Tình Cảm
Phương Vân Cẩm Ngày đính hôn, em gái kế vì muốn cướp vị hôn phu của tôi, không ngần ngại phát đoạn clip giường chiếu của mình với anh ta lên màn hình lớn, chỉ để ép tôi chia tay. Tôi nhìn cô ta và người đàn ông đứng bên cạnh, khẽ nhếch môi: “Con gái riêng và thiếu gia giả, đúng là trời sinh một cặp.”
Thính Hạ Tôi và Cố Bắc Thần từ nhỏ đã được đính hôn. Năm tôi 7 tuổi, để cứu anh ta, tôi bị di chứng thành tật nói lắp. Thế nhưng anh ta lại cười nhạo tôi với bạn bè: “Ai mà lại đi ở bên một đứa nói lắp chứ.” “Hôn ước trẻ con hồi nhỏ ấy mà, không tính được đâu.” Tôi bình thản rút lui khỏi thế giới của anh ta, thi đỗ vào ngành y hàng không, còn được bình chọn là bác sĩ thực tập xinh đẹp nhất. Anh ta thì tỏ vẻ rất ghét bỏ: “Một đứa nói lắp nho nhỏ thì làm được trò trống gì chứ?” Cho đến khi, video tuyên truyền tôi quay cùng phi công đẹp trai, ngổ ngáo nhất của ngành hàng không dân dụng bỗng nổi như cồn khắp mạng. Trong video, tôi nói năng trôi chảy, rõ ràng. Còn người bên cạnh tôi thì nhìn tôi bằng ánh mắt nồng nhiệt và chân thành. Đêm hôm đó, tôi đăng một tấm ảnh công khai tình cảm lên vòng bạn bè: 【Đang ở bên chàng trai tôi thầm thích từ năm mười bảy tuổi rồi đó~】 Cố Bắc Thần cuối cùng cũng không thể ngồi yên: “Thẩm Thính Hạ, em đừng quên, chúng ta có hôn ước từ nhỏ đấy.” Người đáp lại anh ta là một giọng cười lười nhác của một người đàn ông khác: “Hôn ước trẻ con thì tính cái gì? Gọi cho bạn gái tôi lúc nửa đêm, anh không thấy có vấn đề à?”
Lưỡng Tình Tương Duyệt Ta là một vị tướng quân không gần nữ sắc, lại bị đồn có sở thích đoạn tụ. Sau khi đánh thắng trận, hoàng đế vui mừng ban cho ta một mối hôn sự. Hoàng đế còn sai người truyền lời, nói rằng ông ấy đã ban cho ta một bảo bối và đảm bảo rằng ta sẽ hài lòng với mối hôn sự này. Ta đang suy nghĩ làm thế nào để thú nhận thân phận nữ nhi của mình với cô nương kia, rồi kết nghĩa kim lan với nàng. Vừa đẩy cửa ra, ta đã thấy trên giường tân hôn đang ngồi một “Cô nương” thân hình vạm vỡ, ước chừng thân cao chín thước. Ta như bị sét đánh, không nhịn được trong lòng bắt đầu chửi thề.
Tình Yêu Màu Máu Năm thứ hai sau khi kết hôn với Giang Tử Phong, tôi bị bắt cóc. Bọn bắt cóc chỉ muốn tiền, mà Giang Tử Phong thì có tiền. Nhưng anh ta không nghe điện thoại. Bởi vì, bạch nguyệt quang của anh ta chỉ còn thời gian nửa năm nữa, cho nên anh đã đưa cô ta đến Nam Cực, nơi mà anh ta đã từng hứa. Tôi bị tra tấn ba tháng, thương tích đầy mình, đứa con đã thành hình cũng mất. Anh ta trở về, nhìn thấy tờ giấy xét nghiệm thai kỳ trong ngăn kéo, kinh ngạc hỏi tôi: “Em có thai rồi sao?” Tôi nhàn nhạt đáp: “Mất rồi.”
Niên Niên Hữu Ngu Lục Mộng Niên là trượng phu nuôi được cha mua về cho ta để xung hỉ. Hắn có dung mạo tuấn tú, từ nhỏ ta đã thích quấn lấy hắn. Càng dựa vào thân phận mà tùy ý bắt nạt hắn. Cho đến một ngày, ta đột nhiên nhìn thấy chi chít những dòng chữ lơ lửng giữa không trung: 【Nữ phụ độc ác này có thể bớt mất mặt một chút không, đừng có quấn lấy nam chính nữa! Cô ta không thấy nam chính mỗi lần gặp đều chán ghét đến mức lạnh mặt sao!】 【Cô ta còn sỉ nhục nam nữ chính như vậy! Chả trách nam chính sau khi trở về kinh thành, khôi phục thân phận Thái tử liền vội vã cắt đứt quan hệ với nhà họ Tạ!】 Ta đầu óc chậm chạp, không hiểu ý nghĩa của những dòng chữ đó. Định đi hỏi thử Lục Mộng Niên. Nhưng lại vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa hắn và thuộc hạ: “Điện hạ có cần báo trước thân phận với người nhà họ Tạ trước khi về kinh không?” “Không cần nhiều lời.” Lục Mộng Niên cụp mắt, sắc mặt thờ ơ: “Ban thưởng vạn lượng hoàng kim, từ đó về sau, ta và nhà họ Tạ không còn liên quan gì nữa.” Mãi đến lúc này ta mới bừng tỉnh nhận ra… Thì ra Lục Mộng Niên chính là nam chính. Còn ta, là nữ phụ độc ác bị nam chính hận thấu xương, cuối cùng cả nhà cũng bị diệt môn.
Thuận Tụng Thì Nghi Ta là thiên kim giả của tướng phủ, còn thiên kim thật lại là một cô gái câm. Mọi người đều bảo vệ ta, chỉ vì ta tài năng xuất chúng, sớm đã trở thành đệ nhất quý nữ của kinh thành. Nhưng ta nhớ ra, kiếp trước cô gái câm này đã chet vì cứu ta. Thế gian cười nhạo nhị tiểu thư của tướng phủ không hiểu lễ nghĩa, tính cách kỳ quái, âm thầm bắt nạt nàng ấy. Ta dùng gậy đ//ánh lại từng người bắt nạt tiểu muội. Nhẹ nhàng nói: “Tiểu muội, sau này cầm kỳ thi họa, tứ thư ngũ kinh, tỷ tỷ sẽ đích thân dạy muội. Muội thích thứ nào?” Thôi Chi Ý từ dưới bùn đất ngẩng đầu lên, đôi tay đang bắt côn trùng run nhẹ.
Bích Đào Tại Lân Gia Ta muốn cùng tướng công hòa ly. Bây giờ chàng đã là Thám hoa lang, làm sao có thể nhớ đến thê tử tào khang của mình nữa chứ? Chàng muốn cưới Công chúa, làm phò mã, trở thành rể quý, làm sao chàng có thể nhớ tới một tú nương như ta?
Xuân Sơn Có Tĩnh Thư Bách phu trưởng đưa về di cốt của cha ta. Hắn thấy đại ca ta định bán ta, không đành lòng, hỏi ta có muốn đi theo hắn không. Ta ôm lấy đứa bé còn đang quấn trong tã lót, cẩn thận từng li từng tí nhìn qua hắn. Hắn cười cười, vết sẹo ở khóe miệng giật giật, nói: “Chỉ với hai mẹ con các ngươi cũng không làm ta nghèo đi được.”
Nằm Ngủ Bên Gối Mỹ Nhân Nữ nhân xuyên không mới tới rất thích tự chuốc khổ vào thân. Nàng cùng các hoàng tử xung quanh kết nghĩa huynh đệ, thân thiết đến mức có thể cùng mặc chung một cái quần. Thế nhưng, khi Hoàng thượng tứ hôn nàng cho Lục hoàng tử, nàng lại thề chết chống lại thánh chỉ. Hoàng đế nổi giận, đày nàng đến Hoán Y Cục, ngày ngày cọ rửa thùng vệ sinh. Tám năm sau, các vị hoàng tử mới chợt nhớ ra sự tồn tại của nàng. Tứ hoàng tử thương cảm, định lập nàng làm trắc phi. Nàng lại vênh mặt nói: “Ta muốn làm Tứ hoàng phi. Nếu không được, thì thôi vậy.” Cuối cùng, nàng chẳng có danh phận gì, vẫn bám theo Tứ hoàng tử. Bọn hạ nhân len lén chế nhạo nàng, nói nàng không biết liêm sỉ, đến cả thị thiếp thấp hèn nhất cũng chẳng bằng. Nàng nghe xong, giận đến mức dùng một bát thuốc độc, độc câm ta: “Làm nha hoàn thiếp thân của ta, đã không biết khuyên can chủ tử, thì từ nay cứ câm miệng đi.” Thuốc kia độc tính quá nặng, ta bị sốt cao mà chết. Mở mắt ra lần nữa, nhìn thấy tiểu thư đang ngồi chải chuốt, ta quyết định dổi một chủ tử khác.
Nguyện Giả Thượng Câu Ta là một vị công chúa cầm kỳ thi họa đều chẳng giỏi, nhưng điều này không hề ảnh hưởng tới việc ta được sủng ái. Bởi vì cả đời này của ta đều dốc hết tâm sức vào sự nghiệp vĩ đại mang tên “Làm sao để trở thành một công chúa được yêu chiều”. Vì mục tiêu này, ta cần cù chịu khó, cẩn thận từng li từng tí. Khi các công chúa khác còn đang chật vật học cầm kỳ thi họa, mong dùng chúng làm công cụ tranh sủng, thì ta đã vô cùng thành thục ôm lấy chân của các vị đại lão hậu cung. Ở trong vòng xoáy của những mỹ nhân ấy, ta bình tĩnh thong dong, ăn nói ngọt ngào, liên tục xoay chuyển tình thế, xứng danh bậc thầy giữ thăng bằng phiên bản hậu cung. Ngay cả phụ hoàng của ta cũng từng ôm ta vào lòng, cảm khái: “Nếu như trẫm mà được như Chiêu Chiêu đây, hậu cung này hẳn phải bình yên biết bao.”
Đá Tra Nam Ở Tuổi Bảy Mươi Khi phát hiện ra cuốn album ảnh đó, tôi đang dọn dẹp vệ sinh nhà cửa cho con trai. Hóa ra chồng tôi Thẩm Chi Châu, mỗi năm đều cố định đi công tác một tháng, nhưng thật ra là đi du lịch khắp non sông cùng mối tình đầu thời niên thiếu. Từ năm 50 tuổi đến 75 tuổi, từ Trường Bạch sơn tuyết rơi gió thổi đến đảo Hải Nam nước trong cát trắng, từ mái tóc xanh đến đầu bạc, bọn họ đã đặt chân đến khắp mọi miền đất nước, nửa đời người trôi qua chỉ trong chớp mắt. Tôi ngồi ngây ra cả buổi chiều, cẩn thận hồi tưởng lại, hai mươi lăm năm qua, tôi đã làm gì. Một ngày ba bữa, phụng dưỡng cha mẹ chồng, nuôi dạy con cái, tôi như thể lúc nào cũng bận rộn không ngơi tay, sau này con cái cuối cùng cũng lập gia đình, tôi lại phải giúp chúng trông cháu.
Ba Năm Không Danh Phận Tập đoàn của Tịch Dự vừa ký hợp đồng với một nghệ sĩ mới. Nghe nói là anh đích thân mời về – người yêu cũ. Khi tôi đến tìm anh, hai người đang cười nói vui vẻ, trò chuyện vô cùng thân mật. Cô ấy hỏi: “Anh có đang yêu ai không?” Tịch Dự đáp: “Chưa.” Anh trả lời không chút do dự, thậm chí còn chẳng né tránh ánh mắt tôi. Tôi nghĩ lại, thấy anh nói đúng thật. Chúng tôi chỉ ngủ cùng nhau ba năm, chưa từng là người yêu.
Hôn Nhân Chôn Vùi Tình Yêu Lục Dương người xưa nay nổi tiếng là chính trực không gần nữ sắc, lại diễn một màn “anh hùng cứu mỹ nhân”. Anh đưa cô gái về biệt thự, giúp cô trả nợ, mở cửa hàng cho cô, nhưng chưa từng chạm vào. Chỉ mỗi ngày đến ăn một bữa cơm. Bạn bè không hiểu tại sao anh lại làm vậy. Anh chỉ nói: “Chỉ tham nửa ngày thảnh thơi của chốn hồng trần, về nhà tôi vẫn là người chồng tốt của Tư Niệm.”
Mẹ Kế Tôi Quá Uy Vũ Nghe đồn mẹ kế của tôi đã “khắc chết” hai người chồng trước và cả bố tôi. Ngay khi bố tôi vừa nhắm mắt, bà ta lập tức cho hỏa táng. Khi tiểu tam và đứa con riêng của bố đến đòi chia tài sản, tất cả đều chế//t lặng. Mẹ kế ngồi trên sofa vắt chân chữ ngũ, vừa cười vừa lật từng tờ tiền: “Phát tài rồi, số tiền này cả đời cũng không tiêu hết.” Tôi núp sau bàn ăn, không dám hé răng nửa lời. Họ hàng xông đến muốn nhận tôi về nuôi, đúng lúc tôi đang phân vân… Bỗng nhiên, một dòng chữ kỳ lạ hiện ra trước mắt: 【Nhanh thế, bắt đầu kịch bản rồi à? Nữ chính sắp bị họ hàng hành hạ, mong đợi quá!】 【Người thân này cực độc ác, sau khi cướp được tiền còn định bán nữ chính vào vùng núi.】 【Sao nào? Khổ tí sau này nam chính sẽ dùng tình yêu bù đắp mà! Gặp được cứu tinh sau nghịch cảnh, đáng yêu quá đi!】 Tôi: ??? Nữ chính nào mà khổ thế này? Giờ ôm chân mẹ kế còn kịp không?
Số Phận Của Bốn Nha Hoàn Năm ta mười bảy tuổi, lão phu nhân đưa ra hai con đường cho đám đại nha hoàn trong viện: Hoặc là làm thiếp cho các vị gia trong nhà, hoặc là gả làm vợ cho quản sự ở ngoại viện. Bốn người chúng ta, ba người chọn làm thiếp, chỉ có Thu Sương chọn gả cho quản sự. Nàng từng hỏi ta vì sao, ta chỉ cúi đầu, lặng lẽ suy nghĩ: “Bởi vì ta không muốn con cái của mình sau này phải làm nha hoàn nữa.”
Gả Cho Thám Hoa Lang Phu quân của ta là bị phụ thân ta bắt rể mà đoạt về Đêm tân hôn, hắn nói với giọng đầy áy náy: “Ta lấy nàng chẳng qua để tránh né Thất công chúa, nhưng giờ thì…” Ta nắm chặt tay hắn. “Vậy thật là trùng hợp, ta lấy chàng cũng để tránh Thái tử. Sau này, nếu chàng yêu ai, cứ nói ra, ta sẽ thay chàng rước nàng ấy vào phủ.” Khuôn mặt phu quân bỗng chốc cứng đờ. “Nương tử không cần phải làm vậy.” “Ta vừa gặp nàng đã nhất kiến chung tình, mới lập thệ rằng đời này trừ nàng ra, nếu còn nạp thêm ai khác sẽ chết không toàn thây.” …
Chẩm Nguyệt Ngọa Thanh Tùng Ta là một nguyên phối thê thảm. Sau khi phu quân đỗ đạt, ta liền trở thành thê tử bị bỏ rơi. Nhưng ngọc bội gia truyền của ta vẫn nằm trong tay hắn, vì thế ta tức tốc lên kinh thành đòi lại. Không ngờ, lại đụng phải huynh trưởng làm quan lớn của hắn. Huynh trưởng hắn vốn tính tình lãnh đạm, liền sa sầm nét mặt mà hỏi: “Sai lại gầy thế này?”
Bạn Gái Của Bác Sĩ Thẩm Ở bệnh viện gặp lại bạn trai cũ, anh ta mặc áo blouse trắng, chỉ vào giường nói: “Lâu lắm không gặp, nằm xuống đi, nhếch mông lên.” Cái quái gì thế? ? ? “Tôi, tôi thấy không ổn lắm!” Anh ta lại nhìn tôi: “Nếu không điều trị kịp thời, thứ bên trong có thể rớt ra ngoài, mỗi lần đi vệ sinh xong…” “Cởi cởi cởi! Tôi cởi ngay!”
Chồng, Em và Tôi Sau khi em chồng ly hôn thì tới ở nhờ nhà chúng tôi, nhưng lại không có ý định chuyển đi. Cô ta mặc áo ngủ của tôi, nằm trên giường của tôi, ôm áo sơ mi của anh trai cô ta… Sau này, tôi muốn ly hôn nhưng chồng không đồng ý. “Gia Gia chỉ quá ỷ lại vào anh, không liên quan đến luân thường đạo lý gì hết, em đừng nghĩ nhiều, không được nữa thì anh bảo cô ấy dọn ra.” Em chồng chạy tới chỗ làm của tôi. “Chị đòi ly hôn để đuổi tôi đi, chị là con đàn bà ác độc…” Trong lúc đôi co, tôi bị cô ta đẩy ngã dẫn đến s//ảy thai. Chồng xin tôi tha thứ, hứa sẽ không để tôi thấy em chồng nữa. Tôi cũng xin anh ta: “Anh em các người cứ xích chặt lấy nhau đi, đừng rước tai họa cho người khác.” Không ngờ câu nói này lại thành sự thật.
Ngày kết thúc kỳ thi đại học, tôi đứng trước cả lớp, ném một xấp tiền vào mặt Tạ Sơ Ngôn: “Tôi chơi chán rồi, đến đây thôi.” Anh ấy cúi xuống, nhặt từng tờ tiền trên sàn. Giọng khàn khàn nói: “Ừ.” Kỳ nghỉ hè kết thúc, Tạ Sơ Ngôn lên chuyến tàu đến Thanh Bắc. Còn tôi bay ra nước ngoài, bắt đầu quá trình hóa trị dài đằng đẵng. Nhiều năm sau khi trở về nước, tôi nằm trên giường bệnh, tóc rụng hết vì điều trị. Đang bận rộn chọn tóc giả thì cửa phòng bệnh mở ra. Tạ Sơ Ngôn trong chiếc áo blouse trắng, ánh mắt chạm vào tôi.