Danh sách truyện mới cập nhật
Hoa khôi trường tỏ tình với học bá bị từ chối thẳng thừng. Mất hết mặt mũi, cô ấy tức tối bắt toàn bộ con gái trong lớp lần lượt đi tỏ tình với học bá. Nói rằng: mọi người đều bị từ chối thì cô ấy cũng không nổi bật nữa. Tôi nhìn 100.000 tệ vừa “ting” vào tài khoản, còn nóng hổi. Và tôi… lặng lẽ xếp hàng gia nhập đội ngũ. Đám con trai cũng nhao nhao muốn thử đáng tiếc hoa khôi trường chẳng thèm để mắt. Thế là học bá lớp bên mỗi ngày đều nhận được một lời tỏ tình đến từ con gái lớp chúng tôi. Và không ngoại lệ, câu trả lời của học bá luôn là một chữ lạnh lùng: “C//út.” Tôi là người cuối cùng. “…Bạn Cố Tinh Vũ…” Còn chưa kịp nói xong, học bá mặt đỏ như tôm luộc, bật dậy, suýt quật bay cả cái bàn. “Chị dâu đừng làm loạn! Anh tôi đá//nh ch//ết tôi mất!!” Hoa khôi trường: ?! Quần chúng ăn dưa: ?!! Tôi: ???!!! 1
Ta là một thái y trong hoàng cung. Hoàng đế ngồi trên ngôi cao, sở hữu hậu cung ba ngàn mỹ nữ nhưng lại chẳng hề có lấy một mụn con. Đêm nọ, ta được bí mật truyền vào cung để bắt mạch cho người. Không bắt mạch thì thôi, vừa bắt mạch xong, ta liền phát hiện ra người bị vô sinh. Nhìn bóng hình mơ hồ của hoàng đế sau tấm rèm ảo, cuối cùng ta cũng hiểu vì sao năm xưa gia gia lại nói rằng, thái y thực chất là một nghề vô cùng nguy hiểm. Giờ phút này, nếu ta nói thật, e rằng sẽ bị ban cho cái chết; còn nếu nói dối, kết cục có lẽ cũng chẳng khác gì. Tiến thoái lưỡng nan, đằng nào cũng là một con đường chết! Ngay lúc ấy, trong đầu ta chợt lóe lên một kế. “Long thể của Hoàng thượng vốn không có gì đáng ngại. Có chăng là do long khí quá thịnh, nữ tử phàm trần khó lòng chịu đựng nổi.” Ngày hôm sau, Hoàng đế liền cho giải tán toàn bộ hậu cung. Người còn mỹ miều tuyên bố rằng, nữ tử bình thường không xứng ở bên cạnh trẫm. Thế nhưng, lời đồn đại từ miệng kẻ khác truyền ra lại là: “Hoàng thượng vì Tiết thái y mà giải tán hậu cung!” Ta: ??? Liên quan quái gì đến ta?
Bạn thân kết hôn, ném bó hoa cưới về phía tôi. Tôi né sang một bên, nụ cười trên gương mặt Diên Lăng lập tức biến mất. Đêm xuống, trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, chiếc giường khẽ lún xuống. Một bàn tay mạnh mẽ giữ chặt sau đầu tôi, ép tôi xuống không cho trốn. Những nụ hôn rơi xuống như mưa bụi, môi lưỡi quấn quýt bên tai, nhẹ nhàng liếm cắn. Giọng người đàn ông trầm thấp, dữ dằn: “Em ghét kết hôn với tôi đến thế sao?” Ngay sau đó, anh ta bóp lấy vòng eo mảnh của tôi đầy tính khiêu khích, truy hỏi: “Cưới hay không?” Tôi run lên không kiểm soát được: “Cưới, tôi cưới.”
Thục Mẫn Thành hôn bảy năm, phu quân là Thủ phụ đã mời một nữ phu tử về dạy cho đôi nam nữ nhi. Chàng giải thích: “Trong phủ nội trạch, nam tử ra vào bất tiện.” Ta thương xót nữ tử không dễ dàng, đã tăng gấp đôi học phí. Ngày ngày ta tự tay chuẩn bị cơm áo cho con, sợ chúng đói, sợ chúng lạnh. Cho đến ngày sinh nhật của nữ phu tử, phu quân lén đưa con ra tửu lâu chúc mừng nàng ta. Lúc đó ta mới biết, hóa ra nữ phu tử là thanh mai trúc mã mà chàng đã giấu giếm bên ngoài từ sớm. Ngay cả hai đứa con của ta cũng giúp họ che giấu. “Cha, bao giờ người mới cưới phu tử ạ? Như vậy chúng ta sẽ là người một nhà.” “Mẹ ở nhà luôn quản thúc chúng con, mẹ chẳng hiểu gì cả, phu tử làm mẹ con là tốt nhất.” Giọng nói của Thôi Diễn đầy ý cười: “Vài ngày nữa, ta sẽ xin một đạo chỉ bình thê, không thể để mẹ con ức hiếp Lan nhi.” “Cha vạn tuế!” Ta đứng ngoài cửa, lòng đau như cắt, cuối cùng quay người vào cung yết kiến Thái hậu. “Cô mẫu, xin ban cho con một đạo chỉ hòa ly đi ạ.” “Nhưng còn hai đứa trẻ thì sao?” Ta ngẩng đầu lên, nước mắt rơi xuống nhưng ánh mắt kiên quyết: “Một đứa cũng không cần.”
Vì Nữ Chính, Nam Phụ Tự Nguyện Làm Chó Của Tôi Vì muốn đuổi tôi khỏi nam chính và vun đắp cho tình yêu của nữ chính. Các nam phụ đã dốc hết sức, không tiếc việc để tôi đùa giỡn, mặc sức chơi đùa. Có chuyện tốt như vậy sao? Tôi không nói một lời, nhận hết, không bỏ sót thứ gì. Thế là: Nam chính và nữ chính hiểu lầm nhau, tôi lại đang quấn quýt triền miên với chàng thiếu niên ngạo mạn. Nam chính và nữ chính ghen tuông lẫn nhau, tôi lại đang triền miên với thiên tài lạnh lùng, thanh cao. Nam chính và nữ chính làm lành, tôi lại đang quấn quýt với tổng tài bá đạo dịu dàng. Cuối cùng, nam chính tìm đến tận nhà, hỏi tôi có thể hủy bỏ hôn ước không? Tôi nói: Không thể. Nam chính nổi giận, ném ra một xấp ảnh nóng, toàn bộ là cảnh tôi triền miên với đủ loại đàn ông: “Cô mẹ nó đội lên đầu tôi cái sừng xanh cao gần cả mét rồi, dựa vào cái gì mà không chịu hủy hôn ước với tôi!” Tôi kinh ngạc nhìn bộ dạng phát đ/iên của anh ta, rồi thật thà trả lời: “Bởi vì ngay từ đầu, chúng ta đã không đính hôn.” “Người đính hôn với anh là chị gái tôi.”
Giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, theo nó về nhà để đối phó với ba mẹ. Không ngờ anh trai cậu ấy lại chính là học thần thời cấp ba của chúng tôi, Tống Dạ. Nhưng hình như anh ấy đã quên tôi từ lâu rồi, thái độ vô cùng lạnh nhạt. Cậu em khoá dưới len lén nói với tôi: “Đừng nhìn anh tôi bày ra vẻ xa cách thế, thật ra anh ấy có một cô gái thầm yêu nhiều năm. Ngăn kéo phòng anh ấy đầy hình của cô gái đó.” Sau này vô tình gặp ở quán bar, tôi uống say, không cẩn thận nhào thẳng vào lòng Tống Dạ. Anh ấy cau mày: “Nhìn cho rõ, tôi không phải cậu ta. Cô coi tôi là gì? Thế thân của cậu ta sao?” Tôi vội nói xin lỗi định rời đi, lại lần nữa bị anh kéo vào trong ngực. Người đàn ông đỏ mắt thỏa hiệp: “Thế thân thì thế thân đi. Tôi không cần danh phận nữa.”
Nửa đêm, tôi đang theo dõi chồng mình. Hắn luôn chải mái tóc bóng mượt gọn gàng, thắt chiếc cà vạt tinh tế, và đúng một giờ sáng mỗi đêm đều ra khỏi nhà. Nếu không nhờ vào camera giám sát của khu nhà, có lẽ cả đời này tôi cũng chẳng bao giờ phát hiện ra. Thế nhưng, khi tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để bắt quả tang, lại phát hiện chồng mình đang ẩn nấp ở đầu một con hẻm tối om. Đợi mãi, đợi mãi. Lúc ấy, có một người phụ nữ say khướt đi ngang qua, chồng tôi liền nhanh chóng bám theo sau lưng cô ta.
Chồng tôi từng liều mình cứu một bé gái trong đám cháy. Từ đó, anh cứ mang con bé bên cạnh, coi như con ruột. Và lấy lý do con bé có “di chứng sang chấn tâm lý” rất nặng để từ chối bốn tháng công việc mỗi năm, đưa con bé ra nước ngoài trị liệu. “Tiểu Vãn, đứa trẻ đáng thương vậy… em đừng nghĩ nhiều.” Tôi chưa từng nghi ngờ, cũng dần quen với việc anh biến mất bốn tháng mỗi năm. Cho đến khi tôi đi công tác Đức… lại nhìn thấy một người phụ nữ lẽ ra phải ch//ết trong trận hỏa hoạn năm ấy, đang nắm tay cô bé kia. “Mẹ ơi, sao mỗi năm ba chỉ cho mẹ ở với con bốn tháng vậy? Giá mà ngày nào cũng được ở cùng ba mẹ thì tốt biết mấy.” Người phụ nữ khẽ vuốt đầu con gái, rồi nắm chặt tay chồng tôi đứng bên cạnh. “Con ngoan, mẹ và ba có hoàn cảnh đặc biệt. Chờ con lớn lên, ba sẽ đón mẹ về nhà.” “Đến lúc đó, nhà mình sẽ mãi mãi không phải chia ly nữa… được không?” Tôi giả vờ như không thấy gì, rời đi và lặng lẽ chuẩn bị mọi thứ. Khi bức di ảnh chồng được treo lên tường, tôi mỉm cười nhạt: “Lục Trạch Khiêm, tôi làm gió đón anh về.”
Tôi là một chuyên viên kích sữa, chuyên phục vụ cho các phu nhân nhà giàu. Để giành được lòng tin của khách hàng, tôi cố ý giả vờ mình là người mù. Không ngờ có một ngày, khi tôi đến nhà khách hàng phục vụ, lại phát hiện ra rằng khách hàng đã trở thành một xác chết. Còn chồng cô ta thì đang cùng một người phụ nữ khác bàn bạc xem nên xử lý cô ta thế nào.
Lần đầu tiên bày quầy bán đồ ăn vặt, tôi hơi căng thẳng, còn cố tình tìm chỗ hoang vắng để… tập dượt trước. Giữa nơi đồng không mông quạnh, gió lạnh hun hút, tôi cầm cái muôi xúc không khí bỏ vào hộp cơm, rồi đưa cho không khí trước mặt, miệng vẫn lẩm bẩm: “Đây đây, đùi gà kho của anh.” “Đại gia, xúc xích gà chiên của anh có lấy cay không ạ?” “Cậu đằng sau ấy, hành với ngò cho đủ hết phải không? Rồi rồi, cầm chắc nhé.” Tập được chừng mười phút, đột nhiên chẳng biết từ đâu hiện ra một anh chàng áo trắng đẹp trai. Anh nhìn tôi với vẻ ngập ngừng: “Cô nương, cô đang làm ăn buôn bán dương gian đấy chứ?” Tôi tay cầm cái muôi run lên, cố giữ giọng bình tĩnh: “Anh đẹp trai đừng đùa. Đương nhiên là buôn bán người trần mắt thịt rồi.” Anh áo trắng quay đầu quan sát bốn phía, càng nhìn càng khó hiểu: “Nhưng mà… trong vòng năm dặm quanh đây chẳng có ai sống cả.” Tôi cười gượng: “Tôi cố ý tìm nơi vắng người ấy mà. Tôi tính sắp đi bán hàng rong, mà hơi sợ giao tiếp nên muốn tập trước.” Anh “ồ” một tiếng, nghe còn hơi tiếc nuối: “Hóa ra không phải… quầy hàng âm giới hả.” Khoan đã, cái giọng điệu thất vọng kia là sao?!
Khi Lục Thành Châu hỏi tôi đòi ngọc bội, tôi bịa là làm mất rồi. Anh ta cuống lên, huy động cả đám thanh niên trí thức lên núi tìm giúp. Đời trước, Lục Thành Châu đem miếng ngọc mẹ tôi để lại tặng cho Tằng Oánh Oánh. Tằng Oánh Oánh dựa vào linh tuyền trong ngọc bội mà làm bánh buôn bán phát đạt. Còn tôi thì bị cô ta lừa lên núi, đem ra cho heo rừng ăn. Ba và anh hai biết tin tôi chết thì đau đớn tột cùng, từ đó đoạn tuyệt qua lại với Lục Thành Châu và Tằng Oánh Oánh. Nhân lúc người ở điểm thanh niên trí thức rủ nhau lên núi, tôi cắn rách ngón tay, nhỏ máu lên ngọc bội — lần này thì chẳng ai cướp được nữa. Còn mười ngày nữa, anh hai sẽ tới đón tôi. “Thẩm Đồng, ngọc bội của em đâu? Oánh Oánh nói nhớ cô Giang, muốn mượn về xem một chút.” Lục Thành Châu mặt mũi đầy thành khẩn. Thấy tôi không phản ứng, anh ta sốt ruột giục. …Tôi sống lại rồi sao?
Hôm sinh nhật bạn trai, tôi mua tặng anh một tờ “xổ số trêu ghẹo”, loại mà giải đặc biệt lên tới năm triệu tệ. Chỉ muốn xem phản ứng của anh sẽ thế nào. Nhưng khi anh tự vào phòng cào thử xong, lại buồn bã đi ra nói với tôi: “Không trúng…” Tôi chỉ cười, không nói gì thêm. Rồi lặng lẽ đem năm triệu bố mẹ cấp cho tiền mua nhà, gửi thẳng vào ngân hàng.