Trang chủ Truyện mới

Danh sách truyện mới cập nhật

Trừng trị thiên kim giả làm loạn

Buổi tiệc nhận thân, giả thiên kim khóc lóc đòi tự vẫn, cả nhà vây quanh an ủi. Giống như cô ta mới là người từ nhỏ đã lưu lạc, chịu bao khổ cực, mới là nạn nhân thật sự. Thế là tôi đâm đầu vào cánh cửa lớn. “Chị đừng làm khó ba mẹ nữa, để em chết thay cho!” Một cú đâm chấn động trời đất. Đâm cho nhà họ Phương mất hết thể diện, đâm cho người ngoài xì xào bàn tán. Cũng đâm cho danh tiếng của Phương Di mất sạch. Bên ngoài đều nói giả thiên kim là muốn ép chết thật thiên kim. Hừ, đồ nhỏ nhoi. Muốn so tàn nhẫn, so thủ đoạn với tôi à? Tôi từng tranh đồ ăn với chó hoang trên đường, từng liều mạng với bọn buôn người, ngay cả mạng tôi cũng có thể không cần. Còn cô thì sao?

Giám định đồ cổ 5: Xương cổ họng người chết

Tôi phát trực tiếp giám định đồ cổ, kết nối với một kênh mukbang, anh ta bảo tôi đoán xem khúc xương gặm dở trong tay mình là xương con vật gì. Tôi kinh hãi. “Đó là xương cổ họng của người chết, anh lấy từ đâu ra vậy?” Anh chàng ăn uống hoảng hốt. “Sao có thể chứ? Đây là đồ ăn tôi đặt giao đến mà.” Tôi hỏi anh địa chỉ quán, anh lại nói quên rồi. Năm phút sau, có người gõ cửa nhà tôi. “Xin chào, đồ ăn giao đến rồi.” Nhưng rõ ràng tôi đâu có đặt đồ ăn.

LÂU ƯƠNG

Kiếp trước, cha vì dọn đường thăng tiến mà dốc hết tâm tư bồi dưỡng ta và muội muội song sinh. Sau này, ta nức tiếng nhờ dung mạo, Thái tử vừa gặp đã đem lòng si mê, cầu cưới làm Thái tử phi. Còn muội muội nổi danh về tài hoa, lại gả thấp cho nhà thương gia. Ngày về lại mặt, muội muội nảy sinh đố kỵ, đẩy ta xuống hồ d/ìm chet. Thế nhưng chẳng ai ngờ được, cả hai chúng ta đều trọng sinh về năm bắt đầu tầm sư học đạo. Đời này, muội muội giả vờ ngu ngơ, trở thành “bình hoa di động” trứ danh kinh thành. Muội ấy bảo: “Tỷ tỷ, nữ tử không tài chính là đức, nam nhân chỉ nhìn vào nhan sắc, tài hoa chẳng để làm gì đâu.” Nhưng ai nói rằng, bao công sức đèn sách, tài học khổ luyện được, chỉ có thể dùng lên người nam nhân?

Khi Người Chồng Hiền Lành Nổi Giận

Chồng tôi đối xử với tôi rất tốt, trên giường cũng vô cùng dịu dàng, chu đáo, tôi nhiều lần cố ý chọc anh ấy giận mà đều không có kết quả, đành phải lên mạng đăng bài cầu cứu: 【Làm thế nào mới có thể khiến chồng hung dữ hơn một chút?】 【sweet talk thì đúng là hay thật, nhưng tôi rất muốn thử dirty talk】 【angry sex à? Cũng chưa từng thử qua】 Cư dân mạng nhiệt tình lắm, đáng tiếc là phương án đưa ra đều không mấy khả quan. Cho đến ngày đó, buổi họp lớp kết thúc, tôi say rượu về nhà, phòng khách tối om, trong ánh trăng vụn vặt, chồng tôi rất hiếm khi gọi đầy đủ họ tên của tôi. “Lâm Tuế, qua đây quỳ cho đàng hoàng.”

Hệ Thống Ép Tôi

Ngày Phó Tự Bạch ép tôi ký thỏa thuận ly hôn, tôi bị hệ thống tìm chết trói buộc. Hệ thống ra lệnh cho tôi: “Tát hắn một cái thật mạnh, bảo hắn cút.” Tôi run lẩy bẩy. Chỉ vì Phó Tự Bạch tính tình tàn nhẫn, nếu tôi dám ngăn cản hắn tái hợp với bạch nguyệt quang, tôi sẽ bị hắn chỉnh cho đến không còn xương cốt. Nhưng hệ thống uy hiếp tôi: “Cô không tìm chết nữa, lập tức sẽ chết.” Không còn cách nào khác, tôi trở tay tát hắn một bạt tai. Trong lòng sợ hãi, đánh xong tôi liền chạy ra khỏi nhà. Hệ thống lại bảo tôi ra tay đập hỏng một chiếc xe cảnh sát ven đường. Tôi nghi ngờ hệ thống muốn giết tôi.

Thiên Đường Giữa Tận Thế

Khi tận thế ập đến, tôi không chet vì nhiệt độ thấp, không chet vì đói khát, mà lại vì lòng bao dung mù quáng mà chet dưới tay những người hàng xóm từng được mình giúp đỡ. Kiếp này, tôi sẽ vừa ăn lẩu vừa hát ca, đứng nhìn các người đi vào chỗ chet!

Tờ Quảng Cáo Ven Đường Dẫn Tôi Vào Hào Môn

Đêm bị đuổi ra khỏi nhà với bàn tay trắng, tôi lang thang một mình trên phố. Tình cờ nhìn thấy một tờ quảng cáo nhỏ dán bên cột điện ven đường: 【Tuyển mẹ kế cho con. Không giới hạn tuổi tác, ngoại hình. Chỉ cần kiên nhẫn với trẻ. Bao ăn ở.】 Hai chữ “bao ăn ở” lập tức thu hút tôi. Tối hôm đó, tôi kéo vali đến gõ cửa. Bước vào nhà của tỷ phú. Sau này, chồng cũ bố thí hỏi tôi: “Trần Niệm, em biết mình sai ở đâu chưa?” Cậu nhóc bốn tuổi – tiểu bá vương nổi giận: “Sai cái gì mà sai?! Mẹ con là người tuyệt nhất thiên hạ!!!” Người đàn ông giàu nhất ôm lấy vai tôi: “Vợ tôi, cho dù có sai… thì cũng là đúng.”

Từ Ghét Đến Không Thể Buông

Nhà họ Bùi tài trợ cho tôi suốt mười năm, thì Bùi Thiệu Dã cũng ghét tôi suốt mười năm ấy. Bởi vì tôi không chỉ học giỏi, mà còn ngoan ngoãn. Cậu chủ kiêu ngạo khó thuần ấy khinh thường nhắc đến tôi trước mặt bạn bè. “Giả tạo lắm, chỉ là con mọt sách chỉ biết học, nếu không có nhà tôi tài trợ thì cô ta chẳng là cái gì cả.” Khi tôi lại một lần nữa nhận được học bổng, cha Bùi hỏi tôi muốn phần thưởng gì. Tôi nói tôi muốn Bùi Thiệu Dã. “Rất tốt, Tiểu Dã theo con chắc chắn sẽ học hành đàng hoàng hơn.” Đêm đó, Bùi Thiệu Dã đã bị tôi đè lên giường, hôn đến không nỡ rời. Tôi lạnh lùng nhìn Bùi Thiệu Dã hàng mi khẽ run, cổ đỏ bừng. “Tôi học có tốt không, Bùi thiếu gia?” “Em mẹ nó, học cái thứ sách quỷ gì vậy?” “‘Cưỡng chế thuần hóa đàn ông ngỗ nghịch po văn (cao H)’, quên nói với anh, học bá không chỉ học giỏi, mà thực hành cũng rất giỏi.”

Làm hoàng đế thật mệt, chỉ muốn làm mèo

Trần tần mang thai, từ đó ngày nào cũng xoa bụng mà cười ngây ngô. Nhưng đến khi nàng sinh ra một ổ mèo rừng, thì nụ cười ấy vĩnh viễn không còn nữa. Thật ra, nàng đáng lẽ nên cười. Bởi vì — trẫm chính là một con mèo. Siêu cấp đáng yêu

Hóa Ra Cơm Chó Lại Ngon Đến Thế

Bố tôi là kẻ buôn người. Mẹ tôi là thiên kim tiểu thư của gia tộc giàu nhất, bị ông ta bắt cóc. Ngày cảnh sát tìm đến, ông ta chết khi rơi xuống vực trong lúc bị truy đuổi. Tôi và mẹ được đưa về nhà họ Ôn. Mẹ phát điên, thét lên rồi đẩy tôi ra: “Ta chưa từng sinh ra đứa con nào của bọn buôn người!” Ông ngoại tức đến run rẩy: “Nhà họ Ôn tuyệt đối không thể có loại nghiệt chủng này.” Tôi bị họ tống vào một trường quý tộc nội trú. Đám đại ca trong trường bắt nạt tôi, ép tôi ăn cơm chó. “Bố mày là súc sinh, mày cũng chỉ xứng ăn thứ này.” Tôi bị ép ăn một miếng, rồi khóc. Không ai nói với tôi rằng… cơm chó lại ngon đến thế.

Thiên kim uy vũ

Tôi là thiên kim thật của nhà họ Mạnh, người đã bị thay thế suốt nhiều năm. Khi tôi trở về, thiên kim giả mặt mày đầy vẻ gấp gáp đau khổ nắm chặt tay tôi: “Chị à, nghe em khuyên một câu, chị mau trốn đi, nhà họ Mạnh thật sự không phải nơi con người có thể ở được đâu!” Tôi: “?” Dù không phải nơi con người nên ở, thì cũng vẫn hơn chỗ tôi từng sống trước đây chứ? Thế nhưng, vừa bước vào cửa nhà họ Mạnh, tôi đã thấy cha mẹ ruột của mình trong phòng khách đang dùng ánh mắt soi mói khinh miệt đánh giá tôi, giống như đang nhìn một thứ gì đó không lên nổi mặt bàn, vừa mở miệng đã sai quản gia dạy tôi quy củ của hào môn. Quản gia cầm một cây roi mây to bằng ngón tay cái, chậm rãi đi đến trước mặt tôi, cụp mắt nói: “Là thiên kim của nhà họ Mạnh, tiểu thư, lễ nghi phải đoan trang, tao nhã, phẩm hạnh phải ôn hòa, khiêm tốn… Cô nhìn dáng vẻ hiện tại của mình đi, không có lấy một chút…” Roi mây đột ngột quật xuống. Tôi giơ tay chộp lấy roi, roi mây trong tay tôi gãy nát từng khúc, rồi đá một cước vào khoeo chân quản gia, hắn kêu thảm một tiếng, quỳ sụp hai gối trước mặt tôi. Tôi túm tóc hắn, ép hắn ngẩng đầu lên, mỉm cười nói: “Ôn hòa, khiêm tốn à, xin lỗi lão già, tôi chỉ thích khiến người khác sợ tôi, ngước nhìn tôi.” Cha Mạnh mẹ Mạnh: “??!” Thiên kim giả: “???”

Hẹn Lại Kiếp Sau, Vẫn Gả Cho Anh

Con gái nói muốn ăn bánh bao, tôi đang ở nhà băm thịt làm nhân, nước mắt lại không kìm được mà rơi xuống. Ai cũng nói tôi — một người phụ nữ nông thôn lấy được giáo sư đại học rồi mà còn dám đòi ly hôn. Nhưng chẳng ai biết những năm qua tôi đã sống như thế nào, hắn ở bên ngoài hoang đường đến mức nào. “Mạnh Thúy Cầm! Con mẹ nó cô điên rồi à, dám tố cáo tôi!” Chồng tôi, Thẩm Diệu An, gào thét xông thẳng vào nhà. Khuôn mặt trí thức vốn luôn nho nhã giờ đây méo mó đến đáng sợ. “Những gì tôi viết đều là sự thật. Nếu anh thấy bị vu khống, anh có thể tự giải thích.” Tôi vẫn tiếp tục băm thịt, giọng nói bình thản. Hắn lao tới tát tôi một cái: “Đồ đàn bà nông thôn chanh chua! Không có tôi, cô là cái thá gì! Cô định làm gì hả?!” Tôi thậm chí chẳng thấy đau. Thì ra khi tim đã chết, đau đớn thể xác thật sự chẳng đáng là gì. “Mạnh Thúy Cầm, ly hôn với tôi, cô đến căn nhà này cũng không có tư cách ở! Bố mẹ cô ở quê cũng đừng hòng ngẩng đầu lên nhìn ai!” …… Khi hắn lại giơ tay đánh tôi, tôi vung con dao trong tay chém thẳng tới, dốc hết toàn bộ sức lực. Trước khi nhắm mắt, hắn vẫn còn chửi tôi là đồ đàn bà chợ búa. Tôi lại đâm thêm một nhát, rồi cũng nhắm mắt theo. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về năm 1975. Thẩm Diệu An vẫn là tên trí thức trẻ từ thành phố về nông thôn, còn tôi, vẫn là tôi — một cô gái quê. Lần này, tôi sẽ không dây vào hắn nữa. Bánh bao nhà tôi, cho chó ăn còn hơn cho hắn ăn.