Danh sách truyện mới cập nhật
Trên đường từ quán net về nhà, tôi nhặt được một con búp bê bơm hơi. Da trắng mặt xinh, dáng người bốc lửa, trông giống người thật. Tôi là một thằng thất bại sống không như ý, chưa từng có bạn gái. Cho nên tôi lập tức mang con búp bê về nhà. Ngày ngày đêm đêm không ngừng trút dục vọng lên người nó. Nhưng rồi tôi dần dần phát hiện, bụng của con búp bê bơm hơi ngày càng to lên……
Chị gái mất tích, trong nhà lại xuất hiện thêm một chiếc chum rượu to. Mẹ nói bên trong ngâm là con trăn vàng do đạo sĩ ở đầu làng bắt được. Chỉ cần đôi nam nữ trước khi chung phòng uống chén giao bôi được ngâm sẵn này, thì sẽ mang thai con trai. Nhưng mỗi đêm tôi đều nghe thấy tiếng nắp chum rượu bị đội lên. Tôi cứ tưởng là con rắn bò ra ngoài, nào ngờ lại là chị gái quay về.
Thanh mai trúc mã của tôi muốn theo đuổi hoa khôi, nhờ tôi giải quyết tình địch là người luôn đứng hạng nhất toàn khối suốt nhiều năm liền. Tôi tìm đến người đứng hạng nhất. “Đề này khó quá, cậu dạy tôi được không?” Cậu ấy lập tức giơ một bàn tay lên, nói: “Năm mươi.” Tôi lập tức chuyển cho cậu ấy năm trăm nghìn, bảo cậu ấy cứ dạy thoải mái, dạy đủ một vạn câu thì thôi. Sau đó, cậu ấy chặn tôi lại ở góc tường, giọng khàn khàn. “Bốn trăm nghìn còn lại… tôi dạy cậu chút khác được không?” Tôi đẩy cậu ấy ra, hét lên: “Tôi không học vi tích phân đâu! Thứ đó ai mà học nổi!” Cậu ấy cười. “Tối nay không học toán. Học cơ thể người. Tôi làm mô hình.”
Vào ngày bố đi đón ánh trăng sáng ở sân bay, tôi và mẹ đã chọn cách giả chet. Khi chiếc xe mất lái l/ao xuống vực thẳm, bố vẫn còn dặn dò trong điện thoại: “Cô ấy không biết anh đã kết hôn, em và Manh Manh đi lánh mặt vài ngày đi. Đừng làm loạn có được không? Cô ấy đang bệnh, không thể chịu kích động!” Tôi và mẹ không làm loạn nữa, trực tiếp giả chet để trốn về thế giới gốc của mẹ. Một tháng sau, bố phát hiện tôi và mẹ vẫn chưa về nhà, cuối cùng cũng cuống cuồng lên. “Bệnh của cô ấy khỏi từ lâu rồi, sao em và Manh Manh vẫn chưa về nhà?” Điện thoại là dì Lệ Lệ nghe, dì ấy mắng xối xả: “Chet được một tháng rồi, về cái nỗi gì nữa.”
Tài Trợ Cho Sói Mắt Trắng Cô gái mà tôi tài trợ đã c/ướp đi bạn trai của tôi, còn thẳng mặt chế giễu tôi vừa xấu vừa nghèo. Trong cơn giận dữ, tôi đã cắt khoản sinh hoạt phí cao ngất ngưởng vẫn thường chu cấp cho cô ta. Thật nực cười, chẳng phải là thiên kim tiểu thư của Tập đoàn Khương thị sao? Cứ tiếp tục diễn đi.
Châm ngôn sống của tôi là không ai được động vào đồ của mình, nhưng anh trai tôi lại luôn thích thử thách giới hạn đó. Chiếc Pagani mới coóng vừa cập bến, thậm chí còn chưa kịp làm bảo hiểm, đã bị anh ta đem tặng cho cô em gái mưa Lâm Ân Thi. Hai tiếng sau, chiếc xe g/ăm ch/ặt vào dải phân cách trên cao tốc, đầu xe n/át b/ét. Lâm Ân Thi lồm cồm bò ra, mặt mày lấm lem bụi đất, vừa mở miệng đã càm ràm: “Ây da, cái xe này mã lực lớn quá, khó điều khiển chet đi được. Tống Lam, cô cũng thật là, mua cái thứ màu mè này làm gì? Chẳng dễ lái bằng con Civic độ của tôi!” Anh trai tôi đang cuống cuồng kiểm tra toàn thân cho cô ta, thấy móng tay cô ta bị xước một tí, lập tức quay đầu gầm lên với tôi: “Tất cả là tại mày! Mua cái loại xe rác rưởi gì thế này, làm Ân Thi bị thương rồi! Còn không mau qua đây xin lỗi Ân Thi!” Gã nam thần trường học nghèo khó mà tôi bao nuôi cũng lên tiếng: “Người không sao là tốt rồi, mọi người đều là bạn bè cả, Lam Lam, em bồi thường cho Ân Thi một tiếng xin lỗi đi, chuyện này cứ thế cho qua, chúng anh sẽ không trách em đâu…” Tôi nhìn bọn họ, bật cười. “Bồi thường? Tất nhiên là phải bồi thường rồi.” “Chiếc xe này chưa đăng ký, chưa có bảo hiểm thân vỏ, là các người tự ý tr/ộm đi khi chưa được phép, thuộc về lỗi hoàn toàn từ một phía gây t/ai n/ạn, và xe đã hỏng hóc toàn bộ, cần các người bồi thường toàn bộ giá trị.” “Xe trị giá 20 triệu tệ, cộng thêm phí kéo xe, phí tổn thất tinh thần và công việc của tôi, tôi bớt cho các người số lẻ, chỉ lấy 150.000 tệ thôi.” “Tổng cộng là 20.150.000 tệ, chuyển khoản hay dùng séc?”
Di Mẫu Hiền Từ Của Ta Di mẫu vốn nổi danh khắp kinh thành bởi vẻ dịu dàng, kiều diễm. Từ lúc còn trẻ, bà đã được người thân bảo bọc hết mực. Nghe nói trước khi xuất giá, dẫu có bị kẻ ngoài ức hiếp, di mẫu cũng chỉ biết lặng lẽ rơi lệ mà thôi. Mẹ ta bị tiểu thiếp hãm hại đến mức s/ảy thai, vậy mà cha ta chỉ phạt ả cấm túc vẻn vẹn một tháng trời. Di mẫu đến thăm mẹ, dùng lời lẽ dịu dàng để an ủi vỗ về. Lúc sắp ra về, di mẫu lại nhẹ nhàng hỏi ta: “Ả tiểu thiếp kia ở đâu?” Tiểu thiếp ấy đang che miệng cười cợt, lả lướt tiến lại gần: “Ta ở đây này. Thái tử điện xót thương nên đã sớm giải lệnh cấm túc cho ta rồi!” Di mẫu khẽ mỉm cười nói: “Hóa ra là ngươi.” Dứt lời, bà rút thanh trường k/iếm ra, một nhát đ/âm xuyên bụng ả tiểu thiếp kia…
Sau khi ông chủ gặp tai nạn xe hơi rơi vào hôn mê, chiếc xe của ông ấy bị bỏ không. Công ty giao cho tôi lái nó đi chạy việc. Nhưng rất nhanh tôi phát hiện ra, chiếc xe này còn khó ở hơn cả ông chủ. Ngày đầu ra đường đã mắng tôi: “Dưới hàng lông mày treo hai quả trứng à? Chỉ biết chớp mắt chứ không biết nhìn hả? Đèn đỏ to đùng thế kia mà không thấy?” “Chuyển làn không bật xi-nhan, sợ bật lên nó tát cho cô một cái à?” Ban đầu tôi còn tưởng đây là gói giọng nói nóng nảy do ông chủ cài sẵn. Cho đến hôm đó, tôi định thay quần áo trong xe. Giọng nói đang nổi cơn thịnh nộ lại vang lên: “Làm cái gì đấy? Thật sự nghĩ trong xe chỉ có mỗi mình cô à? Không biết chú ý ảnh hưởng sao?” Tôi giật mình ngoảnh đầu lại. Một bóng người mờ ảo xuất hiện ở hàng ghế sau. Vest chỉnh tề, ánh mắt còn lộ vẻ hoảng loạn. “Tôi cảnh cáo cô, tôi không ăn cái trò quy tắc ngầm đâu.”
Tôi là nữ sinh nghèo ngoan ngoãn. Thế nhưng lại bị tên đại ca trường học dồn vào góc tối, cắn rách môi tôi. Ánh mắt anh ta hung dữ: “Muốn chia tay, trừ khi tôi chết.” Tôi bỗng nhiên nhìn thấy đạn mạc: 【Nữ phụ à, học hành có học nát cũng vô ích, chi bằng hôn nát cái miệng của anh ta đi.】 【Đừng thấy anh ta hung dữ, cô hôn anh ta một cái, mạng anh ta cũng cho cô luôn.】 【Ai hiểu được không, đại ca trường học giả vờ hung ác, nhưng khóe mắt ửng đỏ vì tủi thân thật sự rất vỡ vụn.】 Tôi đột nhiên ngẩng mặt lên, lắc nhẹ vạt áo anh ta, giọng nói nhỏ xíu. “Vậy… anh… có thể đừng ảnh hưởng đến việc học của tôi không?”
Tôi và đồng nghiệp cùng đến một tiệm ngâm chân để mát-xa, phát hiện trên bảng hạng mục có dán vài quy tắc kỳ lạ. Tôi đem chuyện này kể lại cho những đồng nghiệp khác, nhưng họ chẳng mấy để tâm. Trong lúc mát-xa, họ bị những nữ kỹ thuật viên xinh đẹp dẫn vào phòng nhỏ để gặp riêng. Còn tôi thì luôn nghiêm túc tuân thủ những quy tắc kỳ quái kia, không lâu sau, chuyện quả nhiên đã xảy ra…
Tôi là con nuôi. Không cẩn thận lại ngủ với anh trai tôi. Nếu anh ấy độc thân thì còn đỡ, nhưng trước đó không lâu anh ấy vừa hỏi tôi: “Con gái các em thích gì?” Tôi đùa cợt anh ấy: “Em sắp có chị dâu rồi à?” Anh ấy thản nhiên: “Chuẩn bị theo đuổi.” Tim tôi lạnh ngắt. Phá hoại nhân duyên của người khác là bị trời đánh. Tôi thu dọn hành lý trong đêm, nói bừa nói bãi: “Con đã tìm được mục tiêu đời mình là làm nhiếp ảnh gia động vật hoang dã, con ra nước ngoài theo đuổi ước mơ đây, tạm biệt bố mẹ, tạm biệt anh trai.” Nửa tháng sau, tôi ở châu Phi bị linh cẩu đuổi chạy la oai oái. Được một chiếc xe đi ngang cứu. Tôi vừa định nói lời cảm ơn. Đầu ngón tay nóng rực lướt qua mạch đập của tôi. Người đàn ông cười dịu dàng mà tàn nhẫn. “Em gái, xuống xe, hoặc hôn anh, tự chọn.”
Ta làm ngoại thất của Thôi Hành suốt mười ba năm, không danh không phận.Ngày hắn đại hôn, ta chỉ để lại một phong thư, rồi từ đó rời đi, biệt tích giang hồ.Ba năm sau, ta cải dung hoán mạo, trở thành gia chủ Liễu thị – hoàng thương đất Giang Nam.Trên thương trường hô phong hoán vũ,hiệu gấm, tiệm thuốc trải khắp mười hai châu.Lần nữa gặp lại Thôi Hành,là tại Châu Ngọc Các do ta vừa khai trương.Hắn đang cẩn trọng đỡ thê tử mang thai, lựa trâm chọn ngọc.Ngẩng đầu nhìn thấy ta, sắc mặt thoáng chốc sững sờ.Hai đứa trẻ chừng tuổi thôi nôi từ phía sau hắn chạy ra,một trái một phải kéo váy ta, ngửa mặt lên, giòn giã gọi:“A nương.”Ta đưa mắt nhìn bụng nàng kia đã cao vồng,chỉ thấy buồn cười.Chợt nhớ đến bát canh năm xưa,trước lúc rời đi, ta lặng lẽ đặt trong thư phòng hắn.Hóa ra,thê tử mà hắn tỉ mỉ chọn lựa,cũng chỉ đến thế mà thôi.