Cổ Đại

Gom Gió Hoa Lệ

Tiểu Hầu gia bị thương chỗ k.ín trên chiến trường. Để khôi phục phong độ nam nhi, chàng qua đêm ở kỹ viện, chọn người kỹ nữ lẳng lơ nhất. Là chính thê chủ mẫu, ta thẳng thắn nói kỹ nữ ấy có ơn lớn với Hầu phủ, liền chuộc nàng ta về phủ. Dân gian đồn đại, cao quý như Tiểu Hầu gia mà lại có sở thích giống hệt phàm nhân. Phu quân ta xấu hổ đến nỗi không dám ra ngoài gặp người, lão Hầu gia tức đến ngất xỉu. Sống lại một đời, ta muốn để thiên hạ đều thấy rõ — Hầu phủ này còn bao nhiêu chuyện bẩn thỉu.

Không Gì Khác Biệt

Không Gì Khác Biệt Vị hôn phu của ta là Ninh vương thế tử, về gia thế hay diện mạo điều là cực phẩm, là tình nhân trong mộng của toàn bộ nữ tử trong kinh thành. Hắn rất yêu ta, mang sính lễ cầu thân, chất thành núi xếp thành sông, bày ra dọc ba con phố. Hắn nói muốn lấy ta làm thê tử, muốn ta trở thành cô nương hạnh phúc nhất trong kinh thành. Nhưng ta chưa cảm thấy hài lòng. Ta đồng ý lời cầu thân của hắn, nhưng quay đầu lại khoác lên mình một thân giá y, trở thành tiểu nương của hắn.

Đổi Một Phu Quân Khác

Đổi Một Phu Quân Khác Ta nhặt được một tên ăn mày xinh đẹp, đưa hắn vào trường tư thực, giúp hắn vào quan trường. Đêm trước khi thành thân, hắn nói: “Như Yên, ta yêu Thanh Nhi, nàng thành toàn cho chúng ta đi!” Ta gật đầu, đánh gãy hai chân của hắn, cắt lưỡi của Thanh Nhi, để ả ở bên cạnh chăm sóc hắn. Hắn mắng ta là kẻ điên, nói vĩnh viễn cũng sẽ không yêu ta. Ta hỏi hắn: “Không phải đã cho các ngươi ngày ngày ở bên nhau rồi sao? Ngươi còn muốn như thế nào? Ngươi biết rõ, tính tình ta không tốt lắm.”

Lang Hối

Lang Hối Ta là thê tử đầu tiên của Bùi Chiêu, khi hắn còn lưu lạc dân gian. Các tông phụ ở Yến Đô đều cười nhạo ta khi đến chỉ mặc áo vải thô, không biết gì về trâm cài và vàng gấm vóc. Lúc ấy, ta chỉ biết cúi đầu thật thấp, tay chân luống cuống, chỉ nghe giọng của Bùi Chiêu từ trên đài phát nói. “Tân phụ thô kệch vô lễ, khiến các cô tỷ chê cười rồi.” Một câu của hắn đã khiến ta trở thành Yến Quân phu nhân hữu danh vô thực ở Yến Đô. Sau đó hắn nam chinh bắc chiến, lập nhiều chiến công hiển hách. Nghe nói có gia tộc quyền thế ở Giang Đông bằng lòng gả ngọc nữ trong tộc cùng với mười tòa thành làm sính lễ. Cũng nghe qua chuyện hắn vì một hồng nhan mà nổi trận lôi đình, rong ruổi ngàn dặm, đánh chiếm liên tục ba tòa thành. Rồi đến lúc Yến Đô đại loạn, hắn ở Giang Đông cưới nữ nhi của gia tộc quyền thế, nắm trong tay năm mươi vạn đại quân. Còn ta ôm theo đứa con thơ chạy trốn ngàn dặm, sống trong cảnh đói. Cuối cùng cũng đến được đất Giang Đông, ta lại buông tay đứa con thơ năm tuổi ở trước cổng thành. “Mẫu thân thô kệch, không xứng làm thê tử của phụ thân con.” “Sau khi con đến vương thành, ta và phụ thân con, kiếp này không cần gặp lại nữa.”

Mai Hoa Hương Tự Khổ Hàn Lai

Mai Hoa Hương Tự Khổ Hàn Lai Ngày ta ch3t bất đắc kỳ tử vì bệnh, ta mới biết thế giới này là một cuốn tiểu thuyết thế thân. Hệ thống: “Bạch nguyệt quang đã offline, nhiệm vụ: công lược nam chính Lục Yến.” Và thế là Tô Chi xuất hiện với gương mặt giống ta đến tám phần. Từng bước từng bước nỗ lực chiếm lĩnh trái tim Lục Yến. Nhưng nàng ta không biết rằng, hắn vốn là một bạo quân tàn nhẫn vô tình. Còn ta, cũng chẳng phải là một bạch nguyệt quang nhu nhược hiền lành chốn hậu cung.

Giấc Mộng Dưới Gốc Đỗ Quyên

Giấc Mộng Dưới Gốc Đỗ Quyên Ngày đại hôn của Yến hầu, mọi người đều cho rằng ta sẽ gây chuyện, liền nhốt ta trên gác mái. Sau khi được thả ra, ta không khóc không nháo, còn tạc một đôi tượng hỉ nương để làm lễ vật chúc mừng. Thế nhưng Yến hầu vẫn không yên tâm, liền gả ta đến nước Hoài Nam để kết thân. Hoài Nam vương ấy, đã bảy mươi tuổi rồi. Hắn cam đoan với ta: “Nhiều nhất hai năm, ca ca sẽ tới đón muội.” Thế nhưng, khi hắn dẫn quân áp sát thành, tìm khắp đất phương Nam, lại nghe nói chưa từng gặp qua tiểu vương phi nào mười bảy tuổi cả.

Mệnh Cách Cô Hoa

Mệnh Cách Cô Hoa Sau khi quốc sư phán rằng thứ muội có mệnh cách mẫu đơn, vị hôn phu thanh mai trúc mã của ta lập tức tới cửa từ hôn, chuyển sang cầu cưới nàng ta. Thứ muội cũng vì thế mà thay đổi hẳn, từ một người dịu dàng kín đáo nay lại ngang ngược đòi ta nhường của hồi môn, phụ thân và tổ mẫu đều đứng về phía nàng. Thế nhưng bọn họ không hề biết rằng, lời kế tiếp của quốc sư là: “Quả là một mệnh cách mẫu đơn… ác độc.” “Mẫu thai đơn thân, ai cưới người ấy tất ch.t.”

Lời Đồn Đại Giết Chết Ta

Lời Đồn Đại Giết Chết Ta Đích nữ của phủ Thừa tướng là đệ nhất tài nữ chốn kinh thành, nhưng nàng ta lại thầm thích nữ giả nam trang. *Đích nữ là con gái do chính thất phu nhân sinh. Ngược với thứ nữ là con gái do thiếp thất sinh. Nàng ta dùng tên giả là Vân công tử, đi theo bọn ăn chơi tác tráng trong kinh thành lưu luyến chốn thanh lâu sở quán. Một ngày nọ ta đi ra ngoài, gặp phải Mộ Vân đang bị xướng kĩ truy đuổi. Nàng ta hoảng loạn không nhìn đường chạy vào xe ngựa của ta. Ngày hôm sau, tin đồn ta và Vân công tử có tư tình lan truyền khắp kinh thành. Ta nhận ra Mộ Vân, cầu xin nàng ta hãy đứng ra giải thích giúp ta. Nhưng nàng ta lại thờ ơ lạnh nhạt nói: “Lời đồn đại mà thôi, tiểu thư đừng để ý đến nó là được.” Mộ Vân không chịu giải thích, thanh danh của ta bị hủy hoại, cuối cùng bị buộc phải nhảy xuống hồ tự sát. Lại mở mắt ra lần nữa, ta lại trở về lúc Mộ Vân xông lên xe ngựa của ta.

Thay Công Chúa Hòa Thân

Thay Công Chúa Hòa Thân Ta nữ giả nam trang, cứu Tiêu Càn từ trong đống người chết trở về. Bên trong tiệc ăn mừng, bệ hạ hỏi hắn muốn ban thưởng gì. Hắn vì muốn cưới công chúa, rút kiếm đâm rách áo buộc ngực của ta, trước mặt mọi người vạch trần thân phận nữ nhi của ta. “Nữ nhân này khi quân phạm thượng, thay công chúa gả xa biên ải, cũng coi như lập công chuộc tội.” Ta bị giam trong ngục tối, xích sắt xuyên thấu xương tỳ bà. Công chúa mỉm cười nghiền nát xương ngón tay ta, thả chuột gặm cắnhuyết nhục của ta. “Dù sao ngươi cũng là người cứu Tiêu lang, mới thúc đẩy lương duyên giữa ta và chàng.” “Bản cung từ tâm nhân hậu, đây là lễ tạ thưởng cho ngươi.” Mùa xuân năm sau, Tiêu Càn cưới công chúa, thăng quan tiến chức, quyền khuynh triều dã. Còn ta chịu đủ mọi nhục hình, chết thảm trong chuồng cừu ở biên ải. Sống lại một đời, ta trở về ngày Tiêu Càn vạch trần ta.

Tiệc Trà Hậu Cung

Tiệc Trà Hậu Cung Ta là Nghi Tu, đến địa phủ trước Chân Hoàn vài chục năm, trước một bước xây dựng cơ nghiệp. Ngày Chân Hoàn nhập Hoàng Tuyền, ta ngồi trên kiệu mềm bằng chỉ vàng đợi nàng ta: “Dù nói rằng ở nhân gian không thể đấu lại ngươi, nhưng giờ đây ở địa phủ thì đại gia tộc Ô Lạp Na Lạp Thị của ta mới là lớn nhất.” Ba mươi năm Hà Tây, cũng đã đến lượt ta hưng thịnh. Chân Hoàn liếc nhìn ta một cái: “Đại gia tộc Ô Lạp Na Lạp Thị?” “Nghi Tu… cháu gái của ngươi, ta thậm chí còn không muốn nhắc đến.”  

Như Nhật Phương Thăng

Như Nhật Phương Thăng Trước khi thành thân, ta đã biết phu quân có một thiếp thất được yêu chiều. Không sao, ta làm chủ mẫu nhà cao cửa rộng, tự nhiên cũng có lòng bao dung. Sau khi kết hôn, ta quản lý hầu phủ đâu vào đấy, tiếng tăm hiền thục lan khắp kinh thành. Thiếp thất đó không biết có phải không có não hay không, lại đem chuyện ta và hầu gia chưa viên phòng ra truyền ra ngoài. Nàng ta muốn dùng việc này để chế giễu ta, làm cho ta trở thành trò cười. Nhưng nàng ta không ngờ rằng, hành động này sẽ khiến lão phu nhân ép hầu gia nửa đêm gõ cửa phòng ta.

Sương Nhuộm

Sương Nhuộm Ngày quốc phá, quân địch yêu cầu chọn một trong hai vị công chúa để hầu hạ tân đế. Lâm Tri Ý để lại một câu: “Ta sinh ra tôn quý, tuyệt đối không hạ mình phục vụ giặc thù.” Rồi nàng nhảy xuống từ lầu thành, lấy cái ch.t để tuẫn quốc. Còn ta, xiêm y xộc xệch, bước lên cỗ xe ngựa của tân hoàng. Ta bắt đầu từ thân phận cung nữ, từng bước giành lấy sự tín nhiệm của tân hoàng, nhẫn nhịn ba năm, cuối cùng liên thủ cùng huynh trưởng phục quốc thành công. Cứ ngỡ có thể thở phào nhẹ nhõm, lại không ngờ bị hoàng huynh chán ghét tới cực điểm: “Tất cả là tại ngươi tham sống sợ ch.t, nếu không thì Tri Ý làm sao phải tuẫn quốc?” “Nếu không có ngươi, cô cần gì phải nhẫn nhịn ba năm trời? Nếu là Tri Ý, cùng lắm một năm đã có thể phục quốc.” Ngay cả phò mã cũng hận ta thấu xương, nói thành thân với ta chẳng qua là để trấn an ta, người hắn thực sự yêu là muội muội ta. Cho đến khi— Ta mở quan tài khám nghiệm t h I thể Lâm Tri Ý, lại phát hiện bên trong là xác của người khác.

Tình Yêu Chớp Nhoáng

Tình Yêu Chớp Nhoáng Ta trúng phải tà thuật, sẽ yêu người đầu tiên nhìn thấy sau khi mở mắt. Ta bịt mắt bằng vải trắng, gọi cha đến, sau khi chắc chắn không có gì sai sót mới tháo vải trắng ra. Trước mắt là bức họa của chiến thần vương gia đã tử trận sa trường từ nhiều năm trước, tướng mạo anh tuấn, đôi mày mang sát khí lạnh lẽo của người từng chinh chiến nơi sa trường. Thế là, ta như phát điên yêu chàng. Ta vừa mừng vì chàng không còn nhưng cũng buồn vì chàng đã mất. Kết quả là không lâu sau, chiến thần vương gia sống lại xuất hiện trước cửa nhà ta. “Nghe nói nàng yêu ta đến chết đi sống lại, không thể sống thiếu ta, nên ta đến xem thử.” Ta: “…”

Chiêu Chiêu Như An

Chiêu Chiêu Như An Tên thị vệ bị ta bội tình bạc nghĩa xưng đế. Việc đầu tiên hắn làm chính là phong ta làm Quý phi. Đêm đêm độc sủng. Tựa như yêu ta đến cực độ. Nhưng khi Hoàng hậu xử ta trượng hình, hắn đứng bên cạnh cười lạnh nhạt: “Vũ Chiêu, đây là điều ngươi đáng nhận.” Khi ta sảy thai, hắn lại đỏ mắt chất vấn ta vì sao có thai mà không nói cho hắn biết. Ta đau đến toàn thân run rẩy, nhưng vẫn cười rạng rỡ: “Chẳng phải ngươi đã nói sao, đây là điều ta đáng nhận.” Huống hồ. Ta sao có thể sinh hạ nghiệt chủng của kẻ thù giết phu.

Mua Được Phu Quân

Mua Được Phu Quân Thành thân hai năm, mãi đến khi bị công chúa ban cho chén rượu độc, ta mới biết mình vốn chỉ là ngoại thất mà phò mã trộm nuôi bên ngoài. Sau khi giả chết, ta trốn vào núi sâu làm ruộng. Về sau lại tốn hai lượng bạc vụn mua về một gã nô lệ thô kệch. Khi cuộc sống dần đi vào quỹ đạo, phò mã lại một lần nữa tìm đến ta. Hắn trốn khỏi hoàng thành, cả người nhuốm máu, cầu xin ta cùng hắn rời đi. Ta còn chưa kịp lên tiếng, thì gã nô lệ xưa nay ít nói bỗng nắm chặt cổ phò mã mà nói: “Dám lừa gạt muội muội, đoạt thê tử của ta, ngươi nghĩ Trẫm sẽ tha cho ngươi sao?”

Miêu Nữ Nam Cương

Miêu Nữ Nam Cương Tô An Chi mạo hiểm đến Nam Cương tìm thuốc để cứu Công chúa thanh mai trúc mã , tạo nên một đoạn truyền kì. Nhưng họ không nói rằng, khi Tô An Chi tìm thuốc đã lừa một cổ nữ (*người nuôi trùng độc theo truyền thuyết). Hắn ta hứa sẽ ở bên nàng suốt đời, nói rằng yêu nàng ngay từ cái nhìn đầu tiên, thề sẽ yêu nàng cả đời. Sau khi chiếm đoạt được thân thể của nàng, hắn ta lại nói rằng gia đình có biến, cần mang thuốc về kinh thành, trong vòng một năm nhất định sẽ quay lại. Ba tháng sau, tin tức hắn ta cưới Công chúa lan truyền khắp thiên hạ. Sự việc bại lộ, cổ nữ bị ném vào hang vạn cổ, chết không toàn thây. Mẫu thân ta chính là cổ nữ đó. Mười tám năm sau, một nam nhân rất giống phụ thân ta đặt chân lên đất Nam Cương tìm thuốc. Hắn đưa tay ra với ta, gọi ta là A Man, hứa sẽ yêu ta suốt đời suốt kiếp, hỏi ta có muốn đi cùng hắn không? Ta cười ngọt như mật nói với hắn: “Được.”   Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘

Yêu Hậu Lục Chiêu

Yêu Hậu Lục Chiêu Sau khi chết hơn ba nghìn năm, cuối cùng mộ của tôi cũng được phát hiện. Lúc ấy tôi mới biết, thì ra hậu thế luôn gọi tôi là “hồng nhan họa thủy”. Cho đến một ngày, có một nhà khảo cổ giải mã được cuốn nhật ký của tôi. Bọn họ mới phát hiện ra cuộc đời tôi, từ đầu đến cuối, vốn không phải do tôi làm chủ. Bọn họ đem cuộc đời tôi dựng thành một bộ phim tài liệu. Bộ phim tài liệu ấy mang tên—— “Cuộc đời của một người hiện đại sau khi xuyên không bị ăn sạch.”

Khúc Ca Nhân Gian

Khúc Ca Nhân Gian Ta bị đích tỷ hãm hại, bán cho một thợ săn ở trong núi. Người đàn ông này, ngoài chuyện nghèo ra thì mọi thứ đều tốt, đối đãi với ta cũng không chê vào đâu được, chỉ hướng đông tuyệt đối sẽ không đi hướng tây. Sau này, ta dẫn hắn quay về kinh thành. Đích tỷ kêu khóc: “Ta lúc đầu nên trực tiếp giết ngươi!” Ta gật đầu đồng tình: “Nhổ cỏ mà không nhổ tận gốc, gió xuân thổi lại mọc lên.” Vậy nên, tất cả đều nên chết đi.

Hoa Trong Sương

Hoa Trong Sương Công chúa từng làm kỹ nữ, thậm chí tiếp đãi cả thái giám trong cung. Tẩu tử ta đã cứu nàng ta, nhưng nàng ta lại để mắt đến huynh trưởng ta, thế nên đã tìm người làm nhục tẩu tử ta. Sau khi bị làm nhục, tẩu tử ta vẫn không rời xa huynh trưởng, công chúa ghen tức, đẩy mạnh chính sách liệt nữ, khiến tẩu tử ta phải treo cổ tự tử. Sau khi gia đình tan nát, ta cắt tóc cạo đầu, từ một thiếu nữ trở thành một binh sĩ. Sau đó, công chúa vì để lấy lòng ta, tự tay khắc chữ “Kỹ nữ” lên đầu vai mình. Nhưng những gì ta muốn, còn hơn thế nhiều.

Phùng Xuân Nhi

Phùng Xuân Nhi Ngày Bùi Dung Thích đăng cơ, trong cung có một nhóm người bị đuổi ra ngoài. Có những cung nữ không an phận, có những nô tài đã già nua. Ta nhìn viên nội giám ấy, có chút không biết điều: “Công công, ta cũng phải đi sao?” Nội giám đó là người quen cũ của ta, cũng có chút khó xử: “Hoàng thượng nói người khác không sao, nhưng Phùng cô cô nhất định phải đi.” Ta hiểu rõ, gật đầu thu dọn tay nải. Trong cơn tuyết rơi mỏng manh, nhìn lại bức tường cung, ta chợt nhớ đến Bùi Dung Thích lúc chín tuổi, từng nắm chặt tay áo của ta: “A tỷ, mãi mãi, mãi mãi không được rời khỏi Dung Thích.”