Cổ Đại

Kế Thất Khó Làm

Kế Thất Khó Làm Nương là kế thất, nhưng lại một lòng tính toán cho con cái của chính thất. Trưởng tỷ thích tiểu thế tử của Trấn Bắc Hầu, bà rõ ràng biết ta và Thất công tử của Trấn Bắc Hầu tình đầu ý hợp, nhưng lại tự ý định ra hôn sự cho trưởng tỷ. “Lâm Tĩnh, đại tỷ của con từ nhỏ đã không có mẹ, con nhường cho nàng ấy đi.” Ta cẩn thận suy xét, cảm thấy phủ Trung Cần Bá gia phong liêm chính, bà lập tức đến tận cửa cầu hôn đích trưởng nữ cho đại ca. “Lâm Tĩnh, cưới vợ phải cưới người hiền đức, đại ca của con từ nhỏ đã cơ khổ, ta phải tính toán nhiều hơn cho hắn.” Đúng vậy, đại ca và tỷ tỷ không có nương, nên được mẫu thân ta thương yêu hết mực. Ta có nương, cho nên ta phải nhường nhịn họ mọi chuyện. Về sau, đại ca gây ra họa, phụ thân chủ trương gả ta cho quốc công gia tiếng xấu đồn xa. Nương vui mừng khôn xiết: “Lâm Tĩnh, con gả cao rồi, sau này càng phải giúp đỡ cha huynh.” Ta nhất định sẽ “giúp đỡ” bọn họ thật tốt, chỉ mong đến lúc đó họ đừng hối hận.

Hoan Hỉ Oan Gia

Hoan Hỉ Oan Gia Ta bị một hệ thống ngốc nghếch gắn nhầm, cần phải công lược nữ chính của thế giới thì mới được tự do. Nhưng ta chính là nữ chính mà? Tự công lược chính mình kiểu gì đây?? Ngay khi hệ thống chuẩn bị tự hủy để tạ tội, một thông báo đột nhiên vang lên: [Độ hảo cảm của mục tiêu đã đạt 100%, nhiệm vụ chinh phục hoàn thành.] Dưới ánh mắt kinh ngạc của hệ thống, ta mỉm cười thản nhiên. Đúng vậy, ta tự yêu chính mình nha.

Hoa Trong Sương

Hoa Trong Sương Công chúa từng làm kỹ nữ, thậm chí tiếp đãi cả thái giám trong cung. Tẩu tử ta đã cứu nàng ta, nhưng nàng ta lại để mắt đến huynh trưởng ta, thế nên đã tìm người làm nhục tẩu tử ta. Sau khi bị làm nhục, tẩu tử ta vẫn không rời xa huynh trưởng, công chúa ghen tức, đẩy mạnh chính sách liệt nữ, khiến tẩu tử ta phải treo cổ tự tử. Sau khi gia đình tan nát, ta cắt tóc cạo đầu, từ một thiếu nữ trở thành một binh sĩ. Sau đó, công chúa vì để lấy lòng ta, tự tay khắc chữ “Kỹ nữ” lên đầu vai mình. Nhưng những gì ta muốn, còn hơn thế nhiều.

Dược Sinh Hương

Dược Sinh Hương Sau ba năm ta đính hôn với Thế tử phủ Tuyên Bình Hầu, thứ muội được nuôi dưỡng ở trang viên đã được đón về. Hắn gặp nàng, liền kiên quyết muốn thay đổi người được chọn đính hôn. Thứ muội nói nàng sẽ tự tay đoạt lấy vị trí Thế tử phi, nhưng không ngờ ta lại chắp tay nhường cho nàng. Chỉ vì ta biết rằng vài tháng nữa, Thế tử phủ Hầu chân chính sẽ trở về, hắn là giả.

Đế Vị Vân Phong

Đế Vị Vân Phong Khi miếng ngọc bội của ta khiến vô số nữ tử trong kinh thành tranh nhau cướp đoạt. Tể tướng đối đầu với ta đi ngang qua, khinh thường cười lạnh một tiếng. “Hừ, một cái móc câu, trăm con cá há miệng.” Thế nhưng sau khi biết được ta thật sự muốn cưới vợ. Vị tể tướng thanh liêm ấy lại tự mình bò lên giường ta: “Ca ca, đừng câu bọn họ nữa, câu ta đi.”

Ác Giả Ác Báo

Ác Giả Ác Báo Vì muốn cho đệ đệ chào đời đúng ngày mồng Một Tết, nương ta gắng gượng nén đau, cắn răng chịu đựng. Ta lo lắng sẽ xảy ra chuyện một xác hai mạng, bèn đi thỉnh bà đỡ đến. May mắn, đệ đệ thuận lợi chào đời, mẫu tử bình an. Nhưng cha ta chẳng những không vui mừng, mà giáng ngay một cái tát thật mạnh vào mặt ta, khiến tai ù đặc. “Đồ tiện tỳ, ngươi đã khiến cả nhà chúng ta mất đi tiền đồ sáng lạn!” Nương ta vừa tỉnh lại, đã dồn chút sức lực cuối cùng, ghì chặt đầu ta xuống, ép mạnh vào tường. “Đều tại ngươi! Nếu không phải ngươi đi tìm bà đỡ, ta cũng sẽ không phải sinh đứa bé vào hôm nay!” Đầu ta bị đập đến máu chảy không ngừng, mà cha cùng tổ mẫu đứng bên cạnh lại vỗ tay cười hả hê như đang xem trò hay. Thương thế còn chưa kịp lành, bọn họ đã đem ta bán vào nơi bẩn thỉu nhất – kỹ viện. Ta chịu đựng tra tấn đến khi chết. Khi mở mắt lần nữa, ta phát hiện mình trở về đúng đêm nương chuẩn bị sinh đệ đệ. Lần này, ta khóa chặt cửa lớn, nhất quyết không để nương ra ngoài thỉnh bà mụ. “Nương à, con biết người khổ sở, nhưng vì phú quý cả nhà ta, người hãy nhẫn nhịn thêm chút nữa.”

A Oánh

A Oánh Ngày Thái tử tới phủ hạ sính, lại đem tên trên canh thiếp đổi thành biểu tỷ. Ta vừa định làm ầm lên, thì trước mắt bỗng hiện ra mấy dòng chữ lơ lửng giữa không trung. 【Tới rồi tới rồi, nữ phụ độc ác lại sắp kể ơn cứu mạng năm xưa, thi ân cầu báo. Dù có được nạp làm trắc phi thì thế nào? Trong lòng nam chủ chỉ có muội bảo mà thôi.】 【Nữ phụ độc ác còn muốn Hầu gia đứng ra làm chủ cho mình, cười chết mất. Muội bảo mới là thiên kim chân chính của Hầu phủ, nàng ta tưởng vì sao Thái tử lại dễ dàng đổi người như vậy?】 Ta ngơ ngác nhìn những dòng chữ ấy, chưa kịp hoàn hồn thì Trần Diệp đã chau mày nói: “Tuyết Vi tâm địa thiện lương, đã đồng ý rằng ngày đại hôn sẽ cho nàng nhập phủ làm trắc phi. Hôm nay là ngày ta và Tuyết Vi đính hôn, nàng chớ nên làm loạn.” Đến ngày Trần Diệp đại hôn, ta lại bị hoàng hậu ban hôn cho tiểu Hầu gia. Trần Diệp lúc ấy thất lễ, cất tiếng gọi ta: “A Ảnh, chúng ta từ nhỏ lớn lên cùng nhau, nàng sao có thể gả cho người khác?”

Tuế Tuế Vô Ngu

Tuế Tuế Vô Ngu Khi còn nhỏ, ta nhặt được Thái tử, cùng hắn đi ăn xin suốt ba năm. Về sau, Thái tử được tìm lại, ta được Hoàng đế nhận làm nghĩa nữ. Mọi người đều nghĩ rằng ta sẽ được hứa gả cho Thái tử. Nhưng Thái tử lại đính hôn với đích nữ của Quốc công phủ. Ngày sinh nhật của hắn, hắn cười nói trước mặt mọi người: “Thiên hoàng quý tộc, sao có thể sánh đôi cùng kẻ ăn mày?” Ta nâng chén, chân thành chúc hắn: “Năm tháng vô ưu.” Hắn còn chưa biết, ta đã nhận thánh chỉ hòa thân. Từ đó về sau, mỗi năm đều không còn A Ngu.

Tìm Lại Thê Tử

Tìm Lại Thê Tử Tiểu thư cực kỳ chán ghét tên thị vệ trầm mặc ít nói kia, vì thế ban hắn cho ta. Nàng ta cười nhạo: “Xấu xí rất xứng kẻ câm, đúng là tuyệt phối.” Ta cảm thấy không xứng chút nào. Tạ Kỳ An lại nói ta là nương tử của hắn, hắn nên đối tốt với ta. Nhưng sau đó khi ta và tiểu thư cùng rơi xuống nước, Tạ Kỳ An lại cứu tiểu thư lên trước, che chở nàng ta rời đi. Lại ở trong viện một đêm, hoàn toàn lãng quên ta. Ta tưởng đó là nghĩa vụ của hắn. Cho đến khi ta bắt gặp tiểu thư khóc lóc nhào vào lòng Tạ Kỳ An. Còn nói mình hối hận, bảo hắn mang theo nàng ta rời đi. Ngày Tạ Kỳ An mang theo tiểu thư đào hôn, ta bị người của phủ Quốc Công trách tội. Bị loạn côn đánh chết rồi bị ném vào bãi tha ma. Sau đó ta nghe nói… Tạ Kỳ An khôi phục thân phận hoàng tử kia từng điên cuồng đào máu tươi đầm đìa trong bãi tha ma. Nói là muốn tìm lại thê tử của mình.

Phùng Xuân Nhi

Phùng Xuân Nhi Ngày Bùi Dung Thích đăng cơ, trong cung có một nhóm người bị đuổi ra ngoài. Có những cung nữ không an phận, có những nô tài đã già nua. Ta nhìn viên nội giám ấy, có chút không biết điều: “Công công, ta cũng phải đi sao?” Nội giám đó là người quen cũ của ta, cũng có chút khó xử: “Hoàng thượng nói người khác không sao, nhưng Phùng cô cô nhất định phải đi.” Ta hiểu rõ, gật đầu thu dọn tay nải. Trong cơn tuyết rơi mỏng manh, nhìn lại bức tường cung, ta chợt nhớ đến Bùi Dung Thích lúc chín tuổi, từng nắm chặt tay áo của ta: “A tỷ, mãi mãi, mãi mãi không được rời khỏi Dung Thích.”

Muôn Vàn Dụ Dỗ

Muôn Vàn Dụ Dỗ Xuyên thành thê tử đầu tiên của phản diện bệnh kiều, ta hiện giờ có chút hoảng hốt. Bởi vì vô tình, ta đã ngủ nhầm người. Chiếc yếm của ta vẫn còn mắc trên eo của tên cuồng đồ kia, trong khi phản diện quanh năm không về nhà đang đạp cửa phòng mà vào luôn rồi!

Kiệu Tịch Nhan

Kiệu Tịch Nhan Mẫu thân ta tướng tá thô kệch, còn phụ thân thì mặt mày như ngọc. Người đời đều nói hầu gia rất tình cảm. Cho đến khi nạp thiếp, ông lại nhẫn tâm đòi mẫu thân ta “kiệu Tịch Nhan”. “Nàng ấy nói không có kiệu Tịch Nhan thì không chịu nhập phủ. “Chỉ là một cái kiệu thôi mà, đừng có keo kiệt thế.” Nhưng mọi người đều biết, đó không chỉ là một cái kiệu. Mắt mẫu thân đỏ hoe, nhưng khóe miệng vẫn nở nụ cười: “Nhan Nhi nhớ lấy, không giữ được trái tim đàn ông thì hãy nắm lấy mạng của hắn.”

Kiến Xuân Thai

Kiến Xuân Thai Khi thành bị phá, ta và Công chúa cùng bị bắt đi. Phu quân ta mang binh chạy tới, bắt vợ của thủ lĩnh phản quân đến: “Vợ của ngươi, đổi lấy vợ của ta.” Phản quân đáp ứng. Lòng ta đầy chờ mong, lại thấy hắn từng bước từng bước đi về phía…… Công chúa.

Khuynh Vân Yểu

Khuynh Vân Yểu Năm bị xét nhà, mẫu thân vội vã nhét ta vào nhà họ Tống làm biểu tiểu thư. Lão thái thái hứa với ta, đợi ta cập kê sẽ giúp ta tìm một nhà tử tế để gả đi. Ta vốn tưởng gặp được nhà tử tế, có thể an ổn từ đây. Nhưng không ngờ có một ngày yến tiệc say rượu, biểu ca bò lên giường ta. Bị bắt gian tại giường, biểu tẩu vốn hiền thục đập vỡ chén trà, lão thái thái từ bi nhân hậu cũng thở dài than gia môn bất hạnh. Chỉ có biểu ca ngày thường phong quang trăng sáng, không vội không vàng vén áo ngủ, vẻ mặt thỏa mãn. Ngày hôm sau, một chiếc kiệu nhỏ từ cửa hông khiêng vào. Biểu tẩu biến thành chủ mẫu, biểu ca biến thành phu quân. Còn ta, trở thành tiểu thiếp bị mọi người khinh bỉ.

Khâu Đoàn Viên

Mẹ ta bị con ngựa của một vị quý nhân đến từ kinh thành đá chết. Người trong thôn đều khuyên nhủ ta: “Quý nhân thấy ngươi ngốc nên mới giữ lại mạng sống cho ngươi. Ngàn vạn lần đừng nghĩ đến chuyện báo thù.” Sau khi chôn cất mẹ, ta lên kinh thành tìm đến kỹ viện lớn nhất để nương tựa dì. Dì ôm lấy ta, nói: “Ngoan nào, chúng ta chơi chết hắn, đòi mạng lại cho mẹ ngươi.” “Con trai đích tôn của Kinh Triệu Doãn ư? Để ta nghĩ xem nên để hắn chết như thế nào mới tốt đây.”

Chủ Nhà Nữ Quỷ

Chủ Nhà Nữ Quỷ Ta bị một tờ hưu thư đuổi ra khỏi nhà. Sau đó, ta dắt theo hai đứa con, một lớn một nhỏ, dọn vào sống trong căn nhà ma ám. Chúng ta sống nương tựa vào nhau và trở thành tỷ muội với một nữ quỷ. Nhưng cuối cùng, chính tay ta đã khiến quỷ muội hồn phi phách tán.

A Oản

A Oản Công chúa triều ta nổi danh thiên hạ vì tính cách hào sảng, rộng rãi. Ỷ vào sự sủng ái của bệ hạ, nàng thường đóng giả nam trang, vui chơi khắp chốn. Thậm chí, nàng còn đường hoàng tới quân doanh, cùng thiếu niên tướng quân bá cổ quàng vai. Tướng quân từng nói, công chúa rất đặc biệt, không giống nữ tử tầm thường, không chút yếu đuối mỏng manh. Ngươi hỏi ta là ai ư? Ô, ta chẳng phải công chúa. Ta chỉ là vị hôn thê xuất thân hèn kém của hắn mà thôi. Hôm ấy, khi đàm phán thất bại, vị chủ nhân Tây Vực hung tàn đích danh muốn công chúa phải ở lại ba đêm để hầu hạ. Công chúa dựa vào thân phận cao quý, ra lệnh cho ta thay nàng. Vị hôn phu của ta liền đẩy ta tới trước mặt quân địch, nói: “A Oản, nàng hãy thay điện hạ một chút. Đợi việc thành, ta nhất định lập tức cưới nàng làm chính thê.” Ta không hề phản kháng, cũng chẳng nói cho hắn hay. Bởi ta, vốn không định trở về nữa.

Sau Khi Hắn Thay Lòng Đổi Dạ

Sau Khi Hắn Thay Lòng Đổi Dạ Mười năm sau khi thành thân cùng Chiến Lăng Tiêu, ta phát hiện hắn đã yêu nữ y trong quân doanh của mình. Hắn không hề cảm thấy hổ thẹn, chỉ thở dài như cam chịu mà nói: “Ta sẽ kiềm chế tình cảm của mình. Nàng ấy rất tốt, ta sẽ không hồ đồ đến mức để nàng ấy phải mang tiếng xấu.” Khoảnh khắc đó, toàn thân ta lạnh lẽo, cảm giác như có ngàn cân đè nặng dưới chân. Từ thuở thanh mai trúc mã, đến nay đã trọn mười năm vợ chồng. Hắn lo lắng không phải vì ta phát hiện lời thề trọn đời trọn kiếp của hắn đã bị phản bội, mà là sợ nữ nhân trong lòng hắn mang tiếng tiếng. Hắn quá tự tin vào bản thân. Hắn làm sao lại nghĩ rằng, một người từng không dung nổi hạt cát trong mắt như ta, lại chấp nhận một kẻ bạc tình?

Y Nữ Sở Tương

Y Nữ Sở Tương Ba năm sau khi gả cho nam phụ thâm tình, hắn dẫn nữ chính đến trước mặt ta. Hắn đưa cho ta một tờ hưu thư, muốn ta cùng hắn diễn một vở kịch. Hắn nói nam chính đã phụ bạc nữ chính, nhưng vẫn không chịu buông tay, cứ dây dưa mãi. “Nguyệt Dao gả cho ta, hắn mới thực sự tin rằng Nguyệt Dao đã không cần hắn nữa. “Đã diễn thì phải làm cho trọn vẹn, chỉ là uất ức cho nàng, phải đến Sâm Châu ở một thời gian.” Ta hiểu rõ, ký tên vào hưu thư, thu dọn hành lý. Chỉ là lúc sắp rời đi, Tiêu Cẩn An lại gọi ta lại. “A Tương, ta sẽ không phụ nàng, chuyện này xong, ta sẽ lập tức đi đón nàng về!” Ta mỉm cười gật đầu. Hôm ấy trời mưa to, gió lớn, có lẽ Tiêu Cẩn An không nghe được câu trả lời của ta. Ta nói: “Không cần đón ta.” Bởi vì ta sẽ không đến Sâm Châu chờ hắn. Cũng sẽ không quay về nữa.

Thê Tử Của Ta

Thê Tử Của Ta Phu quân của ta chiến tử sa trường đã năm năm, vậy mà đột nhiên lại mang theo cả gia quyến quay về. Hắn ở địch quốc cưới vợ, sinh con, còn chỉ đích danh bảo ta đi đón. Lão phu nhân khó xử, ta cũng khó xử. Năm đó, sau khi Cố Xương Văn qua đời, lão phu nhân đã tìm cho ta một tiểu tướng công. Hiện tại, trượng phu và nhi tử ầm ĩ không ngừng, ta thực sự không cách nào rời khỏi. Hai người họ, một người giữ chặt tay áo bên trái của ta, người kia giữ chặt tay áo bên phải, nước mắt lưng tròng, nghẹn ngào nói: “Nương tử, ngực ta đau quá, nàng nghe thử xem tim ta đập nhanh hay không?” “Nương, ngón tay con đau quá, người thổi cho con nhé!” Không còn cách nào, ta đành gác lại chuyện đi đón người. Hôm Cố Xương Văn tức giận đến tìm ta tính sổ, lão phu nhân không dám ngẩng đầu, lại nghĩ ra một chủ ý ngu ngốc: “Hay là để hai đứa trẻ đính hôn từ bé?”