Cổ Đại
Phu Nhân Ta Thật Xấu Ta nghe thấy được tiếng lòng của Thái tử, hắn nói bộ dạng của ta trông thật xấu xí. Thái tử cũng nghe được tiếng lòng của ta, ta mắng hắn trông như thằng đần. Hai chúng ta nhìn nhau, bỗng một giọng nói âm u vang lên. “Ta sẽ giết Thái tử trước, rồi giết Thái tử phi sau..” Thái tử cùng ta liền khựng lại một chút. “Ai, ai muốn giết ta?”
Trụy Trọng Sơn Phu quân mang về ánh trăng sáng thuở thiếu thời. Nàng ta nhiệt tình táo bạo, cưỡi ngựa giữa phố đông, cùng hắn ngồi chung một tọa kỵ. Ta cứng nhắc không thú vị, như bùn nặn Bồ Tát, nhìn một chút đều khiến người ta chán ghét mà vứt bỏ. Ngay cả hài tử mà ta liều chết sinh ra cũng thích nàng hơn, nhận nàng làm mẫu thân. Đêm mưa lớn ấy, ta đứng bên cửa sổ ngẩn ngơ hồi lâu, cầm bút viết tờ hòa li, ném vào mặt hắn. Nhưng hắn lại dùng nghiên mực đập vỡ trán ta. Ta như ý nguyện hòa li, cũng quên mất năm năm ký ức. Thời gian sau, lang quân ôm ấu nữ trong ngực, đang cài một bông hoa lên mái tóc ta. Không xa, một đôi phụ tử đỏ hoe mắt, run rẩy nghẹn ngào gọi ta. Ta nhíu mày khó hiểu: “Người kia thật kỳ lạ, nhìn ta khóc cái gì?” Lang quân dịu dàng hôn lên vết sẹo trên trán ta: “Hơn phân nửa là não có vấn đề, phu nhân đừng để ý.”
Mỹ Nhân Thành Kim Lăng Mẫu thân ta là đệ nhất mỹ nhân Kim Lăng. Năm ta chào đời, phụ thân mang về một thanh mai và một nam hài ba tuổi. Hắn nói: “Uyển Nương, Lý gia chúng ta không thể tuyệt hậu.” Chỉ trong một đêm, trên mặt mẫu thân ta đã nổi đầy những đốm đen đáng sợ. Phụ thân chê nàng xấu xí, không còn bước chân vào chính viện nửa bước. Cho đến khi thành Kim Lăng bị phá. Phụ thân là tướng giữ thành lại dẫn theo người thanh mai kia bỏ trốn, để lại ta và mẫu thân bị loạn quân bắt làm tù binh. Ngày đó. Mẫu thân ta ngồi thẫn thờ cho đến khi trời sáng. Nàng dùng nước thuốc rửa sạch những đốm đen trên mặt, quay người bước vào doanh trại của tướng địch.
Tuý Kinh Hoa Ta xuyên sách rồi, trở thành một nhân vật qua đường cực kỳ xinh đẹp. Vị nhiếp chính vương mất trí nhớ được mẹ ta nhặt về làm chàng rể ở rể cho ta. Hệ thống nói, ta chỉ cần không ngừng tìm đường chớt, chờ hắn khôi phục trí nhớ rồi cho ta một đao, là có thể thoát vai trở về nhà. Không ngờ sau này ta lại thất bại, không chỉ không thoát được mà còn bị hắn trói mang về kinh thành. Đêm khuya sương lạnh, hắn áp sát lại gần, hơi thở rơi vào bên tai ta: “Dung Nhi… nàng đừng mơ rời khỏi ta.”
Ngọc Tri Miêu Mẫu thân là phượng hoàng, phụ thân là chân long, vậy mà sinh ra ta – một con hắc xà. Cho đến khi mẫu thân dẫn về một tiểu cô nương giống hệt người, phụ thân hoảng hốt, vội vàng che mắt ta lại, lắp bắp: “Đột ngột quá, nhỡ đâu làm dọa chết Miễn Miễn thì sao?” Ta còn chưa kịp lên tiếng, tiểu cô nương bên cạnh mẫu thân đã nhíu mày, tỏ vẻ chán ghét vì ta ồn ào. Không ngờ… Phụ thân lập tức trở mặt, lộ ra dáng vẻ cao ngạo vốn có của chân long. “Được rồi, tiểu thư thật đã trở về, ngươi mau cút về Hắc Đầm đi.” Nhưng đó mới là nhà của tiểu thư thật, còn cha mẹ nuôi của nàng, cũng chẳng nhận ta.
Thần Y Độc Nữ A tỷ là một y nữ, sau khi chữa bệnh cho Quý phi, được Hoàng đế khen ngợi là diệu thủ. Quý phi ghen tuông, chặt đứt hai tay a tỷ, cười nói: “Nghe nói Tống y nữ y thuật cái thế, vậy chữa khỏi cái tay bị phế của mình đi.” Ả ta không cho tỷ tỷ ta nước và thuốc, nhìn tỷ tỷ vì mất máu quá nhiều mà chet. Sáu năm sau, Quý phi lại mắc bệnh lạ, bị tra tấn đến chet đi sống lại. Ta tiến lên bẩm báo: “Thế gian có một người, có thể trị bệnh này.” Quý phi thấy được hi vọng, hai mắt tỏa sáng: “Mau mời thần y đến, bao nhiêu bạc bổn cung đều cho!” Ta tiếc nuối lắc đầu: “Sáu năm trước, nương nương đã tự tay giet nàng.”
Mở Ra Thịnh Thế Trước khi thành hôn, ta bắt phu quân thề độc. Nếu như hắn phụ ta, chân tay sẽ đứt đoạn, mắt mù tai điếc, mất hết tất cả, tâm huyết đổ sông đổ bể. Lúc đó, để cưới được ta, hắn đã vui vẻ đồng ý. Ba năm sau, dưới sự phò tá của ta, hắn đăng cơ xưng đế. Năm năm sau, hắn kiêu ngạo tự phụ, đày ta vào lãnh cung, nạp ba ngàn giai lệ vào hậu cung, lại đón vị muội muội thiên kim giả của ta vào cung làm hoàng hậu. Ta cười nhìn bọn họ ở trước mặt ta đắc ý vênh váo, trong lòng thầm niệm: “Lời thề đã thành, chuẩn bị kỹ càng để trả một giá thật lớn nào.” “Từ nay về sau, vận mệnh của các ngươi, do ta tiếp quản.”
Thanh Ngọc Án Ta xuyên thành nữ phụ trong tiểu thuyết đam mỹ. Chính Thái tử đã đích thân nói với ta. Đêm tân hôn, hắn ngoảnh mặt không thèm nhìn ta, giọng nói lạnh lùng. “Ta và Cố thừa tướng tình đầu ý hợp, cưới ngươi chỉ là để che mắt thiên hạ, ngươi đừng hòng mơ tưởng đến tình yêu của ta.” Ta xúc động đến nỗi nước mắt lưng tròng, nắm chặt lấy bàn tay thon dài của hắn. “Điện hạ yên tâm, cp ta ship đều HE, hai người nhất định sẽ hạnh phúc!” Sau này hắn đăng cơ làm đế, ta đề nghị phong Cố Tử An làm hoàng hậu nhưng hắn lại tức giận đập vỡ cả chục chiếc bình hoa. “Tạ Lâm Ngọc, nàng có còn lương tâm không, bao nhiêu năm rồi, sao nàng vẫn không quên được hắn!”
Nơi Nào Mong Xuân Về Hắn ở chiến trường ba năm, ta liền ở chùa ba năm. Hắn xả thân vì nước, ta vì hắn cầu phúc. Ba năm sau, đại chiến cáo thành, hắn dẫn theo một nữ tử trở về, hắn gọi nàng ta là “phu nhân”. Hắn chăm sóc nàng ta ân cần chu đáo, còn coi ta như rắn rết. Ha, thế mà hắn lại quên mất, ta là công chúa được phụ hoàng mẫu hậu sủng ái nhất, là hắn không xứng với ta.
Sách Mệnh Khi Thái tử đăng cơ, đã lập Thái tử trắc phi làm Hoàng hậu. Nguyên nhân rất đơn giản, trên sách mệnh có ghi, Hoàng hậu đầu tiên của Thái tử sẽ chết vì loạn tiễn xuyên tim. Ngày thánh chỉ phong Hậu hạ xuống, tỷ tỷ của ta, tức là Thái tử phi Thẩm Thành Vân, cười tươi rói đến cung của ta, hành lễ không mấy nghiêm chỉnh: “Thần thiếp xin chúc mừng Hoàng hậu nương nương.” Sau đó, nàng lại tiến đến gần ta, đôi môi đỏ tươi cong lên đầy ác ý: “Thẩm Nhược Nhược, hãy trân trọng hai ngày tốt đẹp này đi nhưng cũng đừng quá đắc ý, nếu để ta không vui thì sau khi ngươi chết có được thụy hiệu tốt hay không, đều do ta quyết định.” “Thật sao?” Ta lùi lại một bước, trầm giọng nói. “Vậy thì tỷ tỷ nhất định đừng chết trước ta.”
Khương Mộng Sau khi hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống, ta chỉ cần chết đi là có thể rời khỏi thế giới này. Thế nhưng, khi ta treo mình trên dải lụa trắng, Tiêu Tự – kẻ luôn chán ghét ta – lại như phát điên ôm ta xuống. Hắn gầm lên, giọng khàn đặc: “Khương Mộng, nàng nhất định phải tận mắt chứng kiến trẫm và Vân Nhi thành thân, nàng không được chết!” Ta ngước đôi mắt trống rỗng lên, trước mắt chỉ là một mảnh mơ hồ. Lúc đỡ đao cho Tiêu Tự, ta trúng phải kịch độc, đôi mắt đã hoàn toàn mù lòa. “Sao ta có thể tận mắt nhìn chàng thành thân được chứ?”
Thanh Từ Ta thích con gái của Thiếu khanh Đại Lý Tự. Đây là bí mật ta chôn giấu trong lòng. Vì thân phận thấp kém, ta đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất. Nỗ lực vươn lên, chờ đến một ngày có thể giành nàng từ tay phu quân nàng. Không ngờ lại vô tình nghe được đồng liêu bàn tán. “Nghe nói chưa?” “Con gái của Thiếu khanh Đại Lý Tự bị từ hôn rồi, dạo này đang tìm con rể ở rể đấy.” Ta biết, cơ hội của ta đến rồi.
Thẩm Tri Vi Khi nhìn thấy tờ hưu thư đó là lúc ta vừa mới ngơi tay sau cả đêm chăm sóc bà mẫu đang trọng bệnh. Mở đôi mắt đỏ ngầu vì mệt mỏi, ta nghe Trình Triết Nam nghiêm nghị nói: “Ta biết nàng không phạm lỗi gì, nhưng vì Mặc Vũ Nhu đã bị hưu, ta cũng đành phải hưu nàng mới có thể bảo vệ nàng ấy.” Mặc Vũ Nhu vừa bị hưu, lập tức có người vì nàng ta mà bỏ thê tử của mình, vậy thì nữ nhân bị giễu cợt, đẩy lên đầu sóng ngọn gió lúc này, không ai khác chính là ta. Trình Triết Nam vì nàng thanh mai mà hắn luôn đơn phương này, đã tốn rất nhiều tâm tư. Ta tức giận, ngất lịm đi. Khi tỉnh lại, bên tai là tiếng ồn ào. “Thẩm tiểu thư, người mau tỉnh lại đi.” Ta cau mày mở mắt, người đang lo lắng nhìn ta là Mặc Vũ Nhu. Nàng ta mặc một bộ đồ màu xanh nhạt, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, ngũ quan tinh xảo có chút yếu đuối, dường như chỉ cần nói lớn tiếng cũng sẽ khiến cho nàng ta giật mình. Ta loạng choạng đứng dậy, vịn tay nha hoàn gần đó, đẩy đám người ra, chạy về viện của mình. Nhìn bức tranh mới thêu nửa mặt treo trong phòng, ta siết chặt tay, cuối cùng cũng tin rằng, ta đã được tái sinh về ba năm trước, lúc này ta vẫn chưa đính hôn với Trình Triết Nam.
Đích Thứ Nữ Ta là thứ nữ trong nhà, sinh ra đã phải chịu cảnh bị trưởng tỷ đạp dưới chân. Cha mẹ thiên vị, huynh trưởng yêu chiều, ngay cả vị hôn phu lãnh đạm, cấm dục của ta cũng treo bức họa của trưởng tỷ trong thư phòng, hằng ngày nhung nhớ. Kiếp trước, ta không cam chịu, đã cùng nàng tranh đấu, cuối cùng bị đ//ánh g//ãy chân, bị đuổi khỏi nhà, rồi chêet cóng giữa đường. Kiếp này, ta không muốn tranh giành nữa. Tình yêu của cha mẹ, sự yêu chiều của huynh trưởng, và cả vị hôn phu lạnh lùng như thần tiên ấy, ta đều không cần. Dù không ai yêu ta, ta cũng sẽ sống thật tốt.
Tri Hòa Sau khi mất trí nhớ, ta nhớ lầm mình thầm mến Thiếu sư Bùi Khanh Chi. Vì để khiến hắn vui lòng, ta dùng đủ mọi cách, nhưng từ đầu đến cuối hắn vẫn lạnh nhạt như cũ. Cho đến khi thanh mai của hắn vô ý ngã ngựa, hắn đẩy ta ra, chán ghét nói: “Bị bệnh thì đi chữa đi.” Lúc đó ta mới biết hóa ra không phải hắn lạnh lùng, mà người trong lòng hắn không phải ta. Thế là ta đi chữa bệnh. Không ngờ, ha, còn chữa rất tốt nữa! Nhưng khi biết ta khôi phục trí nhớ, Bùi Khanh Chi lại hốt hoảng. Hắn nắm chặt lấy tay, giọng nói run rẩy: “Rõ ràng hôm qua ngươi còn nói thích ta mà…”
Mẹ Kế Cha ta chet đuối khi đang xây cầu cho làng. Mẹ kế đối xử với chúng ta rất tàn nhẫn, mọi người đều nghĩ bà ấy không tốt với chúng ta. Sau này, ca ca ta làm quan lớn, Hoàng thượng phong bà ấy làm cáo mệnh phu nhân, mẹ kế rất vẻ vang, mọi người mới nhận ra rằng bà ấy là người “miệng dao nhưng lòng mềm”.
Mưu Kế Ta cùng tiểu thư nhà tri phủ đến chùa thắp hương. Nàng cầu tài vận, còn ta cầu nhân duyên. Ta thầm khấn: “Tín nữ nguyện dùng mười năm độc thân của tiểu thư để đổi lấy một vị phu quân hoàn hảo: tám múi cơ bụng, giọng nói dễ nghe, một lòng một dạ, không nạp thiếp, lo hết việc nhà, có cầu tất ứng, không phải ta không cưới, và sẵn sàng vì ta mà mưu quyền đoạt vị, chặt đầu hoàng đế, trở thành một người chồng nhị thập tứ hiếu!” Đêm đó, ta mơ thấy Bồ Tát ngồi vắt chéo chân, phán: “Gia phê chuẩn!” Hôm sau, tiểu thư ném tú cầu, trúng một gã ăn mày. Ta thay tiểu thư lấy chồng.
Bạch Nhật Mộng Ta xuyên thành phi tử của Hoàng đế, mà dường như Hoàng đế yêu ta đến điên cuồng. Nhưng trong lãnh cung, ta tìm thấy những lời mà một vị phi tần bị phế truất để lại cho ta. Nàng viết: “Đừng nói với Hoàng đế rằng ngươi là người xuyên không, đừng tin hắn, mau chạy đi!”
Tiểu Tuyết Thố Sáng sớm vừa mở mắt, ta phát hiện sư tôn lại đang nằm trong lòng ta, còn chép miệng, dụi dụi đầu vào ngực ta. Nhìn chiếc cổ trắng như ngọc của người, ta nuốt nước bọt. Muốn ăn. Đừng có nghĩ bậy, ta là một con linh miêu tinh, còn sư tôn ta là thỏ tiên. Ta muốn ăn sư tôn của ta, còn cần lý do sao?
Đọa Tiên Ta theo mẹ lên núi cắt cỏ heo, lúc trở về liền thấy trước cửa nhà nằm một thiếu niên tuấn tú, phong thái ung dung. Người ấy rõ ràng đang hôn mê bất tỉnh, nhưng ta lại nghe thấy giọng nói đầy kích động vang lên trong đầu. “Tiểu nha đầu này chính là người sở hữu thiên linh căn, tương lai sẽ phi thăng trở thành Phù Ngọc Nữ Đế!” “Chờ khi ngôi làng này bị hủy diệt, ngày mai ta sẽ đưa nàng bôn ba khắp chân trời góc bể.” “Thanh mai trúc mã, lưỡng tình tương duyệt, ta muốn nàng tự nguyện vì ta mà gác kiếm nấu canh.” Ta kinh nghi bất định, nhưng nào ngờ nửa đêm, trong làng quả thực bùng lên một trận hỏa hoạn kinh thiên động địa. Thiếu niên ôm lấy ta đang mê man vào lòng, cẩn thận khẽ đặt một nụ hôn nơi mi tâm. Khi ta hoàn hồn, thanh đoản đao nhỏ bằng bàn tay đã đâm sâu xuyên qua tim hắn. Nhìn cơ thể ấy tan biến trong lưỡi lửa cuồng bạo, ta khẽ nhếch môi, nở một nụ cười nhàn nhạt. “Không bao giờ gặp lại, kẻ công lược.”