Cổ Đại

Trưởng Thư Nan Vi

Trưởng Thư Nan Vi Ngày thứ hai sau khi ấu đệ của ta được phong làm Thế tử, hắn đã đoạt quyền quản gia của ta và còn gả ta cho một kẻ vừa ngốc nghếch vừa béo ú. Hắn nói rằng ta vốn chỉ là một nữ tử nhà nông được nhận nuôi, từ m//áu đến thịt đều hèn kém vô cùng, hoàn toàn không xứng đáng làm trưởng tỷ của hắn. Chỉ có con gái dòng chính của nhị phòng mới là tiểu thư chân chính của Hầu phủ, mới là tỷ tỷ thực sự của hắn. Hắn dường như hoàn toàn quên mất, chính là ta đã dùng m//ạng mình để bảo vệ hắn suốt mười năm trong cái phủ tàn khốc này. Ta cười. Từ ngày đó, ta vui vẻ trốn trong khuê phòng, ngồi nhâm nhi hạt dưa và thưởng thức cảnh tượng tiểu đệ của ta bị “tỷ tỷ” mà hắn tôn trọng kia lừa gạt, dâng tước vị cho kẻ khác, rồi nhìn hắn biến Hầu phủ to lớn này trở nên suy tàn. Thật sảng khoái, quá sảng khoái!

Trâm Phượng Và Chén Độc

Trâm Phượng Và Chén Độc Muội muội song sinh trở thành Hoàng hậu nương nương vô cùng tôn kính. Nhưng trong ngày lại mặt, nàng bị tên hầu say rượu chạm tay, chuyện đó lại bị người khác bắt gặp. Muội muội lo lắng hoảng sợ, khóc lóc cầu xin ta gánh tội thay. Ta nhất thời mềm lòng, đứng ra giúp nàng. Không ngờ Thánh thượng nổi giận, chẳng màng đến tình cảm hay thể diện của phụ thân và muội muội, quyết định phế bỏ một cánh tay của ta! Phụ thân đội mưa gió quỳ ngoài cung suốt ba ngày ba đêm, lúc trở về đã là một cái xác không hồn, chết mà mắt còn mở. Mẫu thân trong một đêm đã bạc trắng tóc, chẳng bao lâu sau cũng lìa đời. Muội muội khi đã trở thành Hoàng hậu, sợ ta sẽ phơi bày sự thật, bèn mời ta vào cung, nhẫn tâm vạch miệng ta ra và đổ một chén rượu độc vào. Ta dùng chút sức tàn, rút trâm phượng trên đầu nàng, cùng nàng chết chung. Khi mở mắt ra lần nữa, cả ta và muội muội đều sống lại. Muội muội ích kỷ từ xưa nay, nhưng lần này lại bất ngờ hỏi ta: “Trưởng tỷ, tỷ có muốn vào cung làm Hoàng hậu không?”

Trèo Cành Cao

Trèo Cành Cao Ta đã bỏ ra năm văn tiền để mua một thiếu niên sa cơ lỡ vận. Ta dỗ ngọt hắn, sai bảo làm việc như trâu ngựa để hầu hạ mình. Một ngày nọ, ta vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa hắn và một ám vệ: “Điện hạ, vài ngày nữa chúng ta sẽ trở về Sở Quốc.” “Nữ tử này… Điện hạ định xử lý thế nào?” Nguyên Hành khẽ cười, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng lạnh lùng: “Oanh Oanh chỉ là một nữ tử thấp hèn, lại mồ côi phụ mẫu. Nếu nàng ta biết thân phận thật của bổn vương, chắc chắn sẽ tìm mọi cách để trèo cành cao, bám riết không buông.” “Thôi được rồi, ai bảo nàng ta có dung mạo khuynh thành cơ chứ? Đến lúc đó, bổn vương sẽ đặc ân cho nàng ta làm thị thiếp thông phòng. Nàng ta hẳn sẽ mang ơn đội nghĩa.” Hóa ra, hắn chính là Ngũ hoàng tử của Sở Quốc. Lần này giả nghèo khó, chẳng qua chỉ để đùa vui với ta mà thôi. Ta khẽ thở phào nhẹ nhõm. Thật ra, ta cũng đang đóng kịch. Ta là tiểu thư được nuôi dưỡng ở trang viên của phủ Quốc Công. Bảy ngày nữa, ta sẽ thay tỷ tỷ chính thất để sang Sở Quốc hòa thân. Người ta phải cưới chính là vị Thái tử hoàng huynh của Nguyên Hành kia.

Chí Hướng Lăng Vân

Chí Hướng Lăng Vân Ngày mẹ ta hạ sinh, cao tăng xem mệnh. “Sinh nữ làm hậu, sinh nam làm tướng, riêng sinh đôi bất tường, phải trừ khử.” “Đại nhân, chuyện liên quan đến tiền đồ của tướng quân phủ, liệu có chắc chắn không?” Cha ta tuyệt vọng nhìn hai đứa trẻ trong tã lót, bình thản nói: “Một trai một gái, hẳn là chữ ‘hảo’!” Mọi người đều chúc mừng cha ta vì có được thiên kim quý giá, sau này vào Đông cung là chuyện như đinh đóng cột. Đáng lẽ ra, ta cũng nên vui mừng trước phúc phận ấy. Đáng tiếc, ta không phải là người được người đời ngưỡng mộ, mà chỉ là ấu tử của tướng quân phủ.

Nguyệt Chiếu Chiêu Dương

Nguyệt Chiếu Chiêu Dương Ta và Tạ Đạo An thành thân đã ba năm. Ba năm này, hắn chinh chiến nơi sa trường. Ngày hắn hồi kinh, lại mang theo một vị cô nương tựa tiên giáng trần. Ta chau mày, suy nghĩ hồi lâu, cân nhắc lợi hại, quyết định đào tẩu. Ai ngờ đêm ấy, Tạ Đạo An liền trèo lên giường của ta, từ trong ngực rút ra một chiếc áo lót của ta: “Nương tử, nhiều năm nơi biên ải, vi phu đêm nào cũng chăn đơn gối chiếc, không sao ngủ được.”

Mệnh Khắc Phu

Mệnh Khắc Phu Tôi đã lần lượt khắc ch .t ba vị hôn phu. Từ đó ánh mắt phụ hoàng nhìn tôi ngày càng… đi/ên cuồng. Ngài phất tay ra lệnh, ban cho tôi một cuộc hôn nhân mới, với vị thiếu niên tướng quân cũng vừa khắc ch .t hai vị hôn thê. “Không có gì đâu, trẫm chỉ tò mò… rốt cuộc ai khắc hơn ai thôi.” Khi nghe tin, tôi ôm lấy chân vị hôn phu mới mà khóc lóc gào thét: “Khắc phu của ta là hư danh! Còn huynh là khắc thê thật sự đó!!” “Con có ba, nó có hai, tỉ số nghiêng về nhà ta!” “Thật sự không được thì trẫm sẽ nhờ Khâm Thiên Giám… buff cho con thêm chút vận mệnh!” Tôi: … Lắm lúc tôi thực sự chỉ muốn nhỏ m/á/u nghiệm thân.

Cảm Xúc Người Rắn

Cảm Xúc Người Rắn Thời điểm ta đang giặt quần áo, trên mặt nước bỗng nhiên trôi đến một mỹ thiếu niên sắp chết. Về sau hắn trở thành phu quân của ta. Nhưng vừa biết tin ta có thai, hắn liền mất tích. Nửa năm sau, quan phủ đưa ta vào cung. Ta bị giam cầm, chịu đủ mọi sự lạnh lẽo, đói khát và nhục nhã, cùng với đứa trẻ trong bụng cùng nhau chết thảm. Chỉ vì thế nhân giai truyền hắn đăng cơ là do được trời ban mệnh, được thần linh phù hộ. Chuyện ở Đào thôn căn bản không thể tồn tại. Mở mắt lần nữa, lại ở Đào thôn, vạn vật hồi sinh. Tiểu đồng bọn đang gọi ta cùng nhau đi giặt quần áo ở Đào khê. Ta hét lớn: “Không ai được đi cả! Mùa xuân đẹp như thế này, giặt quần áo làm gì? “Ta làm cho các ngươi một suất bánh tráng cuốn nhé!” Ha ha, đã được trời ban mệnh thì cứ để trời cứu hắn đi.

Chính Phi Mưu Lược

Chính Phi Mưu Lược Thụy vương gia đem lòng yêu thứ muội, vậy mà lại cố ý cầu hôn ta. Chỉ bởi vì thứ muội nói rằng, ta tính tình nhu mì, trong phủ lại không được sủng ái. Nếu ta làm chính phi, nàng vào phủ làm thiếp sẽ dễ dàng khống chế, trở thành nữ chủ nhân thực sự của vương phủ. Mẫu thân buồn bã đến bạc cả tóc, chỉ cảm thấy Thụy Vương thiên vị Tống Tịch Tịch, lo rằng ta không có được sự sủng ái, sau này ở vương phủ sẽ nửa bước khó đi. Ta không bận tâm, an ủi bà: “Thay vì phải nhẫn nhịn trong phủ mà sống qua ngày, chẳng bằng gả vào vương phủ, cũng coi như có một lối thoát.” “Thánh chỉ tứ hôn, con chỉ cần làm tròn bổn phận chính phi, hà tất phải cùng nàng ta tranh giành sủng ái?”

Ánh Trăng Dưới Đáy Biển Cũng Là Ánh Trăng Trên Bầu Trời

Ánh Trăng Dưới Đáy Biển Cũng Là Ánh Trăng Trên Bầu Trời Bạch nguyệt quang của Thái tử lại là một kỹ nữ. Thái tử vì nàng ta có thể trở thành Thái tử phi, hắn ta muốn hưu nguyên phối là ta. Hắn ta dung túng cho nàng ta thiêu hủy dung nhan của ta, giết chết tỳ nữ của ta, còn vu cáo ta tư thông với kẻ khác. Ngày quân phản loạn tàn sát dân chúng trong thành, để cứu bạch nguyệt quang của mình, hắn ta đã ném ta cho phản quân. “Đây là nguyên phối, là Thái tử phi của ta, các ngươi cứ thoải mái mà chơi đùa, chỉ cần đảm bảo an toàn cho Tuyết Nhi là được.” Ta đau lòng đến toàn thân run lên, ta cắn đứt lưỡi, tuyệt vọng nhảy xuống tường thành. Nhưng ta lại chợt nghe thấy giọng của ả kỹ nữ kia. “Thái tử đã bị bạn trai của ta đoạt xác từ lâu rồi, làm sao ngươi, một tiện nhân, có thể cướp được chứ?” Ta chấn kinh, trái tim ta như vỡ vụn, huyết lệ tuôn trào. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở lại ngày Thái tử ôm kỹ nữ đến để đuổi ta.

Yêu Người Không Được Chọn

Yêu Người Không Được Chọn Sau khi xuyên sách, hệ thống buộc ta công lược thế tử Mạnh Hữu của Quốc công phủ. Ta bỏ ra trọn tám năm làm thanh mai trúc mã của hắn, làm một kẻ chó liếm không chút tôn nghiêm. Nhưng hắn lại quay đầu định thân với thiên kim Tể tướng, nói chỉ coi ta là muội muội. Sau khi nhiệm vụ thất bại, ta bị hệ thống xóa bỏ, lại bất ngờ được một thợ săn trên núi cứu sống. Nhìn nam tử trước mặt với làn da màu đồng cổ, tám khối cơ bụng rắn chắc, ta không khỏi cười thầm mà thổ lộ: “Thực ra, ta thích hán tử cường tráng, đâu phải loại thư sinh yếu ớt như Mạnh Hựu!” Chúng ta sống những ngày tự do khoái hoạt nơi núi rừng nhưng chẳng ngờ Mạnh Hựu lại đỏ mắt tìm tới cửa.

Giang Vu

Giang Vu Sau khi nhảy xuống thành lâu, ta được tái sinh vào ngày Thái tử bị thương. Thái tử đẩy ta xuống hố nước bẩn, thái độ đầy chán ghét: – Đừng chạm vào Cô, ngươi khiến Cô cảm thấy buồn nôn. Kiếp trước, ta cõng Tiêu Trạch rời khỏi nơi hoang dã, được Hoàng thượng ban hôn, trở thành Thái tử phi. Chỉ không ngờ rằng, ta yêu hắn như sinh mạng, hắn lại căm ghét ta tận xương tủy. Mới ngày thứ ba sau đại hôn, hắn liền nạp trắc phi, cốt muốn làm ta khó chịu. Sau này nước mất nhà tan, hắn bỏ lại ta, đem theo Trắc phi chạy trốn, đến tận lúc đó ta mới hiểu rằng, trái tim hắn không hề có ta, nhưng tất cả đã muộn rồi. Ta đành ôm hận nhảy thành… Sống lại kiếp này… Ta nhìn bản thân Tiêu Trạch bị thương khá nặng, nhưng lại đẩy ta ra, không cho phép ta tới gần. Ta cười lạnh. Vậy ngươi ở cứ chỗ này chờ chết đi.

Mỗi Ngày Đều Muốn Tạo Phản

Mỗi Ngày Đều Muốn Tạo Phản Trưởng tỷ trà xanh vì muốn thượng vị, nhân lúc nhiếp chính vương say rượu, đã hạ hẳn ba gói thôi tình tán. Nhiếp chính vương phát cuồng cả một đêm, sáng hôm sau liền dẫn theo mấy ngàn tướng sĩ vây Giang phủ của chúng ta: “Bổn vương muốn cùng với thế đạo này cùng nhau hủy diệt!” Trưởng tỷ trà xanh trốn trong góc run rẩy, đẩy ta ra ngoài. Ta liếc nhiếp chính vương: “Ta gả cho ngươi!” Nhiếp chính vương nghe vậy, nhìn ta một lúc, lặng lẽ thu kiếm, ngửa mặt thở dài: “Cũng đến lúc bổn vương hòa giải với thế đạo này rồi!”

Khúc Hát Của Đào Kép

Khúc Hát Của Đào Kép Cha ta háo sắc nhưng lại cực kỳ coi trọng danh tiếng của mình, một lần say rượu trên thuyền hoa đã để mắt đến mẹ ta. Sau khi tỉnh rượu, cha ta thấy thân phận ca nữ của mẹ ta bôi nhọ ông, vì vãn hồi thanh danh, cha ta trước mặt mọi người đã mắng mẹ ta dùng thủ đoạn bỉ ổi, vì muốn leo lên quyền quý mà tính kế ông, thậm chí còn sai người đánh chết mẹ ta để chứng minh sự trong sạch của mình.

Trèo Cành Cao

Trèo Cành Cao Ta và thư sinh tuấn tú đang hò hẹn thì tình cờ bắt gặp trúc mã vừa thắng trận trở về. Hắn chặn đường chúng ta, mắt đỏ ngầu: “Không phải nàng đã nói sẽ đợi ta về sao?” Thời cuộc thay đổi chóng vánh, trước đây ta cần một chỗ dựa lớn nhưng giờ ta cần một người đến ở rể. Ta sắp xếp lời lẽ chuẩn bị cãi chày cãi cối nhưng vừa ngẩng đầu lên đã phát hiện, sau lưng trúc mã cũng đi theo một cô nương nũng nịu.

Phồn Hoa Nhất Thế

Phồn Hoa Nhất Thế Công chúa có mang, lại nói là con của ta, hoàng đế lại quá yêu chiều tỷ tỷ, bắt ta phải chịu trách nhiệm. “Bệ hạ, thần… thần làm sao có thể có con được!” Ta oan ức kêu lên. Công chúa cao lớn, dung nhan tuyệt thế, cúi đầu mỉm cười: “Tám tháng nữa, nếu bản cung không có con, thì ngươi phải chịu tội.” Ta sờ bụng, cảm thấy chua xót: “Con ơi, mẹ con ta sắp xong đời rồi…”

Chỉ Cần Có Chàng

Chỉ Cần Có Chàng Trưởng tỷ là tài nữ nổi danh khắp kinh thành. Vì một lần gặp gỡ mà đem lòng yêu thương một thư sinh nghèo, nguyện ý cùng hắn bỏ trốn. Ta không đành lòng, bèn kể việc này với cha mẹ. Cha mẹ giận dữ, lệnh người ngày đêm canh chừng. Cho đến khi nàng thuận lợi thành thân với Tần đại nhân mà cha mẹ chọn lựa. Sau khi thành thân không bao lâu, Tần đại nhân được thăng lên chức thừa tướng, nàng cũng nhờ đó mà trở thành nhất phẩm cáo mệnh phu nhân. Nhưng cho dù như vậy, trưởng tỷ vẫn không thể quên được thư sinh nghèo kia. Tự biết đôi bên không thể nối lại tiền duyên, nàng sinh lòng căm hận ta đến tận xương tủy. Nàng sai người dùng sắt nóng rực đổ vào miệng ta, chặt đứt tứ chi, hành hạ ta đến chết. Sống lại một đời. Ta trơ mắt nhìn nàng thu dọn hành lý, mang theo thư sinh nghèo bỏ trốn, chỉ lạnh lùng đứng ngoài nhìn mà không can thiệp.

Lân Yêu

Lân Yêu Quý Phi có nhan sắc tuyệt đẹp, nhưng lại mắc bệnh tim, cần dùng một loại cao tinh chế từ mỹ nhân để chữa bệnh. Hoàng Đế thương xót Quý Phi, bèn sai người đi khắp thiên hạ, tìm kiếm hàng chục mỹ nhân vào cung. Mà ta chính là một trong số những mỹ nhân đó. Ngày bị đưa vào hậu cung, ta đã gặp được Quý Phi được đồn đại là mỹ nhân quốc sắc thiên hương kia. Nàng ta ôm ngực dựa vào lòng Hoàng Đế, nũng nịu nói: “Bệ hạ, nhỡ đâu người nếm thử hương vị của bọn họ rồi lại chẳng nỡ chữa bệnh cho thần thiếp nữa thì sao.” Hoàng Đế trêu chọc nói: “Dù bọn họ có đẹp đến mấy cũng không bằng muôn vàn phong tình của nàng.” Ta ẩn núp dưới tấm mạng che mặt, từ từ nhe răng nanh. Bọn họ không biết rằng, ngày chết của bọn họ sắp đến rồi.

Ly Nô

Ly Nô  Ta và tỷ tỷ là hai con mèo yêu. Sau khi lạc vào hoàng cung, tỷ ấy trở thành Quý phi được Hoàng đế sủng ái hết mực. Còn ta thì bị vị Đại tướng quân oai phong ôm vào lòng, mang ra khỏi cung. Được nâng niu như bảo bối, chiều chuộng hết mực suốt ba năm. Tướng quân từ biên cương trở về mang theo một nữ tử, Hoàng đế cũng lần đầu tiên nổi giận với tỷ tỷ. Nửa đêm, tỷ tỷ nhảy lên mái nhà của ta: “Miên Miên, ta đã hút đủ long khí rồi, chạy không?” Ta nhanh chóng gói ghém vàng bạc châu báu, vác lên lưng, gật đầu: “Tỷ đi, ta sẽ đi!” Trong chốc lát, Quý phi qua đời, phủ tướng quân có tang. Nghe nói Hoàng đế vô cùng tức giận, thây chất thành núi. Đại tướng quân vì tìm kiếm ái thê, cầm trọng binh vây đánh hoàng thành. Thiên hạ sắp loạn! …

Hàm Ngọc

Hàm Ngọc Sau khi công lược thành công vị hoàng đế bạc tình, ta ở lại bên cạnh hắn. Nhưng hắn lại bị thương mất trí nhớ, quên mất ta. Hắn yêu một cô nương khác, mũ phượng khăn quàng, cưới nàng làm thê. Còn ta chỉ là một quý phi không được sủng ái bên cạnh hắn. Chỉ vì làm bẩn giày của người trong lòng hắn, ta đã bị hắn chặt đứt đôi tay, ném vào lãnh cung. Đôi tay này, từng cầm trường thương, cùng hắn vào sinh ra tử. Cũng từng mười ngón đan chặt, cả đêm không nỡ rời xa. Ta quyết định từ bỏ. Hệ thống khuyên ta: “Chờ thêm vài ngày nữa, bệnh của hắn sẽ sớm khỏi thôi.” Nhưng ta mệt rồi, ta không muốn đợi hắn nữa.

Đầu Bạc Răng Long

Đầu Bạc Răng Long Phu quân đã xa nhà mười năm của ta đã làm đại tướng quân, đón cả nhà đi hưởng phúc. Vừa đến kinh thành, quận chúa của vương phủ đã chặn chúng ta lại, lớn tiếng nói: “Tướng quân và ta hai người lưỡng tình tương duyệt, nếu ngươi biết điều thì tự hạ mình làm thiếp, bản quận chúa sẽ thưởng cho ngươi một bữa cơm.” Tổ mẫu, bà mẫu, đại cô, tiểu cô nói giọng kinh thành không chuẩn, mắng chửi nàng ta đến mức đầu rơi máu chảy. Ta đỏ hoe mắt nghĩ, nếu tên khốn đó có hai lòng, ta sẽ cuốn gói về quê, tiếp tục làm công việc buôn bán nhỏ của mình. Nhưng không ngờ cái miệng của hắn, tựa như đuôi ong đất, độc như rắn. Còn ta thì…