Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

Đừng Động Vào Con Gái Tôi

Đừng Động Vào Con Gái Tôi Tôi xin nghỉ phép năm định đưa con đi chơi, kết quả là cả đứa trẻ và mẹ chồng đều biến mất. Tôi lo sốt vó muốn báo cảnh sát, nhưng chồng tôi lại thong dong nói: “Tư Tư về quê với mẹ anh rồi. Chị cả bận quá không xoay xở được nên để Tư Tư về đó giúp trông em, sẵn tiện rèn luyện tính tự lập, như vậy sau này chúng ta sinh đứa thứ hai, con bé cũng không bị sốc.” “Em đừng có chuyện bé xé ra to, hai tháng nữa anh đón về.” Để đứa con gái mới bảy tuổi của tôi về làm bảo mẫu cho bà chị chồng, hầu hạ chị ta và đứa con trai thứ hai của chị ta? Tôi lấy điện thoại ra, bấm số 110: “Alo, cảnh sát phải không? Tôi muốn báo án, con gái tôi mất tích rồi, tôi nghi ngờ bị chồng đem cho người khác, địa chỉ là…”

Cá Mặn Ở Vùng Cao

Mười năm sau, trong buổi họp lớp, học bá năm xưa Trần Vy lắc lư ly vang đỏ, cười hỏi tôi: “Tống Nhàn, giờ cậu làm giám đốc ở công ty nào rồi?” Tôi mút sạch nước sốt trên đuôi tôm hùm đất, cay đến hít một hơi: “Không có việc làm, đang ăn bám chồng.” Cả bàn tiệc im lặng nửa giây. Lông mày được tỉa tót tinh xảo của Trần Vy nhướn cao: “…Cậu kết hôn rồi à? Sao chẳng nghe nói gì?” “Ừ.” Tôi gật đầu, lại gắp thêm một con tôm. “Ăn bám mấy năm rồi, khá ổn định.” Ánh mắt các bạn học xung quanh lập tức trở nên phức tạp — thương hại xen lẫn một tia “quả nhiên là thế”. Tống Nhàn năm đó thi đại học sát điểm rớt, bốn năm đại học nằm thẳng, bây giờ dựa vào đàn ông nuôi, đúng là quỹ đạo cuộc đời hợp lý đến không thể hợp lý hơn.

Thiên Kim Giả Được Thái Tử Gia Nuông Chiều

Kẻ thù không đội trời chung của tôi là thái tử gia giới Kinh Thành. Sau khi tôi bị phát hiện là thiên kim giả và bị đuổi ra khỏi nhà. Anh ta là người đầu tiên gửi tin nhắn đến: “Cô Hứa tiểu thư cao cao tại thượng cũng có một ngày thê thảm thế này sao.” Tôi: “Cút.” Đối phương: “Tính khí vẫn lớn như vậy, sau này sẽ không còn ai chiều chuộng cô nữa.” “Liên quan gì đến anh, ít nhất cũng không cần liên hôn với anh nữa.” Đối phương gửi một sticker sụp đổ tâm lý. Rồi lại thu hồi trong vòng một giây. “Em tưởng tôi thật sự không có em thì không được sao?” “Đúng là tự mình đa tình.” Sau này. Nửa đêm, tôi đeo vòng cổ vào cổ người đàn ông. “Ai là cún cưng được mẹ yêu nhất?” Người đàn ông làm nũng trong lòng tôi lập tức trả lời: “Là tôi là tôi, tôi là cún cưng được mẹ yêu nhất! Gâu gâu!”

Thư của mẹ

Mẹ tôi đi công tác rồi. Bà để lại cho tôi một mảnh giấy. Trên mảnh giấy có vài quy tắc vô cùng quỷ dị: “Khi con cảm thấy đói, hãy ăn con mèo trong nhà.” “Nếu có người mặc đồ đỏ gõ cửa, tuyệt đối đừng mở cửa, lập tức trốn xuống gầm giường.” “Nhất định phải nhớ, bố con đã chết rồi, trong nhà không có bố!!!”

Thư của mẹ

Hiện đại
Chạy đi

Ngày đầu tiên tân hôn, tôi phát hiện ra vợ cũ của chồng trong căn gác mái. “Chạy mau đi!” Người phụ nữ trong tủ đau khổ cầu xin. Còn tôi thì chậm rãi đóng cánh cửa gác mái lại…

Chạy đi

Hiện đại
Suối Nước Nóng Kỳ Lạ

Làng tôi không có phụ nữ, chỉ có một suối nước nóng tự nhiên. Mỗi ngày rằm hàng tháng, đàn ông trong làng lại kéo nhau đến đó, hôm sau trở về ai nấy đều mặt mày hồng hào, tinh thần phơi phới. Tôi tò mò nên cũng lén đi theo. Đêm hè yên tĩnh, tôi nghe thấy từng tiếng rên trầm thấp của đám đàn ông. Cùng với đó là tiếng rên nén lại của phụ nữ.

Vân Quyển Vân Thư

Vì muốn giúp dưỡng muội trút cơn giận, đích thân huynh trưởng của ta đã cố ý va vào cánh tay ta khi ta đang ném tú cầu.   Tay ta lỡ trượt, khiến chiếc tú cầu ấy cuối cùng lại rơi vào tay một gã hành khất nơi vệ đường. Bách tính quanh tửu lầu thấy vậy, nhao nhao lên tiếng châm chọc: “Ôi chao! Thiên kim phủ Thượng Thư phủ sắp phải gả cho một tên ăn mày rồi!” Ta đứng ch/ôn chân tại chỗ, đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ. Vân Hủ đứng cạnh, lời lẽ ôn tồn an ủi ta: “Muội đừng trách ta, lần trước muội đẩy Dao Dao xuống hồ, nàng ấy vẫn còn ấm ức trong lòng, nên hôm nay mới muốn muội phải bẽ mặt một phen mà thôi.” “Nàng ấy còn là trẻ con, muội đừng chấp nhặt.” Hắn trấn an: “Cứ yên tâm, chỉ là làm trò cho thiên hạ xem thôi, cha và huynh tuyệt đối không để muội gả cho một tên hành khất!”

Người phụ nữ hàng xóm

Tôi thuê một căn nhà, đối diện có người mới dọn đến — là một người phụ nữ đã có chồng, nhan sắc rất xinh đẹp, dáng người lại càng quyến rũ. Người phụ nữ ấy còn dắt theo một cô con gái nhỏ, bé rất đáng yêu, ăn mặc như búp bê vậy. Nhưng “bất ngờ” còn ở phía sau — trong mấy ngày tiếp theo, tôi không thấy trong nhà cô ta có người đàn ông nào, trên giá giày ngoài cửa cũng không có lấy một đôi giày nam! Tôi nghi cô ta tám, chín phần là đã ly hôn. Vài ngày sau, nhà cô ấy chuyển đến một cây đàn piano. Cây đàn rất nặng, hai người khuân vác khiêng đến toát cả mồ hôi, tới khúc cua hành lang thì gần như không nhúc nhích nổi. Tôi nghe thấy tiếng động, lập tức chạy ra giúp. Mấy người cùng hợp sức mới khiêng được đàn vào trong nhà, hai người khuân vác làm xong rồi đi, còn tôi thì bị phong cách trang trí trong nhà cô ấy thu hút. Căn nhà tràn ngập nét phong vị dân tộc thiểu số, bày biện đủ loại đồ trang trí vùng Miêu Cương, giữa phòng khách còn treo cả một bộ xương đầu bò trông khá rợn người. Nhưng ánh mắt tôi nhanh chóng bị hút về phía người phụ nữ ấy — cô ta mặc một chiếc váy bó sát, càng làm nổi bật dáng người. Tôi lấy hết can đảm hỏi cô ta tên gì. Cô nói mình tên Bạch Tiểu Thiềm, đến từ Vân Nam, ngoài ra không nói thêm gì nữa. Một lát sau, Bạch Tiểu Thiềm hình như thấy tôi len lén nhìn cô ta, liền kéo nhẹ váy xuống một chút, miệng đột nhiên nói: “Chị đẹp đến vậy sao?” Tôi ngẩn người, rồi gật đầu.

Tôi giết chồng mình

Tôi lỡ tay giết chết chồng mình. Tôi không báo cảnh sát, mà trong đêm vội vã xử lý hiện trường. Thế nhưng sáng hôm sau, trên đường đi làm, tôi lại nhận được tin nhắn WeChat của anh ta: “Vợ ơi, giúp anh xin nghỉ phép nhé.” Phía trên màn hình còn hiện rõ: 【Đối phương đang nhập…】

SONG SINH HOÁN MỆNH

Bệ hạ ngự giá tuần du Giang Nam, tìm kiếm công chúa thất lạc từ bao năm, ta dùng khăn che mặt, giả vờ ngây thơ vô tội, chỉ vào Tô Liên Nhi, người có bảy phần tương tự ngài: “Quý nhân, người và muội ấy trông thật giống nhau…” Thế là, Tô Liên Nhi trở thành công chúa, hồi kinh. Khác với kiếp trước, lần này không có ta, chỉ có nàng ta. Nhìn nụ cười vô tội, nhưng ruột gan đã thối rữa của nàng ta, ta không khỏi bật cười: “Việc đổi mệnh thống khổ lắm, muội muội, hy vọng muội có thể chịu đựng được…”

ĐÍCH NỮ TƯỚNG PHỦ ĐẠI SÁT TỨ PHƯƠNG

Khi ta xuyên không đến, nguyên chủ đã hương tiêu ngọc vẫn. Nàng vốn là đích nữ Tướng phủ tôn quý, nhưng vì mẹ mất sớm, lại chịu cảnh nuôi nh/ốt nơi thâm khuê nên chịu đủ mọi bề dày vò. Kế mẫu độc ác, cha lạnh lùng. Đến thanh mai trúc mã mà nàng hằng tin tưởng cũng nhẫn tâm đẩy nàng vào hang cọp. Nàng vạn niệm câu tro, quyên sinh tuẫn tiết. Thật là một cô nương đáng thương, yếu đuối đến mức chẳng thể tự bảo vệ mình, chỉ đành mặc người chà đạp. Nhưng ta thì khác. Ta là sát nhân không chớp mắt, ăn thịt người chẳng cần nêm muối. Mối thù của nàng, để ta báo!

Tiệm giặt ủi kinh dị

Sau khi bị hủy dung và thất nghiệp, tôi tiếp quản tiệm giặt ủi của gia đình. Nhưng chuyện linh dị đã xảy ra. Chỉ cần tôi mặc vào người quần áo được giặt trong máy giặt của tiệm, là tôi có thể biến thành dáng vẻ của chủ nhân bộ quần áo đó. Ngày hôm ấy, mối tình đầu – ánh trăng thuở thiếu thời của tôi, Tống Tử Dương, đẩy cửa bước vào tiệm giặt. “Xin chào, tôi đến lấy quần áo của bạn gái tôi, Lâm Tĩnh Hảo.” Ha, Lâm Tĩnh Hảo — người đàn bà đã cướp đi tất cả của tôi. Đêm đó, tôi mặc lên người quần áo của cô ta. Và biến thành dáng vẻ của cô ta.