Cổ Đại

Kiếp Này Không Còn Tiếc Nuối

Kiếp Này Không Còn Tiếc Nuối Kiếp trước, phu quân sau khi khải hoàn trở về đã dùng quân công cầu hôn nữ tướng quân, muốn nàng ta làm bình thê, còn bắt ta bỏ tiền chuẩn bị sính lễ cho hắn. “Ta và Lăng Thu tình đầu ý hợp, sính lễ tất nhiên phải chọn thứ tốt nhất, tuyệt đối không thể qua loa với nàng ấy.” Phu quân và phụ mẫu hắn ta một người hát mặt đỏ một người hát mặt trắng, cùng nhau khống chế và lừa gạt ta, lôi hết của hồi môn ta mang theo để bù đắp cho nhà chồng. Ta từng cho rằng chỉ cần chịu đựng nhẫn nhịn thì sẽ đổi được tấm chân tình của hắn, nào ngờ lại bị phụ mẫu hắn và hắn giày vò cả một đời, cuối cùng ch:ết thảm trong cô độc. Sau khi trọng sinh, ta trở về đúng ngày hắn khải hoàn hồi kinh. Ta lập tức vào cung, cầu xin Hoàng thượng ban cho ta và hắn được hòa ly. Kiếp này, kẻ ngu tình si ngốc ấy, ai muốn làm thì cứ làm!        

Cung Môn Vô Nguyệt

Cung Môn Vô Nguyệt Ta là đệ nhất mỹ nhân ở Kinh Thành. Phụng chỉ tiến cung tuyển tú, vừa vào đã được Bệ hạ liếc mắt nhìn trúng. Quý phi được sủng ái nhất hậu cung từ trên cao nhìn xuống ta, ánh mắt kiêu ngạo: “Chỉ dựa vào sắc đẹp để hầu người, có thể lâu dài được bao nhiêu? Cũng chỉ là một món đồ chơi, Bệ hạ chơi chán rồi sẽ bỏ thôi.” Ta ngoan ngoãn cúi đầu, bờ vai khẽ run. Nàng ta cho rằng ta đang sợ hãi. Nhưng không hề biết rằng, ta đang phấn khích. Phấn khích vì nàng ta không nhận ra ta. Phấn khích vì thanh dao giết người mà ta đã mài sẵn, cuối cùng cũng đến lúc nhuốm máu.

Xương Hồng 1: Hương Xuân

Xương Hồng 1: Hương Xuân Làng tôi đổ một trận tuyết hồng. Tất cả đàn ông và đàn bà trong làng đều hóa thành những con thú động dục. Sáng hôm sau, đàn ông trong làng bị hút khô thành xác, phụ nữ thì đói khát như lên cơn nghiện. Ngoài làng, không biết từ đâu xuất hiện một ngôi chùa gọi là Vạn Xuân Tự. Các hoà thượng ở đó ai nấy đều tuấn tú tuyệt trần, khiến lòng xuân của phụ nữ trong làng cuồn cuộn không yên. Vậy là, đàn bà trong làng phát điên, ngày nào cũng trốn chồng lén lút lên chùa thông dâm với các “hoà thượng”. Nhưng rõ ràng tôi đã nhìn thấy… Thứ mà họ ôm ấp, căn bản… không phải là người!

Kiều Niệm

Kiều Niệm Ngày Cố Thanh Hoài thành hôn cùng nữ chính, chẳng một ai báo cho ta hay. Ta lo ngại đôi tay hắn mỗi khi trở trời lại đau, bèn cất công mua da chồn may thành bao tay, định đem tặng. Nào ngờ vừa bước đến, lại vô tình bắt gặp hắn cùng nữ chính đang thử hôn phục và mũ miện. Nàng tựa hồ có chút bận tâm, khẽ hỏi Cố Thanh Hoài: “…Việc của chúng ta, thực sự không cần nói với Kim Kim một tiếng sao?” Cố Thanh Hoài chau mày đầy chán ghét: “Nàng ta ngay cả một bông hoa cũng thêu không tốt, coi như biết cũng chỉ sẽ cùng ta náo.” Mãi đến lúc này ta mới vỡ lẽ, hóa ra hắn cũng không thích cô nương bị mù một con mắt. Về sau, ta nhận sính lễ của người khác, lấy chồng ở Cô Tô, dỗ dành vị công tử ăn chơi kia đèn sách, cuối cùng giúp chàng ấy đỗ Giải Nguyên. Lần nữa gặp lại Cố Thanh Hoài, là tại yến tiệc mừng phu quân ta thăng quan. Vừa trông thấy ta bước ra rót rượu, hắn liền thất thần làm rơi chén, bị cứa thương bàn tay. Ta hảo tâm đưa khăn, bình thản mà ôn tồn hỏi: “Cố đại nhân, đến mùa đông, tay người có còn đau không?” Nào ngờ khi hắn trông thấy vẻ điềm nhiên của ta, mắt hắn lại thoáng đỏ hoe.

Mùa Xuân Ở Biện Kinh

Mùa Xuân Ở Biện Kinh Phu quân lừa ta lúc còn bé đã ăn phải nấm độc, không thể sinh con dưỡng cái, để ta uống canh tránh tử hơn hai mươi năm. Ngoài mặt, hắn lại cùng tiểu Thanh mai có một trai một gái. Kiếp trước, sau khi ta chết mới biết được, ngay từ đầu hắn tiếp cận ta là vì để mắt đến tiền bạc nhà ta. Ta vất vả cả đời, hầu hạ cha mẹ chồng, tích cóp được gia nghiệp lớn, chôn cất qua loa chưa đầy trăm ngày, hắn đã rước tiểu thanh mai cùng một đôi nhi nữ vào cửa. Hôn lễ hôm đó, khách khứa đông đủ. Hai bên hiên nhà bằng gỗ lim dán câu đối đỏ chói: Hai mươi năm chia ly, cẩm thư khó chở tương tư ý. Một nhà bốn người ở trong tòa nhà ta sắm sửa, tiêu xài tiền ta tích cóp, hưởng thụ niềm vui gia đình. Lần nữa mở mắt, ta đã trở về năm thứ ba sau khi gả cho Chu Nguyên. Hắn đến hỏi ta muốn bạc. Ta xòe hai tay: “Bổng lộc của phu quân chỉ có mười lượng bạc, đã tiêu hết từ lâu, không còn nữa.”

Mười Đời Bình An

Mười Đời Bình An Tại yến tiệc Bách Hoa, ta đã cứu vị Thủ phụ lãnh đạm rơi xuống hồ. Hắn nói: “Phong mỗ vô dĩ báo đáp.” Ta đáp: “Vậy cho ta xem chân chàng đi.” Hắn nói: “Tại hạ sẽ hậu tạ trọng lễ.” Ta vẫn lặp lại: “Ta chỉ muốn xem chân thôi mà.” Hắn nghiêm giọng: “Tại hạ thiếu cô nương một cái ân tình.” Ta chớp mắt: “Vậy cho ta nhìn chân chàng nhé?” Từ đó, cả kinh thành đều đồn rằng, nhị tiểu thư nhà họ Ôn ngốc nghếch, lại dám dây dưa với vị Thủ phụ cao quý, lãnh đạm. Ngày hoàng đế ban hôn, Phong Túc mặt lạnh như sương, khen ta thủ đoạn cao minh. Thế mà cuối cùng, hắn vẫn chấp thuận cuộc hôn sự này. “Thôi được, nàng ngốc như thế, e rằng chẳng ai thèm lấy.” Nhưng hắn lại vô tình thấy Thái tử lấy kẹo dụ dỗ ta. “Miên Miên, có muốn chơi trò ‘chụt chụt chụt’ trong thoại bản không?”

Phượng Hoàng Thật Và Phúc Tinh Giả

Phượng Hoàng Thật Và Phúc Tinh Giả Để xin cho sự bình yên, năm nào Hoàng đế cũng triệu tập quần chúng nhân dân cử hành buổi hiến tế long trọng, bái tế Phượng hoàng Thần nữ. Từ đó, dân giàu nước mạnh. Mãi đến khi có một nữ nhân tự xưng là sứ giả của Thần nữ, biết biến không thành có, cây khô hoá nhành xuân, trở thành sủng phi. Còn ta thân là Hoàng hậu, thế mà lại bị Hoàng đế bắt làm vật tế, đẩy vào lò hiến tế, tế cho Thần nữ chỉ để phù hộ sủng phi này sinh lân nhi thuận lợi. Kể cho nghe một chuyện cười, ta đã tự tế chính mình.

Dưới Ánh Trắng, Người Ở Lại

Dưới Ánh Trắng, Người Ở Lại Ta là một nha đầu nhóm lửa, chỉ vì có thân thể trong sạch mà được giao nhiệm vụ giúp đại công tử của phủ tể tướng, người được ví như trích tiên, giải độc. Sau một đêm, hắn không chê ta thô kệch, còn giữ ta lại bên người để hầu hạ. Ta minh bạch chính mình cùng hắn khác nhau một trời một vực, nhưng vẫn không nhịn được mà sinh lòng ái mộ. Dốc hết sức lực để chiếu cố hắn, đối xử với hắn thật tốt. Cho đến một ngày, nghe được thị vệ hỏi hắn, sau khi hồi kinh và thành thân cùng Liên Hoa công chúa, sẽ xử trí ta như thế nào. Hắn chỉ cười nhạt, không thèm để ý: “Một nha đầu quê mùa vụng về, Hoa Nhi nhất định sẽ không để trong lòng.” Đến ngày hồi kinh, ta một mình cõng tay nải rời đi. Hắn giục ngựa đuổi theo, lạnh giọng nói: “Theo ta đi, nếu không sau này đừng hòng đến tìm ta nữa.” Ta cười lắc đầu: “Công tử yên tâm, ta cả đời này sẽ không đi tìm người.”

Hạnh Phúc Giữa Hoa Xuân

Hạnh Phúc Giữa Hoa Xuân Ca ca của ta bỏ trốn khỏi hôn lễ. Ta bất đắc dĩ phải thế chỗ huynh ấy, cùng vị nghĩa muội giao hảo bái đường thành thân. Nhưng đến lúc vén tấm khăn voan đỏ, lại lộ ra gương mặt của ca ca nàng. Người ấy chính là Bùi tiểu tướng quân danh tiếng lẫy lừng, một mình đóng giữ Lương Châu! Lúc này, trên dung nhan thanh tú của Bùi Văn Quý đầy vẻ tự nhiên, hắn bóp giọng nói: “Phu quân, nên uống rượu giao bôi rồi.” Ta: ???

Mệnh Khắc Phu

Mệnh Khắc Phu Tôi đã lần lượt khắc ch .t ba vị hôn phu. Từ đó ánh mắt phụ hoàng nhìn tôi ngày càng… đi/ên cuồng. Ngài phất tay ra lệnh, ban cho tôi một cuộc hôn nhân mới, với vị thiếu niên tướng quân cũng vừa khắc ch .t hai vị hôn thê. “Không có gì đâu, trẫm chỉ tò mò… rốt cuộc ai khắc hơn ai thôi.” Khi nghe tin, tôi ôm lấy chân vị hôn phu mới mà khóc lóc gào thét: “Khắc phu của ta là hư danh! Còn huynh là khắc thê thật sự đó!!” “Con có ba, nó có hai, tỉ số nghiêng về nhà ta!” “Thật sự không được thì trẫm sẽ nhờ Khâm Thiên Giám… buff cho con thêm chút vận mệnh!” Tôi: … Lắm lúc tôi thực sự chỉ muốn nhỏ m/á/u nghiệm thân.

Mưu Kế Trong Hầu Phủ

Mưu Kế Trong Hầu Phủ Phu quân Tề Yến của ta đã tòng quân suốt 15 năm. Ngày hắn trở về lại mang theo một nữ nhân cùng hai nam một nữ. Trưởng tử của nàng còn lớn hơn đôi long phụng thai của ta đến ba tháng. Nhưng ta chẳng hề tức giận. Bởi lẽ, trong cuộc hôn nhân này, ai tính toán ai, ai chịu thiệt hơn, vẫn chưa thể kết luận.

Quay Ngược Thời Gian

Quay Ngược Thời Gian Phu quân của ta có siêu năng lực có thể quay ngược thời gian. Hắn đã nhiều lần sử dụng năng lực này để cứu bạch nguyệt quang của mình. Hoàn toàn không quan tâm đến việc ta bị cuốn vào hiệu ứng cánh bướm, sảy thai, gãy chân, cả nhà bị chém đầu. Ta nói với hắn rằng nếu hắn còn quay ngược thời gian nữa, ta sẽ biến mất. Hắn im lặng hồi lâu, rồi vẫn buông tay ta ra. “Đừng làm loạn.” Thời gian lưu động. Quay trở lại thời điểm trước khi ta xuyên không đến đây. Khi hắn đầy phấn khích đến nhà ta cầu hôn. Trước mặt hắn chỉ có nguyên thân ngơ ngác: “Vị công tử này, chúng ta có quen nhau không?” Trên thế gian này, không còn ta nữa. Hắn phát điên rồi.  

Cẩm Tâm Kế

Cẩm Tâm Kế Vào ngày thành thân, ta uống bát canh mẫu thân đưa, bụng đột nhiên quặn đau. Ngồi trong nhà xí cả một canh giờ mới ra, thì đội ngũ nghênh thân đã đi biệt tăm. Mẫu thân nói: “Biểu muội con mệnh khổ, để nó thay con gả cho Thế tử đi.” Ta ngoài mặt đầy uất ức: “Mẹ, rốt cuộc ai mới là con gái ruột của người?” Nhưng trong lòng thì mừng đến nỗi hoa nở, cái tên nam nhân tàn bạo kia, nàng ta thích thì cứ lấy.

Xuân Nương

Xuân Nương Phu quân tử trận, ta nhặt được một nam nhân. Nam nhân kia ngây ngô khờ dại, song lại mang một thân sức lực, giúp ta làm không ít việc, chắn không ít tai ương. Rõ ràng thân thể cao lớn cường tráng, vậy mà cứ thích theo sau lưng ta, miệng gọi không ngừng: “Xuân nương, Xuân nương.” Mãi đến khi người phủ Lạc Ninh hầu tìm đến tận cửa, ta mới biết, hắn là thế tử hầu phủ thất lạc bấy lâu. Sau khi nối lại dược vật đặc chế quý giá, đầu óc hắn dần tỉnh táo. Không chút do dự, đêm ấy hắn liền rời khỏi nơi này. Ta tìm đến hầu phủ, lại bị gã tiểu đồng khinh rẻ đuổi ra ngoài. “Thế tử nhà ta nói, chẳng quen biết Xuân nương nào cả.” Hắn không nhận ra ta… Ta lại thở phào một hơi. Vài hôm trước, ta nhận được thư từ Bắc Cương gửi đến, nói rằng phu quân ta chưa ch.t, ngược lại còn lập được quân công, trở thành thiên phu trưởng. Ta phải đi tìm chàng. Bắc Cương non cao đường hiểm, ta cần có lộ phí: “Thế tử nhà ngươi ăn không ít lương thực của ta, phiền đưa cho ta hai lượng bạc.” “Cho ta hai lượng bạc, từ nay về sau, ta và thế tử nhà ngươi, ân đoạn nghĩa tuyệt.”

Tiểu Nha Hoàn Bỏ Trốn

Tiểu Nha Hoàn Bỏ Trốn Ta là nha hoàn thô sử trong Tiêu phủ. Ước nguyện lớn nhất đời này là chuộc thân rời khỏi phủ. Tiểu thư không muốn gả vào phủ quốc công, bèn treo thưởng thật hậu hĩnh cho nha hoàn nào đi quyến rũ thế tử, làm hỏng danh tiếng của hắn ta—— Đàm Thừa Uyên hung danh lẫy lừng, như sát thần giáng thế, không gần nữ sắc. Mọi người đều sợ sệt không dám nhận, ta bèn đứng ra. Một năm sau, tiểu thư sắc mặt tái mét chỉ vào ta: “Chỉ bảo ngươi leo giường, thế nào bây giờ ngay cả hài tử cũng đã có?”   Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘

Yến Hoang

Yến Hoang Ngày ca ca gom đủ tiền chuộc ta rời khỏi phủ là một ngày cát tường. Trong phủ đang tổ chức lễ cập quan hai mươi tuổi cho tiểu công tử được sủng ái nhất, náo nhiệt phi thường. Phu nhân không nghe rõ là ai muốn xuất phủ, liền qua loa sai người trả khế bán thân của ta. Ta ôm tay nải nhỏ, đi đến cửa góc thì đụng phải tiểu đồng của công tử, hắn trừng mắt lườm ta. Ta và công tử đã mấy ngày nay không nói chuyện, cũng chẳng thèm nhìn mặt nhau. Hắn cố ý nhắc đến vị hôn thê của công tử, nói nàng ấy dung mạo xinh đẹp thế nào, khí độ hào phóng ra sao. “Ban thưởng tùy tiện cũng là minh châu to bằng quả trứng! Yến nhi, một tiểu nô tỳ như ngươi thì có gì để so? Được làm thiếp đã là ban ân rồi!” Ta chỉ mỉm cười. “Vậy ngày sau công tử có thể hưởng phúc rồi.” Hắn say khướt nhìn ta ngồi lên chiếc xe bò bụi bặm, loạng choạng đuổi theo phía sau. “Này, ngươi đi đâu? Ta nói ngươi biết, chiêu bỏ nhà đi vì giận dỗi này không còn tác dụng nữa đâu. “Nếu còn không biết điều, công tử sẽ thật sự không cần ngươi nữa đấy!”

Minh Nguyệt Bất Quy

Minh Nguyệt Bất Quy “Bẩm, con nguyện ý gả đi ạ.” Ta đứng ở phía sau giơ tay lên. Phụ hoàng có rất nhiều công chúa, nhưng người được sủng ái nhất là trưởng công chúa Trường Ninh, con gái đầu tiên của người. Còn ta là người vô giá trị nhất, phụ hoàng có lẽ đã quên rằng người còn có một đứa con gái là ta. Triều ta yếu kém bị nước Liêu lớn mạnh xâm chiếm, chúng yêu cầu trưởng công chúa phải hòa thân. Trưởng công chúa ôn nhu hiền thục, lại đoan trang, người đã thầm thương trộm nhớ thầy dạy cờ vây, Chu tiên sinh từ lâu. Hai người tình sâu nghĩa nặng, nhưng nay lại phải chia ly vĩnh viễn.

Trà Xanh Đỉnh Nóc

Trà Xanh Đỉnh Nóc Sau khi xuyên qua, ta bị ràng buộc với hệ thống Trà Trà. Cần phải nói đủ 1000 câu trà ngôn trà ngữ. Vì thế mỗi ngày ta điên cuồng nói: “Tỷ tỷ, chẳng phải vị hôn phu của tỷ không thích muội sao? Muội chỉ sợ tỷ thiệt thòi, không phải cố ý nói xấu hắn đâu.” Nam chính bên cạnh hận không thể nuốt sống ta. Ta giả vờ sợ hãi nép sau lưng nữ chính. “Tỷ tỷ, vị hôn phu của tỷ thật đáng sợ, trong mắt hắn còn lóe lên hàn quang. Không như muội, trong mắt muội chỉ có tỷ tỷ.”

Đông Cung Tàng Kiều

Đông Cung Tàng Kiều Thế nhân đều ca ngợi Thái Tử si tình chung thủy, ngoài Thái Tử phi ra thì không nạp thêm bất kỳ thiếp thất nào khác. Nhưng thật ra hắn lại âm thầm giấu kín một ngoại thất trong lầu vàng. Ngoại thất đó chính là ta.

Nhật Ký Trông Trẻ Trong Hậu Cung

Nhật Ký Trông Trẻ Trong Hậu Cung Sau năm năm làm giáo viên mầm non, tôi bỗng xuyên không thành phi tần thấp kém nhất trong hoàng cung. Vì không có bàn tay vàng, tôi quyết định buông xuôi. Không ngờ sau một năm ăn không ngồi rồi trong cung, Tần phi ở cùng một cái cung điện với tôi đột nhiên bị ban chết. Ngũ Hoàng tử ba tuổi dưới gối của nàng bỗng trở thành củ khoai lang bỏng tay, chẳng ai muốn nhận nuôi. Cuối cùng, đẩy qua đẩy lại, lại rơi xuống trên đầu tôi. Chăm trẻ con chứ gì, đây là chuyện tôi giỏi nhất. Cho đến năm thứ hai, một vị quý nhân qua đời, công chúa mới đầy tháng của nàng được đưa đến cung tôi. Sau đó nữa, Mai phi ngang ngược càn rỡ rơi đài, trưởng công chúa mười tuổi cũng được xếp hàng đưa đến…