Cổ Đại
Phụ Tử Tranh Kiều Ta lỡ đem lòng yêu một cặp phụ tử nên tâm trạng rối bời, chẳng biết nên chọn phụ thân hay nhi tử? Phụ thân là danh y trứ danh chốn Kinh thành, tiếng lành vang xa, đức tài vẹn toàn. Trừ việc lúc trẻ hồ đồ nhặt về một đứa con trai to xác, còn lại chẳng chê vào đâu được. Còn nhi tử ấy à, ngoài dung mạo ra thì toàn là tật xấu, thậm chí còn có chút điên khùng.. Hôm ấy, ta đem mọi chuyện nói rõ với người già hơn, lòng vô cùng tiếc nuối: ” Tạ Tịch Vân, từ nay về sau, ta chỉ có thể gọi chàng là phụ thân.” Tạ Tịch Vân nén giận đến cực điểm, nghiến răng nghiến lợi bật ra từng chữ: “Gọi phụ thân cũng được, nhưng trước tiên ngươi hãy rút tay ra khỏi quần ta đi đã.”
Phật Tử Thanh Lãnh Sau khi mang thai năm tháng ta mới biết phu quân của mình là Phật tử đang độ kiếp, chàng vốn nên ở bên muội muội ta, còn ta là nữ phụ độc ác đại gian đại ác. “Phật tử tha mạng, ta sẽ phá thai ngay!” Hất đổ chén nước hoa hồng, đôi mắt vốn thanh lãnh của Phật tử giờ chỉ còn sự điên cuồng: “Không muốn sinh con của ta đến vậy sao?” Ta run rẩy, sao lại khác với kịch bản như vậy? Phật tử thanh lãnh biến thành kẻ cuồng si chiếm hữu?!
Cô Nữ Tống Thị Ta bán bánh hoành thánh ở kinh thành, vừa bán một cái đã qua hai mươi năm. Thế tử của Thành Vương cưỡi ngựa lao nhanh qua kinh thành, vó ngựa đạp nát quán hoành thánh của ta, còn quất cho ta một roi. Thế tử ngạo mạn: “Chỉ là một tên tiện dân, bản thế tử không bồi thường thì ngươi có thể làm gì?” Hôm sau, ta đến Kinh Triệu Phủ đánh trống kêu oan. Lục bộ thượng thư đều có mặt, hai bên ngự sử cùng nghe xét. Ninh Chiêu Hầu xách Thế tử lên điện: “Ta mang thằng nhãi này đến rồi!” Hoàng đế ngồi trên điện cao: “Đánh cho thằng nhóc này đến mức cha nó cũng không nhận ra nó nữa!”
Tường Đóng Kín Ta là một quả phụ thủ tiết. Tông tộc đã dùng gạch đá phong kín cửa sổ cùng cửa ra vào của ta, chỉ để lại một khe nhỏ để đưa cơm nước.Bọn họ muốn ta cô độc mà chết ở nơi này, sau đó dựng lên một tấm bia tiết hạnh.Nhưng ta không cam lòng.Ta muốn sống.
Tĩnh Nữ Kỳ Thư Bách phu trưởng đưa hài cốt của phụ thân ta trở về. Hắn thấy đại ca định bán ta, không đành lòng, liền hỏi ta có nguyện ý theo hắn đi hay không. Ta ôm lấy đứa bé trong tã lót, cẩn thận nhìn hắn. Hắn khẽ cười, vết sẹo trên khóe miệng khẽ động: “Nghĩ đến hai mẹ con nhà ngươi cũng không ăn làm ta nghèo đi được.”
Công Chúa Ngốc A Man Tuổi nhỏ vì cứu thái tử, ta trở thành một quận chúa si ngốc, ngày ngày chỉ biết đi theo phía sau hắn. Ta từng tiểu tiện không kiềm chế ngay trước mặt mọi người, làm mất hết thể diện của hắn. Trước mặt người khác, thái tử chưa từng ghét bỏ ta nhưng sau lưng lại nắm chặt cổ tay ta, tức giận không thôi. Cho đến một ngày trong cung yến, hoàng gia gia muốn ban hôn cho ta, hỏi ta thích nam nhân nào. Thái tử siết chặt quai hàm. Mọi người đều cho rằng ta sẽ cầu hôn hắn. Ai ngờ ta lại bỏ qua thái tử, chỉ vào Trường Quảng Vương mặc áo tím: “Ta muốn gả cho hắn.” A Man ngốc nghếch, chỉ có một nguyện vọng này.
Con Trai Hoàng Đế Phương Viên không phụ mẫu, không huynh không đệ, muốn tu tiên mà vượt qua cửa ải tình duyên thì chỉ còn cách tìm một nam kỹ kết thành phu thê. Nào ngờ hoa khôi đó lại là hoàng tử lưu lạc nhân gian? Phương Viên, một kẻ tu tiên, lẽ nào lại bận tâm chuyện thế tục? Bỗng dưng thiên đạo khiển trách, nói rằng kẻ giết chân long sẽ bị trời phạt? Khoan đã, ngay từ đầu có ai bảo người đó là chân long thiên tử đâu chứ! Không biết thì không có tội, sao lại đổ lên đầu ta được!
Vận Khí Ta và Nhiếp chính vương lãnh huyết Úc Tẫn là thanh mai trúc mã. Vốn dĩ ngôi vị Vương phi phải thuộc về ta, nhưng Thái hậu lại đột nhiên chỉ hôn, ban cho một tiểu thư khuê các mà trước giờ ta chưa từng nghe đến. Nàng ta cử chỉ tao nhã, nhưng thỉnh thoảng lại lẩm bẩm những lời kỳ lạ: “Hệ thống, vận khí của nàng ta quá mạnh, luôn áp chế ta! Úc Tẫn đã bị nàng ta mê hoặc, bước tiếp theo ta phải làm gì để chiếm được trái tim hắn?” Ha. Ta khẽ cười, nhấp một ngụm rượu. Thứ ta đã buông tay nhường lại, cho nàng ta cầm, nàng ta cũng cầm không vững.
Ngọc Diện Tiểu Sinh Tương công dạo này tâm tình thất thường, đột nhiên đập vỡ miếng ngọc bội mà chàng yêu quý nhất. “Ta đã làm đến mức này, nàng vẫn muốn đi tìm hắn?” “Ta nguyện làm kẻ thay thế hắn, nhưng không có nghĩa là ta không có tính khí, Tần Hoài Tố, nàng đừng hòng đi đâu hết…” Không hiểu sao, ta bị giam lại. Bị trói ư? Hừm… có chút kích thích đây…
Vòng Lặp Tái Sinh Ta bắt gặp Quý phi cùng Hầu gia tư thông. Hầu gia siết cổ của ta. Vừa dùng sức, vừa thổi hơi bên tai ta: “Nhanh thôi, rất nhanh liền .” Đây là lần thứ ba ta bị hắn diệt khẩu.
Chị Đại Hậu Cung Nữ nhân công lược hậu cung, nữ nhân xuyên không, nữ nhân trọng sinh. Hoàng hậu là nữ nhân trọng sinh, Quý phi là nữ nhân xuyên không. Còn tôi là nữ nhân công lược. Tôi giận dỗi lật bàn: “Vì sao chỉ có tôi phải làm chó vẫy đuôi* vậy chứ?” *Chó liếm, chó vẫy đuôi: Chỉ những người theo đuổi người khác không ngừng nghỉ dù bị đối xử tệ bạc
Thần Nữ Phản Thế Khi ta bị vạn quỷ cắn xé, vị hôn phu của ta đang cử hành đại hôn cùng muội muội ta nơi tiên giới. Họ đoạt tu vi của ta, cướp lấy pháp khí của ta, khiến ta bị Yêu Đế rút thần cốt, bị Ma Đế nuốt huyết nh..ục, cuối cùng bị ném xuống Tru Tiên đài. Tàn hồn rơi rụng của ta còn bị Quỷ Đế trấn áp tại sông Ác Quỷ, làm mồi cho vạn quỷ ngấu nghiến. Còn chúng sinh thiên hạ mà ta từng bảo vệ, lại chắp tay cung chúc đôi cẩu nam nữ kia phu thê hòa hợp, thọ ngang trời đất. “Chư quân, bổn tọa từ địa ngục bò về rồi đây, các ngươi… có vui mừng không?”
Điền Viên Cẩm Tú Sau một đêm phong lưu với đại tướng quân Ngu quốc… Ta ôm bụng bầu mà bỏ trốn. Ba năm sau, hắn dẫn theo năm trăm binh mã vây kín tiểu viện nhỏ của ta, nước chảy cũng không lọt. Vừa thấy nhi tử của ta, hắn liền bắt tất cả nam nhân trong thôn tới trước mặt. Hỏi con ta: “Nói đi, ai trong số họ là phụ thân của ngươi?” Ta liều mạng ra hiệu cho con nhận lão Thiết Ngưu nhà bên. Kết quả nó lại lạch bạch chạy tới ôm chặt lấy chân Phó Tiêu. “Phụ thân ơi, ta với nương đã ba ngày rồi chưa được ăn no!”
Thẩm Tương Vân Ta là nha hoàn thông phòng mà Quý gia mua về. Lão phu nhân từ bi bảo: “Nếu ngươi có thể sinh cho Trình nhi một đứa con trai hoặc con gái, ta sẽ nâng ngươi lên làm thiếp.” Trước mặt mọi người, ta cảm ơn không hết, sau lưng không có ai lại không bỏ sót một liều thuốc tránh thai nào. Cho đến khi bị thiếu gia phát hiện, mặt hắn đầy vẻ tức giận: “Không muốn phải không? Vậy thì cứ làm cho đến khi ngươi có thai thì thôi!” Để thoát khỏi số phận ngày ngày bị đè trên giường, ta đã bỏ trốn. Bốn năm sau, tại cung yến, Quý Trình Trạch nhìn chằm chằm vào cô bé có sáu phần giống hắn bên cạnh ta, đôi mắt đỏ hoe, hỏi: “Cha của con đâu?” Đứa bé ngây ngô nói: “Cha của ta ở ngay sau lưng ngài.” Nó chỉ tay vào vị thừa tướng vừa mới nhậm chức, phong thái nhẹ nhàng như gió mát trăng thanh.
Minh Châu Ám Đầu Ta bán đậu phụ suốt mười tám năm, nuôi lớn ba đứa con, vậy mà phu quân lại muốn đón ta lên kinh thành để làm thiếp. Ta để lại một tờ giấy hòa ly. Con trai cả của ta là Tướng quân, con trai thứ là Trạng nguyên, con gái út là Quận chúa. Ta là thương nhân giàu có ở Giang Nam, làm thiếp, hắn cũng xứng sao?
Tự Mục Quy Hoàng Đích trường nữ của Trần gia lưu lạc bên ngoài cuối cùng đã được tìm về. Đây là một sự kiện lớn chấn động cả thành Lư An. Nghe nói, vị trưởng nữ ấy khi ở bên ngoài đã phải chịu không ít khổ cực. Với thân phận là “nhân vật chính” của sự kiện này, ta lúc này đang ngồi trong xe ngựa, lòng đầy mông lung. Hiện tại, ta mang danh Trần Nhu Trinh, nhưng thân phận thật sự lại là Tô Nhược Di, thuộc Hắc Hổ Đường của tổ chức giang hồ “Thiên Lý Thừa Phong”. Hắc Hổ Đường vốn chuyên xử lý tra khảo, mà sở trường của ta chính là dùng dao, từng chút từng chút mà róc thịt, hoặc thi triển chiêu pháp phân gân xoay khớp khiến kẻ địch đau đớn đến tận xương tủy. Ngồi bên cạnh ta là “nha hoàn” Tiểu Luyến. Thực chất, nàng chính là một cao thủ sát thủ kiêm hộ vệ của Thần Ưng Đường. Nàng không chỉ kiếm pháp cao cường, mà còn tinh thông Ưng Trảo Công cùng Bôn Lôi Chưởng. Hy vọng Trần gia sẽ hài lòng với cặp chủ tớ chúng ta.
Xuyên Hồn Ta là phi tử tiền triều, thất bại trong cuộc chiến chốn thâm cung này, thế rồi một sáng nọ hồn xuyên vào một cung nữ nhỏ bé. Ở kiếp trước ta tinh thông âm luật, ca hay múa đẹp, am hiểu điều hương, nhưng vẫn không thể thắng được cuộc chơi khó nhằn ấy. Vốn tưởng đời này lại phải đối mặt với gió tanh mưa máu, kết quả phát hiện hóa ra thật đơn giản. Quý phi ngông cuồng hống hách, Thục Phi ra vẻ thanh cao, còn cả Hoàng hậu si tình tâm đạm như cúc.. Đến ngay cả Hoàng thượng cũng ngây ngơ nực cười. Ta đây một thân bản lãnh, không lên làm nữ đế thì lại uổng.
Chung Linh Tôi và bạn thân cùng xuyên về cổ đại và trở thành phi tần không được sủng ái của hoàng đế. Không chịu nổi sự cô đơn, chúng tôi tìm kiếm sự kích thích khắp nơi. Bạn thân quấn lấy một thị vệ tuấn tú, còn tôi quyến rũ một tiểu thái giám trắng trẻo và rụt rè. Ngày bị Thái hậu phát hiện, ánh mắt bạn thân còn đang mê man: “Tiêu, Tiêu tướng quân?” Thái hậu hoảng hốt, liên tục lùi về phía sau vài bước, đụng phải tôi và tiểu thái giám quần áo xộc xệch. “Bệ hạ, bệ hạ?” Tôi cứng đờ tại chỗ, trơ mắt nhìn tiểu thái giám thường ngày rụt rè lại nắm cằm tôi, nở nụ cười mỉa mai: “Sao không tiếp tục nữa, quý phi nương nương?”
Uyển Nương
Cổ Nữ Vương Phi Ta là đích nữ của Thừa tướng, một kẻ bị vứt bỏ. Ngày hôm sau khi cứu Thụy Thân Vương, ta bị đón về tướng phủ. Phu phụ Thừa tướng cùng dưỡng nữ quỳ xuống cầu xin ta hãy nhường Thụy Thân Vương cho nàng ta. “Diệu Diệu từ nhỏ đã thích Thụy Thân Vương, không có hắn, nàng sẽ không sống nổi.” Ta tiện tay ném một con cổ trùng, biến Thụy Thân Vương thành một kẻ ngốc. Đến ngày xuất giá, bọn họ lại sai người trói ta nhét lên kiệu hoa, còn Giang Diệu thì khoác tay đích tử của Thượng thư, mỉm cười duyên dáng nhìn ta. “Tỷ tỷ đã cứu Thụy Thân Vương, người nên lấy thân báo đáp chính là tỷ. Đây là một mối lương duyên tốt đẹp, tỷ nhất định phải trân trọng đấy.” Ta nhìn nàng ta một cách đầy hàm ý, khẽ cong khóe môi, hy vọng nàng ta sẽ không hối hận lần thứ hai.