Tình Cảm

Kiến Thanh Sơn

Kiến Thanh Sơn Tôi sống lại trở về thời khắc trước kỳ thi đại học, kéo học thần đang đứng trên sân thượng của trường xuống: “Đã bảo không được nhảy, cậu nghe không hiểu sao?” Cậu ấy ngã xuống đất, hàng mi khẽ run rẩy, thu mình lại, nhẹ giọng nói lời xin lỗi với tôi: “Xin lỗi…” Tôi đứng trước mặt cậu ấy, đưa tay ra: “Chu Ngọc Bạch, tôi đến để cứu cậu.” Cậu ấy kinh ngạc ngước mắt nhìn tôi, ánh mắt ướt át còn vương lại chút sợ hãi, ngón tay khẽ run. “Chu Ngọc Bạch, cậu có tin không? Có một người đã vượt qua mười hai năm dài đằng đẵng, một mình đi bộ đến đây—chỉ vì cậu.” “Người đó chính là tôi.” Cậu ấy khẽ nuốt xuống, bàn tay lạnh buốt lặng lẽ đặt vào lòng bàn tay tôi, giọng khàn đặc: “Cầu xin cậu, hãy cứu tôi.”

Trở Thành Người Được Sủng Ái Nhất Hoàng Cung

Trở Thành Người Được Sủng Ái Nhất Hoàng Cung Ta là con dâu do hoàng hậu đích thân chỉ định, nhưng vị hôn phu của ta lại một lòng muốn cưới thanh mai trúc mã. Hắn kéo thanh mai quỳ xuống đất cầu xin từ hôn: “Nàng ấy mới là Thái tử phi mà nhi thần đã chọn!” Hoàng hậu cười lạnh, tát mỗi người một cái, trực tiếp phế truất Thái tử. Nàng vội vàng triệu tập các hoàng tử về kinh, cười tủm tỉm nắm tay ta, giới thiệu với ta. “Con cứ coi như lão nhị đã chết, bốn đứa con trai còn lại của ta, con cứ tùy ý chọn!” Ôi trời, được hoàng gia cưng chiều như thế này, sướng chết mất!

Hào Môn Tranh Đấu

Hào Môn Tranh Đấu Kỷ niệm tám năm ngày cưới, tôi tự tay chuẩn bị một bàn đầy thức ăn, từ lúc trời vừa sáng đợi đến khi màn đêm buông xuống, rồi từ đêm đợi đến sáng. Ngôn Nghiêm vẫn không quay về. Tôi gọi điện chất vấn, anh còn chưa kịp trả lời, con trai đã giành lời nói trước. “Ba ơi, canh của dì đã nấu xong rồi, ba mau qua đây đi.” “Má con ở đâu cũng không bằng dì, ba mau ly hôn với má đi, để dì làm má của con nhé.” Ngôn Nghiêm không nói gì, anh ngầm chấp thuận. Tôi thành toàn cho các người.

Chồng Tôi Nói Anh Ta Và Tiểu Tam Là Chân Ái

Chồng Tôi Nói Anh Ta Và Tiểu Tam Là Chân Ái Kết hôn ba năm, chồng tôi ngoại tình suốt hai năm.Anh ta nói với tôi:“Anh và Tiểu Du là chân ái, em hãy tác thành cho bọn anh đi.”Vậy nên, tôi đã tác thành cho họ.Nhưng tôi cũng thu hồi toàn bộ: nhà, xe, công ty tôi từng tặng anh ta.

Phần 1 - Cận Thị Nặng Xông Vào Trò Chơi Kinh Dị

Cận Thị Nặng Xông Vào Trò Chơi Kinh Dị 1 Sau khi tham gia trò chơi kinh dị, tôi vì cận nặng nên chẳng nhìn thấy rõ thứ gì.l Tôi cưng chiều nhóc loli mặc bộ váy đầy máu như con gái ruột, đối xử Boss lớn bị chặt đầu như chồng, lại hiếu kính hai lão quỷ như cha mẹ ruột. Lần đầu gặp mặt, tôi sờ lên cơ bụng của Boss lớn rồi cảm thán: “Dáng người được đấy, tiếc là hơi lùn.” Boss lớn giận đến mức bật cười, đem đầu đang cầm trên tay gắn lại lên cổ, nghiến răng nói: “Tôi cao một mét tám mươi sáu, bây giờ em nhìn kỹ chưa?” Series này gồm 2 Phần Phần 2  

Tôi Cũng Có Thể Đậu Bắc Đại!

Tôi Cũng Có Thể Đậu Bắc Đại! Sau khi có điểm thi đại học, tôi thiếu 3 điểm nữa để vào Bắc Đại, còn bạn trai tôi thì nằm trong top 3 toàn tỉnh. Cả Thanh Hoa và Bắc Đại trong đêm tranh nhau đến nhà anh ấy để chiêu mộ. Anh ấy hỏi: “Có thể đưa bạn gái tôi đi cùng không?” Tôi đang xem livestream vui vẻ, thì thấy anh ấy kéo một cô gái từ phía sau ra, nói: “Chúng tôi sẽ cùng nhau vào.” Trời ơi, thế tôi là bạn gái của ai đây? Đứng cạnh đó, thủ khoa của tỉnh cười một tiếng, nói: “Tôi muốn cùng bạn gái cũ của cậu ta vào Thanh Hoa.” Tôi lập tức bị dọa đến ngất xỉu.

A Dư

A Dư Tôi bị ung thư, nhưng bạn trai của tôi không biết. Anh ấy từng từ bỏ trường đại học mà mình mong muốn vì tôi. Cũng đã từng bỏ mặc tôi bị thương tại hiện trường vụ tai nạn để lo lắng chạy đến bên một người phụ nữ khác. Tôi đã chet, vào đúng ngày anh ấy và nữ thư ký cùng nhau đốt pháo hoa ở nước ngoài.

Xuân Phong Bất Hàn Đào Hoa Diện

Xuân Phong Bất Hàn Đào Hoa Diện Ta nhặt được một Thái tử mất trí nhớ từ trong đống xác chết, cùng hắn tranh giành thức ăn từ miệng chó hoang. Sau này, Thái tử trở về cung, Hoàng đế hỏi ta muốn được ban thưởng điều gì. Trước mắt ta hiện lên một loạt dòng bình luận: 【Nữ phụ không định thực sự muốn Thái tử cưới mình đấy chứ?】 【Một thợ săn nghèo hèn ở thôn quê mà dám mơ tưởng bước vào hoàng thất, chẳng trách cuối cùng lại bị ban rượu độc.】 Hóa ra gả cho Thái tử nguy hiểm như vậy. Ta rùng mình một cái, cất kỹ chiếc túi thơm Thái tử tặng, rồi dập đầu thật mạnh: “A Lê ngu dốt, xin bệ hạ ban cho A Lê được trở về Yến Châu.”

Hoa Hải Đường Vẫn Như Xưa

Hoa Hải Đường Vẫn Như Xưa Phu quân của ta là Yến Đình Chi đã gây ra một vụ bê bối phong lưu bên ngoài. Đối phương là đích nữ của một quan tứ phẩm tên là Doãn Thanh Nguyệt, đã mang thai ba tháng. Nàng ta nói rằng không cầu xin gì khác, chỉ mong đứa con trong bụng có thể có một danh phận, được ghi vào gia phả Yến gia. Ta và Yến Đình Chi thành hôn đã ba năm, vẫn đắm chìm trong nghiên cứu kim thạch học, chưa từng có thai. Bà mẫu nghe tin đích nữ Doãn gia có thai, muốn nạp nàng ta vào phủ, sinh con trai thì có thể nâng lên làm bình thê. Mà trước đó không lâu, phụ thân ta vì phản đối tân chính mà bị bãi quan lưu đày, mất chức tể tướng. Chỉ trong một đêm, ta từ đệ nhất quý nữ kinh thành được mọi người ngưỡng mộ, trở thành trò cười sau lưng người khác. Bụng của đích nữ Doãn gia ngày một lớn, Yến Đình Chi không thể không đến cầu xin ta, đợi ta đồng ý mới có thể nghênh đón nàng ta vào cửa. “Thư Dư, trong lòng ta từ trước đến nay chỉ có mình nàng, Thanh Nguyệt dù có hài tử cũng không thể vượt qua nàng.” Ta rút ống tay áo dài khỏi tay Yến Đình Chi, không chút kiêng dè nhìn thẳng vào hắn. “Yến Đình Chi, chúng ta hòa li đi.”

Trèo Cao Té Đau

Trèo Cao Té Đau Vào ngày cưới, vị hôn phu đã mất tích hơn nửa tháng bất ngờ xuất hiện, tay trong tay với con gái của người giúp việc nhà tôi, và yêu cầu tôi hủy hôn. Tôi bật cười: “Chú rể của tôi vốn không phải là anh, hủy hôn gì mà hủy?” Có lẽ anh ta vẫn chưa biết, ngay từ khi sinh ra, anh ta đã bị trao nhầm, hoàn toàn không phải là cậu chủ thật sự của nhà họ Lê. Đối tượng hôn nhân của tôi từ lâu đã được đổi thành người thừa kế thật sự vừa trở về gần đây của nhà họ Lê—Chu Tư Viễn.

Người Giữ Lửa Núi Rừng

Người Giữ Lửa Núi Rừng Sau khi cha mất, tôi quyết định ly hôn với người chồng là đại đội trưởng của mình, và ở lại ngôi làng nhỏ này mãi mãi. Ngày đầu tiên, tôi lừa anh ta ký vào đơn ly hôn. Ngày thứ năm, tôi nộp đơn xin nghỉ việc tại đơn vị cũ. Ngày thứ bảy, tôi nấu một bàn cơm ngon để chia tay tất cả bạn bè. Lục Việt Xuyên nhíu mày, trách móc tôi vì sao lại nấu món mà thanh mai của anh ta không thích ăn. Tôi đứng dậy, nâng ly rượu kính cô ta: “Từ nay về sau, giữa tôi và Lục Việt Xuyên, không còn quan hệ gì nữa.” Nửa tháng sau, tôi gặp lại Lục Việt Xuyên đang trở về từ một nhiệm vụ. Chỉ là lần này, gió chiều quê thổi hồng đôi mắt anh.

Có Phúc Lấy Được Dâu Tài

Có Phúc Lấy Được Dâu Tài Ca ca ta dùng tiền bán đất của gia đình dành dụm để huynh ấy đi học, mua về một tẩu tẩu yếu ớt. Nàng ấy ăn cháo thì bị nôn ra máu, mặc quần áo vải thô thì cánh tay nổi mẩn đỏ. Người trong làng đều nói nhà ta cưới phải một kẻ vô dụng. Nhưng sau này, nàng ấy buôn bán kiếm được nhiều tiền, còn lén nấu canh ba ba bổ dưỡng cho ca ca ta uống. Nàng ấy là tẩu tẩu tốt nhất trên thế gian này.

Đại A Hoàn

Đại A Hoàn Tiểu thư lười biếng ta giữ cửa, tiểu thư trèo tường ta dựng thang, tiểu thư đánh người ta đưa ghế. Nếu nói về tinh thần tận tụy, thì khắp kinh thành này cũng chẳng ai xứng đáng làm kẻ chân tay hơn ta. Thân là một nha hoàn bán thân, ta chỉ là một phần phụ trong câu chuyện của tiểu thư, là kẻ không đáng nhắc đến trong miệng người kể chuyện. Thế nhưng ta chưa từng cảm thấy oán trách, bởi tiểu thư tốt đẹp như thế, được dõi theo nàng suốt cuộc đời dài đằng đẵng này chính là niềm hạnh phúc lớn nhất của ta.

Hoàng Hậu Không Muốn Sống Nữa!!

Hoàng Hậu Không Muốn Sống Nữa!! Ta xuyên không trở thành Hoàng hậu, lập tức sai người mang đến một dải lụa trắng, chuẩn bị thắt cổ tự tử. Thứ lỗi cho ta, nguyên chủ, dù ngươi đã trải qua biết bao gian nan mới đạt được ngôi vị Hoàng hậu, nhưng ta cũng đã chật vật sống vất vưởng ba mươi năm, khó khăn lắm mới có thể chết đi được. Khi dải lụa siết chặt cổ, toàn thân ta dần thả lỏng, biểu cảm thanh thản, khóe môi khẽ nhếch cười. Đi nhanh một chút, có khi xuống dưới hoàng tuyền còn có thể gặp lại nguyên chủ của cơ thể này.

Thiên Kim Thật Dắt Tôi Đi Thi Đại Học

Thiên Kim Thật Dắt Tôi Đi Thi Đại Học Ba tháng trước kỳ thi đại học, “thiên kim thật” của nhà họ Giang trở về. Lúc đó tôi mới biết, hóa ra mình chỉ là “thiên kim giả” kẻ đã sống nhờ danh nghĩa của người khác bao năm trời. Đã là thiên kim giả thì cũng nên biết thân biết phận. Vì thế, ngay ngày thiên kim thật trở về, tôi chuẩn bị lặng lẽ rút lui, không làm phiền họ đoàn tụ gia đình. Không ngờ vừa vào cửa, thiên kim thật Giang Nhuyễn, liền lao thẳng về phía tôi. Tôi cảnh giác cao độ, nhìn cô ấy lục lục trong cặp sách. Báo động đỏ bật lên trong đầu: Khoan đã! Cô ta chẳng lẽ vì tôi cướp mất cha mẹ của cô ta, nên định liều mình với tôi luôn hả?! Kết quả… Cô ấy lấy ra vài tờ đề thi. “Làm đi, thời gian không còn nhiều. Làm bài kiểm tra toán đầu vào trước, dựa vào kết quả sẽ lên kế hoạch học bù phù hợp.” Hả? Ủa rồi… cái quái gì đang diễn ra vậy? Đây là kiểu báo thù mới à? …

Sau Khi Cô Em Chồng Trẻ Tuổi Bất Ngờ Qua Đời

Sau Khi Cô Em Chồng Trẻ Tuổi Bất Ngờ Qua Đời  Mẹ chồng luôn lén lút làm trò trước phòng của tôi và chồng vào ban đêm. Chồng tôi vốn rất khỏe mạnh lại dần dần không thèm ăn uống gì, rất nhanh đã gầy hẳn đi. Cô bạn thân của tôi làm bà đồng nghe xong, chợt sợ hãi kinh hô: “Cậu mau bảo chồng chuyển nhà đi! Chồng cậu đang bị mượn thọ đó!”

Chồng Tôi Là Nhân Vật Phản Diện

Chồng Tôi Là Nhân Vật Phản Diện Để thay đổi số phận của người chồng phản diện, trước khi hắn tự tìm đường chết, tôi đã đến tìm hắn trước. “Tôi có thai rồi, đứa bé là của anh.” Đôi mắt hắn rung động. Tôi tự nói một mình: “Đúng vậy, không sai, chính là lần anh nghĩ đến đó.” Vì thế, hắn vừa nộp tiền tiêu vặt, vùa nghiêm túc học hành để làm gương cho đứa bé, căn bản không còn thời gian để tìm nam chính gây rắc rối. Cho đến một đêm nọ, hắn đột nhiên mở mắt ra. “Không đúng. “Nắm tay căn bản không thể có thai!”

Năm tháng còn lại, chỉ mong yên bình

Năm tháng còn lại, chỉ mong yên bình Vào sinh nhật 50 tuổi của tôi, Kỷ Hàn Thanh như thường lệ, đến Hàng Châu tham dự hội nghị học thuật. Anh ấy đăng một bức ảnh mưa nhẹ bên hồ Tây lên vòng bạn bè, kèm dòng chữ: “Tây Hồ sau mưa, dùng tư duy dạng hạt để ngắm nhìn một người tựa ngọc.” Trong ảnh, một đoạn cổ tay thon đeo chiếc vòng ngọc vô tình lọt vào khung hình, đâm thẳng vào mắt tôi như một mũi kim sắc nhọn. —— Người như ngọc ấy, mối tình đầu trong trắng mà anh nhớ mãi không quên, đã quay về. Tối đó, tôi khui rượu vang, mua chiếc bánh kem cherry luôn thấy tiếc tiền không nỡ ăn. Tôi chậm rãi ăn hết miếng bánh sinh nhật, rồi tháo nhẫn cưới, đặt trên bàn cùng một tờ giấy và bản thỏa thuận. “Kỷ Hàn Thanh, chúng ta ly hôn đi.” Sau đó, tôi xách vali, một mình bước lên chuyến bay ra nước ngoài. Phía trước là một thế giới rộng lớn đang dần mở ra. Kỷ Hàn Thanh có ánh trăng trắng không thể quên trong lòng. Còn tôi, phần đời còn lại, phải đi tìm lại một “tôi” tự do, mãnh liệt, từng bị lãng quên.

Nữ Xuyên Sách Mau Cút Đi!

Nữ Xuyên Sách Mau Cút Đi! Cô gái xuyên sách đem lòng yêu trúc mã của tôi. Chính cô ta tuyên bố rằng chính cô ta mới là nữ chủ, sẽ cùng trúc mã của tôi yêu nhau suốt cuộc đời này. Còn tôi chỉ là bia đỡ đạn thứ N, đã định trước sẽ trở thành hòn đá lót đường cho bọn họ trên con đường tình yêu. Tôi không tin. Cho đến khi tôi nhìn thấy trúc mã của mình, người đã từng kháng cự cô gái xuyên sách, giờ lại xịt lên mình nước hoa dành dành yêu thích nhất của cô ta, vì cô ta mà hủy bỏ hôn ước với tôi ở nơi công cộng. “Nhược Mai, anh từ trước đến giờ chưa từng thích một người nào nhiều như vậy, từ nhỏ đến lớn, em là người hiểu chuyện nhất, em nhất định sẽ thành toàn cho bọn anh, có đúng không?”. “Sau khi hủy bỏ hôn ước, em vẫn là em gái của anh!”. Tôi ngơ ngác nhìn anh ấy, hóa ra, thanh mai trúc mã thật sự không thể vượt qua được địch từ trên trời giáng xuống. Cô ta chỉ mất có ba tháng, liền có thể đánh bại hai mươi năm của tôi.

Chuyện Tình Ở Địa Phủ

Chuyện Tình Ở Địa Phủ Tôi và cô bạn thân ch .t cùng ngày. Vừa gặp nhau ở địa phủ, hai đứa ôm nhau khóc như mưa. Khóc xong, bạn thân tôi bảo: “Nãy gặp một anh chàng da ngăm, dân thể thao, chuẩn gu mày luôn.” Tôi phấn khích: “Tao vừa thấy một anh chàng thư sinh trắng trẻo lạnh lùng, đúng kiểu mày mê luôn ấy!” Một tháng sau, cả hai đứa bị Diêm Vương bắt về. Ngài bảo Hắc Bạch Vô Thường bị tụi tôi làm phiền đến mức nghỉ việc cả tháng rồi. Hình phạt là: tụi tôi tạm thời phải thay ca. Thế là tôi và bạn thân, mỗi đứa ôm một cây gậy khóc tang với cái xích bắt hồn, đứng ngơ ngác giữa đường Hoàng Tuyền. Ba giây sau, đồng thanh: “Đi nhà bạn trai cũ của tao/mày trước!”