Cổ Đại
Vương Gia Ngốc Nghếch Sau khi bị ban hôn cho vị vương gia ngốc nghếch, ta trở thành trò cười của cả kinh thành. Tên ngốc kia ngây thơ lương thiện, dễ bị bắt nạt. Ta cũng thực hiện tận trách nhiệm của một vương phi, ở bên cạnh hắn, bảo vệ hắn. Cho đến khi chúng ta bị ám sát… Bóng người bên cạnh động đậy, tên thích khách máu me đầy mình. Trong lúc ta còn đang ngẩn người, hắn tủi thân tiến lại gần: “Đáng sợ quá, bổn vương sợ…” Ta giật giật khóe mắt: “Chàng còn giả vờ nữa à?”
Vì Nàng Mà Đến Tại yến tiệc cập kê, vị hôn phu của ta nắm tay một nữ tử thong dong bước vào. Hắn nói muốn cùng ta hủy bỏ hôn ước. Trước mắt ta, bỗng nhiên hiện lên từng hàng từng hàng chữ kỳ quái. 【Nữ chủ, đừng đồng ý a! Nam chủ ngoài miệng cứng rắn, trong lòng mềm nhũn, rõ là muốn ngươi mở miệng cầu hắn!】 【Nam chủ miệng nói từ hôn, kỳ thực trong lòng sốt ruột đến ch .t rồi ấy chứ!】 【Cười ch .t mất, chỉ cần nữ chủ chịu xuống nước, đừng nói là nữ phụ, nam chủ có khi còn dâng cả mạng cho nàng!】 Ta quay đầu, chỉ thấy thần sắc của Hạ Du Xuyên lạnh lùng, nhưng lại ôm chặt nữ tử kia trong lòng. Trong đáy mắt hắn, lại lộ ra một tia chờ mong rất khó nhận ra. Ta không chút do dự, gật đầu đáp: “Được.” Quay người liền lập hôn ước với tiểu công tử phủ Tướng quân.
Bích Đào Tại Lân Gia Ta muốn cùng tướng công hòa ly. Bây giờ chàng đã là Thám hoa lang, làm sao có thể nhớ đến thê tử tào khang của mình nữa chứ? Chàng muốn cưới Công chúa, làm phò mã, trở thành rể quý, làm sao chàng có thể nhớ tới một tú nương như ta?
Trăng Soi Hoa Rụng Đêm thành hôn, phu quân của ta liền theo Thái tử xuất chinh. Ta đợi hắn bảy năm, ngày đại quân trở về đã thấy phía sau hắn có một nữ nhân đi theo, trong lòng nữ nhân đó còn ôm một đứa bé trai bốn tuổi.
Phong Tình Nguyệt Ý “Thê … thê chủ, ta đau quá…” Một cơn choáng váng qua đi. Khi ta mở mắt ra lần nữa, đã nhìn thấy trên giường, một thiếu niên hoa lê đới vũ, trông đáng thương vô cùng. Cây roi trong tay ta bất giác rơi xuống đất. Ta là ai? Đây là đâu?
Cha Ta Là Trạng Nguyên Mẹ ta trên đường đến chùa lễ Phật đã bị kẻ xấu cưỡng ép, mất đi sự trong sạch. Khi gia đình biết chuyện, họ cho rằng mẹ làm mất mặt cả nhà, liền gả nàng cho một thư sinh nghèo. Nhưng chẳng ai ngờ, ngay đêm tân hôn, mẹ lại có triệu chứng thai nghén, nàng đã chuẩn bị tinh thần sẽ bị đuổi khỏi nhà. Không ngờ, thư sinh ấy lại chỉ nhẹ nhàng ôm lấy nàng an ủi: “Đừng sợ, lỗi không phải ở nàng, nàng mới là người bị hại.” Về sau, mẹ trở thành phu nhân của trạng nguyên, còn ta thì có một người cha là trạng nguyên.
Phượng Điệp Trong Mộng Thái tử và Yến Vương là huynh đệ song sinh, từ khi sinh ra đã có thể cảm nhận ngũ giáccủa nhau. Cho nên, mỗi lần ta cùng Thái tử viên phòng, Yến Vương đều…?! Ta đã làm Thái tử phi suốt ba năm, mới biết người khiến ta nhất kiến chung tình trong buổi du xuân ngoại ô năm đó chính là Yến Vương. Gả sai người rồi, vậy thìđâm lao phải theo lao thôi. Một lần nọ, sau khi cung yến kết thúc, ta dùng đai lưng trói tay Thái tử, xoay người làm một lần nữ thổ phỉ. Đợi đến khi ta mệt mỏi nằm trong lòng hắn, bên tai bỗng vang lên một giọng nói lười biếng: “Hoàng tẩu, nàng bình thường trước mặt hoàng huynh ta, cũng chủ động như vậy sao?” Hỏng rồi! Hắn là Yến Vương, không phải Thái tử! Ta run rẩy cả người, Thái tử đang xách kiếm chạy đến đây…
Phu Nhân Ta Thật Xấu Ta nghe thấy được tiếng lòng của Thái tử, hắn nói bộ dạng của ta trông thật xấu xí. Thái tử cũng nghe được tiếng lòng của ta, ta mắng hắn trông như thằng đần. Hai chúng ta nhìn nhau, bỗng một giọng nói âm u vang lên. “Ta sẽ giết Thái tử trước, rồi giết Thái tử phi sau..” Thái tử cùng ta liền khựng lại một chút. “Ai, ai muốn giết ta?”
Trụy Trọng Sơn Phu quân mang về ánh trăng sáng thuở thiếu thời. Nàng ta nhiệt tình táo bạo, cưỡi ngựa giữa phố đông, cùng hắn ngồi chung một tọa kỵ. Ta cứng nhắc không thú vị, như bùn nặn Bồ Tát, nhìn một chút đều khiến người ta chán ghét mà vứt bỏ. Ngay cả hài tử mà ta liều chết sinh ra cũng thích nàng hơn, nhận nàng làm mẫu thân. Đêm mưa lớn ấy, ta đứng bên cửa sổ ngẩn ngơ hồi lâu, cầm bút viết tờ hòa li, ném vào mặt hắn. Nhưng hắn lại dùng nghiên mực đập vỡ trán ta. Ta như ý nguyện hòa li, cũng quên mất năm năm ký ức. Thời gian sau, lang quân ôm ấu nữ trong ngực, đang cài một bông hoa lên mái tóc ta. Không xa, một đôi phụ tử đỏ hoe mắt, run rẩy nghẹn ngào gọi ta. Ta nhíu mày khó hiểu: “Người kia thật kỳ lạ, nhìn ta khóc cái gì?” Lang quân dịu dàng hôn lên vết sẹo trên trán ta: “Hơn phân nửa là não có vấn đề, phu nhân đừng để ý.”
Mỹ Nhân Thành Kim Lăng Mẫu thân ta là đệ nhất mỹ nhân Kim Lăng. Năm ta chào đời, phụ thân mang về một thanh mai và một nam hài ba tuổi. Hắn nói: “Uyển Nương, Lý gia chúng ta không thể tuyệt hậu.” Chỉ trong một đêm, trên mặt mẫu thân ta đã nổi đầy những đốm đen đáng sợ. Phụ thân chê nàng xấu xí, không còn bước chân vào chính viện nửa bước. Cho đến khi thành Kim Lăng bị phá. Phụ thân là tướng giữ thành lại dẫn theo người thanh mai kia bỏ trốn, để lại ta và mẫu thân bị loạn quân bắt làm tù binh. Ngày đó. Mẫu thân ta ngồi thẫn thờ cho đến khi trời sáng. Nàng dùng nước thuốc rửa sạch những đốm đen trên mặt, quay người bước vào doanh trại của tướng địch.
Tuý Kinh Hoa Ta xuyên sách rồi, trở thành một nhân vật qua đường cực kỳ xinh đẹp. Vị nhiếp chính vương mất trí nhớ được mẹ ta nhặt về làm chàng rể ở rể cho ta. Hệ thống nói, ta chỉ cần không ngừng tìm đường chớt, chờ hắn khôi phục trí nhớ rồi cho ta một đao, là có thể thoát vai trở về nhà. Không ngờ sau này ta lại thất bại, không chỉ không thoát được mà còn bị hắn trói mang về kinh thành. Đêm khuya sương lạnh, hắn áp sát lại gần, hơi thở rơi vào bên tai ta: “Dung Nhi… nàng đừng mơ rời khỏi ta.”
Ngọc Tri Miêu Mẫu thân là phượng hoàng, phụ thân là chân long, vậy mà sinh ra ta – một con hắc xà. Cho đến khi mẫu thân dẫn về một tiểu cô nương giống hệt người, phụ thân hoảng hốt, vội vàng che mắt ta lại, lắp bắp: “Đột ngột quá, nhỡ đâu làm dọa chết Miễn Miễn thì sao?” Ta còn chưa kịp lên tiếng, tiểu cô nương bên cạnh mẫu thân đã nhíu mày, tỏ vẻ chán ghét vì ta ồn ào. Không ngờ… Phụ thân lập tức trở mặt, lộ ra dáng vẻ cao ngạo vốn có của chân long. “Được rồi, tiểu thư thật đã trở về, ngươi mau cút về Hắc Đầm đi.” Nhưng đó mới là nhà của tiểu thư thật, còn cha mẹ nuôi của nàng, cũng chẳng nhận ta.
Thần Y Độc Nữ A tỷ là một y nữ, sau khi chữa bệnh cho Quý phi, được Hoàng đế khen ngợi là diệu thủ. Quý phi ghen tuông, chặt đứt hai tay a tỷ, cười nói: “Nghe nói Tống y nữ y thuật cái thế, vậy chữa khỏi cái tay bị phế của mình đi.” Ả ta không cho tỷ tỷ ta nước và thuốc, nhìn tỷ tỷ vì mất máu quá nhiều mà chet. Sáu năm sau, Quý phi lại mắc bệnh lạ, bị tra tấn đến chet đi sống lại. Ta tiến lên bẩm báo: “Thế gian có một người, có thể trị bệnh này.” Quý phi thấy được hi vọng, hai mắt tỏa sáng: “Mau mời thần y đến, bao nhiêu bạc bổn cung đều cho!” Ta tiếc nuối lắc đầu: “Sáu năm trước, nương nương đã tự tay giet nàng.”
Mở Ra Thịnh Thế Trước khi thành hôn, ta bắt phu quân thề độc. Nếu như hắn phụ ta, chân tay sẽ đứt đoạn, mắt mù tai điếc, mất hết tất cả, tâm huyết đổ sông đổ bể. Lúc đó, để cưới được ta, hắn đã vui vẻ đồng ý. Ba năm sau, dưới sự phò tá của ta, hắn đăng cơ xưng đế. Năm năm sau, hắn kiêu ngạo tự phụ, đày ta vào lãnh cung, nạp ba ngàn giai lệ vào hậu cung, lại đón vị muội muội thiên kim giả của ta vào cung làm hoàng hậu. Ta cười nhìn bọn họ ở trước mặt ta đắc ý vênh váo, trong lòng thầm niệm: “Lời thề đã thành, chuẩn bị kỹ càng để trả một giá thật lớn nào.” “Từ nay về sau, vận mệnh của các ngươi, do ta tiếp quản.”
Thanh Ngọc Án Ta xuyên thành nữ phụ trong tiểu thuyết đam mỹ. Chính Thái tử đã đích thân nói với ta. Đêm tân hôn, hắn ngoảnh mặt không thèm nhìn ta, giọng nói lạnh lùng. “Ta và Cố thừa tướng tình đầu ý hợp, cưới ngươi chỉ là để che mắt thiên hạ, ngươi đừng hòng mơ tưởng đến tình yêu của ta.” Ta xúc động đến nỗi nước mắt lưng tròng, nắm chặt lấy bàn tay thon dài của hắn. “Điện hạ yên tâm, cp ta ship đều HE, hai người nhất định sẽ hạnh phúc!” Sau này hắn đăng cơ làm đế, ta đề nghị phong Cố Tử An làm hoàng hậu nhưng hắn lại tức giận đập vỡ cả chục chiếc bình hoa. “Tạ Lâm Ngọc, nàng có còn lương tâm không, bao nhiêu năm rồi, sao nàng vẫn không quên được hắn!”
Nơi Nào Mong Xuân Về Hắn ở chiến trường ba năm, ta liền ở chùa ba năm. Hắn xả thân vì nước, ta vì hắn cầu phúc. Ba năm sau, đại chiến cáo thành, hắn dẫn theo một nữ tử trở về, hắn gọi nàng ta là “phu nhân”. Hắn chăm sóc nàng ta ân cần chu đáo, còn coi ta như rắn rết. Ha, thế mà hắn lại quên mất, ta là công chúa được phụ hoàng mẫu hậu sủng ái nhất, là hắn không xứng với ta.
Sách Mệnh Khi Thái tử đăng cơ, đã lập Thái tử trắc phi làm Hoàng hậu. Nguyên nhân rất đơn giản, trên sách mệnh có ghi, Hoàng hậu đầu tiên của Thái tử sẽ chết vì loạn tiễn xuyên tim. Ngày thánh chỉ phong Hậu hạ xuống, tỷ tỷ của ta, tức là Thái tử phi Thẩm Thành Vân, cười tươi rói đến cung của ta, hành lễ không mấy nghiêm chỉnh: “Thần thiếp xin chúc mừng Hoàng hậu nương nương.” Sau đó, nàng lại tiến đến gần ta, đôi môi đỏ tươi cong lên đầy ác ý: “Thẩm Nhược Nhược, hãy trân trọng hai ngày tốt đẹp này đi nhưng cũng đừng quá đắc ý, nếu để ta không vui thì sau khi ngươi chết có được thụy hiệu tốt hay không, đều do ta quyết định.” “Thật sao?” Ta lùi lại một bước, trầm giọng nói. “Vậy thì tỷ tỷ nhất định đừng chết trước ta.”
Thanh Từ Ta thích con gái của Thiếu khanh Đại Lý Tự. Đây là bí mật ta chôn giấu trong lòng. Vì thân phận thấp kém, ta đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất. Nỗ lực vươn lên, chờ đến một ngày có thể giành nàng từ tay phu quân nàng. Không ngờ lại vô tình nghe được đồng liêu bàn tán. “Nghe nói chưa?” “Con gái của Thiếu khanh Đại Lý Tự bị từ hôn rồi, dạo này đang tìm con rể ở rể đấy.” Ta biết, cơ hội của ta đến rồi.
Khương Mộng Sau khi hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống, ta chỉ cần chết đi là có thể rời khỏi thế giới này. Thế nhưng, khi ta treo mình trên dải lụa trắng, Tiêu Tự – kẻ luôn chán ghét ta – lại như phát điên ôm ta xuống. Hắn gầm lên, giọng khàn đặc: “Khương Mộng, nàng nhất định phải tận mắt chứng kiến trẫm và Vân Nhi thành thân, nàng không được chết!” Ta ngước đôi mắt trống rỗng lên, trước mắt chỉ là một mảnh mơ hồ. Lúc đỡ đao cho Tiêu Tự, ta trúng phải kịch độc, đôi mắt đã hoàn toàn mù lòa. “Sao ta có thể tận mắt nhìn chàng thành thân được chứ?”
Thẩm Tri Vi Khi nhìn thấy tờ hưu thư đó là lúc ta vừa mới ngơi tay sau cả đêm chăm sóc bà mẫu đang trọng bệnh. Mở đôi mắt đỏ ngầu vì mệt mỏi, ta nghe Trình Triết Nam nghiêm nghị nói: “Ta biết nàng không phạm lỗi gì, nhưng vì Mặc Vũ Nhu đã bị hưu, ta cũng đành phải hưu nàng mới có thể bảo vệ nàng ấy.” Mặc Vũ Nhu vừa bị hưu, lập tức có người vì nàng ta mà bỏ thê tử của mình, vậy thì nữ nhân bị giễu cợt, đẩy lên đầu sóng ngọn gió lúc này, không ai khác chính là ta. Trình Triết Nam vì nàng thanh mai mà hắn luôn đơn phương này, đã tốn rất nhiều tâm tư. Ta tức giận, ngất lịm đi. Khi tỉnh lại, bên tai là tiếng ồn ào. “Thẩm tiểu thư, người mau tỉnh lại đi.” Ta cau mày mở mắt, người đang lo lắng nhìn ta là Mặc Vũ Nhu. Nàng ta mặc một bộ đồ màu xanh nhạt, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, ngũ quan tinh xảo có chút yếu đuối, dường như chỉ cần nói lớn tiếng cũng sẽ khiến cho nàng ta giật mình. Ta loạng choạng đứng dậy, vịn tay nha hoàn gần đó, đẩy đám người ra, chạy về viện của mình. Nhìn bức tranh mới thêu nửa mặt treo trong phòng, ta siết chặt tay, cuối cùng cũng tin rằng, ta đã được tái sinh về ba năm trước, lúc này ta vẫn chưa đính hôn với Trình Triết Nam.