Trang chủ Truyện mới

Danh sách truyện mới cập nhật

Khi Em Gọi Tên Anh

Tôi là học sinh chuyển trường – một người câm. Nhà trường sắp xếp cho tôi ngồi cùng bàn với bá chủ của trường, Mục Dã. Trong lớp vang lên giọng cậu ta đầy mỉa mai: “Ngồi cùng bàn với tôi à? Một đứa câm sao? Nghe thôi đã thấy xui xẻo rồi. Đợi nó tới xem, mọi người coi tôi khiến nó tự cuốn gói thế nào.” Tôi cúi đầu bước vào lớp học ồn ào. Mục Dã vênh váo ngả người trên ghế, cố tình đổ cả chai nước lên quyển sách giáo khoa mới tinh của tôi. Tôi ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn cậu ta. Chân ghế vốn được cậu ta gác lên “rầm” một tiếng rơi mạnh xuống đất. Tên bá chủ ngông cuồng kia bỗng đỏ bừng vành tai, giọng nói trở nên lắp bắp, vụng về như biến thành người khác: “Này… sách, sách tôi đền cho cậu, đừng khóc mà.” Cả lớp học: ???

Kiệu Hoa Không Dành Cho Chàng

Kiệu Hoa Không Dành Cho Chàng Vị hôn phu thanh mai trúc mã của ta hoãn lại hôn sự, muốn để ta và bình thê của hắn cùng ngày bước vào cửa. Chỉ vì nữ tử kia xuất thân hèn mọn, sợ bị người đời khinh rẻ, hắn liền muốn mượn đội ngũ đưa dâu của ta để chống đỡ thể diện cho nàng. Hắn thương tiếc số phận cô độc của nữ tử ấy, bị nhà chồng ruồng bỏ, nên muốn trở thành chỗ dựa cả đời cho nàng. Thế nhưng hắn quên mất rằng, năm năm trước khi ra trận, chính hắn trước mặt bao người cầu xin ta chờ đợi, hứa hẹn rằng khi trở về sẽ lấy ta. Nay hắn khải hoàn trở về, lại muốn cưới người khác. Huynh trưởng ta không cam lòng, thay ta chặn hắn lại chất vấn. Hắn chỉ lạnh nhạt đáp: “Đã đợi năm năm rồi, chờ thêm vài ngày nữa thì đã sao?” “Rằng Tê Tê yếu đuối, không được kiên cường như Sở Ninh, để nàng làm bình thê đã là thiệt thòi rồi, ta tuyệt đối không thể khiến nàng đau lòng thêm nữa.” Huynh trưởng giận dữ, lập tức thay ta định hôn sự mới. Ngày ta xuất giá, Tiêu Vân Trạch phái người đến truyền lời: “Chờ ta đón Tê Tê xong, sẽ tới rước nàng.” Khi kiệu hoa của ta và đoàn rước dâu của hắn lướt qua nhau, Tiêu Vân Trạch mới giật mình nhận ra, người ta sắp gả cho… không phải là hắn.

Danh Phận Bị Lãng Quên

Danh Phận Bị Lãng Quên Ngày cháu nội nhập học, tôi phát hiện một chuyện: trên sổ hộ khẩu, tôi vẫn là… độc thân. Ông nhà tôi lắp bắp bảo chắc ngày xưa cán bộ làm sót. Tôi đề nghị về quê làm lại giấy đăng ký kết hôn. Con trai tôi đập đũa, nổi đóa: “Mẹ à, mẹ rảnh quá rồi đấy! Không đăng ký thì sao? Hai người sống với nhau cả đời rồi, ai quan tâm có cái tờ giấy hay không!” Con dâu tôi bụm miệng cười khẩy: “Mẹ chồng em buồn cười ghê, làm như không có giấy kết hôn thì trời sập ấy. Mẹ em á, một mình nuôi em lớn, chẳng cần đàn ông hay kết hôn gì hết.” Tôi giận đến run người, gom đồ muốn rời khỏi cái nhà này. Ông nhà tôi không kiên nhẫn, tát tôi một cái: “Bà đi thì ai trông thằng Trạch Trạch?” “Nhà này chỉ có bà rảnh thôi, tôi có việc, thông gia cũng đi du lịch rồi, đừng có mà làm loạn!” Tim tôi lạnh toát. Tôi siết chặt tờ vé số trúng 5 triệu tệ còn để trong túi áo. Tôi thật sự không hiểu — Tôi làm lụng cả đời, chỉ muốn có một danh phận chính thức, thì có gì là quá đáng? Sao lại bị xem là rảnh rỗi sinh nông nổi? Thậm chí còn thua cả một chuyến du lịch của thông gia? Thôi được. Nếu tôi là “độc thân”, vậy tôi cũng có thể giống bà ấy — sống tự do, dứt khoát, không ràng buộc! Sáng hôm sau, nhận thưởng xong, tôi đặt vé lên xe du lịch dành cho người lớn tuổi. Tôi quyết định bắt đầu cuộc sống mới.

Chồng Chơi Trai Bị Cháy Mông

Chồng Chơi Trai Bị Cháy Mông Trong túi của chồng tôi phát hiện ra một lọ “bột vui vẻ” dành cho nam giới. Tôi còn chưa kịp nói gì. Anh ta đã lập tức nổi điên, nói tôi tùy tiện lục đồ của anh ta. Giận dữ muốn bỏ nhà đi. Haizz, anh ta đi quá nhanh. Tôi còn chưa kịp nói với anh ta. Anh ta cầm nhầm rồi. Cầm nhầm mẫu phosphor trắng tôi mang về từ phòng thí nghiệm. Thứ này điểm cháy rất thấp, lại dễ nổ.

Cô gái của rồng

Em gái tôi vừa sinh ra đã bị một vị đạo trưởng đi ngang qua xác định là “Long Nữ”. Đàn ông trong làng đều tranh nhau muốn cùng em tôi sinh ra “Long Tử”. Thế nhưng em gái tôi khẩu vị rất đặc biệt, chỉ thích đàn ông béo. Thế là đàn ông trong làng càng ngày càng béo, mà em tôi thì vui vẻ, ai đến cũng không từ chối. Kỳ lạ là, những người từng cùng em tôi hoan lạc, đều biến mất chỉ sau một đêm… Sáng hôm sau, trên bàn cơm nhà tôi lại luôn bày đầy một mâm thịt béo.

Quang Tông Diệu Tổ

Quang Tông Diệu Tổ Sau khi rớt đại học, bố tôi lập tức đuổi tôi ra khỏi nhà rồi đón đứa con riêng về sống cùng. Gặp ai ông cũng khoe: “Con trai tôi thông minh hơn con gái nhiều!” Tám năm sau, tôi tốt nghiệp thạc sĩ ngành y, sau đó được nhận vào làm tại bệnh viện tuyến đầu của thành phố. Con trai ông ta cũng thi đậu vào một trường đại học danh giá bậc nhất cả nước. Nhưng vào lúc cả nhà họ đang đi ăn mừng thì bất ngờ gặp phải tai nạn xe, bất ngờ hơn nữa là họ đều bị đưa vào chính bệnh viện tôi đang công tác…

Những con cua lông

Tôi mua cua lông trên mạng, mẹ là người nhận hàng — nhưng lại mang thẳng qua nhà anh trai và chị dâu. Còn nói dối tôi: “Nhận về chưa được bao lâu thì ch//ết hết rồi.” Mười phút sau, chị dâu đăng lên mạng: “Tối nay ăn cua nha~” Trong ảnh, hộp giao hàng ghi rõ tên người nhận là tôi. Tôi lặng lẽ thu dọn hành lý của mẹ: “Mẹ à, mẹ chuyển qua ở với anh và chị dâu đi.” Mẹ lập tức nổi giận, hét lên: “Tại sao chứ? Chỉ vì mẹ mang mấy con cua ch//ết đó qua cho anh chị con thôi sao?”

Kế Hoạch Quyến Rũ Chu Thiếu

Cậu ấm giới Thượng Hải xem thường tôi – cô vợ chưa cưới từ nông thôn lên. Cố tình vắng mặt trong buổi tiệc đón gió. Nửa tháng sau, Chu Dục phát hiện mấy lần hẹn bạn bè tụ tập đều thất bại. Lúc ấy anh mới biết, đám bạn thân đã giấu anh, bao trọn một chiếc du thuyền cùng tôi ra khơi du ngoạn. Chu Dục lái trực thăng bay tới. Anh nheo mắt, nhìn tôi – người đang được đám công tử bao quanh tán tỉnh. Đến khi nhìn rõ gương mặt tôi, Cả người Chu Dục đứng chết lặng tại chỗ suốt một phút. Rồi anh nghiến răng, khẽ chửi một câu qua kẽ răng: “Khốn kiếp, mấy thằng ngu vì sắc mà định cướp vợ người khác.”

Nghe Nói Em Muốn Chống Lại Tôi

Tôi thầm yêu anh nhiều năm, cuối cùng vẫn ra tay với anh. Tối hôm họp lớp ngày đó, tôi giả vờ say, kéo anh lên giường rồi làm chuyện ấy với anh. Làm được nửa chừng, tôi hối hận…

Tôi Không Cần Là Con Gái Ngoan Nữa

Tôi Không Cần Là Con Gái Ngoan Nữa Năm thứ 7 sau khi kết hôn, mẹ tôi đã chọn rời bỏ tôi và bố. Người mẹ yếu đuối ấy tháo tạp dề, vừa khóc vừa nói: “Rồi sẽ có ngày hai người hối hận.” Bố tôi bật cười, cho rằng bà ấy đọc tiểu thuyết quá nhiều. Ông khẳng định chắc nịch sẽ không bao giờ đi tìm bà. Tôi thì chỉ đứng đó, lạnh lùng nhìn theo bóng lưng mẹ rời đi, không nói một lời níu kéo. Chẳng bao lâu sau, bố tôi đính hôn với “bạch nguyệt quang” trong lòng. Nhưng thời gian trôi qua, ông lại thấy chán. Ông bắt đầu nhớ đến người vợ từng nhẫn nại chăm sóc mình đủ đường. Ông bế tôi lên, vừa nựng vừa nói: “Chúng ta nói vài lời ngọt ngào đi, lừa mẹ con quay về nhé? Mẹ con dễ dỗ lắm.” Nhưng mẹ đã có bạn trai mới. Cũng đã có “con riêng” mới để chăm sóc. Bà đứng trong bếp, vừa nấu ăn vừa cười nói, dịu dàng với người đàn ông và đứa trẻ đang ngồi chờ cơm. Khi nhìn thấy ánh mắt đầy tức giận và hối hận của tôi, mẹ cuối cùng cũng thoả mãn. Nhưng tôi kéo tay áo bà, chất vấn: “Mẹ muốn làm bố hối hận mà dùng cách này à? Từ một cái bếp nấu cơm cho đàn ông này, chuyển sang cái bếp khác – thì có gì khác đâu?”

Nữ Phụ Văn Học Cổ Điển

Nữ Phụ Văn Học Cổ Điển Ta là nữ phụ trong một câu chuyện tình cổ điển. Năm thứ năm yêu mà chẳng được đáp lại, ta bỗng nhiên tỉnh ngộ. Hôm ấy, Hứa Thu Trì vội vã uống hết bát canh ta nấu, xoay người định rời đi. Ta hỏi lần cuối: “Có thể… đừng đi được không?” Hắn chỉ khựng bước một thoáng. Rồi không hề quay đầu, sải bước ra khỏi cửa. Ở bên kia hoàng thành, người hắn yêu — nữ chính, đang vì cãi nhau với Nhiếp chính vương mà rơi lệ, đợi hắn đến an ủi. Hứa Thu Trì tuy là văn nhân, nhưng lại có thể bay tường vượt ngói, vô sở bất năng. Hắn có thể mỗi ngày vượt tường vào phủ ta, uống bát canh ta hầm, rồi giả ý hỏi han chuyện xưa của nàng ta. Cũng có thể đêm khuya vào vương phủ, ngồi lắng nghe người trong lòng than thở, bày mưu tính kế, cam nguyện vì nàng vào lửa xuống nước. Mà ta — Diệp Kim Hà, đã đợi đến khi tuổi xuân sắp tàn phai. Hắn sẽ không cưới ta. Ta không còn mộng tưởng. Tấm khăn đỏ do chính tay ta thêu rơi xuống đầu gối, ta ngẩn ngơ nhìn ra cửa sổ. Trời vào thu, bóng người ấy dần xa khuất. Đó là lần cuối cùng ta nhìn thấy hắn, sau năm năm quen biết.

Trấn Nhân Bì

Khi đang đi hưởng tuần trăng mật, xe chúng tôi bị hỏng máy giữa đường, đúng lúc đi ngang qua trấn Nhân Bì. Sau khi cãi nhau một trận với Vương Cương, tôi bỏ đi, hôm sau mới thuê xe quay lại thị trấn. Anh ta đứng trong làn sương mù của thị trấn, nhìn chằm chằm vào tôi, “Em đến rồi.” Nhưng ngay khi anh ta bước lại gần, tôi lập tức bấm khóa cửa. Bởi vì, tôi nhìn thấy trên cổ anh ta có một vết sẹo dài, còn rớm máu, vừa mới khâu lại. Tôi bỗng nhớ đến lời đồn về trấn Nhân Bì. Nghe nói thị trấn này chuyên làm da người, bán cho những kẻ bị hủy dung. Nhưng chỉ sau một đêm, một trận hỏa hoạn lớn đã thiêu chết toàn bộ dân trong trấn. Từ đó, thị trấn bị bỏ hoang.