Danh sách truyện mới cập nhật
Thịnh Nguyệt Không Xa Năm đó khi tôi lâm vào đường cùng, tôi đã làm chim hoàng yến của Lục Viễn Chu. Anh đối xử với tôi rất tốt, gần như có cầu tất ứng. Ngoại trừ trên giường. Tôi xoa cái eo đau nhức, đếm số dư trong thẻ ngân hàng của mình. Cảm thấy đã đến lúc nên rời đi rồi. Đúng lúc nghe nói bạch nguyệt quang của anh ta về nước, Lục Viễn Chu vì muốn níu kéo trái tim cô ấy mà thiết kế một buổi cầu hôn vô cùng long trọng. Nhân lúc Lục Viễn Chu không rảnh để ý đến tôi, tôi thu dọn đồ đạc rồi chạy mất. Tôi nghĩ rằng giữa chúng tôi sẽ không còn bất kỳ giao điểm nào nữa. Không ngờ sau này công ty chúng tôi lại bị tập đoàn Lục thị thu mua. Cái tên Lục Viễn Chu lại một lần nữa xuất hiện trong tầm mắt tôi. Đồng nghiệp bàn tán về vị thái tử gia trẻ tuổi của Lục thị này. “Nghe nói trước ngày cầu hôn, bạn gái mà anh ta thích suốt nhiều năm, vất vả lắm mới theo đuổi được đã bỏ chạy, cho nên mấy năm nay tính khí vẫn luôn không tốt.”
Minh Nguyệt Giao Giao Khi nhà tôi còn chưa phá sản, tôi bị sắc dục làm mờ mắt, cưỡng ép yêu thương sinh viên nghèo Trì Tranh. Mỗi đêm tôi đều không kiêng dè nằm đè lên người anh, muốn làm gì thì làm. Còn Trì Tranh chỉ có thể mang gương mặt thanh lãnh, bị tôi ép đến mức mất kiểm soát. Sau này khi phá sản, sự nghiệp của Trì Tranh đã bắt đầu khởi sắc. Tôi lo anh trả thù, liền bỏ đi không lời từ biệt. Ngày gặp lại, tôi đang ở một làng chài nhỏ giết cá. Dao vung lên hạ xuống, mổ bụng xẻ thịt, vô cùng gọn gàng. Còn Trì Tranh dẫn theo thanh mai trúc mã đang mang thai đứng trước sạp cá của tôi, nhìn chằm chằm tôi không rời. Vừa ngẩng đầu lên, tôi bị ánh mắt của anh dọa đến mức con dao suýt rơi xuống đất, đập trúng ngón chân tôi. Tôi cố nén áp lực, hỏi: “Ngài muốn con cá nào?” Giọng Trì Tranh hơi khàn: “Hà Giao Giao.” “…”
Ta ngồi một mình trong tân phòng, suốt đến khi trời hửng sáng. Phượng quan hà bào khoác trên người, long phụng hỷ chúc đã cháy thành tro tàn. Phu quân của ta — Định Bắc Hầu Sở Vân Ca, rốt cuộc cũng xuất hiện. Sau lưng hắn, còn có một người phụ nhân y phục xộc xệch, tóc tai rối loạn — Vương thị, nhũ mẫu của đứa trẻ mà tỷ tỷ đã khuất của hắn để lại. Trên mặt hắn là vẻ áy náy giả tạo, nói rằng đêm qua yến tiệc quá ồn ào, canh khuya say rượu nên nghỉ tạm ở khách phòng. Ánh nến mờ tối, lại lầm tưởng Vương nhũ mẫu đến trải giường là ta. “Minh Nguyệt, đêm đại hôn uống vài chén là chuyện thường. Người say rượu vốn thần trí không rõ, thêm ánh nến lờ mờ, nhất thời nhìn lầm cũng là chuyện có thể thông cảm.” Lời vừa dứt, Vương nhũ mẫu đã “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống trước mặt ta, khóc nức nở không thành tiếng: “Tiện tỳ đáng chết! Là lỗi của nô tỳ, không liên quan đến Hầu gia!” Nàng ta vừa khóc vừa lén liếc về phía Sở Vân Ca, diễn đến mức chân tình tha thiết. Một vở kịch chủ tớ tình thâm, quả là đặc sắc. Ta mặc nguyên một thân hỷ phục đỏ rực, từ trên cao nhìn xuống người đang quỳ dưới đất, rồi lại liếc sang phu quân tốt của ta kẻ đang mang vẻ “day dứt không nỡ”. Sau đó, giọng ta vang lên rõ ràng, truyền khắp gian phòng: “Đã như vậy…” “Thì cứ theo như ngươi mong muốn, dìm ao.”
Mẹ chồng gọi điện cho chồng tôi. Bà nói bà đã ở nhà chú út trông cháu suốt mười hai năm. Giờ đứa trẻ lên cấp hai rồi, bà ở nhà chẳng còn việc gì làm. Bà muốn chuyển sang nhà chúng tôi để “đỡ đần”. Chồng quay sang hỏi tôi có ý kiến gì không. Nếu không có, ngày mai sẽ đón mẹ sang. Tôi đã mang thai, sinh con, ở cữ, một mình chăm con. Những ngày khó khăn nhất đều đã tự mình gắng qua. Đến bây giờ mới nói sang giúp tôi ư? Nghe thật nực cười. Nói cho dễ nghe thì là giúp đỡ, nói thẳng ra, chẳng qua là sang dưỡng già. Nhưng tôi vẫn gật đầu ngay, không phản đối. Trong lòng đã sớm mặc định: ai rước về thì người đó hầu.
Anh tôi đã giày xéo hai con cá kỳ giông. Những con cá nằm trong tay anh tôi, vừa khóc ư ử thành tiếng, nghe hệt như giọng của một bé gái non nớt. Nghe âm thanh ấy, anh tôi không kìm được lòng tham trỗi dậy. Trong số đó có một con bụng phình to đầy trứng, anh tôi ăn đến mức miệng dính đầy mỡ. Con còn lại kêu la inh ỏi, bị anh tôi hành hạ thê thảm một hồi, đến khi bị quẳng ra ngoài thì miệng đã rách da, phun ra thứ dịch nhớt tanh hôi. Sáng sớm ngày hôm sau, một người phụ nữ mặc áo hồng đến nhà tôi xin tá túc, anh tôi vui đến mức miệng cười không khép lại được. Đêm hôm đó, anh tôi lẻn vào phòng của cô ta. Nhưng chỉ liếc mắt một cái, tôi đã nhận ra màu áo của người phụ nữ ấy rõ ràng giống hệt màu của con cá kỳ giông bị rách da ngày hôm trước…
Sau khi trời sáng, Bùi Xuyên rút người rời đi, giọng nói vẫn dịu dàng. “Chị, tôi gặp được người mình thích rồi, chị có thể giúp tôi không?” Tôi vừa kinh ngạc vừa vui mừng, tưởng rằng người anh nói là tôi. Dốc hết tất cả để bày mưu tính kế cho anh. Cho đến ngày diễn ra buổi hòa nhạc. Bùi Xuyên ôm cây đàn guitar, trên sân khấu vừa đàn vừa hát tỏ tình. Ống kính dừng lại trên một gương mặt quyến rũ khác. Lúc đó tôi mới biết, tất cả chỉ là tôi tự mình đa tình. Sau khi buổi hòa nhạc kết thúc. Tôi bị fan của anh nhận nhầm thành cô gái được tỏ tình. Bị đẩy vào dòng xe cộ…… Một giấc ngủ tỉnh lại. Tôi lại quay về buổi sáng hoang đường đó. Trước khi Bùi Xuyên mở miệng, tôi đã giành nói trước: “Tối qua say rượu, lấy anh ra tập thử, anh không để bụng chứ?”
Cha mẹ ly hôn, bà ngoại qua đời. Tôi được cậu thiếu niên nhà hàng xóm nuôi lớn. Mười tám tuổi, tôi tỏ tình với anh. Anh hung dữ với tôi: “Em suốt ngày nghĩ cái gì trong đầu vậy? Ông đây là anh trai em.” Hai mươi mốt tuổi, tôi ngủ với anh. Anh nói: “Tìm một người đối xử tốt với em đi.” Hai mươi ba tuổi năm ấy, anh đi xem mắt. Tôi chọn cách lặng lẽ rời đi. Giang Qua Tiêu tìm thấy tôi trong khách sạn, đè tôi lên giường. “Muốn chơi 3P?” “Im rồi à? Nói đi!”
Chị tôi bị làm nhục đến ch/ết. Trước lúc trút hơi thở cuối cùng, chị van xin mẹ tôi đặt th/i th/ể của chị vào quan tài để chôn cất. Thế nhưng trong làng có một quy củ, phụ nữ chưa lấy chồng thì không xứng đáng dùng quan tài. Để hoàn thành tâm nguyện của chị, người chồng chưa cưới của chị đã nhân lúc canh đêm mà chạm vào thân thể lạnh lẽo, cứng đờ của chị.
Tôi u ám, ích kỷ, dục vọng kiểm soát rất mạnh. Anh trai tôi nắng ấm, dịu dàng, phong thái quang minh. Cho đến ngày tôi trưởng thành, tôi nhìn thấy nội dung nhật ký của anh. ” Tôi hận cô ấy, tôi thà rằng cô ấy chưa từng là em gái của tôi. ” Tôi thành toàn tâm ý của anh, ngày hôm sau dọn khỏi nhà, ngay cả trong buổi giao lưu cũng giả vờ không quen biết. Nhưng anh lại là người không chịu nổi trước, sụp đổ, quỳ trở lại bên tôi. ” Đừng chọn người khác, anh trai cái gì cũng có thể chơi cùng em. “
Tri Hứa Vào ngày đại hỉ, kiệu hoa của ta dừng lại trước cổng phủ đệ của Tân khoa Thám hoa lang Thẩm Thanh Yến. Tiếng hỉ nương xướng lời chúc tụng vang vọng, khắp phố giăng lụa đỏ như đang chúc phúc cho ta. Khi ta chuẩn bị bước qua yên ngựa, tân lang của ta là Thẩm Thanh Yến lại vươn tay ngăn cản. “Tri Hứa, chờ đã.” Giọng hắn rất nhẹ, nhưng lại như một chậu nước lạnh dội tắt bầu không khí vui tươi. Qua khe hở của khăn voan che đầu, ta nhìn thấy một nữ tử đầu cài trâm hoa, bụng hơi nhô lên, đang đứng trên bậc thềm nhìn chúng ta với dáng vẻ đáng thương. Đó là biểu thẩm góa phụ của hắn, Lâm Nguyệt Dao. Thẩm Thanh Yến dùng giọng điệu đầy vẻ bi mẫn, hy sinh cao cả nói vào tai ta: “Nguyệt Dao biểu thẩm thường xuyên giúp ta mài mực thắp đèn. Biểu thúc đã qua đời hơn một năm, nàng ấy đơn độc khổ sở, nay lại đang mang thai. Vì vậy, ta muốn học theo người xưa thực hiện tục ‘thu kế hôn’, để nàng ấy cùng nàng vào cửa. Hai tỷ muội các nàng xứng đáng, cùng nhau quản lý gia sự, cũng xem như một đoạn giai thoại.” Toàn trường im phăng phắc. Ta giận đến mức buồn cười. Thuở trước cầu thân, hôn thư giấy trắng mực đen viết rõ “ba đời không nạp thiếp”. Nay vào đúng ngày đại hỉ, hắn lại muốn nhét cho ta một “bình thê” đang mang thai sao? Ta siết chặt chiếc quạt hỉ trong tay, không khóc cũng không náo. Chỉ trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, ta dứt khoát giật khăn che đầu ném mạnh xuống đất! “Thẩm Thanh Yến!” Giọng ta thanh lãnh mà băng giá, át đi mọi lời bàn tán. “Ngươi đã tự quét sạch thể diện văn nhân, thì ta cũng chẳng cần giữ lại chút mặt mũi nào cho ngươi nữa!” “Hôn sự này, ta từ bỏ!” “Cái danh ‘hiền đức’ của Tân khoa Thám hoa lang nhà ngươi, ta không nhận nổi!”
Cẩm nang theo đuổi vợ của đại ca học đường Em trai tôi ném bóng rổ, đập đại ca học đường vào bệnh viện. Tôi đi cùng nó đến thăm. Khoảnh khắc tôi và đại ca học đường đang nằm yếu ớt trên giường bệnh bốn mắt nhìn nhau. Anh ta kích động đến mức muốn bò dậy đánh em trai tôi. “Thằng nhóc này, mày chơi bẩn tao thì thôi đi?” “Còn dám quyến rũ vợ tao nữa.” Nói xong, anh ta tủi thân nhìn về phía tôi: “Vợ à, em thật sự không cần anh nữa sao?” “Hu hu hu anh không sống nữa.” Em trai tôi: ? Tôi: ?
Nguyên chủ bị phu quân bắt gian tại giường, sau đó bị gi/am lỏng nơi hậu viện. Mẹ chồng vì muốn nuốt trọn khối của hồi môn kếch xù đã nhẫn tâm th/iêu chet nàng trong biển lửa. Ta xuyên không trở về đúng thời khắc trước khi nguyên chủ bị đ/ánh th/uốc m/ê. Ta ném cả mẹ chồng Đỗ thị cùng ánh trăng sáng Liễu Như Yên của phu quân vào trong phòng. Chà, gã thứ tử phong lưu của Hầu phủ đang đợi sẵn bọn họ ở bên trong. Còn ta ư? Ta sang gian phòng bên cạnh của Thế tử Hầu phủ. Nếu phu quân đã thích đội mũ xanh đến thế, ta tặng hắn một chiếc thì đã sao?