Tình Cảm
Trò Chơi Tình Ái Đã Được Lên Kế Hoạch Từ Lâu Năm thứ hai sau khi tôi và Ngạn Cận ký hợp đồng kết hôn giả để lừa gạt ba mẹ anh thì anh bị mất trí nhớ. Vừa đúng lúc hợp đồng của chúng tôi hết hạn, tôi cầm giấy thỏa thuận tìm anh để thanh toán số tiền còn lại: “Còn thiếu mười vạn, trả xong thì ly hôn.” Người đàn ông ngậm điếu thuốc, anh cau mày càu nhàu rồi chuyển cho tôi một triệu: “Đều là vợ chồng lâu như vậy rồi, em còn thích giận dỗi, em có thể ngoan ngoãn một chút không?” Mặt tôi đầy dấu chấm hỏi, tôi cố gắng giải thích, nhưng khi nhìn vào khuôn mặt u ám của người đàn ông, tôi nhớ ra anh hình như không dễ đụng vào, đành thôi. Cho đến khi một người phụ nữ tự xưng là mối tình đầu của anh tìm đến cửa khóc lóc: “Ngạn Cận, anh bị mất trí nhớ rồi, em mới là vợ thật của anh mà.” Tôi thấy đây là thời cơ tốt, liền lách ra cửa định chuồn. Kết quả là người đàn ông vươn tay dài ra chặn tôi lại bên tường rồi ôm chặt không buông, cũng không thèm quay đầu lại mà gọi bảo vệ ném cô ta ra ngoài: “Trà xanh chết tiệt từ đâu đến, tưởng tôi ngu đến mức không phân biệt được vợ mình à?”
Ta Nhìn Thấy “Nhãn Hiệu” Của Cả Hậu Cung Ta có thể thấy được nhãn hiệu trên đầu của mỗi người trong cung. Hoàng thượng là “Vì nước làm “vịt””. Hoàng hậu là “Nữ chính người nhạt như cúc”. Quý phi là “Không từ thủ đoạn trèo lên trên”. Để giấu kín bí mật này, ngày ngày ta vắt óc suy nghĩ, khó nhọc lắm mới chờ đến ngày trước khi cung nữ xuất cung. Nào ngờ một đạo thánh chỉ đến, chỉ hôn ta cho ngự tiền thị vệ là Tống Tu. Gả thì gả thôi, miễn là rời xa tranh chấp trong cung là tốt rồi. Nhưng khi khăn voan được vén lên, ta sợ đến mức ngã lăn ra đất— Trên trán Tống Tu đội một hàng chữ dài: “Ánh trăng sáng của Hoàng hậu + mối tình đầu của Quý phi + đối tượng tin đồn của Đức phi”. Vị huynh đệ này làm sao sống sót trong cung được vậy? *Câu trên mang ý châm biếm, ám chỉ rằng Hoàng thượng dù ở vị trí cao quý nhưng vẫn bị “ép buộc” phải gánh vác trách nhiệm, giống như một chàng rể ở rể mà không có nhiều quyền lực hay tiếng nói, đồng thời thể hiện hoàn cảnh bất đắc dĩ của Hoàng thượng một cách hài hước.
Người Phản Bội Trước Là Anh Sau khi Tần Mặc ngoại tình, tôi không nhắc đến chuyện ly hôn.Tôi vẫn sống như trước kia, cùng anh ta tiếp tục “mặn nồng” suốt hai năm.Cho đến khi tôi phát hiện mình mang thai, cuối cùng mới đưa cho anh ta một tờ đơn ly hôn.Tần Mặc về nhà lúc nửa đêm.Anh ta vẫn chỉnh tề trong bộ vest, cà vạt cài ngay ngắn, trông như vừa rời khỏi một cuộc họp quan trọng nào đó.“Vợ yêu, sao còn chưa ngủ?” Anh ta bước đến, nắm lấy tay tôi, lòng bàn tay ấm nóng.“Không phải anh đã nói tăng ca, em không cần đợi sao?”Trên người anh ta phảng phất mùi sữa tắm mát lạnh, như thể cố tình rửa sạch điều gì.Tôi không nhịn được nghĩ: đến cả “tăng ca” cũng phải tắm rửa thay đồ, đúng là người đàn ông theo đuổi sự hoàn hảo.Tôi rút tay về, đưa kết quả kiểm tra thai kỳ đến trước mặt anh.“Tôi mang thai rồi. Mười hai tuần.”Không khí bỗng nhiên đông cứng lại.Cơ thể Tần Mặc rõ ràng cứng đờ.
Khi Hoa Tường Vi Cúi Đầu Vì một vụ cá cược, tôi chủ động theo đuổi nam thần học đường – Chu Dĩ Hành. Chưa bao lâu sau, chúng tôi đã bắt đầu hẹn hò, chỉ là mỗi khi thân mật, tôi luôn thấy chột dạ. Bạn thân cười an ủi: “Yên tâm đi, mấy kiểu con nhà giàu như anh ta thay bạn gái còn nhanh hơn thay áo.” Tôi mím môi, quyết định chỉ tận hưởng niềm vui hiện tại. Hẹn hò được nửa năm, Chu Dĩ Hành vẫn chưa có ý định chia tay, tôi bắt đầu thấy lo lắng, quyết định chủ động ra tay. Một lần đi ăn, tôi lấy cớ đi vệ sinh, thực chất là trốn sau cánh cửa nghe lén. Có một người bạn quả thật không kiềm được, hạ giọng hỏi: “Anh Hành, hai người quen nhau cũng nửa năm rồi, chưa chơi chán sao?” Tôi mừng thầm, tưởng rằng cuối cùng cũng nắm được lý do chia tay. Nhưng bên tai lại vang lên giọng nói đầy mất kiên nhẫn của Chu Dĩ Hành: “Là ai nói với cậu là tôi đang chơi đùa?”
(Ngoại truyện cuối của “Nhất Mộng Như Sơ”) Trưởng Công Chúa Ta là Trưởng Công chúa của Đại Khánh. Dù mang danh là Trưởng Công chúa, nhưng ta nhỏ hơn Cửu hoàng huynh đến bảy tuổi. Phụ hoàng của ta là một minh quân bảo vệ giang sơn, chỉ có điều người có rất nhiều con trai. Khi mẫu phi sinh ta, Cửu Hoàng huynh đã tròn bảy tuổi. Ta là con gái đầu tiên của phụ hoàng, so với những đứa con trai khác, phụ hoàng dành cho ta tình yêu thương sâu đậm hơn hẳn. Từ khi ta bắt đầu nhớ được, ta thường ngồi trên đầu gối của phụ hoàng, hoặc được ông bế trong lòng hoặc cõng trên lưng. Trong cung, ngoài ta ra, các hoàng huynh và hoàng muội khác đều không được đãi ngộ như vậy. Mẫu phi của ta vốn chỉ là một mỹ nhân, nhờ sinh ta mà được phong làm Huệ Phi. Kể từ khi ta chào đời, trong hậu cung liên tiếp có thêm ba vị công chúa nữa, nhưng họ không thể sánh được với ta. Trong số các hoàng tử và công chúa, chỉ mình ta có thể gọi phụ hoàng là cha, và cũng chỉ mình ta có thể đi học cùng với các hoàng huynh. Có lẽ như phụ hoàng nói, ta thật sự thông minh chăng? Nhưng ta đoán rằng phần lớn là do ta có vẻ ngoài xinh đẹp.
Cháu Gái Bà Lão Bán Hàng Năm tôi tám tuổi, bà nội cô đơn nhặt tôi về, một đứa trẻ không ai muốn, cho tôi một mái nhà.Chúng tôi nương tựa vào nhau, bà mở một tiệm tạp hóa nhỏ ở đầu làng, bán đồ lặt vặt, nhặt ve chai để nuôi tôi.Tôi kiềm chế tính khí ngang tàng, trở thành cô cháu gái ngoan ngoãn của bà, học hành chăm chỉ, lớn lên như kỳ vọng của bà.Cho đến khi tiệm tạp hóa của bà bị một tên “đánh giả” trên mạng hãm hại, yêu cầu bồi thường ba mươi vạn.Bà cụ cả đời chưa từng thấy số tiền lớn như vậy, sợ liên lụy đến tôi, lặng lẽ tr//eo cổ t//ự v//ẫn.Khi tôi đến bệnh viện, bà đã đầy thương tích, hôn mê bất tỉnh, bác sĩ nói bà không còn ý chí sống.Tên “đánh giả” kia, nhờ đoạn video bị cắt ghép ác ý, thu về vô số lượt xem và người hâm mộ, còn được tung hô là “chiến sĩ chính nghĩa”, hắn ngang nhiên tuyên bố trên mạng:“Đối với loại dân gian xảo này, phải ra tay thật mạnh, đánh cho cửa tiệm của bà ta phá sản mới thôi!”Nhìn bộ mặt trơ trẽn của hắn, tôi cười lạnh, ra tay mạnh à? Không phải chỉ mình mày biết làm đâu.
Bạn Cùng Bàn Thích Khoe Khoang Hồi học cấp hai, bạn cùng bàn của tôi là một cô gái rất thích khoe khoang. Cậu ta nói nhà cậu ta có một căn hộ lớn, có phòng riêng để tập đàn, mẹ cậu rất yêu thương cậu, nghe theo lời cậu mà chọn xe, lên kế hoạch du lịch, và đến tận mười ba tuổi vẫn chưa phải tự giặt đồ lót của mình. Khi còn nhỏ, mỗi sáng mẹ cậu đều dậy từ năm giờ để bóc ngô và nấu ăn cho cậu. Nhưng điều kỳ lạ là tóc cậu ta lại giống như bị chó c//ắn, trông như thể cậu ta tự c//ắt lấy; ở nội trú không có tiền mua băng vệ sinh, người lúc nào cũng có mùi; bữa sáng và bữa trưa chỉ ăn một lần, gấu quần đã cao đến tận đầu gối. Thực sự nghèo đến mức chẳng còn gì để che giấu. Mọi người đều ghét cậu ta. Có lần tôi đang nghe nhạc, cậu ta lại bắt đầu khoe khoang, khiến tôi khó chịu đến mức không chịu nổi liền nói: “Ồ, vậy giờ cậu thế này là vì mẹ cậu chet rồi à?” Cậu ta lao đến đ//ánh tôi chảy cả m//áu mũi. “Mẹ tôi là người mẹ tốt nhất trên đời, không cho cậu nói xấu mẹ tôi! Tôi thế này… là vì mẹ tôi không thấy được! Nếu mẹ tôi thấy được – thì đã khác rồi.” Tôi ôm mũi, nhảy lên bàn và nói: “Được rồi, được rồi! Thế thì giờ gọi người mẹ tốt nhất của cậu đến để trả tiền thuốc cho tôi đi! Gọi đi!”
Ánh Trăng Xưa Vẫn Soi Chiếu Cho Ta Tiểu công chúa si mê phu quân dịu dàng như ngọc của ta, chỉ vì nàng ta bắt gặp hắn giết người. “Ta rất thích lột da người sống, chàng giết người tao nhã như vậy, chúng ta vốn là một đôi trời sinh.” Phu quân chỉ cười mà không nói. Ta có lòng khuyên nàng ta buông tay, nhưng lại bị đe dọa: “Không muốn chết thê thảm thì chủ động hòa ly.” Nàng ta nào có biết, phu quân đã sớm đào sẵn mộ cho nàng ta, chỉ chờ nàng ta nhảy vào.
Chồng Cũ Ăn Bám, Cô Giáo Giả Tạo Dạo này con gái tôi cứ ôm tôi thủ thỉ: “Mẹ ơi, con yêu mẹ, con không muốn xa mẹ đâu.” Tôi cứ tưởng do dạo này bận rộn quá, con bé thiếu cảm giác an toàn. Cho đến khi thấy bài đăng trong vòng bạn bè của cô giáo con. Tôi mới phát hiện người chồng “hiền như Bồ Tát” của mình lái chiếc xe sang của tôi, đi giả làm bạn trai của cô giáo mẫu giáo của con bé. Cô giáo này còn ngày ngày vênh váo khoe với con tôi: “Mẹ con sắp bị đá khỏi nhà rồi, sau này cô sẽ là mẹ mới của con!”
Kết Thúc Rung Động Vào đúng ngày lễ Tình nhân, tôi phát hiện bằng chứng anh người yêu vượt rào, ngay trong chính chiếc máy tính của anh ta.Chiếc dây chuyền anh tặng tôi, hóa ra được mua thành hai cái.Một cái cho tôi, cái còn lại… cho cấp dưới của anh.Suốt nửa năm qua, họ nhắn nhau chúc ngủ ngon, chào buổi sáng mỗi ngày.Cô ta từng mang đồ ăn sáng cho anh, mời anh uống trà sữa.Anh thì từng chắn rượu giúp cô ta, tặng cô ta bó sao băng mà cô ta thích.Năm năm yêu nhau, lòng tin tôi dành cho anh, đến giờ nhìn lại, thật nực cười.
Chị Không Cần Tha Thứ Năm thứ hai quen biết Triệu Hàn Châu, tôi tình cờ nghe được anh ta đang than phiền về tôi với cô thực tập sinh mới đến. “Ôn Nhiễm đã sắp ba mươi hai tuổi rồi, mỗi lần hôn cô ta tôi đều thấy buồn nôn, giống như đang hôn một con heo nái vậy.” “Mấy người không biết đâu, ng///ực cô ta đã chảy xệ từ lâu, bình thường toàn nhờ nội y nâng đỡ. Về đến nhà lại không mặc, hai cục thịt cứ thế lòng thòng trước ng//ực, nhìn phát ói.” Sau đó là một giọng cười khả ố vang lên. “Anh Hàn, chẳng phải anh đã ch//ơi đến mức cô ta hỏng luôn rồi sao? Ng//ực cũng xệ rồi mà…” “Haha, Triệu tổng, bao giờ thì để tụi em cũng được thử chút? Mặt mũi vóc dáng như thế, tsk…” Lại một tràng cười khả ố nữa nổi lên. Tôi nhẹ nhàng kéo tấm bình phong vốn không cách âm ra. Nếu là tôi năm hai mươi tuổi, có lẽ tôi sẽ hoảng loạn, sẽ xấu hổ đến bật khóc. Nhưng giờ tôi đã ba mươi hai tuổi rồi. Các anh, đã sẵn sàng đối mặt với tôi bây giờ chưa?
Nhặt Được Đại Mỹ Nam Bên Rãnh Nước Bẩn 1 năm trước, tôi nhặt được một đại mỹ nam bị thương, lại còn mất trí nhớ bên rãnh nước bẩn ở làng chài. Sau này, anh ta khôi phục ký ức, hóa ra lại là người thừa kế nhà họ Hạ ở kinh thành. Tôi cũng theo đó mà một bước lên mây, dựa vào ơn cứu mạng với Hạ Văn Tiêu. Tiêu tiền của anh ta, dùng thân thể anh ta, còn tát anh ta, mắng anh ta là đồ chó chết. Cho đến một ngày, sau khi tôi sai khiến Hạ Văn Tiêu xong như thường lệ. Trước mắt tôi bỗng hiện ra một loạt dòng bình luận: 【Nữ phụ này quá đáng quá rồi đấy! Lại dám coi nam chính như chó để sai khiến!】 【Nữ chính sau khi cứu nam chính xong, đã để anh ấy ở bên rãnh nước rồi đi tìm người giúp, không ngờ lại bị nữ phụ đi ngang qua nhặt mất.】 【Chờ đến khi nam chính biết ai mới thật sự là ân nhân cứu mạng, nữ phụ này sẽ chết chắc thôi!】 Tôi bắt đầu hoảng sợ, không dám đối xử với Hạ Văn Tiêu như trước nữa. Cho đến một ngày, tôi vô tình thấy lịch sử tìm kiếm của Hạ Văn Tiêu: 「Bạn gái không còn hứng thú với tôi nữa phải làm sao?」 「Bạn gái nói tôi vất vả rồi là có ý gì?」 「30 phút 2 lần có tính là yếu không?」
Giấc Mộng Dưới Gốc Đỗ Quyên Ngày đại hôn của Yến hầu, mọi người đều cho rằng ta sẽ gây chuyện, liền nhốt ta trên gác mái. Sau khi được thả ra, ta không khóc không nháo, còn tạc một đôi tượng hỉ nương để làm lễ vật chúc mừng. Thế nhưng Yến hầu vẫn không yên tâm, liền gả ta đến nước Hoài Nam để kết thân. Hoài Nam vương ấy, đã bảy mươi tuổi rồi. Hắn cam đoan với ta: “Nhiều nhất hai năm, ca ca sẽ tới đón muội.” Thế nhưng, khi hắn dẫn quân áp sát thành, tìm khắp đất phương Nam, lại nghe nói chưa từng gặp qua tiểu vương phi nào mười bảy tuổi cả.
Ta Và Thái Tử Cùng Lộ Thân Phận Hồi kinh trên con đường dài đằng đẵng, ta tình cờ gặp một công tử tuấn tú, vừa vặn lọt vào mắt xanh của ta. Hắn nói mình là một thư sinh nghèo khó, lên kinh ứng thí. Ta nói ta là một cô nhi đáng thương, lên kinh nương nhờ người thân. Hắn ngày đêm khổ công dùi mài kinh sử, ta thức trắng đêm thêu thùa, đều vì mưu cầu một tương lai rạng rỡ. Sau này, trong buổi yến tiệc tại cung đình, ta và hắn chạm mặt nhau. Hắn là Thái tử, còn ta lại là Thái tử phi sắp bị từ hôn. Ta: “???”
Sau Khi Phát Điên Tôi Tự Đổi Cho Mình Một Ông Bố Khác Ba tôi tuổi trung niên lại nhận yêu đương bên ngoài, bỏ vợ bỏ con.Thế là, cả nhà chúng tôi quyết định mặc kệ luôn.Công ty ba phá sản, ông ngoại chủ tịch: “Hết tiền rồi, không chống lưng nổi đâu.”Trà xanh bị trường đuổi học, hiệu trưởng dì hai: “Loại sâu bọ như vậy, đừng làm hư những bông hoa của Tổ quốc!”Con trai họ nguy kịch, cậu ba bác sĩ nhi khoa hàng đầu: “Xin lỗi, tôi cũng lực bất tòng tâm.”Đến lượt tôi: Chả sao cả, tôi tự đi tìm bố mới!
Tình Không Biết Từ Đâu Đến Để giúp bạn thân theo đuổi tổng tài bá đạo mà cô ấy thầm mến. Mỗi ngày tôi đều giả vờ theo đuổi anh em tốt của tổng tài để điều tra hành tung của hắn. Mọi người thân thiện đặt cho chúng tôi cái tên là “cặp đôi chó liếm”. Tôi không để tâm, vì bạn thân thì chút tiếng xấu này có là gì. Sau đó, khi Bạch Nguyệt Quang của tổng tài về nước, bạn thân rất buồn, quyết định buông tay. Tôi cũng dứt khoát chặn luôn anh em tốt của tổng tài, thề không xuất hiện dưới cùng một bầu trời với họ nữa. Ai ngờ mắt đoá hoa lạnh lùng kia lại đỏ ngầu lên, chặn tôi lại trong góc rồi hôn tôi mãnh liệt: “Có lần nào tôi không đáp lại hay từ chối em chưa?” “Lừa tình thì phải trả giá đắt, ngoan ngoãn đi.”
Chia Tay Gã Bạn Trai Keo Kiệt Thời tiết bão tuyết, trên đường cao tốc về nhà ăn Tết, xe bị kẹt cứng. Bạn trai nói: “Sau này xe nhà em dùng làm của hồi môn không được dưới 50 vạn, dưới 50 vạn anh không lái.” Tôi không biểu lộ cảm xúc gì, hỏi lại: “Vậy nhà anh định đưa bao nhiêu tiền sính lễ?” Anh ta nói: “Ở chỗ bọn anh, cao lắm cũng chỉ đưa 3 vạn, cùng lắm là 5 vạn.” Anh ta bảo tôi phải hiểu chuyện, thông cảm cho bố mẹ anh kiếm tiền không dễ dàng gì. Tôi gật đầu đồng ý: “Vậy được, chúng ta cưới chay đi, em không cần sính lễ cũng không mang theo của hồi môn.” Anh ta tức giận, bỏ tôi lại một mình trên đường cao tốc, chặn số và dùng chiến tranh lạnh để ép tôi. Sau Tết, anh ta quay lại tìm tôi: “Em nghĩ kỹ chưa? Xin lỗi đi, đám cưới này vẫn còn cơ hội.” Tôi cười ha hả trả lời: “Xin lỗi Lữ tiên sinh, tôi đã kết hôn rồi.”
Anh Ấy Và Cây Anh Đào Tôi thích kim chủ của tôi. Để chinh phục trái tim của hắn, tôi cố gắng làm tốt nhiệm vụ của một con chim hoàng yến. Nhưng hắn vẫn luôn đối xử lạnh nhạt và xa cách với tôi. Cho đến khi tôi phát hiện ra, hắn còn có một con chim hoàng yến khác. Hắn chỉ say mê và ngượng ngùng với cô ấy. Trong cơn đau buồn, tôi đã lột sạch quần áo của kim chủ, trói hắn lại. …… Rồi bỏ chạy. Một năm sau, chúng tôi gặp lại nhau trong một buổi hẹn hò. Thật xấu hổ. Hắn nheo mắt nhìn tôi: “Thích trói người sao?” “Đến đây, để em trói tôi lại lần nữa.”
Vạch Trần Bộ Mặt Giả Tạo Bạn trai tôi đột nhiên phải đi công tác, nhưng lại quên thoát tài khoản WeChat trên máy tính. Khi tôi giúp anh ấy tắt máy, vô tình lướt qua đoạn hội thoại. “Em yêu, tối nay bên anh nhé, chồng của em sắp chết đói rồi.” Cô gái kia trả lời: “Vậy anh không được phép không mang bao, em còn chưa muốn có thai đâu.” Bạn trai tôi đáp: “Có thì sinh thôi, sinh con gái, sẽ đáng yêu như em vậy.” Tôi kiềm nén sự chấn động trong lòng, nhấn vào tài khoản có ảnh đại diện y hệt tôi. Trong mục nhật ký, cô ấy đăng ảnh mặc váy cưới, góc ảnh thấp thoáng hình bóng một người đàn ông trông rất nổi bật. Vậy… tôi chính là người thứ ba?
Bạch Mai Giữa Tuyết Trắng Sau khi ta chết năm thứ ba, biên ải ra chiến loạn. Hoàng đế đến phủ, mời ta xuất chinh. Thị nữ bẩm báo hắn: “Thẩm tướng quân đã qua đời.” Hoàng đế cười lạnh: “Vì chuyện trẫm cưới Nhược Nhi, nàng đã giận dỗi bao nhiêu năm, còn chưa đủ sao? Truyền lời cho nàng, mau chóng dẫn binh đến biên ải. Nếu làm lỡ quân tình, đừng trách trẫm không niệm tình cũ, tru di cửu tộc của nàng!” Thị nữ im lặng hồi lâu, cúi mình bái lạy thật sâu. “Bẩm Hoàng thượng, nô tỳ liều chết bẩm báo, Thẩm tướng quân vốn là cô nhi, ngoài nô tỳ ra không có cửu tộc nào khác. “Thẩm tướng quân sau khi mất, nô tỳ vẫn ở lại nơi này, một là để quét dọn mộ phần cho nàng. “Hai là để mở to mắt, đợi ngày Hoàng thượng phải chịu báo ứng.”