Cổ Đại

Trì Đường Hữu Du

Trì Đường Hữu Du Vương gia kêu lên: “Cứu trắc phi.” Vương phi không còn vùng vẫy, chìm sâu vào trong nước. Kết thúc rồi. Ta tên Trì Đường, là vị vương phi đó, khi nghe được mấy từ kia, tâm ta như tro tàn. Ba ngày trước, ta và trắc phi cùng gả vào vương phủ, mọi người đều nói, nàng ta nên được làm vương phi. Ta càng không ngờ được, người hại ch.ế.t ta lại là vương gia mà ta ngày đêm mong ước và trắc phi của hắn. Nhưng không sao cả, ta trọng sinh rồi.

Tình Yêu Của Tiểu Mãn

Tình yêu của Tiểu Mãn Mười năm thích Vệ Chiêu, hắn vẫn luôn chê ta ngốc nghếch. Về sau, vì cứu hắn mà ta trúng cổ độc, lời nguyền khiến ta sẽ yêu người đầu tiên mà ta nhìn thấy khi mở mắt. Kẻ ăn chơi không ai coi trọng kia lại chưa bao giờ chê bai ta. Hắn hái hoa cho ta, tìm ánh sáng của đom đóm khó gặp giữa mùa đông, dịu dàng dỗ dành mỗi khi ta gặp ác mộng. Khi biết ta mất tích mấy ngày, Vệ Chiêu không nhịn nổi nữa, cuối cùng tìm thấy ta trên giường của gã ăn chơi nhà họ Cố. Hắn túm lấy cổ áo ta, toàn thân run rẩy, đôi mắt đỏ ngầu, từng chữ như nghiến qua kẽ răng: “Tránh xa tên vô dụng đó ra, ta cưới nàng.” Ta ngẩng đầu, bối rối nhìn hắn. Nhưng Tiểu Mãn đã có người trong lòng rồi mà.

Thanh Bình Không Vui

Thanh Bình Không Vui Phò mã của ta, là người cực kỳ ôn nhu. Ôn nhu đến mức ngay cả nha hoàn bên cạnh ta bò lên giường hắn, hắn cũng không nỡ trách phạt, thậm chí nhìn thấy nàng không mặc y phục, sợ nàng cảm lạnh, còn ôm nàng ngủ suốt một đêm. Hắn đối với ta cũng ôn nhu như thế. Biết ta sợ đau, đêm tân hôn hắn chẳng nỡ động vào ta, chỉ mặc y phục nằm bên cạnh mà ngủ.

Núi Non Trùng Điệp

Núi Non Trùng Điệp Ta làm chó săn cho Quý phi mười sáu năm, cho đến một ngày, Hoàng thượng đột nhiên khen ngợi ta: “Nha hoàn này của Quý phi, nhìn cũng thật khả ái.” Sau khi Hoàng thượng rời đi, Quý phi dựa vào chiếc ghế dài mềm mại, dùng những ngón tay trắng nõn của nàng, nâng cằm ta lên, mỉm cười ngọt ngào nói: “Tụng Xuân, hay là chúng ta thay một Hoàng đế khác đi?” Ta vô cùng phấn khích, vội lấy con d//ao mà ta đã mài từ lâu từ dưới gối ra. Cuối cùng thì ngày mà ta chờ đợi đã đến rồi!

Ngạo Thiên Vô Tri

Ngạo Thiên Vô Tri Phụ thân của ta là Thanh Long, mẫu thân của ta cũng là Thanh Long. Nhưng ta là một con giòi. Một con giòi bò trong bóng tối. Ngày ta sinh ra, tứ hải bát hoang đều trầm mặc. Mẫu thân nói, cái này gọi là siêu cấp thoái hóa.   Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘

Gió Lạnh Hậu Cung

Gió Lạnh Hậu Cung Khi ta sinh ra Lục hoàng tử, ta chỉ là một tần phi, không có cách nào nuôi dưỡng hắn bên mình. Nhưng đại nhi tử của ta cứ ba ngày hai lượt chạy về hỏi ta: “Mẫu phi, khi nào người đưa con về ở cùng?” Ta nói rằng phẩm vị không đủ, không thể mang hắnvề. Hắn gật gật đầu, có vẻ đã hiểu: “Vậy con sẽ giúp mẫu phi lung lạc chút chút.” Kết quả, không biết đã lung lạc ra sao—— Chỉ chớp mắt, hắn trở thành Thái tử, còn ta trở thành Hoàng hậu.

Tranh Tâm Khúc Ý

Tranh Tâm Khúc Ý Công lược thất bại, hệ thống chỉ với một cú nhấp tay đã xóa ta khỏi thế gian. Khi mở mắt lần nữa, ta nghe tin chính thê của Thủ phụ Lương Diệp đã mất tích suốt ba tháng, còn trong kinh thành, thanh lâu vừa nghênh đón một hoa khôi dung nhan tuyệt sắc, khuynh đảo chúng sinh. Nhìn y phục trên người mỏng manh lại khêu gợi, rồi lại ngước lên đối diện với gương mặt lãnh đạm, âm trầm của phản diện Tam vương gia, ta chỉ biết cắn răng tự nhủ: Giữ mạng là trên hết!

Hữu Nương

Hữu Nương Ta bị treo ở trên cổng thành, tên thủ lĩnh cầm đầu đám phản quân đầy hứng thú nhìn về phía vị hôn phu của ta mà hét lớn: “Thế tử điện hạ, giữa tình cũ cùng với muội muội của ngươi, chọn lấy một người đi!”

Họa Đông Cung

Họa Đông Cung Mẫu thân ta là nhũ mẫu của Thái tử. Thái tử phi luôn nhớ đến điều này mà tranh cãi với Thái tử, nói Thái tử đã có tiếp xúc thân thể với nữ nhân khác và không còn trong sạch nữa. Vì thế Thái tử ra lệnh cắt bỏ đôi nhũ của mẫu thân ta và đỏ hoe mắt hỏi Thái tử phi: “Như vậy nàng đã hài lòng chưa?” Ngày họ hòa giải, điên cuồng trong phòng, mẫu thân ta nằm chết cóng trên nền tuyết lạnh. Thương thay, lúc hấp hối trong tay bà còn nắm chặt chiếc bánh định để dành cho ta. Sau này ta vào cung, khi Thái tử phi hạ sinh, ta trở thành nhũ mẫu cho con của nàng ta.   Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘

Tĩnh Cơ

Tĩnh Cơ Đêm hôm đó, khi cha nâng thiếp thất lên làm chính thất, mẹ và huynh trưởng bị đuổi ra khỏi nhà, còn ta thì ngồi trong từ đường, uống suốt cả đêm, cười đến sảng khoái vô cùng. Cuối cùng cũng không uổng công ta dày công tính toán.

Sửu Nữ

Sửu Nữ Ta là quý nữ kinh thành, cũng là một sửu nữ. Vì xấu xí, chuyện hôn sự của ta vô cùng trắc trở. Những người môn đăng hộ đối thì chê ta, những người dòng dõi thấp thì cha mẹ ta thấy chướng mắt. Mãi đến khi ta mười tám tuổi, cha mẹ thực sự không còn cách nào. Vì thế, họ dùng ơn nghĩa ra đòi báo đáp, ép tân khoa trạng nguyên cưới ta. Đêm tân hôn, trạng nguyên mặt lạnh tanh, quay người bỏ đi. Chưa đầy một tháng đã rước một thiếp thất vào cửa. Ta mới biết, đây là giao dịch giữa hắn và cha mẹ ta. Hắn cưới ta chỉ để nâng cao danh tiếng cho cha mẹ ta, cha mẹ ta thì ngầm cho phép hắn nạp thanh mai của mình làm thiếp. Điều kiện duy nhất là thiếp thất không được có con. Khi chén thuốc tránh thai được đưa đến trước mặt tiểu Thanh Mai, ta đã vươn tay hất đổ nó. Giọng vẫn thản nhiên như thường: “Đủ rồi.”

Con Dâu Nuôi Từ Bé

Con Dâu Nuôi Từ Bé Ta và Tạ Chỉ Hành đã từng có một khoảng thời gian tươi đẹp. Khi hắn bị bệnh tật giày vò, buồn bực ở nhà, ta cùng hắn dưỡng bệnh, học xong cách chăm sóc hắn. Khi thân thể của hắn khỏe mạnh, ngày đêm chuẩn bị cho kỳ thi khoa cử, ta cũng ngày đêm ở bên hắn. Hắn từng mỉm cười nói, ta chính là bà quản gia của hắn, ngày ngày trông coi hắn. Cho đến một ngày, cô nương mà hắn thích từ nhỏ đến tìm hắn. Ta mới biết được, đó mới là người trong lòng mà hắn muốn cưới. Hắn dưỡng bệnh là vì nàng. Chuẩn bị khoa cử, cũng là vì nàng. Bọn hắn có tình cảm thanh mai trúc mã, hai bên đều lưỡng tình tương duyệt. Tâm ta như tro tàn, cười nói: “Vậy liền chúc thế tử đề tên bảng vàng, sớm ngày đạt được ước muốn, cầu hôn Triệu cô nương.” Còn ta, đã quyết định rời khỏi hắn.

Túi Hương Gửi Tình Lang

Túi Hương Gửi Tình Lang Ngẫu nhiên cứu giúp một thư sinh lận đận lên kinh ứng thí. Lúc chia tay, bịn rịn không nỡ, ta tặng chàng một túi hương định tình: “Đợi công tử đỗ đạt, chớ quên ta nhé.” Chàng từng bước, từng bước quay đầu nhìn lại rồi đi mất. Trên Kim Loan điện, Hoàng thượng ban hôn cho trạng nguyên của khoa cử năm nay. Chàng quỳ rạp xuống đất, dập đầu thỉnh tội: “Thần đã có người trong lòng, ngoài nàng ấy ra, không cưới ai khác.” Chàng lấy từ trong ngực ra một túi hương đã phai màu theo năm tháng. Trên điện, tiếng hít khí vang lên liên tiếp, các sĩ tử xung quanh cũng bắt đầu lục lọi trong y phục. Chỉ trong chốc lát, tổng cộng mười tám túi hương được đưa ra. Hoàng thượng hỏi: “Còn cưới không?” Trạng nguyên nghiến răng nghiến lợi: “Cưới, thần nhất định cưới nàng cho đến chếc!” Bình phong bị đá văng. Thái tử mặt đen sì, trong tay cũng siết chặt một túi hương đến biến dạng. “Khoan đã, bản cung cũng muốn cưới.”

Vương Phi Bị Ruồng Bỏ

Vương Phi Bị Ruồng Bỏ Tướng quân xuất chinh trở về, còn mang theo một nữ tử đang mang thai. Từ khi trở về, hắn không thèm nhìn ta lấy một cái, cùng nàng ta cười nói vui vẻ như keo như sơn, còn hứa sẽ cưới nàng ta làm bình thê. Ta đã hy sinh nhiều như vậy, hắn lại chẳng màng đến tôn nghiêm của ta, vì một tiểu thiếp mà hoàn toàn làm tổn thương ta. Nếu đã như vậy, ta cũng chẳng còn gì để luyến tiếc nữa, chi bằng viết một tờ hưu thư để cắt dứt sạch sẽ. Minh Vương: “Tướng quân chớ có đi quá giới hạn, người bị ruồng bỏ trong miệng của ngươi, hiện giờ đã là Vương phi của bổn vương.”

Gió Ngừng Trời Sáng

Gió Ngừng Trời Sáng Khi hay tin Quý phi có thai, phu quân liền đón về tiểu thanh mai vốn thủ tiết. “Hiện nay muội muội của ta đã được sắc phong Quý phi, lại còn hoài thai đứa con duy nhất của Thánh thượng.” “Chương gia ta từ nay chẳng cần phải nương tựa vào cái gia tộc lụn bại như Thôi gia các ngươi nữa. Ta muốn thuận theo tâm ý của bản thân, đón người nữ tử ta yêu về làm bình thê.” Đúng là buồn ngủ lại gặp người đưa gối. Ta vừa nghe Quý phi tự chuốc họa, lén lút tư thông cùng thị vệ, đang bối rối lo việc thoát thân thế nào, thì phu quân đã vội vàng mang về một kẻ thế mạng. “Nếu đã vậy, ngôi vị chủ mẫu của Chương gia cứ nhường cho nàng ta, ta tự xin rời đi.”

Phồn Hoa Nhất Thế

Phồn Hoa Nhất Thế Công chúa có mang, lại nói là con của ta, hoàng đế lại quá yêu chiều tỷ tỷ, bắt ta phải chịu trách nhiệm. “Bệ hạ, thần… thần làm sao có thể có con được!” Ta oan ức kêu lên. Công chúa cao lớn, dung nhan tuyệt thế, cúi đầu mỉm cười: “Tám tháng nữa, nếu bản cung không có con, thì ngươi phải chịu tội.” Ta sờ bụng, cảm thấy chua xót: “Con ơi, mẹ con ta sắp xong đời rồi…”

Nơi Ta Thuộc Về

Nơi Ta Thuộc Về Phu quân của ta là thế tử yếu đuối của Hầu phủ, còn ta là đích nữ kiêu hùng của tướng môn. Để bảo vệ hắn, ta đạp lên tiểu nhân, trừng phạt kẻ vô lại, trở thành người đàn bà đanh đá nổi danh khắp kinh thành. Mọi người đều tránh ta như tránh tà nhưng hắn lại nói. “A Doanh, nàng phải bảo vệ ta cả đời.” Ta tưởng hắn yếu đuối không tự lo được nên cam tâm tình nguyện. Cho đến khi ta và trưởng công chúa cùng gặp nạn. Hắn giương cung, lạnh lùng bắn một mũi tên xuyên thủng đầu tên thích khách rồi ôm trưởng công chúa vào lòng. Lúc đó ta mới hiểu. Hóa ra những năm qua, bệnh tật của hắn đều là giả. Hắn cũng có thể bảo vệ người khác. Chỉ là người đó không phải là ta.

Hắc Liên Hoa Phản Sát

Hắc Liên Hoa Phản Sát Ta là quý phi được muôn vàn sủng ái. Hôm nay, khi vừa ân ái cùng Hoàng đế xong, ta bỗng nhìn thấy giữa không trung hiện lên những dòng đạn mạc kỳ quái: 【Cười chết mất, lại phải xem nàng ta vui vẻ uống thuốc tránh thai rồi. Không thể không nói, Tiêu Cảnh Hoài đúng là tàn nhẫn! 】 【Thật đáng thương, bề ngoài nhìn thì vinh quang vô hạn, nhưng thực chất chẳng mấy chốc sẽ bị tru di cửu tộc. 】 【Các ngươi chẳng lẽ lại bắt đầu thương hại nàng ta sao? Đừng quên, nàng chính là nữ phụ độc ác đó! 】 Ta ngây người nhìn những lời lẽ quái dị đó. Tiêu Cảnh Hoài ở bên cạnh thì cầm bát thuốc do cung nhân dâng lên, dịu dàng đưa đến môi ta. “Mi Nhi, mau uống đi, thuốc nguội thì hiệu quả sẽ kém đi.”

Phận Nữ Nhi

Phận Nữ Nhi Ngày cha ta dẫn ta về nhà, ta cố ý làm vỡ chiếc vòng ngọc mà mẹ kế tặng. Chưa đợi phụ thân mở miệng chỉ trích, bà đã vội vàng nắm lấy bàn tay bị thương của ta, như một người mẹ hiền bảo vệ rồi cầm máu cho ta. “Châu Châu, thổi thổi một chút là hết đau thôi.” Một lần bảo vệ ấy kéo dài mười năm. Sau này, An Viễn Hầu phủ sụp đổ, cha ta lập tức muốn vứt bỏ mẹ kế. Ta quay đầu đồng ý lời cầu hôn của nhiếp chính Vương. “Mẫu thân, lần này đến lượt Châu Châu che chở người rồi!”

Động Xuân Tâm

Động Xuân Tâm Ta đánh trận xong vào kinh, lão Hoàng đế hỏi ta muốn được ban thưởng cái gì. Ta chỉ vào mỹ nam mặc áo bào tím thắt đai vàng trên điện: ”Xin bệ hạ ban hôn cho thần nữ. Hiện tại thần nữ đang mang trong bụng hài tử của hắn, hắn đã từng nói sẽ cưới thần nữ!” Lão thái giám bên cạnh Hoàng đế vội vàng ngăn ta lại: ”Tướng quân nên cẩn thận lời nói của mình, đây là nhị hoàng tử.” Phía sau ta vang lên giọng nói âm u: ”Trong bụng nàng có hài tử của ai cơ? ”Chẳng phải trong bụng nàng toàn là vịt quay, gà nướng, đường hồ lô, bánh đậu đỏ, khoai lang khô…” Ta quay đầu nhìn lại, mỹ nam vừa nói chuyện lại giống hệt nhị hoàng tử. Ta lập tức quyết đoán chắp tay với bệ hạ: ”Nếu người đó không chịu cưới ta thì vị này cưới ta cũng được!” Lão thái giám sốt ruột muốn chết: ”Tổ tông ơi, đó là thái tử đấy!”