Danh sách truyện mới cập nhật
Vị hôn phu của ta trúng tuyển Thám hoa, việc đầu tiên hắn làm là chạy đến nhà ta thoái hôn, để cầu thân với đích tỷ của ta. “Thanh Nhi, nàng là phận thứ nữ, không xứng với ta. Uyển Uyển mới là lương phối của ta.” Đích tỷ giáng một bạt tai vào mặt hắn. “Xứng cái mẹ nhà ngươi!” Cha ta tung một cước đá bay hắn. “Ngươi đ/iên rồi sao? Con gái Lâm gia ta là cải trắng ngoài chợ cho ngươi tùy ý chọn lựa chắc?”
Bán Con Gái Cầu Vinh Cha muốn gả ta cho tên cờ bạc nhà họ Lại làm thiếp. Lý do thì thật nực cười hết chỗ nói: nhà họ Lại cảm thấy môn đệ quá thấp, nếu lấy đích nữ của Thượng thư làm chính thê sẽ tổn thọ nên chỉ dám nạp làm quý thiếp. Sự sỉ nh/ục như vậy mà cha ta lại đồng ý, ông ta còn lời lẽ khẩn thiết khuyên bảo ta: “Lệnh Nghi, Lại bá phụ từng cứu m/ạng cha, nay nhà họ sa sút, chỉ có tâm nguyện này. Con là tiểu thư khuê các, phải biết thay cha báo ân.” “Làm thiếp thì đã sao? Cha sẽ cho thêm nhiều của hồi môn, con là quý thiếp, không ai dám b/ắt n/ạt con đâu.” Ta nhìn người cha vốn được thế gian khen ngợi là trọng tình trọng nghĩa này, chẳng hề mắc mưu ông ta. “Cha, ân tình này quá nặng, nữ nhi trả không nổi.” “Hay là, cha gả di nương qua đó báo ân đi? Hoặc là, chính cha tự gả mình đi vậy.”
Bão Tân Lang Vào ở rể năm năm, gã thư sinh nghèo sau khi trúng cử lại chê ta — một nương tử bán thịt — trên người đầy mùi dầu mỡ. Suốt nửa tháng trời, hắn cứ ngập ngừng chẳng chịu “nộp thuế thân”. Ta dùng tiền bán thịt đổi lấy hai thỏi mực, một xấp giấy tốt, lại dè xẻn mua thêm một miếng xà phòng thơm. Lúc đội mưa về đến nhà, con chó vàng dưới hiên đang ngậm miếng sủi cảo nhân thịt do tự tay ta gói. Trong phòng truyền đến tiếng nũng nịu: “Cha ơi, thiên kim tỷ tỷ trên người thơm lắm, chẳng giống mẹ chút nào.” “Món bánh này cũng ngon hơn sủi cảo nhân thịt nhiều.” Ta đem những thứ vụn vặt giấu trong lòng cùng hai cha con bọn họ quăng sạch ra ngoài. Lúc ký giấy hưu phu, Trịnh Hoài Niên bế con, ánh mắt đầy vẻ phẫn nộ. Chòm xóm láng giềng đều cười nhạo ta đã để tuột mất một vị quan nhân. Ngày hôm sau, bà mai dắt đến một nam nhân trắng trẻo, thanh gầy lại mắc chứng nói lắp. Sau lưng hắn là một bé gái, hai cha con nhìn ta đầy sợ sệt. Ta bực dọc hỏi: “Bao lâu nộp ‘thuế thân’ một lần?” “Một ngày ăn hết của ta bao nhiêu thịt?” Chàng nói lắp đỏ bừng mặt, bị bà mai kéo trễ nửa vai áo, chậm rãi thưa: “Chỉ cần cho con bé miếng cơm, thân người làm cha này… thế nào cũng được…”
Năm đói nhất, tôi từng lẻn vào nghĩa địa… trộm ăn đồ cúng. Ăn liền bảy ngày, đến ngày thứ bảy thì sau bia mộ bỗng lòi ra một bóng ma nửa trong suốt, chỉ thẳng vào tôi mắng là đồ ăn trộm. Tôi sợ muốn chết, nhưng không ăn thì thật sự sẽ chết đói. Thế là giữa sợ và ăn, tôi chọn vừa sợ vừa… ăn. Ma: “……” Không lâu sau, tôi lại tới nghĩa địa, thấy có người đang bày bàn trước mộ, trên đó toàn là hamburger, khoai tây chiên, đùi gà nhỏ, sữa chua, snack, trái cây trộn, cánh gà nướng, xúc xích chiên, gà popcorn, bánh cuốn, há cảo chiên, tiểu long bao. “Ông ơi, mấy món ông báo mộng bảo con mang đến con mang đủ rồi nè. Ông ăn từ từ thôi, đừng nghẹn nha.” Bóng ma thò đầu từ trong mộ ra, vẫy tay với tôi. “Nhóc con! Lại đây ăn chung đi! Còn nóng hổi đó! Ngon lắm!”
Vị hôn phu trói tôi lên bàn phẫu thuật: “Thay thận cho Lăng Linh, tôi sẽ cưới em.” Tôi nằm trên giường bệnh, nhìn cảnh sát phá cửa xông vào phía sau hắn. Là con gái ruột thật sự của nhà Thẩm, tôi bị cô em giả hành hạ suốt sáu năm, bị gia đình lạnh nhạt, bị vị hôn phu coi như kho nội tạng. Nhưng không ai biết rằng tôi đã cài định vị và ghi âm trong điện thoại từ lâu. Càng không ai biết, tôi đến từ một xã hội pháp trị, và tôi chỉ tặng lũ cặn bã một vé vào tù. “Hàn Đông Lâm,” tôi mỉm cười, “Tội bắt cóc bị phạt bao nhiêu năm, anh biết không?”
Ông nội làm lễ tang, bà nội tám mươi tuổi lại mang thai. Nói là con di cả đời của ông nội, sống chết đòi sinh ra. Ba mẹ bảo tôi ở bên ăn cùng ngủ cùng bà, đợi sau lễ tang rồi sẽ phá đứa trẻ. Trước khi ngủ, bà nội chải tóc cho tôi, bôi dầu thơm, còn đưa cho tôi một đôi giày ngủ khảm ngọc. Nửa đêm, tôi cảm thấy có thứ gì đó ẩm ướt dính nhớp đang liếm tôi, nhất là đôi chân, như bị ngậm hút. Tỉnh dậy thì da dẻ trắng bệch nhăn nheo, mang theo một mùi tanh. Bà nội ngày ngày đánh phấn thoa son, nếp nhăn biến mất, ánh mắt yêu mị, bụng cũng dần dần lớn lên.
Bạch nguyệt quang của kim chủ sắp về nước rồi. Để xử lý tôi trước khi cô ta quay lại, anh ta đích thân sắp xếp cho tôi đi xem mắt. Anh ta còn dặn trước bạn bè: “Cô ấy yêu tôi yêu đến sống chết, rất khó động lòng với người khác, mấy cậu tốt nhất nên chuẩn bị tâm lý.” Không ngờ tôi gặp một người là thích một người. Ông sếp đầu gỗ mà dâm ngầm, tôi vui vẻ nhận. Nam chính ban nhạc nhan sắc cực phẩm, tôi cũng vui vẻ nhận. Giáo sư cao lãnh cấm dục, tôi lại càng vui vẻ nhận. Anh ta tức đến mức ép tôi vào góc tường: “Khẩu vị lớn như vậy, ăn nổi sao?” Tôi rụt cổ lại: “Thật ra cũng ổn mà, có mỗi ba cây thôi.”
Tôi là một con yêu quái, từng yêu đương với loài người, còn sinh ra một cậu con trai. Hôm đó, con trai tôi hiện nguyên hình trong bệnh viện. Cũng đúng lúc này, tôi gặp lại người bạn trai cũ bị tôi “cặn bã” bỏ rơi bốn năm trước. Anh ta dồn tôi vào góc tường, hỏi tôi: Diệp Lê, vì sao em không nói một lời đã rời đi? Con của chúng ta đâu rồi? Đứa con trai trong vòng tay tôi ngẩng cái đầu nhỏ lên, hưng phấn kêu một tiếng: meo~
Ảnh đế bạn trai cũ công khai nói tôi là kẻ dựa tài nguyên trong chương trình. Khi toàn mạng mắng tôi cút khỏi giới giải trí, tôi thức tỉnh hệ thống diễn xuất. Đinh! Nhận được kỹ năng 【Sát nhân】: Bạn sẽ nắm vững toàn bộ tri thức và kỹ năng liên quan đến giết người. Tôi: Cái hệ thống âm phủ gì đây? Về sau, vai nữ phản diện tôi đóng được chọn vào sách giáo khoa diễn xuất cấp điện thờ. Khi nhận giải, bên dưới sân khấu ngồi đầy cảnh sát hình sự, pháp y và kiểm sát viên. Cư dân mạng: Nên điều tra thử xem, không giống đang diễn!
Kẻ thù không đội trời chung của tôi là thái tử gia giới Kinh Thành. Sau khi tôi bị phát hiện là thiên kim giả và bị đuổi ra khỏi nhà. Anh ta là người đầu tiên gửi tin nhắn đến: “Cô Hứa tiểu thư cao cao tại thượng cũng có một ngày thê thảm thế này sao.” Tôi: “Cút.” Đối phương: “Tính khí vẫn lớn như vậy, sau này sẽ không còn ai chiều chuộng cô nữa.” “Liên quan gì đến anh, ít nhất cũng không cần liên hôn với anh nữa.” Đối phương gửi một sticker sụp đổ tâm lý. Rồi lại thu hồi trong vòng một giây. “Em tưởng tôi thật sự không có em thì không được sao?” “Đúng là tự mình đa tình.” Sau này. Nửa đêm, tôi đeo vòng cổ vào cổ người đàn ông. “Ai là cún cưng được mẹ yêu nhất?” Người đàn ông làm nũng trong lòng tôi lập tức trả lời: “Là tôi là tôi, tôi là cún cưng được mẹ yêu nhất! Gâu gâu!”
Bạch Nguyệt Quang Không Thuộc Về Ta Hoàng thượng đăng cơ, sắc phong bạch nguyệt quang làm Hoàng hậu, lại ban cho ta hai lựa chọn. Một là mang theo một khoản bạc lớn rời cung dưỡng lão. Hai là tiếp tục làm kẻ sưởi ấm long sàng mà hắn không thể đưa ra ánh sáng. Ta không chọn điều nào cả, mà thắt một nút bướm, tr e/o chính mình trước cổng Tẩy Y Cục. Xuyên đến cổ đại đã hai mươi năm, hệ thống buộc ta công lược bốn vị nam chủ. Giờ đây, người cuối cùng cũng thất bại. Hệ thống nói, chỉ cần thân xác này ch .t đi, ta sẽ trở về hiện đại, đoàn tụ cùng gia đình. Nhưng trước khi nhắm mắt, ta dường như nghe thấy có người gào thét đến xé tim phổi, gọi tên ta.
Mẹ tôi bị quỷ dày vò. Bạn trai tôi nói, âm quỷ háo dâm, tối nay không chỉ dày vò mẹ tôi, mà còn sẽ đến làm nhục tôi. Tôi hỏi phải làm sao bây giờ. Anh bảo tôi mặc áo tang màu đỏ, trốn dưới gầm giường. Nhưng đêm đó, con quỷ háo dâm vẫn tìm đến tôi…