Trang chủ Truyện mới

Danh sách truyện mới cập nhật

Hoá Thân Quý Phi

Hoá Thân Quý Phi Từ lúc ta chào đời đã biết, trong tộc từng có một vị Quý phi được sủng ái nhất lục cung. Nghe nói Hoàng đế yêu nàng đến cực điểm, sau khi nàng băng hà, những phi tần được sủng ái bên cạnh người, giữa hàng mi khóe mắt đều phảng phất bóng hình của nàng. Theo năm tháng ta dần khôn lớn, tộc nhân vui mừng phát hiện, ta chẳng những dung mạo giống nàng, mà ngay cả tính tình cũng chẳng khác là bao. Họ đều nói, họ Tống chúng ta lại sắp xuất hiện thêm một Quý phi. Đêm trước khi ta được đưa vào kinh thành, A nương ôm ta khóc nức nở: “Người ta đều bảo trong cung là nơi ăn thịt người không nhả xương, cô cô con được sủng ái cũng chỉ là vẻ vang bên ngoài, nếu không đã chẳng sớm hương tiêu ngọc vẫn. Con hà tất phải nhảy vào vực sâu ấy?” Ta đương nhiên hiểu rõ. Bởi kiếp trước, ta đã bỏ m/ạng nơi thâm cung ấy.

Chạy Đâu Cho Thoát

Bạn thân cãi nhau lạnh nhạt với người yêu, ngày hôm sau lại phát hiện mình mang thai. Dưới sự khuyên nhủ của cư dân mạng, cô ấy quyết định ôm bụng bỏ trốn. Trước khi đi, cô ấy chạy tới hỏi tôi: “Yến Tử, cậu có muốn đi cùng tớ không?” Tôi đã đồng ý. Sau đó, cô ấy bị bắt cả người lẫn con về nước, còn tôi thì bị nắm cổ áo đe dọa. “Anh đâu có chiến tranh lạnh với em, em chạy cái gì? Chẳng lẽ… em cũng mang thai rồi?” Xong rồi, tôi quên mất mình cũng đã kết hôn.

Hoàng Hậu Muốn Hòa Ly

Hoàng Hậu Muốn Hòa Ly Ngày thái tử đăng cơ, ta trốn ra khỏi cung. Quân truy đuổi bám riết khiến ta phải nhảy xuống sông, đại nạn không chết, ta được một người nông phu nơi thôn dã cứu về nhà. Thiên hạ ca ngợi tân hoàng chung tình, bởi từ sau khi lên ngôi, người như phát điên mà tìm kiếm hoàng hậu đã mất tích. Cáo thị tìm hoàng hậu dán đến tận thôn, bức họa kia lại giống ta như đúc. Về sau, Cấm quân vây kín tiểu viện của ta, bóng dáng áo vàng rực rỡ dắt theo một đứa bé từ long liễn bước xuống. “Về đi được không? Con cứ khóc mãi.”

Hứa Nhiêu

Hứa Nhiêu Trong buổi họp lớp, Tạ Chích Ngôn gắp cho tôi một miếng khoai từ. Chắc anh quên mất, người thích ăn khoai từ là cô ấy, còn tôi thì bị d/ị ứng. Tôi bỗng thấy mệt mỏi, bình tĩnh nói ra một câu: “Chúng ta l/y hôn đi.” Tạ Chích Ngôn cười khẩy: “Vì một miếng khoai từ mà đòi ly hôn?” Bạn anh khuyên anh nên dỗ dành tôi. Anh lại lạnh mặt, hỏi tôi: “Em đã có thân phận và vinh quang của ‘bà Tạ’, còn so đo với cô ấy làm gì?”

Cô gái ma khóc

Mẹ tôi là người khóc đám ma. Khác với những người khóc đám ma bình thường, mẹ tôi chỉ khóc ma, không khóc người. Ngoại nói, mẹ có mệnh gắn với ma, mỗi lần khóc thì làm ma đau lòng, vì vậy cầu gì được nấy. Từ khi tôi có ký ức, mẹ chỉ khóc 2 lần. Lần đầu tiên khóc, bệnh ung thư của bà nội tôi bỗng dưng khỏi hẳn. Lần thứ hai khóc, chính là vào ngày mẹ mất.

Thoát khỏi núi Thanh Minh

Cả gia tộc cùng đi tảo mộ, lúc đến phần mộ của mẹ tôi thì đột nhiên sương mù dày đặc. Sau đó tôi nhận được tin nhắn từ mẹ: 【Trong số các con, đã có một người chết. Nó đã trà trộn vào giữa các con. Nhớ kỹ! Tuyệt đối không được tách riêng một mình! Nhất định phải rời khỏi núi trước khi trời tối, nếu không sẽ bị giữ lại vĩnh viễn.】 Nhưng chiếc điện thoại của mẹ, chính tay tôi đã đặt bên cạnh bình tro cốt, cùng chôn xuống mộ.

Anh Ấy Nghe Thấy

Anh Ấy Nghe Thấy Trúc mã có trở ngại về thính lực. Tôi luôn mượn việc này trêu chọc cậu, khiêu khích cậu. Trúc mã cũng không giận, mặc cho tôi trêu đùa. Cho đến khi thấy tôi vai kề vai với nam sinh khác, cậu sầm mặt đè tôi lên giường tùy ý bắt nạt. Tôi hoảng sợ. “Cậu dám đụng vào tôi một cái thử xem?!” Trúc mã lại tháo máy trợ thính xuống ném sang một bên, giọng nói lạnh lùng cứng rắn khàn khàn. “Ngại quá, tôi không nghe thấy.”

Chó mèo thành tinh

Tục ngữ nói, chó sống tám năm, mèo sống sáu năm là hết. Một ông ăn mày già đến nhà tôi xin nước uống. Bà nội tôi vốn nhân hậu, liền rót cho ông ta một bát nước. Không ngờ ông ăn mày uống xong, mặt trầm hẳn xuống, nhìn chằm chằm vào con chó nhà tôi: “Bà chị ơi, con chó này sắp thành tinh rồi, mau giết nó đi.”

Thái Tử Gia Ơi, Nhìn Em Một Cái

Tôi là con chó liếm số một bên cạnh thái tử gia giới Kinh Thành. Anh ta bị bạch nguyệt quang từ chối. Rồi bắt đầu yêu đương với tôi. Ai cũng biết, anh ta chỉ lấy tôi ra để luyện tay. Từ hôn môi đến lên giường, anh ta chưa từng thương tiếc, cũng chẳng hề tiết chế. Anh em của anh ta lo lắng: “Mày mẹ nó không phải thật sự thích con gái bảo mẫu đấy chứ?” Diệp Thâm lạnh lùng mở miệng: “Mày có bao giờ yêu món đồ chơi silicon của mình không?” Người khác xem tôi như trò cười, tôi vẫn liếm lác không biết mệt. Cho đến trước khi nhập học đại học. Mẹ của Diệp Thâm đưa cho tôi khoản tiền cuối cùng, thỏa mãn nói: “Ta thích loại con gái ham tiền không cần mạng như mày, cút đi.” Tôi ngoan ngoãn biến mất không dấu vết. Thế nhưng đêm đó, tin tức thái tử gia Kinh Thành vì tình mà tự tử lan khắp Kinh Thành.

Nhóm chat thần tiên

Sau khi chuyển nhà, danh sách trò chuyện ghim trên đầu bỗng xuất hiện thêm một nhóm chat. Tên nhóm là: Nhóm thần tiên ăn uống hưởng thụ cuộc sống. Trong nhóm hình như suốt ngày đóng vai, mà còn rất náo nhiệt. Tôi chỉ nghĩ là mình làm việc quá điên rồi, vào nhóm để xả stress thôi. Nhưng trên đường đi làm, lúc gặp kẹt xe, sắp muộn giờ, sắp mất luôn tiền thưởng chuyên cần, tôi bèn vào nhóm than thở: 【Có vị thần tiên nào tốt bụng cho nổ công ty luôn đi. Cái việc chết tiệt này, ai thích thì đi mà làm.】 Chẳng bao lâu sau, một người tên là Lôi Công – ông bố dịu dàng nhắc đến tôi: 【Vị trí công ty, đúng chuyên môn, có thể kiếm thêm thu nhập.】 Tôi tưởng vẫn là đang đùa giỡn. Hắn lại gửi tiếp: 【Ưu đãi chỉ có hôm nay, chỉ cần 10 phần hương hỏa, đừng bỏ lỡ!】 Tôi nhìn dòng xe phía trước không nhúc nhích, trả lời: 【Tòa nhà Tinh Vân, đường Tinh Vân.】 Tôi tiếp tục chán chường lướt điện thoại, Thì đột nhiên hiện ra một bản tin: 【Tòa nhà Tinh Vân bất ngờ bị sét đánh, may mà không có thương vong!】 Tôi sững người.

Chiến Lược Đi Đường Vòng

Chiến Lược Đi Đường Vòng Tôi đã dùng hết tâm cơ để quấn lấy Chu Minh Xuyên hơn một tháng. Hệ thống không thể chịu nổi nữa: 【Ký chủ, người cô cần phải chiếm được là anh trai Chu Lâm Dạng, chứ không phải em trai Chu Minh Xuyên!】 Tôi cong môi, vẫn điềm nhiên tiếp tục vẽ. Rất nhanh, một cuốn sổ hộ khẩu bị ném xuống bên tay tôi, Chu Lâm Dạng lạnh lùng nói: “Nhất định phải có tên trong sổ hộ khẩu nhà họ Chu, đúng không? Đi, tôi kết hôn với cô.” Hệ thống ngốc nghếch, nhìn xem, đối với một người có tính cách “c/uồng em trai”, việc quấn lấy em trai hắn còn hiệu quả hơn là trực tiếp quấn lấy chính hắn.

Tôi Không Còn Là Con Gái Bà

Tôi Không Còn Là Con Gái Bà Số socola tôi chuẩn bị cho con gái bị mẹ tôi lấy hết. Bà nói: “Đem về cho Hạo Hạo ăn, nó chưa bao giờ được ăn socola ngon thế này. Chẳng lẽ chuyện này mà con cũng phải tính toán? Làm cô thì đừng có nhỏ nhen thế!” Tôi dỗ dành con gái, rồi lại ra siêu thị mua thêm một túi lớn đồ ăn vặt mang về. Mẹ tôi trừng mắt, hừ một tiếng: “Con cứ chiều chuộng nó thế này, sớm muộn gì cũng hư hỏng. Nhỏ xíu đã biết giữ khư khư đồ ăn, không biết là giống ai nữa.” Tối hôm đó, tôi thu dọn hành lý giúp mẹ, rồi tiễn bà về quê.