Cổ Đại
Tuế Hoà Nha hoàn thiếp thân vừa ý phu quân tương lai của ta nên hắt nước bẩn lên người ta, khiến ta bị tẩm trư lung(*). (*): Tức là cho vào rọ heo, thả xuống nước cho chết đuối Để chứng minh bản thân trong sạch, ta đâm đầu xuống hồ tự vẫn nhưng chỉ đổi lấy được chữ “xui xẻo” từ người nhà. Sau khi ta chết, cha mẹ ném hài cốt của ta tới bãi tha ma, còn nhận nàng ta làm con gái, cũng để nàng ta thay thế ta thành hôn! Mở mắt ra lần nữa, trùng sinh trở về ngày mua nàng ta làm nha hoàn, cha nàng ta đang vui mừng nhận lấy mười lạng tiền bán thân. Ta xít lại gần ông ta, lặng lẽ nói một câu.
Hạ Lan Từ Lúc bái đường thành hôn, phu quân đột nhiên vén khăn voan đỏ của ta,Ngay trước mặt bao nhiêu quan khách, bắt ta ký vào tờ nhận thiếp.Hắn muốn cho Bạch Nguyệt Quang một danh phận.Nhưng khi đính thân, hắn từng hứa rằng sẽ không nạp thiếp.Chúng nhân đều háo hức chờ xem ta xấu mặt,Ta cắn răng, chỉ vào nam nhân diện mạo tuấn tú giữa đám đông.“Lục Duật làm trái hôn ước, đường đường chính chính ép ta khuất phục, đây là hành vi tiểu nhân. Ta không muốn gả cho hắn, ngươi có nguyện cùng ta bái đường hay không?”Sắc mặt Lục Duật lập tức tái nhợt.Nam nhân kia nhếch môi, thản nhiên bước lên trước, chậm rãi nói: “Được, ta cưới nàng.”
Yến Hoang Ngày ca ca gom đủ tiền chuộc ta rời khỏi phủ là một ngày cát tường. Trong phủ đang tổ chức lễ cập quan hai mươi tuổi cho tiểu công tử được sủng ái nhất, náo nhiệt phi thường. Phu nhân không nghe rõ là ai muốn xuất phủ, liền qua loa sai người trả khế bán thân của ta. Ta ôm tay nải nhỏ, đi đến cửa góc thì đụng phải tiểu đồng của công tử, hắn trừng mắt lườm ta. Ta và công tử đã mấy ngày nay không nói chuyện, cũng chẳng thèm nhìn mặt nhau. Hắn cố ý nhắc đến vị hôn thê của công tử, nói nàng ấy dung mạo xinh đẹp thế nào, khí độ hào phóng ra sao. “Ban thưởng tùy tiện cũng là minh châu to bằng quả trứng! Yến nhi, một tiểu nô tỳ như ngươi thì có gì để so? Được làm thiếp đã là ban ân rồi!” Ta chỉ mỉm cười. “Vậy ngày sau công tử có thể hưởng phúc rồi.” Hắn say khướt nhìn ta ngồi lên chiếc xe bò bụi bặm, loạng choạng đuổi theo phía sau. “Này, ngươi đi đâu? Ta nói ngươi biết, chiêu bỏ nhà đi vì giận dỗi này không còn tác dụng nữa đâu. “Nếu còn không biết điều, công tử sẽ thật sự không cần ngươi nữa đấy!”
Duyên Tự Kiếp Nào* *Đây là Phiên Ngoại của truyện Ba Mươi Ba Kiếp Trùng Sinh! Ta luôn tái sinh vào ngày tròn hai mươi tuổi. Còn mẫu thân lại luôn qua đời đúng một ngày trước sinh nhật hai mươi tuổi của ta. Ta tái sinh hết lần này qua lần khác giữa tiếng kinh cầu cùng những mảnh cờ tang trắng. Mẫu thân nằm trong quan tài băng, gương mặt lạnh lùng. Giống như cách bà đã từng đối xử với ta mỗi ngày. Bà luôn nhìn ta lạnh nhạt và xa cách, như một điềm gở.
Nữ Đế Giang phủ chuẩn bị đủ chín đời tẩy nữ, lúc ta sinh ra lại vừa hay là đời thứ chín. Tổ phụ uy nghiêm đứng gác bên ngoài. Bà mụ nói với cha ta: “Thiếu gia nhìn xem có thể được sống hay không?” Tuân theo lời huấn, cha ta phải đáp: “Không sống.” Nếu vậy, ông vừa dứt lời thì ta sẽ bị chết chìm trong nhà xí mất. Chín đời tẩy nữ này mà thành công có thể khiến Giang gia sống đời phú quý. Nhưng cha ta lại nói nhỏ: “Sống.” Hoàn Tiền Shopee Metruyen.net.vn chính thức HOÀN TIỀN cho 100% đơn hàng mua sắm tại Shopee. 🛒 Khi mua hàng trên Shopee thông qua liên kết giới thiệu từ Metruyen, bạn có thể nhận lại từ 10,000 đến 500,000 đồng cho mỗi đơn hàng. Bấm Đây Để Đăng Ký Hoàn Tiền
Nơi Ta Thuộc Về Phu quân của ta là thế tử yếu đuối của Hầu phủ, còn ta là đích nữ kiêu hùng của tướng môn. Để bảo vệ hắn, ta đạp lên tiểu nhân, trừng phạt kẻ vô lại, trở thành người đàn bà đanh đá nổi danh khắp kinh thành. Mọi người đều tránh ta như tránh tà nhưng hắn lại nói. “A Doanh, nàng phải bảo vệ ta cả đời.” Ta tưởng hắn yếu đuối không tự lo được nên cam tâm tình nguyện. Cho đến khi ta và trưởng công chúa cùng gặp nạn. Hắn giương cung, lạnh lùng bắn một mũi tên xuyên thủng đầu tên thích khách rồi ôm trưởng công chúa vào lòng. Lúc đó ta mới hiểu. Hóa ra những năm qua, bệnh tật của hắn đều là giả. Hắn cũng có thể bảo vệ người khác. Chỉ là người đó không phải là ta.
Ta mắc bệnh về mắt từ thuở còn thơ. Năm cập kê, phụ thân đem đến trước mặt ta tranh vẽ chân dung những công tử tài hoa tuấn tú khắp kinh thành, bảo ta lựa chọn phu quân, mong rằng nửa đời còn lại có người nương tựa. Nhưng ta kiên quyết chọn cách ném tú cầu. Chỉ bởi tiền kiếp, ta không chút do dự chọn vị thiếu tướng quân thanh mai trúc mã Thẩm Tùng Dật. Mãi đến sau khi thành thân, ta mới hay biểu muội của hắn, Lâm Nhược Tuyết, vì chuyện này mà đau khổ tột cùng, cuối cùng cạo đầu xuất gia. Thẩm Tùng Dật một mực cho rằng là ta đã hủy cả đời Nhược Tuyết, ép ta đem toàn bộ gia sản hiến cho am ni cô, vét sạch cơ nghiệp nhà họ Tô. Về sau hắn lại cùng Lâm Nhược Tuyết vụng trộm thông dâm, lợi dụng đôi mắt bệnh tật của ta khiến ta lỡ tay thiêu rụi cả Tô phủ, hại cả nhà ta chết trong biển lửa. Trọng sinh trở lại lần nữa, tú cầu trong tay ta rơi trúng một tên ăn mày. Nhưng khi ta quyết tâm thuận theo ý trời, bằng lòng gả cho hắn, Thẩm Tùng Dật lại nổi điên.
An Tuế Năm thứ bảy bị bán vào thanh lâu, tú bà chê ta lớn tuổi, muốn bán ta đi. Trúc mã mà ta thầm thương suốt nhiều năm đã đến chuộc thân cho ta, nói rằng sẽ nạp ta làm thiếp. Ta lại linh hoạt cự tuyệt hắn, dùng số tiền đã dành dụm suốt những năm qua để tự chuộc thân, rồi mở một y quán nhỏ. Các tỷ muội không hiểu: “Ngươi ngưỡng mộ Bùi đại nhân nhiều năm như vậy, sao lại không chấp nhận hắn?” Ta cười đáp: “Kỹ nữ là bán cho nhiều người, tiểu thiếp chỉ bán cho một người. Dù sao cũng đều là bán, từ giờ ta chỉ muốn sống cho bản thân, không muốn bán mình nữa.”
Liễu Nguyên Nhi Khi mẹ bị bán vào thanh lâu, trong bụng đã có ta. Mẹ sợ bị phát hiện, dùng vải quấn chặt bụng. Tiếc là giấy không gói được lửa, vẫn bị tú bà phát hiện. Mẹ ta ôm chặt bụng, quỳ trước mặt tú bà, van xin thảm thiết, cầu xin bà ta tha cho ta một mạng. Tú bà nhìn mặt mẹ ta, cười nói: “Trông cũng xinh đẹp lắm, mua một tặng một, ta còn lời!”
Gió Ngừng Trời Sáng Khi hay tin Quý phi có thai, phu quân liền đón về tiểu thanh mai vốn thủ tiết. “Hiện nay muội muội của ta đã được sắc phong Quý phi, lại còn hoài thai đứa con duy nhất của Thánh thượng.” “Chương gia ta từ nay chẳng cần phải nương tựa vào cái gia tộc lụn bại như Thôi gia các ngươi nữa. Ta muốn thuận theo tâm ý của bản thân, đón người nữ tử ta yêu về làm bình thê.” Đúng là buồn ngủ lại gặp người đưa gối. Ta vừa nghe Quý phi tự chuốc họa, lén lút tư thông cùng thị vệ, đang bối rối lo việc thoát thân thế nào, thì phu quân đã vội vàng mang về một kẻ thế mạng. “Nếu đã vậy, ngôi vị chủ mẫu của Chương gia cứ nhường cho nàng ta, ta tự xin rời đi.”
Trướng Trung Xuân Ta nuôi dưỡng Nhiếp chính vương từ nhỏ. Ai cũng nói hắn tàn nhẫn độc ác, thủ đoạn tàn bạo, nhưng ta không tin. Bởi trước mặt ta, hắn luôn tỏ ra lạnh lùng nhẫn nại, lễ độ gọi ta là “Mẹ nhỏ”. Cho đến khi ta tình cờ chứng kiến hắn tự tay xử lý kẻ cầu hôn ta, tóc xõa rối bời, khóe mắt tắm má.u như nốt ruồi lệ, vừa yêu mị vừa tàn bạo, tựa như la sát bò lên từ địa ngục. Ta hoảng sợ tột độ, bỏ trốn ngay trong đêm. Nhưng hắn bắt ta về, ép ta vào góc giường, dục vọng dồn nén suốt mười năm như muốn nghiền nát. Giọng hắn khàn đặc: “Mẹ nhỏ thấy cũng đã thấy rồi, nhi tử không cần thiết phải giả vờ quân tử nữa. Những năm qua, ta phải nhẫn nhịn rất vất vả.”
Dược Sinh Hương Sau ba năm ta đính hôn với Thế tử phủ Tuyên Bình Hầu, thứ muội được nuôi dưỡng ở trang viên đã được đón về. Hắn gặp nàng, liền kiên quyết muốn thay đổi người được chọn đính hôn. Thứ muội nói nàng sẽ tự tay đoạt lấy vị trí Thế tử phi, nhưng không ngờ ta lại chắp tay nhường cho nàng. Chỉ vì ta biết rằng vài tháng nữa, Thế tử phủ Hầu chân chính sẽ trở về, hắn là giả.
Sau Khi Bị Thái Tử Phi Tráo Đổi Hài Tử Ta là thiếp thất, cùng Thái tử phi đồng thời lâm bồn, nàng lại lấy nữ nhi tráo đổi nhi tử của ta. Nàng vốn toan tính muốn mẹ quý nhờ con, mưu cầu vị trí Thái hậu, nào ngờ hài tử kia tính tình hung hãn, dính líu đến m/ư/u n/g//hịch, khiến nàng bị liên lụy, bị p h ế làm thứ dân. Mà nữ nhi do ta nuôi dưỡng lại tài sắc vẹn toàn, được tôn xưng là khuôn mẫu của nữ tử thiên hạ. Con gái hiển hách, mẹ nhờ đó mà được vinh sủng vô cùng. Thái tử phi vì thế mà sinh lòng o/án h/ận, nhân lúc ta ra ngoài phát chẩn, giả trang làm dân chạy nạn mà á/m s/át ta. Lần nữa mở mắt, ta lại trở về ngày sinh nở năm ấy.
Phượng Hoàng Thật Và Phúc Tinh Giả Để xin cho sự bình yên, năm nào Hoàng đế cũng triệu tập quần chúng nhân dân cử hành buổi hiến tế long trọng, bái tế Phượng hoàng Thần nữ. Từ đó, dân giàu nước mạnh. Mãi đến khi có một nữ nhân tự xưng là sứ giả của Thần nữ, biết biến không thành có, cây khô hoá nhành xuân, trở thành sủng phi. Còn ta thân là Hoàng hậu, thế mà lại bị Hoàng đế bắt làm vật tế, đẩy vào lò hiến tế, tế cho Thần nữ chỉ để phù hộ sủng phi này sinh lân nhi thuận lợi. Kể cho nghe một chuyện cười, ta đã tự tế chính mình.
A Kiều Thành thân với nam phụ si tình đã bảy năm, nữ chính quay về. Nàng giận dỗi với nam chính, dầm mưa đứng trước cửa nhà ta: “Mạnh ca ca, muội không còn nơi nào để đi nữa.” Phu quân ta xưa nay luôn điềm đạm, bình tĩnh là thế, vậy mà nổi giận đùng đùng: “Ta đi tìm hắn tính sổ!” Ngay cả đứa con trai bảy tuổi của ta, Mạnh Bách, cũng giơ nắm đấm nhỏ lên: “Tiên nữ tỷ tỷ đừng khóc, lớn lên ta sẽ cưới tỷ!” Lúc bọn họ chen nhau dỗ nàng vui vẻ, ta vì đi mua cá sông mà bị trận mưa bất chợt giữ lại trên chiếc thuyền đánh cá. Người lái thuyền đang gân cổ gọi khách ở ven bờ: “Còn ai đi Thanh Châu nữa không?” Ta cúi đầu nhìn cái giỏ, ba con cá đao vừa mua vẫn còn đó, chỉ còn dư lại một lạng bạc vụn. Ta đưa bạc cho người lái thuyền, hỏi: “Một lạng bạc… đưa ta đi được đến đâu?”
A Lê Tỷ tỷ song sinh của ta yêu phu quân của ta, nàng ta đã cùng người nhà giết chết ta. Nàng ta giả dạng thành ta, e thẹn ngồi trên giường của ta, chờ phu quân của ta đến để cùng nhau ân ái. Phụ thân mẫu thân của ta cũng hy vọng nàng ta và phu quân của ta sẽ cầm sắt hòa minh*, sinh con đẻ cái đầy nhà. *một thành ngữ trong tiếng Trung, mang nghĩa hoà hợp, hòa thuận. Thành ngữ này xuất phát từ hình ảnh của đàn cầm (琴) và đàn sắt (瑟) khi cùng phát ra âm thanh hòa nhạc, tạo nên sự hài hòa và du dương. Thường được dùng để miêu tả sự hòa hợp trong mối quan hệ vợ chồng hoặc giữa những người thân thiết. Phu quân của ta đẩy cửa bước vào, tỷ tỷ ta đỏ mặt tiến lên giúp hắn cởi áo. Nàng ta vẫn chưa biết, nam nhân trước mặt này, còn đáng sợ hơn cả nàng ta.
A Miên Thánh nữ Miêu Cương ba tuổi đã chế độc cổ, năm tuổi lột da người, mười tuổi tự lấy thân mình nuôi cổ. Nàng tàn nhẫn lại cố chấp khiến mọi người e ngại, chỉ có một mình nữ nô cấp thấp như ta là đau lòng cho nàng. Ta sẽ lén xuống núi mua thuốc cao đặt ở đầu giường nàng, sẽ làm hoa đăng cho nàng, sẽ đắp người tuyết dỗ nàng vui. Về sau nàng ít giết người nuôi cổ hơn, làn da cũng dần căng bóng trở lại. Nàng còn xuống núi dạo phố chọn trang sức với ta, thậm chí nàng còn cười giữ lấy cằm ta, nói ta gọi nàng là “tỷ tỷ”. Cho đến khi Nữ đế Miêu Cương vì để chế trường mệnh cổ mà ném người có bát tự tương xứng với mình là ta vào lò luyện: “Một tiện nô mà thôi, có thể làm thuốc dẫn cho trẫm là phúc khí mấy đời của ngươi đấy!” Nghe nói vào ngày ta chết, Thánh nữ lại lần nữa bước vào ao chứa cổ, mặc cho ngàn vạn cổ trùng gặm nuốt thân mình. Về sau người người Miêu Cương đều biến sắc nói, chủ nhân Thánh điện trên núi tuyết kia đã dùng máu tươi để nhuộm đỏ thế gian này.
Trì Đường Hữu Du Vương gia kêu lên: “Cứu trắc phi.” Vương phi không còn vùng vẫy, chìm sâu vào trong nước. Kết thúc rồi. Ta tên Trì Đường, là vị vương phi đó, khi nghe được mấy từ kia, tâm ta như tro tàn. Ba ngày trước, ta và trắc phi cùng gả vào vương phủ, mọi người đều nói, nàng ta nên được làm vương phi. Ta càng không ngờ được, người hại ch.ế.t ta lại là vương gia mà ta ngày đêm mong ước và trắc phi của hắn. Nhưng không sao cả, ta trọng sinh rồi.
Họa Đông Cung Mẫu thân ta là nhũ mẫu của Thái tử. Thái tử phi luôn nhớ đến điều này mà tranh cãi với Thái tử, nói Thái tử đã có tiếp xúc thân thể với nữ nhân khác và không còn trong sạch nữa. Vì thế Thái tử ra lệnh cắt bỏ đôi nhũ của mẫu thân ta và đỏ hoe mắt hỏi Thái tử phi: “Như vậy nàng đã hài lòng chưa?” Ngày họ hòa giải, điên cuồng trong phòng, mẫu thân ta nằm chết cóng trên nền tuyết lạnh. Thương thay, lúc hấp hối trong tay bà còn nắm chặt chiếc bánh định để dành cho ta. Sau này ta vào cung, khi Thái tử phi hạ sinh, ta trở thành nhũ mẫu cho con của nàng ta. Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘
Thính Ngân Lũ lớn, nạn đói hoành hành, để lo lộ phí lên kinh ứng thí, cha ta đã gói ghém bán ta và mẹ ta cho một gã bán hàng rong làm người ở bếp. Mẹ ta không chịu nổi nhục nhã, quay người nhảy vào dòng nước lũ cuồn cuộn. Nhiều năm sau, cha ta cuối cùng cũng trèo lên được chức vị cao, có cơ hội vào cung yết kiến Thánh thượng. Ngẩng đầu lên, ông ta nhìn thấy ta – người đã sớm ngồi vững trên long ỷ. Quần thần trong triều đồng loạt giận dữ nhìn ông ta đang đờ đẫn: “Đã gặp Nữ đế, cớ sao không quỳ?”