Cổ Đại

Báo Ân

Báo Ân Cha ta thay tướng quân đỡ mười mũi tên, lão tướng quân vì báo đáp nhà chúng ta, cho nên đã hứa hôn cho ta cùng tiểu nhi tử của ông. Ta hiểu rõ, một nha đầu nông thôn như ta, căn bản không xứng với thiếu gia. Thiếu gia bảo ta đừng lo lắng, nói rằng hắn sẽ đối xử tốt với ta. Thiếu gia rất hoàn mỹ, anh tuấn ôn nhu, chỉ là không thích cười. Hôm đó, thiếu gia bảo ta mặc áo choàng lông hồ ly trắng đắt đỏ, đưa ta đi dự tiệc sinh thần của biểu cô nương. Ta vừa đến, tất cả các thiên kim tiểu thư đều cười ngặt nghẽo, thiếu gia cũng cười theo. Sau này ta mới biết. Biểu cô nương từng nói với thiếu gia, ta có đôi mắt đen láy sáng ngời, rất giống con chó nhỏ màu trắng mà nàng nuôi hồi nhỏ. Thiếu gia ghi nhớ trong lòng, quyết định tặng biểu cô nương một bất ngờ. Hóa ra thiếu gia không phải không thích cười, chỉ là không thích cười với ta.

Sát Ái

Sát Ái   Hầu gia đối với phu nhân tình sâu như biển, là kẻ si tình nổi tiếng khắp kinh thành. Vì để thử thách tình yêu của hắn đối với mình sâu đậm đến đâu, thỉnh thoảng phu nhân sẽ đưa những nha hoàn xinh đẹp như hoa lên giường của hắn. Hầu gia luôn có thể ngồi mà không loạn, thậm chí cho những nha hoàn đó một kiếm ngang cổ, để thể hiện tình cảm sâu nặng với phu nhân. Hai người, một người đưa, một kẻ giết, thuận vợ thuận chồng, ngày càng ân ái. Cho đến tiệc ngày xuân, tỷ tỷ nhận lời mời đến Hầu phủ biểu diễn, nhưng lại bị phu nhân chuốc thuốc, tặng cho Hầu gia. Lần đó, Hầu gia không từ chối. Cơn ghen của phu nhân nổi lên, chém đứt mười đầu ngón tay của tỷ tỷ, khiến cho tỷ ấy chịu mọi loại hành hạ mà chết. Sau đó, ta vào Hầu phủ, trở thành nha hoàn thân cận của phu nhân.

Sửu Nữ

Sửu Nữ Ta là quý nữ kinh thành, cũng là một sửu nữ. Vì xấu xí, chuyện hôn sự của ta vô cùng trắc trở. Những người môn đăng hộ đối thì chê ta, những người dòng dõi thấp thì cha mẹ ta thấy chướng mắt. Mãi đến khi ta mười tám tuổi, cha mẹ thực sự không còn cách nào. Vì thế, họ dùng ơn nghĩa ra đòi báo đáp, ép tân khoa trạng nguyên cưới ta. Đêm tân hôn, trạng nguyên mặt lạnh tanh, quay người bỏ đi. Chưa đầy một tháng đã rước một thiếp thất vào cửa. Ta mới biết, đây là giao dịch giữa hắn và cha mẹ ta. Hắn cưới ta chỉ để nâng cao danh tiếng cho cha mẹ ta, cha mẹ ta thì ngầm cho phép hắn nạp thanh mai của mình làm thiếp. Điều kiện duy nhất là thiếp thất không được có con. Khi chén thuốc tránh thai được đưa đến trước mặt tiểu Thanh Mai, ta đã vươn tay hất đổ nó. Giọng vẫn thản nhiên như thường: “Đủ rồi.”

Hàn Hà

Hàn Hà Cơn đau nhức ở thân dưới đột nhiên biến mất, bên tai vang lên tiếng vó ngựa quen thuộc nhưng xa xăm. Ta vậy mà lại trở về chuồng ngựa nơi kiếp trước từng làm việc. Nhìn quanh bốn phía, ta chợt thấy một cảnh tượng mà kiếp trước mình chưa từng để ý. Một nữ tử dung mạo thanh tú, đôi mắt ngập tràn lệ nhưng gương mặt vẫn mang theo vẻ quật cường, mạnh mẽ cắm sâu cây trâm trong tay vào bụng ngựa. Động tác tàn nhẫn, dứt khoát đến mức ta không kịp thốt ra một lời ngăn cản. Con ngựa bị thương đau đớn, hai chân trước chồm lên cao, hí vang một tiếng, hoảng sợ tránh xa nữ tử kia. Các công tử, tiểu thư xung quanh đều kinh hoảng chạy tán loạn. Chỉ có một nam nhân ngược lại, vội vàng xô đẩy đám đông, lao đến bên nàng: “Thanh Hàm! Thanh Hàm đừng sợ! Ta đến cứu nàng đây!” Kiếp trước, cũng chính vì cứu hắn mà ta trở thành một kẻ tàn phế, từ đó chẳng thể bước đi bình thường nữa. Sau này, bà mối mang theo một đội ngũ đến cửa cầu thân. Lúc ấy ta mới biết, thì ra hắn chính là Tân khoa Thám hoa vừa được thánh thượng sắc phong, Tôn Gia Ngọc. Để tỏ lòng biết ơn, hắn chuộc lại khế ước bán thân của ta từ chuồng ngựa, còn thỉnh cầu Hoàng thượng ban hôn, muốn lấy ta làm thê. Hôm đến cầu thân, hắn quỳ một gối trước mặt ta, nghiêm túc nói: “Hàn Hà, nàng đã cứu mạng ta, sau này ta nhất định sẽ kính trọng, bảo hộ nàng, cho nàng một đời vinh hoa bình an để báo đáp.” Kinh thành ai nấy đều tán dương hắn là người trọng nghĩa khí, ngợi ca hắn phẩm hạnh cao thượng. Nhưng chỉ có ta mới biết, sau khi thành thân, hắn vung tiền mua trâm cài đá lựu chỉ để đổi lấy một nụ cười của nữ tử trong lòng hắn. Ta dốc lòng học cách làm món mật phù tô nại hoa, hắn ăn xong vô cùng yêu thích. Thế nên ngày nào ta cũng dậy từ khi trời chưa sáng, kiên nhẫn đun đường mía cùng mật ong, nắn từng đóa hoa nhài xinh xắn. Cả ngày bận rộn, bụng không một hạt cơm. Kết quả, hắn xách hộp thức ăn, quay lưng đi gõ cửa phủ Tể tướng. Ta lặng lẽ chịu đựng. Ta biết, hắn lấy ta chỉ vì ân tình. Vậy nên chưa bao giờ dám mơ tưởng đến tình yêu. Chỉ mong có thể kính trọng nhau như khách. Cho đến ngày ta lâm bồn. Tôn Gia Ngọc bóp chặt cằm ta, ép ta uống cạn chén thuốc khiến toàn thân mềm nhũn: “Nếu không phải vì ngươi, ta đã có thể cứu Thanh Hàm, nàng ấy sẽ không bị hủy dung nhan, cũng chẳng phải u sầu cả ngày. “Lẽ ra, ta và nàng có thể bên nhau trọn đời…” “Tất cả đều do ngươi nhiều chuyện, xông ra cứu ta!” Lúc đó ta mới biết, hắn lại hận ta đến mức này. Ông trời có mắt, để ta được làm lại từ đầu.

Tri Dư

Tri Dư Sau khi đích trưởng tỷ vào cung, gia môn gặp nạn, xét nhà lưu đày. Nàng thản nhiên nói: “Hậu cung không được can chính, ta muốn sống thể diện.” Vì thế, xử toàn phủ nữ tử làm nô, nam tử làm dịch, trên đường lưu đày đến Mạc Bắc tử thương gần một nửa. Ta ở Tân Giả Khố đợi tám năm, cuối cùng cũng đổi lấy được cơ hội diện Thánh, hy vọng lật lại án của phụ thân. Sau khi vào cung, gặp được đích trưởng tỷ của ta. Nàng ân cần hỏi ta: “Ngươi có nỗi khổ gì? Ta có thể giải quyết cho ngươi. Nhưng ngươi không thể quyến rũ Hoàng thượng, chàng và ta đã quen biết nhau từ nhỏ, tình nghĩa sâu đậm.” Ta nở nụ cười, một chút ôn nhu cuối cùng trong lòng cứ như vậy bị cắt đứt. Nàng không biết, tám năm khổ dịch ta đã sớm thành ác nữ có thể dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào.

Tử Quy Thanh Lý Mộng Đỗ Quyên

Tử Quy Thanh Lý Mộng Đỗ Quyên Ngày đại hôn của Yến hầu, mọi người đều cho rằng ta sẽ gây chuyện, liền nhốt ta trên gác mái. Sau khi được thả ra, ta không khóc không nháo, còn tạc một đôi tượng hỉ nương để làm lễ vật chúc mừng. Thế nhưng Yến hầu vẫn không yên tâm, liền gả ta đến nước Hoài Nam để kết thân. Hoài Nam vương ấy, đã bảy mươi tuổi rồi. Hắn cam đoan với ta: “Nhiều nhất hai năm, ca ca sẽ tới đón muội.” Thế nhưng, khi hắn dẫn quân áp sát thành, tìm khắp đất phương Nam, lại nghe nói chưa từng gặp qua tiểu vương phi nào mười bảy tuổi cả.

Mong Con Bình An

Mong Con Bình An Ngày ta sinh con, Từ Ôn trên đường trở về thì ngã ngựa mà chết, lúc chết trong tay vẫn còn nắm chặt miếng ngọc đính hôn của chúng ta. Ta vô cùng đau đớn, nguyện cả đời ở lại phủ Quốc công thủ tiết vì chàng. Ta vất vả nửa đời, đáng lẽ đến lúc an hưởng tuổi già nhưng lại nghe tin dữ về đứa con trai duy nhất. Lúc dầu hết đèn tắt, người chồng đã chết mười mấy năm của ta lại dẫn theo vợ đẹp con ngoan trở về phủ. “Ngươi và con trai ngươi đã chiếm tiện nghi của Từ phủ chúng ta nhiều năm như vậy, giờ cũng nên trả lại cho chủ nhân thực sự của nó rồi.” Đến lúc chết ta mới biết, năm xưa Từ Ôn chỉ giả chết, thực ra là tư thông với phi tần đáng lẽ phải tuẫn táng, ở bên ngoài sống sung sướng. Ta hận đến mức nước mắt chảy thành máu, chết không nhắm mắt. Mở mắt ra lần nữa, lũ quỷ dữ nhà họ Từ kia hãy xuống địa ngục hết đi.

Đoạn Tình Báo Phục

Đoạn Tình Báo Phục Mạnh Thanh Chu ném ta vào ổ cướp, dùng ta để đổi lấy sự bình an cho Chu Nhược. Ta nắm chặt lấy tay áo, cầu xin hắn đừng bỏ rơi ta. Hắn bẻ từng ngón tay ta ra, thản nhiên nói. “Loan Loan, nàng hãy cố gắng sống sót, những thứ khác không quan trọng.” Thật hay cho câu những thứ khác không quan trọng. Chu Nhược là viên ngọc không tì vết, thanh danh không thể bị vấy bẩn. Còn ta chỉ là một con hát hạ lưu, sinh ra đã hèn kém, đáng bị chà đạp, không có gì quan trọng. 

Tạ Yên Hộ Nữ

Tạ Yên Hộ Nữ Khi sinh hạ nữ nhi, bà đỡ đưa ta một chén nước có bỏ mê dược. Ta lặng lẽ đổ đi. Sau đó, ta thấy bà đỡ ôm vào một đứa bé gái, thay thế nữ nhi của ta. Ta không để lộ sơ hở, lặng lẽ đổi lại. Mười lăm năm sau, vào ngày nữ nhi cập kê. Một thiếu nữ xông vào phủ, ôm lấy chân ta mà khóc lóc thảm thiết. Nàng nói rằng nàng mới chính là nữ nhi ruột thịt của ta. Ta khẽ cong môi, vươn tay đỡ nàng dậy. Cá đã câu mười mấy năm, cuối cùng cũng nổi lên mặt nước.

Xuân Khuê Ký

Xuân Khuê Ký Kiếp trước, đích tỷ bị bệnh mất sớm nên nàng đã lên kế hoạch để ta làm người tục huyền* cho tỷ phu. *Tục huyền: Làm vợ kế Nàng tin chắc rằng ta nhất định sẽ vì nàng mà bảo vệ gia nghiệp của Hầu phủ, nuôi dạy con cái cho thật tốt do ta là người nhân hậu và hiền lành. Ta cũng dành hết cuộc đời mình cho con cái và nam nhân của nàng, nhưng cuối cùng lại đổi lấy một ly rượu độc từ các con của nàng. “Ngươi chỉ là một thứ nữ kế thất* mà thôi, sao có thể xứng để chúng ta gọi ngươi là mẫu thân?” *kế thất: vợ kế Khi tỉnh lại một lần nữa, đích tỷ đang ‘bắt gian tại giường’ ta và tỷ phu, nàng đặt tay ta lên tay của tỷ phu: “Làm sao ta có thể trách muội chứ! Muội muội của ta ơi, sau khi ta chết rồi thì Hầu gia và con ta sẽ được muội chăm sóc, ta cảm thấy vui mừng còn không kịp nữa là.” Ta cười lạnh nhìn nàng, lần này, ngươi muốn ta giữ gia nghiệp, bảo vệ con cái của ngươi, còn ta thì muốn phá hủy tất cả những thứ đó ở trước mặt ngươi!

Chiếc Thuyền Lan

Chiếc Thuyền Lan Năm mười sáu tuổi, ta rơi xuống nước, vô tình định hôn với thế tử phủ Quốc Công, từ đó trở thành trò cười của cả kinh thành. Không ai tin rằng kẻ đẩy ta xuống nước chính là thứ muội. Ngay cả phu quân của ta cũng không tin. Cùng Cố Triệu Ngang kết tóc một đời, ta luôn cẩn trọng, nhẫn nhịn. Cho dù về sau, hắn đối xử không tệ với ta, còn phong ta làm cáo mệnh phu nhân. Nhưng ta hiểu, trong lòng hắn vẫn mang một phần oán hận. Lần nữa tỉnh lại, ta trở về bờ Bích Thủy trì năm ấy, thứ muội lại giở trò cũ. Chỉ khác là lần này, nàng ta tự mình nhảy xuống nước. Gió xuân phơi phới, sóng nước lăn tăn, chiếc thuyền nhỏ của Cố Triệu Ngang theo đúng thời gian mà trôi tới giữa hồ. Nghe thấy tiếng kêu cứu, hắn đã giơ tay xắn tay áo, nhấc một chân bước ra. Nhưng ngay khoảnh khắc định nhảy xuống, ánh mắt hắn vô tình chạm phải ta đang đứng trên bờ. Trong nháy mắt, thân hình Cố thế tử chợt lảo đảo, rồi rút chân lại.

Cả Đời Làm Thiếp

Cả Đời Làm Thiếp Tiểu thư cùng cô gia vô cùng ân ái. Sau khi chẩn đoán có thai, nàng đau lòng tướng công. Liền đem ta tặng cho hắn làm nha hoàn ấm giường. Vài tháng sau, tiểu thư sinh hạ một đôi long phượng thai. Cô gia không muốn phụ tấm chân tình của tiểu thư, dứt khoát lấy oán báo ơn xử tử ta. Sau đó, hai người họ vẫn ân ái như trước, trở thành giai thoại ở kinh thành. Nhưng thời điểm khi ta chết, đã có thai hơn hai tháng. Mở mắt lần nữa, ta trở về trước thời điểm tiểu thư tặng ta cho cô gia. Một thế này, ta trực tiếp trèo lên giường phụ thân hắn. Lắc mình biến hóa thành bà mẫu của bọn họ!

Tĩnh Nữ Kỳ Thư

Tĩnh Nữ Kỳ Thư Bách phu trưởng đưa hài cốt của phụ thân ta trở về. Hắn thấy đại ca định bán ta, không đành lòng, liền hỏi ta có nguyện ý theo hắn đi hay không. Ta ôm lấy đứa bé trong tã lót, cẩn thận nhìn hắn. Hắn khẽ cười, vết sẹo trên khóe miệng khẽ động: “Nghĩ đến hai mẹ con nhà ngươi cũng không ăn làm ta nghèo đi được.”

Thuốc Dẫn

Thuốc Dẫn Thừa tướng cao điệu tìm nhi tử, nói rằng vị hôn phu bán cá của ta chính là nhi tử thất lạc của ông. Kiếp trước ta phát hiện ra điều bất thường, muốn đưa hắn rời đi, nhưng hắn lại tìm người đánh ta đến gần chết. “Ta hiện tại thế nhưng là công tử thừa tướng, phải cưới danh môn quý nữ, một thôn nữ như ngươi mà cũng muốn trèo cao?” Nhưng hắn không biết, hắn chỉ là thuốc dẫn cho người khác. Sống lại một đời, ta đích thân đưa hắn đến trước mặt thừa tướng. “Ngài xem hắn có giống thuốc dẫn… à không, giống nhi tử của ngài không?”

NĂM THỨ 7 KẾT DUYÊN VỚI NAM PHỤ

Vào năm thứ bảy sau khi ta kết duyên cùng nam phụ thâm tình, nữ chính đã trở lại.Nàng và nam chính xảy ra mâu thuẫn nên hiện giờ đang khóc mắt lệ nhòa đứng dưới mưa trước cửa nhà ta:“Mạnh gia ca ca, thiếp không còn nơi nào để đi nữa rồi.”Phu quân của ta, Mạnh Hạc Thư, người xưa nay luôn điềm tĩnh vậy mà vừa nghe xong đã nổi giận:“Ta sẽ đi tìm hắn để tính sổ!”Ngay cả nhi tử bảy tuổi của ta, Mạnh Bách, cũng giơ nắm tay nhỏ quả quyết:“Tiên nữ tỷ tỷ đừng khóc, khi lớn lên ta sẽ cưới tỷ.”Khi họ thi nhau làm nàng vui, ta lại phải lặn lội đi chợ sớm để mua được con cá tươi nhất rồi bị cơn mưa lớn bất chợt giữ lại trên thuyền.Người lái thuyền đang cất giọng lớn mời khách lên bờ:“Có ai đi Thanh Châu nữa không?”Ta cúi đầu nhìn giỏ, vừa mới mua ba con cá đao, trong tay chỉ còn lại một hai lượng bạc vụn.Ta đưa một lượng bạc cho người lái thuyền, hỏi:“Một lượng bạc có thể đi được đến đâu?”

Phúc Tinh

Từ nhỏ ta đã thích trộm đồ, vậy mà cả nhà trên dưới ai ai cũng xem ta là phúc tinh. Năm bảy tuổi, ta lén lấy bánh ngọt của Đại tỷ đem cho con mèo rừng nhà nuôi ăn. Mèo rừng nôn ra má/u rồi chế/t, Đại tỷ vì thế mà tránh được kiếp bị đầu độc, từ đó thân thiết với ta vô cùng. Năm mười ba tuổi, ta trộm quan ấn của phụ thân, giả mạo thư phóng thích nô lệ. Tội nô kia được tự do, mấy năm sau còn kế thừa đại thống. Phụ thân nhờ vậy được phong làm Thượng thư, từ đó coi ta như châu báu trong lòng bàn tay. “Có nữ nhi như vậy, lòng ta rất thỏa mãn.” Giữa những lời khen ngợi không dứt, ta mỉm cười nhìn đám người gọi là người thân kia. Bọn họ vẫn chưa biết, thứ ta thật sự muốn trộm là mạng sống của họ. Là châu báu trong tay Thượng thư đương triều, hôn sự của ta chỉ có hai con đường. Một là ngoan ngoãn gả đi. Hai là cãi lời bỏ trốn. Nhưng ta không chọn con đường nào cả. Bởi vì hôn sự của ta đã được định đoạt từ năm mười ba tuổi. Dùng cách mà ta giỏi nhất. Một chữ thôi: Trộm.

Phu Nhân Của Tạ Gia

Phu Nhân Của Tạ Gia Từ nhỏ ta đã biết, sau này mình sẽ là Tam phu nhân của Tạ gia. Tạ Thận Chi lễ Phật, trong khi những cô nương khác ngày ngày chơi diều đánh đu, ta lại ngâm mình trong Phật đường tụng kinh. Tạ Thận Chi tập võ, thích những nữ tử có tính cách kiên cường. Ta học cưỡi ngựa vì hắn ta, ngã gãy chân, vẫn không rơi một giọt nước mắt. Ta bất chấp tất cả để sống thành dáng vẻ mà hắn ta yêu thích. Vậy mà hắn ta lại thích một cô nương hoàn toàn trái ngược với ta. Hôn ước không thể hủy bỏ, ta quay đầu, gả cho đại ca của hắn ta, người nổi tiếng là nắm đấm sắt tàn nhẫn. Sau khi kết hôn, Đại lang Tạ gia không gần nữ sắc hệt như trong lời đồn Chỉ có một lần, Tạ Thận Chi say rượu chặn trước cửa phòng ta, Tạ Vọng Chi che chắn ta đằng sau, dùng ánh mắt cực kỳ lạnh nhạt nhìn ấu đệ của hắn, lạnh lùng lên tiếng: “Bây giờ nàng đã là Đại phu nhân của Tạ gia, đêm hôm khuya khoắt, ngươi đến tìm đại tẩu của ngươi làm gì?”

Hồi Tưởng Mộng Xưa

Hồi Tưởng Mộng Xưa Ta cùng Giang Triết thành thân đã mười năm, ta cùng hắn mỗi người một ngả. Hắn lưu luyến ở phòng của thiếp thất, lúc thì say rượu ở tửu quán, khi lại vì một tiểu cô nương mà vung tiền như rác. Sinh thần năm ấy, ta uống say. Khi tỉnh lại, trước mặt lại là khuôn mặt lo lắng của Giang Triết. “A Dung, nàng tỉnh rồi?” Ta thẳng tay tát hắn một cái thật mạnh. “Ngươi còn dám đến gặp ta?” Hắn lại ngơ ngác, vẻ mặt bối rối: “A Dung, ta chọc nàng giận sao?” Ta sững sờ, nhìn khuôn mặt còn trẻ trung, non nớt của hắn, trong lòng chợt bừng tỉnh. Hắn không phải là Giang Triết của mười năm sau, người đã lạnh nhạt với ta. Hắn là Giang Triết của mười năm trước, người yêu ta như sinh mệnh, một lòng muốn cùng ta bạc đầu giai lão.

Nỗi Đau Và Báo Thù

Nỗi Đau Và Báo Thù Ta là kế thất của Ung Vương, làm Ung Vương phi suốt mười sáu năm. Ung Vương đăng cơ làm hoàng đế, nhưng chỉ phong ta làm Hoàng Quý phi. “Mộ Sơ là thê tử kết tóc của trẫm, là sinh mẫu của Thái tử. Nếu nàng ấy còn sống, thì làm gì đến phiên ngươi.” “Cả đời này, trẫm chỉ có một Hoàng hậu là nàng ấy. Ngươi hãy lấy vị trí Hoàng Quý phi mà trợ giúp quản lý lục cung đi.” Thái tử mà ta tự tay nuôi lớn cũng nói: “Đúng vậy, mẫu thân của ta là đích nữ của Tướng phủ, có tri thức hiểu lễ nghĩa, còn di mẫu ngươi là thứ nữ, chỉ biết quản lý những chuyện vặt vãnh trong nội trạch. Vị trí Hoàng Quý phi đã là nể tình ngươi vất vả nhiều năm qua rồi.” Trưởng công chúa Tạ Chi Dĩnh, còn ác ý mắng nhiếc: “Nếu không phải tại ngươi ép bổn cung gả cho Tề Ngọc, bổn cung sao lại thành quả phụ. Không được làm Hoàng hậu là do ngươi đáng tội!” Ta không cãi, cũng không gây náo loạn. Chỉ cầm ngọc điệp và kim ấn của Hoàng Quý phi trở về Phượng Vũ điện, ngồi một mình đến bình minh. Sau đó, ta dùng dao găm cắt từng miếng thịt trên người Thái tử. “Năm đó, khi ta nuôi ngươi, ngươi chưa đến bốn mươi cân. Bây giờ thì đã một trăm mười cân rồi.” “Ngươi không nhận ta là mẫu thân, nói ta không có công sinh thành. Vậy thì ân dưỡng dục ngươi cũng phải trả lại cho ta.” “Cứ cắt tám mươi cân thịt của ngươi ra, để trả ơn những năm tháng ta nuôi ngươi đi.”

Chúc Niên Tuế Tuế

Chúc Niên Tuế Tuế Ta là Thỏ Ngọc, nhưng lại lạc vào vòng tay lạnh lẽo của Đế Quân trên đỉnh Chung Sơn. Khi ta vừa hóa thành người, hắn lạnh lùng bảo ta biến về nguyên hình thỏ. Về sau khi ta định biến thành thỏ, hắn lại khẽ dỗ dành ta hóa thành người.