Cổ Đại
Tiểu Hầu gia bị thương chỗ k.ín trên chiến trường. Để khôi phục phong độ nam nhi, chàng qua đêm ở kỹ viện, chọn người kỹ nữ lẳng lơ nhất. Là chính thê chủ mẫu, ta thẳng thắn nói kỹ nữ ấy có ơn lớn với Hầu phủ, liền chuộc nàng ta về phủ. Dân gian đồn đại, cao quý như Tiểu Hầu gia mà lại có sở thích giống hệt phàm nhân. Phu quân ta xấu hổ đến nỗi không dám ra ngoài gặp người, lão Hầu gia tức đến ngất xỉu. Sống lại một đời, ta muốn để thiên hạ đều thấy rõ — Hầu phủ này còn bao nhiêu chuyện bẩn thỉu.
Hướng Dương Báo Thù Để ép tôi ở lại làng, cha mẹ lén lút bán tôi cho một kẻ điên, em trai cười xé nát giấy báo trúng tuyển của tôi. Tôi chống cự đến chết, bị đánh ngất rồi giao cho kẻ điên, cuối cùng chỉ còn lại một nấm mộ hoang, còn bị chửi là không biết giữ gìn trinh tiết. Nháy mắt tỉnh lại, tôi quay về ngày hôm sau lúc giấy báo trúng tuyển bị xé rách. “Từ Chiêu Đệ, một tờ giấy rách thôi chứ có gì ghê gớm, xé rồi thì thôi, học hành có quan trọng bằng em trai của mày không?” “Mẹ, sao con có thể trách nó được? Con thương nó còn không kịp nữa mà.” Tôi cầm giấy báo trúng tuyển, cười đáp. Trước ngày đưa dâu, tôi lấy ra một túi vải đưa cho em trai: “Diệu Tổ, em đưa chị một đoạn đường nhé.” Em trai cầm hết tài sản của tôi, vừa chửi vừa mắng đi cùng tôi đến nhà. Nhưng nó còn chưa biết, đêm nay người gả đi chính là nó!
Duyên Khởi Sư tôn từ phàm trần mang về một thiếu nữ. “Con mau ăn thịt nàng để bồi bổ thân thể!” Sư phụ Ma tôn tưởng ta là một con yêu hồ yếu ớt, nên luôn chăm sóc ta vô cùng chu đáo. Nhưng điều mà sư phụ không biết là, ta thực chất chính là Chiến thần từ Thiên giới, được phái đến để gi.ết hắn.
Hống Đường Đại Tiếu Công chúa câm chọn bạn đọc, nhà ta liền phái ta đi. Để dỗ dành ta, phụ thân đặc biệt nhét đầy đồ ăn vào hành trang của ta. Hôm kiểm tra, nha hoàn thân cận của công chúa – Hỉ Tước hỏi: “Thư trung tự hữu hoàng kim ốc.” Ta đáp: “Có lợn sữa quay giòn không?” Ngoài dự liệu, công chúa chọn ta. Ta hỏi vì sao? Hỉ Tước đáp: “Công chúa nói ngươi thiếu đầu óc.” Ta: “???” Về sau, ta cùng công chúa ngủ chung một giường. Ta: “Cái gì cấn ta vậy?” Công chúa giọng khàn khàn: “Im miệng.” Công chúa không phải câm?! Công chúa là nam nhân?!
Tướng Quân Phu Nhân Chạy Rồi Ta cùng tỷ tỷ cùng gả vào phủ tướng quân. Tỷ tỷ gả cho Trấn Bắc tướng quân. Ta gả cho hoàn khố tiểu công tử. Tỷ tỷ khóc lóc kể lể, tướng quân mang về phủ một Dương Châu sấu mã. Ta nhai mía: “Ngựa gì mà phải mang về từ Dương Châu?” Tỷ tỷ thở dài: “Hay là bỏ trốn đi?” “Với cái đầu óc này của muội thì ở phủ tướng quân cũng chẳng sống được bao lâu.” Ta nhổ vỏ mía: “Bỏ trốn thôi.” Ta cùng tỷ tỷ bỏ trốn giữa đêm, đang sống những ngày tháng khổ cực nuôi ba nam sủng thì có hai vị tướng quân đến làng tìm thê tử. Ta bỏ mặc nam sủng chạy trốn nhưng bị tiểu tướng quân mới nhậm chức túm lấy cổ áo. “Nương tử chạy cái gì?” “Phu quân vừa lập chiến công, tối nay có phần thưởng không?”
Thứ Nữ Hoàng Hậu Sau khi thánh chỉ phong hậu hạ xuống, đích tỷ tìm cái chết không muốn tiến cung. Chỉ vì thế nhân đều biết, trong lòng Hoàng thượng hiện tại chỉ có mỗi Cao quý phi mà thôi. Nhiều năm chỉ độc sủng một người, hậu cung chỉ là thùng rỗng kêu to. Đích tỷ dịu dàng rơi lệ: “Một Hoàng hậu bù nhìn như vậy, chẳng phải là chuyện cười khắp thiên hạ sao?” Phụ mẫu đau lòng, quay đầu chuyển ánh mắt đến thứ nữ là ta. Ta thức thời quỳ xuống: “Nữ nhi nguyện ý tiến cung.” Thâm cung có nguy hiểm hơn nữa, ta vẫn sẽ là Hoàng hậu. Mà trái tim của một nam nhân, có được hay không thì có gì quan trọng? Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘
Vận Mệnh Trong Tay Năm thứ ba ta khởi binh tạo phản, triều đình vì muốn xoa dịu ta mà phái vị hôn phu cũ của ta đến hòa thân. Hắn mặc y phục mỏng manh, gương mặt đầy vẻ nhục nhã, ngồi trên giường của ta. Ta bóp cằm hắn, cười nhạo: “Ồ? Nghĩ thông suốt rồi sao? Bằng lòng theo ta rồi à?” Trước đây ở kinh thành, hắn thề độc rằng thà bị vạn tiễn xuyên tâm còn hơn cưới ta. Hắn nghiến răng căm hận nói: “Ngươi dù có chiếm được thân thể ta, cũng không có được trái tim ta!” Ta lập tức đá hắn xuống giường, bảo hắn cút đi. Ai thèm hắn chứ? Trước đây thề non hẹn biển dụ hắn cho vui, hắn lại tưởng bản thân là bảo vật chắc.
Không Còn Thấy Nàng Từ nhỏ ta đã biết, sau này mình sẽ là Tam phu nhân của Tạ gia. Tạ Thận Chi lễ Phật, trong khi những cô nương khác ngày ngày chơi diều đánh đu, ta lại ngâm mình trong Phật đường tụng kinh. Tạ Thận Chi tập võ, thích những nữ tử có tính cách kiên cường. Ta học cưỡi ngựa vì hắn ta, ngã gãy chân, vẫn không rơi một giọt nước mắt. Ta bất chấp tất cả để sống thành dáng vẻ mà hắn ta yêu thích. Vậy mà hắn ta lại thích một cô nương hoàn toàn trái ngược với ta. Hôn ước không thể hủy bỏ, ta quay đầu, gả cho đại ca của hắn ta, người nổi tiếng là nắm đấm sắt tàn nhẫn. Sau khi kết hôn, Đại lang Tạ gia không gần nữ sắc hệt như trong lời đồn Chỉ có một lần, Tạ Thận Chi say rượu chặn trước cửa phòng ta, Tạ Vọng Chi che chắn ta đằng sau, dùng ánh mắt cực kỳ lạnh nhạt nhìn ấu đệ của hắn, lạnh lùng lên tiếng: “Bây giờ nàng đã là Đại phu nhân của Tạ gia, đêm hôm khuya khoắt, ngươi đến tìm đại tẩu của ngươi làm gì?”
Mệnh Cách Cô Hoa Sau khi quốc sư phán rằng thứ muội có mệnh cách mẫu đơn, vị hôn phu thanh mai trúc mã của ta lập tức tới cửa từ hôn, chuyển sang cầu cưới nàng ta. Thứ muội cũng vì thế mà thay đổi hẳn, từ một người dịu dàng kín đáo nay lại ngang ngược đòi ta nhường của hồi môn, phụ thân và tổ mẫu đều đứng về phía nàng. Thế nhưng bọn họ không hề biết rằng, lời kế tiếp của quốc sư là: “Quả là một mệnh cách mẫu đơn… ác độc.” “Mẫu thai đơn thân, ai cưới người ấy tất ch.t.”
Từ nhỏ, ta đã là chiếc đuôi nhỏ lẽo đẽo theo sau biểu ca. Tận mắt thấy hắn lần đầu gặp công chúa, mặt đỏ bừng như người say nắng. Cũng thấy hắn và công chúa hẹn hò trong rừng trúc, tình ý nồng nàn, như trời đất cũng nghiêng lòng. Năm ta mười sáu tuổi, công chúa bị ép đi hòa thân, hắn liền đính hôn với ta. Hắn bảo ta chờ, nói sẽ tìm cách hủy bỏ hôn ước. Thế nhưng hai năm sau, hôn lễ vẫn cử hành đúng hẹn. Đêm động phòng hoa chúc, hắn khoác giáp xuất chinh, quay về lại mang theo người trong lòng. Ta nói: “Vừa mới thành thân đã hòa ly, ta khó mà tái giá. Huynh có thể giới thiệu vài vị tướng quân dưới trướng cho ta được không?” Hắn cười lạnh: “Muội tính toán thật chu toàn.”
Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Mở Trường Mẫu Giáo Trong Hậu Cung Là một giáo viên mầm non với 5 năm kinh nghiệm, tôi bỗng xuyên không thành phi tần địa vị bét nhất hậu cung. Do không có năng lực đặc biệt nào, cho nên tôi quyết định sống một cuộc sống nhàn nhã. Không ngờ sau một năm ăn không ngồi rồi trong cung, phi tần cùng cung với tôi đột nhiên bị ban chếc. Ngũ hoàng tử 3 tuổi trở thành gánh nặng, không ai muốn nhận nuôi. Cuối cùng sau nhiều lần đẩy qua đẩy lại, trách nhiệm rơi vào tay tôi. Chăm sóc trẻ em là điều tôi thành thạo nhất. Năm thứ hai, một quý nhân qua đời, tiểu công chúa vừa tròn một tháng tuổi được đóng gói đưa đến cung của tôi. Năm kế tiếp, Mai Quý phi kiêu căng ngạo mạn thất sủng, đại công chúa 10 tuổi cũng được gửi đến…
Có Quận Chúa Nào Thảm Như Ta Không? Phu quân của ta xuất chinh nhiều năm, ngày trở về lại mang theo một nữ tử mù đang hoài thai. Ác độc bà mẫu vì cháu đích tôn, ép ta uống trà thị thiếp nàng ta dâng lên. Nửa năm sau, nàng ta sinh trưởng tử, còn ta, chỉ cách một bức tường, lại độc phát mà chết trên giường lạnh lẽo. Trọng sinh trở về, ta quay lại đúng ngày hắn khải hoàn. Nữ tử mù quỳ trước mặt ta, ta thản nhiên đồng ý, sau đó xoay người, lập tức tiến cung thỉnh chỉ hòa ly. Bọn họ dường như đã quên mất. Dù song thân ta đều đã mất, nhưng cữu cữu ruột của ta chính là đương kim thiên tử!
Tiểu Kiều Thê Xung Hỉ Của Hầu Gia Ta là nữ nhi của một phú thương, được gả vào Hầu phủ để xung hỉ. Kết quả là ngày đầu tiên thành thân, lão Hầu gia uống thuốc thì bị sặc chết. Ngày thứ hai, cô em chồng rơi xuống nước cũng tung tăng đi theo lão Hầu gia. Ngày thứ ba, cậu em chồng cưỡi ngựa thì bị té chết. Một tháng sau, toàn bộ Hầu phủ chỉ còn lại ta và Tiểu Hầu gia. Hai ta bốn mắt nhìn nhau, Tiểu Hầu gia vốn định sẽ bỏ rơi ta để bảo toàn tính mạng. Không ngờ chưa kịp viết xong thư bỏ vợ, thì Hoàng đế đã hạ thánh chỉ phái hắn ra biên quan kháng địch. Không ngoài dự đoán, một tháng sau, hạ nhân mang về tin hắn đã tử trận.
Hồi Tưởng Mộng Xưa Cùng Giang Triết thành thân năm thứ mười, ta với hắn mỗi người một ngả. Hắn lưu luyến ở phòng của thiếp thất, lúc thì say rượu ở tửu quán, khi lại vì một tiểu cô nương mà vung tiền như rác. Sinh thần năm ấy, ta uống say. Khi tỉnh lại, trước mặt lại là khuôn mặt lo lắng của Giang Triết. “A Dung, nàng tỉnh rồi?” Ta thẳng tay tát hắn một cái thật mạnh. “Ngươi còn dám đến gặp ta?” Hắn lại ngơ ngác, vẻ mặt bối rối: “A Dung, ta chọc nàng giận sao?” Ta sững sờ, nhìn khuôn mặt còn trẻ trung, non nớt của hắn, trong lòng chợt bừng tỉnh. Hắn không phải là Giang Triết của mười năm sau, người đã lạnh nhạt với ta. Hắn là Giang Triết của mười năm trước, người yêu ta như sinh mệnh, một lòng muốn cùng ta bạc đầu giai lão.
Đem Thân Báo Đáp, Ta Đã Gả Đúng Người Đại Lý Tự Khanh đã gánh trên vai muôn vàn áp lực, tra ra hung thủ thật sự, giải oan cho phụ thân ta, giúp nhà ta thoát khỏi cảnh bị lưu đày đi Lĩnh Nam. Phụ thân ta mang ân đức ấy, nguyện ý liều chết cũng phải báo đáp cho người. Đại Lý Tự Khanh xua tay thoái thác, chỉ nói: “Nhi tử của ta đến tuổi thành thân, nghe đồn nhà Thị Lang có ái nữ quý giá.” Phụ thân ta hiểu ý.
Huynh Đừng Vàng Nữa, Ta Chịu Không Nổi! Ta có thể nhìn thấy khí vận trên người người khác. Phụ thân ta là màu tím, tiền đồ hiển quý. Tổ mẫu là màu xám, mệnh chẳng còn bao lâu. Vị đại sư Minh Phàm mới tới trong chùa… Ối chao, vàng quá đi mất! Minh Phàm đại sư kinh hãi: “Ngươi làm sao biết được? Chẳng lẽ ngươi có thể thấy được suy nghĩ của ta?” Hắn đỏ bừng cả mặt. “Ta… ta không cố ý nghĩ như thế về ngươi đâu, chỉ là… cái tư thế ấy… ngươi chớ hiểu lầm.”
Ánh Trăng Xưa Vẫn Soi Chiếu Cho Ta Tiểu công chúa si mê phu quân dịu dàng như ngọc của ta, chỉ vì nàng ta bắt gặp hắn giết người. “Ta rất thích lột da người sống, chàng giết người tao nhã như vậy, chúng ta vốn là một đôi trời sinh.” Phu quân chỉ cười mà không nói. Ta có lòng khuyên nàng ta buông tay, nhưng lại bị đe dọa: “Không muốn chết thê thảm thì chủ động hòa ly.” Nàng ta nào có biết, phu quân đã sớm đào sẵn mộ cho nàng ta, chỉ chờ nàng ta nhảy vào.
Hoa Đào Mùa Xuân Ta là biểu tiểu thư xa của hầu phủ, hiện đang nương nhờ nơi này. Các công tử trong phủ đối với ta đều giữ lễ mà tránh né, người người đồn đoán rằng ta dung nhan diễm lệ, lòng muốn trèo cao. Đại công tử, vốn không màng việc nội phủ, lại hạ lời cảnh cáo: “Nếu ngươi an phận thủ thường, hầu phủ này sẽ mãi là chốn tựa nương.” “Nếu ngươi lòng dạ bất chính, ta sẽ đích thân đưa ngươi trở về quận Nam.” Nhưng cuối cùng, chính hắn lại giam cầm ta trong phủ, “Như Như, cớ sao nàng lại chọn đám rác rưởi kia? Người nàng phải chọn, là ta.”
Chỉ Một Chữ An Năm thứ 3 thành thân, ta phát hiện trong thư phòng của Thẩm Thiệu chín bức thư nhà giữa thời loạn lạc. Nội dung chỉ vỏn vẹn một chữ “An”. Hồi âm lại mang dấu ấn tư gia của biểu muội hắn. Ta chợt nhớ về năm ấy khói lửa dồn dập, chiến sự thất bại liên miên, từng thi thể binh sĩ ngã xuống được người dân tốt bụng đưa về an táng… Mà ta, vợ chính thất lại chưa từng nhận được một phong thư nào từ chàng. Vì lo lắng, ta đã lê đôi chân thương tích vượt hơn mấy chục dặm núi để dò hỏi tin tức. Cuối cùng bị quân lính lừa gạt, suýt bị hãm hại, chân còn chưa lành đã cố gắng trốn thoát về nhà. Lúc này đây, khi nhìn thấy chữ “An” mà từng đêm mong nhớ, đôi mắt ta mờ nhòe lệ. Nhưng bỗng nhiên… ta lại bật cười. Hôm hoà ly, Thẩm Thiệu nắm chặt tay áo ta, giận dữ quát: “Ta thề với trời, giữa ta và A Uyển chưa từng có tư tình. Nàng cớ gì phải vì một chữ đó mà tính toán?” Nhưng đối với ta, một chữ là đã quá đủ rồi.
Nguyện Một Đời Hồng Liễu Sau đại chiến, để tránh bị bán vào kỹ viện, đám quân kỹ nghĩ đủ mọi cách quyến rũ các binh sĩ, mong được họ đưa về làm thiếp. Khi tên bách phu trưởng da ngăm đen, trầm mặc ít lời ấy đến tìm ta, trong doanh trại kỹ nữ đã chỉ còn lại ta và một lão kỹ mang trọng bệnh. Bà ấy cười ta: “Tiểu Hồng Liễu à, có người nguyện ý đưa ngươi đi thì hãy đi đi, còn đợi ai nữa? Chẳng lẽ đợi tiểu tướng quân Bùi gia sắp cưới công chúa kia chắc?” Ta đáp rằng cần phải suy nghĩ. Tối đó, Bùi Thích đè ta xuống giường. Hắn bóp cằm ta, dùng sức bắt ta ngẩng đầu nhìn hắn: “Ta sắp cưới công chúa, ngươi ghen sao?” Hắn bật cười khinh khỉnh: “Tính khí ngươi cũng lớn đấy.” “Sau khi ta thành thân với công chúa, giữa chúng ta cũng chẳng có gì thay đổi cả. Ta đã mua một căn viện ở ngoài thành, sau này chờ ta ở đó.” Từ đầu tới cuối, hắn chưa từng hỏi ta rằng ban ngày có ai đến tìm hay không. Dường như hắn tin chắc rằng ta sẽ không đi theo bất kỳ ai khác. Nhưng hắn không biết, ta đã đồng ý theo tên bách phu trưởng tên là Trịnh Uyên kia. Ngày hắn cưới công chúa, cũng là ngày ta thành thân với Trịnh Uyên.