Cổ Đại

Chúc Ta Bình An

Chúc Ta Bình An Hôm ấy, ta cùng Bùi Phi Mặc từ hôn, liền khởi hành quay về Thanh Châu. Chẳng ai ngờ rằng, người theo đuổi hắn suốt năm năm là ta, mà người đòi từ hôn cũng lại là ta. Hôm qua, hắn sau rượu lỡ lời, ta mới hay biết hắn đã có người trong lòng, Bùi Phi Mặc ngưỡng mộ tài học của nàng ấy đã nhiều năm. Giữa trận đại tuyết ngập trời ở bến nhỏ, ta ung dung trao hôn thư cho Bùi Phi Mặc: “Thật có lỗi với ngài, Bùi đại nhân, đã quấy rầy ngài ngần ấy năm.” “Nhưng ngài cũng thật là, đã có người trong lòng, sao không sớm nói với ta chứ.” Lần sau gặp lại Bùi Phi Mặc, là hai năm sau. Ta theo lệnh nhập cung, vẽ tranh cho các nương nương. “Bùi mỗ ngưỡng mộ tài học của cô nương đã lâu, chuyến này hộ tống cô nương vào kinh…” Ngẩng đầu, hắn bắt gặp ta đang ôm cuộn tranh, thoáng ngẩn người: “… Sao lại là ngươi?” Ngày đông, đường thủy chậm chạp, đèn dầu sáng ấm, trên thuyền chỉ có tiếng yên lặng của hắn và tiếng ấm trà nhỏ lửa, tĩnh mịch đến mức có thể nghe cả tuyết rơi. Ta sợ ngượng ngùng, hà hơi vào tay, cố kiếm chuyện để nói: “Ngài đừng nghĩ lúc từ hôn ta nói nghe thoải mái, thực ra ta đã khóc suốt dọc đường.” “… Vậy còn ngài, Bùi đại nhân, hai năm qua, ngài đã cưới được người trong lòng chưa?”

Mệnh Phượng Hoàng

Mệnh Phượng Hoàng Ta vốn sinh ra đã mang mệnh phượng hoàng, định sẵn sẽ trở thành mẫu nghi thiên hạ, bảo vệ sự bình an của đất nước. Phụ mẫu lo lắng sau này ta vào cung sẽ phạm phải sai lầm nên đối với ta vô cùng nghiêm khắc. Thái tử cho rằng ta định sẵn sẽ yêu chàng đến chết đi sống lại nên đối với ta trăm bàn chê bai. Nhưng sau này, Thái tử từ biên cương trở về, mang theo một nữ tử hoàn toàn khác ta, anh tư lẫm liệt. Phụ mẫu nói đó là muội muội ruột của ta, bọn họ nên hết mực yêu thương nàng. Thái tử nói, chỉ có muội muội mới không màng đến tính mạng mà cứu chàng, muội muội mới là người chàng muốn yêu. Mọi người đều cho rằng, muội muội so với ta khí chất hơn, rạng rỡ hơn. Mọi người bắt đầu nói, muội muội so với ta thích hợp làm Hoàng hậu hơn, có lẽ nàng mới thực sự là người mang mệnh phượng hoàng. Đối mặt với những lời chỉ trích ngày càng dữ dội, ta lại mỉm cười thản nhiên, Cuối cùng ta cũng có thể thoát khỏi xiềng xích này.

Cẩu Hoàng Đế Muốn ”Ăn” Ta

Cẩu Hoàng Đế Muốn ”Ăn” Ta Cẩu Hoàng đế muốn ăn thịt ta. Ta là “đồ ăn” cẩu Hoàng đế nuôi trong cung. Phụ thân ta đã nói với hắn rằng ăn ta sẽ trường sinh bất lão. Tuy nhiên, yêu cầu là ta phải đủ mười tám tuổi mới được làm thịt. Vừa qua sinh thần thứ mười tám, ta bị đưa lên long sàng. Nhìn thấy táo đỏ, đậu phộng, long nhãn, hạt sen được bày biện đầy giường, ta run bần bật: “Ăn sống sao? Quá tàn nhẫn!” Cẩu Hoàng đế nhìn ta với vẻ âm trầm, nheo mắt lộ ra hàm răng trắng: “Trẫm chờ không kịp nữa rồi.”

Sau Khi Bị Đoạt Mối Hôn Sự, Ta Lựa Chọn Tu Hành

Sau Khi Bị Đoạt Mối Hôn Sự, Ta Lựa Chọn Tu Hành Hôn sự của ta bị mẫu thân trao cho đường tỷ. Bà nói ta chưa đủ xinh đẹp, cũng không thông minh lanh lợi, đường tỷ thích hợp gả vào Hầu phủ hơn ta. Nếu đã như vậy, thì cứ để tỷ ấy gả đi.