Cổ Đại
Ánh Trăng Treo Đầu Ngọn Gió Sau khi trở thành phi tần, ta chỉ hầu hạ Thịnh Nguyên Đế ba lần. Lần thứ nhất, hắn nhớ nhung quý phi, qua loa cho có lệ. Lần thứ hai, hắn bận tâm triều sự, chỉ khi nhìn rõ hoa sen trên áo ngủ của ta mới buông một câu khen ngợi: “Ý tưởng tinh tế.” Lần cuối cùng, hắn vô tình đi ngang cung điện của ta, ta không may ngã vào người hắn. Ta ngước lên, hắn cúi mắt xuống, xem như là một mối nhân duyên bất ngờ. Đêm đó, hắn nếm trải mùi vị mới lạ, còn nói với ta rằng ngày mai sẽ đổi một kiểu khác. Nhưng ta không đợi được đến ngày mai ấy. Suýt nữa thì bị quý phi mà hắn sủng ái nhất đánh đến cht.
Công Chúa Thật, Công Chúa Giả Khi công chúa lưu lạc chốn dân gian từng làm tì nữ trong nhà ta. Cha mẹ ta đối xử với nàng rất tử tế nhưng sau khi nàng hồi cung, để xóa bỏ nỗi nhục từng làm nô tì mà cướp hết gia sản nhà ta, giết cha mẹ, bắt ca ca làm thái giám, còn ta thì bị bắt làm tì nữ rửa chân. Sau khi chết thảm, ta đã được tái sinh vào ngày nàng nhận tổ quy tông. Trước mặt nàng, ta ôm chặt lấy chân hoàng đế: “Cha! Cuối cùng con cũng tìm được người rồi!”
Tự Mục Quy Hoàng Đích trường nữ của Trần gia lưu lạc bên ngoài cuối cùng đã được tìm về. Đây là một sự kiện lớn chấn động cả thành Lư An. Nghe nói, vị trưởng nữ ấy khi ở bên ngoài đã phải chịu không ít khổ cực. Với thân phận là “nhân vật chính” của sự kiện này, ta lúc này đang ngồi trong xe ngựa, lòng đầy mông lung. Hiện tại, ta mang danh Trần Nhu Trinh, nhưng thân phận thật sự lại là Tô Nhược Di, thuộc Hắc Hổ Đường của tổ chức giang hồ “Thiên Lý Thừa Phong”. Hắc Hổ Đường vốn chuyên xử lý tra khảo, mà sở trường của ta chính là dùng dao, từng chút từng chút mà róc thịt, hoặc thi triển chiêu pháp phân gân xoay khớp khiến kẻ địch đau đớn đến tận xương tủy. Ngồi bên cạnh ta là “nha hoàn” Tiểu Luyến. Thực chất, nàng chính là một cao thủ sát thủ kiêm hộ vệ của Thần Ưng Đường. Nàng không chỉ kiếm pháp cao cường, mà còn tinh thông Ưng Trảo Công cùng Bôn Lôi Chưởng. Hy vọng Trần gia sẽ hài lòng với cặp chủ tớ chúng ta.
Hoa Thêu Cài Gấm “Ta ch-t rồi, ngươi có thể cưới nàng ta. Ngươi chẳng lẽ không vui sao?” Ta giơ kiếm ngang cổ, từng lời nghẹn ngào, từng chữ đẫm nước mắt. Giữa yến tiệc, đột nhiên xảy ra biến cố, ta phải khen một câu: văn võ bá quan quả thực phản ứng nhanh nhẹn. Chỉ trong chớp mắt, chén rượu, đũa đều bị ném sang một bên, đồng loạt quỳ xuống thành một mảng đen kịt, lại còn ngay hàng thẳng lối. Người còn đứng chỉ còn lại ta và Nghiêm Tử Tu. Đặc biệt là Nghiêm tướng, quả nhiên vô cùng chân thành, đến mức dập đầu muốn vỡ cả đất. “Hoàng thượng không thể!” Hắn bi thương kêu lên, nước mắt đầm đìa, khấu đầu nói: “Khuyển tử vô dụng, không dám nhận thánh ân của Hoàng thượng. Hoàng thượng vạn vạn lần phải bảo trọng long thể!” Nghiêm Tử Tu đứng dưới bậc ngọc cấp, thân mặc triều phục đỏ sẫm, tuấn nhã như ngọc, dáng dấp cao lớn. Ta ngước mắt nhìn hắn, lệ rơi như mưa, kiên quyết đưa mũi kiếm kề sát thêm vào cổ. Nghiêm Tử Tu đi qua bên cạnh Nghiêm tướng đang quỳ trên đất, chậm rãi bước lên bậc thềm, lấy thanh kiếm trong tay ta. Hắn xoay lưng về phía mọi người, từ trong tay áo rút ra một đoạn đoản đao, giọng ôn hòa nói: “Kiếm này chưa mài bén, chỉ có thể làm màu, Hoàng thượng không bằng… đổi cái này đi.” Ta, đường đường là một đế vương, trước nay chưa từng thấy qua tình cảnh như thế này. Lúc đó ta liền… Trong lòng thắt lại, trong mắt cay xè. Nước mắt vốn tuôn như suối đột nhiên ngừng chảy. Ngẩng đầu lên, ta liền thấy Nghiêm Tử Tu vẫn giữ nụ cười ôn hòa, tiện tay vứt trường kiếm, duỗi tay về phía ta, nhẹ giọng nói: “Hoàng thượng nếu làm loạn đủ rồi, vậy qua đây đi. Cùng thần nói rõ một chút, thần muốn cưới ai?” [P/S của tác giả:【Bù nhìn nữ đế đầy kịch tính × Ôn nhu phúc hắc quyền thần chi tử】 Nếu không có gì bất ngờ, thì đây là một câu chuyện ngọt ngào.]
Hoa Hải Đường Vẫn Như Xưa Phu quân của ta là Yến Đình Chi đã gây ra một vụ bê bối phong lưu bên ngoài. Đối phương là đích nữ của một quan tứ phẩm tên là Doãn Thanh Nguyệt, đã mang thai ba tháng. Nàng ta nói rằng không cầu xin gì khác, chỉ mong đứa con trong bụng có thể có một danh phận, được ghi vào gia phả Yến gia. Ta và Yến Đình Chi thành hôn đã ba năm, vẫn đắm chìm trong nghiên cứu kim thạch học, chưa từng có thai. Bà mẫu nghe tin đích nữ Doãn gia có thai, muốn nạp nàng ta vào phủ, sinh con trai thì có thể nâng lên làm bình thê. Mà trước đó không lâu, phụ thân ta vì phản đối tân chính mà bị bãi quan lưu đày, mất chức tể tướng. Chỉ trong một đêm, ta từ đệ nhất quý nữ kinh thành được mọi người ngưỡng mộ, trở thành trò cười sau lưng người khác. Bụng của đích nữ Doãn gia ngày một lớn, Yến Đình Chi không thể không đến cầu xin ta, đợi ta đồng ý mới có thể nghênh đón nàng ta vào cửa. “Thư Dư, trong lòng ta từ trước đến nay chỉ có mình nàng, Thanh Nguyệt dù có hài tử cũng không thể vượt qua nàng.” Ta rút ống tay áo dài khỏi tay Yến Đình Chi, không chút kiêng dè nhìn thẳng vào hắn. “Yến Đình Chi, chúng ta hòa li đi.”
Chỉ Một Chữ An Năm thứ 3 thành thân, ta phát hiện trong thư phòng của Thẩm Thiệu chín bức thư nhà giữa thời loạn lạc. Nội dung chỉ vỏn vẹn một chữ “An”. Hồi âm lại mang dấu ấn tư gia của biểu muội hắn. Ta chợt nhớ về năm ấy khói lửa dồn dập, chiến sự thất bại liên miên, từng thi thể binh sĩ ngã xuống được người dân tốt bụng đưa về an táng… Mà ta, vợ chính thất lại chưa từng nhận được một phong thư nào từ chàng. Vì lo lắng, ta đã lê đôi chân thương tích vượt hơn mấy chục dặm núi để dò hỏi tin tức. Cuối cùng bị quân lính lừa gạt, suýt bị hãm hại, chân còn chưa lành đã cố gắng trốn thoát về nhà. Lúc này đây, khi nhìn thấy chữ “An” mà từng đêm mong nhớ, đôi mắt ta mờ nhòe lệ. Nhưng bỗng nhiên… ta lại bật cười. Hôm hoà ly, Thẩm Thiệu nắm chặt tay áo ta, giận dữ quát: “Ta thề với trời, giữa ta và A Uyển chưa từng có tư tình. Nàng cớ gì phải vì một chữ đó mà tính toán?” Nhưng đối với ta, một chữ là đã quá đủ rồi.
Túi Thơm Tặng Tình Lang Ta tình cờ cứu giúp một thư sinh nghèo khó đang trên đường vào kinh ứng thí. Lúc chia tay, ta lưu luyến không rời, tặng chàng một chiếc túi thơm để định tình: “Đợi khi công tử đỗ đạt cao, chớ quên ta nhé.” Hắn đi rồi, cứ ba bước lại ngoái đầu nhìn. Trên điện Kim Loan, Hoàng Đế muốn tứ hôn cho trạng nguyên kì này. Hắn quỳ xuống tạ tội: Thần đã có ý trung nhân, không phải nàng ấy sẽ không cưới. Rồi hắn lấy ra chiếc túi thơm đã phai màu trong ngực áo. Trên điện, tiếng hít thở dồn dập liên tiếp nổi lên, các thí sinh xôn xao, cùng nhau móc ra mười tám chiếc túi thơm y hệt nhau. Hoàng đế hỏi: “Còn cưới nữa không?” Trạng nguyên nghiến răng nghiến lợi: “Cưới, ta cưới chết nàng.” Bức bình phong bị đá đổ, Thái Tử mặt đen như đít nồi, nắm chặt chiếc túi thơm trong tay đến biến dạng. “Khoan đã, ta cũng muốn cưới.”
Trèo Cành Cao Ta đã bỏ ra năm văn tiền để mua một thiếu niên sa cơ lỡ vận. Ta dỗ ngọt hắn, sai bảo làm việc như trâu ngựa để hầu hạ mình. Một ngày nọ, ta vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa hắn và một ám vệ: “Điện hạ, vài ngày nữa chúng ta sẽ trở về Sở Quốc.” “Nữ tử này… Điện hạ định xử lý thế nào?” Nguyên Hành khẽ cười, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng lạnh lùng: “Oanh Oanh chỉ là một nữ tử thấp hèn, lại mồ côi phụ mẫu. Nếu nàng ta biết thân phận thật của bổn vương, chắc chắn sẽ tìm mọi cách để trèo cành cao, bám riết không buông.” “Thôi được rồi, ai bảo nàng ta có dung mạo khuynh thành cơ chứ? Đến lúc đó, bổn vương sẽ đặc ân cho nàng ta làm thị thiếp thông phòng. Nàng ta hẳn sẽ mang ơn đội nghĩa.” Hóa ra, hắn chính là Ngũ hoàng tử của Sở Quốc. Lần này giả nghèo khó, chẳng qua chỉ để đùa vui với ta mà thôi. Ta khẽ thở phào nhẹ nhõm. Thật ra, ta cũng đang đóng kịch. Ta là tiểu thư được nuôi dưỡng ở trang viên của phủ Quốc Công. Bảy ngày nữa, ta sẽ thay tỷ tỷ chính thất để sang Sở Quốc hòa thân. Người ta phải cưới chính là vị Thái tử hoàng huynh của Nguyên Hành kia.
Hắc Liên Hoa Phản Sát Ta là quý phi được muôn vàn sủng ái. Hôm nay, khi vừa ân ái cùng Hoàng đế xong, ta bỗng nhìn thấy giữa không trung hiện lên những dòng đạn mạc kỳ quái: 【Cười chết mất, lại phải xem nàng ta vui vẻ uống thuốc tránh thai rồi. Không thể không nói, Tiêu Cảnh Hoài đúng là tàn nhẫn! 】 【Thật đáng thương, bề ngoài nhìn thì vinh quang vô hạn, nhưng thực chất chẳng mấy chốc sẽ bị tru di cửu tộc. 】 【Các ngươi chẳng lẽ lại bắt đầu thương hại nàng ta sao? Đừng quên, nàng chính là nữ phụ độc ác đó! 】 Ta ngây người nhìn những lời lẽ quái dị đó. Tiêu Cảnh Hoài ở bên cạnh thì cầm bát thuốc do cung nhân dâng lên, dịu dàng đưa đến môi ta. “Mi Nhi, mau uống đi, thuốc nguội thì hiệu quả sẽ kém đi.”
Nhân Duyên Trời Định Ta nữ giả nam trang, xông pha nơi sa trường, kết quả hoàng đế lại ban hôn cho ta với công chúa. Chết tiệt, chơi quá đà rồi. Tin xấu: Ta đã phạm tội khi quân. Tin tốt: Phạm tội khi quân không chỉ có mình ta.
Vận Mệnh Trong Tay Năm thứ ba ta khởi binh tạo phản, triều đình vì muốn xoa dịu ta mà phái vị hôn phu cũ của ta đến hòa thân. Hắn mặc y phục mỏng manh, gương mặt đầy vẻ nhục nhã, ngồi trên giường của ta. Ta bóp cằm hắn, cười nhạo: “Ồ? Nghĩ thông suốt rồi sao? Bằng lòng theo ta rồi à?” Trước đây ở kinh thành, hắn thề độc rằng thà bị vạn tiễn xuyên tâm còn hơn cưới ta. Hắn nghiến răng căm hận nói: “Ngươi dù có chiếm được thân thể ta, cũng không có được trái tim ta!” Ta lập tức đá hắn xuống giường, bảo hắn cút đi. Ai thèm hắn chứ? Trước đây thề non hẹn biển dụ hắn cho vui, hắn lại tưởng bản thân là bảo vật chắc.
Hà Tất Nhớ Hồng Nhan “Thanh Nhi, đợi ta đỗ đạt công danh, chắc chắn sẽ không phụ nàng.” Thiếu niên từng thề non hẹn biển ấy, cuối cùng vẫn phụ ta. “Thanh Nhi, Cảnh Tú đã mang thai, nàng tự xin hạ đường đi.” Khi Cố Hành cuối cùng cũng đỗ thám hoa, ta tưởng rằng phu quân của ta sẽ cưỡi ngựa cao đầu, đến đón ta vào kinh. Nhưng đón ta lại chỉ là vị Cố đại nhân lạnh lùng vô tình kia. Ta đã cứu hắn khi hắn sắp chế//c đói bên vệ đường, dùng tiền bạc lo lót quan hệ, cho hắn ăn uống, động viên hắn đi thi. Cuối cùng, hắn thành danh, lại muốn ta nhường chỗ cho người khác. Sao, đối xử với ngươi quá tốt khiến ngươi tưởng rằng ta là loại thê tử tầm thường để ngươi tùy ý tổn thương sao? Cố Hành, ta, Giang Thanh Nhi, là người cướp thịt từ miệng hổ, chứ không phải kẻ si tình chỉ biết đào rau dại.
Giữ Bên Nhau Một Đời Ta bị phu quân đưa đến cho Thái tử ngay trong đêm tân hôn. Về sau, thân thể ta thường xuyên không khoẻ, lúc nào cũng thấy buồn nôn. Ánh mắt Thái tử âm u dịu dàng vuốt ve bụng ta. “Miểu Miểu, ngươi chỉ cần yêu một mình ta là đủ rồi.”
Thái Bình Thịnh Thế Vào đêm tân hôn, phu quân nhận lệnh xuất chinh, ta ở lại Hầu phủ lặng lẽ chờ đợi suốt năm năm. Năm năm sau, phu quân khải hoàn trở về, mang theo một tiểu thiếp dung mạo tuyệt mỹ. Phu quân nói: “Liên nhi yếu đuối, không thể tự lo liệu, làm phiền phu nhân chăm sóc nàng nhiều hơn.” Tiểu thiếp gì chứ? Đây rõ ràng là muội muội vừa thơm vừa mềm của ta! Nha hoàn bên cạnh ta thấy vậy thì tức giận không chịu nổi, muốn thay ta ra mặt, dạy cho Thẩm Liên một bài học. Ai ngờ phu quân lại khăng khăng cho rằng ta là người sai khiến. Chợt nghe giọng nói mềm mại dịu dàng của muội muội bất ngờ phát lên: “Hầu gia! Ta đã nói là tự mình sơ ý, là ta không cẩn thận, chàng đừng kiếm chuyện mà gây hiềm khích giữa ta và phu nhân nữa!” Ta: “…”
Tuyết Đông Mẫu thân ta là tú bà, từng cứu Hiền phi khỏi ch .t đuối. Bà giấu Hiền phi trong Bách Hoa Lâu để tránh truy s/á/t. Sau khi thủ lĩnh tặc phỉ bị d/i/ệ/t, để xóa bỏ vết nhơ từng lưu lạc chốn thanh l/â/u, Hiền phi vu oan cho mẫu thân ta cấu kết phản tặc, ban lệnh x//ử t/ử bà. Mẫu thân ta ngã gục ngay tại chỗ, Hiền phi ngạo nghễ khinh bỉ cười lạnh: “Đồ tiện chủng, ngươi mà cũng xứng gọi ta là tỷ muội sao?” Bách Hoa Lâu thành tro bụi, ba mươi hai k/ỹ n/ữ bị quân lính làm nhục, xác nằm ngổn ngang ở bãi th/a m//a. Chỉ có ta, vì đang du học ngoài cung, nên thoát khỏi kiếp nạn ấy. Còn Hiền phi, lại giẫm lên x//á/c mẹ ta mà tấn phong làm Quý phi. Nửa năm sau, Quý phi phát bệnh đa/u đầu, Thái y trong cung đều bó tay. Ta quỳ trước giường nàng, cung kính thưa: “Bệnh đau đầu của nương nương, nô tỳ có thể trị.”
Giấc Mộng Kinh Hoa Ta mù lòa suốt sáu năm, ngoài ý muốn rơi xuống nước, lại khôi phục thị lực. Nhưng ngay khi mở mắt, ta liền trông thấy nhi tử sáu tuổi của mình đứng bên hồ, trên gương mặt lộ vẻ chán ghét, dùng thủ ngữ hỏi: “Xấu mù lòa khi nào mới ch/et? Ta không muốn ngày ngày đến đây nhìn nàng khiến mẫu thân thương tâm.” Phu quân của ta, người đang lạnh lùng nhìn ta giãy giụa trong nước, cũng thản nhiên dùng thủ ngữ hồi đáp: “Ngu ngốc đến mức này, con còn sợ nàng không ch/ết hay sao?” “Thỉnh an không thể thiếu, suy cho cùng, độc xuyên ruột chỉ có thể do con từng chén, từng chén đút mới khiến nàng tâm cam tình nguyện mà uống.” “Thấy nàng còn khỏe như vậy, ngày mai dược thang, thêm một bát nữa đi.”
Cảnh Xuân Tươi Đẹp Ta và Ninh vương thành thân vào đêm hôm đó, hắn bức ta lập thệ. Ba năm sau, nhất định phải cùng hắn hòa ly. Ninh vương, tính tình khó lường, âm trầm lạnh lẽo. Ta không dám nhiều lời, vội vàng đáp ứng. Về sau, hắn trở thành Trữ quân, kỳ hạn ba năm sắp tới. Ta dò hỏi: “Đến lúc ta rời đi, ngươi có ban cho ta ít ngân lượng không?” Hắn liếc nhìn ta một cái. “Ừm.” Ta lại hỏi: “Vậy cửa hàng thì sao? Hoặc là một tòa nhà?” Hắn bỗng bật cười: “Nàng chưa từng nghĩ tới chuyện… không cùng ta hòa ly sao? Như vậy, hết thảy mọi thứ của ta, đều sẽ là của ngươi.” Ta: “A?” Hắn cúi người áp sát, giọng nói dịu dàng dụ dỗ: “Kể cả… ta.”
Thanh Ly Ngày phụ thân mở tiệc khoản đãi khách quý. Ngay giữa tiền sảnh, mã nô trong phủ lại ném y phục nhỏ của ta ra trước mặt bao người. Chúng nhân nhất thời chấn kinh. Khi tràng cảnh lắng xuống, kẻ đối đầu trong triều liền nhân cơ hội mỉa mai châm chọc. Tình lang của ta cũng thản nhiên tuyên bố từ nay không còn liên quan gì đến ta nữa. Vì muốn giữ thể diện cho phủ, tộc nhân định ép ta gả cho mã nô. Ta khẩn cầu phụ thân trả lại sự trong sạch cho ta, thế nhưng người từng nâng niu ta như châu như ngọc lại chỉ lạnh mặt: “Muội muội con còn chưa gả đi, con cũng nên vì thanh danh của các nàng mà suy nghĩ. Gả cho mã nô đã là thượng sách. Nếu con không chịu, thì chỉ còn con đường tự k ế t l i ễ u bằng một dải lụa trắng.” Tiến thoái lưỡng nan. Ngay lúc ấy, vị Ngự sử đại phu mới nhậm chức đích thân mang sính lễ đến phủ nhà họ Cố. Sau khi thành thân, nửa đời ta cẩn cẩn dực dực, chỉ để hồi báo ân tình cứu vớt năm xưa. Tuy phải gánh chịu tai tiếng cả đời, nhưng ta tự an ủi bản thân rằng, con cái hiểu chuyện hiếu thuận, phu quân cũng hòa thuận kính nhường, còn có gì phải bất mãn. Cho đến khi Thời Cảnh lâm chung. Hắn nắm chặt tay ta, ánh mắt mang theo áy náy, hé ra bí mật chôn giấu bấy lâu. Lúc ấy ta mới biết, thì ra cả một đời ta… chỉ là một trò cười.
Phượng Ảnh Dư Hỏa Ta là công chúa tôn quý nhất của Phượng tộc, được Long Hoàng ban ân cho phép tự mình chọn một người trong tộc làm phò mã. Ngài nói, ta chọn ai, kẻ đó sẽ là Long Hoàng đời kế tiếp. Kiếp trước, ta chọn Tống Hạc Huyền, người thanh mai trúc mã cùng ta lớn lên. Vì giúp y vượt qua thống khổ khi rút sừng, thay vảy, thuận lợi phi thăng thành Thiên Long, ta thậm chí dâng ra bản mệnh linh đan của chính mình. Thế nhưng khi y đăng cơ làm Long Quân, điều ta nhận lại không phải là một lời cầu hôn, mà là một kiếm xuyên tim. Y ôm lấy con yêu tinh gà rừng từng giả mạo thân phận của ta, lạnh lùng giáng kiếm xuống: “Nếu không phải ngươi cứ nhất quyết muốn gả cho ta, Lưu Oanh sao phải chịu khổ như thế!” “Nếu không phải vì cần nội đan của ngươi giúp Lưu Oanh niết bàn hóa Phượng, thì ta căn bản chẳng cần phải giả vờ lấy lòng ngươi! Ngôi vị Long Hoàng này, không có ngươi ta cũng có thể dễ dàng đạt được!” Y nhổ sạch đuôi phượng của ta, chém đứt tiên cốt, tự tay moi ra nội đan. Ta ngã trong vũng máu, trơ mắt nhìn y nâng niu dâng nội đan của ta cho yêu tinh gà rừng ấy. Lúc mở mắt lần nữa, ta không ngờ lại quay về ngày chọn phu quân năm đó. Long Hoàng ánh mắt từ hòa hỏi ta: “Trầm Khê, con đã nghĩ kỹ sẽ chọn ai làm phu quân chưa?” Ngài vừa dứt lời, Tống Hạc Huyền vốn vẫn im lặng trong nhóm các hoàng tử đột nhiên quỳ xuống. “Phụ hoàng, nhi thần biết Trầm Khê có tình ý với con, nhưng người nhi thần yêu duy nhất chính là Lưu Oanh. Nếu buộc phải định hôn sự này, nhi thần nguyện cưới Lưu Oanh làm bình thê.” Toàn tộc chấn động. Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía ta, ngập tràn thương hại, chế giễu và mỉa mai. Ngay khoảnh khắc ánh mắt ta chạm phải ánh mắt của y, ta liền hiểu rõ — Tống Hạc Huyền cũng đã trọng sinh rồi. Ta mỉm cười, ngẩng đầu bẩm báo Long Hoàng quyết định của mình. Tống Hạc Huyền không hề biết, nếu không có ta, y vĩnh viễn cũng chỉ là một con nòng nọc đục nước mà thôi. Sau này trong đêm tân hôn, Tống Hạc Huyền quỳ gối giữa tuyết suốt một đêm, chỉ để cầu xin ta thu hồi một quyết định…
Hải Đường Có Gai Ta từng là một ca kỹ ở thanh lâu, một ngày lọt vào mắt xanh của Hoàng đế, thăng tiến nhanh chóng. Vạn người ngưỡng mộ vận may của ta, ta được tâng bốc đến mức quên mất thân phận của mình. Khi bị đánh vào lãnh cung rồi bị ban chết, ta chợt hiểu ra, làm gì có cơ hội nào, vận may mà ta nghĩ đều là âm mưu của người khác. Sau khi sống lại, ta trở về ngày trước khi tiến cung.