Cổ Đại

Bỏ Duyên Phận Ta Quyết Lòng Tu Đạo

Bỏ Duyên Phận Ta Quyết Lòng Tu Đạo Hôn sự của ta bị mẫu thân trao cho đường tỷ. Bà nói ta chưa đủ xinh đẹp, cũng không thông minh lanh lợi, đường tỷ thích hợp gả vào Hầu phủ hơn ta. Nếu đã như vậy, thì cứ để tỷ ấy gả đi.

Ta Nhìn Thấy “Nhãn Hiệu” Của Cả Hậu Cung

Ta Nhìn Thấy “Nhãn Hiệu” Của Cả Hậu Cung Ta có thể thấy được nhãn hiệu trên đầu của mỗi người trong cung. Hoàng thượng là “Vì nước làm “vịt””. Hoàng hậu là “Nữ chính người nhạt như cúc”. Quý phi là “Không từ thủ đoạn trèo lên trên”. Để giấu kín bí mật này, ngày ngày ta vắt óc suy nghĩ, khó nhọc lắm mới chờ đến ngày trước khi cung nữ xuất cung. Nào ngờ một đạo thánh chỉ đến, chỉ hôn ta cho ngự tiền thị vệ là Tống Tu. Gả thì gả thôi, miễn là rời xa tranh chấp trong cung là tốt rồi. Nhưng khi khăn voan được vén lên, ta sợ đến mức ngã lăn ra đất— Trên trán Tống Tu đội một hàng chữ dài: “Ánh trăng sáng của Hoàng hậu + mối tình đầu của Quý phi + đối tượng tin đồn của Đức phi”. Vị huynh đệ này làm sao sống sót trong cung được vậy? *Câu trên mang ý châm biếm, ám chỉ rằng Hoàng thượng dù ở vị trí cao quý nhưng vẫn bị “ép buộc” phải gánh vác trách nhiệm, giống như một chàng rể ở rể mà không có nhiều quyền lực hay tiếng nói, đồng thời thể hiện hoàn cảnh bất đắc dĩ của Hoàng thượng một cách hài hước.

Ác Nữ Phản Kích: Đánh Gục Hồ Ly Xuyên Không

Ác Nữ Phản Kích: Đánh Gục Hồ Ly Xuyên Không Đời trước, ta bị xử l/ă/ng t/rì mà c/h/ết. Nỗi đau buốt nhói từ từng nh/át d/ao c//ắ/t thịt khiến ta gần như sụp đổ, tiếng thét thảm thiết của ta vang vọng khắp địa lao. Đúng lúc đó, Thẩm Gia Uyển dắt theo ca ca và vị hôn phu của ta đến, thản nhiên khoe khoang tình cảm trước mắt ta. Nhìn dáng vẻ thê thảm, máu thịt lẫn lộn của ta, Thẩm Gia Uyển cười đến ngả nghiêng hoa lệ: “Ta đến từ thời đại văn minh mấy ngàn năm sau, ngươi, một nữ nhân ngu xuẩn, cổ hủ chốn khuê phòng thì lấy gì đấu với ta?” Tuyệt vọng nhắm mắt lại, ta khẽ thì thầm điều gì đó, khiến Thẩm Gia Uyển tò mò cúi người xuống lắng nghe. Khoảnh khắc kế tiếp, ta dốc toàn bộ sức lực bật dậy, dùng răng c/ắn mạnh vào cổ họng nàng ta, giật đứt một m/ảng th/ịt đẫ/m má/u. Nhìn dòng m/áu tuôn ra không ngừng từ cổ họng nàng ta, ta điên cuồng cười lớn: “Tiện nhân, xuống địa ngục bồi táng cùng ta đi!” Ca ca phẫn nộ, lập tức rú/t kiế/m đ//â//m xuyên tim ta. Chậc, đau thật. Nhưng tính ra cũng không thiệt, ta không chỉ báo được thù mà còn ch/ế/t một cách thoải mái hơn.

Đem Thân Báo Đáp, Ta Đã Gả Đúng Người

Đem Thân Báo Đáp, Ta Đã Gả Đúng Người Đại Lý Tự Khanh đã gánh trên vai muôn vàn áp lực, tra ra hung thủ thật sự, giải oan cho phụ thân ta, giúp nhà ta thoát khỏi cảnh bị lưu đày đi Lĩnh Nam. Phụ thân ta mang ân đức ấy, nguyện ý liều chết cũng phải báo đáp cho người. Đại Lý Tự Khanh xua tay thoái thác, chỉ nói: “Nhi tử của ta đến tuổi thành thân, nghe đồn nhà Thị Lang có ái nữ quý giá.” Phụ thân ta hiểu ý.

Trọng Sinh Chủ Mẫu Đại Sát Tứ Phương

Trọng Sinh Chủ Mẫu Đại Sát Tứ Phương Ta là chính thất phu nhân của phủ Tướng quân, đã thu nhận cô nương mồ côi Thẩm Ngọc mất cả cha lẫn mẹ. Nhưng nàng lại chuốc say phu quân của ta, leo lên giường của chàng, ép ta thu nhận nàng làm thiếp. Ta giận dỗi với phu quân, khiến chàng tức giận xuất chinh, rồi ngã xuống vách núi mà chết thảm. Khi ta đau khổ tột cùng, gần như đẻ non, nàng lại bày mưu hại danh dự của ta, khiến ta trở thành nỗi sỉ nhục của phủ Tướng quân. Trước khi chết ta mới biết, nàng đã sớm cấu kết với gia đình đại ca, mưu đồ nuốt trọn gia sản to lớn của phủ Tướng quân. Mở mắt ra lần nữa, ta trở về ngày nàng mới vào phủ. Nhìn nụ cười kiều diễm của nàng, ta không kìm được mà trêu chọc: “Thẩm cô nương hiểu biết lễ nghĩa, lại trẻ hơn đại tẩu của ta rất nhiều, nghĩ rằng đại ca ta thấy ngươi nhất định sẽ thích.”

Sau Khi Thành Hôn, Phu Quân Bội Tín

Sau Khi Thành Hôn, Phu Quân Bội Tín Ta và Tạ Tri Ứng thành hôn đã hai năm, gắn bó như keo sơn. Nhưng vẫn chưa có con, bà bà từ trách móc nhẹ nhàng chuyển thành ép buộc. Nam nhân đã hứa với ta trong đêm tân hôn sẽ bảo vệ ta suốt đời, giờ đây rơi nước mắt. “Tống Uẩn, ta sắp không chịu nổi nữa rồi.” Thì ra lời hứa của nam nhân lại ngắn ngủi đến thế. Chưa đầy hai tháng, ta đã thấy hắn ta và biểu muội của hắn ta không thể kiềm chế tình cảm.

Ánh Trăng Quay Trở Lại

Ánh Trăng Quay Trở Lại Tôi là thiên kim thật của Phủ Thừa tướng. Khi tôi trở về, thiên kim giả đã chết. Nàng ta trở thành ánh trăng sáng trong lòng tất cả mọi người. Còn tôi lại trở thành thế thân của nàng ta. Cha mẹ tìm kiếm bóng hình nàng ta trên người tôi. Huynh trưởng nguyền rủa sao người chết không phải là tôi. Ngay cả phu quân của tôi, khi ân ái với tôi cũng gọi tên nàng ta. Rốt cuộc, là tôi công lược thất bại rồi. [Ký chủ, trước khi biến mất, tôi có thể giúp cô hoàn thành tâm nguyện cuối cùng.] Tâm nguyện cuối cùng sao? Tôi cười cười: “Vậy thì hãy để ‘ánh trăng sáng’ của bọn họ trở về đi.”

Bồ Đào Chi Thủy

Bồ Đào Chi Thủy Hoàng tỷ hại ta ngã gãy một chân, khiến ta phải ngồi xe lăn, trở thành một Công chúa què. Trong thời gian buồn chán, ta đã nhận nuôi một nữ nhân xuyên không. Nàng ấy một chút quy tắc cũng không hiểu, lá gan lại rất nhỏ. Mỗi ngày đều ấm ức khóc lóc: “Tại sao không phải là đọc tiểu thuyết, ngày này cũng đọc y thư…” Ta cũng hận rèn sắt không thành thép, nữ nhân xuyên việt này thật là không có tâm nhãn. Về sau, nàng chữa khỏi chân cho ta, còn ta đày Hoàng tỷ tới Bắc Man hòa thân.

Độ Sương Tuyết

Độ Sương Tuyết Vào ngày ta tròn mười lăm, tuyết rơi dày đặc, hắn nói muốn từ hôn. Nhìn nam nhân trước mặt với dáng vẻ thanh tú nhưng ánh mắt đầy hận ý, ta hiểu ra – hắn, cũng như ta, đã sống lại một lần nữa. Kiếp trước, người hắn yêu vào cung làm phi, hắn buộc phải thành hôn với ta. Ba năm phu thê, hắn chỉ dành cho ta sự lạnh lùng và căm hận. Sau khi người trong lòng khó sinh qua đời, hắn đ//iên cuồng châm lửa th//iêu rụi phủ nhà họ Tạ, kéo cả ta cùng chet theo. Giờ đây, khi được sống lại, hắn chắc chắn muốn được ở bên người hắn yêu. Trước hòn giả sơn, hắn vội vã từ hôn, ánh mắt lại hướng về đường tỷ của ta: “Là ông trời có mắt, thành toàn cho lòng ta.” Sau hòn giả sơn, nam nhân khoác long bào màu vàng sậm cúi người ghé sát bên tai ta: “Chẳng phải đúng thế sao?”

Trừng Phạt Phu Quân Bội Bạc

Trừng Phạt Phu Quân Bội Bạc Phu quân vừa trọng sinh đã nói muốn bỏ ta để cưới biểu muội của hắn. Bà mẫu sợ đến mức tát hắn một cái: “Biểu muội của ngươi bây giờ đã là quý nhân trong cung, ngươi nói lời đại nghịch bất đạo như thế là muốn hại chết cả nhà chúng ta sao?” Phu quân ngẩn ngơ. Hắn không biết, ta đã trọng sinh trước hắn bốn năm, biểu muội của hắn sớm đã bị ta đưa vào cung rồi. Kiếp trước, phu quân thiên vị biểu muội, hết lần này đến lần khác mưu hại ta. Kiếp này, ta muốn xem hắn có đủ bản lĩnh để hại hoàng đế không? À, đợi đến khi hắn phát hiện mình đã bị ta thiến từ lâu, chắc chắn sẽ càng ngạc nhiên hơn.

Gió Khởi Từ Thảo Nguyên

Gió Khởi Từ Thảo Nguyên Lúc gả cho Thôi Hành, ta mới 10 tuổi. Hắn lâm trọng bệnh, Thôi gia xem bát tự của ta với hắn cực kỳ hợp mệnh, liền hạ sính lễ cầu thân. Ta chẳng muốn gả cho một kẻ mang bệnh, nhưng phụ thân ta một lòng muốn bám víu quyền quý, liền ép ta ngồi lên kiệu hoa. Ngày thành hôn, ta khóc lóc dữ dội trong tân phòng, cứ nằng nặc đòi về nhà tìm mẹ. Ta đói bụng, muốn ăn bánh trái mẹ làm, còn muốn nghe mẹ kể chuyện trước giờ đi ngủ. Đang khóc lóc thì người phu quân trên danh nghĩa của ta bước vào phòng. Hắn kinh ngạc nhìn ta, thân hình khựng lại: “Trời đất ơi, người ta cưới vợ, ta đây thì rước về một đứa con gái.” Ta khóc đến hắn không chịu nổi, đành rút từ trong ngực ra một viên đường phèn, mặt đầy lúng túng: “Đừng khóc nữa, từ nay ta chính là… nương của muội.” Ta ngơ ngác cắn viên đường trong miệng: “…Hả?”

Bước Đi Trong Bóng Tối

Bước Đi Trong Bóng Tối Ta sinh ra trong gia đình quan lại, nhưng khi mới ba tuổi đã bị lạc mất. Phụ mẫu nhận nuôi một nữ nhi để thay thế ta. Lớn lên, ta gả cho một phu quân, nhưng hắn chẳng những yếu đuối không thể tự lo liệu cho mình, mà còn cuỗm hết bạc của ta rồi bỏ trốn. Ông trời của ta ơi, ông định buộc ta không được làm người tốt sao! Ta vượt ngàn dặm truy phu đến tận kinh thành, nhưng lại phát hiện ra phu quân của ta chính là nhi tử ruột của Hoàng đế—Tiêu Dao Vương tiếng tăm lừng lẫy. Được rồi, ta vẫn nên quay về thôn trồng trọt đi!

Ái Tình Và Hận Ý

Ái Tình Và Hận Ý Trên trời rơi xuống một đóa dã hoa có gai, đoạt đi vị hôn phu thanh mai trúc mã của ta. Vì nàng, hắn không ngại xé bỏ hôn ước giữa chúng ta, thậm chí còn công khai làm nhục ta nơi phố chợ. Muốn ta cứ thế mà bỏ qua ư? Không thể nào! Ta nhốt tiểu tướng quân vào mật thất, đêm đêm sủng ái hắn, khiến hắn đối với ta thực tủy biết vị, muốn ngừng mà không được. Dưa hái xanh không ngọt, nhưng cũng đủ để giải khát.

Nha Hoàn Nhóm Lửa Của Gian Thần

Nha Hoàn Nhóm Lửa Của Gian Thần Ta là nha hoàn nhóm lửa trong phủ Thừa tướng, ngày làm quên ăn, đêm làm quên ngủ, một người gánh việc của ba người. Chủ nhân của ta là một kẻ tàn bạo, phàm là nha hoàn nào dám trèo lên giường hắn, đều bị đánh chết không chút lưu tình. Rốt cuộc, hắn giết nhiều đến mức ngay cả kẻ hầu hạ dâng cơm cũng chẳng còn ai. Lão quản gia lôi kéo tay ta, vẻ mặt đầy thương cảm, tận tình khuyên nhủ: “Ngươi vào đó nhớ kỹ, đừng trèo lên giường! Mỗi tháng ta sẽ tăng bổng lộc cho ngươi lên năm lượng bạc, nếu trụ vững ba năm, ta đảm bảo ngươi có thể vinh quang trở về quê!” “Nhưng nếu ngươi trèo lên giường…” “Đừng nói đến bạc, ngay cả mạng cũng chẳng giữ nổi!” Hai năm sau, nhân lúc bốn bề vắng lặng, chủ nhân bức ta vào góc phòng, mượn rượu giả say, ba lần bốn lượt muốn lôi ta lên giường. Ta đạp hắn một cước, lấy dây thừng trói chặt cổ áo, quấn quanh eo mình thành mấy vòng, ngay cả khố cũng thắt thành nút chết, kiên định nói: “Bẩm gia! Hôm nay nô tỳ xin nói thẳng! Giường này, dù chết nô tỳ cũng không trèo!”

Không Đụng Tường Nam

Không Đụng Tường Nam Quyến rũ Châu Kim An ba năm, ta vẫn một thân hoàn bích. Huynh ấy quân tử thẳng thắn, ghét bỏ ta ngực quá đầy, eo quá mềm, ánh mắt quá quyến rũ, lạ mến mộ Kinh thành đệ nhất thục nữ Nguyễn Tố Tâm. Huynh ấy hết lần này đến lần khác lạnh lùng cự tuyệt, ta lại hết lần này đến lần khác tiến tới. Toàn bộ kinh thành xem ta là trò cười, gọi ta là “Tiểu thư đụng Nam Tường*”. (Chỉ những người cố chấp, ko biết tự lượng sức, không nghe lời người khác, đụng phải bức tường chắn mới có nhận thức bản thân phải rẻ trái hay phải chứ đừng cố chấp đi thẳng) Cuối cùng, ta cũng từ bỏ huynh ấy, uốn eo một cái, liền rơi vào lồng ngực khác. “Tiểu thư đây là có ý gì?” Ta ngượng ngùng đáp: “Tiểu thư ta không đụng tường nam nữa, muốn đụng chàng cơ.” Có lẽ ta nhìn lầm rồi, Ngục diện la sát thiên hạ người người đều kinh sợ lại đột nhiên đỏ bừng cả tai. … Sau đó, Chu Lệnh An chặn ta ở góc tường, hai mắt mắt đỏ rực, nói từng chữ từng chữ: “Nam Tường, ta muốn tự tiến cử mình làm chỗ dựa cho nàng

Bất Khí Xuân Quang

Bất Khí Xuân Quang Ta từng trọng dụng một tên mã nô. Hắn trẻ tuổi, tuấn tú, dã tính mười phần, nói rằng ngày sau nhất định sẽ báo đáp ân tri ngộ của công chúa. Tạ Lan quả thực đã thực hiện lời hứa, nhưng lại là chặt đứt toàn bộ tay chân ta, dâng cho hoàng huynh, làm bàn đạp để thăng tiến. Trong lúc tuyệt vọng, chỉ có một quân sư vẫn luôn không được chú ý, nhân lúc hỗn loạn đã cắt cổ ta. Hắn run rẩy ôm ta vào lòng: “Công chúa cả đời kiêu ngạo, có thể giết, nhưng tuyệt đối không thể nhục.” Ta không hiểu tại sao hắn lại nguyện ý cùng ta chịu chết. Cho đến khi mặt nạ của hắn rơi xuống, ta nhìn thấy khuôn mặt đáng lẽ đã chôn vùi từ năm năm trước. ——Tạ Lan chỉ có ba phần giống hắn. Ta nuốt hận mà chết, mở mắt ra lần nữa, đã trọng sinh vào ngày ta nâng đỡ Tạ Lan.

Tiểu Phu Lang Hay Ghen

Tiểu Phu Lang Hay Ghen Sau khi bị biểu đệ trúc mã hủy hôn, ta cưới tiểu phu lang kiều diễm của thôn bên cạnh. Tiểu phu lang môi hồng răng trắng, tướng mạo đường hoàng, đáng tiếc lại có một người cha nghiện cờ bạc, một người mẹ đau ốm, một người muội muội ham công danh. Ta cố gắng giết heo tích cóp được tám lượng tám, tiểu phu lang ngồi kiệu hoa gả vào nhà ta. Sau khi thành hôn, chàng rửa tay nấu canh, xắn tay áo cắt cành hoa, đáng tiếc lại là giấm tinh chuyển thế, ngày nào cũng khóc lóc om sòm rằng ta chỉ được nhìn chàng. Biểu đệ vừa mất vợ trở về nhà, chàng lại dám cầm dao phay kề lên cổ người ta. Một bên kéo đứa con, một bên run rẩy hỏi ta: “Nàng muốn cha con chúng ta hay muốn hắn?” (…)

Đoan Dương Huyện Chủ

Đoan Dương Huyện Chủ Tỷ tỷ ta vốn có cốt cách kiêu ngạo. Khi nạn đói xảy ra, có người quyền quý bố thí một bát cháo, tỷ tỷ giật lấy đổ xuống đất rồi nói một cách hiên ngang lẫm liệt: “Nhà ta tuy nghèo nhưng không ăn đồ bố thí.” Mẫu thân đã phải nhịn ăn để dành cho chúng ta, cuối cùng chết đói. Để sống sót, chúng ta vào vương phủ làm nha hoàn, tỷ tỷ bán đồ mẫu thân để lại đổi lấy quần áo mới rồi chỉ vào ta mà nói: “Ta thường dạy muội thế nào? Bất kể lúc nào cũng phải ăn mặc chỉnh tề, nhất định phải giữ thể diện.” Ma ma quản sự khen tỷ tỷ có cốt cách, cho tỷ tỷ vào thư phòng mài mực, còn ta thì đi giặt giũ. Kết quả là biểu thiếu gia để mắt đến ta, muốn nạp ta làm thiếp, sau khi tỷ tỷ biết chuyện thì sắc mặt thay đổi: “Sao muội có thể tự hạ mình đi làm thiếp hầu hạ người khác?” Biểu thiếu gia nói tỷ tỷ thú vị, muốn đổi ý nạp tỷ tỷ, tỷ ấy nghe xong liền e thẹn đồng ý, còn nói rằng họ là tình yêu đích thực. Ta ngày ngày làm việc vất vả, sinh bệnh nặng, cầu xin tỷ tỷ thay ta mời đại phu nhưng tỷ ấy lại chỉ nhàn nhạt nói: “Muội phải là người có cốt khí, không thể dễ dàng cầu xin người khác. Dù có phải bò, cũng phải tự bò đến y quán.” Ta chết trên đường bò đến y quán. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày đầu vào vương phủ.   Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘

Trưởng Công Chúa Uy Vũ

Trưởng Công Chúa Uy Vũ Nữ nhi bị một nữ tử xuyên không cướp mất vị hôn phu, dùng đủ cách sỉ nhục. Nhi tử thành lựa chọn phòng hờ của nữ tử xuyên không, thẳng thừng nói không phải nàng ta thì không thú. Thế nhưng sau này, nữ nhi thành Hoàng hậu, dưới một người, trên vạn người. Nhi tử lại quỳ xuống trước mặt ta khóc lóc thở than, căm hận bản thân trước đây mù mắt. Ta nhìn nữ tử xuyên không tái sinh nhưng lại trắng tay, cười khẩy: “Sự tỉnh táo lớn nhất của con người chính là tự mình hiểu lấy… nhưng tiếc quá, ngươi lại không có.”

Câu Chuyện Về Tạo Phản

Câu Chuyện Về Tạo Phản Cha ta ở biên cương vụng trộm nuôi sáu vạn quân Thiết Kỵ, bị Hoàng đế phát hiện. Cẩm Y Vệ từ kinh thành đến truyền thánh chỉ, bắt cha ta giao binh quyền. Cha ta vứt thánh chỉ xuống đất, quát lớn một câu: “Vô lý, cẩu Hoàng đế, lại hoài nghi đến trên đầu trẫm!” Cẩm Y Vệ lập tức sa sầm mặt. Ta sợ đến mức nhảy dựng lên ba thước. Cha, con thay chín tộc chúng ta cảm ơn cha.