Cổ Đại
Nhạ Bạch Ta, trưởng nữ của Lễ Bộ Thị Lang, họ Thôi tên Âm, từ nhỏ lớn lên tại nhà ngoại. Năm mười bảy tuổi, bọn họ mới đón ta hồi kinh, ai nấy đều vẻ mặt hiền từ, nhân hậu. Nhưng sau lưng, tổ mẫu lạnh nhạt, phụ thân chán ghét, kế mẫu Tô thị thì miệng nam mô bụng bồ dao găm. Huynh trưởng cùng mẹ cùng cha với ta thì lạnh lùng cảnh cáo: “Thôi Âm, muội phải biết an phận thủ thường, nếu không, ta tuyệt đối sẽ không tha cho muội.” Tiểu muội cùng cha khác mẹ thì ngây thơ hoạt bát, cười nói dịu dàng: “Tỷ tỷ lớn lên ở nông trang quê mùa, y phục trên người đều lỗi thời cả rồi. Muội có mấy bộ không mặc nữa, tỷ cứ lấy mà dùng.” Bọn họ còn định gả ta cho công tử phủ Quận Công, kẻ từng đánh ch//ết chính thê của mình, làm kế thất. …… Trước khi vào kinh, ta vốn đã tính sẵn chuyện treo cổ tự tận. Chỉ là, tiểu tỳ Hoè Hoa đã liều mạng ôm lấy chân ta khóc lóc cầu xin— “Tiểu thư! Tiểu thư đừng chết mà! Người nhà họ Thôi ở kinh thành đã cho người tới đón, chúng ta vào kinh tìm niềm vui đi!” Ta bệnh rồi, mắc chứng cuồng loạn, đối với nhân sinh chẳng có chút gì gọi là hứng thú. Khi phát bệnh, chỉ có giết người mới khiến ta cảm thấy khoái lạc. Vậy thì… hy vọng bọn họ có thể mang lại niềm vui cho ta.
Hoàng Thượng Có Hệ Thống Giám Định Trà Ta vốn là một Hoàng hậu không được sủng ái. Nhưng bỗng một đêm, Hoàng thượng có một hệ thống giám định trà. Từ đó, ta được ngài sủng lên tận trời xanh. Khi Tú nữ khiêu vũ trong Ngự Hoa Viên muốn quyến rũ ngài, ngài cho nàng ta múa suốt đêm. Khi Quý phi bày mưu hãm hại ta, ngài đã đày ả vào lãnh cung. Khi nữ nhân xuyên không ngâm thơ đối đáp, ngài tức giận mắng: “Ngay cả thơ Thuỷ Điệu Ca Đầu của Tô Thức mà ngươi cũng dám ăn cắp?”
Nhật Ký Chạy Trốn Của Tiểu Thiếp Nhà Vương Gia Trên phố loạn cào cào, khắp nơi toàn là quan binh xô đẩy, dường như đang tìm kiếm ai đó. Trong lúc hỗn loạn, ta nghe loáng thoáng rằng có một thiếp thất trong phủ vương gia đã bỏ trốn. Phủ vương gia canh phòng nghiêm ngặt như vậy, làm sao lại để một thiếp thất chạy thoát được chứ? Còn nữa, nàng ta vì sao lại phải chạy trốn? Phủ vương gia cơm ngon áo đẹp, vinh hoa phú quý ngay trước mắt, vậy mà không cần, lại chọn cuộc sống trốn chui trốn nhủi? Không phải là kẻ ngốc sao! Không sai, ta chính là kẻ ngốc đó—à không, là thiếp thất đã chạy trốn kia.
Tám Kiếp Tình Thâm Chưa từng nghĩ tới, trúc mã thề non hẹn biển với ta, lại đem ta bán vào phủ Vĩnh Xương hầu làm nô tỳ. Lúc đó ta một thân đồ trắng, vẫn còn đang để tang cha mẹ. Hắn đứng trên cao lạnh lùng nhìn ta, lời nói mang theo vẻ bố thí: “Nhân Nhân đã lớn rồi, nàng là tẩu tẩu của nàng ấy, cũng nên chuẩn bị chút của hồi môn cho nàng ấy. “Yên tâm, sớm muộn gì ta cũng sẽ cưới nàng.” Sau đó, hắn cầm thiệp cưới đứng đợi ngoài Hầu phủ một đêm, mắt đỏ hoe nói: “Không thể nào, Vĩnh Xương hầu sao có thể cưới một nữ tử mang nô tịch làm thê tử?” Hầu gia cười khẽ, hôn lên má ta, hơi thở nóng ẩm phả bên tai: “Đây chính là tình lang bạc tình của nàng sao? Quả là một cổ nhân cổ hủ não ngắn.”
Kha Tố Đêm đầu tiên gả vào Vương phủ thay cho tỷ tỷ, Vương gia say rượu bỏ bê ta suốt một đêm. Ngày hôm sau thiếp thất có dung mạo tương tự năm phần với tỷ tỷ ta đến kính trà, lời nói đầy vẻ khiêu khích. Ta nhìn thiếp thất tự xưng đã mang thai đích trưởng tử, chỉ cười tiếp nhận trà. Bởi vì ta biết, Vương gia vẫn luôn vì bạch nguyệt quang của hắn, cũng chính là tỷ tỷ của ta thủ thân như ngọc. Cha của đứa bé trong bụng ngươi chỉ là một ám vệ, làm sao Vương gia có thể để con của một ám vệ làm đích trưởng tử của hắn chứ? Còn cười ngây ngô nữa, muội muội. Thật đáng thương.
Lục Văn Quân (Ngoại truyện của “Dương Hoa Lạc Tần Tử Quy Đề” ) Ta tên là Lục Văn Quân. Từ khi ta đỗ tú tài vào năm mười hai tuổi, ánh mắt của phụ mẫu, cũng như toàn bộ gia nhân trong phủ đều thay đổi. Vào dịp Tết, khi tế tổ tại từ đường, tổ phụ nắm tay ta, đứng trước bài vị tổ tiên, lệ già tuôn rơi. “Liệt tổ liệt tông trên cao, Lục gia chúng ta có hy vọng phục hưng rồi, có hy vọng rồi.” Ta lặng lẽ đứng đó, ngước nhìn bài vị tổ tiên trên từ đường. Ở hàng thứ hai, ngay chính giữa, có một bài vị làm từ gỗ nam mộc khảm vàng, đó chính là tổ tiên Lục gia – Lục Quán Thư, người từng giữ chức Thừa tướng, cũng là tằng tổ phụ (ông cố nội) của ta.
Cổ Án Kỳ Đàm: Cỗ Xe Ngựa Biến Mất Vào một đêm mưa, một cỗ xe ngựa đang di chuyển bỗng nhiên biến mất một cách kỳ lạ từ trên con đường dài. Vụ án mất tích này mãi chưa có lời giải, nhưng người mất tích lại phải chịu thiên phạt, không chỉ bị đưa đến một nơi khác mà còn chịu cảnh bị thiêu sống trong ngọn lửa tàn khốc. Ban đầu tưởng rằng chỉ là một vụ mất tích bình thường, nhưng không ngờ lại biến thành một chuỗi vụ án liên hoàn.
Tâm Cơ Của Phu Quân Ốm Yếu Ta có hai vị thanh mai trúc mã, nhưng chẳng ai thích ta. Người họ thích, đều là người muội muội yếu ớt như liễu rủ trong gió kia của ta. Ta lại trời sinh sức mạnh vô cùng lớn, lòng dạ độc ác. Khi muội muội ta cập kê, món quà họ nhờ ta chuyển đến không hiểu sao lại nhiễm độc, khiến muội muội ta hôn mê trên giường. Ta trở thành nữ tử rắn rết mà mọi người trong kinh thành đều tránh xa. Nhưng Bình Dương Vương Tiêu Cảnh Sách lại phái người đến cầu hôn, cưới ta về để xung hỉ. Nghe nói Tiêu Cảnh Sách bệnh tật ốm yếu, cưới ta cũng chỉ vì mệnh cách ta hung ác, có thể chế ngự được hắn. Trước khi xuất giá, tiểu nương ta dặn đi dặn lại, không được để lộ tính cách thật trước mặt Tiêu Cảnh Sách. Đêm tân hôn, Tiêu Cảnh Sách bị bệnh nằm liệt trên giường bệnh, trên mặt lộ ra vẻ áy náy: “Nghe nói phu nhân ngưỡng mộ Vệ tiểu tướng quân, lần này ta lại hoành đao đoạt ái, thật sự có lỗi.” Vệ tiểu tướng quân, chính là một trong hai vị thanh mai trúc mã của ta. Nhờ có hắn đem chuyện này truyền bá khắp kinh thành, nếu không danh tiếng của ta còn chưa thể khó nghe đến vậy. Ta nghiến răng, nhớ đến lời dặn của mẫu thân, giả vờ yếu đuối nói: “Sao có thể trách phu quân được, chỉ tại thiếp không phân biệt được người với chó mà thôi…” Tiêu Cảnh Sách khẽ cười một tiếng: “Để bù đắp, phu nhân muốn gì, ta cũng sẽ không từ chối.” Ta lập tức phấn chấn nhưng vẫn lịch sự quan tâm một câu: “Chàng… ta thật sự có thể sao?” Phu quân yếu đuối vô cùng của ta sắc mặt tái nhợt, quay đầu ho khan hai tiếng: “Xin phu nhân thương xót.” Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘 👉 https://zalo.me/g/oegfon933
Lê Thanh Chưa Xuất Giá Năm ta 14 tuổi, cha đem ta bán cho phú hộ giàu nhất Hoài Châu làm kế thất. Ta giúp ông ta nuôi dưỡng Huệ tỷ nhi khi ấy vẫn còn trong tã lót, vậy mà sau khi ông ta lấy phu nhân mới, nữ nhân ấy liền đuổi ta ra khỏi nhà. Lúc sắp bị ch .t cóng ngoài đường, một thư sinh nghèo đã nhặt ta về. Ta may vá kiếm tiền nuôi hắn ăn học thi cử, ai ngờ nghe tin hắn đỗ Thám hoa, rồi cưới công chúa. Huệ tỷ nhi tức tối lẩm bẩm: “Vì sao nương chẳng bao giờ gặp được người tốt?” Ta cười, véo má con bé: “Thư sinh thúc thúc của con có cưới ta đâu, sao lại bảo hắn không phải người tốt?” Cánh cửa gỗ mục nát bị gió tuyết hắt tung, người nọ giận dữ xông vào: “Ai nói ta chưa cưới?”
A Hỉ, Kính Chúc An Khang Huynh trưởng của ta cướp đi vị hôn thê mà tân đế hết mực yêu thương, cưới nàng làm chính thê.Tân đế vì thế mà đoạt lấy ta, phong làm phi tử.Trước khi nhập cung, phụ thân vạn lần dặn dò, bảo ta phải thuận theo tính tình nóng nảy của tân đế Kỳ Huyền, đừng tuỳ tiện rơi lệ.Ta tròn mắt ngơ ngác, ngoan ngoãn gật đầu.Vừa nhập cung ngày đầu, ta đã được tuyên triệu thị tẩm.Chỉ thấy Kỳ Huyền liếc ta một cái, liền giận dữ đá cho thái giám bên cạnh một cước.“Trẫm muốn là đích nữ Giang gia, chứ không phải hài tử 8 tuổi này!”
Cứu Vớt Nam Chính Văn Nữ Tôn “Thê chủ, ta có thể làm bất cứ điều gì, cầu xin nàng đừng bỏ rơi ta.” Người nam nhân vận thanh sam gầy yếu đang quỳ trên mặt đất, níu chặt lấy vạt váy của ta mà khẩn thiết cầu xin. Đôi mắt phượng đỏ hoe, nước mắt như chuỗi trân châu đứt đoạn, không ngừng lăn dài trên gương mặt hắn. Bên cạnh còn có một bé trai tầm sáu, bảy tuổi, cũng gầy gò không kém, đang khóc lóc thảm thiết đến xé ruột xé gan. Ta vừa xuyên qua đã thấy cảnh tượng này. Đầu óc choáng váng, vô số ký ức xa lạ liên tục đan xen hiện lên. Còn chưa kịp làm rõ tình hình, hai nữ nhân cao lớn lực lưỡng đã muốn kéo nam nhân đi. “Thê chủ, cầu xin nàng, đừng bán ta. Ta có thể sinh con, ta thật sự có thể sinh con mà…” “A nương, xin người đừng bán cha…” “Cha, đừng đi…”
Nhật Ký Xuất Giá của Tiểu Thư Đồ Tể Trưởng tử của Quốc công phủ không thể hành phòng. Đại tỷ gả sang đó, không chịu mượn giống, bị bức đến “u uất mà chết”. Nhị tỷ vào phủ làm kế thất, liên tiếp hoài thai, lại vì khó sinh mà mẹ con cùng mất. Để kết chặt mối giao hảo giữa hai nhà, Hầu phủ lại tìm về ta – người thất lạc bên ngoài. Hiện tại, bọn họ muốn gả một đứa đồ tể như ta đi…
Cứu Vớt Tiểu Thư Não Tình Ta xuyên không thành nha hoàn của nữ chính trong truyện ngược, trong đó ta chỉ là một pháo hôi, bởi vì nữ chính mà chết thảm Vì muốn bảo toàn mạng sống, ta khuyên nàng rằng nữ tử phải chuyên tâm vào sự nghiệp, tránh xa nam nhân, không thể làm não yêu đương. Tiểu thư nói: “Tân khoa Trạng Nguyên có hoàn cảnh bi thảm, khiến người ta thương xót.” Ta đáp: “Tiểu thư, thương xót nam nhân, sợ rằng sẽ phải chịu khổ cả đời.” Tiểu thư lại nói: “Vậy ta dùng tiền mua thơ và tranh của hắn, giúp đỡ hắn thì sao?” Ta đáp: “Tiểu thư, tiêu tiền cho nam nhân, chắc chắn sẽ gặp xui xẻo suốt tám đời.” Tiểu thư rất tức giận, nàng nói: “Nhưng hắn nói, dù không có tiền, cũng sẽ nuôi ta suốt đời!” Ta đáp: “Cẩn thận kẻo hắn nuôi người bằng cơm thừa đấy!”
Hoài Bão Của Thi Nghi Muội muội ta tư tình với người khác, đánh rơi khăn tay tại hiện trường. Để che giấu chân tướng, nàng vu oan cho một thư sinh nghèo kinh bạc mình, đánh gãy cả hai chân của hắn. Vì không đành lòng, ta lén mời đại phu chữa trị cho thư sinh, lại tặng một nghìn lượng bạc. Về sau, thư sinh đề tên bảng vàng, trở thành trọng thần trong triều, liền đến cửa cầu hôn ta. Ta cho rằng, đây là lương duyên trời định. Nhưng rồi, ngày muội muội bị trượng phu say rượu đánh chết. Hắn ngồi trầm mặc cả đêm, sau đó bóp chặt cổ ta, nói: “Lúc trước nếu không phải vì ngươi xen vào việc của người khác.” “Ta và Dung Dung đã sớm ở bên nhau.” “Là ngươi đã hại chết nàng.” Hắn hận ta thấu xương, tra tấn ta bằng đủ mọi cách. Ta bị rút mười ngón móng tay, đánh gãy hai chân, rồi chết cóng trong một đêm tuyết rơi. Lần nữa mở mắt ra, ta đã trở về ngày mà muội muội yêu đương vụng trộm.
Thiên Mệnh Định Nhân Duyên Thái tử bị phế hai chân, không thể trốn tránh, ta vì vinh quang gia tộc mà thay tỷ tỷ gả vào Đông Cung.Nhưng hắn cực kỳ ghét ta, không ngừng chửi rủa.“Độc phụ, lòng dạ rắn rết!”“Ngay cả phu quân của tỷ muội tốt cũng dám cướp, thật không biết liêm sỉ!”Ồ, sắp thua đến nơi rồi mà còn mạnh miệng như vậy sao?Ta dứt khoát treo ngược hắn lên.Mắng ta một câu, ta cởi một món y phục của hắn.Càng cởi càng thấy thuận mắt, rất nhanh, trên người hắn chỉ còn lại một chiếc quần lót.Ta cũng chẳng còn giận nữa, chống cằm cười tủm tỉm: “Mắng đi, tiếp tục mắng đi nào, ta thích xem… ừm không, là thích nghe mới đúng~”
Minh Nguyệt Huỳnh Quang Năm ta mười hai tuổi, có một vị đạo sĩ đi ngang qua tướng phủ, đoán rằng trong phủ sau này sẽ xuất một vị hoàng hậu. Phụ thân cùng đích mẫu vui mừng khôn xiết, vung tay ban thưởng khắp phủ, khiến toàn phủ hân hoan náo nhiệt. Rốt cuộc ta cũng được nếm miếng cao quế hoa mà mình mong đợi đã lâu, trong lòng không khỏi vui vẻ. Trong cảnh hân hoan ấy, chỉ có tỷ tỷ sắc mặt ngưng trọng, nhìn ta đầy bi thương hồi lâu rồi thì thầm: “A Oánh, chúng ta lặng lẽ rời khỏi tướng phủ đi.”
Một Kiếp Chấp Niệm Ta chuẩn bị chịu sự xử quyết từ chính tay nam chính chính đạo, vừa mới quyết định nằm yên chịu chết. Bỗng trên trời vọng xuống một lời nhắn: “Làm nũng đi, hắn sẽ dâng cả mạng cho ngươi.” Chọc tức hắn đến chết ư? Ý kiến hay đấy. Ta nắm lấy tay nam chính lạnh lùng, bóp giọng nũng nịu. “Ca ca, đau quá, tha cho ta đi mà~” Đồng tử hắn chấn động, gương mặt băng lãnh tựa núi tuyết từng chút một tan rã. “Ngươi đang làm cái gì?” Cuối cùng, ta vẫn bị một kiếm xuyên qua. Vừa khóc vừa bò muốn chạy trốn, nam tử lại ôn nhu khuyên. “Thả lỏng đi, nếu không sẽ đau đấy.”
Về Nhà Năm thứ năm xuyên không đến thời cổ đại, ta vẫn chưa tìm được cách trở về nhà, cuối cùng liền quyết định gả cho Tề Vương, người vẫn luôn theo đuổi mình. Ngày thành thân, hai chúng ta đã thành thật kể cho nhau nghe bí mật của mình. Ta nói với hắn: “Thật ra ta là người xuyên không, nếu chàng không tốt với ta, ta sẽ tìm cách trở về thế giới của mình, để cho chàng đi tìm người khác.” Tề Vương liên tục gật đầu, thề cả đời sẽ yêu ta như mạng sống. Nhưng sau đó, vị thanh mai trúc mã của hắn trở về… Ta trơ mắt nhìn ánh mắt của hắn dần bị người khác hấp dẫn. Thất vọng đến cùng cực, ta lại bắt đầu tìm cách trở về. Đập đầu, treo cổ, nhảy hồ… ta đều đã thử hết. Nhưng thái độ của Tề Vương lại càng ngày càng lạnh nhạt. “Ta thấy nàng rất thông minh, sao lại bắt đầu dùng những thủ đoạn như vậy để tranh sủng?” “Xuyên không gì chứ, nàng thật sự cho rằng ta tin sao?” Ta mới biết, hóa ra từ trước đến nay hắn chưa từng tin ta.
Trọn Kiếp Bên Người Ngày thái tử đăng cơ, ta bắt gặp hắn và tội thần chi nữ Thẩm Kiều quấn quýt bên nhau trên giường. Hắn đứng chắn trước Thẩm Kiều, trầm giọng nói: “Ta và Kiều Kiều quen biết từ nhỏ, không đành lòng nhìn nàng ấy bị biếm thành quan kỹ. Nàng là hoàng hậu, nên có lòng bao dung.” Ta không nói một lời, xoay người rời đi. Về sau, phụ thân ta dốc lòng phò trợ Bùi Hành ngồi vững trên ngai vàng, nhưng hắn lại vu cáo phụ thân ta tội mưu phản. Ngày đó, máu chảy khắp phủ thừa tướng. Ta bị đánh chết bằng loạn côn nơi hậu cung. Thẩm Kiều giẫm lên mặt ta, cười lạnh: “Lâm Tiêu Tiêu, ai bảo phụ thân ngươi tố cáo phụ thân ta mưu phản, đây chính là báo ứng của các ngươi!” Hai tháng sau, thanh mai trúc mã Mộ Cẩn An của ta, khởi binh tạo phản, máu nhuộm hoàng cung. Ngũ hoàng tử bước qua xác Bùi Hành và Thẩm Kiều, lên ngôi hoàng đế. Nhưng Mộ Cẩn An lại tự vẫn trước mộ phần của ta. Hắn nói: “Tiêu Tiêu, đừng sợ, ta đến để bầu bạn với nàng đây.” Khi mở mắt lần nữa, ta trở về ngày sinh thần năm mười tám tuổi. Hoàng đế mỉm cười hỏi ta: “Tiêu nhi, con muốn một phu quân như thế nào?”
Hoa Khôi Mãn Xuân Lâu Ta là hoa khôi đẹp nhất của Mãn Xuân Lâu. Biết bao khách quý vung tiền như rác chỉ để mua lấy nụ cười của ta. Nhưng ta lại dùng hết tâm cơ để vào Cố phủ, trở thành thiếp của Cố Bùi. Phụ thân hắn ghét ta xuất thân hèn kém, đã dùng roi quất ta một trận, quất đến da thịt nát bươm. Cố Bùi đau lòng hỏi ta: “Tích Kiều, đau không?” Ta cười đáp: “Không đau.” Đúng vậy, chút đau này thì là gì chứ? Phụ mẫu chết thảm, kêu oan không ai thấu, trong lòng ta chỉ còn đầy hận thù.