Cổ Đại

Xuyên Thành Nữ Phụ Truyện Ngược

Xuyên Thành Nữ Phụ Truyện Ngược “Chúc hai người tình chàng ý thiếp, trăm năm ân ái.” Ta tháo phượng quan đội lên đầu mỹ thiếp của hắn, ung dung rời đi. Tiện tay mang theo một đôi trâm vàng khảm ngọc lam đính hồng châu, một đôi hoa tai san hô đỏ, sáu chiếc vòng dương chi ngọc, một chiếc vòng tay bạch ngọc khảm vàng, một hộp trang điểm bằng gỗ tử đàn khảm châu báu… Nếu cái giường nhẹ hơn một chút, ta cũng sẽ không để nó ở lại phủ thế tử.  

Trời Lạnh Rồi Đổi Hoàng Đế Thôi

Trời Lạnh Rồi Đổi Hoàng Đế Thôi Hoàng hậu thích chỉ hôn. Trong tiệc cung yến, Hoàng hậu tùy tiện chỉ tay, chỉ vào đích tỷ đã có hôn ước, cho ấu tử của thừa ân hầu là Trần Thiên Hữu. Chưa đầy hai năm, đích tỷ bị bạo hành gia đình đến mức sảy thai, khóc lóc vào cung cầu Hoàng hậu chủ trì công đạo, nhưng lại bị nàng ta trách cứ. “Hồ ngôn loạn ngữ, hôn sự do bản cung chỉ định từ trước đến nay đều là phu thê ân ái, cầm sắt hòa minh, ngươi đây là đang nghi ngờ bản cung sao?” Trần Thiên Hữu càng ngày càng quá đáng, yêu cầu thê thiếp hầu chung một chồng, đích tỷ không chịu nổi nhục, tự vẫn mà chết. Hoàng hậu biết chuyện thì giả mù mưa sa lau vài giọt nước mắt: “Cũng là người không có phúc khí, đáng thương cho tấm lòng tốt của bản cung.” Ngón tay khẽ động, lại chỉ sang ta. Ta cười đáp ứng, có lẽ nàng ta không biết, ta vừa mới cẩu thả cùng với phu quân Hoàng Thượng của nàng ta ở trong chùa. Lúc này trong bụng, còn mang thai long chủng.

Trẫm Nuôi Sói Trong Cung

Trẫm Nuôi Sói Trong Cung Phò mã bế về một đôi long phượng song sinh, bảo ta phải chăm sóc chu đáo. Ở kiếp trước, ta xem chúng như con ruột mà nuôi dạy. Con trai nuôi thì vào triều làm tể tướng, con gái nuôi thì trở thành hoàng hậu cao quý. Nhưng đến khi chúng quyền thế đầy mình, lại hạ ta xuống thành tội nô, khiến ta sống không bằng ch. Chúng nói là ta cưỡng đoạt tình yêu, ép mẫu thân ruột của chúng từ thê tử thành thiếp thất, phải sống thấp hèn suốt đời. Ngày phò mã cưới nguyên phối, ta thì mặc áo đơn, chân trần quỳ giữa trời tuyết, trơ mắt nhìn họ đoàn tụ ấm áp cả nhà bốn người. Nay ta sống lại một lần nữa, phò mã còn chưa kịp mở miệng bảo ta nuôi con giúp hắn, đã thấy trong lòng ta đã ôm sẵn một bé trai.

Hoa Khôi Mãn Xuân Lâu

Hoa Khôi Mãn Xuân Lâu Ta là hoa khôi đẹp nhất của Mãn Xuân Lâu. Biết bao khách quý vung tiền như rác chỉ để mua lấy nụ cười của ta. Nhưng ta lại dùng hết tâm cơ để vào Cố phủ, trở thành thiếp của Cố Bùi. Phụ thân hắn ghét ta xuất thân hèn kém, đã dùng roi quất ta một trận, quất đến da thịt nát bươm. Cố Bùi đau lòng hỏi ta: “Tích Kiều, đau không?” Ta cười đáp: “Không đau.” Đúng vậy, chút đau này thì là gì chứ? Phụ mẫu chết thảm, kêu oan không ai thấu, trong lòng ta chỉ còn đầy hận thù.

Hệ Thống Thẩm Định Trà Xanh

Hệ Thống Thẩm Định Trà Xanh Ta vốn là một hoàng hậu không được sủng ái. Nhưng rồi một đêm, hoàng thượng có được hệ thống thẩm định trà. Và thế là, ta được hắn sủng ái lên tận mây xanh. Các cung nữ nhảy múa trong vườn để quyến rũ hoàng thượng, hắn liền ra lệnh cho bọn họ nhảy suốt đêm. Ta bị phi tần khác hãm hại, hắn lập tức giam người ta vào lãnh cung. Nữ xuyên không đứng dậy làm thơ, hắn tức giận quát: “Thủy Điệu Ca Đầu của Tô Thức mà ngươi cũng dám đạo nhái à?”

Tin Xuân Trong Tuyết Trắng

Tin Xuân Trong Tuyết Trắng Trong hoàng cung vừa có một vũ nữ mới tiến cung, làn da trắng như tuyết, vòng eo uyển chuyển như liễu. Nàng ta khiêu khích nhìn ta, mỉm cười nói: “Hoàng hậu nương nương đã già, sắc cũng tàn, chi bằng sớm thoái vị đi.” Cả hậu cung bàng hoàng kinh sợ, còn phu quân xuất thân dân thường của ta là người đầu tiên nổi giận, sắc mặt nghẹn thành màu gan lợn. “Muội… muội tử, đừng nghe nàng ta nói bậy!”

Năm Nay Hoa Nở Trăng Tròn

Năm Nay Hoa Nở Trăng Tròn   Trọng sinh quay lại thời điểm ta rơi xuống hồ băng, Tiêu Trí không còn như kiếp trước, nhảy xuống cứu ta nữa. Trong tiếng kêu cứu của ta, hắn chỉ để lại một ánh mắt lạnh lùng, rồi quay đầu rời đi. Khoảnh khắc chìm xuống nước, ta thấy hắn xuyên qua đám đông, ôm chầm lấy thứ muội. Bóng lưng hắn run rẩy, tràn ngập niềm vui khi tìm lại được điều đã mất. Ngay khoảnh khắc ấy, ta hiểu ra—Tiêu Trí cũng đã trọng sinh.  

Xuân Phong Bất Hàn Đào Hoa Diện

Xuân Phong Bất Hàn Đào Hoa Diện Ta nhặt được một Thái tử mất trí nhớ từ trong đống xác chết, cùng hắn tranh giành thức ăn từ miệng chó hoang. Sau này, Thái tử trở về cung, Hoàng đế hỏi ta muốn được ban thưởng điều gì. Trước mắt ta hiện lên một loạt dòng bình luận: 【Nữ phụ không định thực sự muốn Thái tử cưới mình đấy chứ?】 【Một thợ săn nghèo hèn ở thôn quê mà dám mơ tưởng bước vào hoàng thất, chẳng trách cuối cùng lại bị ban rượu độc.】 Hóa ra gả cho Thái tử nguy hiểm như vậy. Ta rùng mình một cái, cất kỹ chiếc túi thơm Thái tử tặng, rồi dập đầu thật mạnh: “A Lê ngu dốt, xin bệ hạ ban cho A Lê được trở về Yến Châu.”

Cùng Khuê Mật Xuyên Qua Lúc Sau

Cùng Khuê Mật Xuyên Qua Lúc Sau Ta cùng bạn thân cùng nhau xuyên không. Nàng xuyên thành Thái tử. Còn ta… cũng không khác là bao, ta xuyên thành… thái giám. Nàng vung tay hào sảng, nói sau này sẽ cùng ta hưởng vinh hoa phú quý. Ta thì chẳng ham vinh hoa, chỉ nhẹ nhàng nói: “Ta muốn đến Dạng Cực Điện làm việc.” Bạn thân lập tức đồng ý. Ba ngày sau, ta bị thống lĩnh cấm quân mặt đỏ tía tai xách cổ áo lôi đến trước mặt bạn thân. Nàng đen mặt chất vấn ta: “Ngươi không nói cho ta biết Dạng Cực Điện là phòng tắm lớn trong cung à?!”

Ta Ở Hậu Cung Cải Tạo Hoàng Tử

Ta Ở Hậu Cung Cải Tạo Hoàng Tử “Ta là giảng viên ưu tú của Trung Công Giáo Dục, xuyên không vào hậu cung, cực kỳ giỏi nuôi dạy hài tử, tổng cộng chín đứa con được ta nuôi dưỡng đều là nhân trung long phượng. Thế nhưng, vào ngày mừng thọ năm mươi tuổi, cửu tử đoạt đích, máu chảy thành sông. Kẻ sống sót duy nhất quỳ xuống cầu xin ta tha thứ, ta dùng một tấm lụa trắng kết thúc sinh mệnh tàn tạ, lần nữa mở mắt, trở về lúc Hoàng đế bảo ta nuôi dạy chúng. Ta “Bịch” một tiếng đóng sầm cửa lại: “Ai thích nuôi thì cứ việc, thần thiếp không nuôi nữa!”

Hoài Bão Của Cô Gái Xuyên Không

Hoài Bão Của Cô Gái Xuyên Không “Chỉ là một nữ tử xuyên không, làm sao đấu lại được với tiểu thư khuê các được thế gia quý tộc bồi dưỡng mười mấy năm?” Tô Quý phi nhìn ta, nụ cười khinh thường. Nàng xuất thân cao quý, được Hoàng thượng sủng ái, trong cung trường thịnh không suy đã gần mười năm. Nhưng ta không hề sợ hãi, chỉ tiến lại gần nàng, khẽ nói. “Đáng tiếc thân phận tiểu thư khuê các của Tô Quý phi nương nương chỉ là giả.” Sắc mặt Tô Quý phi đột nhiên thay đổi. Ta cong môi, đúng vậy, ta đã sớm biết, vị tự xưng là Tô Quý phi nữ nhi của Thứ sử Thanh Châu này, kỳ thực xuất thân ti tiện, là một vũ cơ không được coi trọng nhất trong phường ca kỹ. Mà nàng cũng sẽ không biết, thân phận nữ tử xuyên không của ta, cũng là giả. Ta là người được sinh ra của thời đại này.

Khi Cả Tông Môn Xuyên Không Đến Hiện Đại

Khi Cả Tông Môn Xuyên Không Đến Hiện Đại   Mẩu chuyện vô tri hài (điêng), tới cuối mỗi người đều có CP, đảm bảo ngọt 100%, hài 200% – Một giấc ngủ dậy, cả tông môn ta xuyên đến thời hiện đại. Đại sư huynh tu Vô Tình Đạo trở thành idol nổi tiếng. Người ta gọi huynh ấy là “khắc tinh của paparazzi”, “đóa hoa cao lãnh”, “không bao giờ sụp đổ hình tượng”. Nhị sư huynh giỏi ngự kiếm phi hành lại trở thành tài xế giao đồ ăn hạng 1 sao. Đánh giá của khách hàng: “Tốc độ giao hàng siêu nhanh, nhưng mỗi lần nhận đồ ăn thì đã nguội lạnh cả rồi, chấm điểm kém!” Còn ta, một đan tu, vô tình trở thành người kế thừa phi vật thể của nghề nổ bỏng ngô kiểu cổ truyền.

Cha Đừng Ngược Nữa, Mẹ Tôi Mất Ba Ngày Rồi

Cha Đừng Ngược Nữa, Mẹ Tôi Mất Ba Ngày Rồi “Mẹ ngươi đâu?” Cha hỏi tôi, trên người còn vương mùi son phấn của thiếp thất của ông ta. “Mẹ tôi ch//ết rồi, từ ba ngày trước.” Tôi chỉ vào di hài của mẹ, dửng dưng nói cho ông ta biết. Người cha xưa nay vốn được xưng là tỉnh táo đã hoàn toàn phát điên.

Khi Nghệ Sĩ Xăm Mình Xuyên Về Cổ Đại

Khi Nghệ Sĩ Xăm Mình Xuyên Về Cổ Đại Ta và cô bạn thân làm nghề xăm mình đã xuyên không rồi. Nàng thì lừa đảo trong cung, còn ta thì lừa lọc ngoài cung. Cuối cùng, một ngày nọ, khi ta giả mù đi hành nghề mát-xa cho Thái tử bạo ngược, thấy trên eo hắn nổi bần bật hình xăm heo Peppa, ta cười lớn như gà gáy. Nụ cười đó không chỉ khiến danh tiếng “mát-xa chữa bách bệnh cho người mù” của ta không giữ nổi, mà mạng cũng khó có thể bảo toàn.  

Phu Quân Nhà Ta Đúng Là Đáng Đánh Một Trận!

Ta gả cho Thái tử chỉ là để xung hỉ cho lão Hoàng đế đang hấp hối. Ai ngờ xung quá tay, vừa cưới xong ngày hôm sau đã tiễn người lên đường.

Nhật Ký Chạy Trốn Của Tiểu Thiếp Nhà Vương Gia

Nhật Ký Chạy Trốn Của Tiểu Thiếp Nhà Vương Gia Trên phố loạn cào cào, khắp nơi toàn là quan binh xô đẩy, dường như đang tìm kiếm ai đó. Trong lúc hỗn loạn, ta nghe loáng thoáng rằng có một thiếp thất trong phủ vương gia đã bỏ trốn. Phủ vương gia canh phòng nghiêm ngặt như vậy, làm sao lại để một thiếp thất chạy thoát được chứ? Còn nữa, nàng ta vì sao lại phải chạy trốn? Phủ vương gia cơm ngon áo đẹp, vinh hoa phú quý ngay trước mắt, vậy mà không cần, lại chọn cuộc sống trốn chui trốn nhủi? Không phải là kẻ ngốc sao! Không sai, ta chính là kẻ ngốc đó—à không, là thiếp thất đã chạy trốn kia.

Nhị Tiểu Thư, Hôm Nay Lại Chạy Trốn Sao?

Nhị Tiểu Thư, Hôm Nay Lại Chạy Trốn Sao? Trong một đêm, đích trưởng tỷ nhà ta như thay đổi thành người khác. Nàng vốn hiền lành chất phác, đột nhiên trở nên sôi nổi hoạt bát. Không chỉ ngày ngày nói về nội dung thoại bản nào đó, thậm chí còn cố gắng quyến rũ Thái tử què chân kia. Mà biểu thiếu gia tới cửa mời, lại bị nàng đẩy trên mặt đất nhục nhã trước mặt mọi người. Đích trưởng tỷ nói, nàng nhất định phải trở thành Thái tử phi, sao có thể để mắt đến dòng thương nhân thấp hèn này. Ta lại nhìn biểu thiếu gia vẻ mặt tủi nhục trên mặt đất, trong lòng rùng mình một cái. Đích trưởng tỷ sợ là không biết, thoại bản nàng xem chính là bản lậu. Thái tử trong quyển sách này căn bản sống không đến chương mười. Về phần biểu thiếu gia nhìn như nhu nhược, ôn nhuận như ngọc trước mắt này, kì thực là nam chính giet người không chớp mắt – – Nhiếp chính vương Dương Thầm.

Tám Kiếp Tình Thâm

Tám Kiếp Tình Thâm Chưa từng nghĩ tới, trúc mã thề non hẹn biển với ta, lại đem ta bán vào phủ Vĩnh Xương hầu làm nô tỳ. Lúc đó ta một thân đồ trắng, vẫn còn đang để tang cha mẹ. Hắn đứng trên cao lạnh lùng nhìn ta, lời nói mang theo vẻ bố thí: “Nhân Nhân đã lớn rồi, nàng là tẩu tẩu của nàng ấy, cũng nên chuẩn bị chút của hồi môn cho nàng ấy. “Yên tâm, sớm muộn gì ta cũng sẽ cưới nàng.” Sau đó, hắn cầm thiệp cưới đứng đợi ngoài Hầu phủ một đêm, mắt đỏ hoe nói: “Không thể nào, Vĩnh Xương hầu sao có thể cưới một nữ tử mang nô tịch làm thê tử?” Hầu gia cười khẽ, hôn lên má ta, hơi thở nóng ẩm phả bên tai: “Đây chính là tình lang bạc tình của nàng sao? Quả là một cổ nhân cổ hủ não ngắn.”

Công Chúa Chỉ Muốn Hòa Ly

Công Chúa Chỉ Muốn Hòa Ly Năm đó tình cảm sâu nặng nhất, vị tiểu tướng quân danh chấn biên cương dùng toàn bộ chiến công cầu hôn ta trước mặt phụ hoàng. Nhưng ba năm sau, một nữ nhân bế theo con tìm đến cửa, rơi lệ cầu xin ta dung nạp mẹ con nàng. Phu quân nói, hắn chỉ là vô tình uống say, mới phạm phải sai lầm lớn đến vậy. Mẹ chồng lại bảo, ta đã cắt đứt tiền đồ của phu quân, thì không thể lại cắt đứt con nối dõi của hắn. Người thân khuyên ta rộng lượng, nói phu nhân đương gia ở kinh thành ai chẳng từng trải như vậy. Chỉ có người tỷ tỷ từng đối đầu với ta, vỗ vai ta, lạnh nhạt nói: “Ngày trước muội để hoàng huynh quyết định thay muội. Sau này lại để phu quân quyết định thay muội.” “Còn bây giờ, muội nên học cách tự mình trưởng thành. Dù sao thì… muội cũng đã có một đứa con gái rồi.” Ta cúi đầu, nhìn con gái nhỏ bé trong lòng, còn đang mút ngón tay. Ta hiểu, nếu ta mềm yếu, con gái ta sẽ không biết thế nào là kiên cường. Nếu ta để người ta khinh nhờn, nàng cũng sẽ chẳng học được cách tự lập. Lần này — đến lượt ta ra tay rồi.

Hoán Chu Nhan

Ta là nữ s/át th/ủ máu lạnh, vì á/m sát thất bại nên phải trốn chạy truy binh, rúc vào một ngôi miếu đổ nát. Nào ngờ lại gặp một thiếu nữ thân thể đã bị hủ/y hoại. Nàng đã uống đ/ộ c d/ư/ợc, đang trong cơn hấp hối. Khi 4 mắt nhìn nhau, cả hai đều kinh hoảng, bởi lẽ, chúng ta trông giống nhau như đúc. Thiếu nữ nói, nàng là đích nữ của Vĩnh Dương hầu phủ, bị kế mẫu lừa rời phủ, rồi sai bọn khất cái làm nhục nàng. Nàng đã mất đi thanh danh, chỉ còn con đường ch .t. Kế mẫu và kế muội đã dẫn người đến miếu, chuẩn bị “bắt gia/n tại trận”. Nàng khóc lóc cầu xin ta báo thù thay nàng, nguyện kiếp sau làm trâu làm ngựa để báo đáp. Ta khẽ mỉm cười, vừa hay đang cần một thân phận mới để trốn truy binh. Thân phận đích nữ hầu phủ, e là đủ để ta sống sung sướng về già.