Cổ Đại

Tức Cơ Hoàn

Tức Cơ Hoàn Đích tỷ yếu đuối mảnh mai, gầy gò như que củi. Đích mẫu lại nói nàng ta là Triệu Phi Yến chuyển thế, nhất vũ khuynh thành, được sủng ái nhất lục cung. Sau đó, Thái Tử đăng cơ, mở tiệc ở trong cung. Vì vậy, đích tỷ chịu khổ luyện tập điệu múa trên băng, không ngại dùng tức cơ hoàn*. Trước khi vào cung, ta lo lắng nàng ta sẽ bị tức cơ hoàn làm vô sinh nên khuyên nàng ta đừng dùng nữa. Nhưng khi múa, đích tỷ đạp vỡ băng, khiến đế vương không vui. Sau khi về phủ, nàng ta tàn nhẫn nhét tức cơ hoàn vào miệng ta, kích động chửi mắng: “Đều là lỗi của ngươi, nếu ngươi không phải cố ý gây sự! Không cho ta uống tức cơ hoàn, ta làm sao có thể không vào hoàng cung được?” “Ta là Triệu Phi Yến chuyển thế, tương lai chính là Hoàng Hậu.” Thuốc mạnh va chạm trong cơ thể khiến ta đau đớn không chịu nổi và vô sinh. Mà đích tỷ lấy lùi làm tiến, thay ta gả vào Hầu phủ, trở thành kinh thành nhất phẩm phu nhân. Ta bị cạo đầu và huỷ dung, ôm hận mà chết. Khi ta mở mắt ra lần nữa, ta đã trọng sinh trở về ngày đích tỷ múa khiêu vũ thất bại kia. Lần này ta dứt khoát từ bỏ hôn ước, chủ động xin đến chùa để tóc tu hành. Bởi vì bọn họ không biết. Vị đế vương trẻ mới đăng cơ vô cùng hiếu thảo, đêm khuya luôn cầu phúc cho vương triều tại chùa. Nếu đích tỷ thích gả thay như vậy thì vị trí Hoàng Hậu nàng ta mơ ước kia, để ta tới ngồi.

Nữ Thương Nhân

Nữ Thương Nhân Bà mẫu móc ra một tờ hưu thư đặt vào tay ta. Ta giật mình: “Mẹ, đây là thứ cha để lại cho người trước khi mất sao?” “Không, đây là nhi tử ta để lại cho ngươi.” Cái gì? Thừa dịp ta mang thai, muốn lấy mệnh ta? “Đừng lo lắng, nửa năm sau sẽ lại nạp ngươi vào cửa làm thiếp, đồ cưới của ngươi trước hết cứ để ta giữ cho, sau này chúng ta vẫn là người một nhà.” Đời trước ta đào mồ người khác, nên đời này phải làm người một nhà với các ngươi sao!? Ta vuốt ve bụng đã nhô cao, ra lệnh cho tâm phúc: “Đi, chúng ta đi phá từ đường của Tần gia trước đã!” “Không được, đó là tổ tông của Tần gia.” Hừ, đó là tổ tông nhà ngươi, chứ không phải tổ tông nhà ta!

Gặp Lại Cũng Chỉ Là Người Xưa

Gặp Lại Cũng Chỉ Là Người Xưa Hai tháng trước ngày đại hôn, Kỷ Nhược Thanh bỗng nhiên muốn thử lòng ta.Khi ta đang cùng thứ huynh Mạch Cẩn đến Cô Tô tra xét sổ sách, hắn lén hạ Hợp Hoan Hương vào xiêm y của ta.Một ngày vất vả, thân thể mỏi mệt, đang định chợp mắt nghỉ ngơi thì trong người bỗng nóng rực như thiêu đốt.Bất chấp lời can ngăn của thứ huynh, ta nghiến răng nhảy thẳng vào hàn đàm ngoài viện.Khi ấy tiết trời chớm đông, ta ngâm mình mấy canh giờ liền, đến khi đưa được về phủ thì đã sốt cao hôn mê.Ba ngày sau, ta chập chờn tỉnh lại, đập vào mắt đầu tiên lại là Kỷ Nhược Thanh hân hoan đứng bên giường.Hắn ôn nhu nắm tay ta, khóe miệng giương cao ý cười.“Chúc mừng A Mạnh của ta, đã vượt qua một cửa cuối cùng rồi!”

Xuân Tỳ

Xuân Tỳ Cô gia lấy bạc hồi môn của tiểu thư để mua một xuân tỳ. Loại nha hoàn này được gọi là đẩy mông tỳ, chuyên phụ giúp chủ nhân trong chuyện phòng the. Trong cơn say, nhờ sự “phụ trợ” của nàng ta, công tử lại hành hạ tiểu thư đến chết. Ta hận ả nữ nhân phóng đãng này đến tận xương tủy. Nhưng sau đó, nàng lại quỳ trước linh vị của tiểu thư, dập đầu đến khi máu chảy đầm đìa. “Phu nhân, ta nhất định sẽ báo thù cho người.”

Phúc Đỉnh

Phúc Đỉnh Năm thứ hai của nạn đói, mẹ ta bỏ trốn về nhà ngoại trước khi cha kịp đem bán ta đi. Đêm mẹ trở về, toàn thân bà bê bết máu, bụng thủng một lỗ lớn, một chân cũng không còn. Mẹ mang trên lưng một chiếc đỉnh nhỏ, đưa cho cha ta. “Này, giữ lấy cái này thì sẽ không phải đói nữa… Đừng bán A Ngọc.” Chiếc đỉnh nhỏ ấy, bên trong phình lên, kéo một cái, liền xuất hiện một cái chân trắng nõn. Nếu bỏ một mảnh vải vào, thì sẽ lại có một mảnh vải y hệt hiện ra. Thậm chí, nếu bỏ vào một con gà, thì một con gà khác sẽ xuất hiện. Cha ta mừng rỡ phát điên, không hề để ý đến câu nói cuối cùng của mẹ trước khi bà tắt thở.

Thanh Nha

Thanh Nha Sau khi sống lại, ta lại gặp Tống Thời Hành. Hắn mình đầy thương tích tựa vào cuối ngõ, hấp hối. Ta biết, ba năm sau hắn sẽ trở thành Quân vương nhất đỉnh thiên hạ. Mà ta, là Hoàng hậu của hắn. Quyền lực phú quý đều ở trong lòng bàn tay. Nhưng lần này, ta không muốn cứu hắn nữa. Tống Thời Hành, kiếp này ta không muốn có bất cứ liên quan gì với ngươi nữa.

Dung Ngư

Dung Ngư Ta và tỷ tỷ đều là trẻ mồ côi ở Cục Từ Ấu*. Tỷ ấy xinh đẹp, duyên dáng, còn ta thì tư chất bình thường. {*Kiểu như cô nhi viện bây giờ.} Ninh gia đến nhận nuôi ta, ta cảm kích đến mức quỳ lạy. Tỷ ấy bình thản nói: “Dù cầu xin người khác nhận nuôi, cũng không thể mất thể diện.” “Muội hành xử như vậy thật sự rất khó coi.” Nhờ vậy, tỷ ấy được khen là có phong thái, và được Ninh gia nhận nuôi. Còn ta thì lưu lạc trên đường phố, trở thành kẻ ăn xin. Tình cờ, ta gặp được vị hôn phu của tỷ là Trần Bình Vương đang du ngoạn cùng người tình. Ta tốt bụng nhắc nhở tỷ tỷ, nhưng tỷ tỷ lại kéo ta và bảo ta phải nói điều đó trước mặt Trần Bình Vương. “Chàng ấy tuy có lỗi, nhưng muội lén lút nói với tỷ, thực sự là có ý đồ xấu.” Trần Bình Vương ngược lại cáo buộc ta có ý định quyến rũ hắn, rồi sai người đánh ta đến chept. Ta khóc lóc cầu xin tỷ tỷ cứu ta. Tỷ tỷ chu môi: “Muội biết hắn đào hoa mà vẫn cố ý tiếp cận, không phải là quá hèn mọn sao?” Ta bị đánh chet, th i th ể bị n ém xuống đáy hồ. Tỷ tỷ ta và Trần Bình Vương lại làm lành, tổ chức hôn lễ linh đình. Khi mở mắt ra, ta trở về ngày mà phu thê Ninh gia đến nhận nuôi chúng ta.

Sát Phá Lang

Sát Phá Lang  Quân phản loạn bao vây thành, ta mạo hiểm tính mạng để gửi tin tức ra ngoài. Sau đó, Thương Thành đã được giữ vững. Tuy nhiên, ta lại trở thành nỗi sỉ nhục của cả gia đình. Phu quân chán ghét ta: “Người nữ nhân đã bị quân phản loạn cưỡng bức, bẩn thỉu.” Phụ mẫu trách ta: “Trinh tiết không còn, ngươi còn mặt mũi nào sống nữa?” Muội muội liên kết với họ, khóc lóc quấn lụa trắng quanh cổ ta: “Tỷ à, tỷ không chịu chết, chúng ta đành phải tiễn tỷ một đoạn thôi.” Nhưng họ không ngờ tới. Ta vẫn chưa chết hẳn, lại từ quan tài bò ra. Mang theo ngàn quân vạn mã. Giết trở lại Thương Thành.   Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘

Thương Hải

Thương Hải Hoàng thái nữ ba tuổi đã ăn rắn, bảy tuổi giết người, hơn mười tuổi đã không thể kiềm chế được dục vọng khát máu của mình. Nàng là công chúa được cung nữ sinh ra, ai ở trong cung cũng có thể tùy tiện chà đạp nàng. Sau khi cung nữ chết, Hoàng đế tùy tiện đưa nàng đến cho phi tần không được sủng ái, chính là ta. Ta sợ công chúa giết mình nên đã chép kinh văn cho nàng, vì nàng mà chế tác túi thơm an thần, nói với nàng rằng thật ra có thể sống rất vui vẻ. Nhưng nàng lại càng được đà tiến tới, tính cách bình thản, không biết lớn nhỏ mà quấn lấy ta gọi tỷ tỷ. Cho đến đêm nàng được phong làm Hoàng thái nữ, Hoàng hậu ban thưởng cho ta một chén rượu độc. “Chỉ là một tiện thiếp mà thôi, sao có thể nhận công nuôi dưỡng Hoàng thái nữ được.” Nghe nói vào ngày ta chết, Hoàng thái nữ đã tháo túi thơm của mình xuống, mỉm cười tiến vào cung Phượng Nghi. Về sau máu trong cung nhuộm đỏ cả phố mọi người mới giật mình, sự tàn ác trong máu của Nữ đế mới đăng cơ kia chưa từng biến mất. Nhưng, đã không còn ai có thể áp chế nó được nữa rồi.

Thịnh Vũ

Thịnh Vũ Ta liều mạng cứu về tiểu tướng quân, hắn lại ra công đường cùng ta đối chất, chỉ vì muốn hủy hôn với ta. Hắn mắng ta tâm địa độc ác, quay đầu cưới thứ muội của ta, tán dương nàng ôn hoà hiền hậu thuần lương. Mà ta mất hết mặt mũi, không người muốn cưới, đành phải gả cho tên gian thần Hoắc Chương tiếng xấu đồn xa. Ngày ta xuất giá, hắn lại đột nhiên đơn thương độc mã chạy đến cướp dâu, nói rằng nguyện ý nạp ta làm thiếp. Hoắc Chương ghen ghét hỏi: “Chỉ loại hàng này thôi mà cũng đáng để nàng nhớ nhung nhiều năm như vậy sao?” Về sau, tiểu tướng quân quỳ rạp bên váy ta, thảm thiết cầu xin ta nhận hắn, dù chỉ làm nhỏ.  

Bồ Tát sống

Bồ Tát sống Thứ muội của ta lớn lên ở dân gian nên cảm thán chúng sinh đang chìm trong bể khổ. Ngày nàng ta được tìm về Tướng phủ, nàng ta phân phát hết tiền tài, đổi lấy tiếng thơm “Bồ Tát sống”. Quý phi mở tiệc, thứ muội lén đổi lễ vật của ta thành cái trống bỏi của trẻ con. Nhưng vì Quý phi không thể sinh con nên người nổi giận đùng đùng. Để xoa dịu cơn giận của Quý phi, phụ thân gửi ta đến Phật đường tại ngoại ô Kinh Thành để tự kiểm điểm, còn thứ muội thì thay ta nhận cơ hội đi học ở thư viện. Trên đường đi, ta bị bọn thổ phỉ cướp bóc. Phu xe Trần Bình cõng ta không còn một mảnh vải lành lặn trên thân, đi bộ về thành để cầu cứu. Những lời đồn đoán khắc nghiệt lan xa, phụ thân đành bất đắc dĩ gả ta cho Trần Bình. Nhưng phu xe này ham mê cờ bạc, sau khi bòn rút hết tiền bạc của ta, gã lấy việc sỉ nhục và hành hạ ta làm niềm vui. Mãi đến khi ta bị bệnh nguy kịch thì thứ muội nay đã làm nữ quan đến thăm ta. Ta hỏi nàng tai sao lại làm thế. Nàng ta cười thản nhiên, đáp rằng: “Ta không giống với loại nữ nhân chỉ biết toan tính chuyện hậu trạch như tỷ. Chỉ khi đứng ở vị trí cao hơn thì ta mới có thể tạo phúc được cho bách tính.” Đến khi ta mở mắt ra lần nữa, thì ta đã quay về ngày Quý phi mở tiệc.

Hoa Dung

Hoa Dung Thẩm Từ Dung được phong là chiến thần, nhưng lại thích tàn sát thành trì. Năm chín tuổi, hắn đã đồ sát cả nhà ta. Cả một tòa nhà lớn chất đầy thi thể và máu tanh của những người thân yêu nhất của ta. Sau chiến tranh, Thẩm Từ Dung lại dùng quân công để cầu hôn người trong lòng, còn ta, tự bán mình vào thanh lâu đệ nhất kinh thành. Về sau, hắn vì tức giận với phu nhân mà đến Nghi Xuân lâu, sau đó—— Đã điểm thẻ bài của ta.

Hoán Linh

Hoán Linh Ta vốn là một y nữ nơi núi rừng, lại từng có ân cứu mạng với Thái tử. Hắn nghênh ta vào Đông cung, hứa cho ta vị trí chính phi, sau đó ta thuận theo lẽ thường mà trở thành Hoàng hậu, sinh hạ trưởng tử, vinh hoa cả đời. Người người đều nói ta nhặt được phú quý từ trên trời rơi xuống. Khi ta trăm tuổi quy tiên, con cháu đau đớn khóc thương, duy chỉ có hắn nhìn về nơi xa, nở một nụ cười nhẹ nhõm. “Uyển muội, đời này ta đã giữ trọn lời hứa, nhưng lại phụ lòng nàng. Chết đi, ta chỉ mong được đồng táng với nàng, cùng hẹn kiếp sau.” Hắn lạnh lùng nhìn thi thể của ta, từng chữ một: “Còn ngươi, ta nguyện đời đời kiếp kiếp không gặp lại, mãi mãi không bao giờ!” Ta bị bí mật an táng tại một ngọn đồi nhỏ cách hoàng lăng trăm mét, vị trí Hoàng hậu lại chôn xuống vong thê của một vị tướng quân. Sống lại một đời, thứ phú quý này, ta không cần nữa.

Dê Nướng

Dê Nướng Cha ta là một đầu bếp nổi danh khắp mười dặm tám hương, món dê nướng nguyên con của ông có lớp da giòn tan, thịt mềm mọng, khiến ai nấy đều thèm thuồng. Ái thiếp của Nhiếp Chính vương nghe danh, bèn triệu cha ta đến phủ nấu ăn, đích thân yêu cầu món dê nướng nguyên con này. Cha ta đi, nhưng khi bị người ta ném trả về từ cửa sau của Vương phủ, toàn thân ông đã bị lửa thiêu cháy đến mức da thịt nát bấy. Thì ra, ái thiếp ấy bất chợt nảy ra ý muốn thưởng thức món dê nướng… không có mùi thịt dê. Khi mẹ ta biết chuyện, nàng không rơi lấy một giọt nước mắt. Nhưng ba tháng sau, nàng đứng trước cửa Vương phủ, dựng một cái nồi lớn, bắt đầu bán thịt dê.

Ngân Khỉ

Ngân Khỉ Đích tỷ của ta thích nhất là tỏ vẻ thanh cao. Hoàng đế hạ lệnh sắc phong nàng ta làm Thái tử phi, nàng ta lại quỳ dưới mưa năm canh giờ, xin Hoàng đế thu hồi mệnh lệnh đã ban ra: “Huyền Minh ca ca vẫn luôn coi nô tỳ là huynh đệ, nô tỳ sao có thể làm chậm trễ hôn sự của ngài được?” Thái tử bị vả thẳng mặt, trong cơn giận dữ cưới ta làm thê. Sau khi đích tỷ biết chuyện, nàng ta đấu tranh hết mình được vị trí làm thiếp liền quay ra chỉ trích ta: “Loại thứ nữ thấp hèn như ngươi quả nhiên là chỉ biết dùng thủ đoạn hèn hạ quyến rũ người khác.” Sau khi Thái tử kế vị, đích tỷ đứng ngoài cung Cảnh Nhân với ánh mắt tràn trề hy vọng: “Ta chỉ mong chiếm được trái tim chàng, được ở bên chàng mãi mãi. Vốn từ đầu ta đã không hề quan tâm đến ngôi vị Hoàng hậu.” Sau này, thứ nữ như ta mặc phượng bào bước vào trung cung. Trưởng tỷ mặt tái mét, ngu ngốc kéo cổ áo Hoàng đế hỏi: “Huyền Minh ca ca, năm đó ta quỳ trước Dưỡng Tâm điện, vì chàng quỳ dưới mưa năm canh giờ, chàng đã nói sẽ không bao giờ phụ ta, chẳng lẽ chàng quên rồi sao?” “Ả ta là thứ nữ! Sao có thể xứng đôi với chàng bằng một đích nữ như ta được?”

Ấu Nương

Ấu Nương Ta bị người môi giới bán đi, mẹ cũng bị cha cầm cố cho Vương viên ngoại. Lúc chia tay, mẹ khẽ vuốt đầu ta. “Ấu Nương, nhất định phải nhớ kỹ, thà làm thiếp nhà giàu, còn hơn làm thê nhà nghèo.” Ta khắc ghi lời mẹ trong lòng, một lòng muốn bám vào người môi giới, muốn làm thiếp của hắn. muốn thủ thỉ bên gối, để hắn mua lại mẹ. Cho dù phải làm bà tử thô sử ở nhà giàu có, cũng còn hơn bị cha cầm đi cầm lại, không ngừng sinh con cho người ta!

Quân kỹ

Quân kỹ  Năm phụ thân mất, triều đình bắt lính, mỗi nhà phải có một người đi, ta liền đi đăng ký. “Tiền lương tân binh bốn lượng, tiền lương lính bếp năm lượng, tiền lương quân kỹ sáu lượng, nhà ngươi muốn đăng ký loại nào?” “Sáu lượng, ta muốn sáu lượng.” Ta vội vàng đưa sổ sách ra. Ta không biết quân kỹ là gì. Ta chỉ biết, ta cần sáu lượng. Hai lượng mua quan tài cho phụ thân, hai lượng mua thuốc cho mẫu thân, một lượng mua nạng cho ca ca. Một lượng còn lại, đủ để ca ca và mẫu thân mua năm giỏ gạo trắng, hai giỏ cải trắng, hai giỏ than, vượt qua mùa đông giá lạnh này.   Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘 👉 https://zalo.me/g/oegfon933

Vân Vu

Vân Vu Mỗi lần Sở Thác Cương bị thương, chỉ cần cùng ta viên phòng, có thể làm cho vết thương mau lành. Hắn chinh chiến khắp nơi, hơn trăm lần bị thương nặng, mỗi lần đều được ta kéo từ Quỳ Môn quan trở về. Sau đó, hắn leo lên ngôi vị Cửu Ngũ Chí Tôn. Trong buổi lễ phong Hậu, hắn lạnh lùng nhìn Hoàng hậu thiêu sống ta. “Vân Vu, giờ đây trẫm không cần phải đích thân chinh chiến, công đức của ngươi đã viên mãn, chết là kết cục của ngươi!” Xuyên qua ngọn lửa hung tàn, ta quay trở lại ngày Sở Thác Cương lần đầu tiên bị thương nặng. Hắn máu me đầm đìa bò đến chỗ ta, níu lấy mắt cá chân ta, cầu xin ta cứu hắn. Ta đá hắn văng ra xa, quay người hôn lên vết thương của phó tướng. Sở Thác Cương trừng mắt như muốn nứt, nôn ra máu: “Vân Vu, không cho phép cứu hắn!”

A Ảnh

A Ảnh Ngày Thái tử tới phủ hạ sính, lại đem tên trên canh thiếp đổi thành biểu tỷ. Ta vừa định làm ầm lên, thì trước mắt bỗng hiện ra mấy dòng chữ lơ lửng giữa không trung. 【Tới rồi tới rồi, nữ phụ độc ác lại sắp kể ơn cứu mạng năm xưa, thi ân cầu báo. Dù có được nạp làm trắc phi thì thế nào? Trong lòng nam chủ chỉ có muội bảo mà thôi.】 【Nữ phụ độc ác còn muốn Hầu gia đứng ra làm chủ cho mình, cười chết mất. Muội bảo mới là thiên kim chân chính của Hầu phủ, nàng ta tưởng vì sao Thái tử lại dễ dàng đổi người như vậy?】 Ta ngơ ngác nhìn những dòng chữ ấy, chưa kịp hoàn hồn thì Trần Diệp đã chau mày nói: “Tuyết Vi tâm địa thiện lương, đã đồng ý rằng ngày đại hôn sẽ cho nàng nhập phủ làm trắc phi. Hôm nay là ngày ta và Tuyết Vi đính hôn, nàng chớ nên làm loạn.” Đến ngày Trần Diệp đại hôn, ta lại bị hoàng hậu ban hôn cho tiểu Hầu gia. Trần Diệp lúc ấy thất lễ, cất tiếng gọi ta: “A Ảnh, chúng ta từ nhỏ lớn lên cùng nhau, nàng sao có thể gả cho người khác?”

A Oản

A Oản Công chúa triều ta nổi danh thiên hạ vì tính cách hào sảng, rộng rãi. Ỷ vào sự sủng ái của bệ hạ, nàng thường đóng giả nam trang, vui chơi khắp chốn. Thậm chí, nàng còn đường hoàng tới quân doanh, cùng thiếu niên tướng quân bá cổ quàng vai. Tướng quân từng nói, công chúa rất đặc biệt, không giống nữ tử tầm thường, không chút yếu đuối mỏng manh. Ngươi hỏi ta là ai ư? Ô, ta chẳng phải công chúa. Ta chỉ là vị hôn thê xuất thân hèn kém của hắn mà thôi. Hôm ấy, khi đàm phán thất bại, vị chủ nhân Tây Vực hung tàn đích danh muốn công chúa phải ở lại ba đêm để hầu hạ. Công chúa dựa vào thân phận cao quý, ra lệnh cho ta thay nàng. Vị hôn phu của ta liền đẩy ta tới trước mặt quân địch, nói: “A Oản, nàng hãy thay điện hạ một chút. Đợi việc thành, ta nhất định lập tức cưới nàng làm chính thê.” Ta không hề phản kháng, cũng chẳng nói cho hắn hay. Bởi ta, vốn không định trở về nữa.