Cổ Đại
Họa Đông Cung Mẫu thân ta là nhũ mẫu của Thái tử. Thái tử phi luôn nhớ đến điều này mà tranh cãi với Thái tử, nói Thái tử đã có tiếp xúc thân thể với nữ nhân khác và không còn trong sạch nữa. Vì thế Thái tử ra lệnh cắt bỏ đôi nhũ của mẫu thân ta và đỏ hoe mắt hỏi Thái tử phi: “Như vậy nàng đã hài lòng chưa?” Ngày họ hòa giải, điên cuồng trong phòng, mẫu thân ta nằm chết cóng trên nền tuyết lạnh. Thương thay, lúc hấp hối trong tay bà còn nắm chặt chiếc bánh định để dành cho ta. Sau này ta vào cung, khi Thái tử phi hạ sinh, ta trở thành nhũ mẫu cho con của nàng ta. Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘
Khương Mộng Sau khi hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống, ta chỉ cần chết đi là có thể rời khỏi thế giới này. Thế nhưng, khi ta treo mình trên dải lụa trắng, Tiêu Tự – kẻ luôn chán ghét ta – lại như phát điên ôm ta xuống. Hắn gầm lên, giọng khàn đặc: “Khương Mộng, nàng nhất định phải tận mắt chứng kiến trẫm và Vân Nhi thành thân, nàng không được chết!” Ta ngước đôi mắt trống rỗng lên, trước mắt chỉ là một mảnh mơ hồ. Lúc đỡ đao cho Tiêu Tự, ta trúng phải kịch độc, đôi mắt đã hoàn toàn mù lòa. “Sao ta có thể tận mắt nhìn chàng thành thân được chứ?”
Mỹ Nhân Cổ Vì chu cấp cho phu quân đọc sách, ta đã lén lút đến quỷ thị bán cổ trùng. Hôm nay lại có một vị khách kỳ lạ ghé qua, hắn hỏi mua loại cổ trùng khiến nữ nhân không thể mang thai. Mặc dù hắn che kín mặt, nhưng ta vừa nhìn đã nhận ra ngay. Người này, chính là phu quân của ta.
Chung Linh Tôi và bạn thân cùng xuyên về cổ đại và trở thành phi tần không được sủng ái của hoàng đế. Không chịu nổi sự cô đơn, chúng tôi tìm kiếm sự kích thích khắp nơi. Bạn thân quấn lấy một thị vệ tuấn tú, còn tôi quyến rũ một tiểu thái giám trắng trẻo và rụt rè. Ngày bị Thái hậu phát hiện, ánh mắt bạn thân còn đang mê man: “Tiêu, Tiêu tướng quân?” Thái hậu hoảng hốt, liên tục lùi về phía sau vài bước, đụng phải tôi và tiểu thái giám quần áo xộc xệch. “Bệ hạ, bệ hạ?” Tôi cứng đờ tại chỗ, trơ mắt nhìn tiểu thái giám thường ngày rụt rè lại nắm cằm tôi, nở nụ cười mỉa mai: “Sao không tiếp tục nữa, quý phi nương nương?”
Sách Mệnh Khi Thái tử đăng cơ, đã lập Thái tử trắc phi làm Hoàng hậu. Nguyên nhân rất đơn giản, trên sách mệnh có ghi, Hoàng hậu đầu tiên của Thái tử sẽ chết vì loạn tiễn xuyên tim. Ngày thánh chỉ phong Hậu hạ xuống, tỷ tỷ của ta, tức là Thái tử phi Thẩm Thành Vân, cười tươi rói đến cung của ta, hành lễ không mấy nghiêm chỉnh: “Thần thiếp xin chúc mừng Hoàng hậu nương nương.” Sau đó, nàng lại tiến đến gần ta, đôi môi đỏ tươi cong lên đầy ác ý: “Thẩm Nhược Nhược, hãy trân trọng hai ngày tốt đẹp này đi nhưng cũng đừng quá đắc ý, nếu để ta không vui thì sau khi ngươi chết có được thụy hiệu tốt hay không, đều do ta quyết định.” “Thật sao?” Ta lùi lại một bước, trầm giọng nói. “Vậy thì tỷ tỷ nhất định đừng chết trước ta.”
Tĩnh Cơ Đêm hôm đó, khi cha nâng thiếp thất lên làm chính thất, mẹ và huynh trưởng bị đuổi ra khỏi nhà, còn ta thì ngồi trong từ đường, uống suốt cả đêm, cười đến sảng khoái vô cùng. Cuối cùng cũng không uổng công ta dày công tính toán.
Sửu Nữ Ta là quý nữ kinh thành, cũng là một sửu nữ. Vì xấu xí, chuyện hôn sự của ta vô cùng trắc trở. Những người môn đăng hộ đối thì chê ta, những người dòng dõi thấp thì cha mẹ ta thấy chướng mắt. Mãi đến khi ta mười tám tuổi, cha mẹ thực sự không còn cách nào. Vì thế, họ dùng ơn nghĩa ra đòi báo đáp, ép tân khoa trạng nguyên cưới ta. Đêm tân hôn, trạng nguyên mặt lạnh tanh, quay người bỏ đi. Chưa đầy một tháng đã rước một thiếp thất vào cửa. Ta mới biết, đây là giao dịch giữa hắn và cha mẹ ta. Hắn cưới ta chỉ để nâng cao danh tiếng cho cha mẹ ta, cha mẹ ta thì ngầm cho phép hắn nạp thanh mai của mình làm thiếp. Điều kiện duy nhất là thiếp thất không được có con. Khi chén thuốc tránh thai được đưa đến trước mặt tiểu Thanh Mai, ta đã vươn tay hất đổ nó. Giọng vẫn thản nhiên như thường: “Đủ rồi.”
Con Dâu Nuôi Từ Bé Ta và Tạ Chỉ Hành đã từng có một khoảng thời gian tươi đẹp. Khi hắn bị bệnh tật giày vò, buồn bực ở nhà, ta cùng hắn dưỡng bệnh, học xong cách chăm sóc hắn. Khi thân thể của hắn khỏe mạnh, ngày đêm chuẩn bị cho kỳ thi khoa cử, ta cũng ngày đêm ở bên hắn. Hắn từng mỉm cười nói, ta chính là bà quản gia của hắn, ngày ngày trông coi hắn. Cho đến một ngày, cô nương mà hắn thích từ nhỏ đến tìm hắn. Ta mới biết được, đó mới là người trong lòng mà hắn muốn cưới. Hắn dưỡng bệnh là vì nàng. Chuẩn bị khoa cử, cũng là vì nàng. Bọn hắn có tình cảm thanh mai trúc mã, hai bên đều lưỡng tình tương duyệt. Tâm ta như tro tàn, cười nói: “Vậy liền chúc thế tử đề tên bảng vàng, sớm ngày đạt được ước muốn, cầu hôn Triệu cô nương.” Còn ta, đã quyết định rời khỏi hắn.
Túi Hương Gửi Tình Lang Ngẫu nhiên cứu giúp một thư sinh lận đận lên kinh ứng thí. Lúc chia tay, bịn rịn không nỡ, ta tặng chàng một túi hương định tình: “Đợi công tử đỗ đạt, chớ quên ta nhé.” Chàng từng bước, từng bước quay đầu nhìn lại rồi đi mất. Trên Kim Loan điện, Hoàng thượng ban hôn cho trạng nguyên của khoa cử năm nay. Chàng quỳ rạp xuống đất, dập đầu thỉnh tội: “Thần đã có người trong lòng, ngoài nàng ấy ra, không cưới ai khác.” Chàng lấy từ trong ngực ra một túi hương đã phai màu theo năm tháng. Trên điện, tiếng hít khí vang lên liên tiếp, các sĩ tử xung quanh cũng bắt đầu lục lọi trong y phục. Chỉ trong chốc lát, tổng cộng mười tám túi hương được đưa ra. Hoàng thượng hỏi: “Còn cưới không?” Trạng nguyên nghiến răng nghiến lợi: “Cưới, thần nhất định cưới nàng cho đến chếc!” Bình phong bị đá văng. Thái tử mặt đen sì, trong tay cũng siết chặt một túi hương đến biến dạng. “Khoan đã, bản cung cũng muốn cưới.”
Vương Phi Bị Ruồng Bỏ Tướng quân xuất chinh trở về, còn mang theo một nữ tử đang mang thai. Từ khi trở về, hắn không thèm nhìn ta lấy một cái, cùng nàng ta cười nói vui vẻ như keo như sơn, còn hứa sẽ cưới nàng ta làm bình thê. Ta đã hy sinh nhiều như vậy, hắn lại chẳng màng đến tôn nghiêm của ta, vì một tiểu thiếp mà hoàn toàn làm tổn thương ta. Nếu đã như vậy, ta cũng chẳng còn gì để luyến tiếc nữa, chi bằng viết một tờ hưu thư để cắt dứt sạch sẽ. Minh Vương: “Tướng quân chớ có đi quá giới hạn, người bị ruồng bỏ trong miệng của ngươi, hiện giờ đã là Vương phi của bổn vương.”
Gió Ngừng Trời Sáng Khi hay tin Quý phi có thai, phu quân liền đón về tiểu thanh mai vốn thủ tiết. “Hiện nay muội muội của ta đã được sắc phong Quý phi, lại còn hoài thai đứa con duy nhất của Thánh thượng.” “Chương gia ta từ nay chẳng cần phải nương tựa vào cái gia tộc lụn bại như Thôi gia các ngươi nữa. Ta muốn thuận theo tâm ý của bản thân, đón người nữ tử ta yêu về làm bình thê.” Đúng là buồn ngủ lại gặp người đưa gối. Ta vừa nghe Quý phi tự chuốc họa, lén lút tư thông cùng thị vệ, đang bối rối lo việc thoát thân thế nào, thì phu quân đã vội vàng mang về một kẻ thế mạng. “Nếu đã vậy, ngôi vị chủ mẫu của Chương gia cứ nhường cho nàng ta, ta tự xin rời đi.”
Phồn Hoa Nhất Thế Công chúa có mang, lại nói là con của ta, hoàng đế lại quá yêu chiều tỷ tỷ, bắt ta phải chịu trách nhiệm. “Bệ hạ, thần… thần làm sao có thể có con được!” Ta oan ức kêu lên. Công chúa cao lớn, dung nhan tuyệt thế, cúi đầu mỉm cười: “Tám tháng nữa, nếu bản cung không có con, thì ngươi phải chịu tội.” Ta sờ bụng, cảm thấy chua xót: “Con ơi, mẹ con ta sắp xong đời rồi…”
Nơi Ta Thuộc Về Phu quân của ta là thế tử yếu đuối của Hầu phủ, còn ta là đích nữ kiêu hùng của tướng môn. Để bảo vệ hắn, ta đạp lên tiểu nhân, trừng phạt kẻ vô lại, trở thành người đàn bà đanh đá nổi danh khắp kinh thành. Mọi người đều tránh ta như tránh tà nhưng hắn lại nói. “A Doanh, nàng phải bảo vệ ta cả đời.” Ta tưởng hắn yếu đuối không tự lo được nên cam tâm tình nguyện. Cho đến khi ta và trưởng công chúa cùng gặp nạn. Hắn giương cung, lạnh lùng bắn một mũi tên xuyên thủng đầu tên thích khách rồi ôm trưởng công chúa vào lòng. Lúc đó ta mới hiểu. Hóa ra những năm qua, bệnh tật của hắn đều là giả. Hắn cũng có thể bảo vệ người khác. Chỉ là người đó không phải là ta.
Phấn Son Nhạt Nhoà Mẫu thân ta từng là hoa khôi nức tiếng một thời, dùng tiền tích góp cả nửa đời cho phụ thân ta mở đường tiến thân. Phụ thân ta đỗ đạt, quay lại liền đem mẫu thân ta tặng cho nhạc phụ là Hộ bộ thị lang… Làm nha hoàn rửa chân. Còn ta thì quỳ rạp trên đất, bị người ta cưỡi như ngựa… Sau đó, ta bị người ta thay phiên nhau lăng nhục, còn mẫu thân ta đang sống sờ sờ bị đánh đến chết thảm! Sau khi được tái sinh, mẫu thân ta lột xác, trở thành bạch nguyệt quang của hoàng đế, đứng trên đỉnh cao quyền lực. Lũ cặn bã, chịu chết đi!
Hắc Liên Hoa Phản Sát Ta là quý phi được muôn vàn sủng ái. Hôm nay, khi vừa ân ái cùng Hoàng đế xong, ta bỗng nhìn thấy giữa không trung hiện lên những dòng đạn mạc kỳ quái: 【Cười chết mất, lại phải xem nàng ta vui vẻ uống thuốc tránh thai rồi. Không thể không nói, Tiêu Cảnh Hoài đúng là tàn nhẫn! 】 【Thật đáng thương, bề ngoài nhìn thì vinh quang vô hạn, nhưng thực chất chẳng mấy chốc sẽ bị tru di cửu tộc. 】 【Các ngươi chẳng lẽ lại bắt đầu thương hại nàng ta sao? Đừng quên, nàng chính là nữ phụ độc ác đó! 】 Ta ngây người nhìn những lời lẽ quái dị đó. Tiêu Cảnh Hoài ở bên cạnh thì cầm bát thuốc do cung nhân dâng lên, dịu dàng đưa đến môi ta. “Mi Nhi, mau uống đi, thuốc nguội thì hiệu quả sẽ kém đi.”
Phận Nữ Nhi Ngày cha ta dẫn ta về nhà, ta cố ý làm vỡ chiếc vòng ngọc mà mẹ kế tặng. Chưa đợi phụ thân mở miệng chỉ trích, bà đã vội vàng nắm lấy bàn tay bị thương của ta, như một người mẹ hiền bảo vệ rồi cầm máu cho ta. “Châu Châu, thổi thổi một chút là hết đau thôi.” Một lần bảo vệ ấy kéo dài mười năm. Sau này, An Viễn Hầu phủ sụp đổ, cha ta lập tức muốn vứt bỏ mẹ kế. Ta quay đầu đồng ý lời cầu hôn của nhiếp chính Vương. “Mẫu thân, lần này đến lượt Châu Châu che chở người rồi!”
Thái Bình Thịnh Thế Vào đêm tân hôn, phu quân nhận lệnh xuất chinh, ta ở lại Hầu phủ lặng lẽ chờ đợi suốt năm năm. Năm năm sau, phu quân khải hoàn trở về, mang theo một tiểu thiếp dung mạo tuyệt mỹ. Phu quân nói: “Liên nhi yếu đuối, không thể tự lo liệu, làm phiền phu nhân chăm sóc nàng nhiều hơn.” Tiểu thiếp gì chứ? Đây rõ ràng là muội muội vừa thơm vừa mềm của ta! Nha hoàn bên cạnh ta thấy vậy thì tức giận không chịu nổi, muốn thay ta ra mặt, dạy cho Thẩm Liên một bài học. Ai ngờ phu quân lại khăng khăng cho rằng ta là người sai khiến. Chợt nghe giọng nói mềm mại dịu dàng của muội muội bất ngờ phát lên: “Hầu gia! Ta đã nói là tự mình sơ ý, là ta không cẩn thận, chàng đừng kiếm chuyện mà gây hiềm khích giữa ta và phu nhân nữa!” Ta: “…”
Động Xuân Tâm Ta đánh trận xong vào kinh, lão Hoàng đế hỏi ta muốn được ban thưởng cái gì. Ta chỉ vào mỹ nam mặc áo bào tím thắt đai vàng trên điện: ”Xin bệ hạ ban hôn cho thần nữ. Hiện tại thần nữ đang mang trong bụng hài tử của hắn, hắn đã từng nói sẽ cưới thần nữ!” Lão thái giám bên cạnh Hoàng đế vội vàng ngăn ta lại: ”Tướng quân nên cẩn thận lời nói của mình, đây là nhị hoàng tử.” Phía sau ta vang lên giọng nói âm u: ”Trong bụng nàng có hài tử của ai cơ? ”Chẳng phải trong bụng nàng toàn là vịt quay, gà nướng, đường hồ lô, bánh đậu đỏ, khoai lang khô…” Ta quay đầu nhìn lại, mỹ nam vừa nói chuyện lại giống hệt nhị hoàng tử. Ta lập tức quyết đoán chắp tay với bệ hạ: ”Nếu người đó không chịu cưới ta thì vị này cưới ta cũng được!” Lão thái giám sốt ruột muốn chết: ”Tổ tông ơi, đó là thái tử đấy!”
Như Ý Ca ca ta là người trung nghĩa, liều chết tận trung với công chúa mất nước. Công chúa ăn mặc cầu kỳ, ca ca đem hết tất cả kim khí cha mẹ đánh cho quý nhân đổi thành đồ ăn và đồ dùng tinh xảo, bởi vì cha mẹ không giao được kim khí cho quý nhân mà bị đánh cho đến chết. Công chúa nói muốn công đánh Thát Đát, ca ca giúp nàng ta hạ độc xuống dòng sông ngoài thành, vô số dân chúng đều bị hạ độc mà chết. Công chúa muốn mua vũ khí, ca ca liền làm ra thủ đoạn mua bán người để đổi lấy tiền, lại đưa ta và lầu xanh để thu thập tình báo. Sau này sự việc đã bại lộ, vì để phủi sạch liên quan cho công chúa, ca ca xác nhận ta mới là công chúa mất nước. Ta bị quan phủ băm thành ngàn mảnh để cảnh cáo răn đe, đến người nhặt xác cho cũng không có. Công chúa thật bởi vì kinh hãi quá độ mà ngất xỉu dưới chân vương gia, được đưa vào trong vương phủ. Ca ca rơi nước mắt vui mừng: “Cũng tốt, công chúa có thể tránh xa tranh chấp, sống cuộc sống tốt hơn mới là niềm vui của nô tài.” Sau đó hắn lại lấy thân phận tùy tùng háo hức theo vào trong phủ tiếp tục bảo vệ nàng ta. Mở mắt ra lần nữa, ta lại trở về ngày ca ca mang công chúa mất nước trở về. Ca ca muốn bảo vệ công chúa thì dùng mạng sống của bản thân hắn mà đi bảo vệ, đừng hòng lấy mạng của bọn ta vào nữa!
A Diệu Kiếp trước, vì nuôi sống muội muội cùng mẫu thân, ta đã tự bán rẻ mình. Nhưng khi muội muội lớn lên, ta lại bị ghét bỏ. “Nếu không phải tỷ tỷ có quan hệ với Tô lão gia thì mối duyên lành của ta sao lại tan vỡ, Tô công tử thích ta như vậy, chàng vốn định cưới ta làm vợ.” Muội muội quên mất, Tô lão gia là khách đầu tiên của ta. Đêm đó, ta vì muốn chữa bệnh sốt cao cho muội muội mới hạ mình tự tiến cử chuyện chăn gối. Mà lúc đó, trúc mã của ta cũng đã nói sẽ đến cưới ta. Sau đó, mẫu thân giúp muội muội hạ thuốc ta, ta đau đớn chết ngay tại nhà. Nước mắt của họ rơi trên mặt ta: “Cuối cùng thì cả nhà này phải sống, chúng ta cũng là bất đắc dĩ thôi.” Sống lại một đời, ta tỉnh dậy vào ngày muội muội sốt cao.