàng có còn lương tâm không, bao nhiêu năm rồi, sao nàng vẫn không quên được hắn!”

Phi Vãn

Phi Vãn Em gái tôi học rất giỏi, nhưng còn tôi dù nỗ lực thế nào cũng đều nhận được số 0 tròn trĩnh. Em gái trở thành thủ thủ khoa trong kỳ thi đại học, tôi thi rớt sau lại ngoài ý muốn trở thành diễn viên. Tôi dựa vào kỹ thuật diễn xuất thần leo lên hot search, em gái cũng tốc chiến tốc thắng xông vào giới giải trí. Không lâu sau đó, kỹ thuật diễn của tôi biến mất, còn em gái lại đoạt được cúp ảnh hậu. Sau này tôi mới biết được, cô ta bị trói định chung với hệ thống đánh cắp nhân sinh. Mà tôi lại chính là người bị đánh cắp. Tái diễn lần nữa, em gái vừa mới trói định cùng hệ thống. Cô ta hệt như trước hỏi tôi: “Chị ơi chị sẽ mãi mãi giúp em sao?” Tôi nhìn cô ta, cười nói: “Chị sẽ mãi mãi ở bên cạnh em.”

Thiên Vị

Thiên Vị Năm 6 tuổi, tôi làm đổ nước nóng, bị bỏng, bị hủy dung, vì thế bố mẹ rút kinh nghiệm không bao giờ để em gái làm việc nhà, gặp người liền khen em gái xinh đẹp đáng yêu, ghét bỏ tôi xấu xí. Lúc 10 tuổi tôi sốt cao bọn họ không quan tâm, khiến đầu óc tôi bị sốt đến phát ngốc, vì thế bọn họ rút ra bài học em gái vừa ho khan liền đưa đi y tế chăm sóc suốt đêm. Tôi giống như vật thí nghiệm, tất cả những việc tôi chịu đựng đều được bù đắp lên người em gái. Tôi xấu xí, trầm mặc, ngu ngốc, không được người khác chào đón. Em gái xinh đẹp, miệng lưỡi ngọt ngào, thông minh, được mọi người cưng chiều. Tôi được chẩn đoán bị trầm cảm nặng, nguyên nhân dẫn đến là do ba mẹ luôn thiên vị em gái. Tôi lấy hết can đảm để nói chuyện với họ, nhưng mẹ tôi lại mắng tôi lòng dạ hẹp hòi, có bản lĩnh thì đi tìm chet đi. Sau khi tôi từ tòa nhà cao tầng nhảy xuống, bọn họ mới phát hiện em gái không phải con ruột. Tôi mới là giọt máu duy nhất của bọn họ.  

Dao Bướm

Dao Bướm  Mẹ là nữ chính trong một tiểu thuyết về cô vợ xinh đẹp. Tôi là đứa con mà các ông bố muốn có chỉ để tận hưởng thú vui đặc biệt. Lần đầu tiên gặp mẹ, bà đang được bố Cố ôm trong lòng cho uống thuốc, mặt bà đỏ bừng, nước mắt đong đầy. Lần cuối cùng tôi thấy mẹ, bà gầy như bộ xương khô, từng bước đi từ dưới tầng hầm lên, mỗi bước đều để lại dấu vết máu. “Tử Do, chạy nhanh đi, bọn họ muốn nuôi dưỡng một cô vợ xinh đẹp tiếp theo.” Tôi dùng một tay đỡ mẹ, tay kia khéo léo bật mở dao bướm. “Mẹ đừng sợ, bọn họ sắp phải xuống địa ngục rồi.”

Lựa Chọn

Lựa Chọn Bệ hạ lại nạp thêm một mỹ nhân. Dung nhan diễm lệ, thân hình mềm mại. Giống hệt ta lúc mười sáu tuổi. Tỳ nữ vì ta mà bất bình: “Người bầu bạn với bệ hạ ở lãnh cung tám năm là nương nương, người vào sinh ra tử vì bệ hạ là nương nương.” “Nàng ta là cái thá gì? Bệ hạ sẽ sủng ái nàng ta sao?” Ta chỉ nhấp một ngụm trà. Nhiệm vụ công lược sắp hoàn thành, ta sẽ trả lại thân xác này cho chủ nhân của nó ngay thôi. Hắn sủng ái ai yêu thương ai, liên quan gì đến ta? Nhưng khi bệ hạ phát hiện ra linh hồn trong thân xác này đã thay đổi, hắn đã phát điên. Cầu xin khắp chư thiên thần phật, chỉ mong đổi lại hoàng hậu của hắn trở về.