Cổ Đại
Một Thỏi Bạc Nên Duyên Ta dựa vào việc vác thi thể mà kiếm sống. Ngày hôm ấy, từ bãi tha ma, ta vác về một vị công tử tàn phế. Hắn dung mạo tuấn tú, nhưng miệng lưỡi thì cay nghiệt vô cùng. Thường mắng ta là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga. Ta thực oan uổng, nhà ta làm gì có nuôi con cóc nào, làm sao mà ăn thiên nga được chứ? Về sau, hắn với thân thể tàn tạ, liều nửa mạng để phò trợ tân đế đăng cơ, rồi trở thành thừa tướng. Hắn hỏi ta muốn cái gì, nói rằng hắn sẽ giúp ta thực hiện. Nhìn ánh mắt đầy chờ mong của hắn, ta đáp: “Ta muốn hai mẫu ruộng cằn, cùng một bản hộ tịch chính thức.” Thế nhưng, hắn lại sa sầm mặt mày.
Nương Nương Giá Đáo! Kiếp trước, ta là một tên bạo quan, sau khi chết, âm phủ phán rằng ta giết chóc quá nhiều, nên trừng phạt kiếp sau làm nữ nhân. Ta chẳng hề để tâm, khi đi qua cầu Nại Hà còn đá lật cả nồi canh của Mạnh Bà, chẳng uống lấy một ngụm. Nhìn gương mặt hoa nhường nguyệt thẹn trong gương, ta khẽ cười lạnh: Đây mà gọi là trừng phạt sao? Rồi sau đó, ta vào cung. Hoàng thượng: “Mỹ nhân, làm sủng phi không tốt sao? Sao nàng lại muốn trở thành cô cô chấp hình của Thận Hình Ti vậy?”
Đại Sư Huynh Yếu Ớt Đại sư huynh lừng danh nhất giới tu chân nay đã trở thành phế nhân. Không chỉ yếu ớt đến mức không thể trói nổi con gà, mà đôi mắt cũng đã mù lòa. Ta phụng mệnh sư phụ, chăm sóc “phế nhân” sư huynh. Ngày đầu tiên, huynh ấy dậy giữa đêm, vô ý đè lên người ta. “Xin lỗi sư muội, ta không thấy gì cả.” Ngày thứ hai, khi huynh ấy đang tắm, kéo ta ngã vào thùng nước. “Xin lỗi sư muội, chân tay ta chẳng còn sức.” Ngày thứ ba, huynh ấy bị tên hái hoa tặc hạ xuân dược liều lượng cực mạnh. “Xin lỗi sư muội, muội cứ đi đi! Cứ để ta khí huyết đảo lưu mà chết.”
Chung Bất Tự Thiếu Niên Du Nghe nói, ngày nhận được ý chỉ triệu ta vào cung, Lạc vương náo loạn từ Dưỡng Tâm điện của Hoàng đế, đến tận Ninh Thọ cung của Thái hậu. Hoàng đế là con nuôi của Thái hậu, Lạc vương lại là con ruột của Thái hậu, cho nên trong lòng hắn chắc chắn rằng mình có thể thắng. Kết quả Hoàng đế tránh mặt không gặp hắn, Thái hậu thì trực tiếp ném chén trà về phía hắn: “Nếu ngươi còn đ//iên cuồng như vậy, cẩn thận tính m//ạng của nữ nhi Tiêu gia!” Lạc vương lúc này mới chán nản ngã xuống đất. Hắn vốn là thiếu niên sáng chói nhất kinh thành, có ân sủng của hoàng huynh, được mẫu hậu thiên vị, luôn toả sáng và tràn đầy năng lượng. Hiện tại hắn mới hiểu được, mặc dù như vậy, hắn cũng tranh không nổi với trời, mà hoàng huynh của hắn chính là trời. Hắn thua, cũng nhân tiện thua cả đời ta. Nhưng ta vẫn cảm kích hắn đã nguyện ý vì ta mà tranh giành một chút. Bởi vì hắn là người trong lòng ta ba năm qua.
Túi Thơm Tặng Tình Lang Ta tình cờ cứu giúp một thư sinh nghèo khó đang trên đường vào kinh ứng thí. Lúc chia tay, ta lưu luyến không rời, tặng chàng một chiếc túi thơm để định tình: “Đợi khi công tử đỗ đạt cao, chớ quên ta nhé.” Hắn đi rồi, cứ ba bước lại ngoái đầu nhìn. Trên điện Kim Loan, Hoàng Đế muốn tứ hôn cho trạng nguyên kì này. Hắn quỳ xuống tạ tội: Thần đã có ý trung nhân, không phải nàng ấy sẽ không cưới. Rồi hắn lấy ra chiếc túi thơm đã phai màu trong ngực áo. Trên điện, tiếng hít thở dồn dập liên tiếp nổi lên, các thí sinh xôn xao, cùng nhau móc ra mười tám chiếc túi thơm y hệt nhau. Hoàng đế hỏi: “Còn cưới nữa không?” Trạng nguyên nghiến răng nghiến lợi: “Cưới, ta cưới chết nàng.” Bức bình phong bị đá đổ, Thái Tử mặt đen như đít nồi, nắm chặt chiếc túi thơm trong tay đến biến dạng. “Khoan đã, ta cũng muốn cưới.”
Trời Quang Mây Tạnh Tiểu thư luôn nói với ta rằng mọi người đều bình đẳng, nàng vẫn luôn coi ta như tỷ muội. Nàng không cho phép ta hành lễ với nàng, vì thế mà ta bị phu nhân trách phạt. Nàng không thưởng tiền cho ta, nói rằng chưa bao giờ coi ta là người hầu, vì thế mà mẫu thân ta không có tiền chữa bệnh. Nàng không cho phép ta làm thiếp của thiếu gia, muốn ta kiên trì một đời một thế một đôi, hoàn toàn cắt đứt đường lui của ta. Sau này ta vì cứu nàng rơi xuống nước mà sinh bệnh, nàng khóc đến đứt ruột đứt gan. Nhưng khi biết ta mắc bệnh lao, nàng lại sai người đuổi ta ra khỏi phủ, ngay cả tiền chữa bệnh cũng không cho. Ta bị bọc trong chiếu rơm, chết không nhắm mắt. Mở mắt lần nữa, ta lại sống lại thời điểm làm nha hoàn cho tiểu thư.
Hai Kiếp Nhân Sinh Sau khi được tái sinh, ta đã né tránh thảm kịch kiếp trước và thành thân với Thẩm Như An, người yêu ta như mạng. Ta vốn nghĩ rằng, kiếp này đã trải qua bao gian khổ, cuối cùng cũng được hưởng hạnh phúc. Cho đến khi, ngoại thất của Thẩm Như An ôm con quỳ xuống trước mặt ta. Đúng như nguyện vọng của hắn, ta bình thản cho nàng ta vào phủ, nạp làm thiếp. Nhưng hắn lại điên cuồng hỏi ta: “Nàng rộng lượng như vậy sao? Nàng không hề ghen tị hay sao?” Vì kiếp này, duyên phận giữa ta và hắn đến đây là hết. Hắn có lẽ không biết rằng sự tái sinh của ta, là do kiếp trước hắn đã dùng mạng mình van xin thần phật mà có được. Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘
Trọng Sinh Thành Toàn Cho Phu Quân Kiếp trước, ngôi chùa bị cháy. Ta ngăn cản Bùi Cảnh Du định xông vào cứu người. Bùi Cảnh Du bình an vô sự nhưng biểu cô nương Bùi gia là Hứa Miểu lại chôn thân trong biển lửa. Về sau, Bùi Cảnh Du vẫn đối xử với ta như trước, cùng ta vẽ lông mày, cùng trò chuyện, cầm sắt hòa minh. Cho đến khi ta sinh nở, hắn nhốt ta trong phòng, châm lửa đốt. Hắn nói: “Ngươi cũng nên nếm thử mùi vị bị lửa thiêu đốt.” Ta sống sờ sờ bị thiêu chết. Sau khi chết, ta mới biết được. Hứa Miểu kia căn bản không phải biểu cô nương Bùi gia, mà là tình nhân của Bùi Cảnh Du nuôi bên mình. Sống lại một lần nữa, ta nhìn ngọn lửa hừng hực trước mắt, nước mắt lưng tròng buông tay hắn. “Bùi lang, Miểu Miểu… Miểu Miểu còn ở bên trong!”
Diễm Dao Bất Phàm Giang Lạc Dao là đích nữ của phủ Nhạc Xương Hầu, từ nhỏ đã được yêu chiều vô hạn. Một ngày, một thầy bói đến cửa, nói rằng nàng mang mệnh có tai ương, chỉ khi tìm được một người mang sát khí bên mình mới có thể hóa nguy thành an. Cha nàng nghe xong, hoảng hốt vỗ đùi, lập tức đưa nàng đến phủ Nhiếp Chính Vương. Nhiếp Chính Vương là kẻ nổi danh hung ác tàn nhẫn nhất thiên hạ, lại còn nợ Giang gia một ân tình. Không ngờ Giang gia lại thừa cơ đem con gái gán cho hắn. Nhiếp Chính Vương không ngẩng đầu, cầm bút viết thư trả lời: “Bản vương không cần con gái ngươi.” Đúng lúc hắn vừa đặt bút, bên ngoài, một thiếu nữ dung nhan tuyệt sắc khoác áo choàng trắng như tuyết bước vào, giọng nói khẽ khàng: “Lạnh.” Nhiếp Chính Vương nhíu mày: “Lạnh? Lạnh thì đừng đi lung tung.”
Mối Hận Kiếp Trước Ban ngày, ta vô tình gặp được một thư sinh tại chùa. Đến tối, nha hoàn Hồng Ngọc mang đến cho ta một phong thư. Người gửi – Trương Sinh. Ta sai Hồng Ngọc trả lại, dặn không được chuyển thư cho nam nhân xa lạ nữa. Không ngờ, mấy ngày sau, Trương Sinh cầm lấy tờ thư ta tự tay viết, nói rằng ta và hắn có tư tình. Ta sai người đi báo quan, nhưng bị phụ thân ngăn cản. Phụ thân nhận Hồng Ngọc làm nghĩa nữ, cho nàng thay thế ta, long trọng gả vào nhà thế tử Bắc Uy Hầu. Cùng ngày ấy, ép ta gả cho Trương Sinh, buộc ta từ cửa sau mà theo hắn đi. Đêm tân hôn, Trương Sinh sau khi uống rượu liền lộ ra sự thật. Hóa ra hắn là biểu ca của Hồng Ngọc, tất cả đều là âm mưu của bọn họ. Bọn họ kéo ta vào vũng bùn nhơ, dẫm lên ta mà thăng tiến, để Hồng Ngọc chiếm đoạt toàn bộ của ta. Vào ngày lai mặt, ta muốn vạch trần bọn họ, nhưng bọn họ lại ép ta uống rượu độc. Dùng chút hơi tàn cuối cùng, ta kéo bọn họ cùng đồng quy vu tận. Khi mở mắt ra, ta đã quay trở lại ngày gặp Trương Sinh tại Tướng Quốc Tự.
Chủ Mẫu Nan Mưu Gả cho Vệ Quốc Công Triệu Vân Ngạn, không phải chuyện đáng mừng gì. Hắn ta có một kiều thiếp, là tiểu thanh mai của hắn. Còn có một bông hồng đỏ từng cứu mạng hắn ta, nuôi ở bên ngoài, mập mờ không rõ ràng. Một người đồng hành cùng hắn từ thời thơ ấu, một người khiến hắn thời niên thiếu kinh ngạc. Dù sao đi nữa cũng không bằng vị trí chính chính thê là ta đây. Mẹ ta khóc nói tính cách ta quá ngây ngô thẳng thắn, không thể sưởi ấm được trái tim phu quân, những ngày sau này biết sống thế nào? Ta an ủi bà, ta không cầu chân tình, không hại thiếp thất, tự tôn tự ái,sao lại không sống tốt qua ngày?
Niên Tuế Hữu Cảnh Chồng ta vì trả nợ cờ bạc, muốn bán ta và con gái để lấy tiền. Mẹ con ta như súc vật bị trói lại mang đi rao bán ngoài phố. “Một lớn một nhỏ, có thể làm nô làm tì. Ai ra giá cao thì về tay người nấy!” Người trả giá cao nhất, là một tên ngỗ tác hèn hạ. Hắn không những không muốn mẹ con ta làm nô làm tì, mà còn muốn cưới ta làm nương tử. Nhưng hắn bị quỷ dữ ám, đã hại chết hai người vợ trước. Mọi người đều nói, ta gả cho hắn chẳng khác nào đi tìm cái chết. Nhưng sau này, không ai ngờ rằng, người chết lại là tên chồng bạc tình lúc trước của ta.
Mẹ Chồng Trọng Sinh Công công tử trận xa trường, phu quân cùng biểu muội sớm đã bỏ trốn. Bà mẫu bởi vì xúc động mà trúng gió, nằm liệt giường. Ba vị tỷ tỷ đã gả ra ngoài, lấy cớ chăm sóc bà mẫu mà dọn sạch phủ đại tướng quân. Bởi vì ân tình, ta tận tâm tận lực hầu hạ bà mẫu mười năm. Bà mẫu mạnh mẽ không muốn trở thành gánh nặng của ta, nuốt vàng tự vẫn. Nhưng không ai biết rằng bà mẫu không chết, mà trọng sinh về ngày ta vừa gả vào phủ Tướng quân.
Hoa Hoè Bọc Hương Nhài Phò mã qua đời, ta bi thương đến tột cùng. Phụ hoàng không đành lòng, tìm cho ta một thiếu niên, dung mạo giống hệt phò mã khi còn trẻ. Mãi cho đến một ngày, ta nghe thấy tiếng đấm đá truyền ra từ trong phòng. Thiếu niên vốn ngày thường ôn hòa, lại đang đứng trước gương, hung hăng tự đánh vào mặt mình. Hắn ra tay rất nặng, ánh mắt âm trầm sắc lạnh: “Ai cho phép ngươi dùng khuôn mặt của ta để mê hoặc nàng?”
Cứu Vớt Nhân Vật Phản Diện Khi ta xuyên vào sách, nhân vật phản diện mắc bệnh điên cuồng này mới chỉ mười bốn tuổi. Lúc ấy đang vào mùa đông lạnh giá, hắn ôm bài vị của cha mẹ, bụng đói cồn cào, co ro trong ngôi miếu đổ nát. Sáng sớm hôm sau, thân thể lạnh cóng của hắn sẽ bị thôn dân phát hiện, rồi bị ném ra bãi tha ma. Sau đó, một tên đồ tể sẽ cứu hắn, đẩy hắn bước vào con đường hắc hóa. Nghĩ đến kết cục thảm thương của hắn, ta có chút không đành lòng. Thế là ta cho hắn một củ khoai lang nướng. “Nếu chưa đủ, trong nhà ta còn nấu cháo, muốn ăn thì đi theo ta.”
Tà Thần Tái Xuất 2 Ta tên là Tru, là một tà thần. Một lần, ta mềm lòng cứu một nữ tử. Nàng ấy thu gom tài sản của thiên hạ, dâng tất cả hương hỏa trên thế gian cho ta. Nhưng vẫn chưa đủ, ước mơ cả đời của ta là được lên Phong Thần Bảng. Vì thế, ta đã thử giết một Hoàng đế, nhưng thất bại thảm hại! Sau đó, Thời Gia tìm đến ta, thần bí như thường lệ. “Tru, ngươi còn muốn lên Phong Thần Bảng không? Ta bí mật nói cho ngươi biết, ta có người đứng sau…” Ta vô cùng kinh ngạc. Chỉ mới vài trăm tuổi thôi mà sao có thể thần bí như vậy?!
Bỗng Chốc Thành Vương Phi Chuyện lạ ? Lạ đến kỳ quặc? Nàng đang yên ổn sống hạnh phúc ở thế kỷ 20 bỗng dưng bị chết oan uổng không rõ nguyên nhân. Thì ra là Tống Tử nương nương năm xưa vất vả nhào nặn ra loài người đang tìm cách xoay chuyển lại tình hình Được lắm ,người thời đại mới tự dưng bay về làm con dân nhà đại Đường Chẳng những chiều cao từ 1m70 bây giờ lùn xuống hơn 1m50, giọng nói lại còn ỏn ẻn kiểu gì ý! Thôi thì để thực hiện giấc mộng làm nữ cường nhân của mình Nàng sẽ dựa vào “Y học Trung Quốc thời hiện đại” chạy vào Vương phủ cứu người lấy tiền thưởng. Ai ngờ bị tên Vương gia chọn trúng nàng làm người bên gối của hắn. Ngày nào ái tình cũng vô cùng hào phóng, chưa kể đến đêm đêm nàng toàn bị hắn kéo vào bể dục mất hồn, số lần hắn ‘quấy rầy’ nàng không thể đếm hết nổi. Thế là từ nay về sau ngoài việc chữa trị cho ông cụ già trong Vương phủ nàng còn phải “làm yên lòng’ nhi tử của lão. Thêm một việc nho nhỏ nữa đó là chút ‘việc vặt’ đối với hai ả thị thiếp của tên vương gia chết tiệt vì ghen tị mà thích mở mồm ‘dạy dỗ’ nàng. Nàng chỉ có một thân mà kiêm nhiều chức như vậy, quả nhiên lời lẽ lợi nhuận ở cổ đại cũng không dễ kiếm đâu!
Giấc Mộng Kinh Hoa Ta mù lòa suốt sáu năm, ngoài ý muốn rơi xuống nước, lại khôi phục thị lực. Nhưng ngay khi mở mắt, ta liền trông thấy nhi tử sáu tuổi của mình đứng bên hồ, trên gương mặt lộ vẻ chán ghét, dùng thủ ngữ hỏi: “Xấu mù lòa khi nào mới ch/et? Ta không muốn ngày ngày đến đây nhìn nàng khiến mẫu thân thương tâm.” Phu quân của ta, người đang lạnh lùng nhìn ta giãy giụa trong nước, cũng thản nhiên dùng thủ ngữ hồi đáp: “Ngu ngốc đến mức này, con còn sợ nàng không ch/ết hay sao?” “Thỉnh an không thể thiếu, suy cho cùng, độc xuyên ruột chỉ có thể do con từng chén, từng chén đút mới khiến nàng tâm cam tình nguyện mà uống.” “Thấy nàng còn khỏe như vậy, ngày mai dược thang, thêm một bát nữa đi.”
Kiệu Tịch Nhan Mẫu thân ta tướng tá thô kệch, còn phụ thân thì mặt mày như ngọc. Người đời đều nói hầu gia rất tình cảm. Cho đến khi nạp thiếp, ông lại nhẫn tâm đòi mẫu thân ta “kiệu Tịch Nhan”. “Nàng ấy nói không có kiệu Tịch Nhan thì không chịu nhập phủ. “Chỉ là một cái kiệu thôi mà, đừng có keo kiệt thế.” Nhưng mọi người đều biết, đó không chỉ là một cái kiệu. Mắt mẫu thân đỏ hoe, nhưng khóe miệng vẫn nở nụ cười: “Nhan Nhi nhớ lấy, không giữ được trái tim đàn ông thì hãy nắm lấy mạng của hắn.”
Tình Cổ Ta và Giang Duệ Hành là kẻ thù truyền kiếp nhưng lại bị người trong nhà ép buộc đính hôn. Tất cả chỉ vì hai chúng ta đều trúng phải cổ độc, phải dựa vào nhau để giải trừ. Đêm tân hôn, tình cổ đực cái tựa như hổ đói, khó mà kiềm chế. Chúng ta liều mạng chống cự, cuối cùng vẫn dây dưa với nhau. Nghĩ đến việc phải chung chăn gối với kẻ mà mình ghét, ta cố gắng hết sức, định dùng lời lẽ thô tục để giữ vững tỉnh táo. “Tên khốn, đồ lưu manh, đồ vô lại…” Nhưng Giang Duệ Hành lại giữ chặt lấy cánh tay đang vùng vẫy của ta, đè ta xuống giường, gân xanh trên trán nổi lên, giọng nói khàn khàn run rẩy: “Mắng một câu, làm mười lần.”