Trang chủ Truyện mới

Danh sách truyện mới cập nhật

Độc Y Thập An

Độc Y Thập An Đích tỷ và Thôi tiểu tướng quân vốn tâm đầu ý hợp, thế nhưng ngay trước ngày đại hỷ lại đột nhiên mất tích. Ngày hôm sau, khi Thôi tiểu tướng quân dẫn đoàn nghênh thân đến, bọn tặc nhân lại đưa th/i th/ể của đích tỷ trong tình trạng hỗn loạn, không còn nguyên vẹn về. Hỷ sự hóa tang sự, đích mẫu vì quá đau thương mà uất nghẹn qua đời theo đích tỷ, cha cũng chịu kích động quá lớn mà trở nên đ/iên đ/iên kh/ùng kh/ùng. Thế nhưng chỉ mười ngày sau, Thôi tiểu tướng quân đã rình rang rước Bình Dương quận chúa vào cửa. Đôi phu thê ấy ân ái nồng nàn, khiến người ngoài không khỏi ngưỡng mộ. Về sau, khi Bình Dương quận chúa mang thai, Thôi tiểu tướng quân nói muốn nạp thiếp.

Bạn Trai Cũ Lạnh Mặt Giặt Quần Lót

Bạn Trai Cũ Lạnh Mặt Giặt Quần Lót Tôi và bạn trai cũ đã quay lại với nhau. Ngay trong ngày hôm đó, tôi đã lướt thấy một bài đăng có ảnh đại diện trông rất quen mắt. “Có cách nào trả thù con gái cặn bã không?” Hội hóng hớt vừa nghe thấy liền ùa vào: “Chuyện gì vậy, kể kỹ đi.” Chủ bài đăng: “Trước đó cô ta đá tôi, chỉ vì tôi hay ghen, không đủ rộng lượng, tuy bây giờ bọn tôi đã quay lại với nhau, nhưng thật ra tôi đã sớm không còn yêu cô ta nữa.” “Tôi thề lần này nhất định phải trả thù cô ta thật đàng hoàng, để cô ta tự mình nếm trải nỗi đau khi chân thành bị phụ bạc!” Nhìn cư dân mạng bình luận sôi nổi. Tôi tiện tay mở khung chat với Nhan Trạch Uyên. “Hết tiền rồi, chuyển cho tôi hai vạn để tiêu đi.” “Chuyển khoản: 100000” Chú chó nhỏ miệng cứng lòng mềm hay ghen: “Bảo bối tiêu đủ không? Không đủ thì lại tìm anh nhé~”

Trung Thu 6 Tệ 6

Trung Thu, con trai chuyển cho tôi 6 tệ 6, còn nhắn kèm: “Mẹ, dạo này con túng thiếu, mẹ đừng chê ít.” Tôi trả lời nó: “Có lòng là được rồi.” Nhưng quay đầu đi, nó lại vung tay tặng mẹ vợ tròn 80 nghìn. Khoảnh khắc ấy, trái tim tôi như bị đóng băng. Tôi lập tức bán căn nhà cưới trị giá 2,6 triệu của nó. Đến khi nó phát điên chất vấn, tôi chỉ bình thản chặn số. Nó nghĩ tôi sẽ hối hận — nhưng nó không biết, đây mới chỉ là bắt đầu.

Mẹ quan tài

Tôi là đứa trẻ sinh ra trong quan tài, thầy bói nói bát tự của tôi toàn âm, e rằng khó sống quá tám tuổi. Muốn được bình an lớn lên, tôi buộc phải nhận một người làm mẹ nuôi, cầu xin sự che chở của bà ấy. Ông ta dặn cha tôi đến ngày đầy tháng phải nhắm mắt bế tôi, vừa đi từ cửa nhà vừa rải tiền giấy dọc đường. Đi đủ một trăm bước, mở mắt nhìn thấy thứ gì thì nhận thứ đó làm mẹ nuôi cho tôi. Ngày đầy tháng, cha tôi làm đúng theo lời dặn, bế tôi bước ra khỏi nhà. Không ngờ hôm ấy nước trong làng dâng cao dữ dội, cuốn sập cả những ngôi mộ cũ trên núi. Cha tôi đi tròn một trăm bước, vừa mở mắt ra liền trông thấy một cỗ quan tài lớn màu đỏ m/áu.

Thầy xem tướng

Tôi là thầy xem tướng hàng đầu Nam Việt, không chỉ xem tướng cho người mà còn xem được cho quỷ. Một ngày nọ, một nữ khách đặc biệt xinh đẹp tìm đến tôi. Cô ta đưa cho tôi một tấm da mặt người vừa bị lột xuống. “Đại sư, anh xem tướng cho nó đi!” Trước mắt tôi là một th/i th/ể nữ, bụng phình to căng tròn, từ bên trong còn vang lên tiếng trẻ sơ sinh khóc lóc…

Phối hôn với một con chó

Sau khi bà nội tôi ch/ết, bà bị ép phối hôn với một con chó. Mắt và miệng bị khâu chặt. Bụng bị rạch toang, nhét vào đó một th/i thể chó. Người trong làng nói rằng, đây là một lễ mai táng vô cùng long trọng. Một bà lão nghèo khổ, có thể hợp táng chung xương cốt với con chó già do nhà giàu nuôi. Đó còn được xem là một vinh dự không gì sánh bằng. Nhưng đêm đưa tang hôm ấy, tất cả bọn họ đều ch/ết.

Thiên kim thật bị điên

Ngày tôi bị gia tộc xã hội đen nhận về nhà. Người cha trên danh nghĩa của tôi đưa cho tôi một tấm séc một nghìn vạn. Ông ta nói đó là tiền an cư, để tôi thay thiên kim giả đi ch/ết. Mấy người anh trai đẹp đến mức khiến người người phẫn nộ của tôi vây quanh thiên kim giả trông yếu đuối đáng thương. Anh cả lạnh lùng cảnh cáo tôi: “Thu lại mấy tâm tư vặt vãnh của cô đi, ngoài việc gánh họa ra, cô chẳng có tác dụng gì.” Anh hai nhìn tôi với ánh mắt mỉa mai: “Đừng mơ chạm vào Noãn Noãn dù chỉ một ngón tay, nếu không tôi sẽ cho cô ra ngoài nằm ngang.” Anh ba cười rất dịu dàng, nhưng lại đưa cho tôi một ly nước đã bị bỏ th/uốc: “Uống nó đi, ngủ một giấc, ngày mai ngoan ngoãn đi gặp gã kh/ùng nhà họ Tiêu.” Thiên kim giả Cố Noãn Noãn nép trong lòng anh cả tôi, khóc đến mức lê hoa đới vũ: “Chị ơi, xin lỗi chị, tất cả đều là lỗi của em, nếu không phải vì em thì chị đã không bị Tiêu Giác để mắt tới…”

Bảo Mẫu Cao Cấp

Bảo Mẫu Cao Cấp Tôi làm bảo mẫu trong một gia đình hào môn đã được ba tháng. Đột nhiên một ngày, tôi nhìn thấy những dòng bình luận bay lơ lửng. 【Em bé tội nghiệp quá, giờ vẫn chưa biết mình sắp mất cha rồi.】 【Chỉ trách cha nó là nhân vật phản diện, phá sản rồi t/ự s/át vốn là cái kết của bộ phim này mà.】 【Tội nghiệp đứa trẻ, từ khi sinh ra còn chưa được gặp cha mà đã sắp thành trẻ mồ côi.】 Cái gì cơ?! Tôi bế đứa trẻ hỏa tốc lao vào nhà tổng tài, sợi dây thừng đã treo sẵn trên trần nhà. Tôi hoảng hốt gầm lên. “Trước khi th/ắt c/ổ, làm ơn thanh toán nốt tiền lương bảo mẫu cho tôi đã được không?!”

Thời Kỳ Yêu Cuồng Nhiệt

Tôi để ý đến bạn của anh trai tôi. Anh ta từ chối tôi, nói rằng: “Nhắm vào em gái của anh em mình, chẳng phải súc sinh sao.” Vì vậy tôi quay đầu tìm một nam người mẫu. Bị anh ta bắt gặp. Người đàn ông tức đến bật cười, giọng khàn khàn hỏi: “Tôi miễn phí, em chọn hắn, hay chọn tôi.”

Tiểu Phúc Tinh

Tiểu Phúc Tinh Ngày mẹ hạ táng, cha đưa cho ta ba đồng tiền. Ông bảo ông muốn ăn kẹo hồ lô, sai ta đi mua. Ông còn dặn dò: “Đi xa một chút, tiệm ở phố Tây là ngọt nhất.” Nhưng khi ta đi nửa ngày trời mới mua về được, trong nhà lại chẳng thấy bóng dáng ông đâu. Ta mòn mỏi đợi chờ suốt hai ngày, thực sự quá đói khát đành phải ra cửa tìm người. Thế nhưng ta đi từ sáng sớm tới tận đêm khuya. Cuối cùng, tại hội hoa đăng mới nhìn thấy ông, bên cạnh ông khi ấy đã có một vị phu nhân dung mạo như tiên. Trong lòng ông còn đang ẵm một tiểu muội muội. Tiểu muội muội tay cầm một xâu kẹo hồ lô, cất tiếng gọi ông: “Cha, ăn đi.” Mà ông lại cười lắc đầu: “Yểu Yểu ngoan, cha không thích ăn ngọt, con ăn đi.” Hóa ra, ông lừa ta. Ông căn bản không hề thích kẹo hồ lô, cũng chẳng hề thích ta. Thế nhưng, xâu kẹo hồ lô ta mua ngay cả lớp giấy bọc cũng chưa bóc, vứt đi thì thật đáng tiếc. Vừa hay tại quán trà cách đó không xa, có người đang khuyên nhủ: “Vương gia cầu xin ngài, mau uống thuốc đi thôi.” Ta nghĩ ngợi rồi bước tới, đưa xâu kẹo hồ lô cho vị công tử tuấn tú không chịu uống thuốc kia. “Ngài sợ đắng sao?” “Chỗ ta có kẹo hồ lô, ngọt lắm, tặng cho ngài này.”

Giọt nước mắt của anh ấy

Trong kỳ thi cuối kỳ, có một chàng trai đẹp trai chống cằm nhìn tôi. Không chỉ cười với tôi, còn cho tôi chép đáp án của cậu ấy. Kết quả điểm thi công bố, tôi lại tụt một hạng. Từ hạng bét thứ ba, biến thành hạng bét thứ hai. Từ đó tôi và Đường Dục Dương không đội trời chung. Cho đến sau này. Cậu ấy được tuyển thẳng vào Thanh Hoa. Ôm tôi vào lòng làm bài. Mỗi khi tôi làm sai một câu, cậu ấy liền……

Chỉ Có Em Là Ngoại Lệ

Mùa đông năm tôi ba tuổi, tôi lăn một quả cầu tuyết cao gần bằng mình, khục khặc đẩy nó đi ngang qua cửa nhà Lục Chiêu. Cậu ấy nằm bò trên bệ cửa sổ nhìn rất lâu, rồi chạy ra chặn trước mặt tôi, đôi mắt sáng long lanh hỏi: “Cậu làm sao mà làm ra được thế?” Tôi vỗ vỗ quả cầu tuyết, vẻ mặt “chuyện này còn phải hỏi sao”: “Đương nhiên là lăn ra chứ sao.” Cậu ấy suy nghĩ ba giây, rồi “bịch” một tiếng nằm sấp xuống, cuộn mình thành một quả cầu, lăn lông lốc trong tuyết. Tôi ngẩn ra một chút, thấy trò này hay đấy, thế là đi tới bắt đầu đẩy cậu ấy. Bố tôi nghe tiếng vội chạy tới, tưởng tôi đang “bắt nạt” đứa trẻ mới chuyển tới trong khu chung cư, sợ đến hồn bay phách lạc: “Tống Mộ Tinh! Con đang làm cái gì vậy?!” Lục Chiêu lăn đến tóc tai lông mày đều dính đầy tuyết, nhưng vẫn ngẩng khuôn mặt nhỏ lên từ đống tuyết, nghiêm túc nói: “Chú ơi, là cháu muốn lăn, chú đừng quản.” Bố tôi: “……”