Cổ Đại
Mạn Vân Thư Kiếp trước, phu quân mua chuộc ngục tốt, để ta thay thế biểu muội trở thành quan kỹ. Hắn sợ ta tiết lộ bí mật, liền nhẫn tâm hạ độc khiến cổ họng ta bị hủy, không thể phát ra tiếng. Kẻ câm không thể làm quan kỹ, ta bị đưa đi làm quân kỹ. Đêm trước khi lên đường đến doanh trại biên ải, phu quân ném một cây kéo trước mặt ta: “Quân kỹ không xứng làm mẫu thân của hậu nhân Trương gia, hãy nghĩ đến tiền đồ của nhi tử. Nếu nàng tự sát, ta có lẽ sẽ cho nàng nhập phần mộ tổ của Trương gia!” Nhi tử của ta khi ấy mới mười lăm tuổi, không thể vì ta mà bị hủy cả tiền đồ. Vì con, ta cam tâm tình nguyện đi vào chỗ ch.t. Đợi đến khi ta cầm kéo đ/â/m thẳng vào ng/ực mình, phu quân lại sai người ném ta đến bãi tha ma cho chó ăn. Từ đó về sau, hắn cùng biểu muội tình thâm ý trọng, đôi uyên ương sánh bước bên nhau. Ngay cả hài tử do ta dứt ruột sinh ra, cũng vì bọn họ mà che giấu, coi biểu muội như mẹ ruột. Đời này, khi Trương Mậu ra lệnh đưa ta vào ngục, ta liền vớ lấy chiếc ghế, dưới ánh mắt ngỡ ngàng của hắn — đập thẳng lên đầu hắn!
Lương Duyên Ta cứu một tên ăn mày, không ai biết hắn là hoàng tử bị đánh tráo trong cung, sau này được hậu thế biết đến với danh xưng là Vương gia tàn độc. Kiếp trước vì Lâm gia từng bố thí cho hắn một cái bánh bao nên hắn đã đưa cả Lâm gia đến kinh thành, hưởng hết vinh hoa phú quý. Còn ta, năm đó bị đích tỷ và đích mẫu gả cho một tên côn đồ lưu manh. Ngày thứ ba sau khi thành thân, ta bị bán vào lầu xanh, chịu đủ mọi nhục nhã mà chết. Kiếp này, ta được sống lại. Thấy đích tỷ, đích mẫu và phụ thân đối xử với tên ăn mày ta cứu về đủ kiểu khinh thường, không đánh thì mắng. Ta càng mong chờ biểu cảm của họ khi biết được sự thật.
Ánh Hà Ngày thiếu gia thành thân, tân phu nhân đã đuổi ta ra khỏi phủ. Ở Hầu phủ mười một năm, hành lý cuối cùng cũng chỉ có một gói đồ nhỏ. Tân phu nhân là tiểu thư của danh gia vọng tộc họ Thôi, ánh mắt nhìn ta vừa cao ngạo lại vừa mang theo một tia thương hại. “Ngươi đừng trách ta, ta biết ngươi lớn lên cùng phu quân.” “Chàng coi trọng ngươi, ta không dám đánh cược.” Ta không nói gì, chỉ quỳ xuống dập đầu lạy nàng. Phải cố gắng lắm mới kìm được nụ cười ở khóe miệng. Nào có gì đâu, phu nhân, ta còn phải cảm ơn người mới phải. Dù sao trước đó ta đã nói rất nhiều lần, vị hôn phu thanh mai trúc mã của ta đã lên kinh ứng thí, chẳng mấy chốc sẽ đến chuộc thân cho ta về thành thân. Nhưng thiếu gia không tin, cứ khăng khăng nói ta ghen nên mới lừa hắn, còn nói sau khi cưới sẽ nạp ta làm thiếp. Hắn đâu biết, nô tỳ sẽ không ghen đâu. Ta và hắn chưa bao giờ bình đẳng, nói gì đến tình yêu?
Lăng Mộ Khê Nay ta đã mười tám, vẫn chưa gả được cho ai. Mẫu thân ta sốt ruột đến mức xoay như chong chóng, nắm tay ta dặn đi dặn lại rằng lát nữa nhất định phải biểu hiện cho thật tốt. Ta gật đầu đáp ứng. Tam công tử của Thượng thư họ Tống ôn nhã như ngọc, thân vận bạch y phiêu dật, người còn chưa kịp bước vào, mẫu thân ta đã sai người đuổi hắn đi rồi. Ta đầy vẻ nghi hoặc nhìn mẫu thân. Mẫu thân ta ngữ trọng tâm trường nói với ta: “Hài nhi à, y phục trắng khó giặt, nương là vì nghĩ cho con thôi.” “Nhưng nương à, gả qua đó rồi con cũng đâu phải giặt đồ đâu.” “A!” Mẫu thân ta đập trán, “Nương quên mất rồi.”
Liên Khai Tịnh Đế Để chúc mừng Bùi Cảnh Xuyên đỗ trạng nguyên, ta đã đặt rèn một đóa liên hoa song sinh bằng vàng ròng cao bằng người, mang đến tặng hắn. Lúc trạng nguyên dạo phố, hắn tháo đóa hoa cài trên đầu xuống, lại ném cho thứ muội đứng bên cạnh ta. Chung quanh vang lên một trận hò reo náo nhiệt, thứ muội mặt đỏ tới mang tai. Đúng lúc ấy, quân Trấn Bắc khải hoàn hồi triều. Ta kéo đóa liên hoa đi tới trước quân doanh, chọn bừa một tiểu tướng quân mặc giáp bạc, lông mày rậm, mắt to, rồi ngọt ngào nở nụ cười: “Tiểu tướng quân, đóa liên hoa này tặng ngươi, chúc mừng khải hoàn!”
Sau Khi Thành Hôn, Phu Quân Bội Tín Ta và Tạ Tri Ứng thành hôn đã hai năm, gắn bó như keo sơn. Nhưng vẫn chưa có con, bà bà từ trách móc nhẹ nhàng chuyển thành ép buộc. Nam nhân đã hứa với ta trong đêm tân hôn sẽ bảo vệ ta suốt đời, giờ đây rơi nước mắt. “Tống Uẩn, ta sắp không chịu nổi nữa rồi.” Thì ra lời hứa của nam nhân lại ngắn ngủi đến thế. Chưa đầy hai tháng, ta đã thấy hắn ta và biểu muội của hắn ta không thể kiềm chế tình cảm.
Thái Tử Phi Kiếp trước, ta bị Thái tử phi giam cầm trong mật thất nhiều năm. Chỉ vì nàng ta bị cung hàn bẩm sinh, không thể mang thai. Nàng ta dùng ta để thế thân. Sau khi sinh được hai đứa con trai, ta bị giết chết một cách lặng lẽ. Ta được tái sinh vào lúc mới sáu tuổi, bị sát thủ do chính phụ thân là Thái phó phái đi truy sát nhưng lại tha mạng. Năm đó, Thái tử phi đã thay thế ta trở thành nữ nhi ruột của Thái phó. Những điều này đều tuân theo quỹ đạo của kiếp trước. Nhưng có một số thứ đã khác. Sát thủ vốn định tha mạng cho ta đã không bỏ mặc ta tự sinh tự diệt, ta dùng trân châu thượng hạng trộm được trong phủ để đổi lấy việc hắn dạy ta võ công, y thuật cùng với cách giết người. Ta cũng tránh xa người nông phụ vốn định nhận nuôi ta, đi bộ mười dặm tìm đến cung nữ xuất cung, hàng ngày nhờ bà dạy ta biết chữ, đọc sách, đối nhân xử thế. Sau này, họ đều trở thành người của ta. Cuộc trả thù này ta đã chuẩn bị trong mười năm.
Nhân Gian Tám Vạn Mùa Xuân Nha hoàn Thanh Mạt của ta đã tặng cho tên ăn mày một túi tiền đầy, ai nấy đều khen nàng rộng lượng. Nhưng ngày hôm sau, trong cung lại truyền đến thánh chỉ từ hôn. “Nữ nhi Hứa gia, Hứa Ấu Nhiên, phẩm hạnh bại hoại, cả đời bị giam cầm trong chùa miếu.” Ta chính là Hứa Ấu Nhiên. Khi bị thái giám lôi ra khỏi cửa, nha hoàn Thanh Mạt kề sát tai ta, cười khẽ: “Tiểu thư, trong túi tiền đó là bức họa diễm tình của cô, hiện đã lan truyền khắp thanh lâu. Cô không thể trở thành Tấn Vương phi tôn quý được nữa rồi.” Ta không thể trở thành, chẳng lẽ một nha hoàn như ngươi có thể thay thế? “Người muốn cô chết đâu chỉ có mình ta, cô đoán xem còn ai nữa ~” Nàng cười nhìn về phía chính sảnh, bên trong đang đứng ba người. Lần lượt là—phụ thân ta với gương mặt đầy phẫn nộ, mẫu thân ta với vẻ mặt đau thương, và biểu muội Vi Vân Thư khẽ cau mày. Họ là những người thân cận nhất của ta. Ai đang hại ta? Sau một trận đại hỏa, ta trọng sinh về ngày du xuân năm ấy.
Tuyết Đông Mẫu thân ta là tú bà, từng cứu Hiền phi khỏi ch .t đuối. Bà giấu Hiền phi trong Bách Hoa Lâu để tránh truy s/á/t. Sau khi thủ lĩnh tặc phỉ bị d/i/ệ/t, để xóa bỏ vết nhơ từng lưu lạc chốn thanh l/â/u, Hiền phi vu oan cho mẫu thân ta cấu kết phản tặc, ban lệnh x//ử t/ử bà. Mẫu thân ta ngã gục ngay tại chỗ, Hiền phi ngạo nghễ khinh bỉ cười lạnh: “Đồ tiện chủng, ngươi mà cũng xứng gọi ta là tỷ muội sao?” Bách Hoa Lâu thành tro bụi, ba mươi hai k/ỹ n/ữ bị quân lính làm nhục, xác nằm ngổn ngang ở bãi th/a m//a. Chỉ có ta, vì đang du học ngoài cung, nên thoát khỏi kiếp nạn ấy. Còn Hiền phi, lại giẫm lên x//á/c mẹ ta mà tấn phong làm Quý phi. Nửa năm sau, Quý phi phát bệnh đa/u đầu, Thái y trong cung đều bó tay. Ta quỳ trước giường nàng, cung kính thưa: “Bệnh đau đầu của nương nương, nô tỳ có thể trị.”
A Kiều Thành thân với nam phụ si tình đã bảy năm, nữ chính quay về. Nàng giận dỗi với nam chính, dầm mưa đứng trước cửa nhà ta: “Mạnh ca ca, muội không còn nơi nào để đi nữa.” Phu quân ta xưa nay luôn điềm đạm, bình tĩnh là thế, vậy mà nổi giận đùng đùng: “Ta đi tìm hắn tính sổ!” Ngay cả đứa con trai bảy tuổi của ta, Mạnh Bách, cũng giơ nắm đấm nhỏ lên: “Tiên nữ tỷ tỷ đừng khóc, lớn lên ta sẽ cưới tỷ!” Lúc bọn họ chen nhau dỗ nàng vui vẻ, ta vì đi mua cá sông mà bị trận mưa bất chợt giữ lại trên chiếc thuyền đánh cá. Người lái thuyền đang gân cổ gọi khách ở ven bờ: “Còn ai đi Thanh Châu nữa không?” Ta cúi đầu nhìn cái giỏ, ba con cá đao vừa mua vẫn còn đó, chỉ còn dư lại một lạng bạc vụn. Ta đưa bạc cho người lái thuyền, hỏi: “Một lạng bạc… đưa ta đi được đến đâu?”
Khương Ngu Kiếp trước, đích tỷ như ý nguyện gả cho Thái tử. Ta lại bị ban cho mã phỉ dùng để bình ổn nội loạn. Sau đó quân địch xâm phạm, Thái tử chết trận sa trường, đích tỷ bị người Hung Nô bắt đi, làm quân kỹ thấp nhất. Mà mã phỉ lại lập được chiến công hiển hách, trở thành Phiêu Kỵ đại tướng quân, còn ta được làm phu nhân, ta được hưởng trọn ngàn vạn sủng ái. Mở mắt lần nữa, ta trọng sinh trở về ngày bị ban hôn hôm đó. Đích tỷ đoạt trước mặt ta, lập lời thề son sắt: “Nữ nhi nguyện gả cho mã phỉ kia, lấy thân mình dẹp yên chiến hỏa!” Nhưng nàng ta lại không biết, người sống lại chưa bao giờ chỉ có hai người chúng ta. …
Kỹ Nữ Báo Thù Ta là đầu bài của thanh lâu, nhưng lại độc chiếm ân sủng của thế tử phủ hầu nhiều năm. Khi các thiên kim thế gia nhục nhã ta, hắn đã che chở ta sau lưng. Khi mẫu thân hắn muốn đuổi ta về thanh lâu, hắn cũng vi phạm mệnh lệnh, bảo vệ ta chu toàn. Ngày hầu phủ bị xét nhà, hắn bị phán lăng trì xử tử. Ta lại cười sảng khoái trong đám người đến xem hành hình.
Sự Tính Toán Của Chủ Mẫu Vừa mới thành thân một năm, phu quân đã dẫn Lâm Mạn Nhu đến trước mặt ta, nói muốn nạp nàng làm thiếp. Ta đương nhiên không đồng ý. Lâm Mạn Nhu kiêu căng ngạo mạn, ỷ vào việc phu quân yêu nàng lúc nào cũng đấu đá với ta. Cả Hầu phủ trở nên chướng khí mù mịt. Ta mất đi đứa con cùng khả năng sinh dục, Lâm Mạn Nhu thì mất đi tính mạng. Thanh danh của ta cũng vì thế mà thối nát. Toàn bộ Thịnh Kinh đều đồn rằng, chủ mẫu phủ An Nam Hầu ngu ngốc, đố kỵ, độc ác như rắn rết. Phụ mẫu ta vì danh tiếng của phủ Quốc công, chủ động mở lời cho phép phu quân ta cưới thêm một bình thê. Người được cưới là biểu muội của hắn. Sau này ta mới biết, người mà phu quân ta yêu, vẫn luôn là biểu muội của hắn, ta và Lâm Mạn Nhu, đều chỉ là bàn đạp mà thôi. Ta bị giam tại điền trang, cô đơn suốt ba mươi năm. Sau đó, ta được tái sinh. Sắp tới mê truyện có kết hợp với lazada tung ra một loạt mã giảm giá, các mã 30/150k 60/300k 100/150k, ai là tín đồ săn sale của Lazada, shopee thì join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhe😘
Không Còn Hối Tiếc Kiếp trước, Tần Yến chết vào đêm ta xung hỉ cho hắn. Khi hắn còn sống, ta hận hắn giam ta trong hậu trạch, phá hủy mối lương duyên giữa ta và thái tử. Ta càng hận hắn vu oan giá họa, hại cả gia tộc ta. Nhưng hóa ra—— Người cứu mạng ta, hứa cùng ta bạc đầu giai lão chính là hắn. Người nhẫn nhục chịu đựng, bảo vệ cả gia tộc ta cũng là hắn. Nhưng hắn đã chết. Đường hoàng tuyền lạnh lẽo, ta vì hắn đốt một ngọn lửa. Lửa cháy ngùn ngụt, ta nằm vào trong quan tài của hắn: “Tần Yến, đêm nay chúng ta thành thân. “Quan tài này tuy nhỏ nhưng cũng đủ để chúng ta gối đầu cạnh nhau.” … Mở mắt ra lần nữa, ta đã trọng sinh trở về bảy năm trước. Chàng thiếu niên tuấn tú bên giường đang rũ mắt, lạnh lùng nhìn ta: “Tự dâng hiến, tự tiến cử gối chăn, Tô tiểu thư từ khi nào lại thông suốt như vậy?”
Đánh Nát Hình Tượng Thâm Tình Của Tướng Quân Muội muội ta chết ngay trong ngày đại hôn. Bị tên tướng quân mà nó yêu nhất lột sạch xiêm y, vứt ra ngoài trời tuyết để cho đám ăn mày nhục mạ. Hắn nói nếu không vì phương thuốc gia truyền của nhà ta, muội muội còn không xứng xách giày cho hắn. Sau đó, ta đổi một khuôn mặt khác, biến thành dáng vẻ bạch nguyệt quang của hắn rồi trèo lên giường hắn. Trở thành thiếp thất ngoan ngoãn nhất trong phủ tướng quân.
Gả Vào Thâm Sơn, Được Sủng Cả Một Đời Sau khi Tướng phủ bị tịch biên, ta một thiên kim tiểu thư xuất thân cao quý lại rơi vào chốn lầu xanh. Lúc liều mạng giãy giụa, ta túm lấy ống quần của một gã thợ săn: “Cầu xin ngươi… mua ta đi!” Nam nhân kia cúi đầu, chăm chú nhìn vào mắt ta: “Nhà ta bần hàn, ba huynh đệ không ai đủ sức cưới thê tử. Nếu mua ngươi về, ngươi phải gả cho cả ba huynh đệ chúng ta, ngươi có nguyện ý không?” Ta kinh hãi mở to hai mắt. Thế nhưng trước khi hôn mê, vẫn nhẹ nhàng gật đầu. Ta vốn nghĩ điều chờ đợi mình chính là sinh sản không dứt và lao động vất vả. Không ngờ… bọn họ chẳng hề chê ta bị hủy dung, lại còn đối đãi chân tình. Chỉ tiếc một điều, ba người ấy đều đang ở tuổi huyết khí phương cương. Mỗi lần lên giường, ai nấy đều như lang như hổ. Khiến về sau ta càng sợ trời tối. Bởi vì chỉ cần trời vừa tối, ắt sẽ có một người trong ba huynh đệ bọn họ tới “ăn thịt” ta, dày vò đến mức ta không xuống nổi giường.
Vong Ơn Bội Nghĩa Sau khi ta chết, thi thể bị đưa về nhà mẹ đẻ, mẫu thân ôm thi thể ta gào khóc như người điên. Bà khóc rống: “Ta nói hắn không phải người tốt, con hết lần này tới lần khác không tin, con lại… không tin ta”, từng chữ từng chữ đẫm máu. Ta thấy nương cầm dao đi tìm hắn báo thù, bị hắn đạp ngã, ấn bà quỳ trên mặt đất. Tát đến khi hai gò má bà sưng lên. Mẫu thân khí chất cao hoa dịu dàng của ta. Ta cầu chư vị Thần Phật, dù là mười đời luân hồi làm súc sinh, ta cũng muốn hóa thành lệ quỷ trở về, moi hết tim gan của hắn tế bái mẫu thân của ta. Sắp tới mê truyện có kết hợp với lazada tung ra một loạt mã giảm giá, các mã 30/150k 60/300k 100/150k, ai là tín đồ săn sale của Lazada, shopee thì join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhe😘
Đoạn Tình Ký Phu quân của ta là Uy Viễn hầu, là vị hầu gia được người người ca tụng là bậc trượng phu mẫu mực. Thành thân đã 20 năm, chàng chưa từng nạp thiếp, không có ngoại thất, đến cả nơi phong trần cũng hiếm khi đặt chân tới. Ngay cả khi đích tử duy nhất qua đời, chàng cũng chỉ thu nhận nhi tử của cố giao đang tá túc trong phủ làm con thừa tự, chứ không hề rước thêm nữ nhân vào hậu viện. Thế nhưng, không ai hay biết, người chàng thật lòng yêu thương chưa bao giờ là ta. Lúc ta ch .t, mặc sa y mỏng, ăn đồ lạnh, đến ch .t cũng bị n/hét cá/m vào miệng. Chính tay chàng – Triệu Thanh Hứa, đưa ta đến chốn Diêm Vương điện, khiến ta mang nỗi oan khó giãi bày, có miệng chẳng thể kêu than. Chỉ là, chàng không biết… ta đã trọng sinh, quay về thời điểm nhi tử ta vẫn còn sống.
Trò Chơi Ngược Cặn Bã Ta đã được tái sinh. Kiếp trước, Bạch thị mà ta hết mực cưng chiều đã đẩy ta xuống dòng sông băng giá chết đuối. Cái chết thật oan uổng, thật uất ức, thật không cam lòng. Ta được tái sinh vào thời điểm nàng vừa mới trở thành quả phụ. Nàng khóc lóc tìm ta cầu cứu như kiếp trước: “Biểu ca, ta sợ lắm, chàng ở bên ta được không?” Ta điên rồi mới ở bên nàng. Ả nữ nhân lòng dạ rắn rết. Nàng và lũ con vô tâm của nàng hãy đi chết hết đi. Ta sẽ nuôi dạy con đẻ của mình thật tốt. Cố gắng hết sức để chúng có một tương lai tốt đẹp. Nếu còn hồ đồ thì ta phải tự tát cho mình hai cái! Nhưng, từ miệng con gái nàng, ta đã biết được một sự thật còn kinh khủng hơn
Trọng Sinh Thay Đổi Vận Mệnh Đích tỷ là đệ nhất mỹ nhân kinh thành, nhưng sau khi chết lại được cuốn bằng một tấm chiếu rách bị nâng ra khỏi phòng thái giám. Người mà đích tỷ một lòng muốn gả là tên hoàng đế bạc tình bạc nghĩa, vứt bỏ nàng như một chiếc giày rách. Còn ta vì có công cứu trưởng công chúa nên được phong làm hộ quốc công chúa, vô cùng tôn quý. Cho đến khi đích tỷ chết, nàng vẫn luôn nghĩ rằng ta trôi qua viên mãn hạnh phúc. Trở về kiếp này. Đích tỷ không vào cung, lại cứu công chúa trước ta một bước. Nhưng nàng không biết. Hộ quốc công chúa, là phải thay công chúa hòa thân với man di, bị tươi sống hành hạ đến chết.