Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

Sốc! Đại ca Alpha Đông Bắc sau lưng lại là cún con ngây thơ

Sốc! Đại ca Alpha Đông Bắc sau lưng lại là cún con ngây thơ Tôi là chú chim hoàng yến beta được Alpha đại ca nuôi dưỡng. Sau khi mang thai, tôi thức tỉnh dị năng đọc được suy nghĩ. Biết tôi có thai, vẻ ngoài đại ca vẫn lạnh lùng: “Ồ.” Nhưng trong lòng thì: “Á đù má ơi, tôi sắp làm bố rồi hả?! Vợ ơi em cứ ngồi đó, đừng nhúc nhích nha! Anh đi hầm cho em hai cái móng giò bự chảng đây!” Tôi: … Chuyện đâu rồi cái vẻ lạnh lùng vô tình của anh? Bộ anh là người Đông Bắc à?

Một Tuần Hiểu Lầm Mang Tên Bao Nuôi

Một Tuần Hiểu Lầm Mang Tên Bao Nuôi Để làm dịu chứng đói tiếp xúc da thịt, tôi bao nuôi một nam thần trường nghèo khó. Mỗi ngày đều ép anh hôn tôi, ôm tôi. Anh không thích tôi, chỉ vì nể mặt tiền bạc nên mới đồng ý với những hành vi quá đáng của tôi. Ngay lúc tôi chuẩn bị ép anh cởi áo để tôi sờ cơ bụng, tôi nhìn thấy đạn mạc: “Con gái ngoan mau chạy đi, công ty Thẩm Lãng sáng lập chuẩn bị lên sàn, sắp thực hiện tự do tài chính rồi.” “Trước đó cô ép anh ta làm bao nhiêu chuyện anh ta không thích như vậy, anh ta nhất định sẽ trả thù cô!”

Lễ khai bối

Trước khi con gái trong làng xuất giá, phải mời tộc lão làm lễ mở mặt mở lưng. Sau khi mở lưng, làn da sẽ mịn sáng như sứ, mềm mại như không xương, càng được nhà chồng yêu thích. Mẹ tôi từ đó phát hiện ra cơ hội làm ăn, bắt đầu nuôi loài long đầu thiện chỉ có một đốt xương. Nhưng không hiểu vì sao, mỗi khi bán đi một con long đầu thiện, trong làng lại có thêm một góa phụ mới.

Quận Chúa Không Khó

Quận Chúa Không Khó Phu quân xuất chinh trước khi đi, lại cố tình mang theo một nha hoàn. Vì để giữ công bằng. Ngày hôm sau, ta liền thu nhận một tiểu tư tuấn tú vào phủ. Ba năm sau, phu quân khải hoàn trở về, nha hoàn kia đã thành thiếp thất. “Phu nhân, để báo ân cứu mạng của Thư Oanh, ta đã nạp nàng làm thiếp. Mong quận chúa đừng để bụng.” Ta khẽ cười lạnh, gọi tiểu tư tuấn tú bước ra. “Phu quân, năm ấy phủ ta xảy ra hỏa hoạn, may có Ngọc lang cứu giúp, ta đã nhận chàng làm nghĩa đệ rồi.”

Một Đời Yêu Em, Một Đời Chấp Niệm

Bạn thân kết hôn, ném bó hoa cưới về phía tôi. Tôi né sang một bên, nụ cười trên gương mặt Diên Lăng lập tức biến mất. Đêm xuống, trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, chiếc giường khẽ lún xuống. Một bàn tay mạnh mẽ giữ chặt sau đầu tôi, ép tôi xuống không cho trốn. Những nụ hôn rơi xuống như mưa bụi, môi lưỡi quấn quýt bên tai, nhẹ nhàng liếm cắn. Giọng người đàn ông trầm thấp, dữ dằn: “Em ghét kết hôn với tôi đến thế sao?” Ngay sau đó, anh ta bóp lấy vòng eo mảnh của tôi đầy tính khiêu khích, truy hỏi: “Cưới hay không?” Tôi run lên không kiểm soát được: “Cưới, tôi cưới.”

Kinh Hoa Tuyết Mãn Đình

Tại hầu phủ này, ngoài ta ra, cả nhà đều đã trọng sinh, kể cả con chó. Nhưng mà, đại tỷ thì đắm chìm trong ái tình; nhị ca lại là một Diêm Vương sống; tam tỷ chỉ là mọt sách; tứ tỷ keo kiệt như thần giữ của; lục đệ thì hay khóc nhè; còn con chó… chỉ biết phá nhà. Việc trọng sinh này vốn chẳng can dự gì đến ta, một thứ nữ. Dù sao ta cũng sắp xuất giá rời nhà rồi. Nào ngờ, bọn họ lại đột ngột phá hủy lễ đính hôn của ta với thanh mai trúc mã, đoạn tuyệt nhân duyên của ta, rồi lại khe khẽ nói: “Phải dập tắt khí phách của nó, không thể để nó nổi bật như kiếp trước!” Thì ra, tất cả mọi người trọng sinh chỉ để chặn đứng tiền đồ của ta.

Hoa Hồng và Ác Long

Hoa Hồng và Ác Long Ba năm trước, tôi bị xa^m ha./i. Ba năm sau, tôi vô tình thấy một quyển nhật ký không rõ chủ nhân. Cuối cuốn nhật ký ấy viết: “Tôi hy vọng cô ấy vĩnh viễn không bao giờ phát hiện ra sự thật.”

Vả Mặt Bạch Nguyệt Quang Đạo Văn

Vả Mặt Bạch Nguyệt Quang Đạo Văn Sau khi bị cả mạng xã hội tẩy chay vì sự cố đạo văn, tôi tuyên bố giải nghệ ngay tại buổi họp báo. Bạn trai tôi – người đang giận dữ lên án tôi – lập tức sững sờ. “Em làm gì thế? Không phải em còn phải trả một đống nợ sao?” Còn “bạch nguyệt quang” của hắn – kẻ bị cho là nạn nhân trong vụ đạo văn – cũng hoảng hốt. “Vi Vi, cậu không cần phải tự trừng phạt mình như vậy. Mình đồng ý cho cậu một cơ hội bắt đầu lại.” Tôi nhìn những tia sáng lóe lên liên tục từ các ống kính, sắc mặt không hề dao động. Kiếp trước, hai người bọn họ vừa nhục mạ tôi, vừa âm thầm câu kết, đánh cắp toàn bộ tác phẩm tôi khổ sở viết nên. Cuối cùng, những lời văn tôi dành cả thanh xuân tạo nên lại trở thành huy chương vinh quang của “thiên tài văn học” Tần Nhược Nhược. Kiếp này quay lại, tôi chẳng buồn tranh cãi, trực tiếp hủy bỏ bút danh mình đã dùng suốt sáu năm.

Anh Ấy Nói Không Còn Yêu Tôi Nữa

Sau ba năm ly hôn với Hạ Kiêu, tôi cứ ngỡ đời này chúng tôi sẽ không còn giao điểm. Anh là cha của con gái tôi, cũng là vị huấn luyện viên mặt lạnh có thể quát cho đám tân binh khóc ngay trên thao trường. Giữa chúng tôi, ngoài một lần thăm con mỗi tháng, chỉ còn những con số lạnh lẽo của tiền trợ cấp hiện lên trên thẻ ngân hàng. Cho đến khi một hội nghị học thuật đột xuất ở tỉnh ngoài hoàn toàn phá vỡ mọi kế hoạch của tôi. Tôi lâm vào đường cùng, đành phải gửi con gái mắc chứng sợ giao tiếp – Tuế Tuế sang chỗ anh. Tôi liệt kê mọi điều cần chú ý kín ba trang giấy, dặn đi dặn lại không biết bao nhiêu lần. Anh chỉ trả lời tôi đúng hai chữ: “Đã nhận.” Bảy ngày ấy, tôi thấp thỏm không yên. Đến khi trở về, con bé từng thấy người là trốn, nói chuyện chỉ như muỗi vo ve, lại đứng giữa phòng khách, ưỡn ngực đầy tự tin hét với anh: “BÁO CÁO! HẠ TUẾ TUẾ XIN PHÉP XEM HOẠT HÌNH!” Còn người chồng cũ cứng rắn như thép của tôi thì đang quỳ một gối xuống đất, dùng đôi tay từng vác súng, vụng về buộc nơ bướm cho con. Anh nhìn thấy tôi, vành tai đỏ bừng. Anh nói: “Báo cáo… không phải, tôi…” Khoảnh khắc đó, tôi biết rõ — Có thứ gì đó đã hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát.

Nước tắm của chị

Nước tắm của chị tôi là thứ quý giá nhất trong làng. Mỗi khi chiều đến, đàn ông trong làng đều cầm cốc đứng tụ tập trước cửa nhà tôi. Tôi múc nước giúp từng người một, có kẻ nóng vội thì uống ngay tại chỗ. Nhìn khuôn mặt họ đỏ bừng lên, tôi biết là họ sắp về nhà mà bốc lửa với vợ rồi. Họ không biết rằng, thứ này tuy tốt, nhưng đã uống vào thì không thể cai được.

Ca trực đêm ở lăng hoàng đế: 1300 tệ và những vị khách không mời

Kỳ nghỉ đông sắp đến, tôi kiếm được một công việc làm thêm đúng kiểu “thần tiên”. Trực đêm ở khu lăng mộ hoàng gia, 1.300 tệ một ngày! Chỉ nghĩ đến việc nghỉ đông có thể kiếm đủ tiền sinh hoạt cho nửa năm là tôi đã cười đến tận trong mơ. Hoàn toàn không để ý ánh mắt muốn nói lại thôi của đồng nghiệp ca ngày. Cho đến nửa đêm, có người gõ cửa. Tôi vừa ngáp vừa đứng dậy, lúc đó mới chợt nhớ ra câu dặn dò kỳ lạ trước khi họ tan ca: “Ban đêm, bất kể là thứ gì gõ cửa, cũng tuyệt đối không được mở.”

Đừng Động Vào Con Gái Tôi

Đừng Động Vào Con Gái Tôi Tôi xin nghỉ phép năm định đưa con đi chơi, kết quả là cả đứa trẻ và mẹ chồng đều biến mất. Tôi lo sốt vó muốn báo cảnh sát, nhưng chồng tôi lại thong dong nói: “Tư Tư về quê với mẹ anh rồi. Chị cả bận quá không xoay xở được nên để Tư Tư về đó giúp trông em, sẵn tiện rèn luyện tính tự lập, như vậy sau này chúng ta sinh đứa thứ hai, con bé cũng không bị sốc.” “Em đừng có chuyện bé xé ra to, hai tháng nữa anh đón về.” Để đứa con gái mới bảy tuổi của tôi về làm bảo mẫu cho bà chị chồng, hầu hạ chị ta và đứa con trai thứ hai của chị ta? Tôi lấy điện thoại ra, bấm số 110: “Alo, cảnh sát phải không? Tôi muốn báo án, con gái tôi mất tích rồi, tôi nghi ngờ bị chồng đem cho người khác, địa chỉ là…”