Cổ Đại

Nhân Duyên Trời Định

Nhân Duyên Trời Định Ta nữ giả nam trang, xông pha nơi sa trường, kết quả hoàng đế lại ban hôn cho ta với công chúa. Chết tiệt, chơi quá đà rồi. Tin xấu: Ta đã phạm tội khi quân. Tin tốt: Phạm tội khi quân không chỉ có mình ta.

Vương Phi Mưu Lược

Vương Phi Mưu Lược Hoàng thượng ban hôn, chỉ hôn ta làm chính phi của Khánh Vương. Đồng thời, còn chỉ hôn một Trắc phi. Trắc phi vốn là cung nữ bên cạnh quý phi, nay được nhận làm chất nữ. Khánh Vương và nàng ta tình cảm sâu đậm. Không những cầu xin Hoàng thượng cho nàng cùng ta đồng ngày nhập phủ, còn xin thêm quyền quản gia cho nàng. Tất cả mọi người đều chờ xem trò cười của ta. Bọn họ nghĩ rằng ta gả vào không được sủng ái, phòng không gối chiếc, còn chẳng bằng một nha hoàn, thực sự đáng thương. Ta lại cười. Xuất thân là đích nữ chính phi của gia tộc hiển hách, lẽ nào còn phải tranh sủng với một Trắc phi?

Vận Khí

Vận Khí Ta và Nhiếp chính vương lãnh huyết Úc Tẫn là thanh mai trúc mã. Vốn dĩ ngôi vị Vương phi phải thuộc về ta, nhưng Thái hậu lại đột nhiên chỉ hôn, ban cho một tiểu thư khuê các mà trước giờ ta chưa từng nghe đến. Nàng ta cử chỉ tao nhã, nhưng thỉnh thoảng lại lẩm bẩm những lời kỳ lạ: “Hệ thống, vận khí của nàng ta quá mạnh, luôn áp chế ta! Úc Tẫn đã bị nàng ta mê hoặc, bước tiếp theo ta phải làm gì để chiếm được trái tim hắn?” Ha. Ta khẽ cười, nhấp một ngụm rượu. Thứ ta đã buông tay nhường lại, cho nàng ta cầm, nàng ta cũng cầm không vững.

Ca Nhược

Ca Nhược Ngày ta gả vào Hầu phủ, công công qua đời, bà mẫu đổ bệnh. Tiệc vui biến thành lễ tang, ta nhận nhiệm vụ lúc nguy cấp, tiếp nhận quyền quản gia, bình tĩnh xử lý xong tang lễ. Phu quân rối rít cảm ơn ta đã giữ gìn thể diện cho Hầu phủ nhưng lại chưa từng bước vào phòng ta nửa bước. Sau này, hắn thê thiếp thành đàn, có một đống thứ tử, thứ nữ. Ta tận tâm dạy dỗ, suy nghĩ cho tương lai của bọn họ. Lại nghe thấy phu quân dạy dỗ con cái sau lưng ta: “Ta chưa từng gặp qua người nào máu lạnh, vô tình như mẫu thân của các con. Tổ phụ của các con qua đời, nàng ta không rơi một giọt nước mắt. Tuy các con gọi nàng ta là mẫu thân nhưng không được phép học cách làm người của nàng ta. Nàng ta không xứng.” Sau đó qua miệng đại phu, ta biết được rằng mình không còn sống bao lâu nữa. Thứ tử, thứ nữ không một ai đến thăm, càng không có nổi một chén thuốc phụng dưỡng, mặc ta sống chet. Lúc sắp chet, ta phụ thân m một mồi l ửa đ ốt sạch Hầu phủ, th iêu rụi chốn lạnh lẽo vô tình này. Mở mắt ra lần nữa, ta đã sống lại. Hầu phủ đến cầu hôn, nhìn khuôn mặt anh tuấn của hắn, chúng ta đồng thời nói ra một câu: “Ta không đồng ý.” Hóa ra không chỉ có một mình ta sống lại.

Không Làm Nô

Không Làm Nô Ta là cung nữ đến tuổi được thả ra khỏi cung để gả chồng, chủ cũ của ta là hoàng hậu đã hờn dỗi với hoàng đế, giả chết trốn khỏi hoàng cung, chạy đến nhà ta. Nàng ta nói: “Ta đã chán ngán sự giàu sang phú quý trong cung, cuộc sống của thường dân lại thú vị hơn.” Nhưng khi đến nhà ta, nàng vẫn giữ thói quen của hoàng hậu, sai khiến ta như một nha hoàn, ăn uống vệ sinh đều phải bắt ta hầu hạ. Nàng ta nói: “Ta muốn dùng cái chết của mình để trừng phạt bệ hạ, mặc dù hắn nắm giữ thiên hạ trong tay nhưng lại mất đi người mà hắn yêu nhất, hắn nhất định ngày ngày thương tâm!” Nhưng hoàng đế không những không đau lòng, còn độc sủng quý phi, vì quý phi mang long phượng thai mà đại xá thiên hạ, cùng dân cùng vui. Nàng ta nói: “Ta làm hoàng hậu đã chán ngấy mệt mỏi, đối với nam nhân thiên hạ đều đã hoàn toàn hết hy vọng!” Nhưng trong âm thầm, khi thấy phu quân ta nàng lại vui vẻ cười tươi, còn đối với ta thì lại tỏ ra khó chịu. Sau đó, ta phát hiện ra tư tình giữa hoàng hậu và phu quân nên bị bọn họ liên thủ đầu độc giết chết. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày hoàng hậu giả chết đến nương nhờ ta. Nàng ta đang ra vẻ thanh cao sai khiến ta: “Cho dù đã xuất cung, ta vẫn là chủ của ngươi.”

Công Chúa Phản Kích

Công Chúa Phản Kích Nhi tử bị tiểu thiếp của phu quân xúi giục, không nhận ta là mẫu thân. “Ngươi không phải nương của ta! Lan di nương chưa từng ép ta đọc sách, nàng mới là nương của ta!” “Phụ thân chỉ có một nhi tử là ta, ta ham chơi một chút thì sao chứ? Lan di nương nói, cho dù ta không đọc sách, thì sau này toàn bộ phủ Công Chúa cũng đều là của ta.”

Lân Yêu

Lân Yêu Quý Phi có nhan sắc tuyệt đẹp, nhưng lại mắc bệnh tim, cần dùng một loại cao tinh chế từ mỹ nhân để chữa bệnh. Hoàng Đế thương xót Quý Phi, bèn sai người đi khắp thiên hạ, tìm kiếm hàng chục mỹ nhân vào cung. Mà ta chính là một trong số những mỹ nhân đó. Ngày bị đưa vào hậu cung, ta đã gặp được Quý Phi được đồn đại là mỹ nhân quốc sắc thiên hương kia. Nàng ta ôm ngực dựa vào lòng Hoàng Đế, nũng nịu nói: “Bệ hạ, nhỡ đâu người nếm thử hương vị của bọn họ rồi lại chẳng nỡ chữa bệnh cho thần thiếp nữa thì sao.” Hoàng Đế trêu chọc nói: “Dù bọn họ có đẹp đến mấy cũng không bằng muôn vàn phong tình của nàng.” Ta ẩn núp dưới tấm mạng che mặt, từ từ nhe răng nanh. Bọn họ không biết rằng, ngày chết của bọn họ sắp đến rồi.

Phu Quân Diệt Lộ

Phu Quân Diệt Lộ Khi nắm lấy bàn tay phải lạnh ngắt của trượng phu trong q/uan t/ài, ta kinh hoảng phát hiện, kẻ nằm trong đó lại là đệ đệ song sinh của chàng. Mà người mặc trường sam nho sinh, đang ôm lấy đệ muội để an ủi, lại chính là phu quân của ta, thế tử Hầu phủ, Phó Cẩn! Ta sững người, không ngờ vì ái tình mà chàng cam lòng từ bỏ thân phận tôn quý. Nào hay mọi chuyện vốn đã nằm trong tính toán của chàng, chỉ đợi giây phút này để danh chính ngôn thuận kiêm thừa hai phòng, vừa giữ được người, vừa giữ được quyền. Chỉ tiếc, người tính không bằng trời tính. Phó Cẩn không hề biết, ta đã mang thai được hai tháng… Nếu chàng không cần thân phận thế tử, vậy thì cứ an phận sống như kẻ bên chi đi.

Hồ Ly Quyến Rũ Động Lòng Người

Hồ Ly Quyến Rũ Động Lòng Người Ta và Trường Ninh thượng tiên làm phu thê một ngàn tám trăm năm, sớm đã chán ngấy nhau từ lâu. Gần đây hắn ta nuôi hồ ly hồng, vô cùng cưng chiều, mang nàng ta đi lên trời xuống đất, khắp Tam giới không ai không biết. Ta khuyên hắn ta khiêm tốn một chút, hắn ta lại nói: “Hồ ly trời sinh quyến rũ, làm người khác ăn rồi mới biết tủy trong xương liếm thôi cũng ngon.” “Ngưng Sương, ngươi hóa hình lâu như thế rồi, nên sửa đổi bản tính lạnh nhạt khát máu của rắn đi.” Ta cười không nói. Hắn ta không biết, ta đã sớm câu được thái tử của Hồ tộc từ lâu rồi. Tối hôm qua con Cửu Vĩ Hồ kia còn quấn ta đến tận nửa đêm, đến bây giờ eo vẫn còn đau nhức đây. Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘

Tình Yêu Của Đế Vương

Tình Yêu Của Đế Vương Ta đã ở bên phế Thái tử suốt bảy năm, thử thuốc, đỡ tên thay chàng, cửu tử nhất sinh. Nhưng sau khi đăng cơ, chàng lại phong cho thanh mai trúc mã thành hoàng hậu, còn ta vẫn chỉ là một cung nữ hèn mọn. Ai cũng biết chàng ghét ta. Nhưng khi ta đến tuổi, chuẩn bị rời cung, chàng lại nắm chặt lấy cổ tay ta, chất vấn: “Rốt cuộc ngươi có tâm hay không?!”

Đoạt Thê Của Quần Thần

Đoạt Thê Của Quần Thần Ta thích Ngụy Nguyên Hành mười năm, nhưng hắn lại chỉ coi ta là đồ chơi. Hắn nói: “Tuy là nữ nhi của địch thù, nhưng nàng ta ở trên giường rất thú vị, cho nên giữ lại trước đi.” Sau đó hắn vì để đăng cơ, độc sát ta cùng một đôi nhi nữ. Lại mở mắt ra, trở lại lúc ta mới mang thai, ta thỉnh chỉ muốn hòa ly với hắn. Ba năm sau, hắn đăng cơ hoàng đế lập hoàng hậu, mà ta cũng có phu quân của mình. Ta tưởng chúng ta sẽ không gặp lại nhau. Nhưng hắn lại nhốt ta ở trên giường, muốn đoạt thê của quần thần: “Viện nhi, nàng có biết không, ta ghen tị với hắn sắp điên lên rồi.” *Quần thần: Quan lại trong triều.

Câu Chuyện Về Tạo Phản

Câu Chuyện Về Tạo Phản Cha ta ở biên cương vụng trộm nuôi sáu vạn quân Thiết Kỵ, bị Hoàng đế phát hiện. Cẩm Y Vệ từ kinh thành đến truyền thánh chỉ, bắt cha ta giao binh quyền. Cha ta vứt thánh chỉ xuống đất, quát lớn một câu: “Vô lý, cẩu Hoàng đế, lại hoài nghi đến trên đầu trẫm!” Cẩm Y Vệ lập tức sa sầm mặt. Ta sợ đến mức nhảy dựng lên ba thước. Cha, con thay chín tộc chúng ta cảm ơn cha.

Tình Chàng Ý Thiếp!

Tình Chàng Ý Thiếp! Ta là nữ nhân mà Tam hoàng tử Sở Hy Hách yêu thương nhất, nhưng sau này hắn chán ta cưới một vị Vương phi mới. Ta bị Vương phi mới cưới của hắn ép uống thuốc tránh thai, nhưng hắn chỉ cười nhạt: “Không cần thiết, thân thể của nàng ta bản vương đã sớm không muốn chạm vào nữa rồi.” Nhưng ta vẫn mang thai. Tam hoàng tử cười lạnh: “Là lần bản vương say rượu phải không? Thật là xem thường khả năng tranh sủng của ngươi.” Ngay lập tức, Thái tử mặc áo bào dài bảo vệ ta sau lưng. “Tam đệ nói đùa rồi, Thái tử phi cần gì tranh sủng. Đông cung ngoài nàng ra, sẽ không có người thứ hai.”  

Chủ Mẫu Phủ Thế Tử

Ta nuôi con từ thuở còn thơ, tưởng rằng sau này nó sẽ báo đền ân nghĩa. Nào ngờ, hôm nó vinh quy bái tổ, ta bày tiệc linh đình, nó lại dẫn một người đàn bà đến trước mặt ta, lạnh lùng nói: “Đây mới là mẹ đẻ của con! Bạch Thư Hoa, bà chiếm ngôi chính thất của mẫu thân ta bấy lâu, hôm nay phải trả lại!” Giữa lúc ấy, trong đầu ta bỗng vang lên một giọng nói lạnh tanh: 【Nếu ngươi bằng lòng kết giao với ta, ta sẽ đưa ngươi trở về quá khứ, lúc mới nhận nuôi tên nghịch tử này. Đến đó, ngươi có thể thay đổi tất cả, báo thù những kẻ phụ bạc!】 Ta nghe xong, khẽ mỉm cười. Đánh mặt bọn tiểu nhân, cần gì phải trọng sinh? Hiện tại, ta cũng có thể khiến chúng nếm đủ hậu quả!

Thâu Hương Thiết Ngọc

Thâu Hương Thiết Ngọc Đây là năm thứ mười sáu ta xuyên thành nữ phụ, dường như… ta lại thích nam chính mất rồi. Ta là tiểu sư muội của hắn, còn hắn… là “sư nương” tương lai của ta. Đúng vậy! Không sai đâu! Đừng nghi ngờ bản thân! Ta xuyên vào một truyện đam mỹ đấy! Mà vị sư phụ cao lãnh như tiên nhân của ta lại là 0, còn vị sư huynh độc mồm độc miệng kia lại là 1! Ngươi hỏi sao như thế mà ta vẫn có thể thích nam chính à? Hu hu hu, để sét đánh chớt ta rồi cho ta sống lại đi. Bởi vì suốt mười sáu năm nay, ta chưa từng gặp qua nam nhân nào khác, sư huynh với gương mặt ấy cứ mãi đập vào gu thẩm mỹ của ta, không dứt ra được! Còn vì sao lại không thích sư phụ à? Xin lỗi nhé! Ta không dám đâu! Ta sợ kiếm của sư phụ không có mắt, một chiêu chém ta xuyên tim thì tiêu đời. Thế là để cứu rỗi sở thích giới tính của sư huynh, ta kiên trì mỗi ngày tẩy não cho hắn. “Sư huynh à, chân trời góc bể nơi nào chẳng có hoa, cớ gì phải si tình một cọng cỏ?  

Trời Quang Mây Tạnh

Trời Quang Mây Tạnh Tiểu thư luôn nói với ta rằng mọi người đều bình đẳng, nàng vẫn luôn coi ta như tỷ muội. Nàng không cho phép ta hành lễ với nàng, vì thế mà ta bị phu nhân trách phạt. Nàng không thưởng tiền cho ta, nói rằng chưa bao giờ coi ta là người hầu, vì thế mà mẫu thân ta không có tiền chữa bệnh. Nàng không cho phép ta làm thiếp của thiếu gia, muốn ta kiên trì một đời một thế một đôi, hoàn toàn cắt đứt đường lui của ta. Sau này ta vì cứu nàng rơi xuống nước mà sinh bệnh, nàng khóc đến đứt ruột đứt gan. Nhưng khi biết ta mắc bệnh lao, nàng lại sai người đuổi ta ra khỏi phủ, ngay cả tiền chữa bệnh cũng không cho. Ta bị bọc trong chiếu rơm, chết không nhắm mắt. Mở mắt lần nữa, ta lại sống lại thời điểm làm nha hoàn cho tiểu thư.

Âm Mưu Trong Lục Phủ

Âm Mưu Trong Lục Phủ Thiếp thất trong phủ đánh chết con mèo của ta. Nàng ta cầm theo xác mèo nát bét đến tìm ta, vẻ mặt vô tội: “Nó cắn ta, vốn ta chỉ muốn dọa nó thôi, không ngờ hạ nhân vô ý, lại đánh chết nó mất… tỷ tỷ sẽ không trách ta chứ?” Ta cười đáp lại: ” Một con súc sinh mà thôi, chết thì chết. May mà không làm muội muội bị thương, nếu không phu quân biết được, e rằng sẽ trách ta mất.” Khi đi, ta nghe thấy giọng nói đắc ý từ phía sau truyền đến: “Chính thê thì sao? Không quyền không thế không được sủng ái, đừng nói là một con mèo, ngay cả khi ta chơi chết con của nàng, nàng cũng không dám làm gì ta.” Ta vẫn mỉm cười, bước chân không dừng. Ngày hôm sau, nghe nói thϊếp thất kia cố tình đến một ngôi chùa hẻo lánh để thắp hương, không ngờ trên đường đi lại gặp phải giặc cỏ. Bị hành hạ đến hơi thở thoi thóp, sau đó lại bị ném xuống vách núi. Đến khi tìm thấy nàng ta, thân thể mềm mại đã rơi đến chia năm xẻ bảy, lại bị dã thú gặm nhấm, khó mà ghép lại được.

Đào Chi Yểu Yểu

Đào Chi Yểu Yểu  Một ngày nọ, ta bị sét đánh đôi đàng, nhưng kỳ lạ thay, ta vẫn sống. Chỉ có điều, linh hồn ta bị tách làm đôi, rơi vào cảnh phân liệt. Một phần linh hồn của ta trở thành thái tử phi trong cung, dù được sủng ái nhưng vẫn luôn bị xem thường. Phần còn lại lại hóa thân thành một kỹ nữ xinh đẹp, lả lơi trong chốn thanh lâu. Cho đến một ngày, thái tử ép ta vào tường, giọng nói đầy vẻ si mê: “Yểu Yểu, nàng làm sao có thể ở Hoa Mãn Lâu mà thân mật với những tên nam nhân khác?”

Giang Tụng

Giang Tụng Khi hoàng đế thành hôn với bạch nguyệt quang của mình, ta cô đơn trút hơi thở cuối cùng trong lãnh cung. Mọi người đều không phát hiện ra hơi thở của ta nhưng không ai biết rằng ta là truyền nhân duy nhất của môn bế khí công. Hoàng đế khóc nức nở trước mộ ta nhưng ta đã chạy đến biên ải, ăn uống thỏa thích trong tửu lâu, tiện thể sờ cơ bụng của tiểu lang quân Tây Vực. Những ngày tháng đáng lẽ sẽ trôi qua vui vẻ như vậy, cho đến khi có một trận động đất làm sập lăng mộ hoàng gia, hoàng đế phát hiện trong quan tài của ta chỉ toàn là khoai tây thối. Ngày đó, thiên tử nổi giận, quyết đào đất ba thước, cũng phải tìm ra ta.   Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘

Tạ Quân Ân

Tạ Quân Ân Muội muội vì một nam nhân mà hại chet cả nhà. Cha từng cứu một cô nhi, vì báo thù cho chúng ta, nàng vào cung rồi bị muội muội tàn nhẫn sát hại. Sống lại một đời, ta nâng thân thể gầy yếu của cô nhi kia dậy: “Từ nay về sau, muội chính là muội muội ruột của ta.” Nàng kinh hoảng lắc đầu: “Ta, ta chỉ là nha hoàn cho tiểu thư…… Ta làm sao xứng.” Thấy muội muội đang nhìn với ánh mắt ghen ghét, ta nắm chặt tay nàng: “Muội xứng, từ nay về sau, ta che chở cho muội.”