Danh sách truyện mới cập nhật
Làm Dâu Của Mẹ Anh Khi tôi đang ở cữ, mẹ chồng khóc đến tám lần trong một tuần, ngày nào cũng lau nước mắt kể khổ với con trai. Nửa đêm, sau khi cho con bú xong, tôi mệt đến mức loạng choạng bước ra khỏi phòng. Vô tình thấy cửa phòng mẹ chồng khép hờ, bên trong vọng ra tiếng nức nở đứt quãng: “Vợ con bảo mẹ đi siêu thị mua cá chép đen, con cũng biết mẹ bị mù đường mà, siêu thị cách nhà cả mấy trăm mét, cho dù nó dắt mẹ đi mấy lần rồi mẹ cũng đâu có nhớ nổi.” “Suýt nữa là bị lạc, sợ muốn ch//ết luôn, cả đời mẹ chưa bao giờ chịu ấm ức như vậy.” “Nó rõ ràng là cố tình làm khó mẹ.” Dưới ánh đèn lờ mờ, tôi thấy chồng mình mắt đỏ hoe vì xót mẹ: “Mẹ chịu thiệt rồi, mai con sẽ bắt cô ấy xin lỗi mẹ. Nếu không chịu, thì cuộc hôn nhân này con không sống nổi nữa!” Một cơn giận bốc thẳng lên đỉnh đầu khiến tôi tỉnh cả ngủ. Tôi lập tức đạp cửa xông vào, lớn tiếng nói: “Sống cái đầu anh á! Không sống nữa thì ngay bây giờ đi! Tôi không hầu nổi bà mẹ chồng bé bỏng thánh lạc đường của anh đâu!”
Người Buông Trước Là Anh Từ sau khi chồng tôi đổi tấm ảnh cưới ở đầu giường thành bức tranh sơn dầu do cô đồng nghiệp của anh ta vẽ. Tôi bỗng thấy mệt mỏi vô cùng. Khi tôi đặt tờ thỏa thuận ly hôn trước mặt anh ta. Anh lạnh lùng mở miệng. “Ngay cả quyền đổi một bức tranh tôi cũng không có sao?” “Ly hôn với tôi? Vậy đứa con trai mà em nâng niu trong lòng bàn tay cũng không cần nữa?” Tôi gật đầu, tất cả đều không cần. Dù sao thì đứa con trai mà tôi thương yêu cũng giống hệt bố nó. Đều đặt một người phụ nữ khác lên vị trí số một. …
Bạn trai được đặc cách vào trường Ivy League, còn tôi thi liên thông thất bại. Trong một lần chơi trò mạo hiểm, tôi gửi cho bạn trai – lúc đó đang giận dỗi lạnh nhạt với tôi – một tin nhắn trêu chọc: “Em có thai rồi, đứa bé là của anh.” Anh ta trả lời: “Phá đi, ảnh hưởng đến gen của con.” Giữa ánh mắt kinh ngạc xen lẫn thương hại của mọi người, mặt tôi tái nhợt, xấu hổ rời khỏi đó. Khi gặp lại, tôi đang dẫn con nhà hàng xóm đi bán bánh trứng kẹp xúc xích. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau, tôi bình thản nói: “Ngoan nào, gọi chú chọn cho con cây xúc xích đắt nhất đi.” Thế mà Tạ Hành Tri lại đỏ mắt, nghiến răng nói: “Để con gái tôi gọi tôi là ‘chú’? Em gan thật đấy.”
Không Cần Nam Chính Ngày tôi ký vào đơn ly hôn. Mẹ chồng ném hành lý của tôi ra trước cổng biệt thự, còn nhếch mép mắng tôi là “đồ không cha không mẹ, thứ rác rưởi không ai cần.” Họ mở tiệc ăn mừng. Cả căn nhà đều là tiếng cười khoái trá, như thể vứt được món đồ thừa thãi. Ngay lúc ấy. Tiếng cánh quạt trực thăng quân dụng xé gió đáp xuống trước sân. Một người lính quân phục thẳng tắp chạy nhanh đến trước mặt tôi, đứng nghiêm, giơ tay chào. “Tiểu thư, Tư Lệnh phái tôi đến đón cô về nhà.” Cả nhà họ Trương chết lặng, mặt tái dại như vừa nuốt phải kim châm. Còn tôi chỉ khẽ nhếch môi. Không bi thương. Không níu kéo. Tôi xoay người, bước lên trực thăng. Thế giới thuộc về tôi. Bây giờ… mới chỉ bắt đầu.
Đêm Định Mệnh Của Tôi Và Hôn Phu Chị Gái Đêm chị tôi đính hôn, tôi bị người ta hạ thuốc rồi đưa đi. Khi tỉnh lại, toàn thân tôi nhức mỏi ê ẩm. Bất chợt, một bàn tay lớn, xương xẩu rõ nét, ôm chặt lấy eo tôi. “Tỉnh rồi à? Ngủ thêm với tôi một lát.” Giọng nói trầm thấp, thanh thoát vang lên sau tai tôi, kèm theo hơi thở nóng rực. Lưng tôi lập tức lạnh toát, hoàn toàn không dám quay đầu lại nhìn. Giọng nói này… Không phải là Tống Từ, hôn phu của chị tôi sao?!
Trong buổi họp lớp, người tôi thầm mến suốt ba năm – Từ Diệm – cũng đến. Từ đầu đến cuối, tôi và anh không nói với nhau một câu nào. Mãi đến khi buổi tiệc kết thúc, mọi người lần lượt ra về, chỉ còn lại tôi đưa anh – người say khướt – về khách sạn. Trong phòng, tôi nhìn anh nằm trên giường, tâm trí đấu tranh suốt nửa ngày, cuối cùng vẫn kìm nén được ham muốn trần tục của mình. Không ngờ sáng hôm sau anh lại tìm đến, giọng mang theo chút ấm ức hỏi tôi: “Em làm sao mà nhịn được vậy?” Tôi ngơ ngác: “Anh không phải say à?” Anh bước lên một bước. “Anh say. “Nhưng là giả vờ. “Còn em, nhìn anh lâu như thế, cuối cùng lại bỏ anh mà đi.”
Đứa Con Gái Vong Ơn Con gái tôi bỏ ra mấy ngàn tệ mua cho cha nó một chiếc áo khoác. Tôi không nhịn được, lỡ lời càm ràm: “Con chưa từng mua cho mẹ một cái áo nào cả.” “Trước đây mẹ nhờ mua đôi tất còn chẳng chịu.” Nó cười nhạt: “Bố con nói sau này công ty của ông ấy sẽ để lại cho con.” “Còn mẹ thì có gì? Mẹ đã từng cho con được gì chưa?” Tôi sững người. Năm đó vì ông ta ngoại tình, tôi kiên quyết l/y h.ô n. Từ lúc nó ba tuổi đến nay đã ba mươi ba, một tay tôi nuôi nó khôn lớn, lo ăn học, giúp mua nhà, nấu cơm, trông cháu… Còn cha nó – người vừa mời nó một bữa cơm, hứa lèo một câu vu vơ – thì suốt ba mươi năm chưa từng đoái hoài gì đến. Tôi siết chặt túi áo đang cất tập tài liệu điều tra về chồng cũ, nghĩ bụng: chắc chẳng cần đưa ra nữa.
Tôi Đâu Có Quen Chiều Ai Là một “thiên kim thật sự” bị cướp mất cuộc đời, lẽ ra người đáng thương nhất phải là tôi mới đúng. Nhưng khi tôi trở về nhà ruột của mình, nhìn thấy cô gái vừa biết sự thật thân thế liền khóc đến ngất xỉu kia, tôi lại thấy… hơi buồn cười. Sao mà nhìn vào, người chiếm chỗ gần hai mươi năm như cô ta lại có vẻ thảm thương hơn cả tôi vậy?
Chồng Cũ Của Tôi Quỳ Gối Giữa Phòng Họp Vì đang trong thời gian chờ ly hôn với Bùi Tư Duyên, nên khi tham dự buổi họp lớp, chúng tôi mặc định coi nhau như người xa lạ. Nhưng trong buổi tụ họp, tôi vô tình bị nôn khan. Các bạn cùng lớp đều hỏi chồng tôi là ai, anh ấy có biết tôi mang thai chưa. Bùi Tư Duyên ngồi bên cạnh, cười nhạt nói: “Cô ấy với chồng không thân lắm, chuyện cô ấy mang thai, anh ta cũng vừa mới biết thôi.”
Cô Gái Câm Và Tên Thái Tử Giả Ngốc Tôi là một người câm, bị mời đến chương trình hẹn hò làm nền cho tiểu hoa đán đang hot. Phần tìm kho báu, tôi ra dấu tay nói với thái tử gia Bắc Kinh cần tìm manh mối, hắn lại nhướn mày: “Muốn sờ cơ bụng của anh?” Tôi tức tối quay người định đi, thắt lưng sau đột nhiên bị hắn nắm chặt, “Đợi đã, hay là ý em là muốn hôn anh?” Sau khi nhịn tám trăm lần vì bị hắn đọc sai ngôn ngữ tay, cuối cùng tôi không nhịn nổi, vừa ra dấu ác độc mắng hắn. Hắn cố nén cười: “Bảo bối, đừng khen anh như thế, anh sẽ bay lên trời mất.”
Trông Con Giúp Chị Chồng Là Tự Hủy Diệt! Chị chồng tôi phải ph/ẫu th/uật và nhập viện, cô con gái tám tuổi của chị – Tống Nghiên – tạm thời không ai trông nom, chị nhờ tôi giúp chăm vài ngày. Nghĩ đứa bé ngoan ngoãn, hiểu chuyện, tôi định gật đầu thì — 【Đừng đồng ý! Tống Nghiên là đứa trẻ đ/ộc á/c bẩm sinh!】 【Nó sẽ cố tình đ/ẩy ng:ã cô – người đang mang thai tám tháng – rồi giấu điện thoại để cô không thể cầu cứu. Cô sẽ mất cả mẹ lẫn con!】
Tình sâu chẳng đến được lòng người Người đời đều nói, Quốc sư không có thất tình lục dục, cả đời này sẽ không yêu bất cứ ai. Ta không tin, tìm đủ mọi cách để khiến chàng động lòng với ta. Ngay khi ta định cầu xin hoàng huynh ban chàng cho ta làm phò mã, ta vì quá vui mừng mà vô ý làm đổ giá nến, gây ra trận hỏa hoạn lớn ở Tố Thần Cung. Tạ Lan người luôn điềm tĩnh dù núi Thái Sơn có sụp đổ trước mặt lại phát điên lao vào biển lửa cứu Lưu Phi. Chàng thoát chết, ôm chặt Lưu Tố Tố, như thể đang giữ lấy một món bảo vật tưởng chừng đã mất. Khoảnh khắc đó, ta cuối cùng cũng hiểu ra. Quốc sư không phải vô tình. Chỉ là trái tim chàng đã sớm thuộc về người khác. Đã vậy, ta cũng nên làm tròn bổn phận của một công chúa. Gả đến Khương Bắc, thay hoàng huynh san sẻ nỗi lo.