Cổ Đại

Tình Thâm Nơi Ngọc Môn Quan

Tình Thâm Nơi Ngọc Môn Quan Vị hôn phu của ta trở về, mang theo một nữ nhân. Nữ nhân này giúp bọn họ đánh bại Hi tộc, hoàng đế muốn nhận nàng làm nghĩa nữ, nhưng nàng lại chỉ nguyện ý nhận cha ta làm nghĩa phụ và dọn vào ở trong nhà ta. Toàn phủ đem nàng so sánh với ta. Nàng võ nghệ cao cường, có thể giết giặc, còn ta chỉ biết làm nữ công. Cha mẹ và ca ca không ngoại lệ, đều thiên vị nàng. Ngay cả vị hôn phu của ta cũng không ngần ngại mà đề nghị từ hôn. Hắn nói hắn muốn một thê tử biết cầm đao, chứ không phải một người chỉ biết cầm kim chỉ.

Tình Này Mãi Không Phai

Tình Này Mãi Không Phai Năm thứ năm sau khi ta qua đời, phu quân đã trở thành kẻ đại gian thần bị người người phỉ nhổ. Hắn quyền khuynh triều dã, không việc ác nào không làm. Duy chỉ có một điều, hắn không gần nữ sắc. Thái hậu muốn gả công chúa cho hắn, nhưng hắn thẳng thừng từ chối ngay trước mặt bá quan: “Thê tử của thần đã khuất, cả đời này thần chỉ nguyện tưởng nhớ một người mà sống đến cuối đời.” Nhưng sau khi hạ triều, ta lặng lẽ đi theo hắn vào sâu trong cung cấm, mới thấy Thái hậu cao quý đang dịu dàng tựa vào lòng hắn. “Tạ khanh, ngươi dám chống đối ta trước bá quan triều đình, ngươi nói xem ta nên phạt ngươi thế nào đây?”

Đừng Gửi Gấm Thư Nhung

Đừng Gửi Gấm Thư Nhung Thẩm gia thất thế, công tử bị giáng chức đầy đi ngàn dặm. Dưới mưa tuyết ở thập lý đình, hắn đứng suốt một ngày, vậy mà chỉ chờ được một phong hôn thư bị trả lại từ thanh mai, cùng lý do nàng mang bệnh. Từ đó, ba năm lưu lạc nơi Nhai Châu, hắn giết người ta đưa đao, hắn trọng thương ta gãy chân. Từng nhát đao, từng vết máu, hắn chém ra một con đường về kinh thành. Hắn nói: “Ngươi và ta đã cùng một đường, vậy thì nên nắm tay nhau đến bạc đầu. Kiều Thư, ta muốn cưới nàng.” Thế nhưng đến ngày vào kinh. Tiểu thư phủ Thượng thư kiêu ngạo đứng giữa trời tuyết mịt mù, hai mắt đỏ hoe. Thẩm Vân Đình xưa nay luôn lãnh đạm, lần đầu tiên không thể kiềm chế cơn giận ngút trời. Hắn gầm lên: “Nàng ta muốn đứng, cứ để nàng đứng đến chết!”

Trưởng Công Chúa Thích Cường Thủ Đoạt Hào

Trưởng Công Chúa Thích Cường Thủ Đoạt Hào Bề ngoài, ta là trưởng nữ của thế gia danh giá, nhưng thực ra, ta là một kẻ biến thái. Ta để mắt đến kẻ mà cả kinh thành đều ghét bỏ – tên công tử ăn chơi trác táng Triệu Nhất Thư. Sau nhiều đắn đo, ta sai muội muội tìm về một số thoại bản để học tập đạo lý yêu đương. Muội ấy mang về một chồng thoại bản sủng văn ngọt ngào, ta lắc đầu: “Không cần loại này.” Muội ấy hỏi: “Vậy tỷ cần loại nào?” Ta đáp: “Cưỡng đoạt bá đạo, càng biến thái càng tốt, xe chạy bạt mạng, càng hoang đường càng hay.” Muội ấy: “……”

Vãn Tương Phùng

Vãn Tương Phùng Ta trọng sinh vào năm thứ mười sau khi băng hà. Hoàng hậu của ta đã trở thành nữ đế, còn ta tỉnh dậy thì đã hóa thành nam sủng của nàng. Không đúng, thông tin này liệu có phải quá chấn động không? Chấn động hơn nữa, chính là hiện tại ta đang y phục xộc xệch nằm trên long sàng của nữ đế. Còn tiểu hoàng hậu năm xưa của ta, giờ đây đang cúi người nằm trên người ta, nở nụ cười phong lưu khó cưỡng. Đầu ta tự nhiên ngứa ngáy, liệu đây có phải cảm giác đội mũ xanh không?

Tiểu Kê Hoàng Nữ

Tiểu Kê Hoàng Nữ Phụ thân ta là phượng hoàng, mẫu thân ta cũng là phượng hoàng. Nhưng ta lại là một con gà. Ngày ta phá vỡ vỏ trứng chào đời, tứ hải bát hoang đều im lặng. Mẫu thân ôm ta không nỡ buông, gượng gạo thanh minh: “Con gái ta thuộc dạng tiến hóa siêu cấp.” Ừm… Người quả thật hiểu về tiến hóa.

Âm Mưu Đổi Con

Âm Mưu Đổi Con Khi sinh hạ nữ nhi, bà đỡ đưa ta một chén nước có bỏ mê dược. Ta lặng lẽ đổ đi. Sau đó, ta thấy bà đỡ ôm vào một đứa bé gái, thay thế nữ nhi của ta. Ta không để lộ sơ hở, lặng lẽ đổi lại. Mười lăm năm sau, vào ngày nữ nhi cập kê. Một thiếu nữ xông vào phủ, ôm lấy chân ta mà khóc lóc thảm thiết. Nàng nói rằng nàng mới chính là nữ nhi ruột thịt của ta. Ta khẽ cong môi, vươn tay đỡ nàng dậy. Cá đã câu mười mấy năm, cuối cùng cũng nổi lên mặt nước.

Tình Tỷ Muội

Tình Tỷ Muội Cùng là nha hoàn thông phòng, ta và Thúy Liễu đấu nhau suốt nửa đời người. Tranh sủng ái, tranh địa vị, tranh vị trí di nương. Sau này Thúy Liễu sảy thai, không thể sinh nở nữa, ta uống một bát canh phu nhân thưởng, tỉnh dậy thì phát hiện ra mình đang trần truồng dây dưa với mã phu, bị bắt gian tại giường. Tướng quân giận dữ, rút kiếm đâm ta, không ngờ Thúy Liễu lại thay ta đỡ một nhát kiếm. Trước khi chết, lần đầu tiên nàng nắm lấy tay ta: “Ngươi khóc cái gì, xấu chết đi được. Ta đã sớm nói với ngươi rồi, phu nhân tuyệt không phải loại tốt lành gì, ta đã phòng ngừa đủ đường, ngươi vẫn trúng kế của nàng.” Ta và Thúy Liễu cùng chết, người thắng lớn nhất, lại là phu nhân nổi tiếng hiền lành. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày Thúy Liễu mới vào phủ. Phu nhân vẻ mặt khó xử nói với ta: “Thúy Liễu nói nàng thích căn phòng của ngươi, ngươi nhường cho nàng đi.” Ta cười gật đầu: “Được thôi, ta sẽ đi giúp Thúy Liễu tỷ tỷ dọn dẹp!”  

Ái Sát

Ái Sát Hầu gia và phu nhân tình thâm tựa biển, là nhân vật si tình nổi tiếng khắp kinh đô. Phu nhân muốn kiểm tra xem Hầu gia yêu mình sâu đậm cỡ nào, thỉnh thoảng sẽ đưa vài nha hoàn xinh đẹp như hoa lên giường Hầu gia. Hầu gia luôn điềm tĩnh như không, thậm chí còn một kiếm chém chết những nha hoàn đó, biểu lộ thâm tình với phu nhân. Hai người một đưa một giết, đẹp duyên sắt cầm, ngày càng ân ái. Cho đến một hôm xuân yến, a tỷ được mời tới Hầu phủ hiến nghệ, lại bị phu nhân đánh thuốc mê, tặng cho Hầu gia. Lần đó, Hầu gia không từ chối. Phu nhân ghen đến đỏ mắt, chặt đứt mười ngón tay a tỷ, dùng mọi thủ đoạn hành hạ a tỷ cho đến chết. Sau đó, ta vào Hầu phủ, trở thành nha hoàn thân cận của phu nhân.

Ninh Vũ

Ninh Vũ Khi làm gián điệp, ta từng cứu một công tử khôi ngô tuấn tú, nhân lúc hắn mất trí nhớ, ta lừa hắn làm vị hôn phu của mình. Hắn tin là thật, đỏ mặt xin cưới ta. Ngày hoàn thành nhiệm vụ, ta nhận lệnh phải tiêu diệt tất cả những người biết chuyện. Chỉ đành tự tay kết liễu sinh mạng hắn. Không ngờ hắn chẳng những không chết, mà nhiều năm sau còn trở thành Nhiếp chính vương quyền lực bậc nhất. Về sau, ta thất bại và bị bắt. Nhìn ta trong dáng vẻ thảm hại, hắn từ từ siết chặt sợi dây đỏ buộc trên cổ chân. “Ôn Ninh, sao không chạy nữa? “Còn… đêm động phòng mà nàng nợ ta, cũng đến lúc trả rồi chứ?”

Thần Hoan Ngự Hung - Cầu Tử Miếu Dẫn Hồn

Thần Hoan Ngự Hung – Cầu Tử Miếu Dẫn Hồn Năm đói kém nhất, tôi đang tranh giành lễ vật trên mộ với lũ quỷ dữ. Bỗng nhiên, tôi nghe thấy nhà viên ngoại Vương đang tìm người nhận con gái họ làm con nuôi. “Các vị tiên gia, ai có thể cứu được con gái ta, bất kể xuất thân, ta đều sẽ lập miếu thờ phụng!” Lập miếu thì tôi chẳng hiếm lạ, nhưng nhìn con gà quay và ngỗng béo trên bàn cúng, mắt tôi sáng rực lên vì thèm. Chưa kịp suy nghĩ, miệng tôi đã ngoạm lấy đồ ăn. Quản gia giật mình, quát: “Con mèo hoang từ đâu tới, dám ăn đồ cúng!” Nhưng viên ngoại Vương lại quỳ sụp trước mặt tôi, van xin: “Đại tiên, xin cứu con gái tôi!” Nhìn đứa trẻ trong kiệu, ba hồn không đầy đủ, tôi giật mình nghĩ: “Chết rồi, hình như mình vừa gây rắc rối to rồi!”

Ai Cũng Nghĩ Hắn Yêu Nàng, Nhưng Hắn Chỉ Yêu Ta

Ai Cũng Nghĩ Hắn Yêu Nàng, Nhưng Hắn Chỉ Yêu Ta Ta thay muội muội gả cho vị đại tướng quân vừa xấu xí vừa hung dữ. Đêm tân hôn, hắn vừa vén khăn voan đã lập tức sa sầm nét mặt, chỉ vì ta không phải người mà hắn ngày đêm mong mỏi cưới về. Bên ngoài đồn rằng hắn căm ghét ta đến tận xương tủy, nếu chẳng vì thể diện hoàng gia, e là đã sớm hưu ta rồi. Cho đến một ngày, Tạ Chinh bất ngờ cạo sạch râu, dung mạo lộ ra lại tuấn tú hơn cả đệ nhất mỹ nam kinh thành. Muội muội ta liền hối hận, trước mặt ta lao vào lòng hắn ôm ấp. Nào ngờ hắn một cước đá nàng ta văng xuống hồ: “M//ẹ nó! Thứ gì vậy, làm bản tướng sợ muốn chế//t!!”

Lâm Vãn Nhan Tô

Lâm Vãn Nhan Tô Tiếng quát của Tiêu Minh Chi vang lên: “Lâm Vãn Nhan, nàng dám nhảy xuống, ta sẽ nạp thiếp!” Ta không nói lời nào, liền nhảy xuống ngay. Loại chuyện tốt này, gãy chân cũng đáng! Hắn nói sẽ nạp thiếp, ta thật sự giúp hắn nạp, một lần nạp luôn ba người. Bởi vì ba người có thể chia thành ba ca, như vậy không ai mệt cả.

Hoàng Thượng Sủng Xuân Hỉ

Hoàng Thượng Sủng Xuân Hỉ Ta là nha hoàn béo của hoa khôi giáo phường. Ngày hoa khôi bỏ trốn, đông gia bắt ta phải làm Hoa nương. Ngày tháng khổ sở, ta lén trèo tường vào ban đêm. Dưới tường có một công tử tuấn tú, thấy ta thì liền chống thuyền, muốn ra khơi. Ta vác hắn lên vai, trèo qua tường, chiếm giường của hắn mà ngủ. Một đêm rầm rầm vang dội, từ đó ta trở thành thị thiếp nhỏ của Thái tử. Sau khi Thái tử đăng cơ làm Hoàng thượng, muốn ta làm nương nương. Ban đêm ta lại lén trèo tường, hắn liền ôm ta vào lòng. “Trẫm đã hứa kiếp này cùng nàng gắn bó, ái phi cớ sao lại trèo tường lần nữa?” Ta nước mắt lưng tròng: “Trong cung đường quá xa, Hoàng thượng quá mạnh bạo, thịt trên người thần thiếp chẳng giữ được.” Hắn liền cười càn rỡ: “Trẫm chính là sói tham ăn!”

Mật Đào Dưới Trăng Thanh

Mật Đào Dưới Trăng Thanh Ta đem mình bán đi, bán được năm lượng bạc. Ta đứng bên cạnh tên buôn người đếm bạc, lén lút giấu một lượng vào trong tay áo, còn lại đều đưa cho mẹ. Mẹ rơi lệ bảo ta phải tự chăm sóc bản thân cho tốt nhưng cha ta lại không kiên nhẫn cầm tiền bỏ đi: “Sau này có phạm lỗi thì đừng nói mình là con của ta!”

Trì Đường Hữu Du

Trì Đường Hữu Du Vương gia kêu lên: “Cứu trắc phi.” Vương phi không còn vùng vẫy, chìm sâu vào trong nước. Kết thúc rồi. Ta tên Trì Đường, là vị vương phi đó, khi nghe được mấy từ kia, tâm ta như tro tàn. Ba ngày trước, ta và trắc phi cùng gả vào vương phủ, mọi người đều nói, nàng ta nên được làm vương phi. Ta càng không ngờ được, người hại ch.ế.t ta lại là vương gia mà ta ngày đêm mong ước và trắc phi của hắn. Nhưng không sao cả, ta trọng sinh rồi.

Tình Yêu Của Tiểu Mãn

Tình yêu của Tiểu Mãn Mười năm thích Vệ Chiêu, hắn vẫn luôn chê ta ngốc nghếch. Về sau, vì cứu hắn mà ta trúng cổ độc, lời nguyền khiến ta sẽ yêu người đầu tiên mà ta nhìn thấy khi mở mắt. Kẻ ăn chơi không ai coi trọng kia lại chưa bao giờ chê bai ta. Hắn hái hoa cho ta, tìm ánh sáng của đom đóm khó gặp giữa mùa đông, dịu dàng dỗ dành mỗi khi ta gặp ác mộng. Khi biết ta mất tích mấy ngày, Vệ Chiêu không nhịn nổi nữa, cuối cùng tìm thấy ta trên giường của gã ăn chơi nhà họ Cố. Hắn túm lấy cổ áo ta, toàn thân run rẩy, đôi mắt đỏ ngầu, từng chữ như nghiến qua kẽ răng: “Tránh xa tên vô dụng đó ra, ta cưới nàng.” Ta ngẩng đầu, bối rối nhìn hắn. Nhưng Tiểu Mãn đã có người trong lòng rồi mà.

Thanh Bình Không Vui

Thanh Bình Không Vui Phò mã của ta, là người cực kỳ ôn nhu. Ôn nhu đến mức ngay cả nha hoàn bên cạnh ta bò lên giường hắn, hắn cũng không nỡ trách phạt, thậm chí nhìn thấy nàng không mặc y phục, sợ nàng cảm lạnh, còn ôm nàng ngủ suốt một đêm. Hắn đối với ta cũng ôn nhu như thế. Biết ta sợ đau, đêm tân hôn hắn chẳng nỡ động vào ta, chỉ mặc y phục nằm bên cạnh mà ngủ.

Núi Non Trùng Điệp

Núi Non Trùng Điệp Ta làm chó săn cho Quý phi mười sáu năm, cho đến một ngày, Hoàng thượng đột nhiên khen ngợi ta: “Nha hoàn này của Quý phi, nhìn cũng thật khả ái.” Sau khi Hoàng thượng rời đi, Quý phi dựa vào chiếc ghế dài mềm mại, dùng những ngón tay trắng nõn của nàng, nâng cằm ta lên, mỉm cười ngọt ngào nói: “Tụng Xuân, hay là chúng ta thay một Hoàng đế khác đi?” Ta vô cùng phấn khích, vội lấy con d//ao mà ta đã mài từ lâu từ dưới gối ra. Cuối cùng thì ngày mà ta chờ đợi đã đến rồi!

Tranh Tâm Khúc Ý

Tranh Tâm Khúc Ý Công lược thất bại, hệ thống chỉ với một cú nhấp tay đã xóa ta khỏi thế gian. Khi mở mắt lần nữa, ta nghe tin chính thê của Thủ phụ Lương Diệp đã mất tích suốt ba tháng, còn trong kinh thành, thanh lâu vừa nghênh đón một hoa khôi dung nhan tuyệt sắc, khuynh đảo chúng sinh. Nhìn y phục trên người mỏng manh lại khêu gợi, rồi lại ngước lên đối diện với gương mặt lãnh đạm, âm trầm của phản diện Tam vương gia, ta chỉ biết cắn răng tự nhủ: Giữ mạng là trên hết!