Cổ Đại
Xuyên Không Làm Mẹ Kế Mẹ kế nói nàng là người xuyên không. Ngày nàng thành thân với cha, nàng vừa mắng vừa chửi: “Người khác xuyên không thì làm hoàng hậu hoặc quý phi, chỉ có tôi xui xẻo lại lấy một tên huyện lệnh.” Nhưng một tháng sau, cha bị kẻ gian hãm hại, bị xét nhà và chém đầu. Lúc này, mẹ kế ngay cả huyện lệnh phu nhân cũng không làm được nữa. Nàng mắng ông trời cả đêm, sau đó lại mắng cha mẹ đã chết của tôi, cuối cùng mắng luôn tôi và đệ đệ. Tôi và đệ đệ đều biết, chúng tôi sắp thành cô nhi rồi. Quả nhiên, trên đường đày đi biên cương, mẹ kế bỏ chúng tôi lại rồi chạy trốn. Sau đó, trong đêm mưa gió chúng tôi bị cai ngục đánh đập, mẹ kế lại chậm rãi quay trở lại…
Cây Nấm Nhỏ Tìm Chồng Ta là một cây nấm thành tinh. Do thiếu hiểu biết về sinh lý loài nấm, sau khi trưởng thành, ta không dám vận động mạnh. Chỉ sợ bất cẩn mà phun bào tử khắp nơi. Cho đến khi, ta trở thành tế phẩm dâng cho Long Tôn. Long tộc sinh sản khó khăn, con rồng trước mắt — là con rồng cuối cùng trong tu chân giới. Long thân khổng lồ ẩn hiện trong sương mù, đôi long mâu sâu thẳm khiến người kinh hồn bạt vía, chăm chú nhìn ta không chớp mắt. Ta rạp người dưới đất run lẩy bẩy, tưởng rằng phen này tiêu đời. Hắn bỗng nhiên há cái miệng to như vực sâu— Liếm ta một cái! Liếm đến nỗi cái tán nấm của ta lệch hẳn sang một bên luôn á!
Vả Mặt Tiểu Thư Thế Gia Cao môn đích nữ gả cho đệ đệ ta. Việc đầu tiên khi nàng ta gả vào chính là muốn ta gả cho một lão già 60 tuổi, làm thiếp. “Tuy làm thiếp, nhưng là làm thiếp cho đại quan, cũng là phúc phận của tỷ.” Ta đang định phản kháng, nhưng trưởng bối trong nhà đã không thể ngồi yên, ném thẳng hưu thư vào mặt ả: “Lệ nhi là Hoàng hậu do bệ hạ khâm điển, ngươi có bao nhiêu cái mạng mà dám bắt nàng làm thiếp?”
Ánh Trăng Dưới Đáy Biển Cũng Là Ánh Trăng Trên Bầu Trời Bạch nguyệt quang của Thái tử lại là một kỹ nữ. Thái tử vì nàng ta có thể trở thành Thái tử phi, hắn ta muốn hưu nguyên phối là ta. Hắn ta dung túng cho nàng ta thiêu hủy dung nhan của ta, giết chết tỳ nữ của ta, còn vu cáo ta tư thông với kẻ khác. Ngày quân phản loạn tàn sát dân chúng trong thành, để cứu bạch nguyệt quang của mình, hắn ta đã ném ta cho phản quân. “Đây là nguyên phối, là Thái tử phi của ta, các ngươi cứ thoải mái mà chơi đùa, chỉ cần đảm bảo an toàn cho Tuyết Nhi là được.” Ta đau lòng đến toàn thân run lên, ta cắn đứt lưỡi, tuyệt vọng nhảy xuống tường thành. Nhưng ta lại chợt nghe thấy giọng của ả kỹ nữ kia. “Thái tử đã bị bạn trai của ta đoạt xác từ lâu rồi, làm sao ngươi, một tiện nhân, có thể cướp được chứ?” Ta chấn kinh, trái tim ta như vỡ vụn, huyết lệ tuôn trào. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở lại ngày Thái tử ôm kỹ nữ đến để đuổi ta.
Dựa Vào Việc Cạo Gió, Tôi Thu Phục Được 2 Đại Vai Ác
Gió Xuân Đến Muộn Ta là công chúa giả, là thế thân mà đế sư Thần Uyên tìm đến để chết thay cho công chúa. Hắn ta đối xử với ta rất tốt, dạy ta học, bảo vệ ta sống yên ổn. Nhưng vào hôm công chúa xảy ra chuyện, hắn ta lại trách ta bảo vệ không chu toàn, ban cho ta rượu độc để lấy mạng đền mạng. Sống lại lần nữa, ta về đến cái hôm chọn thế thân. Các cô nương chưa xuất giá trong trấn nghe tin đều lũ lượt kéo nhau đi xem. Còn ta thì lập tức gõ cửa hàng xóm cách vách: “Lão Lâm, ngươi có muốn lão bà không!”
Hai Kiếp Tình Thâm Ta và Trình Cẩn Du đã làm kẻ thù không đội trời chung suốt mười mấy năm, hễ gặp mặt là gây chuyện. Sau này, ta gả cho Vương gia. “Trình Cẩn Du, ta sắp làm Vương phi rồi, sau này ngươi gặp ta thì phải hành lễ đấy.” Lúc nói lời này, ta đắc ý vô cùng, hoàn toàn không để ý đến việc Trình Cẩn Du đã lặng lẽ đỏ hoe vành mắt. Sau này, ta bị Vương gia hành hạ đến chết, hồn phách không tan. Trình Cẩn Du xông vào Vương phủ, chém Vương gia ròng rã hai mươi đao. Khi bị lít nha lít nhít mũi tên xuyên thủng cơ thể, Trình Cẩn Du ôm chặt thi thể ta, vuốt phẳng mái tóc rối bù của ta, nghẹn ngào phun ra một ngụm máu: “Lý Hàn Nguyệt, ta đưa nàng về nhà.” … Sống lại một đời, ta chủ động đâm sầm vào lòng Trình Cẩn Du, ngẩng đầu nghiêm túc hỏi hắn: “Vậy ngươi cưới ta được không?”
Hậu Cung Máu Lệ Thái tử yêu nữ hiệp giang hồ đã cứu hắn. Ở ngự tiền quỳ ba ngày ba đêm cầu xin bệ hạ hủy hôn ước với ta, muốn cho nữ hiệp đó vị trí Thái tử phi. Ta tận tình khuyên nhủ: “Bối cảnh Tạ cô nương khó có thể chống đỡ đại nghiệp, sao không thu làm thiếp trước, đợi ngày sau rồi nói tiếp.” Nữ hiệp không chịu nổi sự nhục nhã, tức giận rời đi, trên đường lại gặp kẻ xấu, liền nhảy sông tự sát. Sau đó ta giúp Thái tử đăng cơ. Hắn lại vào ngày phong hậu cho ta, hủy dung mạo của ta, chém tứ chi của ta, biến ta thành người lợn, còn hạ lệnh lấy tội mưu phản để tru di cửu tộc ta. Ta tuyệt vọng hỏi hắn ta: “Tại sao?” Hắn lại nói: “Quân Quân chịu khổ, ta muốn ngươi trả lại gấp trăm ngàn lần.” Nửa đời như mộng, gả cho một người không có nhân tính. Sống lại một đời, ta quỳ gối trong đại điện, nói với hoàng đế: “Xin bệ hạ thành toàn cho thái tử điện hạ cùng Tạ cô nương.”
Trướng Trung Xuân Ta nuôi dưỡng Nhiếp chính vương từ nhỏ. Ai cũng nói hắn tàn nhẫn độc ác, thủ đoạn tàn bạo, nhưng ta không tin. Bởi trước mặt ta, hắn luôn tỏ ra lạnh lùng nhẫn nại, lễ độ gọi ta là “Mẹ nhỏ”. Cho đến khi ta tình cờ chứng kiến hắn tự tay xử lý kẻ cầu hôn ta, tóc xõa rối bời, khóe mắt tắm má.u như nốt ruồi lệ, vừa yêu mị vừa tàn bạo, tựa như la sát bò lên từ địa ngục. Ta hoảng sợ tột độ, bỏ trốn ngay trong đêm. Nhưng hắn bắt ta về, ép ta vào góc giường, dục vọng dồn nén suốt mười năm như muốn nghiền nát. Giọng hắn khàn đặc: “Mẹ nhỏ thấy cũng đã thấy rồi, nhi tử không cần thiết phải giả vờ quân tử nữa. Những năm qua, ta phải nhẫn nhịn rất vất vả.”
Sương Nhuộm Ngày quốc phá, quân địch yêu cầu chọn một trong hai vị công chúa để hầu hạ tân đế. Lâm Tri Ý để lại một câu: “Ta sinh ra tôn quý, tuyệt đối không hạ mình phục vụ giặc thù.” Rồi nàng nhảy xuống từ lầu thành, lấy cái ch.t để tuẫn quốc. Còn ta, xiêm y xộc xệch, bước lên cỗ xe ngựa của tân hoàng. Ta bắt đầu từ thân phận cung nữ, từng bước giành lấy sự tín nhiệm của tân hoàng, nhẫn nhịn ba năm, cuối cùng liên thủ cùng huynh trưởng phục quốc thành công. Cứ ngỡ có thể thở phào nhẹ nhõm, lại không ngờ bị hoàng huynh chán ghét tới cực điểm: “Tất cả là tại ngươi tham sống sợ ch.t, nếu không thì Tri Ý làm sao phải tuẫn quốc?” “Nếu không có ngươi, cô cần gì phải nhẫn nhịn ba năm trời? Nếu là Tri Ý, cùng lắm một năm đã có thể phục quốc.” Ngay cả phò mã cũng hận ta thấu xương, nói thành thân với ta chẳng qua là để trấn an ta, người hắn thực sự yêu là muội muội ta. Cho đến khi— Ta mở quan tài khám nghiệm t h I thể Lâm Tri Ý, lại phát hiện bên trong là xác của người khác.
Một Đôi Trời Định Ngày ta sinh ra, quạ đen bay lượn quanh mái nhà, người trong thôn đều nói ta không may mắn. Cha mẹ sớm đã bán ta cho đồ tể làng bên. Nhưng nhà đồ tể ấy lại chịu lời nguyền, nam nhân trong nhà không ai sống qua ba mươi, mà đồ tể kia còn lớn hơn ta tròn mười tuổi. Về sau, đồ tể chê ta tuổi tác nhỏ không chịu cưới, ta vội vã ôm lấy hắn: “Ta được nhà ngươi nuôi lớn, từ nhỏ đã nói sẽ làm con dâu nuôi từ bé. Ta sinh ra đã mang điềm xấu, ngươi thân lại chịu lời nguyền, chúng ta chính là một đôi trời định!”
Chúc Niên Tuế Tuế Ta là Thỏ Ngọc, nhưng lại lạc vào vòng tay lạnh lẽo của Đế Quân trên đỉnh Chung Sơn. Khi ta vừa hóa thành người, hắn lạnh lùng bảo ta biến về nguyên hình thỏ. Về sau khi ta định biến thành thỏ, hắn lại khẽ dỗ dành ta hóa thành người.
Tam Nữ Mị Gia Tướng phủ có ba nữ nhi, tiên nhân du hành ngang qua nơi này đã để lại một lời phán— “Một nữ làm hậu, một nữ làm tướng, một nữ làm kỹ.” Nay, đại tỷ đã là hoàng hậu nương nương, nhị tỷ trấn thủ biên cương… Vậy thì, chỉ còn lại ta.
Ân Hữu Trọng Báo Cha đã mất ba ngày, nhưng ta không có tiền mua quan tài. May mắn là mùa đông, thi thể không dễ hư thối. Ta định bán mình, giống như năm xưa mẹ đã làm.
Hoa Thêu Cài Gấm “Ta ch-t rồi, ngươi có thể cưới nàng ta. Ngươi chẳng lẽ không vui sao?” Ta giơ kiếm ngang cổ, từng lời nghẹn ngào, từng chữ đẫm nước mắt. Giữa yến tiệc, đột nhiên xảy ra biến cố, ta phải khen một câu: văn võ bá quan quả thực phản ứng nhanh nhẹn. Chỉ trong chớp mắt, chén rượu, đũa đều bị ném sang một bên, đồng loạt quỳ xuống thành một mảng đen kịt, lại còn ngay hàng thẳng lối. Người còn đứng chỉ còn lại ta và Nghiêm Tử Tu. Đặc biệt là Nghiêm tướng, quả nhiên vô cùng chân thành, đến mức dập đầu muốn vỡ cả đất. “Hoàng thượng không thể!” Hắn bi thương kêu lên, nước mắt đầm đìa, khấu đầu nói: “Khuyển tử vô dụng, không dám nhận thánh ân của Hoàng thượng. Hoàng thượng vạn vạn lần phải bảo trọng long thể!” Nghiêm Tử Tu đứng dưới bậc ngọc cấp, thân mặc triều phục đỏ sẫm, tuấn nhã như ngọc, dáng dấp cao lớn. Ta ngước mắt nhìn hắn, lệ rơi như mưa, kiên quyết đưa mũi kiếm kề sát thêm vào cổ. Nghiêm Tử Tu đi qua bên cạnh Nghiêm tướng đang quỳ trên đất, chậm rãi bước lên bậc thềm, lấy thanh kiếm trong tay ta. Hắn xoay lưng về phía mọi người, từ trong tay áo rút ra một đoạn đoản đao, giọng ôn hòa nói: “Kiếm này chưa mài bén, chỉ có thể làm màu, Hoàng thượng không bằng… đổi cái này đi.” Ta, đường đường là một đế vương, trước nay chưa từng thấy qua tình cảnh như thế này. Lúc đó ta liền… Trong lòng thắt lại, trong mắt cay xè. Nước mắt vốn tuôn như suối đột nhiên ngừng chảy. Ngẩng đầu lên, ta liền thấy Nghiêm Tử Tu vẫn giữ nụ cười ôn hòa, tiện tay vứt trường kiếm, duỗi tay về phía ta, nhẹ giọng nói: “Hoàng thượng nếu làm loạn đủ rồi, vậy qua đây đi. Cùng thần nói rõ một chút, thần muốn cưới ai?” [P/S của tác giả:【Bù nhìn nữ đế đầy kịch tính × Ôn nhu phúc hắc quyền thần chi tử】 Nếu không có gì bất ngờ, thì đây là một câu chuyện ngọt ngào.]
Quân kỹ Năm phụ thân mất, triều đình bắt lính, mỗi nhà phải có một người đi, ta liền đi đăng ký. “Tiền lương tân binh bốn lượng, tiền lương lính bếp năm lượng, tiền lương quân kỹ sáu lượng, nhà ngươi muốn đăng ký loại nào?” “Sáu lượng, ta muốn sáu lượng.” Ta vội vàng đưa sổ sách ra. Ta không biết quân kỹ là gì. Ta chỉ biết, ta cần sáu lượng. Hai lượng mua quan tài cho phụ thân, hai lượng mua thuốc cho mẫu thân, một lượng mua nạng cho ca ca. Một lượng còn lại, đủ để ca ca và mẫu thân mua năm giỏ gạo trắng, hai giỏ cải trắng, hai giỏ than, vượt qua mùa đông giá lạnh này. Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘 👉 https://zalo.me/g/oegfon933
Thẻ Đại Cát Vào ngày ném tú cầu chọn rể, ta đứng trên đài, ánh mắt chăm chú nhìn Tạ Yến bên dưới, thoáng chốc ngẩn ngơ. Hắn mỉm cười đầy tự tin, giơ tay cao qua đầu, tỏ ý đã chuẩn bị sẵn sàng. Ta và hắn từng là thanh mai trúc mã, hai đứa trẻ vô tư không lo nghĩ. Cũng biết rằng tương lai hắn sẽ công thành danh toại, vinh hoa phú quý. Thế nhưng, tay ta khẽ xoay, lại ném tú cầu trúng ngay đầu một thư sinh bên cạnh hắn. Xung quanh bỗng chốc xôn xao. Trong tiếng chiêng trống vang trời, chỉ thấy sắc mặt Tạ Yến trắng bệch.
Điền Viên Cẩm Tú Sau một đêm phong lưu với đại tướng quân Ngu quốc… Ta ôm bụng bầu mà bỏ trốn. Ba năm sau, hắn dẫn theo năm trăm binh mã vây kín tiểu viện nhỏ của ta, nước chảy cũng không lọt. Vừa thấy nhi tử của ta, hắn liền bắt tất cả nam nhân trong thôn tới trước mặt. Hỏi con ta: “Nói đi, ai trong số họ là phụ thân của ngươi?” Ta liều mạng ra hiệu cho con nhận lão Thiết Ngưu nhà bên. Kết quả nó lại lạch bạch chạy tới ôm chặt lấy chân Phó Tiêu. “Phụ thân ơi, ta với nương đã ba ngày rồi chưa được ăn no!”
Trèo Cành Cao Ta và thư sinh tuấn tú đang hò hẹn thì tình cờ bắt gặp trúc mã vừa thắng trận trở về. Hắn chặn đường chúng ta, mắt đỏ ngầu: “Không phải nàng đã nói sẽ đợi ta về sao?” Thời cuộc thay đổi chóng vánh, trước đây ta cần một chỗ dựa lớn nhưng giờ ta cần một người đến ở rể. Ta sắp xếp lời lẽ chuẩn bị cãi chày cãi cối nhưng vừa ngẩng đầu lên đã phát hiện, sau lưng trúc mã cũng đi theo một cô nương nũng nịu.
Ánh Trăng Treo Đầu Ngọn Gió Sau khi trở thành phi tần, ta chỉ hầu hạ Thịnh Nguyên Đế ba lần. Lần thứ nhất, hắn nhớ nhung quý phi, qua loa cho có lệ. Lần thứ hai, hắn bận tâm triều sự, chỉ khi nhìn rõ hoa sen trên áo ngủ của ta mới buông một câu khen ngợi: “Ý tưởng tinh tế.” Lần cuối cùng, hắn vô tình đi ngang cung điện của ta, ta không may ngã vào người hắn. Ta ngước lên, hắn cúi mắt xuống, xem như là một mối nhân duyên bất ngờ. Đêm đó, hắn nếm trải mùi vị mới lạ, còn nói với ta rằng ngày mai sẽ đổi một kiểu khác. Nhưng ta không đợi được đến ngày mai ấy. Suýt nữa thì bị quý phi mà hắn sủng ái nhất đánh đến cht.