Cổ Đại

Họa Đông Cung

Họa Đông Cung Mẫu thân ta là nhũ mẫu của Thái tử. Thái tử phi luôn nhớ đến điều này mà tranh cãi với Thái tử, nói Thái tử đã có tiếp xúc thân thể với nữ nhân khác và không còn trong sạch nữa. Vì thế Thái tử ra lệnh cắt bỏ đôi nhũ của mẫu thân ta và đỏ hoe mắt hỏi Thái tử phi: “Như vậy nàng đã hài lòng chưa?” Ngày họ hòa giải, điên cuồng trong phòng, mẫu thân ta nằm chết cóng trên nền tuyết lạnh. Thương thay, lúc hấp hối trong tay bà còn nắm chặt chiếc bánh định để dành cho ta. Sau này ta vào cung, khi Thái tử phi hạ sinh, ta trở thành nhũ mẫu cho con của nàng ta.   Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘

Tĩnh Cơ

Tĩnh Cơ Đêm hôm đó, khi cha nâng thiếp thất lên làm chính thất, mẹ và huynh trưởng bị đuổi ra khỏi nhà, còn ta thì ngồi trong từ đường, uống suốt cả đêm, cười đến sảng khoái vô cùng. Cuối cùng cũng không uổng công ta dày công tính toán.

Sửu Nữ

Sửu Nữ Ta là quý nữ kinh thành, cũng là một sửu nữ. Vì xấu xí, chuyện hôn sự của ta vô cùng trắc trở. Những người môn đăng hộ đối thì chê ta, những người dòng dõi thấp thì cha mẹ ta thấy chướng mắt. Mãi đến khi ta mười tám tuổi, cha mẹ thực sự không còn cách nào. Vì thế, họ dùng ơn nghĩa ra đòi báo đáp, ép tân khoa trạng nguyên cưới ta. Đêm tân hôn, trạng nguyên mặt lạnh tanh, quay người bỏ đi. Chưa đầy một tháng đã rước một thiếp thất vào cửa. Ta mới biết, đây là giao dịch giữa hắn và cha mẹ ta. Hắn cưới ta chỉ để nâng cao danh tiếng cho cha mẹ ta, cha mẹ ta thì ngầm cho phép hắn nạp thanh mai của mình làm thiếp. Điều kiện duy nhất là thiếp thất không được có con. Khi chén thuốc tránh thai được đưa đến trước mặt tiểu Thanh Mai, ta đã vươn tay hất đổ nó. Giọng vẫn thản nhiên như thường: “Đủ rồi.”

Túi Hương Gửi Tình Lang

Túi Hương Gửi Tình Lang Ngẫu nhiên cứu giúp một thư sinh lận đận lên kinh ứng thí. Lúc chia tay, bịn rịn không nỡ, ta tặng chàng một túi hương định tình: “Đợi công tử đỗ đạt, chớ quên ta nhé.” Chàng từng bước, từng bước quay đầu nhìn lại rồi đi mất. Trên Kim Loan điện, Hoàng thượng ban hôn cho trạng nguyên của khoa cử năm nay. Chàng quỳ rạp xuống đất, dập đầu thỉnh tội: “Thần đã có người trong lòng, ngoài nàng ấy ra, không cưới ai khác.” Chàng lấy từ trong ngực ra một túi hương đã phai màu theo năm tháng. Trên điện, tiếng hít khí vang lên liên tiếp, các sĩ tử xung quanh cũng bắt đầu lục lọi trong y phục. Chỉ trong chốc lát, tổng cộng mười tám túi hương được đưa ra. Hoàng thượng hỏi: “Còn cưới không?” Trạng nguyên nghiến răng nghiến lợi: “Cưới, thần nhất định cưới nàng cho đến chếc!” Bình phong bị đá văng. Thái tử mặt đen sì, trong tay cũng siết chặt một túi hương đến biến dạng. “Khoan đã, bản cung cũng muốn cưới.”

Vương Phi Bị Ruồng Bỏ

Vương Phi Bị Ruồng Bỏ Tướng quân xuất chinh trở về, còn mang theo một nữ tử đang mang thai. Từ khi trở về, hắn không thèm nhìn ta lấy một cái, cùng nàng ta cười nói vui vẻ như keo như sơn, còn hứa sẽ cưới nàng ta làm bình thê. Ta đã hy sinh nhiều như vậy, hắn lại chẳng màng đến tôn nghiêm của ta, vì một tiểu thiếp mà hoàn toàn làm tổn thương ta. Nếu đã như vậy, ta cũng chẳng còn gì để luyến tiếc nữa, chi bằng viết một tờ hưu thư để cắt dứt sạch sẽ. Minh Vương: “Tướng quân chớ có đi quá giới hạn, người bị ruồng bỏ trong miệng của ngươi, hiện giờ đã là Vương phi của bổn vương.”

Gió Ngừng Trời Sáng

Gió Ngừng Trời Sáng Khi hay tin Quý phi có thai, phu quân liền đón về tiểu thanh mai vốn thủ tiết. “Hiện nay muội muội của ta đã được sắc phong Quý phi, lại còn hoài thai đứa con duy nhất của Thánh thượng.” “Chương gia ta từ nay chẳng cần phải nương tựa vào cái gia tộc lụn bại như Thôi gia các ngươi nữa. Ta muốn thuận theo tâm ý của bản thân, đón người nữ tử ta yêu về làm bình thê.” Đúng là buồn ngủ lại gặp người đưa gối. Ta vừa nghe Quý phi tự chuốc họa, lén lút tư thông cùng thị vệ, đang bối rối lo việc thoát thân thế nào, thì phu quân đã vội vàng mang về một kẻ thế mạng. “Nếu đã vậy, ngôi vị chủ mẫu của Chương gia cứ nhường cho nàng ta, ta tự xin rời đi.”

Phồn Hoa Nhất Thế

Phồn Hoa Nhất Thế Công chúa có mang, lại nói là con của ta, hoàng đế lại quá yêu chiều tỷ tỷ, bắt ta phải chịu trách nhiệm. “Bệ hạ, thần… thần làm sao có thể có con được!” Ta oan ức kêu lên. Công chúa cao lớn, dung nhan tuyệt thế, cúi đầu mỉm cười: “Tám tháng nữa, nếu bản cung không có con, thì ngươi phải chịu tội.” Ta sờ bụng, cảm thấy chua xót: “Con ơi, mẹ con ta sắp xong đời rồi…”

Nơi Ta Thuộc Về

Nơi Ta Thuộc Về Phu quân của ta là thế tử yếu đuối của Hầu phủ, còn ta là đích nữ kiêu hùng của tướng môn. Để bảo vệ hắn, ta đạp lên tiểu nhân, trừng phạt kẻ vô lại, trở thành người đàn bà đanh đá nổi danh khắp kinh thành. Mọi người đều tránh ta như tránh tà nhưng hắn lại nói. “A Doanh, nàng phải bảo vệ ta cả đời.” Ta tưởng hắn yếu đuối không tự lo được nên cam tâm tình nguyện. Cho đến khi ta và trưởng công chúa cùng gặp nạn. Hắn giương cung, lạnh lùng bắn một mũi tên xuyên thủng đầu tên thích khách rồi ôm trưởng công chúa vào lòng. Lúc đó ta mới hiểu. Hóa ra những năm qua, bệnh tật của hắn đều là giả. Hắn cũng có thể bảo vệ người khác. Chỉ là người đó không phải là ta.

Hắc Liên Hoa Phản Sát

Hắc Liên Hoa Phản Sát Ta là quý phi được muôn vàn sủng ái. Hôm nay, khi vừa ân ái cùng Hoàng đế xong, ta bỗng nhìn thấy giữa không trung hiện lên những dòng đạn mạc kỳ quái: 【Cười chết mất, lại phải xem nàng ta vui vẻ uống thuốc tránh thai rồi. Không thể không nói, Tiêu Cảnh Hoài đúng là tàn nhẫn! 】 【Thật đáng thương, bề ngoài nhìn thì vinh quang vô hạn, nhưng thực chất chẳng mấy chốc sẽ bị tru di cửu tộc. 】 【Các ngươi chẳng lẽ lại bắt đầu thương hại nàng ta sao? Đừng quên, nàng chính là nữ phụ độc ác đó! 】 Ta ngây người nhìn những lời lẽ quái dị đó. Tiêu Cảnh Hoài ở bên cạnh thì cầm bát thuốc do cung nhân dâng lên, dịu dàng đưa đến môi ta. “Mi Nhi, mau uống đi, thuốc nguội thì hiệu quả sẽ kém đi.”

Động Xuân Tâm

Động Xuân Tâm Ta đánh trận xong vào kinh, lão Hoàng đế hỏi ta muốn được ban thưởng cái gì. Ta chỉ vào mỹ nam mặc áo bào tím thắt đai vàng trên điện: ”Xin bệ hạ ban hôn cho thần nữ. Hiện tại thần nữ đang mang trong bụng hài tử của hắn, hắn đã từng nói sẽ cưới thần nữ!” Lão thái giám bên cạnh Hoàng đế vội vàng ngăn ta lại: ”Tướng quân nên cẩn thận lời nói của mình, đây là nhị hoàng tử.” Phía sau ta vang lên giọng nói âm u: ”Trong bụng nàng có hài tử của ai cơ? ”Chẳng phải trong bụng nàng toàn là vịt quay, gà nướng, đường hồ lô, bánh đậu đỏ, khoai lang khô…” Ta quay đầu nhìn lại, mỹ nam vừa nói chuyện lại giống hệt nhị hoàng tử. Ta lập tức quyết đoán chắp tay với bệ hạ: ”Nếu người đó không chịu cưới ta thì vị này cưới ta cũng được!” Lão thái giám sốt ruột muốn chết: ”Tổ tông ơi, đó là thái tử đấy!”

Như Ý

Như Ý Ca ca ta là người trung nghĩa, liều chết tận trung với công chúa mất nước. Công chúa ăn mặc cầu kỳ, ca ca đem hết tất cả kim khí cha mẹ đánh cho quý nhân đổi thành đồ ăn và đồ dùng tinh xảo, bởi vì cha mẹ không giao được kim khí cho quý nhân mà bị đánh cho đến chết. Công chúa nói muốn công đánh Thát Đát, ca ca giúp nàng ta hạ độc xuống dòng sông ngoài thành, vô số dân chúng đều bị hạ độc mà chết. Công chúa muốn mua vũ khí, ca ca liền làm ra thủ đoạn mua bán người để đổi lấy tiền, lại đưa ta và lầu xanh để thu thập tình báo. Sau này sự việc đã bại lộ, vì để phủi sạch liên quan cho công chúa, ca ca xác nhận ta mới là công chúa mất nước. Ta bị quan phủ băm thành ngàn mảnh để cảnh cáo răn đe, đến người nhặt xác cho cũng không có. Công chúa thật bởi vì kinh hãi quá độ mà ngất xỉu dưới chân vương gia, được đưa vào trong vương phủ. Ca ca rơi nước mắt vui mừng: “Cũng tốt, công chúa có thể tránh xa tranh chấp, sống cuộc sống tốt hơn mới là niềm vui của nô tài.” Sau đó hắn lại lấy thân phận tùy tùng háo hức theo vào trong phủ tiếp tục bảo vệ nàng ta. Mở mắt ra lần nữa, ta lại trở về ngày ca ca mang công chúa mất nước trở về. Ca ca muốn bảo vệ công chúa thì dùng mạng sống của bản thân hắn mà đi bảo vệ, đừng hòng lấy mạng của bọn ta vào nữa!

Mệnh Phượng Hoàng

Mệnh Phượng Hoàng Ta vốn sinh ra đã mang mệnh phượng hoàng, định sẵn sẽ trở thành mẫu nghi thiên hạ, bảo vệ sự bình an của đất nước. Phụ mẫu lo lắng sau này ta vào cung sẽ phạm phải sai lầm nên đối với ta vô cùng nghiêm khắc. Thái tử cho rằng ta định sẵn sẽ yêu chàng đến chết đi sống lại nên đối với ta trăm bàn chê bai. Nhưng sau này, Thái tử từ biên cương trở về, mang theo một nữ tử hoàn toàn khác ta, anh tư lẫm liệt. Phụ mẫu nói đó là muội muội ruột của ta, bọn họ nên hết mực yêu thương nàng. Thái tử nói, chỉ có muội muội mới không màng đến tính mạng mà cứu chàng, muội muội mới là người chàng muốn yêu. Mọi người đều cho rằng, muội muội so với ta khí chất hơn, rạng rỡ hơn. Mọi người bắt đầu nói, muội muội so với ta thích hợp làm Hoàng hậu hơn, có lẽ nàng mới thực sự là người mang mệnh phượng hoàng. Đối mặt với những lời chỉ trích ngày càng dữ dội, ta lại mỉm cười thản nhiên, Cuối cùng ta cũng có thể thoát khỏi xiềng xích này.

Sau Khi Bị Đoạt Mối Hôn Sự, Ta Lựa Chọn Tu Hành

Sau Khi Bị Đoạt Mối Hôn Sự, Ta Lựa Chọn Tu Hành Hôn sự của ta bị mẫu thân trao cho đường tỷ. Bà nói ta chưa đủ xinh đẹp, cũng không thông minh lanh lợi, đường tỷ thích hợp gả vào Hầu phủ hơn ta. Nếu đã như vậy, thì cứ để tỷ ấy gả đi.