Danh sách truyện mới cập nhật
Tôi và luật sư ly hôn của mình ở bên nhau ba năm. Ba năm ấy, anh ta luôn coi thường tôi. Người chê tôi học vấn thấp, chê tôi không có gu… là anh. Nhưng người đứng trước tòa vì tôi mà tranh đấu đến cùng, không tiếc tiền bạc cho tôi một chỗ đặt chân… cũng là anh. Những năm đó tôi thật thảm hại, thật nhếch nhác. Giống như kẻ sắp chết đuối vớ được khúc gỗ, cam tâm đắm chìm trong mối quan hệ méo mó, nửa chán ghét nửa che chở ấy. Cho đến một đêm khuya, tôi nghe thấy lời thật của anh trong men say: “Cưới cô ta? Buồn cười!” “Chẳng lẽ tôi – Cận Húc Xuyên – học hành mười tám năm, bò lên được vị trí hôm nay, chỉ để làm kẻ đổ vỏ cho một người đàn bà đã ly hôn?” Tôi đứng khựng lại, chân tay lạnh buốt. Tôi biết anh luôn thực tế. Tôi cũng biết lời anh nói đều là sự thật. Nhưng… dù sao thì… thật sự rất đau.
Tôi làm livestream bói toán, thì có mấy streamer khám phá ngoài trời nhất quyết đòi PK với tôi. Bọn họ khiêu khích tôi trong một nhà máy bỏ hoang tối om. “Hừ, nếu cô thua thì thưởng cho mỗi người chúng tôi một quả khinh khí cầu nhé!” PK xong, tôi thua thì nhận thua, lập tức thưởng cho họ bốn quả khinh khí cầu. Streamer bên kia cười ngất: “Ha ha ha, cô run tay à, bọn tôi có ba người thôi mà!” Tôi nhìn hắn không chút biểu cảm: “Không run, trên lưng anh chẳng phải còn cõng một người nữa sao?”
Nói là cùng nhau đăng ký vào một trường đại học trong tỉnh, vậy mà bốn người bạn thanh mai trúc mã của tôi lại âm thầm đổi nguyện vọng sau lưng. Tôi bị bỏ lại một mình trong thành phố cũ, còn bọn họ thì theo cô bạn chuyển trường mới đến, cùng nhau lên thủ đô. Trước mắt tôi, màn hình hiện đầy bình luận: 【Nữ phụ công cụ đúng là th//ảm, cố học giỏi chỉ để được đi cùng nam chính, cuối cùng bị coi như đồ dự phòng.】 【Nữ chính vừa khóc cái là mấy nam chính đau lòng liền, lập tức quyết định theo cô ta lên thủ đô thực hiện giấc mơ, ai còn nhớ lời hứa với nữ phụ chứ.】 【Bọn họ cho rằng không có họ thì nữ phụ sống không nổi, ai ngờ nữ phụ mới là học thần, chỉ vì họ mà từ bỏ suất tuyển thẳng.】 Tôi thở dài, xóa toàn bộ liên lạc của cả bốn người khỏi điện thoại. Ngày khai giảng, tôi đứng trên sân khấu lễ đường Thanh Hoa, phát biểu với tư cách tân sinh viên đại diện. Dưới sân khấu, một người đàn ông khí chất lạnh nhạt, quý phái, đang mỉm cười nhìn tôi. Là vị phó giáo sư – tiến sĩ hướng dẫn trẻ nhất cả nước, cũng là người tối qua vừa cầu hôn tôi. Bình luận n//ổ tung: 【Ủa??? Gì vậy??? Nữ phụ không phải bị bỏ rơi sao? Sao lại lên Thanh Hoa rồi?!】 【Khoan! Vị giáo sư kia chẳng phải người đã từ chối nhận đồ đệ của bốn nam chính sao?! Anh ta bảo mình đã có “người trong lòng”, hóa ra chính là nữ phụ?!】
Tôi mở một phòng livestream xem bói. Một cư dân mạng ở nước ngoài cầu cứu: “Đại sư, có thể xem giúp tôi xem trong nhà tôi có chuyện gì không không?” “Mẹ tôi hôm qua đột nhiên hỏi mượn tôi hai trăm nghìn tệ, sau đó thì không liên lạc được nữa!” Tôi mím môi: “Quả thật là có chuyện, nhưng là chuyện vui.” “Chúc mừng nhé, em trai cô sắp lấy vợ rồi, sính lễ là hai trăm nghìn.”
Tôi làm người tình được bao nuôi của anh suốt bảy năm. Anh sắp kết hôn. Đêm cuối cùng, người đàn ông ấy như một con chó điên, đem hết mọi tư thế làm tôi một lượt. Tỉnh dậy, anh ta mặt mày thỏa mãn, đeo lên tay tôi một chiếc nhẫn kim cương năm carat, giọng trầm thấp: “Về sau mỗi tối, như thường lệ, qua đây ngủ với tôi.” Cơ thể tôi cứng đờ, Hạc Chu Dã khẽ nhướn mày, bật cười lạnh: “Em thật tưởng cứ như thế là có thể rời khỏi tôi sao?” “Vị hôn thê của tôi rất hay ghen, tôi không muốn để cô ấy biết quan hệ giữa chúng ta.” “Đêm nay anh sắp xếp cho em một buổi xem mắt, em làm cho xong chuyện này, được chứ?” Anh ta không biết rằng, hôm đó sau khi bước ra khỏi cửa, tôi liền ngồi lên một con thuyền buồm trở về Bắc Kinh. Từ đó, tôi không bao giờ quay lại bến cảng này nữa.
Tôi mở một phòng livestream huyền thuật. Khi đang nối sóng trực tiếp, đối phương khiêu khích nói: “Nếu cô thật sự giỏi như vậy, sao không bói thử cho tôi đi?” Tôi nhìn hắn vài giây, bỗng cười: “Tâm lý anh cũng vững thật đấy.” “Cướp của xong còn không chạy, vẫn rảnh livestream à?” Sắc mặt người đàn ông lập tức thay đổi.
Lối Cũ Không Về Gia cảnh sa sút, ta đến ở nhờ Từ phủ. Suốt chín năm ròng, ta làm thư đồng cho Nhị thiếu gia. Phu nhân vô cùng yêu mến ta, có ý vun vén cho hôn sự này. Nhị thiếu gia lại cười khẩy ngay trước mặt ta: “Chỉ vì phụ thân nàng ta từng có ơn với nhà chúng ta mà ta phải cưới nàng ta ư? Nàng ta thì có là cái thá gì? Còn chẳng bằng một tiện tỳ nha hoàn.” Dứt lời, hắn chẳng thèm nhìn đến vẻ ngây người của ta mà phất tay áo bỏ đi. Ta lại ngẫm nghĩ mãi, những việc nha hoàn trong phủ làm được, ta đều có thể làm. Những chữ mà nha hoàn không biết, ta đều biết cả. Cớ sao lại chẳng thể so bì được với họ chứ? Hôm huynh trưởng mang lễ vật đến đón ta rời phủ, Nhị thiếu gia đã đi thưởng hoa đạp thanh. Phu nhân có ý giữ ta lại, bèn nhờ Tử Nguyệt, nha hoàn thân thiết với ta nhất, đến khuyên nhủ: “Ta thấy Nhị thiếu gia không phải là không có tình ý với người, chỉ là hắn vốn tâm cao khí ngạo, không chịu thừa nhận đó thôi.” “A Ảnh, hay là người cứ đợi Nhị thiếu gia về, gặp mặt một lần rồi hẵng quyết…” Ta ngắt lời nàng: “Không cần đâu.” Hắn thích ta hay ghét ta, giờ cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Bạn của Lục Nghiễn Ly nói bóng gió rằng tôi không xứng với anh ấy. Tôi chỉ thẳng vào Lục Nghiễn Ly mà mắng lại. “Anh tưởng anh ghê gớm lắm sao, chẳng có chút kỹ thuật nào, chỉ có sức mạnh lỗ mãng.” “Ai thèm kết hôn với anh, vừa kiêu ngạo, tuổi lại lớn.” …… Sau này, anh còn không biết xấu hổ mà nói: “Vợ à, dạo này anh đã rất chăm chỉ học kỹ thuật, em kiểm tra thử đi……”
Ta theo phụng dưỡng Thái hậu tại Ngũ Đài Sơn nửa năm trời. Khi hồi kinh, bàng hoàng hay tin phu quân đã rước ngoại thất vào phủ. Hắn bảo với ta rằng: “Phủ cần có nữ nhân tề gia nội trợ. Nàng xa kinh thành đằng đẵng nửa năm, chính là Phinh Đình đã nhọc lòng giúp nàng quán xuyến nội trạch, nàng phải nên cảm tạ nàng ấy mới phải.” Sự thiên vị nàng ta của hắn, thiên hạ đều đàm tiếu. Kẻ tiếc thay cho ta, người thì chờ đợi coi trò cười của ta. Họ dường như đã quên mất: Ta là đương gia chủ mẫu, lại còn là Cáo Mệnh phu nhân đắc sủng trước mặt Thái hậu. Há dễ để ai chèn ép được ta sao?
Gọi Ta Là Hoàng Trưởng Tỷ Trước khi chet, ta nghe thấy một giọng nói kỳ lạ:【Nhiệm vụ hoàn thành, ký chủ sẽ trở thành công chúa tôn quý nhất của Đại Lương!】 Lúc này ta mới biết, đứa bé đáng thương mà ta mang ra từ lãnh cung là kẻ công lược. Nàng ta đã lợi dụng sự yêu mến của ta để hãm hại mẫu hậu và ca ca, giẫm đạp lên ta mà lên ngôi. Sống lại một đời, ta chẳng thèm bận tâm đến nàng ta nữa. “Ngươi thân phận gì mà cũng dám nói chuyện với bổn công chúa?”
Bố tôi có một cô bạn gái mới. Lần đầu gặp mặt, cô ta đã muốn đặt ra luật lệ cho tôi. Bố tôi tặng tôi một căn nhà làm quà sinh nhật, nhưng cô ta lại chửi rủa: “Một đứa con gái không đáng tiền, tài sản sau này của bố mày sẽ để lại cho tao và con trai của tao!” Tôi cười, ngay lập tức lập một nhóm chat nhỏ với hơn chục người. Tên nhóm là… “Tiệc Trà Của Các Mẹ Kế”. Và tôi tuyên bố trong nhóm: 【Ai muốn làm mẹ kế của tôi, nhanh chân lên!】
Tôi là một thầy Âm Dương chuyên làm nghề triệu hồn, nhận tiền để giúp chủ thuê triệu hồn tìm ra kẻ giết vợ. Đêm khuya trong biệt thự, tôi thắp hương, nhóm lửa, kế đó gió dữ nổi lên, tiếng quỷ khóc sói tru dậy đất. Đống lửa bị gió thổi nghiêng ngả, ai nấy đều lo sợ, ngọn lửa bỗng bốc cao lên quét vào người tôi một cái. Khách hàng hoảng hốt, tưởng tôi chính là hung thủ đứng sau. Tôi vội xua tay: “Xin lỗi, ra cửa quên thắp hương cho vợ, cô ấy ngửi thấy mùi hương liền theo tới tát tôi một phát.”