Cổ Đại
Bạch Mai Giữa Tuyết Trắng Sau khi ta chết năm thứ ba, biên ải ra chiến loạn. Hoàng đế đến phủ, mời ta xuất chinh. Thị nữ bẩm báo hắn: “Thẩm tướng quân đã qua đời.” Hoàng đế cười lạnh: “Vì chuyện trẫm cưới Nhược Nhi, nàng đã giận dỗi bao nhiêu năm, còn chưa đủ sao? Truyền lời cho nàng, mau chóng dẫn binh đến biên ải. Nếu làm lỡ quân tình, đừng trách trẫm không niệm tình cũ, tru di cửu tộc của nàng!” Thị nữ im lặng hồi lâu, cúi mình bái lạy thật sâu. “Bẩm Hoàng thượng, nô tỳ liều chết bẩm báo, Thẩm tướng quân vốn là cô nhi, ngoài nô tỳ ra không có cửu tộc nào khác. “Thẩm tướng quân sau khi mất, nô tỳ vẫn ở lại nơi này, một là để quét dọn mộ phần cho nàng. “Hai là để mở to mắt, đợi ngày Hoàng thượng phải chịu báo ứng.”
Khói Hồng Lưu Danh Ngày ta tự chuộc thân, muội muội của ta lại bán mình vào thanh lâu. Nàng nói: “Nếu ta sống ở thời cổ đại, ta quyết không muốn làm tiểu thư nhà lành. Nếu làm, thì phải làm đầu bài, tinh thông cầm kỳ thư họa, mà các khúc ca lẳng lơ, lời thơ diễm tình cũng phải thuộc lòng.” Về sau, nàng thực sự trở thành một hoa khôi nức tiếng khắp thiên hạ.
Đích Tỷ Không Muốn Làm Thiếp Đích tỷ tính cách cứng rắn. Sau khi ta biết đầu đuôi chuyện của nàng ta và phu quân, chủ động nhắc muốn để nàng ta làm thiếp. Ai ngờ nàng ta tự cảm thấy chịu nhục, cứng rắn tự sát. Phu quân không để ý đến ta đang mang thai, trực tiếp dùng một phong thư bỏ vợ đuổi ta ra khỏi Hầu phủ. Ta bị mất hết thanh danh, lưu lạc đầu đường bị người khác lăng nhục, lại nghe thấy tin đích tỷ khởi tử hoàn sinh, kết thành phu thê với phu quân. Ta thổ huyết mà chết, khi mở mắt lần nữa đã về cái ngày nhắc đến chuyện để đích tỷ làm thiếp. Đích tỷ nói lời chính nghĩa tỏ vẻ: “Vệ Doanh ta đời này, thà gả cho người buôn bán nhỏ làm thê, cũng khinh thường làm thiếp của vương tôn quý tộc!” Lần này ta thành toàn cho nàng ta. Truyền thanh danh cứng rắn chính trực của nàng ta ra ngoài, khiến vô số người tới cầu hôn. Người mổ heo, bán cá, gõ mõ cầm canh, dọn phân, suýt chút nữa đạp nát cánh cửa Hầu phủ.
Yến Chiêu Minh Nguyệt Mọi người đều nói mẹ ta là kẻ đ.iên. Trước khi qua đời, bà ấy để lại cho ta một gia tài khổng lồ cùng một mảnh giấy. Trên đó viết: 【Quy tắc sinh tồn trong truyện ngược】 Một, cấm nhặt nam nhân bên đường, đặc biệt là nam nhân mất trí nhớ. Nếu đã nhặt được, phải nhanh chóng cắt đứt quan hệ. Nếu không, hậu quả tự chịu. Hai, lưu ý rằng con người có một cơ quan gọi là “miệng”. “Miệng” không chỉ dùng để ăn uống mà còn dùng để nói chuyện. Khi người khác hiểu lầm, hãy sử dụng “miệng” để kịp thời làm rõ. Ba, lưu ý rằng có rất nhiều cách để báo đáp. Nhưng tuyệt đối không bao gồm ép cưới sau đó cố ý lạnh nhạt, đàn áp, ngược đãi. Nếu gặp phải những tình huống trên, nhớ phải nhanh chóng trốn thoát!
Thứ Tử Lên Ngôi Đích tỷ tính kế để gả ta cho vị hôn phu của nàng. “Dù hắn chỉ là một thứ tử thấp hèn nhưng cũng đủ xứng với ngươi rồi.” Nàng ta không ngờ rằng, tên thứ tử đó ngày sau sẽ quân lâm thiên hạ. Còn nàng ta phải quỳ xuống chúc ta thiên tuế.
Phế Thái Tử Truy Tình Sau khi mất trí nhớ, ta cùng phế thái tử vất vưởng sống tạm nơi lãnh cung suốt ba năm. Hắn từng nói, đời này có ta là đủ rồi. Nhưng vào thời khắc nguy cấp, khi thấy ánh nhìn của vị tướng nước địch kia dừng trên người ta quá lâu, phế thái tử lại chủ động tặng ta cho kẻ đó, dù ta đang mang thai. Lần nữa gặp lại, phế thái tử đã đăng cơ, thành hoàng đế. Hắn thân chinh ngự giá, bôn ba ngàn dặm xa xôi, muốn đón ta về. Ta ngồi trên đài cao, chỉ thờ ơ liếc nhìn hắn một cái. Hắn muốn hỏi ta, con chúng ta đâu rồi. Nhưng không để hắn nói xong, thị vệ bên cạnh ta đã rút đao kề lên cổ hắn: “Hỗn xược, dám vô lễ với đế cơ!”
Đúng Lúc Gặp Được Người Sau khi thành thân được ba tháng, Thẩm Vấn An vội vàng nạp thiếp. Nàng ta dịu dàng, khuê các, cực kỳ giống với em họ của ta ở ngoại thành. Hắn dùng nghi thức cưới chính thê để cưới nàng, còn tặng cả xe tốt ngựa quý- thứ mà ta không có. Thậm chí khi bị quân địch bao vây, cũng không chút do dự mà cứu nàng ta. Chỉ để lại cho ta một câu: “Xin lỗi, Dao Dao đang mang trong mình con của ta.” Nghe nói: “Sau khi ta chết, hắn lại vô cùng hối hận.” Ở bãi tha ma dùng tay không để đào đất, chỉ vì muốn tìm kiếm xác của ta. Nhưng ta không hề chết. Đã sớm được Tạ Cửu cứu về, lại nói dối để an ủi ta: “Mất trí nhớ cũng chẳng sao cả. Nàng chỉ cần nhớ kỹ ta là phu quân của nàng.”
Đoạn Tình Ký Phu quân của ta là Uy Viễn hầu, là vị hầu gia được người người ca tụng là bậc trượng phu mẫu mực. Thành thân đã 20 năm, chàng chưa từng nạp thiếp, không có ngoại thất, đến cả nơi phong trần cũng hiếm khi đặt chân tới. Ngay cả khi đích tử duy nhất qua đời, chàng cũng chỉ thu nhận nhi tử của cố giao đang tá túc trong phủ làm con thừa tự, chứ không hề rước thêm nữ nhân vào hậu viện. Thế nhưng, không ai hay biết, người chàng thật lòng yêu thương chưa bao giờ là ta. Lúc ta ch .t, mặc sa y mỏng, ăn đồ lạnh, đến ch .t cũng bị n/hét cá/m vào miệng. Chính tay chàng – Triệu Thanh Hứa, đưa ta đến chốn Diêm Vương điện, khiến ta mang nỗi oan khó giãi bày, có miệng chẳng thể kêu than. Chỉ là, chàng không biết… ta đã trọng sinh, quay về thời điểm nhi tử ta vẫn còn sống.
Minh Nguyệt Chiêu Chiêu Ta muốn đi Giang Nam. Ta không muốn nhập cung Nhưng cuối cùng, ta vẫn là không thể không nhập cung. Bởi vì ta là nữ nhi duy nhất của Thừa tướng. Bất luận ta có gả cho ai, đối với hoàng thất đều không phải là chuyện tốt. Đương kim thái hậu chính là muội muội ruột của cha ta. Theo lý mà nói, ta còn phải người một tiếng cô mẫu. Chỉ là đương kim hoàng thượng Tôn Diễm lại không phải nhi tử thân sinh của thái hậu. Mẫu thân thân sinh ra hắn, Linh Phi đã vì một trận phong hàn mà qua đời từ khi hắn mới năm tuổi. Sau khi tiên đế biết chuyện, thập phần thương tâm, sau đó liền đem nhi tử của Linh Phi giao cho hoàng hậu nương nương không con nuôi dưỡng. Tiên hoàng không có nhiều con nối dõi, chỉ có hai vị hoàng tử. Ngoại trừ Tôn Diễm, chỉ còn một vị hoàng tử Tôn Giác kém hắn hai tuổi. Chỉ là Tôn Giác say mê võ thuật, từ nhỏ đã bái Thẩm tướng quân làm thầy, sau đó bái biệt Thái hậu cùng hoàng thượng, một mình xông pha giang hồ. Nghĩ đến đây, ta lại lần nữa nghĩ đến việc bản thân sắp sửa phải đối mặt, đáy lòng nhịn không được gào khóc: Ta cũng muốn đi……T.T
Bị Đánh Cắp Kim Long Ấu Tử, Ta Trở Thành Mẫu Thần Thủy Tổ Ta là công chúa giao nhân có khả năng mang thai tốt nhất, được phụng mệnh gả cho Kim Giao Vương, kẻ khó có con nối dõi. Nhưng ngay ngày ta sinh ra một ấu tử Kim Long, hắn lại đột ngột khai mở linh trí, giận dữ mắng ta là một thứ hạ tiện đánh cắp huyết mạch của người khác. Hóa ra, thị nữ của ta – Hắc Ngư, mới là người mẹ thực sự mang thai và sinh ra hắn, mới là công chúa giao nhân chân chính. Hắc Ngư biến hóa thành hình dáng giao nhân, thân mật dựa vào ấu tử Kim Long. Còn ta, bị ném vào bùn lầy, chiếc đuôi cá lấp lánh của ta trong vũng bùn bẩn thỉu biến thành một con lươn đen. Kim Giao Vương xé rách đuôi cá của ta, nghiền nát ngọc châu giao nhân của ta, coi như hình phạt vì ta đã làm ô uế hắn. Phụ vương của ta, tự tay bóp cổ ta, kéo ta vào hàn đàm ngàn năm lạnh giá. Hắc Ngư ôm ấu tử Kim Long, dưới sự bảo vệ của Kim Giao Vương và phụ vương, dẫn dắt tia sét cuối cùng của thiên lôi, đánh tan hồn phách của ta. Đến chết, ta vẫn không thể hiểu được, rõ ràng là ta đã mang thai mười tháng, tự tay sinh ra ấu tử Kim Long, tại sao hắn lại nhận người khác làm mẹ? Mở mắt ra một lần nữa, ta trở về ngày trước khi sinh ra ấu tử Kim Long.
Khi Ma Tôn Bị Bắt Đi Lịch Tình Kiếp Cho Chiến Thần Ta là Ma Tôn, Chiến Thần đệ thất thiên giới là đối thủ một mất một còn của ta. Y hạ phàm lịch tình kiếp, ta chạy vào luân hồi dự tính âm thầm trừ khử y. Thật không ngờ vậy mà y cầm kịch bản vạn người mê. Ánh mắt chạm nhau, ta liền yêu y đến mức phát điên, làm kẻ đeo bám la liếm hai mươi năm. Thậm chí còn đi xin cấm dược, dùng thân thể nam tử làm chuyện nghịch thiên, sinh con cho y. Sau đó, cuối cùng ta bị ngược thân, ngược tâm, ngược chết rồi. Không đợi ta thở phào nhẹ nhõm, vậy mà tên chết tiệt này ôm con chạy đến Ma giới.
Không Còn Hối Tiếc Kiếp trước, Tần Yến chết vào đêm ta xung hỉ cho hắn. Khi hắn còn sống, ta hận hắn giam ta trong hậu trạch, phá hủy mối lương duyên giữa ta và thái tử. Ta càng hận hắn vu oan giá họa, hại cả gia tộc ta. Nhưng hóa ra—— Người cứu mạng ta, hứa cùng ta bạc đầu giai lão chính là hắn. Người nhẫn nhục chịu đựng, bảo vệ cả gia tộc ta cũng là hắn. Nhưng hắn đã chết. Đường hoàng tuyền lạnh lẽo, ta vì hắn đốt một ngọn lửa. Lửa cháy ngùn ngụt, ta nằm vào trong quan tài của hắn: “Tần Yến, đêm nay chúng ta thành thân. “Quan tài này tuy nhỏ nhưng cũng đủ để chúng ta gối đầu cạnh nhau.” … Mở mắt ra lần nữa, ta đã trọng sinh trở về bảy năm trước. Chàng thiếu niên tuấn tú bên giường đang rũ mắt, lạnh lùng nhìn ta: “Tự dâng hiến, tự tiến cử gối chăn, Tô tiểu thư từ khi nào lại thông suốt như vậy?”
Ngày Ngày Hạ Triều Đều Thấy Ái Phi Tìm Đường Chết Tiểu Xuân nói: “Hoàng thượng đã quay về rồi, hơn nữa còn ôm trong lòng một nữ nhân không rõ sống chết!” Ta đáp: “Ồ ồ, vậy không rõ sống chết chẳng có gì đáng lo ngại sao?” Tiểu Xuân nói: “Nương nương! Người sắp thất sủng rồi, mà còn có tâm trạng nói mấy câu đùa cợt thế này!” Ta nói: “Theo ý ngươi thì nên làm thế nào?” Tiểu Xuân lấy ra gói thạch tín đã chuẩn bị sẵn từ lâu: “Chúng ta dùng cách cũ, giải quyết người đó đi!” Ta đáp: “Hay để bản cung tự giải quyết chính mình cho xong vậy.” Vì thế, ta nhanh như chớp cầm gói thạch tín trên bàn, cắn một miếng, Trong tiếng khóc than kinh thiên động địa của Tiểu Xuân, Ta mừng rỡ chờ đợi lúc kịch độc phát tác mà chết.
Sau Khi Bị Đoạt Mối Hôn Sự, Ta Lựa Chọn Tu Hành Hôn sự của ta bị mẫu thân trao cho đường tỷ. Bà nói ta chưa đủ xinh đẹp, cũng không thông minh lanh lợi, đường tỷ thích hợp gả vào Hầu phủ hơn ta. Nếu đã như vậy, thì cứ để tỷ ấy gả đi.
Đời Này Không Tiếc Khi bọn cướp núi kéo đến, mẫu thân đã đẩy ta xuống xe ngựa để bảo toàn cho tỷ tỷ. Ta may mắn thoát chết trở về phủ, nhưng thứ chờ đợi ta là ba thước lụa trắng. Ta thề, chắc chắn phải khiến cho bọn họ phải trả giá.
Công Chúa Hành Phong: Quang Minh Thiên Hạ Mẹ ta mất khi ta mới bảy tuổi, mười tuổi thì mất cha, chỉ biết sống dựa vào tổ mẫu. Tổ mẫu kiếm sống bằng cách may vá và giặt giũ cho người ta, cũng chẳng dễ dàng gì. Mùa hè thì làm ruộng, mùa đông thì lên núi, cuộc sống cũng tạm đủ để tiếp tục. Năm ta mười bốn tuổi, ta mơ thấy một giấc mơ. Trong giấc mơ, ta trở thành công chúa, được đưa vào cung điện, đối đầu sinh tử với một công chúa giả. Cuối cùng, cả hai chúng ta đều bị một người xuyên không giet chet, trở thành bước đệm để nàng ta thăng tiến.
Thần Hoan Ngự Hung – Cầu Tử Miếu Dẫn Hồn Năm đói kém nhất, tôi đang tranh giành lễ vật trên mộ với lũ quỷ dữ. Bỗng nhiên, tôi nghe thấy nhà viên ngoại Vương đang tìm người nhận con gái họ làm con nuôi. “Các vị tiên gia, ai có thể cứu được con gái ta, bất kể xuất thân, ta đều sẽ lập miếu thờ phụng!” Lập miếu thì tôi chẳng hiếm lạ, nhưng nhìn con gà quay và ngỗng béo trên bàn cúng, mắt tôi sáng rực lên vì thèm. Chưa kịp suy nghĩ, miệng tôi đã ngoạm lấy đồ ăn. Quản gia giật mình, quát: “Con mèo hoang từ đâu tới, dám ăn đồ cúng!” Nhưng viên ngoại Vương lại quỳ sụp trước mặt tôi, van xin: “Đại tiên, xin cứu con gái tôi!” Nhìn đứa trẻ trong kiệu, ba hồn không đầy đủ, tôi giật mình nghĩ: “Chết rồi, hình như mình vừa gây rắc rối to rồi!”
Tiểu Rùa Yêu Ngốc Nghếch Ta là một con rùa yêu ngốc nghếch. Sau khi biến thành hình dạng con người, ta được dâng lên làm tiểu thiếp cho nhà Nhiếp Chính Vương. Đêm đó, ta quấn chăn kín mít, gào mồm khóc lớn: “Đừng, đừng ăn thịt ta mà, thịt rùa không ngon đâu …” Nhiếp chính vương mặt không biểu tình hỏi: “Thế sao ngươi lại không trốn đi?” Ta sụt sịt mũi, đau khổ đáp: “Nhưng .. nhưng mà ta lười di chuyển lắm T–T”
Mật Đào Dưới Trăng Thanh Ta đem mình bán đi, bán được năm lượng bạc. Ta đứng bên cạnh tên buôn người đếm bạc, lén lút giấu một lượng vào trong tay áo, còn lại đều đưa cho mẹ. Mẹ rơi lệ bảo ta phải tự chăm sóc bản thân cho tốt nhưng cha ta lại không kiên nhẫn cầm tiền bỏ đi: “Sau này có phạm lỗi thì đừng nói mình là con của ta!”
Cứu Rỗi Thái Tử Bệnh Kiều Cứu rỗi Thái tử bệnh kiều thành công, hệ thống ân chuẩn cho ta hồi gia. Ta hân hoan từ biệt hắn: “Ngày mai ta sẽ về nhà rồi, sau này chàng phải làm một minh quân cho tốt nhé.” Hắn cụp mắt đáp lời, sai người tiễn ta hồi cung. Hôm sau, ta sung sướng tỉnh giấc trên chiếc giường nhung êm ái, thì hệ thống lại báo lỗi: 【Cảnh báo cảnh báo!! Hắc hóa giá trị của Tiêu Dục đạt 200%! Kích hoạt cứu rỗi lần hai!】 Ta bị đưa về cổ đại một lần nữa — nhưng lần này, đã mười năm trôi qua, Thái tử bệnh kiều năm nào nay đã hóa thành bạo quân. Ngay khoảnh khắc ta xuất hiện, hắn vừa xử tử một nữ tử dám nịnh bợ. Hắn cụp mi mắt, giọng điệu ôn nhu: “Ai cho phép ngươi dùng gương mặt của nàng để quyến rũ trẫm?”