Cổ Đại

Thế Tử Phi Ngốc Nghếch

Thế Tử Phi Ngốc Nghếch Ta sắp đến tuổi đôi mươi mà vẫn chưa xuất giá. Nguyên nhân là hồi ta còn nhỏ, tiểu thế tử của Quốc công phủ đã chặn ta ở trong sân, cố đòi bằng được cái bánh hoa quế trong tay ta. Kết quả là ta vung cây hoa thương trong tay, đâm thẳng vào hạ bộ của hắn khiến chiếc khố trắng như tuyết của hắn bị lộ ra, suýt nữa làm ta choáng váng hết đầu óc. Dòng giống của Quốc công phủ suýt nữa đã bị ta tuyệt tự. Nhưng mà chỉ là suýt thôi, chứ không phải tuyệt tự thật. Nhưng từ đó, danh tiếng của ta vang xa, cho tận đến khi ta cập kê bắt đầu bàn chuyện hôn sự. Kết quả là những nam tử cùng tuổi với ta nghe đến tên ta đều sợ mất mật, lắc đầu như trống bỏi.

Tướng Quân Trở Về

Tướng Quân Trở Về Ta biết được sau khi mình thủ tiết ba năm, vị tướng quân xuất chinh không những sống lại mà còn mang về một chân ái, muốn bỏ ta. Ta rơi vào trầm tư. Hắn có thể tìm được một tiểu Bạch hoa yếu đuối đáng thương, ta cũng có thể tìm được thư sinh tuấn tú cơ bắp cuồn cuộn. Ta còn muốn dọn sạch Hầu phủ! Ba năm sau, quả nhiên tướng quân gửi về một phong thư bỏ vợ. Ta chuẩn bị dẫn theo thư sinh và hài tử một tuổi của ta về Hầu phủ, tức chết hắn. Nhưng, thư sinh nhìn xem bảng hiệu, lại nhìn ta, cũng đắm chìm trong suy tư…

Thiên Mệnh Uyên Uơng

Thiên Mệnh Uyên Uơng Nửa đêm, khi ta chuẩn bị “hồng hạnh xuất tường” cùng biểu ca, trước mắt bỗng xuất hiện một hàng chữ lạ. “Thật kích thích, nữ phụ sắp bị phản diện điên cuồng giam lại rồi.” “Chỉ cần nữ phụ biết làm nũng với phu quân, chắc cũng không đến nỗi bị nhốt vào mật thất rồi biến thành búp bê hình người.” “Đây là kết cục khi bị một kẻ u ám điên cuồng yêu thương. Không cầu được, hắn chỉ biết phát điên thôi.” “Nếu nữ phụ biết phu quân bệnh tật của mình là hoàng tử, tương lai sẽ là Nhiếp Chính Vương, chắc hẳn đã không ghét bỏ hắn đến vậy.” “Chỉ có nữ chính trọng sinh mới dám liều lĩnh lấy lòng phản diện để tăng độ hảo cảm.” Ta giật mình, lập tức đẩy biểu ca ra, nghiêm giọng nói: “Huynh đừng quấy rầy ta nữa!” “Ta một lòng yêu thương phu quân, dù chàng có ch*t ta cũng sẽ thủ tiết cả đời!” “Nữ phụ sao tự nhiên thông minh lên thế này.” “Phản diện cười rồi, vậy là dỗ được rồi à?”

Phong Lưu Lang Tuyết

Phong Lưu Lang Tuyết Trong tu chân giới, vị đại sư huynh nổi danh nhất lại trở thành một phế nhân. Không chỉ tay chân không còn sức lực, ngay cả đôi mắt cũng đã mù lòa. Ta nhận lệnh sư phụ, chăm sóc cho vị “phế nhân” đại sư huynh này. Ngày thứ nhất, nửa đêm huynh ấy đi vệ sinh, vô tình đè lên người ta. “Thật xin lỗi muội, ta không thấy đường.” Ngày thứ hai, huynh ấy tắm rửa, kéo ta ngã vào trong thùng nước. “Thật ngại quá, chân tay ta không còn sức.” Ngày thứ ba, huynh ấy bị bọn hái hoa tặc hạ xuân dược với liều lượng cực mạnh. “Thật xin lỗi muội, mau rời đi! Để ta nghịch chuyển khí huyết, tự mình chớt đi mà thôi!”

Hoán Mệnh Đoạt Thiên

Hoán Mệnh Đoạt Thiên Tiểu sư muội yêu thích bói toán. Từng dự đoán rằng ta chính là nữ chính mệnh phượng hoàng, còn nàng lại chỉ là nữ phụ độc ác. Sau khi biết được điều này, nàng lặng lẽ đổi mệnh cách của chúng ta. Từ đó, người nhặt được Thái tử Thiên giới tại đáy vực sâu trở thành nàng. Nàng được lập làm Thái tử phi, còn ta lại thay thế nàng gánh chịu mọi tội ác, bị trục xuất khỏi tông môn. Vào ngày đại hôn của nàng, ta thong thả xuất hiện. Thế nhưng, nàng lại dẫn theo chúng tiên gia, công khai xét xử ta giữa chốn đông người. Nàng muốn khiến “nữ phụ độc ác” như ta thân bại danh liệt, chết không yên lành. Ta cười khẽ. Trong trăm năm nàng trèo cao bám quyền, ta ẩn cư nơi núi rừng khổ luyện. Giờ đây, ta đã mạnh mẽ đến đáng sợ. Chỉ cần một ngón tay, cũng đủ nghiền nát bọn họ thành tro bụi.

Thiên Sương Bí Cảnh

Thiên Sương Bí Cảnh Ta cùng vị sư huynh thanh cao lạnh lùng rơi vào một bí cảnh không đứng đắn. Điều kiện là phải thân mật tiếp xúc mới có thể thoát ra ngoài. Khi ra được khỏi bí cảnh, có thể chọn xóa ký ức của một trong hai người chúng ta. Ta không chút do dự chọn xóa ký ức của mình. Sư huynh một lòng hướng đạo, chắc hẳn sẽ không bận tâm chuyện này đâu. Kết quả là từ ngày đó, vị sư huynh vốn chưa từng sa ngã vào ái tình. Chưa bao giờ phá được tình kiếp nữa.

Hàn Nguyệt Vu Tâm

Hàn Nguyệt Vu Tâm Ta và Trình Cẩn Ngọc là kẻ thù không đội trời chung suốt hơn mười năm, hễ cứ gặp mặt là cãi cọ. Sau đó, ta gả cho Vương gia. “Trình Cẩn Ngọc, ta sắp trở thành Vương phi rồi, sau này gặp ta, ngươi phải hành lễ đấy nhé!” Khi nói những lời này, ta đắc ý vô cùng, hoàn toàn không để ý thấy Trình Cẩn Ngọc đã lén đỏ hoe mắt. Về sau, ta bị Vương gia hành hạ đến ch*t, đến thần hồn cũng không thể siêu thoát. Chính Trình Cẩn Ngọc đã xông vào phủ Vương gia, ch*m gã ta đúng hai mươi nhát. Khi bị vô số mũi tên xuyên qua cơ thể, Trình Cẩn Ngọc vẫn ôm chặt thi thể ta, vuốt thẳng những lọn tóc rối, nghẹn ngào hộc ra một ngụm máu: “Lý Hàn Nguyệt, ta đưa nàng về nhà.” … Sống lại một đời, ta chủ động lao vào vòng tay Trình Cẩn Ngọc, ngẩng đầu lên nghiêm túc hỏi hắn: “Vậy ngươi … cưới ta nhé?”

Đào Yêu Giang Sơn

Đào Yêu Giang Sơn Vào ngày đại hôn của ta và Hoàng đế Tạ Thuần, cùng lúc có ba phi tử được đưa vào cung, trong số đó, Tiết Oản là con gái của Binh Bộ thị lang, có vẻ ngoài nổi bật nhất. Tối hôm đó, nàng ta ca một khúc “Cung Tường Liễu” trong Ngự hoa viên, kéo được Hoàng đế đến tẩm cung của nàng, ngày hôm sau lập tức được phong làm Oản Tiệp dư. Tạ Thuần đối với nàng ta vô cùng sủng ái, ban thưởng không dứt. Nàng ta dựa vào ân sủng của Tạ Thuần, vô cùng kiêu ngạo, còn bắt Thư mỹ nhân cùng Lâm mỹ nhân gọi nàng ta một tiếng tỷ tỷ. Ta nhìn hai người chơi mạt chược đang tỏ ra tủi thân trước mặt, rồi nói với nữ quan chưởng sự A Ly: “Vậy thì thăng vị phận cho Thư mỹ nhân cùng Lâm mỹ nhân đi.”

Hà Thanh Hải Yến

Hà Thanh Hải Yến Sau khi phụ mẫu qua đời, ta tích góp được một khoản lộ phí nhờ vào bán đậu hũ, đi tìm tỷ tỷ năm xưa bị bán đến Hầu phủ làm thiếp. Đợi ta đến nơi, mới biết được cái gọi là Hầu phủ căn bản không tồn tại. Nhưng trên đầu ta vẫn còn buộc dây tóc đỏ tỷ tỷ gửi theo cùng với thư nhà. Mà trong những lá thư nhà được gửi về hàng năm, tỷ ấy luôn viết mình sống ở Hầu phủ rất phú quý an lạc, bảo ta không nên tới tìm nàng.

Chẳng Đến Mười Năm

Chẳng Đến Mười Năm Đến cổ đại năm thứ bảy. Đại tỷ đ.iên rồi. Nhị tỷ cũng tàn phế. Đến người thông minh nhất là tam tỷ, cũng bị tiểu thiếp hãm hại đến mức bị hủy dung. Trước khi rời đi, tam tỷ đứng trước bia m.ộ của con gái nhỏ rất lâu. “A Trản, nếu muội đánh cược vào tình cảm đế vương ở trong cái xã hội phong kiến này, so với chúng ta, muội sẽ thua càng thảm hại hơn.” Đúng vậy. Ta rốt cục phải ngu ngốc đến mức nào, mới vọng tưởng đánh cược vào tình yêu của đế vương đối với bản thân cơ chứ?

Công Chúa Phản Kích

Công Chúa Phản Kích Nhi tử bị tiểu thiếp của phu quân xúi giục, không nhận ta là mẫu thân. “Ngươi không phải nương của ta! Lan di nương chưa từng ép ta đọc sách, nàng mới là nương của ta!” “Phụ thân chỉ có một nhi tử là ta, ta ham chơi một chút thì sao chứ? Lan di nương nói, cho dù ta không đọc sách, thì sau này toàn bộ phủ Công Chúa cũng đều là của ta.”

Trường Lạc

Trường Lạc Trước Tết nguyên tiêu một ngày, trong phủ có một vị cô nương tới, nói nàng mới là Lục tiểu thư của Ninh Bình Hầu phủ. Mà thân phận thật sự của ta là con gái của Hoa Dương công chúa. Ta biết nàng là cố ý muốn đổi lại. Bởi vì kiếp trước, Hoa Dương công chúa bị liên lụy vào một vụ án lớn, cuối cùng tự thiêu ở phủ công chúa. Mà Thẩm Tam Lang của Ninh Bình Hầu phủ lại thi đỗ Trạng Nguyên, trở thành cận thần của thiên tử. Hôm nay vị Lục tiểu thư này đã sống lại, mà ta cũng vậy.  

Hoa Phù Dung

Hoa Phù Dung Tôi là một đóa hoa do Thẩm Diễn trồng, được hắn dốc lòng vun trồng, chăm bón. Vào ngày hắn thí quân* xưng đế, tôi cuối cùng tôi cũng biến thành người. (*G.iết vua) Giữa đêm, tôi len lén lẻn vào tẩm cung của hắn, nằm lăn ra ngủ bên cạnh hắn, lại bị bàn tay to lớn của hắn b.óp c.hặt lấy cổ. Tôi đáng thương nhìn hắn: “Trước giờ ta vẫn ngủ như thế này mà…”

Giang Tụng

Giang Tụng Khi hoàng đế thành hôn với bạch nguyệt quang của mình, ta cô đơn trút hơi thở cuối cùng trong lãnh cung. Mọi người đều không phát hiện ra hơi thở của ta nhưng không ai biết rằng ta là truyền nhân duy nhất của môn bế khí công. Hoàng đế khóc nức nở trước mộ ta nhưng ta đã chạy đến biên ải, ăn uống thỏa thích trong tửu lâu, tiện thể sờ cơ bụng của tiểu lang quân Tây Vực. Những ngày tháng đáng lẽ sẽ trôi qua vui vẻ như vậy, cho đến khi có một trận động đất làm sập lăng mộ hoàng gia, hoàng đế phát hiện trong quan tài của ta chỉ toàn là khoai tây thối. Ngày đó, thiên tử nổi giận, quyết đào đất ba thước, cũng phải tìm ra ta.   Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘

Khương Lưu

Khương Lưu Công chúa coi trọng phu quân của ta. Đêm hòa ly, ta được một chiếc kiệu khiêng vào phủ Nhiếp chính vương. Hắn lạnh lùng nói: “Tối nay sẽ bái đường thành thân, có ý kiến gì thì có thể viết thư bỏ vào cái hòm gỗ nhỏ ở cửa, ta sẽ vứt đi mỗi ngày một lần.” “Đừng hiểu lầm, ta chỉ thấy tên phu quân cũ của nàng không vừa mắt nên mới cưới nàng mà thôi.” Nửa đêm không ngủ được, ta đi dạo trong phủ. Thấy hắn quỳ trước bài vị tổ tiên, miệng lẩm bẩm, còn có chút tinh thần phân liệt: “Đúng vậy, con đã thành thân với Khương Lưu.” “Con có kém hơn tên phu quân cũ của nàng không? Phải làm sao đây, rất cấp bách.” “Nếu ủng hộ con giết chết tên phu quân cũ của nàng thì xin hãy giữ im lặng.”

Luyến Khanh

Luyến Khanh Ta gả cho đại gian thần quyền khuynh triều dã. Hắn nắm trong tay quyền thế ngất trời, không có việc xấu nào không làm, thậm chí trong Kinh Thành còn đồn đại hắn là kẻ đoạn tụ. Mọi người đều nói rằng đời này nữ nhi của Trần gia coi như bị hủy hoại cả rồi. Nhưng ta lại vui đến nỗi không khép miệng lại được, dù sao cả đời này ta cũng có vô số tiền bạc để tiêu, mà phu quân còn là một người “trong sáng”. Ai mà không thích chứ? Nhưng hiện giờ, khi nhìn thấy “đại gian thần” cả ngày ngồi trong thư phòng lo lắng về quốc gia đại sự, trong lòng ta lại suy nghĩ: “Lời đồn thật đáng sợ…” Thậm chí, đêm nào hắn cũng thì thầm bên tai ta: “Nguyệt Nguyệt…” Ta không thể nhẫn nhịn được nữa, tiến lên nắm chặt cổ áo hắn, tức giận nói: “Là ai! Rốt cuộc là ai tung tin đồn thất thiệt!!!!”

Phò Mã Gia

Phò Mã Gia Công chúa mang thai, nói là của ta, tiểu hoàng đế cuồng tỷ tỷ hết thuốc chữa, ép ta chịu trách nhiệm. “Bệ hạ, thần không có khả năng đó!” Ta kêu oan. Công chúa thân cao bảy thước, khuynh quốc khuynh thành, cúi mắt mỉm cười: “Tám tháng sau, nếu bản cung không có con, sẽ chỉ hỏi tội ngươi.” Ta sờ bụng, chua xót, mẹ con ta sắp xong rồi…  

Tích Dư Hoan

Tích Dư Hoan Ta là thủ lĩnh bè phái gian thần, cũng là nữ cải nam trang. Nhưng trời xui đất khiến thế nào, ta lại đi thích Ngự sử Lan đài Tần Độ vốn là người phong quang tễ nguyệt*. Ta lần lượt đăng đài cao, hắn liên tục tấu ta tham. Ta bỏ qua hiềm khích lúc trước mà thay Tần Độ cản một mũi tên, người này lại suốt ngày làm phiền ta, khuyên nhủ ta đi hoàn lương. “A Vọng, ngài đừng tham lam như vậy nữa, ta sợ lắm, bổng lộc của ta cho ngài hết mà!” “A Vọng, tham nữa là phải tội chém đầu đấy!” Đến khi ta bị chém đầu thật, y lại dốc sức bày mưu đặt kế, không chỉ cứu mạng ta mà còn rửa sạch thanh danh cho ta.

Đại Hiệu Diên

Đại Hiệu Diên Ta say mê sư huynh nghìn năm, nhưng trong mắt huynh ấy chỉ có tiểu sư muội. Huynh ấy bị tâm ma khống chế, ta không tiếc thân mình mà hóa giải. Nhưng đổi lại, ta chỉ nhận được những lời chất vấn trong cơn hỗn loạn. Ta chật vật bỏ trốn, tuyên bố với bên ngoài rằng ta bế quan. Không ngờ bụng ta lại ngày một lớn dần. Sau đó, ta giả chết rời đi, chỉ mong cả đời này không còn tương phùng. Nhưng khi tiểu bảo mới được nửa tháng, sư huynh lại tìm đến tận cửa. Vị sư huynh trước giờ luôn thanh cao như gió mát trăng thanh, vậy mà lại trói chặt ta trên giường: “Sư đệ, ta không cần biết đứa nghiệt chủng này là ngươi sinh với ai, chỉ cần ngươi chịu theo ta trở về, nó chính là người thừa kế đứng đầu Tiên tông.”

Xuân Vãn Lâu

Xuân Vãn Lâu “Ngươi sợ ta sao?” Trong căn phòng u ám, ánh sáng duy nhất đến từ ngọn nến chập chờn. Ta quỳ rạp dưới đất, nhưng cằm lại bị ép ngẩng lên, cả người chìm vào đôi mắt đen sâu thẳm. “Công… công tử tha mạng.” Ta gượng cười, cố gắng làm ra vẻ ngoan ngoãn. Lời vừa dứt, nam nhân trước mắt đã bật cười, trong ánh mắt phảng phất một tia nhu hòa giả dối. “Khi ở Vạn Xuân Lâu nói đến chuyện ân ái với ta, nào có thấy ngươi sợ hãi.” Giọng nam trầm thấp, quyến rũ như hơi nước bốc lên, nhưng đầu óc ta lại càng thêm tỉnh táo. Bỗng chốc, khuôn mặt với đường nét rõ ràng tiến sát lại, khóe miệng lộ vẻ trêu chọc, “Nào, gọi một tiếng phu quân nghe thử.”