Cổ Đại

Nhặt Chồng

Nhặt Chồng Ta tên Vương Hoa Hoa, cha ta là thổ phỉ, ông ta là thổ phỉ, ông của ông ta cũng là thổ phỉ. Nhà ta chẳng có gì để lại, chỉ có duy nhất một tài sản là sơn trại này trên núi Hắc Phong. Đến đời ta, bảy đời truyền tử đã đứt mạch. Mẹ sinh ta xong thì qua đời, cha chưa kịp tục huyền để sinh một đứa con trai nối nghiệp đã không may ngã ngựa mà chế1. Không biết đám thổ phỉ này nghĩ gì, họ lại đặc biệt có tình có nghĩa. Đệ nhị và đệ tam đương gia đợi ta đến 18 tuổi thì phò ta làm chủ sơn trại. Đệ nhị đương gia còn bí mật nói với ta rằng, ông đã nhờ Lưu Manh Tử dưới núi xem bói cho ta, bảo rằng mệnh ta phi phàm, ắt sẽ hiển quý, chắc chắn là người làm đại đương gia! Sơn trại đã phủ đầy tuyết mùa đông, lạnh khác thường. Đệ nhị đương gia mấy ngày trước săn được một con gấu đen, lột da làm cho ta một cái áo choàng lớn. Ta khoác lên, tất cả anh em đều khen ta có khí phách, không hổ danh là đại đương gia.

Tri Tự

Tri Tự Mẫu thân của ta là một nữ nhân rất đáng thương. Không bao lâu sau khi gả cho phụ thân, bà đã bị ông chuyển tay giao cho quyền quý. Rõ ràng ai cũng biết bà bị vu oan tội thông gian, nhưng bà vẫn bị đày về quê. Nhi tử từng thề sẽ đón bà trở về, thực ra lại mong bà sớm ngày chết đi. Khi bà còn sống, Ứng gia muốn đoạn tuyệt quan hệ với ta; nhưng khi bà mất rồi, nhà đó lại nhớ đến việc định thân cho ta. Ta xách theo một thanh đao rỉ sét tiến đến kinh thành. Tháng Ba qua đi sẽ đến tiết Thanh Minh, khi ấy ta sẽ xem xem đầu của ai xứng đáng làm bia mộ cho mẫu thân của ta?

Thứ Nữ

Thứ Nữ Đại tẩu bất mãn khi ta nắm quyền quản gia liền làm loạn ở từ đường. Nàng ta cầm dao kề cổ uy hiếp: “Nếu không để ta quản gia, ta sẽ mang theo con chết ở đây.” “Tiểu cô chỉ là thứ nữ, gả cho mã phu cũng đã là trèo cao, còn ta là người sinh con nối dõi tông đường cho Từ gia các ngươi.” “Gia sản vốn là của nhi tử, tiểu cô cố tình không chịu lấy chồng, chẳng phải là tham lam gia sản sao?” Cả nhà im lặng nhìn ta. Ta cười nhẹ như gió thoảng mây trôi: “Tân nương vô lễ, vậy thì viết hưu thư đưa về nhà mẹ đẻ đi.” Gia nghiệp do Từ Nam Từ ta gây dựng, chưa đến lượt ngươi đến chỉ điểm.

Nữ Đế

Nữ Đế Phụ hoàng ta là người xuyên không, ta vừa sinh ra đã nghe được tiếng lòng của hắn. “Đây chính là nữ phụ ác độc trong tương lai, mềm mại đáng yêu như vậy làm sao lại ác độc được chứ? Không được, ta phải che chở con bé thật tốt, nữ nhi của trẫm chỉ có thể làm đại nữ chủ.” Vừa mới bắt đầu đúng là như thế, hắn dạy ta tự tôn tự ái, không nên phụ thuộc vào nam nhân, nói cho ta biết nữ hài tử cũng có thể gánh vác nửa bầu trời. Nhưng sau đó, mọi thứ liền thay đổi. Hắn mặt mày chán ghét nhìn ta, nói ta không có nửa điểm quy củ của nữ nhi, bảo ta quỳ gối trong phật đường chép kinh Phật. Mà ta cũng không còn nghe được tiếng lòng của hắn.

A Ngọc

A Ngọc Ta là Thái hậu tiếng xấu lan xa. Nhi tử ghét ta, nữ nhi vứt bỏ ta, bách quan ngày ngày can gián muốn ta giao ra binh quyền, bách tính mắng ta là yêu phụ. Ai cũng muốn ta chết không toàn thây. Cho nên, khi ta bị vây trong quân địch, bọn họ khuyên ta hy sinh vì đại nghiệp, một người đổi một thành, đáng lắm. Thôi thì, dù sao ta cũng sống đủ rồi, cả đời không có gì hối tiếc. Nào ngờ khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về năm chưa vào cung. Thiếu niên tướng quân mặc áo gấm tung bay trước mắt cưỡi ngựa hỏi: “Hạ Lan Ngọc, nàng thật sự không gả cho ta sao?” Ồ, lúc đó hình như ta định đến Tạ gia để hủy hôn, chỉ vì thấy Tạ gia tam lang này chỉ biết tập võ giết người, chẳng hiểu chút phong tình nào. Sau khi bị ta hủy hôn, hắn liền buông bỏ hết chuyện hồng trần, đến biên cương rồi không bao giờ trở về. Nhưng hắn lại là người duy nhất sau khi ta chết, một mình một ngựa xông vào quân địch để thu xác cho ta.

Bình An

Bình An Phụ thân ta và An Viễn Hầu là tri kỷ. Khi An Viễn Hầu bị tịch biên gia sản, phụ thân liều mình cứu tiểu nữ nhi của ông, giấu nàng trong nhà. Để che mắt thế nhân, phụ thân giành lấy ta khi ta vừa tròn đầy tháng từ tay mẫu thân, đưa đến trước cửa am ni cô. Từ đó, con gái của An Viễn Hầu thay thế thân phận của ta. Còn ta, trở thành một tiểu ni cô trong am trên núi. Mười bốn năm thoáng chốc trôi qua, trước cửa am bỗng xuất hiện một phụ nhân điên dại, không chịu rời đi. Bà gặp ai cũng hỏi: “Ngươi có biết Tiểu Bảo nhà ta ở đâu không?”

Vận Khí

Vận Khí Ta và Nhiếp chính vương lãnh huyết Úc Tẫn là thanh mai trúc mã. Vốn dĩ ngôi vị Vương phi phải thuộc về ta, nhưng Thái hậu lại đột nhiên chỉ hôn, ban cho một tiểu thư khuê các mà trước giờ ta chưa từng nghe đến. Nàng ta cử chỉ tao nhã, nhưng thỉnh thoảng lại lẩm bẩm những lời kỳ lạ: “Hệ thống, vận khí của nàng ta quá mạnh, luôn áp chế ta! Úc Tẫn đã bị nàng ta mê hoặc, bước tiếp theo ta phải làm gì để chiếm được trái tim hắn?” Ha. Ta khẽ cười, nhấp một ngụm rượu. Thứ ta đã buông tay nhường lại, cho nàng ta cầm, nàng ta cũng cầm không vững.

Tri Ngọc

Tri Ngọc Hoàng thượng ban hôn, ta bị ép gả vào Tiêu Bá phủ làm kế thất. Nghe nói bà mẫu tương lai cay nghiệt, đám chị em dâu khó đối phó, trượng phu lại có một tiểu thiếp sủng ái, kiêu ngạo đến cực điểm, thậm chí còn khiến chính thất tiền nhiệm tức chết. Các danh môn thế gia trong kinh thành đều tránh xa chốn này như tránh ôn dịch. Trước khi bước lên kiệu hoa, mẫu thân nắm lấy tay ta, nước mắt lưng tròng: “Con gái à, con nhất định phải nhẫn nhịn.” “Đừng ra tay quá mạnh với nhà chồng, kẻo phụ thân con khó bề ăn nói với bệ hạ.”

Chước Chước

Chước Chước Tỷ tỷ là đệ nhất mỹ nhân ở kinh thành, nhưng tỷ ấy chỉ là nữ nhi của một gia đình thương gia. Mệnh của nữ nhi nhà thương gia thì hèn kém, tỷ tỷ bị bắt đi, ngày thứ hai đã chet tại phủ của tiểu hầu gia. Để minh oan cho tỷ tỷ, phụ thân bị đ//ánh đến hộc m//áu, Thẩm gia bị lửa th//iêu ch//áy suốt một ngày một đêm. Mẫu thân nước mắt rơi đầy khóe mắt, máu lệ “tí tách” mà xuống: “Chước Chước, con nhất định phải trốn thoát ra ngoài, vì phụ thân con, vì tỷ tỷ con mà báo thù rửa hận!”

Ca Nhược

Ca Nhược Ngày ta gả vào Hầu phủ, công công qua đời, bà mẫu đổ bệnh. Tiệc vui biến thành lễ tang, ta nhận nhiệm vụ lúc nguy cấp, tiếp nhận quyền quản gia, bình tĩnh xử lý xong tang lễ. Phu quân rối rít cảm ơn ta đã giữ gìn thể diện cho Hầu phủ nhưng lại chưa từng bước vào phòng ta nửa bước. Sau này, hắn thê thiếp thành đàn, có một đống thứ tử, thứ nữ. Ta tận tâm dạy dỗ, suy nghĩ cho tương lai của bọn họ. Lại nghe thấy phu quân dạy dỗ con cái sau lưng ta: “Ta chưa từng gặp qua người nào máu lạnh, vô tình như mẫu thân của các con. Tổ phụ của các con qua đời, nàng ta không rơi một giọt nước mắt. Tuy các con gọi nàng ta là mẫu thân nhưng không được phép học cách làm người của nàng ta. Nàng ta không xứng.” Sau đó qua miệng đại phu, ta biết được rằng mình không còn sống bao lâu nữa. Thứ tử, thứ nữ không một ai đến thăm, càng không có nổi một chén thuốc phụng dưỡng, mặc ta sống chet. Lúc sắp chet, ta phụ thân m một mồi l ửa đ ốt sạch Hầu phủ, th iêu rụi chốn lạnh lẽo vô tình này. Mở mắt ra lần nữa, ta đã sống lại. Hầu phủ đến cầu hôn, nhìn khuôn mặt anh tuấn của hắn, chúng ta đồng thời nói ra một câu: “Ta không đồng ý.” Hóa ra không chỉ có một mình ta sống lại.

Yêu Hận

Yêu Hận Vào cung ba năm, từ đầu đến cuối ta đều không danh không phận. Đám hạ nhân không rõ nội tình, chỉ dám gọi một tiếng “Hạ cô nương”. Thẳng cho đến ngày hôm ấy, Hoàng Đế đổi nơi ở cho ta, nơi đó vừa có một nữ nhân không được ân sủng treo cổ tự sát trên xà nhà. Hắn phát ra tín hiệu, người người đều có thể khinh nhục ta.

Thôn Quê Ký Sự

Thôn Quê Ký Sự [Đã hoàn thành ~ Yên tâm thưởng thức] [Tướng quân sa cơ × Nàng thôn nữ chất phác] Ngày ta xuất giá, cả thôn Đông Hà đều đến xem lễ. Không phải vì nhà ta là gia đình danh giá hay hào môn gì. Mà là vì ta gả cho một sát thần mà ai ai cũng sợ. Thực ra, ta chẳng thấy hắn hung dữ chút nào. Ngược lại, hắn rất dịu dàng.  

Quỳnh Chi

Quỳnh Chi Nam nhân ta liều c//hế/t cứu về lại chê ta ngu dốt, ghét ta quê mùa: “Nàng ta không có gia thế, cũng chẳng có tiền tài, đến cả ăn cơm cũng như kẻ ch/ế/t đói đầu thai. Một kẻ ngu xuẩn như vậy, về kinh thành rồi có thể giúp được gì cho ta?” Vậy nên, Triệu Nhược Cốc giam ta lại trong tòa trạch viện ngoài kinh thành, sau đó quay đầu dùng quân công cầu thú với tỷ tỷ nhà họ Thôi. Hắn tân hôn ân ái, còn ta lại gặp được lương duyên khác. Lần nữa tương phùng, nam nhân kiêu ngạo năm xưa lại đỏ hoe đôi mắt: “Quỳnh Chi, ta đưa nàng về nhà.” Ta vội vàng lắc đầu. Hà Độ lập tức cảnh giác chắn trước mặt ta: “Ngươi là kẻ nào, dám đến dụ dỗ nương tử của ta?”

Kinh Hoa

Kinh Hoa Ngày ta và tỷ tỷ sinh ra, quốc sư nói song sinh công chúa là điềm xấu. Vì thế tỷ tỷ bị đưa đến biên cương cho cữu cữu nuôi nấng. Biên cương lạnh giá, nàng ta chịu không nổi cảnh phải ngày ngày đêm đêm luyện võ, lúc trốn đi thì bị quân địch bắt được, trở thành nô tỳ đê tiện. Còn ta lại sống trong nhung lụa được phụ hoàng sủng ái, còn kết thân với Khương quốc, khi gả đi chính là Hoàng Hậu cao quý. Tỷ tỷ ôm hận lẻn vào đội ngũ đưa thân, âm thầm hạ độc ta. Nhưng không ngờ chúng ta lại trọng sinh. Lần này nàng ta giành phần rút xiên tre dài tượng trưng cho việc được ở lại trước. “Ngươi cũng phải chịu thử cảnh khổ sở nơi biên cương!” Tuy nhiên nàng ta nào biết rằng thâm cung nhìn hào nhoáng ấy mới chính là địa ngục.

Bí Thuật Sư

Bí Thuật Sư Công chúa để mắt đến phu quân của ta, phu quân lấy cớ đã có gia thất để khéo léo từ chối nàng. Ngày hôm sau, công chúa ném đầu ta xuống chân phu quân. “Giờ thì chàng không còn gia thất nữa rồi.” Phu quân không rơi một giọt nước mắt, ôm đầu ta lên xe ngựa của công chúa. Công chúa không biết rằng, người mà nàng cướp đi là bí thuật sư đáng sợ nhất Trung Nguyên.  

Phong Hậu

Phong Hậu Năm thứ hai làm Hoàng hậu, ta thân nhiễm bệnh nặng, không tìm được nguồn căn của bệnh, từ nay về sau không thể sinh con nữa. Hoàng thượng ngược lại sủng ái Trân phi, mười năm bảy thai, thịnh sủng không ngừng. Cho đến khi thái y quỳ gối dưới chân Hoàng thượng, nói mệnh Trân phi không còn lâu nữa. Đời này, từ ngày ta sinh bệnh, cho đến hôm nay Trân phi chet. Nhưng ở kiếp trước, người chet chính là ta.

Minh Châu

Minh Châu Thế tử của Vĩnh Ninh Hầu bị phán tội, đợi sau mùa thu sẽ hành quyết. Thế tử phi kéo theo của hồi môn, trong đêm liền quay về nhà mẹ đẻ. Hầu phu nhân dùng nghìn lượng bạc mua ta. Hàng đêm đưa vào thiên lao, muốn ta lưu lại cho Thế tử một huyết mạch. Một tháng sau, ta được chẩn ra hỉ mạch. Hai tháng sau, Thế tử được giải oan, phóng thích vô tội. Việc đầu tiên hắn làm là đón Thế tử phi về lại phủ. Thật khó xử, không phải sao? Ta nên mang bầu chạy trốn, hay là… mang bầu mà trốn đây?

Đào Yên

Đào Yên Xuyên thành thê tử đầu tiên của phản diện bệnh kiều, ta hiện tại có chút hoảng. Thực ra cũng không cần hoảng. Dù sao lúc này, phản diện vẫn chỉ là một thư sinh đáng thương bị què chân. Đối tốt với hắn, sau này còn có thể hưởng vinh hoa phú quý. Nếu như ta không bị hắn bắt tại trận khi đang tư thông với người khác.

Không Làm Nô

Không Làm Nô Ta là cung nữ đến tuổi được thả ra khỏi cung để gả chồng, chủ cũ của ta là hoàng hậu đã hờn dỗi với hoàng đế, giả chết trốn khỏi hoàng cung, chạy đến nhà ta. Nàng ta nói: “Ta đã chán ngán sự giàu sang phú quý trong cung, cuộc sống của thường dân lại thú vị hơn.” Nhưng khi đến nhà ta, nàng vẫn giữ thói quen của hoàng hậu, sai khiến ta như một nha hoàn, ăn uống vệ sinh đều phải bắt ta hầu hạ. Nàng ta nói: “Ta muốn dùng cái chết của mình để trừng phạt bệ hạ, mặc dù hắn nắm giữ thiên hạ trong tay nhưng lại mất đi người mà hắn yêu nhất, hắn nhất định ngày ngày thương tâm!” Nhưng hoàng đế không những không đau lòng, còn độc sủng quý phi, vì quý phi mang long phượng thai mà đại xá thiên hạ, cùng dân cùng vui. Nàng ta nói: “Ta làm hoàng hậu đã chán ngấy mệt mỏi, đối với nam nhân thiên hạ đều đã hoàn toàn hết hy vọng!” Nhưng trong âm thầm, khi thấy phu quân ta nàng lại vui vẻ cười tươi, còn đối với ta thì lại tỏ ra khó chịu. Sau đó, ta phát hiện ra tư tình giữa hoàng hậu và phu quân nên bị bọn họ liên thủ đầu độc giết chết. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày hoàng hậu giả chết đến nương nhờ ta. Nàng ta đang ra vẻ thanh cao sai khiến ta: “Cho dù đã xuất cung, ta vẫn là chủ của ngươi.”

Nữ Đại Phu

Nữ Đại Phu Sau khi mẹ ta chữa khỏi đôi mắt mù lòa cho cha, ông bắt đầu chê bai mẹ. Chê mẹ váy áo thô sơ, chê mẹ sớm bạc đầu, chê đôi tay mẹ thô ráp xấu xí. Khi thấy cha lấy trộm tiền của mẹ đi thanh lâu, ta khóc lóc chạy về nhà mách mẹ. Bà bình tĩnh xoa đầu ta, bảo ta đi thu dọn hành lý. Hôm sau, cha đã ngã từ trên giường xuống, vừa khóc vừa mò mẫm gọi tên mẹ. Còn mẹ lại nắm tay ta, không chút do dự bỏ đi. Cha quên mất, mẹ có khả năng khiến mắt ông sáng trở lại, cũng có khả năng khiến ông mù trở lại.