Danh sách truyện mới cập nhật
Buổi lễ vinh danh của công ty, tôi – kiến trúc sư trưởng của dự án – chuẩn bị lên nhận thưởng. Vậy mà quản lý lại chặn tôi lại, nói thẳng không kiêng nể: “Cô xấu quá, để Triệu Nhược Vi lên nhận thay đi.” Tôi không nói gì. Dù sao thì suốt thời gian làm việc, Triệu Nhược Vi gây ra bao nhiêu chuyện, cả team phải hì hục dọn rác giúp cô ta. Nhưng vì cô ta xinh, ít ra lên nhận thưởng chụp ảnh cũng đẹp mặt công ty. Chỉ là, đến lúc chia thưởng, phần thưởng 900.000 tệ vốn thuộc về tôi, lại được chuyển thẳng vào tài khoản của cô ta. Trang nội bộ vinh danh cá nhân xuất sắc, tên và ảnh “kiến trúc sư trưởng” cũng đổi thành Triệu Nhược Vi nốt. Tôi quay lại tìm quản lý để làm rõ trắng đen, ông ta lại mắng tôi một trận: “Xấu xí còn nhiều chuyện, định cướp công người khác à?” “Cả dự án là Triệu Nhược Vi xử lý hết lỗi cho cô đấy, cô còn mặt mũi mà đòi tiền thưởng?” “Dự án này từ giờ cô cũng đừng mơ chạm tay vào nữa.” Không lâu sau, khách hàng bắt đầu hối thúc bản cập nhật tiếp theo. Quản lý quay sang bảo tôi quay lại làm việc. Tôi nhếch môi, giọng nhàn nhạt: “Dự án này là dự án trọng điểm của công ty, muốn tham gia phải qua thời gian thử việc một tháng. Xin lỗi, tôi không đủ điều kiện rồi.”
Phượng Điểu Hoàn Sào Vào ngày lễ cập kê của ta, ta say rượu và bị một thư sinh nghèo đang ở trọ trong nhà c/ưỡng đ/oạt. Cha mẹ ta nổi giận, vội vàng gả ta đi. Chỉ có trưởng tỷ tặng ta của hồi môn, rưng rưng nước mắt nói: “Sau này có khó khăn gì, cứ tìm tỷ giúp đỡ.” Ai nấy đều khen trưởng tỷ nhân từ, nói rằng tuy nàng là thiên kim giả nhưng đã được phủ Thừa tướng nuôi dưỡng nhiều năm, đích thực là quý nữ. Năm đó, tỷ tỷ ta được gả vào vương phủ cao quý, còn ta, thân là thiên kim thật, lại nh/ục nhã gả vào căn nhà tranh của tên thư sinh. Ba năm sau, ta bị tên thư sinh h/ành h/ạ đến mức mắc bệnh nặng, phải trốn về kinh thành cầu xin trưởng tỷ cứu giúp. Lúc ấy, tỷ tỷ ta y phục lộng lẫy, rạng rỡ tươi cười, nép mình trong vòng tay của tỷ phu, người đã trở thành Thái tử. Thấy ta bệnh đến sắp chet, nàng ta lại cười nhạo ta: “Muội muội vẫn chưa biết sao? Ngày cập kê đó, muội uống rượu do ta đưa nên thân thể mới nóng ran khó chịu, bị tên thư sinh dụ dỗ lên giường.” “Muội là thiên kim thật, đợi đến ngày muội cập kê, mối hôn sự tốt đẹp với Thái tử còn đến lượt ta sao? Ta chỉ có thể dùng chút thủ đoạn thôi!” Ta ôm hận mà chet th/ảm. Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày lễ cập kê năm đó. Tỷ tỷ đang mỉm cười, dâng rượu mời ta. Nàng ta vẫn chưa hay, chén rượu này sắp trở thành rượu tình nồng của ta và hôn phu của nàng.
Đừng Đụng Vào Ví Của Tôi Mẹ chồng tôi vừa khoe ầm ĩ trong nhóm gia đình, bảo sẽ đãi cả nhà một bữa tiệc kiểu Pháp trị giá tám ngàn tệ. Bà gửi định vị nhà hàng, kèm theo ảnh thực đơn đủ món từ foie gras đến ốc sên nướng bơ tỏi, duy chỉ không thèm tag tên tôi. Chồng tôi thấy thế liền trấn an: “Em nghĩ nhiều rồi, chắc mẹ quên thôi mà.” Tôi chỉ cười, nhẹ nhàng gọi điện cho ngân hàng, làm một việc rất đơn giản. Hôm sau, ảnh chụp bữa tiệc sang chảnh tràn ngập vòng bạn bè của bà. Caption: “Dùng tiền của chính mình, mới thấy cuộc đời sảng khoái biết bao!” Tối 9 giờ, điện thoại tôi réo không ngừng, là chồng tôi, giọng gắt gỏng hoảng loạn: “Em mau đến thanh toán đi! Mẹ bị giữ lại ở nhà hàng rồi!” Tôi còn chưa kịp lên tiếng, điện thoại đã bị cướp qua bên kia. Mẹ chồng hét lên như bị bóp cổ: “Con đĩ chết tiệt! Có phải mày khóa thẻ của tao không?!” Tôi cười nhạt, nói chậm rãi từng chữ: “Mẹ à, cái thẻ đó đứng tên con.” “Mày thì sao? Thẻ của mày chẳng phải cũng là tiền của con trai tao sao?!” Tôi chẳng đáp, chỉ lạnh lùng dứt khoát cúp máy, rồi tiện tay kéo cả hai người vào danh sách chặn. Ngay sau đó, điện thoại rung lên một cái. Tin nhắn từ ngân hàng: “Giao dịch nước ngoài 98.000 tệ vừa bị từ chối. Thẻ đuôi xxxx đã được khóa an toàn.”
Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Được Mẹ Kế Nuôi Lớn Đời trước tôi ngu như heo, tự tay đ//ánh n//át cả một ván bài đẹp. Nghe lời mẹ ruột, tôi phá hoại tình cảm giữa bố và mẹ kế, thậm chí còn suýt khiến mẹ kế s//ảy th//ai. Tôi lén lấy tài liệu quan trọng của bố đưa cho mẹ ruột, để bà ta chuyển cho công ty đối thủ kiếm lợi. Công ty bố vì thế bị một đòn chí mạng. Trước kỳ thi vào cấp ba, tôi vốn đã được trường danh tiếng mời ký hợp đồng. Nhưng mẹ ruột lại bảo sau này sẽ đưa tôi ra nước ngoài định cư, khỏi cần cực khổ vào trường tốt. Suất đó rơi vào tay Lâm Tân Nguyệt. Lúc tôi sắp ch//ết, cả đời như tua nhanh trước mắt. Bất chợt, tôi nhớ đến mẹ kế. Bà ấy từng nói đúng: “Nếu chỉ nuôi một đứa như mày… thật sự chẳng thể trông cậy lúc về già.” Tôi chính là cái đứa không thể trông cậy đó.
Tôi dựa vào thân phận thiên kim nhà giàu nhất mà ép Tạ Dịch Trì cưới tôi. Năm thứ ba sau khi kết hôn, tôi đột nhiên trở thành thiên kim giả. Tiểu thanh mai từng bị tôi chia cắt của Tạ Dịch Trì mới là thiên kim thật. Tôi lo Tạ Dịch Trì – người đã trở thành tân quý trong giới thương mại – sẽ trả thù tôi. Tôi vội vàng gom hết trang sức trong nhà rồi bỏ trốn. Chưa bao lâu tôi đã bị Tạ Dịch Trì bắt về. Anh ta ném tôi xuống giường, nghiến răng nói: “Là chính em tự xông vào cuộc sống của tôi.” “Giờ sao lại nhát rồi, muốn chạy hả?” “Tôi cảnh cáo em từ lâu rồi, đừng để tôi nắm được cơ hội, nếu không tôi sẽ chơi em chết luôn!” Hôm sau, tôi run run đôi chân bước xuống giường. Không phải chứ, chữ ‘chơi’ anh ta nói… sao lại thành cái ‘chơi’ này?
Buổi tối khi đang chơi game, có một nữ người chơi chơi dở quá, bị đồng đội mắng đến mức treo máy. Không lâu sau, cô ấy kết nối lại, mang giọng nghẹn ngào vừa khóc vừa xin lỗi: “Xin lỗi… xin lỗi… “Tôi vừa nấu nước tắm cho con trai, đặt nó vào chậu nước… “Kết quả là… tôi quên tắt lửa rồi… “Bây giờ nó chín rồi, tôi phải làm sao đây?”
Dẫn Cả Nhà Tái Hôn Sau Khi Tịch Biên Ta gả vào Chu gia chừng một tháng thì tai họa ập đến. Quan phủ bất ngờ kéo đến niêm phong tài sản. Người ta đồn rằng Chu Nhan đã nhảy xuống vách núi chet rồi, thân x/ác không còn. Chẳng đặng, ta đành đưa cả nhà già trẻ về lại quê hương thôn dã. Mẹ chồng ta từ một quý phụ nhân quyền quý trở thành một người đàn bà đanh đá, gào lên một tiếng trên núi dưới xuôi đều nghe thấy. Cha chồng ta từ vị văn quan nho nhã trở thành một ông lão keo kiệt, có thể mặc cả với người bán rau nửa canh giờ ngoài chợ. Cô em chồng từ một cô nương nhỏ nhắn, dịu dàng biến thành một con hổ cái, đ/ấm một phát là có thể hạ gục một tên nhóc cùng làng. Ba năm sau, Chu Nhan bất ngờ trở về, dắt theo một cô nương dáng vẻ yếu ớt, mảnh mai như cành liễu. “Xuân Nương, chúng ta hòa ly đi. Ta đã có người trong lòng. Cảm ơn nàng bấy lâu nay đã chăm sóc gia đình ta, ta sẽ bồi thường cho nàng một trăm lạng bạc trắng.” Mẹ chồng thò đầu ra: “Hòa ly? Xuân Nương đã có con với người khác rồi. Tiền này cứ để lại, ta sẽ đi theo Xuân Nương.” Cô em chồng và cha chồng cũng hùa theo. “Chúng ta đều theo nàng ấy. Con mau đi đi, đừng làm ảnh hưởng đến tình cảm gia đình chúng ta.” Và ngay sau lưng hắn, phu quân ta đang ôm con gái, bốn mắt nhìn nhau.
Tôi bị tr//ói chặt trên bàn m//ổ lạnh như băng, ánh đèn chói loá đến mức không mở nổi mắt. Chồng tôi, Cố Diễn Thâm — vị “thái tử gia” khiến cả giới quyền quý thủ đô phải ngưỡng mộ đang đứng ngay ngoài cửa. Tôi nghe thấy giọng anh ta, lạnh đến mức như phủ một lớp băng, từng chữ từng chữ rạch thẳng vào tim tôi: “Lấy m//áu cuống rốn. Lập tức. Đứa bé… không quan trọng.” Không quan trọng. Đứa con mới bảy tháng trong bụng tôi, trong miệng anh ta… chỉ gói gọn trong ba chữ ấy. Chỉ vì muốn cứu đứa cháu đang nguy kịch—đứa con duy nhất của anh trai anh ta mà con tôi bị xem như một liều “thu//ốc” cứu mạng. Thu//ốc tê ngấm vào cơ thể. Trước khi ý thức hoàn toàn chìm xuống, tôi chỉ còn lại một ý niệm cuối cùng: Cố Diễn Thâm, tôi h//ận anh. Nếu tôi còn sống bước ra khỏi đây, tôi nhất định khiến anh… và cả nhà họ Cố… nợ máu phải trả bằng m//áu.
Bà nội vì ông nội của Quan Thiệu Nhiên mà cả đời không tái giá. Năm năm mươi tuổi, bà nhận nuôi tôi — đứa trẻ mất cả cha lẫn mẹ. Ông cụ nhà họ Quan luôn cảm thấy có lỗi với bà, nên trước lúc lâm chung đã định sẵn hôn sự giữa tôi và Quan Thiệu Nhiên. Quan Thiệu Nhiên là người lạnh lùng vô tình, trong giới thương nhân nổi tiếng khó mà đối phó. Đêm tân hôn, anh ta lạnh mặt: “Anh kết hôn với em chỉ để hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của ông.” “Chỉ cần em ngoan ngoãn giữ bổn phận, ba năm sau chúng ta ly hôn. Anh sẽ cho em ba chục triệu coi như bồi thường.” Tôi gật đầu lia lịa. Mong ngày mong đêm, cuối cùng cũng chờ được tới ba năm sau. Khi tôi vui mừng chạy đi tìm Quan Thiệu Nhiên để bàn chuyện ly hôn, thì ngược lại anh ta lại không bình tĩnh nữa.
Mẹ tôi nhặt được một người phụ nữ cực kỳ xinh đẹp trong ruộng ngô. Tối hôm đó, anh tôi nhân lúc trời tối, lén lút mò vào phòng của người phụ nữ ấy. Cả đêm, trong sân nhà tôi vang vọng tiếng gào thét và cầu xin thảm thiết của cô ta. Mẹ tôi đứng giữa sân, mặt mày hớn hở: “Lần này chắc chắn có hy vọng bế cháu rồi.” Không ngờ, ngày hôm sau, người phụ nữ ấy chết rồi. Cô ta mặc một bộ áo đỏ tươi nhuốm đầy máu, treo cổ tự tử. Ngũ gia nhìn thi thể của người phụ nữ, sắc mặt khó coi đến mức có thể nhỏ ra nước: “Áo đỏ máu, treo cổ mà chết, đây là quyết tâm muốn kéo cả nhà các người chôn cùng đấy.”
Chồng Tôi Trúng 10 Triệu Chồng tôi trúng xổ số mười triệu, lén lĩnh thưởng mà không cho tôi biết, sau đó còn vỗ bản thỏa thuận l/y h ô/n thẳng vào mặt tôi. “Tao bây giờ giàu rồi, muốn loại phụ nữ nào mà chẳng có? L/y h/ô n đi! Nhìn mặt mày tao buồn nôn!” Hôm đi ký giấy l/y h ô/n, gã còn dẫn bồ đến. Vừa thấy tôi, cô bồ xinh đẹp lập tức tái mét mặt mày: “Tôi không biết anh ấy là chồng chị! Tôi không cố ý phá hoại gia đình chị đâu, xin chị tha thứ…” Tôi cười khẽ: “Sú/c vật thì nên ghép đôi với lừa, sống ch .t bên nhau. Hai người cố mà hạnh phúc, đừng làm khổ người khác nữa.”
Huynh trưởng ta lỡ tay giết chết thái giám của công chúa, ngày mai sẽ bị tịnh thân để vào cung. Trong nhà chỉ có một mống nhi tử, ta bị phụ thân khóc lóc đẩy ra để thay thế: “Dù sao con cũng không có hai lạng thịt đó! Đợi phụ thân lập công lấy được kim bài miễn tử rồi sẽ đến cứu con ra!” Thế là ta thay huynh trưởng vào cung hầu hạ vị An Dương công chúa quanh năm che mặt kia. Nghe đồn vị công chúa này tính tình cô độc, lạnh lùng, sống trong một cung điện hoang vu, đến cả cung nữ cũng dám bắt nạt. Ta giúp nàng phơi chăn, giành đùi gà, mắng nhiếc đám cung nữ nhiều chuyện, cuối cùng cũng đổi lại được một nụ cười sau tấm rèm che của nàng. Cho đến một ngày, phụ thân gửi thư báo rằng kim bài sắp tới tay. Ta ôm vò rượu đến tìm công chúa để chúc mừng, nào ngờ lại bị nàng kéo mạnh, đè xuống giường. Y phục xộc xệch, ta run giọng nói: “Công chúa, không được! Nô tài… nô tài là thái giám, không… không có thứ đó!” Công chúa lại cười trầm khàn, rồi nắm tay ta đưa xuống nơi sâu thẳm, hơi thở nóng rực: “Không sao, ta có.”