Cổ Đại
Không Gì Khác Biệt Vị hôn phu của ta là Ninh vương thế tử, về gia thế hay diện mạo điều là cực phẩm, là tình nhân trong mộng của toàn bộ nữ tử trong kinh thành. Hắn rất yêu ta, mang sính lễ cầu thân, chất thành núi xếp thành sông, bày ra dọc ba con phố. Hắn nói muốn lấy ta làm thê tử, muốn ta trở thành cô nương hạnh phúc nhất trong kinh thành. Nhưng ta chưa cảm thấy hài lòng. Ta đồng ý lời cầu thân của hắn, nhưng quay đầu lại khoác lên mình một thân giá y, trở thành tiểu nương của hắn.
Ai Cũng Nghĩ Hắn Yêu Nàng, Nhưng Hắn Chỉ Yêu Ta Ta thay muội muội gả cho vị đại tướng quân vừa xấu xí vừa hung dữ. Đêm tân hôn, hắn vừa vén khăn voan đã lập tức sa sầm nét mặt, chỉ vì ta không phải người mà hắn ngày đêm mong mỏi cưới về. Bên ngoài đồn rằng hắn căm ghét ta đến tận xương tủy, nếu chẳng vì thể diện hoàng gia, e là đã sớm hưu ta rồi. Cho đến một ngày, Tạ Chinh bất ngờ cạo sạch râu, dung mạo lộ ra lại tuấn tú hơn cả đệ nhất mỹ nam kinh thành. Muội muội ta liền hối hận, trước mặt ta lao vào lòng hắn ôm ấp. Nào ngờ hắn một cước đá nàng ta văng xuống hồ: “M//ẹ nó! Thứ gì vậy, làm bản tướng sợ muốn chế//t!!”
Giang Vu Sau khi nhảy xuống thành lâu, ta được tái sinh vào ngày Thái tử bị thương. Thái tử đẩy ta xuống hố nước bẩn, thái độ đầy chán ghét: – Đừng chạm vào Cô, ngươi khiến Cô cảm thấy buồn nôn. Kiếp trước, ta cõng Tiêu Trạch rời khỏi nơi hoang dã, được Hoàng thượng ban hôn, trở thành Thái tử phi. Chỉ không ngờ rằng, ta yêu hắn như sinh mạng, hắn lại căm ghét ta tận xương tủy. Mới ngày thứ ba sau đại hôn, hắn liền nạp trắc phi, cốt muốn làm ta khó chịu. Sau này nước mất nhà tan, hắn bỏ lại ta, đem theo Trắc phi chạy trốn, đến tận lúc đó ta mới hiểu rằng, trái tim hắn không hề có ta, nhưng tất cả đã muộn rồi. Ta đành ôm hận nhảy thành… Sống lại kiếp này… Ta nhìn bản thân Tiêu Trạch bị thương khá nặng, nhưng lại đẩy ta ra, không cho phép ta tới gần. Ta cười lạnh. Vậy ngươi ở cứ chỗ này chờ chết đi.
Đổi Một Phu Quân Khác Ta nhặt được một tên ăn mày xinh đẹp, đưa hắn vào trường tư thực, giúp hắn vào quan trường. Đêm trước khi thành thân, hắn nói: “Như Yên, ta yêu Thanh Nhi, nàng thành toàn cho chúng ta đi!” Ta gật đầu, đánh gãy hai chân của hắn, cắt lưỡi của Thanh Nhi, để ả ở bên cạnh chăm sóc hắn. Hắn mắng ta là kẻ điên, nói vĩnh viễn cũng sẽ không yêu ta. Ta hỏi hắn: “Không phải đã cho các ngươi ngày ngày ở bên nhau rồi sao? Ngươi còn muốn như thế nào? Ngươi biết rõ, tính tình ta không tốt lắm.”
Hồi Tưởng Mộng Xưa Cùng Giang Triết thành thân năm thứ mười, ta với hắn mỗi người một ngả. Hắn lưu luyến ở phòng của thiếp thất, lúc thì say rượu ở tửu quán, khi lại vì một tiểu cô nương mà vung tiền như rác. Sinh thần năm ấy, ta uống say. Khi tỉnh lại, trước mặt lại là khuôn mặt lo lắng của Giang Triết. “A Dung, nàng tỉnh rồi?” Ta thẳng tay tát hắn một cái thật mạnh. “Ngươi còn dám đến gặp ta?” Hắn lại ngơ ngác, vẻ mặt bối rối: “A Dung, ta chọc nàng giận sao?” Ta sững sờ, nhìn khuôn mặt còn trẻ trung, non nớt của hắn, trong lòng chợt bừng tỉnh. Hắn không phải là Giang Triết của mười năm sau, người đã lạnh nhạt với ta. Hắn là Giang Triết của mười năm trước, người yêu ta như sinh mệnh, một lòng muốn cùng ta bạc đầu giai lão.
Không Còn Thấy Nàng Từ nhỏ ta đã biết, sau này mình sẽ là Tam phu nhân của Tạ gia. Tạ Thận Chi lễ Phật, trong khi những cô nương khác ngày ngày chơi diều đánh đu, ta lại ngâm mình trong Phật đường tụng kinh. Tạ Thận Chi tập võ, thích những nữ tử có tính cách kiên cường. Ta học cưỡi ngựa vì hắn ta, ngã gãy chân, vẫn không rơi một giọt nước mắt. Ta bất chấp tất cả để sống thành dáng vẻ mà hắn ta yêu thích. Vậy mà hắn ta lại thích một cô nương hoàn toàn trái ngược với ta. Hôn ước không thể hủy bỏ, ta quay đầu, gả cho đại ca của hắn ta, người nổi tiếng là nắm đấm sắt tàn nhẫn. Sau khi kết hôn, Đại lang Tạ gia không gần nữ sắc hệt như trong lời đồn Chỉ có một lần, Tạ Thận Chi say rượu chặn trước cửa phòng ta, Tạ Vọng Chi che chắn ta đằng sau, dùng ánh mắt cực kỳ lạnh nhạt nhìn ấu đệ của hắn, lạnh lùng lên tiếng: “Bây giờ nàng đã là Đại phu nhân của Tạ gia, đêm hôm khuya khoắt, ngươi đến tìm đại tẩu của ngươi làm gì?”
Y Nữ Sở Tương Ba năm sau khi gả cho nam phụ thâm tình, hắn dẫn nữ chính đến trước mặt ta. Hắn đưa cho ta một tờ hưu thư, muốn ta cùng hắn diễn một vở kịch. Hắn nói nam chính đã phụ bạc nữ chính, nhưng vẫn không chịu buông tay, cứ dây dưa mãi. “Nguyệt Dao gả cho ta, hắn mới thực sự tin rằng Nguyệt Dao đã không cần hắn nữa. “Đã diễn thì phải làm cho trọn vẹn, chỉ là uất ức cho nàng, phải đến Sâm Châu ở một thời gian.” Ta hiểu rõ, ký tên vào hưu thư, thu dọn hành lý. Chỉ là lúc sắp rời đi, Tiêu Cẩn An lại gọi ta lại. “A Tương, ta sẽ không phụ nàng, chuyện này xong, ta sẽ lập tức đi đón nàng về!” Ta mỉm cười gật đầu. Hôm ấy trời mưa to, gió lớn, có lẽ Tiêu Cẩn An không nghe được câu trả lời của ta. Ta nói: “Không cần đón ta.” Bởi vì ta sẽ không đến Sâm Châu chờ hắn. Cũng sẽ không quay về nữa.
Huynh Đừng Vàng Nữa, Ta Chịu Không Nổi! Ta có thể nhìn thấy khí vận trên người người khác. Phụ thân ta là màu tím, tiền đồ hiển quý. Tổ mẫu là màu xám, mệnh chẳng còn bao lâu. Vị đại sư Minh Phàm mới tới trong chùa… Ối chao, vàng quá đi mất! Minh Phàm đại sư kinh hãi: “Ngươi làm sao biết được? Chẳng lẽ ngươi có thể thấy được suy nghĩ của ta?” Hắn đỏ bừng cả mặt. “Ta… ta không cố ý nghĩ như thế về ngươi đâu, chỉ là… cái tư thế ấy… ngươi chớ hiểu lầm.”
Từ nhỏ, ta đã là chiếc đuôi nhỏ lẽo đẽo theo sau biểu ca. Tận mắt thấy hắn lần đầu gặp công chúa, mặt đỏ bừng như người say nắng. Cũng thấy hắn và công chúa hẹn hò trong rừng trúc, tình ý nồng nàn, như trời đất cũng nghiêng lòng. Năm ta mười sáu tuổi, công chúa bị ép đi hòa thân, hắn liền đính hôn với ta. Hắn bảo ta chờ, nói sẽ tìm cách hủy bỏ hôn ước. Thế nhưng hai năm sau, hôn lễ vẫn cử hành đúng hẹn. Đêm động phòng hoa chúc, hắn khoác giáp xuất chinh, quay về lại mang theo người trong lòng. Ta nói: “Vừa mới thành thân đã hòa ly, ta khó mà tái giá. Huynh có thể giới thiệu vài vị tướng quân dưới trướng cho ta được không?” Hắn cười lạnh: “Muội tính toán thật chu toàn.”
Sau Khi Thành Hôn, Phu Quân Bội Tín Ta và Tạ Tri Ứng thành hôn đã hai năm, gắn bó như keo sơn. Nhưng vẫn chưa có con, bà bà từ trách móc nhẹ nhàng chuyển thành ép buộc. Nam nhân đã hứa với ta trong đêm tân hôn sẽ bảo vệ ta suốt đời, giờ đây rơi nước mắt. “Tống Uẩn, ta sắp không chịu nổi nữa rồi.” Thì ra lời hứa của nam nhân lại ngắn ngủi đến thế. Chưa đầy hai tháng, ta đã thấy hắn ta và biểu muội của hắn ta không thể kiềm chế tình cảm.
Không Phụ Giang Sơn Lại Phụ Nàng Cho đến lúc c.hết ta vẫn còn tin rằng Tiêu Tẫn sẽ phái binh mã đến tiếp tế. Mãi đến khi linh hồn của ta theo chiến báo quay về Vệ quốc. “Báo! Cổ thành hết đạn cạn lương nửa tháng nhưng chưa từng đầu hàng, quân đội Bạch gia liều mạng chống trả lại quân địch ba ngày, thành thất thủ, toàn quân Bạch gia bị diệt, nương nương cũng đã tử trận nơi chiến trường!” Tiêu Tẫn ngồi trên long ỷ, lạnh lùng nghe hết. Hắn đột nhiên bật cười. Hắn nói: “Truyền khẩu dụ của trẫm, hoàng hậu tử trận, chọn ngày lành sắc phong Như tần làm hoàng hậu.” Ta ở trên không vuốt ve chiếc bụng mang thai năm tháng của mình, điên cuồng cười không ngừng.
Hoàng Hậu Thay Đầu Đầu của Hoàng hậu rơi xuống. Nàng đang để đầu mình trong tay ta, miệng mở ra đóng vào: “Lần này, hãy thay bằng đầu của Phương Tài nhân kia đi.” “Vâng, thưa nương nương.”
Lang Hối Ta là thê tử đầu tiên của Bùi Chiêu, khi hắn còn lưu lạc dân gian. Các tông phụ ở Yến Đô đều cười nhạo ta khi đến chỉ mặc áo vải thô, không biết gì về trâm cài và vàng gấm vóc. Lúc ấy, ta chỉ biết cúi đầu thật thấp, tay chân luống cuống, chỉ nghe giọng của Bùi Chiêu từ trên đài phát nói. “Tân phụ thô kệch vô lễ, khiến các cô tỷ chê cười rồi.” Một câu của hắn đã khiến ta trở thành Yến Quân phu nhân hữu danh vô thực ở Yến Đô. Sau đó hắn nam chinh bắc chiến, lập nhiều chiến công hiển hách. Nghe nói có gia tộc quyền thế ở Giang Đông bằng lòng gả ngọc nữ trong tộc cùng với mười tòa thành làm sính lễ. Cũng nghe qua chuyện hắn vì một hồng nhan mà nổi trận lôi đình, rong ruổi ngàn dặm, đánh chiếm liên tục ba tòa thành. Rồi đến lúc Yến Đô đại loạn, hắn ở Giang Đông cưới nữ nhi của gia tộc quyền thế, nắm trong tay năm mươi vạn đại quân. Còn ta ôm theo đứa con thơ chạy trốn ngàn dặm, sống trong cảnh đói. Cuối cùng cũng đến được đất Giang Đông, ta lại buông tay đứa con thơ năm tuổi ở trước cổng thành. “Mẫu thân thô kệch, không xứng làm thê tử của phụ thân con.” “Sau khi con đến vương thành, ta và phụ thân con, kiếp này không cần gặp lại nữa.”
Tướng Quân Phu Nhân Chạy Rồi Ta cùng tỷ tỷ cùng gả vào phủ tướng quân. Tỷ tỷ gả cho Trấn Bắc tướng quân. Ta gả cho hoàn khố tiểu công tử. Tỷ tỷ khóc lóc kể lể, tướng quân mang về phủ một Dương Châu sấu mã. Ta nhai mía: “Ngựa gì mà phải mang về từ Dương Châu?” Tỷ tỷ thở dài: “Hay là bỏ trốn đi?” “Với cái đầu óc này của muội thì ở phủ tướng quân cũng chẳng sống được bao lâu.” Ta nhổ vỏ mía: “Bỏ trốn thôi.” Ta cùng tỷ tỷ bỏ trốn giữa đêm, đang sống những ngày tháng khổ cực nuôi ba nam sủng thì có hai vị tướng quân đến làng tìm thê tử. Ta bỏ mặc nam sủng chạy trốn nhưng bị tiểu tướng quân mới nhậm chức túm lấy cổ áo. “Nương tử chạy cái gì?” “Phu quân vừa lập chiến công, tối nay có phần thưởng không?”
Mai Hoa Hương Tự Khổ Hàn Lai Ngày ta ch3t bất đắc kỳ tử vì bệnh, ta mới biết thế giới này là một cuốn tiểu thuyết thế thân. Hệ thống: “Bạch nguyệt quang đã offline, nhiệm vụ: công lược nam chính Lục Yến.” Và thế là Tô Chi xuất hiện với gương mặt giống ta đến tám phần. Từng bước từng bước nỗ lực chiếm lĩnh trái tim Lục Yến. Nhưng nàng ta không biết rằng, hắn vốn là một bạo quân tàn nhẫn vô tình. Còn ta, cũng chẳng phải là một bạch nguyệt quang nhu nhược hiền lành chốn hậu cung.
Nguyện Nàng Một Đời Bình An Tỷ tỷ một lòng muốn làm đích nữ, cuối cùng được Đại phu nhân thu dưỡng. Nhưng Đại phu nhân tính tình nhạt nhẽo, chỉ dạy tỷ ấy gảy bàn tính, xem sổ sách, không hiểu chút nào về cách lấy lòng phu quân. Ngược lại, ta theo di nương lớn lên, cầm kỳ thi họa đều tinh thông, các công tử kinh thành không ai là không say mê. Tiểu hầu gia mà tỷ tỷ ngày đêm mong nhớ lại phải lòng ta, ngay cả khi mẫu thân hắn đến cửa cũng nói: “Đích hay thứ không quan trọng, quan trọng nhất là nhi tử ta vui vẻ.” Tỷ tỷ nổi điên giết ta, cùng ta trở về ngày được nhận nuôi. Lần này, nàng trốn sau lưng phụ thân: “Nữ nhi không muốn được Đại phu nhân nhận nuôi, tình nguyện đi theo Triệu di nương.” Ta vội vàng tiến lên ôm lấy chân Đại phu nhân. Kiếp này, cuối cùng cũng đến lượt ta hưởng phúc.
Giấc Mộng Dưới Gốc Đỗ Quyên Ngày đại hôn của Yến hầu, mọi người đều cho rằng ta sẽ gây chuyện, liền nhốt ta trên gác mái. Sau khi được thả ra, ta không khóc không nháo, còn tạc một đôi tượng hỉ nương để làm lễ vật chúc mừng. Thế nhưng Yến hầu vẫn không yên tâm, liền gả ta đến nước Hoài Nam để kết thân. Hoài Nam vương ấy, đã bảy mươi tuổi rồi. Hắn cam đoan với ta: “Nhiều nhất hai năm, ca ca sẽ tới đón muội.” Thế nhưng, khi hắn dẫn quân áp sát thành, tìm khắp đất phương Nam, lại nghe nói chưa từng gặp qua tiểu vương phi nào mười bảy tuổi cả.
Mệnh Cách Cô Hoa Sau khi quốc sư phán rằng thứ muội có mệnh cách mẫu đơn, vị hôn phu thanh mai trúc mã của ta lập tức tới cửa từ hôn, chuyển sang cầu cưới nàng ta. Thứ muội cũng vì thế mà thay đổi hẳn, từ một người dịu dàng kín đáo nay lại ngang ngược đòi ta nhường của hồi môn, phụ thân và tổ mẫu đều đứng về phía nàng. Thế nhưng bọn họ không hề biết rằng, lời kế tiếp của quốc sư là: “Quả là một mệnh cách mẫu đơn… ác độc.” “Mẫu thai đơn thân, ai cưới người ấy tất ch.t.”
Đích Nữ Giả Điên Giả Ngốc Thứ muội định đầu độc ta thành kẻ ngốc. Nàng thay ta gả vào Đông cung làm Lương đệ, còn ta lại bị ép gả cho một tiểu tướng quân bạo ngược, tàn nhẫn. Đêm tân hôn, ta bị trói đưa vào động phòng. Trong lòng thầm suy nghĩ kế sách chạy trốn. Đúng vậy, ta giả ngốc. Ta chưa từng ăn những điểm tâm bị hạ độc ấy. Đông cung nước quá sâu quá đục, ta chỉ đành tương kế tựu kế. Không ngờ, khi khăn đỏ được vén lên, tân lang lại chính là tên điên mà trước đây ta từng phụ bạc. Tên điên nhìn thấy ta, liền đỏ mắt, càng phát điên rồi. Là ai tung tin đồn hắn không được? Hắn cả đêm cũng chưa từng buông tha ta.
Ta Thay Hoàng Tỷ Báo Thù Bốn tuổi, ta xé xác mèo hoang trong cung; năm tuổi, ta bắt hết chim trong viện để chế “Bách cầm đồ.” Từ phụ hoàng mẫu hậu cho đến cung nữ thái giám, ai nấy đều bảo ta là kẻ điên. Chỉ có hoàng tỷ, ôm chặt lấy ta, cầu xin phụ hoàng mẫu hậu đừng đuổi ta đi, thề độc sẽ dạy bảo ta nên người. Chậc, thật chẳng biết làm sao với nàng. Thế là, ta bắt đầu giả vờ ngoan ngoãn. Ta giả vờ như vậy, đã mười năm. Cho đến khi hoàng tỷ bị đưa đi hòa thân, một tháng sau khi được sắc phong làm phi thì chết. Ta tìm đến phụ hoàng: “Xin phụ hoàng cho ta đi hòa thân.”