Tình Cảm
Nhất Chu Tuyết “Thôi được, ta gả.” Khi nói câu này, trong lòng ta bỗng nhiên thả lỏng, chẳng có gì to tát cả, đây cũng có thể coi là phúc phận của ta, đúng không?
Mùa Xuân Thứ 2 Năm thứ hai sau khi công ty niêm yết, Kỳ Hạo đề nghị ly hôn với tôi. Anh ta muốn cho Hạ Đồng một danh phận. Không muốn người phụ nữ tốt nghiệp hải ngoại đó, người đã cùng anh ta thức trắng đêm phấn đấu giúp công ty bước lên tầm cao mới, tiếp tục bị người khác chỉ trỏ. Anh ta nói xin lỗi tôi nói rằng giữa chúng tôi đã không còn tình cảm thì cũng không nên tiếp tục dằn vặt nhau nữa. Tôi không chịu buông tay, dù là vì tình cảm mười năm, hay vì con gái chúng tôi. Cho đến sinh nhật con gái, anh ta nhận được cuộc gọi từ Hạ Đồng rồi vội vàng rời đi để lại mẹ con tôi không may gặp tai nạn xe. Khi tỉnh dậy, tôi chủ động ký vào đơn ly hôn. Bởi vì tôi đã mất trí nhớ, ký ức quay về thời điểm trước khi quen biết anh ta.
Nữ Đại Phu Sau khi mẹ ta chữa khỏi đôi mắt mù lòa cho cha, ông bắt đầu chê bai mẹ. Chê mẹ váy áo thô sơ, chê mẹ sớm bạc đầu, chê đôi tay mẹ thô ráp xấu xí. Khi thấy cha lấy trộm tiền của mẹ đi thanh lâu, ta khóc lóc chạy về nhà mách mẹ. Bà bình tĩnh xoa đầu ta, bảo ta đi thu dọn hành lý. Hôm sau, cha đã ngã từ trên giường xuống, vừa khóc vừa mò mẫm gọi tên mẹ. Còn mẹ lại nắm tay ta, không chút do dự bỏ đi. Cha quên mất, mẹ có khả năng khiến mắt ông sáng trở lại, cũng có khả năng khiến ông mù trở lại.
Ngọc Tranh Mẹ ta đã làm hạ nhân ở Cố phủ suốt mười năm. Phu nhân bảo bà hầu hạ rửa chân, bà cười nói đó là phúc phận của mình. Phụ thân yêu cầu bà dùng máu chế thuốc, bà ngoan ngoãn băng tay nấu thuốc. Cho đến khi phụ thân nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ta, hài lòng mà nói: “Ly Ngôn càng lớn càng xinh đẹp, ngày nào đó phải để Trấn Quốc công nhìn thử.” Trấn Quốc công là chỗ dựa của phụ thân, nổi tiếng dâm loạn, tàn bạo, và ưa thích các cô gái nhỏ. Đêm ấy, mẹ ta mặt không đổi sắc cắt ngọn bấc đèn, lạnh lùng nói: “Ly Ngôn, con có muốn đổi cha không?” Ta phấn khích cầm lấy cây kéo: “Đổi! Con đã chờ lâu lắm rồi!”
Mộng Độ Xuân Tiêu Lần thứ ba cha mẹ tìm đến, ra lệnh cho ta thay đệ đệ trả nợ cờ bạc. Ta chỉ ném nhẹ một thanh đoản đao xuống đất, lạnh nhạt nói: “Được thôi, một ngón tay đổi lấy một ngàn lượng.” Cũng như bao lần trước, họ giận dữ định lao lên đánh ta, nhưng bị thị vệ cạnh bên túm gáy, ép quỳ xuống. Ta khẽ nhướng mày, thị vệ liền tận tâm dạy họ cúi đầu hành lễ: “Nói theo – Tham kiến Quý phi nương nương.”
Chưa Muộn Tôi thi đại học được hạng nhất của thành phố, hân hoan chờ đợi đại học Thanh Hoa và Bắc Đại đến tranh giành mình. Kết quả là mẹ tôi lại điền nguyện vọng vào một trường đại học hạng hai trong thành phố, tôi hoàn toàn choáng váng! Tôi chất vấn mẹ tại sao lại làm như vậy. Kết quả là bà nhìn tôi với ánh mắt phức tạp và nói: “Chuyện này nghe thì kỳ quặc, nhưng con hãy tin mẹ, một năm sau con sẽ bị Thanh Hoa đuổi học, rồi mắc chứng trầm cảm nặng, sau đó bị bọn buôn người bắt cóc đến một làng nhỏ, ăn thức ăn của lợn, bị xích bằng dây sắt, cuối cùng chỉ có thể sinh năm đứa con cho người ta, rồi qua đời.” Gì vậy, mẹ tôi trọng sinh quay lại sao?
Cố Nhân Tâm Năm thứ ba làm hoàng hậu, cuối cùng ta cũng chết tâm. Phu quân phong ta làm hậu, nhưng đêm đêm lại nghỉ tại cung của quý phi. Con ta ở ngay dưới gối, nhưng lại mong mẹ mình là người khác. Một liều thuốc giả chết, ta thành toàn cho bọn họ. Sau này gặp lại trên phố, cha con họ đều đỏ hoe mắt: “Cùng trẫm trở về, ngươi vẫn là hoàng hậu của trẫm.” “Mẫu thân không cần nhi tử nữa sao!” “Kẻ lừa đảo từ đâu tới?” Ta ôm chặt hài tử trong tay, nhìn họ bằng ánh mắt xa lạ: “Ta chưa từng sinh hai đứa bé?!”
Trời Sinh Một Cặp Khi phủ Trấn Bắc Hầu tìm được ta, ta đang ở hậu viện xay đậu phụ. Họ nói ta vốn là tiểu thư khuê các, từ nhỏ đã có hôn ước với công tử nhà thừa tướng. Nhưng Hầu phủ đã có một tiểu thư rồi. Ta không muốn làm tiểu thư, chỉ muốn làm đậu phụ. “Muội muội, muội có thể nhường hôn ước cho tỷ không?” Tỷ tỷ khóc như mưa, nắm chặt tay áo ta không chịu buông. “Nhường gì chứ, vốn dĩ là của tỷ mà.” Có thể ném đi một củ khoai lang nóng bỏng tay, ta cầu còn không được. Quy củ phủ thừa tướng nghiêm ngặt, dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn chó. Ai thích thì cứ lấy. Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã 30/150k 60/300k 100/150k, mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘
Người Giữ Lửa Núi Rừng Sau khi cha mất, tôi quyết định ly hôn với người chồng là đại đội trưởng của mình, và ở lại ngôi làng nhỏ này mãi mãi. Ngày đầu tiên, tôi lừa anh ta ký vào đơn ly hôn. Ngày thứ năm, tôi nộp đơn xin nghỉ việc tại đơn vị cũ. Ngày thứ bảy, tôi nấu một bàn cơm ngon để chia tay tất cả bạn bè. Lục Việt Xuyên nhíu mày, trách móc tôi vì sao lại nấu món mà thanh mai của anh ta không thích ăn. Tôi đứng dậy, nâng ly rượu kính cô ta: “Từ nay về sau, giữa tôi và Lục Việt Xuyên, không còn quan hệ gì nữa.” Nửa tháng sau, tôi gặp lại Lục Việt Xuyên đang trở về từ một nhiệm vụ. Chỉ là lần này, gió chiều quê thổi hồng đôi mắt anh.
Nam Lâu* *(Ngoại truyện 2 của “Nhất Mộng Như Sơ”) Ngày xuân đẹp trời, mẹ dậy sớm. Hôm nay phải đi du xuân, chuyện phải làm còn rất nhiều. Xuân Hồng mở tủ quần áo, bận rộn chọn quần áo. Xuân Chi đang lật hộp trang sức. Ta ngồi ở mép giường nhìn, người đã tỉnh rồi, nhưng đầu óc còn mơ hồ. Hôm qua mẹ đã nói với ta, hôm nay du xuân, có người muốn gặp ta. Mặc dù bà không nói rõ, nhưng ta biết phải gặp ai.
Đời Này Em Không Lấy Anh Được sống lại lần nữa, lần này tôi từng bước tránh xa mọi điểm giao thoa với Tô Cẩn Niên. Anh chuyển công tác đến quân khu phía Nam, tôi thì đăng ký học Đại học Tây Bắc. Đơn đăng ký kết hôn anh đã chuẩn bị xong, tôi lén lấy về. Anh mua nhà cưới ở phía Nam, tôi liền quyết định định cư ở phương Bắc. Tất cả chỉ do.. Kiếp trước, người yêu thầm anh vì anh mà cả đời cô độc một mình. Anh cảm thấy có lỗi, nên lén lút cùng cô ta nhận nuôi một đứa trẻ. Đến lúc về già, ngay cả con trai tôi với anh cũng bị tình yêu cảm động trời đất của họ lay động, trở thành một gia đình với họ.
Giá Hoàn Khố Lớn lên ở nông thôn tới năm mười bảy tuổi, trong kinh có người tới nói ta là tiểu thư Hầu phủ. Nhưng vừa mới vào kinh, bọn họ đã vội vàng gả ta cho một công tử bột. Sau đó hoàn khố công tử gây họa bị tịch thu nhà, ta ném cho hắn một cái liềm nói: “Phu quân, chàng theo ta về nhà làm ruộng đi.”
Mùa Hè Vô Tận Ngày bạch nguyệt quang của Kim Hoài trở về nước, tôi và cô ta cùng lên hot search. Cô ta là ngôi sao sáng giữa đám đông trong làng giải trí. Tôi bị chế giễu là một cô gái si tình không được đáp lại. Khi Kim Hoài gọi điện với giọng điệu lạnh lùng: “Tối nay có tiệc, tôi sẽ không về nhà.” Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ xe, hắn đang ôm bạch nguyệt quang đi vào khách sạn. “Ừ, ưm…” Chưa kịp trả lời, tôi đã bị một lực mạnh từ phía sau đẩy cho không thở được. Kim Hoài dừng lại một chút: “…Cô đang làm gì vậy?” Tôi cắn môi và cúp máy. Có hơi thở nóng bỏng dán sát vào tai tôi, người đó càng làm mạnh mẽ hơn: “Em đoán xem, hắn có thể nhìn thấy chúng ta từ đây không?”
“Thành Toàn” Phượng Hoàng Nam Lúc sắp ch .t, chồng tôi đứng bên giường bệnh, thẳng thắn thừa nhận rằng anh ta và “ánh trăng sáng” trong lòng mình đã có với nhau một đứa con ở bên ngoài. “Nếu không phải vì em, Phương Tĩnh Nghi đã chẳng bị què một chân. Chúng ta nợ cô ấy… một đứa con.” “Nhưng em yên tâm, ngoài đứa bé đó ra, cả đời này anh chưa từng vượt quá giới hạn.” Con trai tôi cũng phụ họa theo: “Mẹ à, vì mẹ mà bố với dì Phương lỡ dở cả đời. Chút bao dung đó mẹ cũng không thể dành cho bố sao?” Hai người họ đứng trước giường tôi, nét mặt chân thành đến mức khiến tôi, người sắp lìa đời lại trở thành người dưng nước lã. Tôi tức đến bệnh tim phát tác, cấp cứu không kịp. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về 30 năm trước. Chàng trai trẻ Trương Vệ Đông nhìn tôi chăm chú: “Hứa Lệ Nhiên, tuy em không đẹp lại không có học thức, nhưng anh bằng lòng cưới em.” Tôi đẩy tay anh ta ra, thẳng thừng đáp: “Tôi không đồng ý.”
Tôi Bị Mẹ Ruột Dùng Một Miếng Thịt Để Đổi Lúc tôi ba tháng tuổi, mẹ ruột đã dùng tôi để đổi lấy một miếng thịt, trao tôi cho người mẹ hiện tại. Khi rời đi, nước mắt của bà rơi xuống mặt tôi, mằn mặn. “Bảo bối, xin lỗi con… Mẹ thật sự không nuôi nổi con nữa rồi.”
Sau Khi Xuyên Thành Nha Hoàn, Ta Bị Cả Phủ Tướng Quân Nghe Được Tiếng Lòng Sau một giấc ngủ, ta xuyên qua thành nha hoàn quét dọn của phủ Tướng quân. Toàn bộ gia đình họ đều có thể nghe được tiếng lòng của ta. Nhìn lão gia, phu nhân, thiếu gia và tiểu thư của Lâm phủ tụ họp đông đủ, ta vừa quét rác vừa lắc đầu. 【Tiểu thư dáng dấp thật đẹp, thật muốn dính lấy nàng, đáng tiếc bị Phượng Hoàng nam lừa, cuối cùng còn bị bán vào thanh lâu làm kỹ nữ.】 Ta thấy sống lưng vốn thẳng tắp của tiểu thư bỗng nhiên run lên. 【Đại thiếu gia cũng ngốc, còn coi kẻ đó là huynh đệ, đến lúc chết thì cả hai chân đều bị chặt đứt, thật là thảm thương, chậc chậc chậc.】 Đại thiếu gia vừa uống nước vào liền phun hết ra. 【Lão gia phu nhân thật hồ đồ, dốc hết tâm huyết để cho tên phượng hoàng nam đó đọc sách, cuối cùng lại bị hắn vu cáo là phản quốc, chém đầu cả nhà.】 Sắc mặt lão gia và phu nhân đồng loạt biến đổi, suýt chút nữa thanh kiếm trên tay cũng rơi xuống đất. Ánh mắt mọi người nhìn vị cô gia tương lai cũng trở nên vô cùng phức tạp.
Người Đến Sau Lại Là Người Ở Lại Ngày tôi bắt gặp Chu Cảnh Hành ngoại tình, cũng là lần mâu thuẫn lớn nhất giữa tôi và anh ta trong suốt 7 năm yêu nhau.Anh ta tuyên bố dừng chiếu bộ phim của tôi, tưởng tôi sẽ mềm mỏng nhún nhường.Nhưng tôi lại thẳng thắn tuyên bố giải nghệ ngay tại buổi tiệc tối hôm đó.Không muốn kết hôn với tôi à?Dĩ nhiên là được.Dù sao, tôi xưa nay làm việc chưa bao giờ để lại đường lui.
Cận Thị Nặng Xông Vào Trò Chơi Kinh Dị 1 Sau khi tham gia trò chơi kinh dị, tôi vì cận nặng nên chẳng nhìn thấy rõ thứ gì.l Tôi cưng chiều nhóc loli mặc bộ váy đầy máu như con gái ruột, đối xử Boss lớn bị chặt đầu như chồng, lại hiếu kính hai lão quỷ như cha mẹ ruột. Lần đầu gặp mặt, tôi sờ lên cơ bụng của Boss lớn rồi cảm thán: “Dáng người được đấy, tiếc là hơi lùn.” Boss lớn giận đến mức bật cười, đem đầu đang cầm trên tay gắn lại lên cổ, nghiến răng nói: “Tôi cao một mét tám mươi sáu, bây giờ em nhìn kỹ chưa?” Series này gồm 2 Phần Phần 2
Lỡ Mang Thai Với Cậu Nhỏ Cậu nhỏ ép hỏi tôi đứa bé là của ai? Tay tôi run rẩy, bấm gọi cho “người đàn ông hoang dã” kia. Thế nhưng… tiếng chuông điện thoại lại vang lên ngay bên cạnh. “… Gọi… nhầm rồi…” Tôi nhìn chằm chằm vào gương mặt điển trai của anh, khuôn mặt của… Tần Mặc. Trong lòng như sóng lớn cuộn trào.
Một Lần Nữa Tỏa Sáng Em trai tôi là một đứa chuyên nói dối. Nó cố tình làm vỡ mô hình nhân vật đắt đỏ của anh họ, nhưng lại nói là “vô tình làm rơi”. Tôi giơ tay, tát thẳng vào mặt nó một cái. “Em mà còn dám nói dối nữa, xem chị có đánh ch.t em không!” Nó khóc òa lên, mẹ tôi thì nổi giận. Bà mắng tôi rằng, em tôi mới có năm tuổi, tôi làm chị mà nhẫn tâm quá. Nhưng bà đâu biết, chính vì em tôi nói dối, mà kiếp trước cả gia đình tôi không ai có kết cục tốt đẹp. Đời này làm lại, tôi sẽ không bao che cho nó nữa.