Cổ Đại

Cha

Cha Cha ta là Triệu Vĩnh An, trước khi tòng quân có nói nếu ông chết trận thì cho phép mẹ ta tái giá với người thợ săn trong làng. Nhưng người thợ săn đó dù què một chân nhưng lại rất hung dữ, một nắm đấm có thể đánh chết hổ, nghe nói còn đánh chết cả vợ trước. Mẹ ta gả cho ông ta chẳng khác nào đi tìm cái chết. Ba năm sau, quả nhiên có tin cha ta tử trận. Tổ mẫu và các tộc lão nhận của người thợ săn hai mươi lạng bạc, ép gả mẹ ta đi.

Khúc Ca Nhân Gian

Khúc Ca Nhân Gian Ta bị đích tỷ hãm hại, bán cho một thợ săn ở trong núi. Người đàn ông này, ngoài chuyện nghèo ra thì mọi thứ đều tốt, đối đãi với ta cũng không chê vào đâu được, chỉ hướng đông tuyệt đối sẽ không đi hướng tây. Sau này, ta dẫn hắn quay về kinh thành. Đích tỷ kêu khóc: “Ta lúc đầu nên trực tiếp giết ngươi!” Ta gật đầu đồng tình: “Nhổ cỏ mà không nhổ tận gốc, gió xuân thổi lại mọc lên.” Vậy nên, tất cả đều nên chết đi.

Nha Hoàn Nhóm Lửa Giang Ly

Nha Hoàn Nhóm Lửa Giang Ly Ta là một tiểu nha hoàn trong nhà họ Điền. Chỉ là dạo gần đây, xuân đến khiến người uể oải dễ ngủ gật, trong lúc mơ màng ta lại mộng thấy một chuyện lạ, một thư sinh nghèo đến cửa cầu hôn, trở thành người ở rể trong phủ. Không đầy một năm, tiểu thư khó sinh mà mất, lão gia và phu nhân cũng ch .t ch/á/y trong biển lửa. Thư sinh kia kế thừa toàn bộ gia sản to lớn, bên mình thê thiếp thành đàn, hưởng hết tề nhân chi phúc*. Lão gia và phu nhân đối đãi với ta không tệ, ta liền đem giấc mộng ấy bẩm báo với hai người. Ban đầu, lão gia phu nhân không tin. Nhưng chẳng bao lâu sau, quả nhiên có một thư sinh đến cửa. (*) Tề nhân chi phúc: ý chỉ cuộc sống giàu sang sung sướng, nhiều thê thiếp.

Tổ Mẫu Độc Ác Nhìn Thấy Bình Luận Rồi

Tổ Mẫu Độc Ác Nhìn Thấy Bình Luận Rồi Lúc con dâu ta khó sinh, ta đứng ngóng trông ngoài phòng sinh, trong lòng lo lắng như lửa đốt. Chợt thấy bên tai như vang lên từng hàng chữ quái dị: 【Thật đáng thương thay cho nữ chính, rõ là thiên kim phủ Hầu lại phải lưu lạc chốn nông gia.】 【Vừa sinh ra đã phải chịu cảnh bị bà mẹ chồng độc ác này hành hạ.】 【Nữ chính mau tỉnh ngộ, hãy vùng lên, giết chết lão bà này đi thôi!】 Thì ra đứa nhỏ trong bụng con dâu ta lại là con gái của Hầu gia. Chốc lát sau, bà đỡ từ trong phòng sinh hớt hải chạy ra, hai tay nhuốm máu, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy: “Không ổn rồi! Sản phụ huyết ra như suối, e là giữ chẳng nổi cả hai!” “Nay xin hỏi… giữ mẹ, hay giữ con?” Ta khẽ cong môi, ánh mắt tà mị lướt qua: “Cả lớn lẫn nhỏ… đều không cần.”

Trẫm Nuôi Sói Trong Cung

Trẫm Nuôi Sói Trong Cung Phò mã bế về một đôi long phượng song sinh, bảo ta phải chăm sóc chu đáo. Ở kiếp trước, ta xem chúng như con ruột mà nuôi dạy. Con trai nuôi thì vào triều làm tể tướng, con gái nuôi thì trở thành hoàng hậu cao quý. Nhưng đến khi chúng quyền thế đầy mình, lại hạ ta xuống thành tội nô, khiến ta sống không bằng ch. Chúng nói là ta cưỡng đoạt tình yêu, ép mẫu thân ruột của chúng từ thê tử thành thiếp thất, phải sống thấp hèn suốt đời. Ngày phò mã cưới nguyên phối, ta thì mặc áo đơn, chân trần quỳ giữa trời tuyết, trơ mắt nhìn họ đoàn tụ ấm áp cả nhà bốn người. Nay ta sống lại một lần nữa, phò mã còn chưa kịp mở miệng bảo ta nuôi con giúp hắn, đã thấy trong lòng ta đã ôm sẵn một bé trai.

Sát Ái

Sát Ái   Hầu gia đối với phu nhân tình sâu như biển, là kẻ si tình nổi tiếng khắp kinh thành. Vì để thử thách tình yêu của hắn đối với mình sâu đậm đến đâu, thỉnh thoảng phu nhân sẽ đưa những nha hoàn xinh đẹp như hoa lên giường của hắn. Hầu gia luôn có thể ngồi mà không loạn, thậm chí cho những nha hoàn đó một kiếm ngang cổ, để thể hiện tình cảm sâu nặng với phu nhân. Hai người, một người đưa, một kẻ giết, thuận vợ thuận chồng, ngày càng ân ái. Cho đến tiệc ngày xuân, tỷ tỷ nhận lời mời đến Hầu phủ biểu diễn, nhưng lại bị phu nhân chuốc thuốc, tặng cho Hầu gia. Lần đó, Hầu gia không từ chối. Cơn ghen của phu nhân nổi lên, chém đứt mười đầu ngón tay của tỷ tỷ, khiến cho tỷ ấy chịu mọi loại hành hạ mà chết. Sau đó, ta vào Hầu phủ, trở thành nha hoàn thân cận của phu nhân.

Độc Phi

Độc Phi Hoàng đế đương triều là một gã điên loạn. Hắn từng cuồng ngôn rằng sẽ nếm hết toàn bộ nữ nhân trên thiên hạ. Sau khi bị hạ thuốc mê, ta cùng tỷ tỷ tỉnh dậy trong thâm cung. Lúc bàn tay hắn ta vươn tới, tỷ tỷ dịu dàng che chở ta sau lưng: “Muội muội hẳn còn non nớt, chẳng hiểu gì cả, xin để dân nữ hầu hạ bệ hạ.” Vì sợ hãi, tỷ tỷ vô tình rơi một giọt nước mắt, lập tức bị hoàng đế lăng trì. Nhìn tỷ tỷ máu thịt be bét, ta rút trâm vàng, quyết liều mạng với hoàng đế. Nhưng ngay sau đó, ta bị hắn đâm một nhát vào tim. Khi mở mắt lần nữa, ta nhìn thấy hắn đang cầm một con dao găm sắc nhọn, từng nhát từng nhát lăng trì tỷ tỷ. Nhưngtên hoàng đế chó má đó không biết rằng, hắn là kẻ điên, nhưng ta còn điên hơn hắn!

Thập Nhị Thanh

Thập Nhị Thanh Vào ngày cập kê của ta, tuyết rơi dày đặc. Cũng trong ngày hôm đó, ta nhận được thư từ hôn từ Thái tử điện hạ, cùng với một tờ hôn thư do tiểu thúc của hắn gửi đến.

Không Gì Khác Biệt

Không Gì Khác Biệt Vị hôn phu của ta là Ninh vương thế tử, về gia thế hay diện mạo điều là cực phẩm, là tình nhân trong mộng của toàn bộ nữ tử trong kinh thành. Hắn rất yêu ta, mang sính lễ cầu thân, chất thành núi xếp thành sông, bày ra dọc ba con phố. Hắn nói muốn lấy ta làm thê tử, muốn ta trở thành cô nương hạnh phúc nhất trong kinh thành. Nhưng ta chưa cảm thấy hài lòng. Ta đồng ý lời cầu thân của hắn, nhưng quay đầu lại khoác lên mình một thân giá y, trở thành tiểu nương của hắn.

Bồ Tát sống

Bồ Tát sống Thứ muội của ta lớn lên ở dân gian nên cảm thán chúng sinh đang chìm trong bể khổ. Ngày nàng ta được tìm về Tướng phủ, nàng ta phân phát hết tiền tài, đổi lấy tiếng thơm “Bồ Tát sống”. Quý phi mở tiệc, thứ muội lén đổi lễ vật của ta thành cái trống bỏi của trẻ con. Nhưng vì Quý phi không thể sinh con nên người nổi giận đùng đùng. Để xoa dịu cơn giận của Quý phi, phụ thân gửi ta đến Phật đường tại ngoại ô Kinh Thành để tự kiểm điểm, còn thứ muội thì thay ta nhận cơ hội đi học ở thư viện. Trên đường đi, ta bị bọn thổ phỉ cướp bóc. Phu xe Trần Bình cõng ta không còn một mảnh vải lành lặn trên thân, đi bộ về thành để cầu cứu. Những lời đồn đoán khắc nghiệt lan xa, phụ thân đành bất đắc dĩ gả ta cho Trần Bình. Nhưng phu xe này ham mê cờ bạc, sau khi bòn rút hết tiền bạc của ta, gã lấy việc sỉ nhục và hành hạ ta làm niềm vui. Mãi đến khi ta bị bệnh nguy kịch thì thứ muội nay đã làm nữ quan đến thăm ta. Ta hỏi nàng tai sao lại làm thế. Nàng ta cười thản nhiên, đáp rằng: “Ta không giống với loại nữ nhân chỉ biết toan tính chuyện hậu trạch như tỷ. Chỉ khi đứng ở vị trí cao hơn thì ta mới có thể tạo phúc được cho bách tính.” Đến khi ta mở mắt ra lần nữa, thì ta đã quay về ngày Quý phi mở tiệc.

Bên Nhau Trọn Đời

Bên Nhau Trọn Đời Kiếp trước, công chúa dựa vào quyền thế mà chia rẽ ta và Dư Đình Ân, hại ta phải lưu lạc chốn thanh lâu. Nàng ta hạ mình hầu hạ Dư gia mười mấy năm, đổi lại chỉ nhận được sự lạnh nhạt của phu quân và công bà. Phu quân đưa một kỹ nữ như ta về làm thiếp, sau lưng thì đối đãi với ta ngang hàng với cả nàng ta, còn để ta mang thai trưởng tử. Khi ta sinh nở, nàng ta tuyệt vọng đốt chết cả Dư gia. Sau khi sống lại, công chúa lại gả cho người khác, còn xin chỉ dụ ban hôn cho ta và Dư Đình Ân. Nàng ta cười lạnh nói: “Trong hang ổ hổ lang nhà họ Dư, có người đang chờ ngươi đấy.”

Tiểu Mãn

Tiểu Mãn Thế tử nhặt ta ra từ đống nô lệ, trang điểm rồi cắt lưỡi ta, dạy dỗ cho ta thay đổi mọi cử chỉ, biến ta thành hình ảnh bạch nguyệt quang của hắn. Hắn tỏ ra rất cưng chiều, cho ta cùng hắn đi chơi, dùng bữa, đánh cờ. Chỉ cần ta liếc mắt, ngày hôm sau, châu báu, trang phục đắt tiền sẽ được đưa đến trước mặt ta. Đúng lúc ta nghĩ rằng cả đời này sẽ như vậy thì bạch nguyệt quang của hắn đã trở về. Hắn nói: “Ngươi đi đi, ta sẽ phối cho ngươi một hạ nhân tốt. Ta đã cho hắn một số tiền, hắn chắc chắn sẽ không chê bai ngươi.”

Có Thù Tất Báo

Có Thù Tất Báo Mạnh Thanh Chu ném ta vào ổ cướp, dùng ta để đổi lấy sự bình an cho Chu Nhược. Ta nắm chặt lấy tay áo, cầu xin hắn đừng bỏ rơi ta. Hắn bẻ từng ngón tay ta ra, thản nhiên nói. “Loan Loan, nàng hãy cố gắng sống sót, những thứ khác không quan trọng.” Thật hay cho câu những thứ khác không quan trọng. Chu Nhược là viên ngọc không tì vết, thanh danh không thể bị vấy bẩn. Còn ta chỉ là một con hát hạ lưu, sinh ra đã hèn kém, đáng bị chà đạp, không có gì quan trọng.

Yến Tuyết Quận Chúa

Yến Tuyết Quận Chúa Cha ta là một lão già què chân, mù mắt, làm nghề gác đêm trong làng, mẹ ta thì ngây ngô, điên dại, suốt ngày tự xưng mình là công chúa. Không ai tin lời của một kẻ điên. Nhưng rồi Hoàng đế thực sự đến. Hóa ra mẹ ta thật sự là công chúa. Hoàng đế nhìn cha ta – một kẻ què quặt, mù lòa và ta, ánh mắt lạnh lẽo như ánh mắt người đồ tể nhìn lợn trước khi giết. Cha ta thì cứ tưởng phú quý đã đến, hưng phấn đến mức không ngừng xoa tay. “Lúc trước, ta cứu được công chúa ngất bên bờ sông. Khi tỉnh lại, nàng đã không nhớ mình là ai, nên ta giữ nàng lại, cho nàng chốn dung thân.”

Trường Ninh Ký

Trường Ninh Ký Ta là Trưởng công chúa của triều đại hiện nay, mang bệnh từ trong bụng mẹ, sống không quá hai mươi lăm tuổi. Những năm cuối đời, ta định rời khỏi cung, sống một cuộc đời tự tại nơi ngoài hoàng thành. Thế nhưng, chưa kịp thoát thân, ta đã bị gán tội mưu phản. Trong ngục tối, khi ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn dầu lay lắt, tiếng của Phò mã – Hứa Quy Viễn vang lên, mang theo cả sự lạnh lùng và uy nghiêm: “Điện hạ còn muốn tiếp tục chối cãi sao?” Ta áp sát lại gần, khẽ mỉm cười, rồi hôn hắn: “Ta có cứng miệng hay không, phò mã thử xem chẳng phải sẽ rõ hay sao?” Tiểu Hứa đại nhân, mặt đỏ tới tận mang tai.

Trăng Tàn Sao Lặn

Trăng Tàn Sao Lặn Những câu chuyện trong thoại bản thường kể về thư sinh nghèo khó thi đỗ khoa cử, cưới được tiểu thư nhà giàu. Nhưng hiện thực lại là, sau khi hút cạn máu của Thẩm gia, Tạ Tinh Kiều đã ra tay giết chết chính thê là ta để dọn đường cho Bạch Nguyệt Quang của hắn, Lý Cẩn Nguyệt. Trong cơn đau đớn tột cùng, ta giật lấy túi thơm mà hắn trân quý, bên trong rơi ra ba đồng hoa tiền mà trẻ con thường chơi. Thì ra, tình thâm ý trọng của hắn, cũng chỉ là trò cười trong mắt Lý Cẩn Nguyệt. Sống lại một đời, ta muốn thấy mộng đẹp của hắn tan thành mây khói, trăng tàn sao lặn.

Giả Vờ Thanh Cao

Giả Vờ Thanh Cao Tiểu thư tính tình lạnh nhạt, không yêu cô gia. Để kích thích tiểu thư ghen tuông, cô gia nhiều lần giả vờ tỏ ra tốt với ta, thậm chí còn ôm ta lên giường trước mặt tiểu thư, muốn cùng ta thân mật. Tiểu thư trên mặt vẫn tỏ ra bình thản, còn cười hỏi cô gia có muốn nạp ta làm thiếp không khiến cô gia tức giận phẩy tay áo bỏ đi. Sau khi cô gia đi, tiểu thư thu lại nụ cười, bóp cổ ta, mặt đầy vẻ dữ tợn: “Đồ tiện nhân không biết xấu hổ, ngay cả phu quân của ta mà ngươi cũng dám mơ tưởng, ngươi không muốn sống nữa sao?” Nàng ta hủy hoại dung nhan của ta, ném ta vào ổ ăn mày, ta bị một đám ăn mày hành hạ ngày đêm đến chết. Vì cái chết của ta, cô gia cuối cùng cũng hiểu được tâm ý của tiểu thư, vui mừng khôn xiết hứa cả đời chỉ có một mình nàng ta, không bao giờ nạp thiếp. Sau khi chết, ta mới biết, tiểu thư không phải là người tính tình lạnh nhạt, chẳng qua chỉ muốn giả vờ thanh cao để trêu đùa cô gia, muốn cô gia yêu nàng ta đến chết đi sống lại mà thôi. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày đại hôn của họ.  

Mỹ Nhân Kế

Mỹ Nhân Kế Thái tử điện hạ bị đả thương mệnh căn tử khi chinh chiến trên chiến trường. Vì muốn tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, hắn ép buộc đích tỷ của ta phải mượn giống để sinh con. Chúng ta đều hiểu rõ, ngày đứa trẻ chào đời cũng chính là ngày đích tỷ hương tiêu ngọc tận. Đích mẫu khóc đến sưng cả mắt, cuối cùng quyết định để ta thay đích tỷ sinh con. Phụ thân nghe đến đây, đôi mày nhíu chặt bỗng chốc giãn ra. “Tuế An sau khi sinh con xong sẽ giao cho Kỷ An nuôi dưỡng, từ đó Kỷ An chính là Thái tử phi duy nhất của Thái tử điện hạ. “Tuế An chỉ là một thứ nữ, con của nàng lại được Thái tử điện hạ nuôi dưỡng dưới gối, đó là phúc phận của đứa trẻ.” Không ai hỏi ta lấy một câu, vào mùng tám tháng tư, một chiếc kiệu nhỏ màu hồng đưa ta thẳng đến phủ Thái tử. Ta nhẹ xoa bụng, không kìm được mà bật cười. Ta còn đang lo tìm cha cho con mình, Thái tử đã vội tới. Bọn họ vì ngôi báu mà muốn hy sinh mạng sống của ta. Ai nói lên ngôi hoàng đế chỉ có con đường này?

Điêu Chu Nhan

Điêu Chu Nhan Phu quân ta trở thành đồ chơi của công chúa. Thám Hoa Lang năm nào tài hoa tuyệt diễm, giờ lại như chó nằm dưới chân công chúa. Trưởng công chúa chỉ tay về phía ta, mỉm cười ngọt ngào với chàng: “A Tự, giết ả nữ nhân này đi, ta sẽ thưởng cho ngươi!” “Được.” Phu quân nhẹ giọng đáp. Rồi không chút biểu cảm đi tới, giơ tay siết chặt lấy cổ ta.

Cuộc Chiến Hoàng Quyền

Cuộc Chiến Hoàng Quyền Tân khoa Trạng nguyên có dung mạo như Phan An. Chỉ vì giữa biển người nhìn hắn thêm một lần, hắn liền cho rằng ta đã động lòng. Không lâu sau, thê tử của Trạng nguyên bị người làm nhục, xác vứt nơi hoang vu. Mọi người đều đồn rằng, trưởng công chúa ta đây là kẻ điên rồ, giết thê đoạt phu, làm đủ chuyện xấu không kiêng nể ai. Trạng nguyên lang thâm tình như biển, thà chết chứ không khuất phục. Nào ai biết, vị Trạng nguyên lang mà người người tán dương, từng quỳ trước điện của ta suốt ba ngày ba đêm, chỉ để cầu ta thương xót. Sau khi ta giúp hắn từng bước thăng tiến, hắn lại đếm từng tội trạng của ta, tự tay đem ta lăng trì mà chết. Đến lúc chết ta mới biết, vị thê tử tầm thường kia, lại chính là muội muội lưu lạc nhân gian của ta, kẻ giết nàng cũng chính là hắn. Trùng hợp thay, ta trọng sinh rồi. Lần này, trưởng công chúa điên cuồng thật sự sẽ nổi điên.