Cổ Đại
Ẩn Khê Khi Mạnh Hoài được phục chức, chuẩn bị vào kinh, chàng lại bất ngờ rơi xuống nước mất trí nhớ. Chàng chẳng quên gì, chỉ quên người vợ kết tóc cùng chàng là ta. Chàng nắm tay Tô Nguyệt Thiển, bảo rằng nàng mới là ái nhân duy nhất trong đời chàng. Nhi tử của ta thì lạnh lùng bênh vực họ: “Người chẳng giúp được gì, thì xin người cũng đừng xuất hiện trước mặt phụ thân nữa, có được không?” Bà mẫu ta ánh mắt lạnh lùng, hờ hững buông lời: “A Hoài bệnh tình nguy cấp, chẳng lẽ con lúc này còn ghen tuông vô cớ sao?” Tô Nguyệt Thiển cũng kéo lấy tay áo ta, móng tay bấm sâu vào da thịt: “Đợi Mạnh đại ca hồi phục trí nhớ, ta tất sẽ hoàn trả vị trí chính thê cho tỷ. Cầu xin tỷ, làm ơn để chúng ta vào kinh!” Ta đã biết rõ, Mạnh Hoài giả vờ mất trí nhớ, chỉ để bỏ ta ở lại. Như thế cũng tốt. Con ta ở Mạc Bắc vừa gửi thư, chỉ mong mẫu tử đoàn viên. Giờ đây, đến cả cái cớ để rời đi, ta cũng chẳng cần tìm nữa.
Độc Phi Hoàng đế đương triều là một gã điên loạn. Hắn từng cuồng ngôn rằng sẽ nếm hết toàn bộ nữ nhân trên thiên hạ. Sau khi bị hạ thuốc mê, ta cùng tỷ tỷ tỉnh dậy trong thâm cung. Lúc bàn tay hắn ta vươn tới, tỷ tỷ dịu dàng che chở ta sau lưng: “Muội muội hẳn còn non nớt, chẳng hiểu gì cả, xin để dân nữ hầu hạ bệ hạ.” Vì sợ hãi, tỷ tỷ vô tình rơi một giọt nước mắt, lập tức bị hoàng đế lăng trì. Nhìn tỷ tỷ máu thịt be bét, ta rút trâm vàng, quyết liều mạng với hoàng đế. Nhưng ngay sau đó, ta bị hắn đâm một nhát vào tim. Khi mở mắt lần nữa, ta nhìn thấy hắn đang cầm một con dao găm sắc nhọn, từng nhát từng nhát lăng trì tỷ tỷ. Nhưngtên hoàng đế chó má đó không biết rằng, hắn là kẻ điên, nhưng ta còn điên hơn hắn!
Hoa Hoa Doanh Chí Sau khi viên phòng cùng vị phò mã lạnh lùng trầm ổn, ta—một thiếu nữ huyết khí phương cương—lại thèm khát thân thể của hắn. Phò mã thận trọng từ chối, cùng ta hòa ly. Hiện tại ta đã đăng cơ, thứ ta không có, ta nhất định phải đoạt lấy bằng mọi giá! Trước tiên, ta quyết định tìm một tuyệt thế thần tiên nam tử để giải khuây cái đã.
Tiểu Mãn Thế tử nhặt ta ra từ đống nô lệ, trang điểm rồi cắt lưỡi ta, dạy dỗ cho ta thay đổi mọi cử chỉ, biến ta thành hình ảnh bạch nguyệt quang của hắn. Hắn tỏ ra rất cưng chiều, cho ta cùng hắn đi chơi, dùng bữa, đánh cờ. Chỉ cần ta liếc mắt, ngày hôm sau, châu báu, trang phục đắt tiền sẽ được đưa đến trước mặt ta. Đúng lúc ta nghĩ rằng cả đời này sẽ như vậy thì bạch nguyệt quang của hắn đã trở về. Hắn nói: “Ngươi đi đi, ta sẽ phối cho ngươi một hạ nhân tốt. Ta đã cho hắn một số tiền, hắn chắc chắn sẽ không chê bai ngươi.”
Nguyệt Mãn Tây Lâu Muội muội của ta bị cng bức, nhưng phu quân ta là Cửu Môn Đề Đốc lại phán kẻ phạm tội vô tội. Chỉ vì kẻ đó là đệ đệ của bạch nguyệt quang. Hắn nhiều lần khiêu khích muội muội ta. Mẫu thân ta lên kinh cáo trạng, lăn qua bàn đinh, vậy mà còn chưa gặp được thiên tử đã bị quấn chiếu ném ra ngoài, chỉ còn là một thi thể lạnh lẽo. Ta cầu xin phu quân đừng bao che cho tội phạm, nhưng hắn chỉ lạnh nhạt nhìn xuống mà nói: “Chỉ là một đêm hoan hảo, muội muội nàng cũng đâu có ch-t, cần gì phải bức người quá đáng?” Sau này, ta tìm đến Cẩn vương. Đêm ấy, phu quân quỳ gối bên ngoài phủ suốt một đêm, giọng nói khàn đặc: “Thanh Loan, nàng theo ta về đi, vụ án này ta sẽ tái thẩm.”
Trung Trinh Khách Nguyên Tự Quan cả đời cứng nhắc, thanh liêm chính trực, chưa từng liếc mắt nhìn các nha hoàn trong phủ. Nghe nói nha hoàn kia từng cùng hắn vượt qua quãng thời gian gian khổ, quả thực không dễ dàng. Thế nhưng, hắn lại không để tâm. Chỉ vì nha hoàn đó vô ý mạo phạm ta, liền đem nàng gả cho một tên sai vặt thấp hèn. Mẹ ta gật đầu: “Người này có quy củ, con gả qua đó có thể yên tâm.” Quả thật, hơn mười năm sau, gió yên sóng lặng. Chỉ là vào lúc ta bệnh nặng hấp hối, lại bất ngờ nhìn thấy một thiếu niên quỳ xuống trước mặt Nguyên Tự Quan, kích động nói: “Phụ thân, hài nhi đỗ đạt rồi! Người và mẫu thân cuối cùng cũng có thể quang minh chính đại…” Ta phẫn uất đến mức phun máu mà chết. Khi trọng sinh trở về năm mười bảy tuổi, Hoàng hậu nương nương ban hôn, ôm lấy ta hỏi: “Trinh nhi thích Trạng nguyên hay Thám hoa?” Ta lướt qua ánh nhìn chằm chằm của Nguyên Tự Quan, mỉm cười chỉ về phía vị Bảng nhãn gầy gò nghèo túng: “Trinh nhi muốn hắn.”
Giả Vờ Thanh Cao Tiểu thư tính tình lạnh nhạt, không yêu cô gia. Để kích thích tiểu thư ghen tuông, cô gia nhiều lần giả vờ tỏ ra tốt với ta, thậm chí còn ôm ta lên giường trước mặt tiểu thư, muốn cùng ta thân mật. Tiểu thư trên mặt vẫn tỏ ra bình thản, còn cười hỏi cô gia có muốn nạp ta làm thiếp không khiến cô gia tức giận phẩy tay áo bỏ đi. Sau khi cô gia đi, tiểu thư thu lại nụ cười, bóp cổ ta, mặt đầy vẻ dữ tợn: “Đồ tiện nhân không biết xấu hổ, ngay cả phu quân của ta mà ngươi cũng dám mơ tưởng, ngươi không muốn sống nữa sao?” Nàng ta hủy hoại dung nhan của ta, ném ta vào ổ ăn mày, ta bị một đám ăn mày hành hạ ngày đêm đến chết. Vì cái chết của ta, cô gia cuối cùng cũng hiểu được tâm ý của tiểu thư, vui mừng khôn xiết hứa cả đời chỉ có một mình nàng ta, không bao giờ nạp thiếp. Sau khi chết, ta mới biết, tiểu thư không phải là người tính tình lạnh nhạt, chẳng qua chỉ muốn giả vờ thanh cao để trêu đùa cô gia, muốn cô gia yêu nàng ta đến chết đi sống lại mà thôi. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày đại hôn của họ.
Có Thù Tất Báo Mạnh Thanh Chu ném ta vào ổ cướp, dùng ta để đổi lấy sự bình an cho Chu Nhược. Ta nắm chặt lấy tay áo, cầu xin hắn đừng bỏ rơi ta. Hắn bẻ từng ngón tay ta ra, thản nhiên nói. “Loan Loan, nàng hãy cố gắng sống sót, những thứ khác không quan trọng.” Thật hay cho câu những thứ khác không quan trọng. Chu Nhược là viên ngọc không tì vết, thanh danh không thể bị vấy bẩn. Còn ta chỉ là một con hát hạ lưu, sinh ra đã hèn kém, đáng bị chà đạp, không có gì quan trọng.
Quan Sơn Nguyệt Quân phản loạn vây hãm phủ tướng quân, bắt ta làm con tin để ép Lạc Khiếu đầu hàng. Để không làm liên lụy đến Lạc Khiếu, ta quyết định tự kết liễu sinh mệnh. Ngay trong giây phút ta sắp sửa tự vẫn, Lạc Khiếu đã liều chết xông phá vòng vây. Mắt nhìn chăm chăm, nhìn ta từ từ tắt thở ngay trước mặt hắn.
Hậu Cung Máu Lệ Thái tử yêu nữ hiệp giang hồ đã cứu hắn. Ở ngự tiền quỳ ba ngày ba đêm cầu xin bệ hạ hủy hôn ước với ta, muốn cho nữ hiệp đó vị trí Thái tử phi. Ta tận tình khuyên nhủ: “Bối cảnh Tạ cô nương khó có thể chống đỡ đại nghiệp, sao không thu làm thiếp trước, đợi ngày sau rồi nói tiếp.” Nữ hiệp không chịu nổi sự nhục nhã, tức giận rời đi, trên đường lại gặp kẻ xấu, liền nhảy sông tự sát. Sau đó ta giúp Thái tử đăng cơ. Hắn lại vào ngày phong hậu cho ta, hủy dung mạo của ta, chém tứ chi của ta, biến ta thành người lợn, còn hạ lệnh lấy tội mưu phản để tru di cửu tộc ta. Ta tuyệt vọng hỏi hắn ta: “Tại sao?” Hắn lại nói: “Quân Quân chịu khổ, ta muốn ngươi trả lại gấp trăm ngàn lần.” Nửa đời như mộng, gả cho một người không có nhân tính. Sống lại một đời, ta quỳ gối trong đại điện, nói với hoàng đế: “Xin bệ hạ thành toàn cho thái tử điện hạ cùng Tạ cô nương.”
Uyên Ương Ân Ái Trúc mã của ta là một người què. Hắn bị ta đánh què. Còn ta, là một đứa ngốc. Bị hắn đập ngốc. Hai nhà bàn bạc, một người què, một kẻ ngốc. Gộp lại thành một đôi cho xong. Thế là, ta chảy nước miếng, hắn lê cái chân què. Chúng ta bái đường thành thân, trở thành phu thê. Nhưng sau khi thành thân, ta lại thông minh tuyệt đỉnh, còn hắn thì đi lại như bay. Hai chúng ta nhìn nhau, đồng thanh chất vấn: “Ngươi giả bộ đấy à?!”
Liên Hoa Tịnh Đế Để chúc mừng Bùi Cảnh Xuyên đỗ Trạng nguyên, ta đã cho đúc một cặp liên hoa bằng vàng ròng, cao ngang tầm người, đem tặng hắn. Ngày Trạng nguyên diễu phố, hắn tháo hoa cài trên mũ, nhưng lại ném cho thứ muội đứng bên cạnh ta. Bốn bề vang lên tiếng hò reo, thứ muội xấu hổ, mặt đỏ bừng. Đúng lúc ấy, quân Trấn Bắc vừa khải hoàn hồi triều. Ta kéo cặp liên hoa đến trước đội quân, chọn một tiểu tướng quân mặc giáp bạc, mày rậm mắt to, mỉm cười ngọt ngào với hắn: “Tiểu tướng quân, cặp liên hoa này tặng ngài, chúc mừng ngài khải hoàn!”
Chủ Mẫu Hầu Gia Mẹ chồng ta nhặt về một đứa bé, mặt mày giống hệt phu quân đã chết của ta. Bà nói đó là duyên phận, phu quân ta đầu thai chuyển kiếp trở về báo đáp ân tình của ta. Ta liền dốc toàn lực của cả gia tộc để tiến cử hắn làm thế tử của Hầu phủ. Nhưng sau này, hắn công thành danh toại, lại giam cầm ta đến chết trong kho củi sau nhà. Phu quân đã chết đi kia của ta mang theo phu nhân của hắn đến trước mộ ta: “Nhi tử của chúng ta đã tiễn ngươi đoạn đường cuối cùng, đời này của ngươi cũng xem như là sống xứng đáng rồi.” Sống lại một kiếp, bọn họ muốn diễn trò trên sân khấu, ta sẽ ngồi dưới xem kịch! Cùng bọn họ hát một vở bi kịch cốt nhục ly tán, gia đình tan nát!
Vân Cẩn Thứ muội vừa được tái sinh, việc đầu tiên nàng làm là bắt ta giết vị hôn phu của mình. Nàng ta nói vị hôn phu sau này sẽ cầu hôn một cô gái mồ côi, ban cho nàng ta mọi vinh hoa phú quý nhưng lại khiến cả nhà ta bị lưu đày chết thảm. Khi người khác còn đang nghi ngờ thật giả thì trong lòng ta đã mài dao. Hắn cưới ai ta không quan tâm nhưng tuyệt đối không được động đến gia đình ta, đao kiếm của phủ Thượng thư mãi mãi chỉ hướng ra ngoài.
Dải Lụa Xanh Vì cứu hắn, ta bán đi món trang sức duy nhất của mình, mạo hiểm khắp nơi cầu y, chỉ mong đến ngày ly biệt, có thể lấy ân tình trói buộc, để hắn đưa ta rời khỏi chốn thanh lâu này. Khi ấy, Tạ Hành Trác một lời liền đáp ứng. Ta ngượng ngùng tháo sợi dây lụa xanh bên hông, trao cho hắn làm tín vật: “Chàng treo sợi dây này lên trên cây hòe trước lầu, ta liền biết chàng đã trở về.” Nhưng ta chờ mãi, chờ đến khi lá cây rụng hết, tuyết phủ trắng xóa, vẫn không thấy bóng dáng hắn đâu. Nhiều năm sau, ta trở thành một nhạc kỹ được người bao nuôi, khi theo chủ nhân trở lại chốn cũ. Nam nhân bên cạnh ta chỉ vào một cây cổ thụ, giễu cợt nói: “Nghe đồn thế tử của Ân Bình hầu vẫn chưa chịu hồi kinh thành thân cùng công chúa, chỉ vì muốn ở lại chờ dưới gốc cây héo khô này.” “Muội phu của ta quả thật là người si tình.” Ta thoáng nhìn sợi dây lụa xanh vẫn còn treo trên cành cây, rồi ôm đàn không nói gì. Dù hắn có si tình đến đâu, giờ cũng chẳng còn can hệ gì tới ta nữa rồi.
Linh Hồn Trở Về Đây là năm thứ 10 kể từ khi ta qua đời, ta nhìn thấy phu quân của ta như thế nào từ thế tử Hầu phủ trèo một mạch đến vị trí Thừa tướng. Hắn nạp thiếp, lại tục huyền, thê thiếp trong hậu viện thừa tướng không yên ổn, thường xuyên xảy ra tranh chấp, cũng có người chết đi nhưng hắn luôn mắt nhắm mắt mở, không để những chuyện này vào lòng, giống như khi ta chết, hắn cũng không rơi một giọt nước mắt vì ta. Trong mắt hắn, Mục Chi ta chỉ là một tiểu nha hoàn hầu hạ bên cạnh hắn lúc hắn còn làm thế tử mười năm trước, vì hầu hạ lâu ngày, mới may mắn trở thành thiếp thất.
Triệu Vân Thư Vị hôn phu cao quý của ta đã trở thành tù nhân. Hắn bị đánh đến điếc một bên tai, bị ném ra đường để bán. Ta ngồi xổm trước mặt hắn, nhẹ giọng nói: “Lúc này ta đến để hủy hôn, chàng không cảm thấy ta là người thừa nước đục thả câu chứ?” Trời cao có thể chứng giám! Hôm qua khi ta đến, hắn vẫn là thế tử cao cao tại thượng! Sao chỉ qua một đêm, lại trở thành tội nô thế này? Hắn mở mắt, bình thản nhìn ta. Sau lưng truyền đến tiếng la hét: “Còn mua nữa hay không? Nếu không mua thì để chúng ta xem hàng!” Toàn bộ các bà chủ lầu xanh trong kinh thành đều đang chờ xem hàng. Mua hắn về, thì chẳng khác nào có cây hái ra tiền. “Cô nương xem bộ dạng nghèo hèn này, chắc chắn không mua nổi đâu.” Nghe thấy câu này, ta lập tức nổi giận: “Xem thường ai hả? Người này ta mua!”
Niên Hoa Tố Cẩm Phu quân của ta đã chiến tử sa trường năm năm, vậy mà đột nhiên lại kéo cả gia quyến trở về. Hắn lấy vợ ở nước địch, sinh một đứa con gái, còn chỉ đích danh muốn ta đi đón. Lão phu nhân khó xử, ta cũng khó xử. Lúc trước, sau khi nhận tin hắn tử trận, lão phu nhân đã kiếm cho ta một tiểu tướng công. Hiện tại, phu quân và con nhỏ lại náo loạn không ngừng, ta thật sự không thể rời đi. Hai người họ, mỗi người nắm chặt một bên tay áo của ta, vừa khóc lóc, vừa chùi nước mắt. “Phu nhân, ngực ta đau quá, nàng mau nghe xem có phải tim ta đập nhanh không?” “A nương, tay con đau, nương thổi thổi giúp con!” Không còn cách nào khác, ta đành bỏ chuyện đi đón người kia. Hôm sau, khi hắn giận dữ đến tìm ta tính sổ, lão phu nhân cũng không dám ngẩng đầu, bèn nghĩ ra một ý tưởng tệ hại: “Hay là… để con cái hai nhà kết nghĩa phu thê từ nhỏ, được không?”
Giảo Thập Bát Ta được sinh đúng vào năm hạn hán nghiêm trọng. Ở thôn của ta, bé gái ra đời trong năm có thiên tai sẽ bị chôn sống trên núi. Vì để bảo vệ tính mạng của ta, mẫu thân đã lừa cha rằng ta là một bé trai. Ta dùng thân phận nam nhi sống khỏe mạnh đến năm mười sáu tuổi, nhưng sau lúc mẫu thân qua đời, ta đột nhiên mắc phải căn bệnh lạ. Khi chuyện bị lộ, hàng xóm láng giềng nhao nhao thuyết phục cha: “Chẳng qua chỉ là một đứa con gái, nhân lúc nó còn sống bán vào thanh lâu đổi chút tiền rồi cưới người khác.” Từ ngày ấy, cha dần lãnh đạm với ta, ta thấp thỏm lo lắng, chỉ sợ bị vứt bỏ. Nhưng sau này, cha lại chết trong hang rắn của phủ Thái tử vì muốn xin một cây thuốc dẫn cho ta.
Bánh Hoa Cao Tiểu muội ham chơi, chỉ vì một miếng hoa cao mà bị dụ bước vào Lâm phủ. Đến lúc trở ra, lại bị kẻ khác giơ lên ném ra. Bộ y phục mới do A nương tự tay làm cho nàng bị lột sạch, chỗ đôi mắt trên gương mặt chỉ còn hai hốc máu đỏ lòm. Năm sau khi mùa xuân vừa trở lại, Lâm phu nhân từ Giang Nam về Trường An, ngày ngày mong nhớ vị hoa cao ở Giang Nam. Vừa hay, ta lại có tay nghề làm hoa cao rất khéo.