Cổ Đại
Thê Tử Của Ta Phu quân của ta chiến tử sa trường đã năm năm, vậy mà đột nhiên lại mang theo cả gia quyến quay về. Hắn ở địch quốc cưới vợ, sinh con, còn chỉ đích danh bảo ta đi đón. Lão phu nhân khó xử, ta cũng khó xử. Năm đó, sau khi Cố Xương Văn qua đời, lão phu nhân đã tìm cho ta một tiểu tướng công. Hiện tại, trượng phu và nhi tử ầm ĩ không ngừng, ta thực sự không cách nào rời khỏi. Hai người họ, một người giữ chặt tay áo bên trái của ta, người kia giữ chặt tay áo bên phải, nước mắt lưng tròng, nghẹn ngào nói: “Nương tử, ngực ta đau quá, nàng nghe thử xem tim ta đập nhanh hay không?” “Nương, ngón tay con đau quá, người thổi cho con nhé!” Không còn cách nào, ta đành gác lại chuyện đi đón người. Hôm Cố Xương Văn tức giận đến tìm ta tính sổ, lão phu nhân không dám ngẩng đầu, lại nghĩ ra một chủ ý ngu ngốc: “Hay là để hai đứa trẻ đính hôn từ bé?”
Tay Trong Tay Trúc Mã là nhi tử độc nhất của Trưởng Công chúa, không tranh không giành, lãnh đạm như cúc. Có người bịa đặt, nói hắn có sở thích long dương, hủy hoại thanh danh của hắn, hắn nhàn nhạt nói: “Trăm miệng cũng không thể cãi lại.” Đêm khuya tĩnh lặng, hắn đến tìm ta, nước mắt lưng tròng, đáng thương vô cùng: “Giờ ta đã bị hỏng mất thanh danh rồi, phải làm sao đây?” Nhìn dung nhan đẹp như trăng sáng của hắn, ta thở dài: “Dù sao nhà ta cũng đã sa sút rồi, ta không chê ngươi, ngươi cũng đừng chê ta, chúng ta hãy thành đôi, sống thật tốt đi.” Sở thích long dương không cản trở việc thăng quan tiến chức. Hắn trở thành Đại lý tự thiếu khanh trẻ tuổi nhất của Đại Thương, trở thành tể tướng được trọng dụng nhất, quận vương có tước vị cao nhất, rồi đến thân vương, thậm chí là nhiếp chính vương. Nhiều năm sau, ta nhìn Dung Ngọc đang dạy nữ nhi cách giết chóc, dạy nhi tử cách đánh đàn tiêu khiển, nhẹ nhàng vuốt ve cái bụng đã nhô lên lần thứ ba, nghiến răng nghiến lợi. Lãnh đạm như cúc? Không tranh không giành? Rõ ràng là mỹ nhân điên cuồng! Kẻ điên âm hiểm! Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘
Tái Thiều Hoa Ta và Mạnh Nguyên Hy cùng được người cứu khỏi biển lửa. Thế nhưng sau khi tỉnh lại, nàng tài hoa kinh thế, sách luận thức tỉnh lòng người. Ngay cả vị hôn phu của ta, Thái tử điện hạ, cũng vì nàng mà muốn từ hôn. Nàng nói rằng, ở thế gian này, nàng là kẻ được định trước để chiến thắng. Ta chỉ hờ hững cười nhạt: “Trùng sinh một kiếp, ngươi vậy mà vẫn chẳng có chút tiến bộ nào…”
Nữ Tướng Quân Ta vì cứu Thẩm Nam Phong mà bị hủy dung. Hắn bất đắc dĩ phải cưới ta. Đêm tân hôn, hắn trợn mắt giận dữ, quát ta: “Ngươi là ả đàn bà rắn rết xấu xí vô cùng! Tự biên tự diễn trò này, chẳng qua là muốn chia rẽ ta và Yến Nhi!” Người khắp kinh thành đều đồn ta vì muốn gả cho Thẩm tướng quân đang được nhiều người theo đuổi mà không từ thủ đoạn, làm mất hết thể diện của phủ Trấn quốc tướng quân. Mười năm phòng không gối chiếc, cho đến trước khi chết, ta chỉ nhận được một câu của hắn: “Nếu có kiếp sau, ta thà tàn phế cũng không cưới ngươi.” Từng chữ như dao đâm vào tim. Từng câu như máu chảy thành sông. Mở mắt lần nữa, ta đã trở về đêm hắn bị ám sát. Thẩm Nam Phong, lần này, mong hai người đàn cầm sắt hòa minh, bạc đầu giai lão.
Nữ Đế Cẩm Đàn Ta vừa mới sinh ra đã bị vứt bỏ ở bãi tha ma. Một con hoạt thicó lòng tốt cứu ta, dùng máu thịt của mình nuôi dưỡng ta lớn lên. Ban ngày, chúng ta nằm trong quan tài nghỉ ngơi, ban đêm hắn dẫn ta đi đào mộ, trộm mả, phát tài từ của cải của người chết. Năm mười bảy tuổi, người trong cung tới mang ta đi, họ nói rằng ta là công chúa thật bị bế nhầm từ nhỏ. Ta mừng rỡ không thôi, nghĩ rằng từ nay mình đã có cha mẹ. Nhưng sau này ta mới biết, họ không nỡ để giả công chúa đi hòa thân, nên muốn bắt ta làm người thế thân. Ta định đào tẩu, nhưng hoạt thi lại ngăn cản ta. Hắn nói: “Vừa rồi, Tử Vi đế tinh đã nhập vào mệnh bàn của ngươi. Cẩm Đàn, hãy đi hòa thân đi.”
Khinh Vân Yểu Năm cả nhà bị tịch biên gia sản, a nương vội gửi ta đến nhà họ Tống làm biểu cô nương. Lão thái thái đồng ý, đợi đến khi cập kê sẽ tìm một gia đình tốt gả ta đi. Ta vốn tưởng mình gặp được người tốt, cuộc sống từ nay sẽ ổn định. Nhưng đến một hôm ta say trong tiệc rượu, biểu huynh lại mò lên giường ta. Lúc bị bắt gian tại trận, vị biểu tẩu xưa nay hiền thục của ta đập vỡ tách trà, lão thái thái mặt mũi từ bi cũng oán thán gia môn bất hạnh. Duy chỉ vị biểu huynh phong quang vô hạn của ta là ung dung thoả mãn mặc lại áo trong. Ngày hôm sau, một cỗ kiệu nhỏ đi vào cửa hông Tống gia. Biểu tẩu biến chủ mẫu, biểu huynh thành phu quân. Còn ta, trở thành một tiểu nương bị người người phỉ nhổ.
Giảo Thập Bát Ta được sinh đúng vào năm hạn hán nghiêm trọng. Ở thôn của ta, bé gái ra đời trong năm có thiên tai sẽ bị chôn sống trên núi. Vì để bảo vệ tính mạng của ta, mẫu thân đã lừa cha rằng ta là một bé trai. Ta dùng thân phận nam nhi sống khỏe mạnh đến năm mười sáu tuổi, nhưng sau lúc mẫu thân qua đời, ta đột nhiên mắc phải căn bệnh lạ. Khi chuyện bị lộ, hàng xóm láng giềng nhao nhao thuyết phục cha: “Chẳng qua chỉ là một đứa con gái, nhân lúc nó còn sống bán vào thanh lâu đổi chút tiền rồi cưới người khác.” Từ ngày ấy, cha dần lãnh đạm với ta, ta thấp thỏm lo lắng, chỉ sợ bị vứt bỏ. Nhưng sau này, cha lại chết trong hang rắn của phủ Thái tử vì muốn xin một cây thuốc dẫn cho ta.
Công Lược Giả Nhiệm vụ giả tới để công lược trúc mã của ta đã thất bại, sắp bị xóa sổ. Nhưng trúc mã lại mềm lòng, thà kháng chỉ cũng muốn cùng ta hủy hôn. “Mạng người và tình yêu nhỏ bé cái nào nặng hơn?” Hắn không biết, ta cũng có hệ thống. Nhưng người ta cần phải công lược không phải là hắn. Hậu quả của việc không thực hiện nhiệm vụ công lược là cả ngày lẫn đêm ta đều phải chìm đắm trong nỗi đau đớn tột cùng. Sau đó, ta an tâm công lược thủ phụ ốm yếu, đưa hắn đi tìm y hỏi thuốc. Trúc mã lúc này lại đầy bụng ấm ức đuổi theo: “Công chúa, sao nàng lại phụ ta?” Ta phản bác: “Sao, mạng của bổn cung không phải là mạng sao?”
Xuân Vãn Lâu “Ngươi sợ ta sao?” Trong căn phòng u ám, ánh sáng duy nhất đến từ ngọn nến chập chờn. Ta quỳ rạp dưới đất, nhưng cằm lại bị ép ngẩng lên, cả người chìm vào đôi mắt đen sâu thẳm. “Công… công tử tha mạng.” Ta gượng cười, cố gắng làm ra vẻ ngoan ngoãn. Lời vừa dứt, nam nhân trước mắt đã bật cười, trong ánh mắt phảng phất một tia nhu hòa giả dối. “Khi ở Vạn Xuân Lâu nói đến chuyện ân ái với ta, nào có thấy ngươi sợ hãi.” Giọng nam trầm thấp, quyến rũ như hơi nước bốc lên, nhưng đầu óc ta lại càng thêm tỉnh táo. Bỗng chốc, khuôn mặt với đường nét rõ ràng tiến sát lại, khóe miệng lộ vẻ trêu chọc, “Nào, gọi một tiếng phu quân nghe thử.”
Tích Dư Hoan Ta là thủ lĩnh bè phái gian thần, cũng là nữ cải nam trang. Nhưng trời xui đất khiến thế nào, ta lại đi thích Ngự sử Lan đài Tần Độ vốn là người phong quang tễ nguyệt*. Ta lần lượt đăng đài cao, hắn liên tục tấu ta tham. Ta bỏ qua hiềm khích lúc trước mà thay Tần Độ cản một mũi tên, người này lại suốt ngày làm phiền ta, khuyên nhủ ta đi hoàn lương. “A Vọng, ngài đừng tham lam như vậy nữa, ta sợ lắm, bổng lộc của ta cho ngài hết mà!” “A Vọng, tham nữa là phải tội chém đầu đấy!” Đến khi ta bị chém đầu thật, y lại dốc sức bày mưu đặt kế, không chỉ cứu mạng ta mà còn rửa sạch thanh danh cho ta.
Song Quy Yến Cái ngày trưởng công chúa tới Ninh Châu tìm ân nhân cứu mạng, tôi bị chị sai đi tìm một vị thuốc. Chờ khi tôi về tới nhà, chị đã được trưởng công chúa nhận làm nghĩa nữ, sắp đi tới tận Hoa Kinh xa xôi, được ban phong làm quận chúa. Chị cố chấp nói: “Năm ấy em bị thương ở ngoại thành, chị là người vượt qua gió tuyết cõng em về nhà, lần này coi như em đền đáp chị đi.” Tôi đồng ý. Ai cũng nghĩ rằng lần này chị đi trên một con đường vinh quang bằng phẳng, lại không biết trưởng công chúa chỉ muốn tìm một quân cờ gả đi dị bang thay cho con gái bà ta. Khi chị sinh lòng sợ hãi, tôi lại đứng ra: “Em sẽ giúp chị bay cao.” Hoàn Tiền Shopee Từ 3/4/2024, Metruyen.net.vn chính thức HOÀN TIỀN cho 100% đơn hàng mua sắm tại Shopee. 🛒 Khi mua hàng trên Shopee thông qua liên kết giới thiệu từ Metruyen, bạn có thể nhận lại từ 10,000 đến 500,000 đồng cho mỗi đơn hàng. Bấm Đây Để Đăng Ký Hoàn Tiền
Sát Phá Lang Quân phản loạn bao vây thành, ta mạo hiểm tính mạng để gửi tin tức ra ngoài. Sau đó, Thương Thành đã được giữ vững. Tuy nhiên, ta lại trở thành nỗi sỉ nhục của cả gia đình. Phu quân chán ghét ta: “Người nữ nhân đã bị quân phản loạn cưỡng bức, bẩn thỉu.” Phụ mẫu trách ta: “Trinh tiết không còn, ngươi còn mặt mũi nào sống nữa?” Muội muội liên kết với họ, khóc lóc quấn lụa trắng quanh cổ ta: “Tỷ à, tỷ không chịu chết, chúng ta đành phải tiễn tỷ một đoạn thôi.” Nhưng họ không ngờ tới. Ta vẫn chưa chết hẳn, lại từ quan tài bò ra. Mang theo ngàn quân vạn mã. Giết trở lại Thương Thành. Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘
Sầm Tâm Ninh Ta và trưởng tỷ cùng ngày gả vào nhà cừu nhân, nàng là chính thê, ta là thiếp thất. Trưởng tỷ thường nhắc nhở ta: “Chúng ta đến đây là để báo thù, muội không được phép yêu thiếu gia.” Ta nghe lời nàng, ngày ngày uống thuốc tránh thai, giám sát phu quân, hạ độc vào đồ ăn của công bà, cuối cùng cũng độc chết được bọn họ. Nhưng đến tang lễ, trưởng tỷ lại đại nghĩa diệt thân: “Phu quân đối xử với chúng ta tốt như vậy, sao ngươi lại nỡ lòng giết cha mẹ của chàng? “Dù có cừu hận lớn đến đâu thì tình cảm bấy lâu nay cũng đủ để xóa bỏ rồi chứ? “Sao ngươi không chịu nghe lời ta, quên đi những chuyện trước kia?” Cuối cùng trưởng tỷ tự tay giết ta, dâng đầu ta trước linh hồn của công bà. “Con dâu đã báo thù cho hai người, hai người có thể yên nghỉ rồi; đáng tiếc là hai người không thể tận mắt nhìn thấy tôn nhi ra đời…” Lúc đó ta mới biết, trưởng tỷ chưa từng uống thuốc tránh thai. Nàng đã yêu người nam nhân đó, sợ bị phát hiện nên đã hy sinh ta để cầu xin sự tha thứ của hắn. Mở mắt lần nữa, ta lại trở về ngày xuất giá. Kiếp này, ta phải báo thù cho cả bản thân mình.
Phụng Hà Sơn Từ nhỏ, ta là công chúa được sủng ái nhất. Nhưng phụ hoàng tìm về đứa con gái thất lạc trong dân gian kia—nàng cướp đoạt tất cả của ta, chiếm đoạt người ta yêu, thậm chí còn muốn ta thân bại danh liệt, bị mọi người ruồng bỏ, cuối cùng bị đuổi khỏi hoàng cung. Thế nhưng khi gặp lại, ta là nữ đế, còn nàng chỉ là tù nhân dưới trướng ta.
Lục Thời Cẩm Sau ba năm dưỡng bệnh ở Giang Nam, ta trở về kinh thành. Bên cạnh vị hôn phu của ta giờ đây lại có thêm một nữ tử có năm phần giống ta. Trong tiệc mừng, ta vô tình làm bẩn váy áo của nữ tử kia. Nàng ta khóc lóc thảm thiết. Bình thường Bùi Nghiễn Lễ lúc nào cũng lạnh lùng như băng nhưng lần đầu tiên hắn lại nổi giận với ta. “Lục Thời Cẩm, nàng có thể đừng vô lý gây sự được không?” Vô lý gây sự? Ta mặt không biểu cảm, tát hắn một cái. “Bản cung cho ngươi mặt mũi sao!” Có phải nên để hắn nhìn xem, vô lý gây sự thực sự là như thế nào không?
Lăng Hoa Đạo Năm năm tuổi, ta gặp một thầy bói. Ông ấy nhìn ta, ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên: “Giữa lông mày của đứa bé này có một nốt ruồi son. Là phúc tướng! Đó là phúc tướng!” Cha ta nghe xong, lập tức bán ta cho người khác, bởi vì một câu “phúc tướng” này mà ta được bán với giá cao hơn lúc trước một xâu tiền. Cha ta cười sung sướng, vừa sờ tiền vừa gật đầu: “Quả thật là người có phúc!”
Hoa Phù Dung Tôi là một đóa hoa do Thẩm Diễn trồng, được hắn dốc lòng vun trồng, chăm bón. Vào ngày hắn thí quân* xưng đế, tôi cuối cùng tôi cũng biến thành người. (*G.iết vua) Giữa đêm, tôi len lén lẻn vào tẩm cung của hắn, nằm lăn ra ngủ bên cạnh hắn, lại bị bàn tay to lớn của hắn b.óp c.hặt lấy cổ. Tôi đáng thương nhìn hắn: “Trước giờ ta vẫn ngủ như thế này mà…”
Hỉ Đoàn Viên Nàng dùng một bài “Trâm Đầu Phượng” c//ướp đi danh tiếng đệ nhất tài nữ của ta. Nàng dương dương tự đắc nói: “Ngươi cũng chỉ là sản vật của thời đại phong kiến, làm sao xứng tranh với ta.” Ta chỉ cười không nói, mơ hồ nhớ lại thảm trạng của nàng đời trước bị ngũ mã phanh thây.
Thiên Tuế Giang Sơn Ta là nha hoàn của Hầu phủ, đêm thiếu gia say rượu, cưỡng ép ta phá giới. Hắn nếm qua tư vị liền ghiền, quấn lấy ta suốt bốn năm trời, nhưng chưa bao giờ chịu cho ta danh phận. Ta hiểu rõ trong lòng, người thiếu gia thực sự yêu thương, chính là biểu tiểu thư đã có hôn ước. Nhưng vị hôn phu của biểu tiểu thư là một kẻ tàn tật tính khí thất thường, nàng sống c/h/ết không chịu gả qua đó. Lão phu nhân thương xót nàng, suy nghĩ thật lâu, cuối cùng nghĩ ra cách thế thân. Ánh mắt bà rơi xuống người ta, người có vài phần giống biểu tiểu thư: “Đào Chi, Hầu phủ nuôi ngươi bấy nhiêu năm, ngươi cũng nên vì Hầu phủ mà làm chút việc rồi. Biết phải làm thế nào chứ?” Ta ngoan ngoãn dập đầu sát đất: “Nô tỳ biết, nô tỳ nguyện thay biểu tiểu thư xuất giá.”
Bánh Hoa Cao Tiểu muội ham chơi, chỉ vì một miếng hoa cao mà bị dụ bước vào Lâm phủ. Đến lúc trở ra, lại bị kẻ khác giơ lên ném ra. Bộ y phục mới do A nương tự tay làm cho nàng bị lột sạch, chỗ đôi mắt trên gương mặt chỉ còn hai hốc máu đỏ lòm. Năm sau khi mùa xuân vừa trở lại, Lâm phu nhân từ Giang Nam về Trường An, ngày ngày mong nhớ vị hoa cao ở Giang Nam. Vừa hay, ta lại có tay nghề làm hoa cao rất khéo.