Danh sách truyện mới cập nhật
Đưa Hết Tiền Giải Tỏa Cho Em Chồng Em chồng tuyên bố ngay trên bàn ăn rằng, toàn bộ 6 triệu tiền đền bù giải tỏa ở quê của bố mẹ chồng đều cho cậu ta. Tôi còn chưa kịp mở miệng, người chồng xưa nay luôn ôn hòa của tôi đã bật dậy, lật tung cả bàn ăn. Canh nóng, thức ăn, mảnh thủy tinh vỡ tung tóe, bắn đầy lên người hai ông bà vốn năm năm nay quen sống sung sướng, không phải động tay động chân. “Ngày đó tôi quỳ xuống cầu xin hai người, chỉ xin 100 nghìn để cứu mạng vợ tôi,” chồng tôi đỏ hoe mắt, chỉ thẳng ra cửa, gào lên: “Các người nói là không có!” “Bây giờ thì hay rồi.” “Cầm 6 triệu của các người, c//út đi cho tôi!”
Bà nội tôi trước khi nhắm mắt đã cầu xin ba tôi chôn bà và ông nội tách riêng ra: “Đây là điều các con đã hứa với mẹ rồi, nhất định không được lừa mẹ đâu đấy.” Bề ngoài ba tôi gật đầu lia lịa như giã tỏi, nhưng đến khi bà nội nhắm mắt, ông vẫn chôn họ chung một chỗ. Tôi bước lên khuyên can, lại bị ba tôi tát cho loạng choạng. “Hai vợ chồng sống với nhau mấy chục năm rồi, bà nói tách là tách à? Cha tao còn đang đợi bà xuống hầu hạ đấy.” Ngày hôm sau sau khi hợp táng xong, gia súc trong nhà chết sạch chỉ sau một đêm. Thầy Trần mù được mời đến, sắc mặt lập tức biến đổi: “Quỷ khôi xuất thế, trước giết gia súc, sau giết máu mủ ruột rà, người nhà các ngươi chắc là định bật nắp quan tài rồi đấy.”
Tôi tan học về nhà, thấy cảnh sát, còn có một cô bé nằm trong sân. Toàn thân đầy bùn, xấu xí, khuôn mặt trắng tím giống như tiểu cương thi trong phim của Lâm Chánh Anh. Một chú cảnh sát hỏi ba tôi: “Tại sao thi thể lại bị chôn trong sân nhà anh?” Tôi sợ hãi trốn vào trong nhà, cách biệt tiếng ồn ào bên ngoài, tôi nghe thấy tiếng khóc. Trong căn nhà chỉ có một mình tôi.
Vì ham phú quý, tôi đã thay thế chị kế, trở thành vợ của Tống Cẩm Niên. Tống Cẩm Niên là kẻ điên khét tiếng của Cảng Thành, từ nhỏ đã lớn lên giữa bầy sói. Thủ đoạn tàn nhẫn, lạnh lùng vô tình. Sau khi bước vào cửa, tôi luôn cách anh ta càng xa càng tốt. Chỉ sợ chọc giận anh, sẽ bị bầy sói xé xác. Cho đến ngày đó, tôi vô tình làm vỡ pho Phật ngọc phỉ thúy mà anh trân quý. Trước mắt tôi xuất hiện màn đạn. 【Không sao đâu, bảo bối, em cứ đi mua một gói khoai tây chiên ăn đi, tuy chẳng giúp ích gì mấy, nhưng lúc bị đánh mông thì cũng đỡ đau hơn đó.】 【Tống Cẩm Niên: vỡ hay lắm, vỡ đẹp lắm, vỡ nghe đã tai ghê, cuối cùng cũng tìm được cơ hội dính lấy vợ rồi~】 【Bây giờ Phật ngọc lách cách rầm rầm, tối nay bảo bối bị rầm rầm rầm……】
Tôi cứu một phụ nữ mang thai ven đường, nhưng vì vội đi xem mắt nên không có thời gian đưa cô ấy đến bệnh viện. Thế là tôi gọi thẳng cho chồng cô ấy. “Alô? Anh là bố đứa bé đúng không? Vợ anh đang nằm trong tay tôi, bụng thì to lắm rồi. Tôi không có thời gian chờ cô ấy sinh từ từ đâu, chi bằng mổ bụng lấy thẳng đứa bé ra, như vậy tốt cho tất cả mọi người. Anh tự liệu đi, nhớ mang tiền.” Tôi cúi đầu xuống, thấy người phụ nữ mang thai đau đến mồ hôi đầm đìa đang nhìn tôi bằng ánh mắt hoảng sợ tột độ, trong lúc tôi cúp máy. Không ngờ năm phút sau, hai mươi chiếc trực thăng tư nhân đáp kín cả bãi cỏ bệnh viện. Tôi không khỏi cảm thán: Giờ người nhà bệnh nhân đều chơi lớn vậy sao? Sinh con mà được hộ tống đủ lục – hải – không quân.
Tôi là nữ chính trong một cuốn truyện ngược tâm. Sau khi trọng sinh về năm lớp 12, lớp tôi bỗng nhiên xuất hiện hai học sinh chuyển trường kỳ lạ. Một người lạnh lùng thông minh, thi cử luôn đứng nhất cách biệt hoàn toàn nhưng lại không quản phiền hà mà giảng bài cho tôi. Một người hung dữ đáng sợ, khí chất mạnh mẽ không ai dám lại gần nhưng ngày nào cũng mang đồ ăn vặt tự làm cho tôi. Tôi và họ đã trở thành những người bạn thân nhất. Cho đến khi đi ngang qua con hẻm nhỏ nơi lần đầu gặp nam chính, tôi định đi thật nhanh để rời khỏi đó thì lại nghe thấy tiếng thì thầm bên trong. “Chính là thằng súc sinh này kiếp trước luôn b/ắt n/ạt con gái mình à?” “Hừ, lần này không đ/ánh nó thừa sống thiếu chet, tôi theo họ nó!” “Nói gì thế, đ/ánh người là phạm pháp đấy.” “Nghe em đi, con đường này không có camera, cứ kéo nó đến hồ chứa nước, buộc hòn đá rồi d/ìm xuống đáy là xong.” “Vẫn là mẹ nó thông minh nhất.” “Được rồi, mau ra tay đi, bố nó ơi.” Tôi: ??? Đợi đã, đứa trẻ mà hai người đang nói đến, không phải là tôi đấy chứ?
Tôi rất ghét người anh em thân thiết của anh tôi —— Thương Quân. Vì muốn vạch trần bộ mặt thật của anh ta, tôi dùng tài khoản phụ để yêu đương qua mạng với anh ta. Nhưng không ngờ, người sa lầy trước lại là chính tôi. Đang do dự thì nghe thấy anh tôi cãi nhau với bạn gái. Thương Quân lười nhác cười, khuyên anh tôi: “Phụ nữ đâu phải thứ thiết yếu.” “Không cần ngày nào cũng dính lấy nhau như vậy.” Tôi lập tức hiểu ra, rút tài khoản phụ nói lời chia tay với anh ta. Giây tiếp theo, nụ cười của Thương Quân cứng đờ trên mặt. “Đệt, cô ấy muốn chia tay với tôi.” “Tôi không sống nổi nữa.”
Ta vốn là đích nữ của Hầu phủ, ngày được đón trở về, thiên kim giả khóc đến lê hoa đái vũ: “Tỷ tỷ, muội muội nguyện trả lại hết tất cả cho tỷ…” Ta nắm chặt tay nàng ta, đôi mắt rưng rưng: “Muội muội tốt, ta chờ chính là câu nói này của muội!” Dứt lời, ta liền lôi ra một cuốn sổ dày tới ba tấc: “Đây là chi tiết chi tiêu ăn mặc của muội trong mười lăm năm qua, cẩm y ngọc thực, mỗi năm tính ra là ba trăm lượng…” “Lại thêm việc muội ch/iếm đ/oạt nhân sinh của ta, khiến ta lưu lạc chốn nông gia chịu khổ, theo lý phải bồi thường cho ta mỗi năm sáu ngàn lượng, mười lăm năm tổng cộng là chín vạn lượng, cộng thêm các khoản chi phí khác.” “Số lẻ ta đã xóa cho muội, tổng cộng là chín vạn tám ngàn bảy trăm lượng.” Ta cười híp mắt nhìn gương mặt đang đờ đẫn của nàng ta: “Trả bằng bạc hay ngân phiếu? Nếu trả góp thì phải tính lãi đấy nhé.” Cả phòng ai nấy đều ngây dại, cha ta đập bàn giận dữ quát: “Ngươi đây là muốn bức tử muội muội ngươi sao?!” Ta chớp chớp mắt: “Cha, lời này của người không đúng rồi, thiếu nợ trả tiền là đạo lý hiển nhiên.” “Sao nào, muội ấy thay con hưởng phúc, muội ấy còn có lý hơn sao?” “Hay là quý phủ muốn quỵt nợ?” Ta đảo mắt nhìn một lượt những người đang vận hoa phục trong sảnh: “Vậy thì nữ nhi đành phải lên phủ Thuận Thiên đánh trống Đăng Văn thôi!”
Buổi tiệc tất niên của công ty, tôi vừa chuẩn bị bước lên sân khấu trao giải thì chợt nghe thấy sau cánh gà có hai nhân viên thì thầm to nhỏ. “Nhanh lên đi! Màn kịch thường niên chính thất trao giải cho tiểu tam, không xem là uổng cả năm đấy.” “Tôi ghét bà già Tô Nhiên đó từ lâu rồi, phải công nhận chiêu này của chị Lâm Vãn cao tay thật…” Muốn xem tôi làm trò cười sao? Tôi khẽ cong môi, cầm micro bước thẳng lên sân khấu. Dưới khán đài, cô thư ký nhỏ Lâm Vãn lập tức ném về phía tôi ánh mắt khiêu khích xen lẫn giễu cợt. Tôi biết, cô ta đang đợi tôi bẽ mặt. Tôi cũng biết rõ hơn ai hết — giải Nhân viên kinh doanh xuất sắc nhất, kèm tiền thưởng một trăm vạn, vốn dĩ thuộc về tôi, giờ đã bị đổi thành tên của cô ta. Trước đêm tất niên một ngày, tôi – người đoạt quán quân doanh số – đột nhiên bị chồng tôi, Trần Phong, sắp xếp làm khách mời trao giải. Tôi còn tưởng đó là sự ghi nhận thêm cho đội ngũ kinh doanh. Nhưng không ngờ, lại là sự cưng chiều đặc biệt anh ta dành cho bồ nhí. Tôi hắng giọng, chậm rãi mở danh sách. “Sau đây, tôi xin trao giải thưởng đầu tiên.” “Giải… Xuất sắc—” Tôi còn chưa nói hết, Lâm Vãn đã nở nụ cười rạng rỡ, đứng bật dậy. “Giải Ăn Cháo Đá Bát!” “Người đoạt giải là…” …… Câu nói vừa dứt, cả hội trường chết lặng. Nụ cười giả tạo trên mặt Trần Phong lập tức đông cứng. Còn Lâm Vãn — vẻ đắc ý trên khuôn mặt trang điểm tinh xảo còn chưa kịp tan, đã hóa thành kinh ngạc.
Sau khi chồng tôi qua đời, tôi mang theo con gái xuyên về thời cấp ba của anh. Tôi nói với con bé: “Chúng ta đến để cứu rỗi bố con. Hồi đi học bố bị bắt nạt, tai trái còn bị điếc nữa…” Lời còn chưa dứt, phía xa đã xuất hiện một đám chim công sặc sỡ. Nhìn mái tóc đỏ chói của kẻ dẫn đầu, não tôi lập tức đứng hình. Đây mà là người chồng cao quý, lạnh lùng của tôi sao?! Cái dáng vênh váo kiểu “hai năm tám vạn” này, ai dám bắt nạt anh ta chứ?! Kịch bản này hoàn toàn không giống những gì trợ lý Lâm nói! Một tên tóc vàng che gần nửa khuôn mặt chỉ tay vào con gái tôi: “Du ca, con nhóc này giống anh như đúc, chẳng lẽ là con riêng của ông già nhà anh à?” Cố Bách Du dừng ánh mắt trên người tôi vài giây, rồi móc từ túi ra hai trăm tệ nhăn nhúm. “Chị gái, bất kể chị là ai, mau rời xa bố tôi đi.” Tôi: “???”
Phu Quân Ta Là Thiếu Gia Giả, Còn Ta Là Thiên Kim Thật Vừa sinh con không bao lâu, phu quân ta là Thế tử phủ Xương Nghị Hầu bắt đầu sinh sự. Hắn nuôi một nữ nhân bên ngoài, còn để hạ nhân gọi nàng ta là “Nhị nãi nãi”. Khi tin tức truyền đến Hầu phủ, ta chỉ khẽ nhướng mày. Hắn nghĩ tại sao mẹ chồng lại đối đãi với đứa con dâu này còn tốt hơn cả hắn? Tất nhiên là vì ta mới chính là thiên kim thật sự của Hầu phủ. Còn hắn, chẳng qua chỉ là một món hàng giả do mẹ ta tìm về để lấp vào chỗ trống nam đinh năm đó mà thôi.
Thời cấp ba, tên bá trường từng bị tôi thẳng tay từ chối. Vẫn chưa chịu chết tâm với tôi. Lần này, tôi đồng ý. Anh ta vui đến mức bắn pháo hoa suốt một đêm, thắp sáng cả thành phố. Quay đầu lại, liền khoe khoang với đám anh em. “Năm đó cô ta kiêu ngạo đến chết, bây giờ chẳng phải vẫn ngoan ngoãn gọi tôi là chồng sao.” “Không nghe lời thì dạy dỗ lại là được.” Trong phòng bao, ai nấy đều khen anh ta thủ đoạn cao tay. Tôi đẩy cửa bước vào: “Nói đã miệng chưa?” Anh ta nhíu mày, giơ cổ tay nhìn đồng hồ. “Vợ à, năm phút khoác lác trôi qua nhanh vậy sao?” “Ừ.” Mọi người: “?”