Cổ Đại
Yêu Hậu Lục Chiêu Sau khi chết hơn ba nghìn năm, cuối cùng mộ của tôi cũng được phát hiện. Lúc ấy tôi mới biết, thì ra hậu thế luôn gọi tôi là “hồng nhan họa thủy”. Cho đến một ngày, có một nhà khảo cổ giải mã được cuốn nhật ký của tôi. Bọn họ mới phát hiện ra cuộc đời tôi, từ đầu đến cuối, vốn không phải do tôi làm chủ. Bọn họ đem cuộc đời tôi dựng thành một bộ phim tài liệu. Bộ phim tài liệu ấy mang tên—— “Cuộc đời của một người hiện đại sau khi xuyên không bị ăn sạch.”
Ánh Trăng Tàn Ngày vong quốc, là một tiểu thị vệ đã cứu ta. Trên đường trốn chạy, hắn thắt lưng buộc bụng, có một đồng tiền cũng phải bẻ làm đôi. Suốt ngày ăn bánh khô, dưa muối, ta nằm mơ cũng chỉ mong được ăn thịt. Tiểu thị vệ nắm chặt hai đồng tiền vừa kiếm được, giọng nói khàn khàn: “Công chúa, bây giờ chúng ta không còn như xưa, tiền phải dùng vào chỗ cần thiết…” Ta buồn bã gật đầu, thấu hiểu sự khó khăn của hắn khi kiếm tiền, cũng bắt đầu học cách sống tằn tiện. Thế nhưng, khi ta dần quen với cuộc sống khốn khó này, lại bắt gặp hắn ngồi trong góc tường lén lút ăn trộm nguyên một con ngỗng quay! Ta tức giận đến phát điên! Hắn ung dung đáp: “Biệt danh của ta là “Đao Nhẫn”* đó, sao hả?” *còn có nghĩa là thứ cần thiết nhất.
Hầu Gia Là Nữ Nhân Tướng quân xuất chinh trở về, còn mang theo một nữ tử đang mang thai, nữ tử dắt theo một đứa bé khoảng năm tuổi. Đứa bé trong bụng nàng, là con của tướng quân. Đứa bé nàng dắt theo, là con của ta. Mọi người khen ngợi, ta và tướng quân quả nhiên là huynh đệ tốt cùng dùng chung một chiếc quần, tình cảm bền chặt, ngay cả thê tử cũng có thể dùng chung một người. Ta con mẹ nó chứ.
Rắn Yêu Khi ta 5 tuổi, ta bị ném vào hang rắn cho rắn ăn thịt.Một con rắn lục phun tử độc muốn cắn ta.Bị ta bắt lại nuốt sống xuống bụng.Người sơn thôn đều nói ta chính là một con quái vật.Chỉ có A Nương xem ta như hài tử, đưa ta từ hang rắn trở về nhà.Dạy ta nói dạy ta đọc chữ, hát đồng dao ru ta ngủ.Để cho A Nương yên tâm, ta giả vờ ngoan ngoãn hiểu chuyện.Cho đến khi A Nương được hoàng hậu triệu vào cung, thứ ta chờ đợi được lại là thi thể tàn tạ của A Nương.Ba tháng sau, ta nhập cung, thành công trở thành tì nữ của Hoàng hậu.Hoàng hậu không hề biết rằng, chờ đợi nàng ta, chính là con quái vật ngay cả rắn độc cũng phải sợ hãi.
Ẩn Khê Khi Mạnh Hoài được phục chức, chuẩn bị vào kinh, chàng lại bất ngờ rơi xuống nước mất trí nhớ. Chàng chẳng quên gì, chỉ quên người vợ kết tóc cùng chàng là ta. Chàng nắm tay Tô Nguyệt Thiển, bảo rằng nàng mới là ái nhân duy nhất trong đời chàng. Nhi tử của ta thì lạnh lùng bênh vực họ: “Người chẳng giúp được gì, thì xin người cũng đừng xuất hiện trước mặt phụ thân nữa, có được không?” Bà mẫu ta ánh mắt lạnh lùng, hờ hững buông lời: “A Hoài bệnh tình nguy cấp, chẳng lẽ con lúc này còn ghen tuông vô cớ sao?” Tô Nguyệt Thiển cũng kéo lấy tay áo ta, móng tay bấm sâu vào da thịt: “Đợi Mạnh đại ca hồi phục trí nhớ, ta tất sẽ hoàn trả vị trí chính thê cho tỷ. Cầu xin tỷ, làm ơn để chúng ta vào kinh!” Ta đã biết rõ, Mạnh Hoài giả vờ mất trí nhớ, chỉ để bỏ ta ở lại. Như thế cũng tốt. Con ta ở Mạc Bắc vừa gửi thư, chỉ mong mẫu tử đoàn viên. Giờ đây, đến cả cái cớ để rời đi, ta cũng chẳng cần tìm nữa.
Tiệc Trà Hậu Cung Ta là Nghi Tu, đến địa phủ trước Chân Hoàn vài chục năm, trước một bước xây dựng cơ nghiệp. Ngày Chân Hoàn nhập Hoàng Tuyền, ta ngồi trên kiệu mềm bằng chỉ vàng đợi nàng ta: “Dù nói rằng ở nhân gian không thể đấu lại ngươi, nhưng giờ đây ở địa phủ thì đại gia tộc Ô Lạp Na Lạp Thị của ta mới là lớn nhất.” Ba mươi năm Hà Tây, cũng đã đến lượt ta hưng thịnh. Chân Hoàn liếc nhìn ta một cái: “Đại gia tộc Ô Lạp Na Lạp Thị?” “Nghi Tu… cháu gái của ngươi, ta thậm chí còn không muốn nhắc đến.”
Thiên Hồng Mưu Liều ch.t cứu Thái hậu nương nương xong, người nói muốn ban hôn cho ta. Ta cùng thế tử Hầu phủ thanh mai trúc mã, sớm đã có hôn ước, vốn dĩ chỉ cần cầu Thái hậu ban cho một ngày lành là được. Nhưng ta lại cúi đầu, khéo léo từ chối. “Thần nữ không có ý định thành thân, chỉ mong Thái hậu cho phép thần nữ nhập Hộ Quốc Tự nửa năm, cầu phúc cho tổ mẫu đã khuất.” Dẫu sao, ta biết rõ người mà thế tử Hầu phủ thực sự yêu, chính là đại tẩu của ta.
Dứt Tình Trong yến thọ của ta, nữ nhi được nuông chiều từ bé lại dẫn theo một thư sinh nghèo khổ đến cầu ta tác thành. Trước mặt bao người, nàng lệ rơi đầy mặt, vừa khóc vừa nói: “Mẫu thân thân là Trưởng Công chúa, nhưng lại không hiểu thế nào là chân tình. Ngay cả phụ thân cũng thà ở cùng ngoại thất kia mà chẳng muốn quay về…” Thân phận tôn quý như ta, phút chốc trở thành trò cười của cả kinh thành. Cũng chính lúc này, ta mới hay, phò mã Chu Viễn Châu – người từng thề non hẹn biển với ta lại vụng trộm nuôi ngoại thất sau lưng ta. Đã vậy, nếu bọn họ đều khao khát nhân gian chân tình, vậy ta sẽ thành toàn cho họ! Ta lập tức viết một tờ hưu thư, đuổi phò mã ra khỏi phủ Công chúa, sau đó quay đầu nâng tân nhân nhập phủ. Chu Viễn Châu cùng thư sinh nghèo vọng tưởng dựa vào quyền quý kia lập tức hoảng loạn. Bọn họ còn muốn dùng sự trong sạch của nữ nhi để ép ta thỏa hiệp. Ta đặt tay lên bụng mình, nơi thai nhi còn chưa thành hình, cười nhạt mà nói: “Khâm Thiên Giám đã tính qua, đời này bản cung sẽ con đàn cháu đống, một nữ nhi không mang họ hoàng gia, không có cũng chẳng sao!”
Trộm Ngọc Ngày sinh nhật ta, phụ thân dẫn về một thứ nữ. Nhưng phụ thân và mẫu thân ta trước nay tình sâu ý đậm, sau khi mẫu thân mất, phụ thân chưa từng đi thêm bước nữa, lúc này lại đột nhiên dẫn về một thứ nữ xấp xỉ tuổi ta. Thật kỳ lạ. Thừa dịp phụ thân rời kinh, mình ta cai quản phủ Tướng quân, ta dạy dỗ thứ muội đến ngoan ngoãn dễ bảo vô cùng. Sau đó, phụ thân thắng trận trở về, dứt khoát quỳ xuống bên chân thứ muội: “Thần, cung nghênh Thái tử hồi cung.” Ta vô thức đưa mắt sang nhìn vị thứ muội đẹp đến bất phân nam nữ kia, cô ta mỉm cười e lệ, rũ mắt nhìn ta. Ta “A~” một tiếng. Dứt khoát ngất xỉu.
Phượng Ảnh Dư Hỏa Ta là công chúa tôn quý nhất của Phượng tộc, được Long Hoàng ban ân cho phép tự mình chọn một người trong tộc làm phò mã. Ngài nói, ta chọn ai, kẻ đó sẽ là Long Hoàng đời kế tiếp. Kiếp trước, ta chọn Tống Hạc Huyền, người thanh mai trúc mã cùng ta lớn lên. Vì giúp y vượt qua thống khổ khi rút sừng, thay vảy, thuận lợi phi thăng thành Thiên Long, ta thậm chí dâng ra bản mệnh linh đan của chính mình. Thế nhưng khi y đăng cơ làm Long Quân, điều ta nhận lại không phải là một lời cầu hôn, mà là một kiếm xuyên tim. Y ôm lấy con yêu tinh gà rừng từng giả mạo thân phận của ta, lạnh lùng giáng kiếm xuống: “Nếu không phải ngươi cứ nhất quyết muốn gả cho ta, Lưu Oanh sao phải chịu khổ như thế!” “Nếu không phải vì cần nội đan của ngươi giúp Lưu Oanh niết bàn hóa Phượng, thì ta căn bản chẳng cần phải giả vờ lấy lòng ngươi! Ngôi vị Long Hoàng này, không có ngươi ta cũng có thể dễ dàng đạt được!” Y nhổ sạch đuôi phượng của ta, chém đứt tiên cốt, tự tay moi ra nội đan. Ta ngã trong vũng máu, trơ mắt nhìn y nâng niu dâng nội đan của ta cho yêu tinh gà rừng ấy. Lúc mở mắt lần nữa, ta không ngờ lại quay về ngày chọn phu quân năm đó. Long Hoàng ánh mắt từ hòa hỏi ta: “Trầm Khê, con đã nghĩ kỹ sẽ chọn ai làm phu quân chưa?” Ngài vừa dứt lời, Tống Hạc Huyền vốn vẫn im lặng trong nhóm các hoàng tử đột nhiên quỳ xuống. “Phụ hoàng, nhi thần biết Trầm Khê có tình ý với con, nhưng người nhi thần yêu duy nhất chính là Lưu Oanh. Nếu buộc phải định hôn sự này, nhi thần nguyện cưới Lưu Oanh làm bình thê.” Toàn tộc chấn động. Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía ta, ngập tràn thương hại, chế giễu và mỉa mai. Ngay khoảnh khắc ánh mắt ta chạm phải ánh mắt của y, ta liền hiểu rõ — Tống Hạc Huyền cũng đã trọng sinh rồi. Ta mỉm cười, ngẩng đầu bẩm báo Long Hoàng quyết định của mình. Tống Hạc Huyền không hề biết, nếu không có ta, y vĩnh viễn cũng chỉ là một con nòng nọc đục nước mà thôi. Sau này trong đêm tân hôn, Tống Hạc Huyền quỳ gối giữa tuyết suốt một đêm, chỉ để cầu xin ta thu hồi một quyết định…
Ấu Nương Ta bị người môi giới bán đi, mẹ cũng bị cha cầm cố cho Vương viên ngoại. Lúc chia tay, mẹ khẽ vuốt đầu ta. “Ấu Nương, nhất định phải nhớ kỹ, thà làm thiếp nhà giàu, còn hơn làm thê nhà nghèo.” Ta khắc ghi lời mẹ trong lòng, một lòng muốn bám vào người môi giới, muốn làm thiếp của hắn. muốn thủ thỉ bên gối, để hắn mua lại mẹ. Cho dù phải làm bà tử thô sử ở nhà giàu có, cũng còn hơn bị cha cầm đi cầm lại, không ngừng sinh con cho người ta!
Điều Điều Sau khi bị sơn tặc bắt đi, ta bị huấn luyện thành một dâm phụ. Vừa thấy đàn ông đến gần, váy quần ta sẽ ướt đẫm, dưới đáy quần cũng lập tức tản ra một hương thơm quyến rũ kỳ lạ. Ta từ tài nữ đệ nhất kinh thành, được người người khen ngợi, biến thành đoá hoa hồng bị giẫm đạp dưới bùn nhơ, chịu ngàn người chỉ trích, bị vạn kẻ thóa mạ. Vì trăm năm danh dự của gia tộc, vị mẫu thân luôn yêu thương ta khóc lóc đem ra ba thước vải trắng, khuyên ta nên nghĩ cho tỷ muội trong nhà. Ta không chấp nhận, vị phụ thân luôn miệng gọi ta là minh châu xuất hiện, kéo ta xuống ao định dìm chết. Thế nhưng, ta sai ở chỗ nào? Kẻ đáng chết không phải là ta!
Mẹ Điên Mẹ ta là một mỹ nhân điên dại, khắp mười dặm tám hương chỉ có cha ta không ghét bỏ bà, thậm chí ông còn nổi danh là người thương vợ nhất. Một ngày nọ, một toán nhân mã xông vào thôn, đột nhiên mẹ ta lại khôi phục thần trí. Hôm sau, thi thể cha nổi lềnh bềnh trên con sông nhỏ đầu thôn, còn mẹ thì theo đám người đó rời đi, biệt tăm biệt tích. Người trong thôn ai nấy đều mắng bà độc ác nhẫn tâm, bất trung bất nghĩa. Nhưng bọn họ không biết rằng… Người đã mật báo cho bọn người kia chính là ta. Mà kẻ gi/ế/t c/hế/t cha, cũng là ta.
Cai Trị Thiên Hạ Ánh trăng sáng giả chết đã ba năm của Thái tử trở về. Nàng ngang ngược chặn xe ngựa của ta lại giữa đường, ra lệnh cho ta đón nàng vào cung: “Ngươi chỉ là con gái của một tiểu quan lục phẩm hèn mọn, sao xứng đáng chiếm vị trí của ta?” Nàng tưởng Thái tử vẫn như trước kia, vì nàng mà không màng sống chết. Nhưng nàng không biết rằng trong ba năm nàng rời đi, ta đã tìm cho Thái tử hai mươi tiểu thiếp, mỗi người đều giống hệt nàng. Tất nhiên nàng có thể trở về. Nhưng vị trí Hoàng hậu này, đã thuộc về ta rồi.
Thủ Đoạn Hậu Trạch Ta bị chỉ hôn cho Ngũ hoàng tử, khi ấy hắn đã có một trắc phi. Trắc phi từng liều mình đỡ tên cho hắn, là người mà Ngũ hoàng tử luôn xem như nốt chu sa trong lòng. Mẫu thân lo đến phát bệnh, chỉ lo ta không được sủng ái, cuộc sống sẽ gian nan. Ta trấn an bà: “Nữ nhi là đến làm hoàng tử phi, không quan hệ tình yêu.” Vào ngày thứ hai sau hôn lễ, ta liền cho người tìm Bạch Nguyệt Quang thuở nhỏ của Ngũ hoàng tử vào phủ. Ta rất tò mò, khi Bạch Nguyệt Quang gặp nốt chu sa, ai sẽ giành được phần thắng đây?
Từ nhỏ ta đã thích trộm đồ, vậy mà cả nhà trên dưới ai ai cũng xem ta là phúc tinh. Năm bảy tuổi, ta lén lấy bánh ngọt của Đại tỷ đem cho con mèo rừng nhà nuôi ăn. Mèo rừng nôn ra má/u rồi chế/t, Đại tỷ vì thế mà tránh được kiếp bị đầu độc, từ đó thân thiết với ta vô cùng. Năm mười ba tuổi, ta trộm quan ấn của phụ thân, giả mạo thư phóng thích nô lệ. Tội nô kia được tự do, mấy năm sau còn kế thừa đại thống. Phụ thân nhờ vậy được phong làm Thượng thư, từ đó coi ta như châu báu trong lòng bàn tay. “Có nữ nhi như vậy, lòng ta rất thỏa mãn.” Giữa những lời khen ngợi không dứt, ta mỉm cười nhìn đám người gọi là người thân kia. Bọn họ vẫn chưa biết, thứ ta thật sự muốn trộm là mạng sống của họ. Là châu báu trong tay Thượng thư đương triều, hôn sự của ta chỉ có hai con đường. Một là ngoan ngoãn gả đi. Hai là cãi lời bỏ trốn. Nhưng ta không chọn con đường nào cả. Bởi vì hôn sự của ta đã được định đoạt từ năm mười ba tuổi. Dùng cách mà ta giỏi nhất. Một chữ thôi: Trộm.
Cứu Rỗi Thái Tử Bệnh Kiều Cứu rỗi Thái tử bệnh kiều thành công, hệ thống ân chuẩn cho ta hồi gia. Ta hân hoan từ biệt hắn: “Ngày mai ta sẽ về nhà rồi, sau này chàng phải làm một minh quân cho tốt nhé.” Hắn cụp mắt đáp lời, sai người tiễn ta hồi cung. Hôm sau, ta sung sướng tỉnh giấc trên chiếc giường nhung êm ái, thì hệ thống lại báo lỗi: 【Cảnh báo cảnh báo!! Hắc hóa giá trị của Tiêu Dục đạt 200%! Kích hoạt cứu rỗi lần hai!】 Ta bị đưa về cổ đại một lần nữa — nhưng lần này, đã mười năm trôi qua, Thái tử bệnh kiều năm nào nay đã hóa thành bạo quân. Ngay khoảnh khắc ta xuất hiện, hắn vừa xử tử một nữ tử dám nịnh bợ. Hắn cụp mi mắt, giọng điệu ôn nhu: “Ai cho phép ngươi dùng gương mặt của nàng để quyến rũ trẫm?”
Tây Lương Kiếp Ta là một công chúa nói chuyện rất chậm. Tam tỷ lên ngôi muốn phái mỹ nhân sang quyến rũ bạo chúa nước láng giềng, chỉ vào kiệu hoa hỏi tỷ muội bọn ta ai sẽ lên. Ta rụt cổ run sợ nói: “Ta… Ta… Ta…” Tam tỷ mỉm cười xoa đầu ta, không nói hai lời ôm ta vào lòng hôn. Ta ôm quả mừng*, cho đến khi đến biên giới nước láng giềng ta mới thốt ra ba chữ cuối cùng: “… Không dám đi.” *quả mừng; (theo tục lệ cũ khi đính hôn hoặc cưới đem biếu tặng bạn bè người thân)
Hoa Nở Trong Gió Xuân Sau khi khổ công tìm danh y chữa khỏi bệnh cho Tiêu Thịnh Trạch, hắn đã cùng ta viên phòng. Ta vui mừng khôn xiết, Cứ ngỡ rằng cuối cùng hắn cũng đã yêu thương người thê tử xung hỷ này. Nhưng rồi ta lại biết được rằng hắn đã thành công cầu hôn nhà họ Triệu từ lâu. “Vậy… tại sao chàng còn muốn cùng ta viên phòng?” “Uyển Ngọc của ta yếu đuối, sợ đau. Ta cần dùng nàng để luyện tập trước, tránh làm nàng ấy bị thương trong đêm động phòng.” Thì ra, người mà hắn ngày nhớ đêm mong, Vẫn luôn là vị thiên kim nhà họ Triệu kia. Chỉ vì sợ bản thân sống chẳng bao lâu, nên mới không dám cưới nàng ấy. May mắn thay, lão phu nhân đã trả lại khế ước bán thân cho ta, Chọn ngày lành, ta sẽ rời khỏi phủ này.
Yến Chiêu Minh Nguyệt Mọi người đều nói mẹ ta là kẻ đ.iên. Trước khi qua đời, bà ấy để lại cho ta một gia tài khổng lồ cùng một mảnh giấy. Trên đó viết: 【Quy tắc sinh tồn trong truyện ngược】 Một, cấm nhặt nam nhân bên đường, đặc biệt là nam nhân mất trí nhớ. Nếu đã nhặt được, phải nhanh chóng cắt đứt quan hệ. Nếu không, hậu quả tự chịu. Hai, lưu ý rằng con người có một cơ quan gọi là “miệng”. “Miệng” không chỉ dùng để ăn uống mà còn dùng để nói chuyện. Khi người khác hiểu lầm, hãy sử dụng “miệng” để kịp thời làm rõ. Ba, lưu ý rằng có rất nhiều cách để báo đáp. Nhưng tuyệt đối không bao gồm ép cưới sau đó cố ý lạnh nhạt, đàn áp, ngược đãi. Nếu gặp phải những tình huống trên, nhớ phải nhanh chóng trốn thoát!