Cổ Đại
Đọa Tiên Ta theo mẹ lên núi cắt cỏ heo, lúc trở về liền thấy trước cửa nhà nằm một thiếu niên tuấn tú, phong thái ung dung. Người ấy rõ ràng đang hôn mê bất tỉnh, nhưng ta lại nghe thấy giọng nói đầy kích động vang lên trong đầu. “Tiểu nha đầu này chính là người sở hữu thiên linh căn, tương lai sẽ phi thăng trở thành Phù Ngọc Nữ Đế!” “Chờ khi ngôi làng này bị hủy diệt, ngày mai ta sẽ đưa nàng bôn ba khắp chân trời góc bể.” “Thanh mai trúc mã, lưỡng tình tương duyệt, ta muốn nàng tự nguyện vì ta mà gác kiếm nấu canh.” Ta kinh nghi bất định, nhưng nào ngờ nửa đêm, trong làng quả thực bùng lên một trận hỏa hoạn kinh thiên động địa. Thiếu niên ôm lấy ta đang mê man vào lòng, cẩn thận khẽ đặt một nụ hôn nơi mi tâm. Khi ta hoàn hồn, thanh đoản đao nhỏ bằng bàn tay đã đâm sâu xuyên qua tim hắn. Nhìn cơ thể ấy tan biến trong lưỡi lửa cuồng bạo, ta khẽ nhếch môi, nở một nụ cười nhàn nhạt. “Không bao giờ gặp lại, kẻ công lược.”
Sủng Ái “Ta muốn nạp thiếp.” “Vậy thì nạp một người đi.” Ta không thèm ngước mắt lên, tiếp tục thêu đôi uyên ương trên tay, mấy ngày nữa là đến sinh thần của hắn, ta phải tranh thủ hoàn thành mới được. “Ừ, vậy thì nghe theo phu nhân.” Kim thêu theo tiếng đáp ứng kia, lần đầu tiên đâm vào đầu ngón tay ta. Nhưng ta lại không thấy đau, ngược lại trong lòng dâng lên một nỗi chua xót. Đây không phải lần đầu tiên hắn nói như vậy nhưng lại là lần đầu tiên đáp ứng. Trước kia hắn vẫn luôn nói ta không ghen, không để ý đến hắn. Nhưng hôm nay hắn đáp ứng dứt khoát như vậy, có phải là hắn không để ý đến ta nữa rồi đúng không?
Tiểu Man Cha ta dùng mười lượng bạc bán ta vào Tần gia để xung hỉ. Tần thiếu gia là một kẻ ốm yếu, ngày thành thân hắn sốt cao đến hôn mê, vậy mà chẳng một ai đến thăm. Không còn cách nào, ta đành cõng hắn đi hai dặm đường để tìm đại phu. Hắn nằm trên lưng ta, mơ màng mà thốt lên: “Niang tử… đa tạ nàng…” Ta bị hắn gọi đến đỏ mặt, vừa thở hổn hển vừa đáp: “Thiếu gia, cứ gọi ta Tiểu Man là được. Tần phu nhân mua ta từ thôn quê về, là để hầu hạ người. Không cần… không cần gọi ta như vậy—” Hai chữ ấy, ta thực sự nói không nên lời. May thay, hắn lại ngất đi. Sau này, nhờ ta chăm sóc, thân thể thiếu gia dần tốt hơn. Ta cũng không tiện tiếp tục ở lại phòng hắn. Đêm đầu tiên chuyển đến tiểu viện, hắn mặc một thân y phục mỏng, chân trần đứng ngoài cửa. “Nương tử, nàng không cần ta nữa sao?” “Nàng không ở đây, bảo ta làm sao ngủ được?”
Liên Hoa Lạc Vào ngày Tấn Vân và ta hòa ly, ta khởi hành trở về Vân Mộng. Trong túi hành lý, chỉ có một bộ quần áo vải thô, một dây buộc tóc, và một đóa hoa sen nở rộ mà ta đã ngắt từ hồ sen trong sân. Đó là tất cả những gì ta mang theo khi rời kinh thành. Lão ma ma của Quốc Công phu nhân nhìn ta chằm chằm, lo sợ ta sẽ mang đi dù chỉ một cây kim hay một sợi chỉ của phủ Quốc Công. “Tiểu thiếu gia hôm nay đã đi Thái Học Viện, còn tiểu thư đã đi tư thục. Nếu cô muốn nhìn họ lần cuối…” “Không cần đâu,” ta dịu dàng đáp, “Đừng để những chuyện nhỏ nhặt ảnh hưởng đến việc học của bọn họ.” Ta cầm hành lý, một bước ra ngoài. Hôm nay mây dày, gió cũng lớn. Mỗi lần bước qua một cánh cổng, ánh sáng mặt trời lại xuyên qua tầng mây nhiều hơn. Ta không kiềm được mà bước nhanh hơn theo tia sáng, bước chân ngày càng nhẹ nhõm. Đến khi một chân đã bước ra khỏi cổng lớn của phủ Quốc Công, ta quay đầu nhìn về phía lão ma ma. Nụ cười nhẹ đã lâu không xuất hiện, nay lại nở trên đôi mắt và chân mày của ta: “Làm phiền bà nhắn với Tấn Vân rằng, kiếp này, Lạc Dao và chàng, chet cũng không gặp lại.”
Tịnh Đế Liên Tỷ tỷ yêu phải một hoàng tử sa cơ, vì hắn mà tự tay mổ tim sen để làm thuốc, cam tâm tình nguyện từ bỏ ưu điểm dễ thụ thai của hoa sen, từ đó không thể sinh con. Nhưng sau này hoàng tử lên ngôi, lập tức vứt bỏ nàng, cưới người biểu muội có tướng cực phẩm dễ sinh con trai làm quý phi, còn lột da rút xương tỷ tỷ, nấu thành một nồi canh sen an thai. Nhưng bọn hắn không biết. Sen nở tịnh đế, đồng tình chung cảm giác. Ta là ác sen chuyên hút dương khí của người, vốn nên bị tỷ tỷ, đóa thiện sen này trấn áp mãi mãi. Hiện tại không còn phong ấn, ta hóa hình lên bờ, thẳng tiến hoàng cung. So sinh con có đúng không? Chuyện này ta chưa từng thua ai! *Tịnh Đế liên là đóa hai hoa sen nở trên cùng một cuống, được coi là đứng đầu về sự thanh tao thuần khiết, hiếm gặp, tượng trưng cho điềm lành, may mắn, sự thịnh vượng, sung túc. Xưa loài sen này chỉ dành để tiến vua, nên mới có tên là “Tịnh Đế”.
Dung Ngư Ta và tỷ tỷ đều là trẻ mồ côi ở Cục Từ Ấu*. Tỷ ấy xinh đẹp, duyên dáng, còn ta thì tư chất bình thường. {*Kiểu như cô nhi viện bây giờ.} Ninh gia đến nhận nuôi ta, ta cảm kích đến mức quỳ lạy. Tỷ ấy bình thản nói: “Dù cầu xin người khác nhận nuôi, cũng không thể mất thể diện.” “Muội hành xử như vậy thật sự rất khó coi.” Nhờ vậy, tỷ ấy được khen là có phong thái, và được Ninh gia nhận nuôi. Còn ta thì lưu lạc trên đường phố, trở thành kẻ ăn xin. Tình cờ, ta gặp được vị hôn phu của tỷ là Trần Bình Vương đang du ngoạn cùng người tình. Ta tốt bụng nhắc nhở tỷ tỷ, nhưng tỷ tỷ lại kéo ta và bảo ta phải nói điều đó trước mặt Trần Bình Vương. “Chàng ấy tuy có lỗi, nhưng muội lén lút nói với tỷ, thực sự là có ý đồ xấu.” Trần Bình Vương ngược lại cáo buộc ta có ý định quyến rũ hắn, rồi sai người đánh ta đến chept. Ta khóc lóc cầu xin tỷ tỷ cứu ta. Tỷ tỷ chu môi: “Muội biết hắn đào hoa mà vẫn cố ý tiếp cận, không phải là quá hèn mọn sao?” Ta bị đánh chet, th i th ể bị n ém xuống đáy hồ. Tỷ tỷ ta và Trần Bình Vương lại làm lành, tổ chức hôn lễ linh đình. Khi mở mắt ra, ta trở về ngày mà phu thê Ninh gia đến nhận nuôi chúng ta.
Tương Tư Ta bất ngờ nghe được tiếng lòng của Hoàng thượng. Khi người khác tâng bốc lẫn nhau, ngài ấy: [Ngu ngốc! Hắn cho ngươi đội nón xanh mà vẫn gọi hắn là huynh đệ!] Khi phê duyệt tấu chương, ngài ấy: [Thật không thể chịu nổi mà, tên đề đốc này có vấn đề gì không? Ngày nào cũng hỏi trẫm có ăn xoài không, trẫm không ăn xoài, trẫm dị ứng xoài!] Trên long sàng, ngài ấy: [Hôm nay trẫm đặc biệt mặc áo lót có thêu rồng, lát nữa hoàng hậu chắc chắn sẽ thích! Hí hí~] Ta:… Ngài đúng là không biết xấu hổ!
Ai Cũng Nghĩ Hắn Yêu Nàng, Nhưng Hắn Chỉ Yêu Ta Ta thay muội muội gả cho vị đại tướng quân vừa xấu xí vừa hung dữ. Đêm tân hôn, hắn vừa vén khăn voan đã lập tức sa sầm nét mặt, chỉ vì ta không phải người mà hắn ngày đêm mong mỏi cưới về. Bên ngoài đồn rằng hắn căm ghét ta đến tận xương tủy, nếu chẳng vì thể diện hoàng gia, e là đã sớm hưu ta rồi. Cho đến một ngày, Tạ Chinh bất ngờ cạo sạch râu, dung mạo lộ ra lại tuấn tú hơn cả đệ nhất mỹ nam kinh thành. Muội muội ta liền hối hận, trước mặt ta lao vào lòng hắn ôm ấp. Nào ngờ hắn một cước đá nàng ta văng xuống hồ: “M//ẹ nó! Thứ gì vậy, làm bản tướng sợ muốn chế//t!!”
Một Đời Một Kiếp Đôi Người Khi Hoắc Phất Quang cưới ta, cả kinh thành đều than thở rằng hắn thật đáng thương. Tiểu tướng quân từng phong lưu phóng túng, nay gãy chân, còn phải cưới một nữ đao phủ thô kệch như ta. Sau này, Hoắc Phất Quang cuối cùng cũng rửa sạch oan khuất, quyền thế còn hơn xưa. Quận chúa từng có hôn ước với hắn lại tìm đến cửa, nói rằng ta không xứng với hắn. Ta nghe vậy chỉ gật đầu, dù sao năm xưa hôn sự của ta và Hoắc Phất Quang vốn chỉ là trò đùa ác ý của kẻ thù hắn. Thế là ta vác đao quỷ đầu định rời đi. Nhưng chợt nhìn thấy nam nhân vốn luôn giả vờ đau chân trước mặt ta, bỗng dưng quăng luôn chiếc xe lăn, lao nhanh đến giữ chặt tay ta. Hắn siết lấy cổ tay ta, đôi mắt đỏ hoe: “A Thanh… nàng đừng bỏ rơi ta.”
Tướng Quân Khó Xuất Giá Ta mơ một giấc mơ. Trong mơ, tân đế lên ngôi, ban thưởng công thần. Hắn hỏi ta mong muốn điều gì. Ta nói: “Ta muốn trở thành Hoàng Hậu.” Hoàng đế nghiến răng đồng ý. Nhưng trước ngày phong Hậu, ta lại bị đầu độc mà chết. Ở một diễn biến khác của giấc mơ. Hoàng đế cự tuyệt yêu cầu của ta, ban cho ta danh phận quý phi. Nhưng chỉ hai năm sau khi vào cung, ta vẫn lìa đời. Hiện tại, hắn lại hỏi ta: “Diệp Hoài Tịch, nàng muốn cái gì?”
Gieo Nhân Nào, Gặt Quả Nấy Thành hôn bảy năm, phu quân thủ phụ vì một đôi nhi nữ mà thỉnh về một nữ phu tử. Hắn giải thích: “Trong nội viện, nam tử ra vào bất tiện.” Ta thương cảm nữ tử sống chẳng dễ dàng, bèn tăng gấp đôi học phí. Ngày ngày tự tay chuẩn bị áo cơm cho nhi nữ, chỉ sợ chúng bị đói bị lạnh. Mãi đến sinh thần của nữ phu tử, phu quân lại lén lút đưa nhi nữ đến tửu lâu mừng sinh thần cùng nàng. Lúc ấy, ta mới hay, thì ra nữ phu tử chính là thanh mai ngoại thất năm xưa của hắn khi lâm nạn. Ngay cả đôi nhi nữ cũng thay hắn che giấu ta. “Phụ thân, rốt cuộc khi nào người và phu tử mới thành thân? Như vậy chúng ta sẽ là người một nhà rồi.” “Mẫu thân lúc nào cũng quản thúc chúng con, cái gì cũng không hiểu, nếu để phu tử làm mẹ thì tốt biết bao.” Giọng nói của Thôi Diễn mang theo ý cười. “Vài ngày nữa, ta sẽ vào cung cầu một đạo chỉ phong bình thê, không thể để mẫu thân con ức hiếp Lan nhi.” “Phụ thân vạn tuế!” Ta đứng ngoài cửa, tâm can như bị dao cứa, cắn răng hạ quyết tâm, xoay người vào cung bái kiến Thái hậu. “Cô mẫu, xin người ban cho con một đạo chỉ hòa ly đi.” “Thế còn hai đứa trẻ?” Ta ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ nhưng kiên định: “Một đứa cũng không cần.”
Sau Khi Ta Giúp Phu Quân Tịnh Thân Phu quân vì thứ muội mà giữ thân Đêm tân hôn, để tên ăn mày thay hắn động phòng. Đáng tiếc dược hiệu không đủ, ta lại tỉnh dậy sớm. Xuất giá tòng phu, tâm nguyện của phu quân, ta tất phải hoàn thành. Vì thế, tay ta vung lên, lưỡi dao hạ xuống. Về sau… Hắn sẽ không còn phải sợ chuyện thất thân nữa.
Có Phúc Lấy Được Dâu Tài Ca ca ta dùng tiền bán đất của gia đình dành dụm để huynh ấy đi học, mua về một tẩu tẩu yếu ớt. Nàng ấy ăn cháo thì bị nôn ra máu, mặc quần áo vải thô thì cánh tay nổi mẩn đỏ. Người trong làng đều nói nhà ta cưới phải một kẻ vô dụng. Nhưng sau này, nàng ấy buôn bán kiếm được nhiều tiền, còn lén nấu canh ba ba bổ dưỡng cho ca ca ta uống. Nàng ấy là tẩu tẩu tốt nhất trên thế gian này.
Phong Tình Nguyệt Ý “Thê … thê chủ, ta đau quá…” Một cơn choáng váng qua đi. Khi ta mở mắt ra lần nữa, đã nhìn thấy trên giường, một thiếu niên hoa lê đới vũ, trông đáng thương vô cùng. Cây roi trong tay ta bất giác rơi xuống đất. Ta là ai? Đây là đâu?
Hoán Hôn Nha Hoàn Sau khi trọng sinh, việc đầu tiên ta làm chính là đưa nha hoàn mà đại ca tặng ta… đến dự yến mừng thọ của đại bá. Đời trước, được đại ca trợ giúp, Lâm Nguyệt Như đã đội mũ phượng, mặc giá y của ta, thay ta gả vào hầu phủ trong ngày thành thân. Còn ta, bị đại ca h/ạ đ/ộc làm c.â m, dùng thu/o^c mê đưa đến một nơi xa xôi, gả cho một lão già độc thân. Lão là thương nhân tham tiền háo sắc, sau khi chơi chán, lại bán ta cho k/ỹ việ/n hạ đẳng với giá mười lượng bạc. Nơi đó, nữ nhân mỗi ngày phải tiếp ít nhất 20 khách. Chưa đầy nửa tháng, ta vì bị hành hạ quá độ mà bệnh ch .t. Còn Lâm Nguyệt Như, từ thân phận nha hoàn, một bước lên trời, trở thành nghĩa nữ của tướng quân phủ, phu nhân hầu phủ. Phu quân sủng ái, nhà chồng che chở, sống đời khiến ai ai trong kinh thành cũng ngưỡng mộ. Khi ta mở mắt ra lần nữa, lại quay về đúng ngày mà đại ca đưa Lâm Nguyệt Như tới viện ta.
Đại Phu Nhân Tạ Gia Từ nhỏ ta đã biết, sau này ta sẽ là tam phu nhân của Tạ gia. Tạ Thận Chi lễ Phật, những cô nương khác thả diều nhảy dây, ta ngày ngày ngam mình trong Phật đường niệm kinh. Tạ Thận Chi tập võ, thích nữ tử tính tình kiên cường. Ta vì hắn học cưỡi ngựa, ngã gãy chân, cũng không rơi một giọt nước mắt. Ta dốc hết sức lực sống thành dáng vẻ mà hắn thích. Nhưng hắn lại yêu một cô nương hoàn toàn trái ngược với ta. Hôn ước không thể hủy bỏ, ta quay đầu gả cho đại ca nổi tiếng tàn nhẫn sắt đá của hắn. Sau khi thành hôn, Tạ gia đại lang giống như lời đồn, không gần nữ sắc. Chỉ có một lần, Tạ Thận Chi say rượu chặn trước cửa ta, Tạ Vọng Chi che chở ta ở phía sau, nhìn người đệ đệ này, lạnh lùng mở miệng. “Nàng hiện tại là đại phu nhân Tạ gia, nửa đêm ngươi tìm đại tẩu có chuyện gì?”
Nữ Đế Chỉ Thích Sự Nghiệp Ngày ta đăng cơ làm Nữ Hoàng, phụ hoàng ta dẫn về một nữ tử, nàng tự xưng là người xuyên không. Nàng luôn miệng nói mọi người đều bình đẳng, nhưng lại xúi giục phụ hoàng ta đoạt lại ngôi vị, như vậy mới xứng với nàng ta, một thiên nữ. Nhưng nàng ta không biết rằng, nếu không có ta, quốc gia này đã sớm diệt vong. Xem ra, ta phải dành thời gian trị liệu đầu óc cho phụ hoàng rồi.
Cha Ta Là Trạng Nguyên Mẹ ta trên đường đến chùa lễ Phật đã bị kẻ xấu cưỡng ép, mất đi sự trong sạch. Khi gia đình biết chuyện, họ cho rằng mẹ làm mất mặt cả nhà, liền gả nàng cho một thư sinh nghèo. Nhưng chẳng ai ngờ, ngay đêm tân hôn, mẹ lại có triệu chứng thai nghén, nàng đã chuẩn bị tinh thần sẽ bị đuổi khỏi nhà. Không ngờ, thư sinh ấy lại chỉ nhẹ nhàng ôm lấy nàng an ủi: “Đừng sợ, lỗi không phải ở nàng, nàng mới là người bị hại.” Về sau, mẹ trở thành phu nhân của trạng nguyên, còn ta thì có một người cha là trạng nguyên.
Đi Về Nơi Có Nắng Ta làm chó liếm của ba giới đại lão cùng một lúc. Tất cả chỉ vì khi ta xuyên không đến đây, lại bị ràng buộc bởi một hệ thống chiến lược công lược đại lão. Đáng tiếc thay, ta chỉ là một nữ phụ ác độc, còn nữ chính là tiểu sư muội được cả môn phái cưng chiều. Chiến thần nhân giới: “Tống Trúc, ngươi võ công cao cường, phải bảo vệ tiểu sư muội rút lui.” Ma tôn ma giới: “Tống Trúc, ngươi thân thể cường tráng, thử thuốc này thay tiểu sư muội đi.” Kiếm tôn tiên giới: “Tống Trúc, ngươi tu vi cao, mau lấy đan dược của mình cho tiểu sư muội.” Nhưng dù ta lên núi đao, xuống biển lửa, thử độc dược, hay móc kim đan, cũng không thể khiến hảo cảm của các đại lão đối với ta đạt đến mức đạt chuẩn. Ta quyết định mặc kệ. Hiện tại, ta chỉ một lòng cầu chết. Chết rồi, ta có thể trở về nhà.
Sau khi biết tin anh trai sắp phi thăng, Giang Hựu Ninh biết những ngày tốt đẹp của mình đã kết thúc. Là một người vô dụng không có tư chất tu luyện, nhưng lại sống cuộc sống như công chúa, tất cả là nhờ có anh trai là thiên tài số một, luôn cưng chiều cô hết mực.Giang Tử Ninh là người duy nhất trong ngàn năm qua của đại lục Thánh Vân có hy vọng phi thăng, ngay cả quốc vương cũng phải hành lễ khi gặp anh. Các thế lực khác cũng tìm mọi cách lôi kéo và lấy lòng anh. Với sức mạnh vượt trội và ngoại hình đẹp trai, người ngưỡng mộ anh có thể quấn quanh đại lục Thánh Vân một vòng. Một người mạnh mẽ như vậy lại là một người yêu em gái tuyệt đối, vì để lấy lòng thiên tài, mọi người phải chịu đựng sự khinh miệt và ghê tởm đối với một người vô dụng như Giang Hựu Ninh và luôn tỏ ra chiều chuộng cô.Nhưng bây giờ, Giang Tử Ninh sắp phi thăng, mọi người vừa chúc mừng, ngưỡng mộ vừa tính toán cho bản thân. Không có sự bảo vệ của Giang Tử Ninh, Giang Hựu Ninh chỉ là một phế vật không thể tu luyện, sự ngọt ngào dành cho một phế vật suốt những năm qua khiến mọi người không thể không oán giận. Giang Tử Ninh phi thăng, Giang Hựu Ninh đã mất đi chỗ dựa, họ không còn gì phải kiêng dè.