Cổ Đại

Thê Tử Của Ta

Thê Tử Của Ta Phu quân của ta chiến tử sa trường đã năm năm, vậy mà đột nhiên lại mang theo cả gia quyến quay về. Hắn ở địch quốc cưới vợ, sinh con, còn chỉ đích danh bảo ta đi đón. Lão phu nhân khó xử, ta cũng khó xử. Năm đó, sau khi Cố Xương Văn qua đời, lão phu nhân đã tìm cho ta một tiểu tướng công. Hiện tại, trượng phu và nhi tử ầm ĩ không ngừng, ta thực sự không cách nào rời khỏi. Hai người họ, một người giữ chặt tay áo bên trái của ta, người kia giữ chặt tay áo bên phải, nước mắt lưng tròng, nghẹn ngào nói: “Nương tử, ngực ta đau quá, nàng nghe thử xem tim ta đập nhanh hay không?” “Nương, ngón tay con đau quá, người thổi cho con nhé!” Không còn cách nào, ta đành gác lại chuyện đi đón người. Hôm Cố Xương Văn tức giận đến tìm ta tính sổ, lão phu nhân không dám ngẩng đầu, lại nghĩ ra một chủ ý ngu ngốc: “Hay là để hai đứa trẻ đính hôn từ bé?”

Tiêu Thanh Nguyệt

Tiêu Thanh Nguyệt Ta là đích tử của Hầu phủ, từ nhỏ đã thể nhược đa bệnh, đi một bước cũng thở dốc. Trưởng tỷ của ta một tay vung trường thương, chiêu thức nhanh đến mức chỉ thấy tàn ảnh, còn ta… đến cả cây cung nhẹ nhất cũng không kéo nổi. Thế nên, phụ thân xem ta như con gái mà nuôi, để trưởng tỷ giả trai ra trận giết địch. Đúng lúc Hoàng thượng mở rộng hậu cung, một đạo thánh chỉ ban xuống, ta bị đưa vào sâu trong hoàng cung. Vốn tưởng đầu không giữ nổi, ta đã chuẩn bị sẵn tâm lý chịu chết. Nào ngờ, đêm đó, tại tẩm cung của quân vương, hắn lại hung hăng “sủng ái” ta một phen.

Nữ Phụ Độc Ác

Nữ Phụ Độc Ác Là một nữ phụ độc ác, ngay khi ta sắp dùng trâm cài rạch nát dung nhan để hãm hại nữ chính, bỗng nhiên trước mắt hiện ra những dòng chữ kỳ lạ— 【Dung mạo còn, giang sơn còn!! Con gái, đừng làm chuyện dại dột!! Con gái ngoan có làm vậy cũng chẳng ảnh hưởng gì đến nữ chính, ngược lại, thuốc trị thương của con đã bị cô ta động tay động chân, rạch mặt rồi cũng không hồi phục được, cả đời hối hận!】 【Thời này mà vẫn có người thương cảm nữ phụ à? Chẳng phải chỉ là một kẻ làm nền, tô điểm thêm hào quang cho nữ chính hay sao?】 【Nhưng mà… xét cho cùng, nữ phụ vốn là đệ nhất mỹ nhân trong truyện! Xót xa cho nhan sắc này thì có gì sai? Dù sao thì, sau khi thành thân, sau khi bị hủy dung cô ấy cũng sẽ bị nam phụ ruồng bỏ, rồi bị đày đến chốn phong trần mà chịu đọa đày thôi!】 【Vì cô ta là tuyệt sắc giai nhân, nếu không hủy dung trước khi kết hôn, làm sao nữ chính có cơ hội tiếp cận nam chính chứ? Mau chóng lui xuống sân khấu, nhường chỗ cho đôi chính đi nào.】 Bàn tay ta run lên, trâm cài rơi xuống đất. Chuyện gì thế này?

Cô Nữ Tống Thị

Cô Nữ Tống Thị Ta bán bánh hoành thánh ở kinh thành, vừa bán một cái đã qua hai mươi năm. Thế tử của Thành Vương cưỡi ngựa lao nhanh qua kinh thành, vó ngựa đạp nát quán hoành thánh của ta, còn quất cho ta một roi. Thế tử ngạo mạn: “Chỉ là một tên tiện dân, bản thế tử không bồi thường thì ngươi có thể làm gì?” Hôm sau, ta đến Kinh Triệu Phủ đánh trống kêu oan. Lục bộ thượng thư đều có mặt, hai bên ngự sử cùng nghe xét. Ninh Chiêu Hầu xách Thế tử lên điện: “Ta mang thằng nhãi này đến rồi!” Hoàng đế ngồi trên điện cao: “Đánh cho thằng nhóc này đến mức cha nó cũng không nhận ra nó nữa!”

Cẩn Tú Yên Hoa

Cẩn Tú Yên Hoa Phu nhân muốn chọn vợ cho Đại công tử, các tiểu thư trong kinh thành đều háo hức. Ta đang nướng cá vừa bắt được, mùi thơm tỏa khắp nơi. Đoạn ma ma nhìn ta thở dài: “Một khi phủ có nữ chủ nhân, ngươi sẽ không còn ngày nào yên ổn nữa, vậy mà còn có tâm trí ăn cá.” Ta ngậm đuôi cá, hào hứng nhìn Đoạn ma ma: “Đã chọn tiểu thư nhà nào rồi? Ta có thể xin nàng ấy tha cho ta rời đi không?” Đoạn ma ma chỉ vào cái bụng phình to của ta, nói ta mơ mộng hão huyền. Ta nghĩ, ước thì cứ ước thôi, vạn nhất trở thành sự thật thì sao?

Vả Mặt Hoàng Đế

Vả Mặt Hoàng Đế Khi tôi xuyên không về quá khứ, nữ chính đã qua đời được mười năm. Tôi như một linh hồn lơ lửng trên bầu trời, thản nhiên nhìn nam chính Hoàng đế ngồi giữa hậu cung ba nghìn mỹ nhân, ngày đêm vẫn không quên được nữ chính. Là chung tình dữ chưa? Thôi được rồi, thích thì bà đây chiều! Tôi liền nhập vào thân xá_c đã thối r_ữa của nữ chính, bò ra khỏi hầm mộ. Nhưng mà, nam chính lại trực tiếp sợ đến khóc òa!

Hoàng Quyền

Hoàng Quyền   Nữ nhân xuyên không cự tuyệt danh phận mà phụ thân ta ban cho bà ta. Bà ta nói bà ta không muốn giống mẫu thân ta, bị nhốt trong hậu viện. Hơn nữa, theo hầu bên phụ thân ta với thân phận nha hoàn, bà ta mới có thể ở bên phụ thân ta mãi mãi. Ta rất kinh ngạc. Mẫu thân ta lại đang mang thai, còn được thăng vị. Nữ nhân xuyên không chế nhạo mẫu thân ta: “Ngươi chẳng qua chỉ là cỗ máy đẻ!” Sau đó, phụ thân ta lên ngôi hoàng đế, mẫu thân ta được sách phong làm hoàng hậu. Ca ca ta cũng được phong làm thái tử. Nữ nhân xuyên không vẫn chế nhạo mẫu thân ta: “Hắn chỉ đang kiêng dè binh quyền của ca ca ngươi nên mới giả vờ đối xử tốt với ngươi mà thôi!” Bà ta bị phụ hoàng đày đến dịch đình, thế mà còn luôn miệng nói với người khác: “Hắn yêu ta, bây giờ chỉ là muốn bảo vệ ta, không muốn ta trở thành cái đinh trong mắt người khác!” Nhưng ta nghe phụ hoàng nói: “Bà ta điên rồi, tiễn bà ta một đoạn đường cuối cùng đi.” Ta hỏi phụ hoàng: “Phụ hoàng giết bà ta, là vì yêu bà ta, không muốn để bà ta chịu khổ sao?” Phụ hoàng mỉm cười: “Nếu trẫm yêu bà ta thì sao mẫu thân con có thể làm hoàng hậu được?”

Con Trai Hoàng Đế

Con Trai Hoàng Đế Phương Viên không phụ mẫu, không huynh không đệ, muốn tu tiên mà vượt qua cửa ải tình duyên thì chỉ còn cách tìm một nam kỹ kết thành phu thê. Nào ngờ hoa khôi đó lại là hoàng tử lưu lạc nhân gian? Phương Viên, một kẻ tu tiên, lẽ nào lại bận tâm chuyện thế tục? Bỗng dưng thiên đạo khiển trách, nói rằng kẻ giết chân long sẽ bị trời phạt? Khoan đã, ngay từ đầu có ai bảo người đó là chân long thiên tử đâu chứ! Không biết thì không có tội, sao lại đổ lên đầu ta được!

Thần Nữ Phản Thế

Thần Nữ Phản Thế Khi ta bị vạn quỷ cắn xé, vị hôn phu của ta đang cử hành đại hôn cùng muội muội ta nơi tiên giới. Họ đoạt tu vi của ta, cướp lấy pháp khí của ta, khiến ta bị Yêu Đế rút thần cốt, bị Ma Đế nuốt huyết nh..ục, cuối cùng bị ném xuống Tru Tiên đài. Tàn hồn rơi rụng của ta còn bị Quỷ Đế trấn áp tại sông Ác Quỷ, làm mồi cho vạn quỷ ngấu nghiến. Còn chúng sinh thiên hạ mà ta từng bảo vệ, lại chắp tay cung chúc đôi cẩu nam nữ kia phu thê hòa hợp, thọ ngang trời đất. “Chư quân, bổn tọa từ địa ngục bò về rồi đây, các ngươi… có vui mừng không?”

Sủng Ái

Sủng Ái “Ta muốn nạp thiếp.” “Vậy thì nạp một người đi.” Ta không thèm ngước mắt lên, tiếp tục thêu đôi uyên ương trên tay, mấy ngày nữa là đến sinh thần của hắn, ta phải tranh thủ hoàn thành mới được. “Ừ, vậy thì nghe theo phu nhân.” Kim thêu theo tiếng đáp ứng kia, lần đầu tiên đâm vào đầu ngón tay ta. Nhưng ta lại không thấy đau, ngược lại trong lòng dâng lên một nỗi chua xót. Đây không phải lần đầu tiên hắn nói như vậy nhưng lại là lần đầu tiên đáp ứng. Trước kia hắn vẫn luôn nói ta không ghen, không để ý đến hắn. Nhưng hôm nay hắn đáp ứng dứt khoát như vậy, có phải là hắn không để ý đến ta nữa rồi đúng không?

Tình Thú Của Đôi Phu Thê Nhà Tam Hoàng Tử

Tình Thú Của Đôi Phu Thê Nhà Tam Hoàng Tử Khi túc trực bên linh cữu cho phu quân, ta rôm rốp cắn hạt dưa. Hắn bật nắp quan tài, vươn tay về phía ta: “Cho ta một ít.” Ta run rẩy quỳ xuống cầu xin: “Ta không cố ý hạ độc chàng mà!” Hắn kinh ngạc: “Là nàng hạ độc ta?!”

Xuyên Không Làm Vợ Hầu Gia

Xuyên Không Làm Vợ Hầu Gia Tôi xuyên thành nữ nhi của một thương gia nghèo rớt mồng tơi không có gì ngoài tiền. Không có kịch bản được cưng chiều, cũng không có hệ thống bảo vệ. Nhưng điều đó có liên quan gì chứ? Không có hào quang nhân vật chính, tôi vẫn có thể khiến mọi người phải kinh ngạc. Khi bà mẫu và phu quân trước mặt mọi người trách móc tôi ba năm không sinh được con, muốn đuổi tôi ra khỏi phủ để chiếm đoạt của hồi môn, tôi thuận thế quỳ xuống, khóc lóc thảm thiết: “Phu quân chàng… chàng… nhiều năm không “cứng” được, thuốc thang cũng không chữa được, từ khi thành thân đến nay, con dâu vẫn còn trong trắng, làm sao có thể mang thai được?” Tới đi, cùng nhau tổn thương đi! Chứng minh chuyện này, giờ đến lượt vị phu quân tốt của tôi ra tay rồi. …

Giảo Khanh Khanh

Giảo Khanh Khanh Mẫu thân ta dung mạo kiều diễm, dáng người đẫy đà yểu điệu, là đại mỹ nhân nức tiếng mười dặm tám làng. Phụ thân ta đẹp như tiên nam giáng trần, cùng mẫu thân thanh mai trúc mã lớn lên. Người không chỉ tuấn tú mà còn nấu ăn giỏi, trong đám người cầu thân rốt cuộc đã nổi bật mà ôm được mỹ nhân về. Ta kế thừa hết thảy dung mạo xuất chúng của phụ mẫu, vừa mới sinh ra liền khiến cả vùng xôn xao. Bao người đều cảm thán chưa từng thấy tiểu hài tử nào lại xinh đẹp đến vậy. Thuở nhỏ da thịt nõn nà trắng hồng, như một khối ngọc nhỏ tinh xảo. Khi trưởng thành lại càng khuynh thành động nhân. Diện mạo như đóa phù dung, mày ngài cong như lá liễu, môi anh đào, mắt hàm tình ý, làn da như tuyết như ngọc, lại thêm vòng eo mảnh mai có thể nắm trọn trong tay. Lại thêm… ngực đầy đặn nảy nở, kích thước khiến người không dám nhìn thẳng. Là tuyệt sắc nhân gian, thiên sinh yêu cơ.

Người Nô Tỳ Trong Mộ Cổ

Người Nô Tỳ Trong Mộ Cổ Ta là người duy nhất trong tộc được dưỡng thành “Kim khẩu nữ”. Không giống các tỷ tỷ khác trong tộc, nhả ra côn trùng hay rắn rết, thứ ta nhả chính là kim ngân châu báu. Chỉ cần dâng lên thịt tươi, ta liền mở miệng, kẻ dâng thịt sẽ thu được vàng ròng đổ xuống như mưa. Bởi vậy, khói bếp trong làng ngày ngày bốc cao, mùi thịt thơm lừng khắp chốn, chỉ cầu ta hé miệng một lần. Nhưng năm hạn hán đến, thịt từ đâu mà có? Nhìn xuống bụng mình, lại thấy các tộc nhân gầy yếu đến mức da bọc xương, ta chỉ khẽ mỉm cười.

Lam Lam Người Nhạt Như Cúc

Lam Lam Người Nhạt Như Cúc Ta từ nhỏ đã không có chí lớn, hết ăn lại nằm. Mẫu thân vì tính kế lâu dài, đã lập cho ta một nhân thiết người nhạt như hoa cúc. Ai ngờ nhân thiết lập quá thành công, khiến cho nhà họ Thôi vì đích trưởng tử mà đến cửa cầu hôn. Mẫu thân từ tuổi nhỏ nói đến thể chất yếu, lại từ thể nhược đẩy đến bát tự không hợp. Việc hôn sự này rốt cuộc cũng từ chối, nhưng mẫu thân còn chưa kịp thở phào, người đến cầu hôn đã sắp đạp vỡ ngưỡng cửa rồi. Tóc mẫu thân vì sầu lo mà đã bạc đi mấy sợi. “Lam Lam, nương mệnh khổ, hai mươi năm trước vì hôn sự của mình mà tính toán, sao hai mươi năm sau, còn phải vì con mà tiếp tục tính toán?” Ta nắm chặt tay mẫu thân, ánh mắt tha thiết: “Nương, người tài giỏi đúng là luôn có nhiều việc để làm!” Mẫu thân trong nháy mắt lấy lại tinh thần: “Con nói đại tỷ của con sao?” Ta lắc đầu như trống bỏi: “Nương nói gì vậy? Sao con nghe không hiểu gì hết?” Tiếng của Đại tỷ tức giận truyền đến từ ngoài cửa: “Giả bộ tiếp đi, ngươi tiếp tục giả bộ? Sao không giả bộ nữa?”

Xóa Bỏ Nam Chính

Xóa Bỏ Nam Chính Ngày đầu tiên bạch nguyệt quang của Cố Hoài Quân trở về, ta bị hắn ta đánh vào mặt trước mặt quần thần. Ngày thứ hai, nghi thức phong hậu bị hoãn vô thời hạn. Sau đó, ta như một nha hoàn, quỳ trước mặt hắn ta và bạch nguyệt quang, dâng trà hầu hạ, nhìn hai người họ ân ân ái ái. Cuối cùng, nốt chu sa là ta cũng chỉ trở thành một vệt máu muỗi trên tường. “Ting ting! Kiểm tra ký chủ công lược thất bại!” “Đếm ngược: 5, 4, 3, 2, 1!” “Bắt đầu chế độ xóa sổ nam chính!” Ta: “???” Hệ thống: “Sống vốn đã không dễ dàng, có thể đổ lỗi cho người khác thì đừng đổ lỗi cho chính mình!”

Trường Mệnh Báo Thù

Trường Mệnh Báo Thù Phu quân của ta là một vị tướng quân. Năm ta tròn hai mươi, hắn đã bỏ lại ta, vì nước mà hy sinh. Ta một mình nuôi nấng hài tử, quán xuyến mọi việc trong phủ, thậm chí còn giúp con giành được tước vị. Khi đã bước qua tuổi lục tuần, ta lại vô tình trông thấy đứa con trai đã trở thành Hầu gia, mang theo đứa cháu ngoan của ta tiến vào một tòa trạch viện. Tiếng cười nói vui vẻ vang lên từ trong viện như những mũi dao đâm thẳng vào tim ta. Hóa ra hài tử của ta lại gọi người khác là mẫu thân. Hóa ra bốn mươi năm thủ tiết của ta chỉ là một trò cười, bởi phu quân ta vốn chưa từng chết. Khi sự thật phơi bày, nỗi hận trong lòng ta cuồn cuộn dâng trào: Tất cả đều phải chết.

Tà Thần Tái Xuất 2

Tà Thần Tái Xuất 2 Ta tên là Tru, là một tà thần. Một lần, ta mềm lòng cứu một nữ tử. Nàng ấy thu gom tài sản của thiên hạ, dâng tất cả hương hỏa trên thế gian cho ta. Nhưng vẫn chưa đủ, ước mơ cả đời của ta là được lên Phong Thần Bảng. Vì thế, ta đã thử giết một Hoàng đế, nhưng thất bại thảm hại! Sau đó, Thời Gia tìm đến ta, thần bí như thường lệ. “Tru, ngươi còn muốn lên Phong Thần Bảng không? Ta bí mật nói cho ngươi biết, ta có người đứng sau…” Ta vô cùng kinh ngạc. Chỉ mới vài trăm tuổi thôi mà sao có thể thần bí như vậy?!

Nguyệt Chiếu Chiêu Dương

Nguyệt Chiếu Chiêu Dương Ta và Tạ Đạo An thành thân đã ba năm. Ba năm này, hắn chinh chiến nơi sa trường. Ngày hắn hồi kinh, lại mang theo một vị cô nương tựa tiên giáng trần. Ta chau mày, suy nghĩ hồi lâu, cân nhắc lợi hại, quyết định đào tẩu. Ai ngờ đêm ấy, Tạ Đạo An liền trèo lên giường của ta, từ trong ngực rút ra một chiếc áo lót của ta: “Nương tử, nhiều năm nơi biên ải, vi phu đêm nào cũng chăn đơn gối chiếc, không sao ngủ được.”

Nhân Định Thắng Thiên

Nhân Định Thắng Thiên Năm bảy tuổi, trong thôn có một thầy tướng số đến. Ông nói ta mệnh mỏng, là trời sinh tiện mệnh, khắc cha mẹ, còn không bằng ăn mày. Còn muội muội ta là tướng ẩn phượng, định mệnh phải gả vào hoàng gia, hưởng vinh hoa phú quý. Từ ngày đó, cha đuổi ta ra chuồng heo, ngày ngày phải cùng heo giành ăn Còn muội muội thì trở thành bảo bối của cả nhà, mặc quần là áo lụa. Dân làng ghét bỏ ta, muốn đuổi ta ra khỏi làng. Nhưng ta không tin vào số mệnh, ta chỉ tin chính mình.